Súng và Sô Cô La

Lượt đọc: 569 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3. CHIẾC CỐI XAY GIÓ

Càng lại gần mới thấy chiếc cối xay gió có sức lôi cuốn. Thân cối bằng gạch nung vút thẳng lên bầu trời như một ngọn tháp. Cánh quạt có cấu tạo lõi bằng gỗ được bọc vải. Trên cánh cửa đi vào trong có treo một tấm biển bằng sắt. Trên đó có khắc chữ cái “G”. Tim tôi như nhảy khỏi lòng ngực. Chắc chắn là chữ “G” trong “GODIVA” rồi. Quả nhiên chiếc cối xay gió này là của tên siêu trộm. Ba người bọn tôi đứng trước cánh cửa, dỏng tai nghe ngóng. Có tiếng ai đó đang rên rỉ đau đớn. Tôi, mẹ và Browny không ai nói năng gì, chỉ quay sang nhìn nhau. Nhiệm vụ mở cửa chỉ có thể giao cho Browny mà thôi. Cả tôi và mẹ vẫn đang bị trói tay sau lưng. Browny lùi ra phía sau mẹ tôi rồi từ từ mở cửa. Phía trong cối xay gió tuy tối mờ nhưng nhờ có ánh sáng từ chiếc cửa sổ cùng ánh sáng lọt qua khe cửa mà chúng tôi hiểu ngay tình hình bên trong.

“Royce!”

“Debailleul!”

Browny và tôi đồng thanh gọi to.

Royce và Debailleul đang nằm bò dưới mặt đất, quấn lấy nhau, giằng co quyết liệt.

Tay phải của Debailleul đang bóp chặt cổ của đối phương.

Royce thì vớ được mảnh thủy tinh nhọn bên tay trái, đang ra sức cố đâm vào mắt người kia. Bên cạnh họ là một chiếc bình thủy tinh vỡ. Thứ hắn đang nắm trong tay là mảnh thủy tinh vỡ ra từ chiếc bình đó.

Cả hai cùng dùng một tay tấn công, tay còn lại thì chống đỡ đòn đánh của đối thủ. Đáng sợ là sức mạnh của hai bên có vẻ ngang ngửa nhau. Họ cứ thế vồ lấy nhau, bất phân thắng bại. Khi bọn tôi nhìn thấy cảnh vật lộn đó thì Debailleul đang ở bên trên. Trước đó có lẽ là ngược lại. Chắc hai người đã thay nhau vật đi lộn lại vài lần rồi cho nên quần áo ai nấy đều bám đầy rơm rạ, bùn đất. Cả hai cùng liếc mắt về phía chúng tôi trong một thoáng rồi lại ngay lập tức nghiến răng quay sang lườm nhau. Mặt mũi đôi bên đều đỏ gay. Tay bóp cổ, tay cầm thủy tinh, rồi cả cái tay đỡ đòn nữa, tất cả đều đang run lên bần bật. Chỉ cần một bên lỏng tay thôi là sẽ bị đối phương kết liễu ngay. Tình trạng đó có lẽ đã diễn ra liên tục trong năm phút.

Khẩu súng nằm lăn lông lốc trên mặt đất. Viên đạn hình như đã trượt qua cơ thể Debailleul. Có lẽ Royce gặp phản công nên đã đánh rơi khẩu súng xuống đất. Browny khom người cúi xuống nhặt khẩu súng lên.

“Cả hai! Dừng tay lại! Kết thúc rồi! Nào! Bỏ nhau ra!”

Lăm lăm khẩu súng trong tay, Browny lớn tiếng quát. Hai người trong tình trạng cuốn chặt lấy nhau cùng giương con mắt đỏ ngầu về phía Browny. Debailleul vẫn tiếp tục cố bóp nghiến cổ họng Royce thêm nữa. Royce thì cũng gắng sức đâm mảnh thủy tinh vào mắt Debailleul. Không ai chịu dừng tay. Browny hướng khẩu súng lên trời rồi bóp cò. Đoàng! Một tiếng nổ inh tai phát ra. Debailleul hết nhìn đám khói bốc ra từ miệng súng lại quay xuống nhìn mặt Royce. Xong, nó tặc lưỡi một cái rồi thả tay ra khỏi cổ họng đối phương. Royce cũng vứt mảnh thủy tinh sang một bên rồi lồm cồm đứng dậy, lấy tay xoa họng rồi họ sù sụ.

“Làm tốt lắm, Browny!”

Giọng Royce khản đặc cả đi. Suýt chút nữa cổ họng của hắn đã bị bóp nghẹt. Hắn bám tay vào tường, nhổ ra một bãi nước bọt lẫn đầy máu.

“Giơ hai tay lên, đứng sát vào tường!”

Debailleul vừa thở hồng hộc vừa giận dữ lườm tôi.

“Nhãi con, vậy là mày thua rồi đấy à.”

Nếu không bị khẩu súng chĩa vào thì có lẽ mục tiêu tiếp theo của nó là tôi cũng nên.

Browny vẫy tay bảo mẹ tôi nãy giờ đang đứng ở ngoài cửa với gương mặt tái nhợt vào bên trong cối xay gió. Tôi, Debailleul và mẹ, ba người bị bắt đứng sát vào tường theo lệnh của hắn.

“Đổi đi! Ông mà cầm súng thì nguy hiểm lắm.”

Royce phủi phủi, chỉnh lại mái tóc rối bời dính đầy bụi cát rồi tiến lại gần Browny, giơ tay phải ra. Browny giữ nguyên khẩu súng hướng về phía chúng tôi rồi từ từ lùi ra xa khỏi Royce.

“Sao vậy, Browny?” Royce cất tiếng hỏi, có vẻ bất ngờ.

“Mày nói cái gì vậy hả? Cả mày nữa đấy, Royce ạ. Mời mày cũng đứng sát vào tường chung với bọn kia đi!” Browny nói với vẻ mặt lạnh tanh.

“Điên thật rồi! Browny!” Tôi bất giác cất tiếng nói.

Bộ ria tin hin cùng đôi mắt tròn ung ủng khiến hắn trông hệt như một con thú nhồi bông. Cái dáng cầm lăm lăm khẩu súng trên tay cùng với khuôn mặt đầy vẻ đáng thương kia trông thật rợn người.

“Viên thư ký nhát như thỏ đế của tôi đâu rồi?” Royce nói có phần bối rối.

“Thư ký ư? Có mà nô lệ thì có. Mày lúc nào cũng chỉ biết coi thường tao thôi.”

Browny vừa nói vừa chớp chớp đôi mắt tỏ vẻ ngạc nhiên.

“Làm gì có chuyện coi thường ở đây.” Royce vội vàng thanh minh.

“Hừm. Mà thôi, cũng chẳng sao.”

“Chắc ông đã lên kế hoạch phản bội tôi vào đúng lúc này rồi phải không?”

Từ phía trong áo khoác, Browny rút ra thêm một khẩu súng khác. Đó là khẩu súng của lão thanh tra Ganache mà tôi đã mang đến quán trọ. Rõ ràng nó đã được ném vào trong cốp xe rồi nhưng hình như hắn đã lén giấu đi. Nghĩ lại thì người mở cốp xe ra lấy đồ đạc, hành lý chính là Browny.

“Đúng ra là tao sẽ dùng cái này để bắn cho mày vỡ sọ từ phía đằng sau rồi cơ.”

Nhưng không cần phải dùng đến khẩu súng của thanh tra Ganache làm gì. Hắn đã tình cờ nhặt được khẩu súng của Royce. Giờ thì không ai ngoài hắn có vũ khí trong tay cả. Thật không may là lúc trước Royce đã tặng cho hắn cả con dao gập nữa. Mặt mũi Royce tái xanh lại.

“Tao đã rất vất vả khi phải giả vờ nhát chết. Kiểu như này này!”

Browny vừa kêu “Hu! Hu!” vừa làm vẻ mặt như những lúc bị Royce mắng mỏ. Một bộ mặt đáng thương, tội nghiệp làm sao. Diễn xong, hắn liền rung rung cái bụng to béo cười một tràng dài.

“Tôi đã từng nghĩ là ông rất quý tôi đấy!”

“Tao không thể đi theo cái thói tùy tiện của mày được nữa.”

Tôi, mẹ, Debailleul và Royce bị bắt đứng sát vào tường thành một hàng ngang. Royce đang cúi gằm mặt xuống. Thật là cảm giác khó tả khi một người vừa lúc trước còn là kẻ địch mà giờ đây cũng đang bị hăm dọa bởi súng ống giống như mình. Debailleul nhìn Royce với bộ mặt “Đáng đời chưa! Cho mày chết!”.

“Này thám tử, từ giờ trở đi phải cẩn thận hơn khi thuê thư ký nhé. Bởi sẽ thành ra thế này đây. Mà thôi, tao không nghĩ là mày có cái từ giờ trở đi ấy nữa đâu.”

Browny nắm chắc súng trong tay rồi bắt đầu quan sát bên trong cối xay gió. Hắn rất cảnh giác, tập trung chĩa họng súng về phía chúng tôi nhưng không quên giữ khoảng cách an toàn, đề phòng có ai lợi dụng sơ hở xông tới cướp súng.

Xung quanh cối xay gió có cầu thang và bánh răng bằng gỗ. Rất nhiều thanh rầm chịu lực được đặt trong khối trụ làm bằng gạch nung này. Trên các xà nhà được bao bọc bởi những tấm vải đen sì nhuộm bằng dầu cùng với những chiếc túi đựng ngũ cốc. Loại gỗ được dùng để làm cầu thang với bánh răng được sấy khô rất kỹ. Chiếc cối xay gió này hình như có niên đại rất lâu rồi.

Nhưng thứ hút mắt hơn cả là cái cối đá khổng lồ. Khi bước qua cửa ra vào, thứ đập ngay vào mắt là hai phiến đá được xếp chồng lên nhau, to đến mức mười người lớn hợp sức lại cũng chưa chắc xê dịch nổi. Phiến đá bên trên có gắn một thanh gỗ rất to, nối liền với một chiếc bánh răng ở sát trần nhà. Khi cánh quạt của chiếc cối xay gió quay, bánh răng sẽ chuyển động, kéo theo thanh gỗ to và cái cối đá nối với thanh gỗ cũng chuyển động theo. Tôi nhớ lại hình ảnh cái cối đá ở nhà ông nội. Khi cối chạy, ngũ cốc sẽ được nghiền nát ra ở giữa hai phiến đá và trở thành bột.

“Hình như trong này đã được sửa sang thì phải.”

Royce lẩm bẩm sau khi quan sát một vòng bên trong cối xay gió, dường như hắn đã hồi lại sau cú sốc lớn.

“Không thấy hỏng hóc chỗ nào cả. Có khi nó vẫn còn hoạt động ấy chứ. Nhìn kìa, Lindt! Kéo cái cần gạt kia chắc chắn bánh răng sẽ chạy.”

Cái cần gạt mà hắn nói nằm ở tận sâu trong góc.

“Thế nhưng trong này bừa bãi, lộn xộn quá...”

Tôi nhìn xung quanh rồi nói. Chắc do Royce và Debailleul đã vật lộn đánh nhau quá hăng. Ngay dưới chân tôi, lẫn trong đống gỗ với mảnh thủy tinh có một tờ báo, trên đó in dòng tít lớn “Kẻ trộm đột nhập vào trung tâm thương mại Pennisula không phải là siêu trộm Godiva!”. Đó là báo của tuần trước nữa. Tôi dùng vai huých vào người Royce, nhắc hắn chú ý đến tờ báo.

“Tên siêu trộm đã đến đây. Chỉ mới đây thôi. Nếu không thì sao lại có tờ báo của hai tuần trước rơi ở đây được!” Royce nhòm vào tờ báo rồi hít một hơi thật mạnh.

“Cái gì đây?” Browny lên tiếng. “Khắp nơi đều thấy khắc chữ cái latinh. Nhưng lạ là toàn tên sai thôi.”

“Nghĩa là sao?” Mẹ tôi thì thào.

“Mọi người hãy nhìn cái cột kia mà xem.” Debailleul nói. Chúng tôi cùng dí sát mặt vào cái cột bằng gỗ. Trên đó có khắc dòng chữ “DGOIVVAA”. Ngoài ra, trên tảng đá được dùng làm móng cho cái cột thì được khắc là “GOIIDVA”, trên tường gạch là “OGDV”, rồi ở một chỗ khác là dòng chữ “GVADDD”. “Chữ được khắc ở khắp nơi trong này. Trong một đêm thôi tôi đã tìm được hơn hai chục chỗ như thế.”, Debailleul bổ sung.

“Không biết chúng có ý nghĩa gì nhỉ?” Tôi hỏi.

“Hay là có người cố viết tên nhưng bị sai.” Mẹ nói.

Các chữ cái đều rất to và nếu không thay đổi vị trí thì không thể thành tên của siêu trộm được. Hay có khi đó chỉ là để trang trí?

“Thế trong số những cái chú mày tìm thấy, có cái nào xếp chuẩn thành tên ‘GODIVA’ không hả?” Royce hỏi Debailleul.

“Bỏ ngay cái kiểu làm thân, hỏi han này nọ ấy đi!”

“Không được sao? Là bạn đánh nhau đấy thôi. Chí ít cũng phải có lấy một cái nào đó viết đúng tên chứ hả?”

“Tại vị trí tên được khắc đúng, biết đâu lại đang cất giấu thứ gì.” Tôi nói sau khi trầm tư suy nghĩ.

“Anh cũng đang nghĩ như vậy.” Royce nói.

“Có chỗ này xếp đúng này! G.O.D.I.V.A đây!”

Đó là bức tường nằm đối diện với cửa ra vào. Browny đang ngước nhìn vào vị trí cao hơn một chút so với hắn. Ở đó có dòng chữ “GODIVA” được khắc ngay ngắn, chỉnh tề. Đó là tên chính xác của tên siêu trộm. Ngay bên dưới có khắc một mũi tên dài, kéo thẳng xuống mặt đất. Đó là một khoảnh đất trống. Browny lẩm bẩm sau khi lần theo dấu mũi tên.

“Hình như ai đó đã cố đào một cái hố.”

Dưới mặt đất nơi phía đầu mũi tên có một cái hố đã được đào sâu đến đầu gối. Bên cạnh là một cái cuốc chim nằm chỏng chơ.

“Là mày phải không?”

Browny nhặt cái cuốc chim lên rồi nhìn về phía Debailleul. Khẩu súng của thanh tra Ganache đã được cất vào phía trong áo khoác từ lúc nào. Debailleul nhổ một bãi nước bọt xuống đất rồi lườm Browny.

“Nhiều lời quá, thằng béo! Im mẹ mày đi!”

“Nguy hiểm thật đấy. Đây lý do vì sao mày không lẩn đi ngay được, vì mày còn cần phải đào bới mà.” Browny tỏ ra đắc thắng.

Debailleul tặc lưỡi một cái rồi quay ra lườm tôi đầy giận dữ. Nếu tôi không bị tóm thì bọn Royce đã không thể xuất phát sớm hơn dự định và nó đã có đủ thời gian để đào hố.

“Debailleul, Royce, chỉ có hai thằng mày đang rảnh tay thôi. Đào chỗ này lên xem nào!” Browny hất hất khẩu súng ra lệnh.

Debailleul và Royce bắt đầu đào. Trong cối xay gió có để rất nhiều dụng cụ khác nhau. Debailleul dùng cuốc chim, Royce thì vớ lấy cái xẻng rồi cùng nhau mở rộng miệng hố trên mặt đất. Browny đứng tựa vào cối đá, chăm chú theo dõi để đảm bảo hai người không làm biếng. Mặc dù trên mặt hiện rõ sự khó chịu vì bị sai bảo nhưng cả tay thám tử lẫn cậu bé hư hỏng đều răm rắp làm theo.

“Theo con dưới đó chôn cái gì?” Mẹ hỏi tôi.

“Là cái gì đó mà tên siêu trộm để lại.”

Phập! Phập! Cứ mỗi lần cái hố được đào sâu thêm là tim tôi lại gia tăng nhịp đập. Tôi nhớ đến hai thằng bạn Dean và Deluca của mình. Bọn nó vẫn hay nói chuyện về chỗ ẩn náu của tên siêu trộm. Thậm chí còn tưởng tượng rằng ở đó chắc chắn sẽ phải gài nhiều kiểu cơ quan hay cạm bẫy. Không thể tin được là lúc này tôi lại đang đứng ở chính nơi đó. Giá như hai thằng chúng nó cũng có mặt ở đây thì vui phải biết.

Cái cuốc chim trên tay Debailleul vập xuống kêu keng một cái. Nó vừa đào trúng phải cái gì đó. Debailleul và Royce quay sang nhìn nhau rồi cùng hiệp lực hối hả gạt đất đá sang hai bên. Nhìn hành động rất ăn ý đó, tôi và mẹ cùng ngạc nhiên, không ai nghĩ là mới trước đó một lúc thôi, hai bên còn tìm mọi cách để loại bỏ nhau.

Đó là một cái tiểu. Là thứ người ta hay cho thi thể người chết vào rồi chôn xuống dưới đất. Khi Debailleul và Royce cùng khiêng ra khỏi miệng hố thì gương mặt mẹ tôi cứng đờ lại.

“Xác người ư?”

Lời thì thào của mẹ tôi có lẽ cũng giống với những gì cả bọn đang nghĩ trong đầu.

“Mở ra đi!”

Hai thằng lại cúi xuống hì hục sau mệnh lệnh của Browny. Khi cái nắp vừa được mở ra, mẹ tôi nhắm tịt mắt lại. Có ánh sáng màu vàng ngự trên đôi má trắng nõn của mẹ. Những thứ nằm bên trong quan tài đang phát sáng lấp lánh, chiếu thẳng lên má mẹ. Trong đó không phải là xác chết của một ai cả.

“Mẹ! Mở mắt ra mẹ! Không nhìn thì uổng lắm.” Tôi nói với mẹ.

Trong quan tài, những đồng xu bằng vàng đang tỏa sáng lung linh. Ngoài ra còn có cả những chiếc nhẫn, vòng cổ, vòng tay... đính đầy ngọc quý. Đó chính là “Đồng xu anh hùng”, viên “Lam ngọc ký ức”, chiếc “Vương miện đùa giỡn”, viên “Hồng ngọc nước mắt”…. toàn là thứ tôi từng thấy qua những hình vẽ hay bức ảnh ở nhà anh Marcolini. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là những món đồ mà siêu trộm Godiva đã lấy cắp. Thám tử Royce quỳ gối xuống đất, giơ tay ra định với tới. Hai con mắt hắn đờ đẫn như vừa trúng phải thuật thôi miên.

“Rồi! Đến đấy được rồi!” Browny dí súng vào đầu Royce. Royce đột ngột dừng tay lại. Browny nhặt cuộn dây nằm ở gần cửa ra vào lên rồi đưa cho Royce. “Trói hai tay thằng Debailleul lại cho tao. Nếu mày chịu nghe theo lời tao nói, tao sẽ chia cho mày một phần của kho báu này.”

“Thật ư!?” Royce hỏi lại với vẻ mặt khấp khởi vui mừng. Một vẻ mặt không có tí tự trọng gì của một thám tử cả. Tôi thấy thất vọng đến tận tâm can.

“Cũng có thể chứ! Chẳng phải chỉ còn tao và mày thôi sao?”

“Chắc chắn rồi, Browny!”

Royce cầm cuộn dây, tiến lại gần Debailleul.

“Thằng chó hèn hạ!”

Debailleul giơ chân định đá nhưng Royce đã nhanh nhẹn né được.

“Chú mày nhiều lời quá! Dù gì thì cũng có phải là anh tùy tiện đâu hả?”

Cảm thấy dường như sắp sửa tái diễn một màn ẩu đả, Browny liền chĩa súng ra. “Thôi ngay đi!”, hắn hét lên. Debailleul liền im bặt, tỏ ra chán nản. Royce trói tay Debailleul lại với vẻ mặt gồng căng như thể đang lấy hết sức bình sinh. Sau khi hai tay của Debailleul đã bị trói cố định thì Browny tỏ ra mãn nguyện.

“Tao ghê tởm nhất cái loại người như mày đấy có biết không!? Còn tệ hơn cả cái thằng béo râu ria kia!” Debailleul nói với Royce.

“Ha ha ha ha ha! Thuận theo chiều gió là phương châm sống của anh đấy!” Royce cười to, nói với vẻ đắc thắng.

Tôi nghe thấy tiếng Debailleul nghiến răng ken két. To đến nỗi tưởng như sắp rơi cả hàm răng ra ngoài.

“Đồ phản bội!” Tôi nói vào mặt Royce.

“Chú mày nói gì cơ? Chẳng phải ngay từ đầu anh với chú mày đã là kẻ thù hay sao?”

“Trói hết chúng nó lại, không cho nhúc nhích!” Browny ra lệnh.

“Trói vào đâu bây giờ?” Royce trông hệt như một con chó to xác vừa bị thuần phục.

Browny chỉ vào cái cột to tướng đâm thẳng qua cái cối xay gió từ trên xuống. Đó là thanh gỗ truyền lực quay của cánh quạt để xoay cái cối đá. Có một cái cầu thang nằm bên cạnh cối đá. Tôi, mẹ và Debailleul bị Royce áp giải lên cầu thang. Trên đó rất rộng, bốn người đứng còn thừa chỗ. Chúng tôi bị trói túm tụm lại vào cái cột gỗ. Trong lúc Royce hì hục quấn dây quanh người chúng tôi thì Browny nhặt cái túi đựng ngũ cốc lên rồi nhồi nhét đống vàng bạc, đá quý vào bên trong. Khi Royce xong việc và định bước xuống cầu thang thì mẹ tôi giận dữ lườm vào mặt hắn và nói.

“Ngay từ đầu tôi đã biết cậu là loại người đó rồi!” Mẹ nhìn Royce với ánh mắt đầy trách móc.

“Để sống sót trong cái thế giới này thì cần phải biết suy nghĩ kiểu vậy thôi!”

Royce nhún vai tỏ vẻ đáng tiếc. Hắn giấu mặt đi để nhịn cười rồi bất chợt khựng lại như chợt nhớ ra điều gì đó.

“...A... Đúng rồi! Suýt thì quên!”

Dứt lời, hắn bước lại gần phía thằng Debailleul đang bị trói chặt rồi đấm một phát vào mặt nó. “Này thì đá đít ông già này! Mày nghĩ gì thế hả? Đau lắm đó nha!”

Máu từ mũi Debailleul chảy ộc ra. Đôi mắt nó đằng đằng sát khí, đỏ au như một ngọn lửa chỉ chực bùng lên. Royce nở nụ cười nhăn nhở đầy thỏa mãn rồi bước xuống cầu thang, quay trở về bên cạnh Browny. Chúng tôi từ bên trên cối đá nhìn xuống. Hai thằng đang bàn nhau về kế hoạch tẩu tán. Tôi thấy ân hận, lồng ngực như sắp vỡ toang.

“Này, chỗ kia có bao diêm kìa. Nhặt lên đi!”

Browny chỉ xuống đất rồi nói với Royce. Đó là bao diêm vốn được để trong xe tải. Debailleul đã mang theo bên mình để châm thuốc lá và có lẽ đã rơi khỏi túi áo trong lúc vật lộn.

“Cái này đúng không?”

Royce khom người cúi xuống nhặt. Lợi dụng sơ hở đó, Browny dùng súng đập mạnh vào đầu Royce khiến hắn nằm thẳng cẳng, bất động. Tôi, mẹ và Debailleul cùng lặng lẽ chứng kiến hết từ đầu đến cuối toàn bộ sự việc. Lần này, Browny lôi Royce vào mép tường rồi trói hắn vào một cái cột gần đó. Royce hoàn toàn bất tỉnh.

Có lẽ Browny không hề có ý nghĩ chia phần kho báu. Tay thám tử đáng thương đã bị lừa đẹp.

“OK! Thế này thì cuối cùng tao cũng đã có thể trở về quê rồi. Tha lỗi cho tao nhé! Ở quê mẹ tao đang ốm nặng. Em gái tao thì phải ngày đêm trông nom. Cả nhà tao đang rất trông mong vào đống tài sản này.” Browny nhìn lên phía bọn tôi rồi nói. “Thật sự tao đã rất khó chịu với cái kiểu dễ dãi nửa mùa của thằng Royce. Nếu như lúc ở nhà lão già mà nó chịu làm thế này thì đâu phải gặp rắc rối. Dẫn bọn mày đến đây quả là một quyết định đúng đắn.” Làu bà làu bàu xong, hắn mở bao diêm ra. Nhận ra ý định của hắn, tôi cuống quýt nói.

“Vậy ra dẫn bọn tôi đến đây ngay từ đầu là ý tưởng của ông sao?”

“Có thể nói thế. Vì Royce là thằng không thích rườm rà nên nó đã định để bọn mày lại chỗ nhà trọ. Thế nhưng, tao đã cố gắng nài nỉ để dẫn bọn mày theo. Mà chẳng phải nên thế sao? Thay vì ở thị trấn, xử lý bọn mày ở một nơi hoang vu trong núi thế này sẽ kín đáo hơn đúng không?”

Browny quẹt diêm rồi châm lửa vào đống rơm rạ nằm trong góc cối xay gió. Lửa lập tức bùng lên, cháy lan sang đống vải tẩm dầu nằm lăn lóc bên cạnh. Ngọn lửa ngày một lớn hơn và bắt đầu thiêu đốt những cây cột gỗ. Khi mẹ tôi hét toáng lên thì Royce hơi động đậy chân. Có lẽ hắn đang dần dần lấy lại ý thức nhưng xem ra cũng chẳng có ích gì.

“Vĩnh biệt nhé! Tao sẽ không bao giờ quên bọn mày đâu!”

Browny rút chiếc khăn tay từ trong túi áo ra rồi giả bộ lau lau nước mắt. Túi đựng bảo vật hình như tương đối nặng, khi vác lên, cả cơ thể béo tròn của hắn thoáng loạng choạng. Và thế là hắn bước ra ngoài.

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang