Súng và Sô Cô La

Lượt đọc: 570 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4. BÍ MẬT CỦA SIÊU TRỘM

“Đồ hèn hạ!”

Bên trong cối xay gió chất đầy rơm rạ, vải vóc và cả gỗ nữa. Ngọn lửa được đà nuốt chửng và ngày một lớn hơn. Lửa lan sang cột, bùng sang rầm. Mặt mũi, tay chân chúng tôi bỏng rát, da nhức nhối như có kim châm. Khói đen cứ thế chui vào mũi, khó thở vô cùng. Cứ đà này thì chúng tôi sẽ chết ngạt trước khi chết cháy. Tất cả đều bị trói chặt, không ai nhúc nhích được gì, không ai cởi dây trói ra được.

“Mẹ xin lỗi nhé, Lindt!” Vừa chịu đựng cái nóng, mẹ vừa nói với tôi với vẻ mặt hối lỗi. “Nếu con cứ ở nhà ông nội thì đã không bị kéo vào sự thể này.”

“Không phải đâu. Chính con mới là người kéo mẹ vào vụ này.”

Viết thư cho Royce là một quyết định sai lầm. Nếu như tôi tự tìm hiểu về tấm bản đồ cùng Deluca và Dean thì chuyện sẽ không thành ra thế này. Mẹ rơi nước mắt. Do bị trói chặt nên chúng tôi không thể ôm nhau lần cuối.

“Có chuyện này mẹ vẫn giữ kín suốt. Giờ thì phải nói ra thôi.”

“Hả? Mẹ chờ chút!” Tôi chặn mẹ lại. Nhìn xuống dưới chân, tôi thấy có cái gì đó. “Ở đây cũng có khắc tên này.”

Bề mặt cối đá được mài đục phẳng lỳ. Ở vị trí hơi chếch khỏi tâm có một cái lỗ rộng vừa đủ để thọc tay vào. Hẳn đây là chỗ để cho ngũ cốc vào. Hai bên miệng lỗ có khắc những chữ cái latinh, bên trái có một chữ “G”, còn bên phải lần lượt là các chữ “D.D.I.V.A”. Nếu coi miệng lỗ là chữ “O” thì vừa vặn ghép thành từ “GODDIVA”. Hửm? Thừa một chữ “D”. Tôi nhớ đã từng trải qua cái cảm giác kích thích này một lần trước đây. Đó là khi được Royce đưa cho xem tấm thẻ. Nhưng giờ không còn kịp để suy nghĩ nữa.

Trên đầu chúng tôi có tiếng cái gì đó gãy đổ. Chiếc cối xay gió rung lên vài lần rồi nguyên cả một thanh rầm đang bốc lửa ngùn ngụt rơi thẳng xuống đất. Vô vàn đốm lửa bắn tung lên, hệt như một đàn bướm giật mình nháo nhác tung bay. Rất may là cánh quạt rơi vào chỗ không có người, chứ trúng phải thì chết là cái chắc.

“Này, Lindt! Trước khi chết, mẹ có chuyện này muốn nói với con.”

Mẹ tôi hét lên. Tiếng ngọn lửa đang thiêu đốt cối xay gió gầm gào quá lớn, nếu không hét lên thì không thể nghe được. Lúc đó, tôi chợt nhận thấy có động thái từ phía Debailleul. Nó đang di chuyển tay ở phía gần bụng. Tay phải nó đang cầm một mảnh thủy tinh, dùng phần sắc nhọn ra sức cứa đứt sợi dây đang trói ba người chúng tôi.

“Mày nhặt được từ lúc nào thế hả!?”

Sột soạt! Sột soạt! Debailleul mặc kệ cho bàn tay chảy đầy máu me, cứ liên tục cứa mảnh thủy tinh vào sợi dây. Sau một lúc kéo đi kéo lại như dùng cưa cắt gỗ thì sợi dây cũng chịu đứt ra. Tôi nhớ mảnh thủy tinh nó đang cầm trên tay rồi. Đó chính là mảnh thủy tinh mà Royce đã dùng để cố đâm vào mắt nó.

“Phải cảm ơn Royce nhé!” Debailleul nói.

Tôi không tin vào tai mình.

“Khi trói tao vào đây, hắn đã nhét cái này vào tay tao. Chắc lúc nãy, khi đào hố, hắn đã tranh thủ nhặt lên và cho vào túi áo. Cái thằng, gian xảo ra phết!”

Đáng chú ý là đôi tay của nó đã được tự do từ trước rồi. Sợi dây vốn trói buộc nó đang nằm lăn lóc dưới đất.

“Mày tháo được dây trói lúc nào vậy?”

“Phần của tao thì đơn giản lắm. Chỉ bị quấn quấn mấy vòng dây thôi. Vì hắn giả vờ trói nên tao cũng giả vờ bị trói.”

“Giả vờ? Thế nhưng, chẳng phải bọn mày còn quay ra chửi nhau hay sao?”

“Phải làm thế để không bị thằng béo kia để ý chứ.”

“Là giả sao? Cái nghiến răng của mày với Royce ấy?”

“Thì tao đã bảo tất cả chỉ là diễn thôi mà. Cái thằng nhóc bám váy mẹ này! Tao chỉ đang diễn theo hắn thôi.”

Không thể tin được. Tất cả những cái đấm, cú lườm đối phương chỉ là chiêu trò để khiến cho gã Browny lơ đễnh. Hình như giữa hai thằng đã ngầm diễn ra một sự chuẩn bị để trốn thoát. Khi Debailleul dùng mảnh thủy tinh cắt đứt được sợi dây trói ba người thì bên trong cối xay gió đã nóng lắm rồi. Bọn tôi vội vàng xuống cầu thang, chạy thoát khỏi chiếc cối đá.

“Còn lại mày muốn làm gì thì làm đi nhé. Tao phải đuổi theo thằng béo kia.”

Debailleul nhặt cái liềm dưới đất lên và cắt dây trói tay cho tôi. “Thiệt tình... mày khiến tao hao công tốn sức quá rồi đấy! Cái thằng nhãi vô dụng này!” Nó đưa cho tôi cái liềm rồi chạy như bay ra phía cửa.

“Debailleul! Cảm ơn mày!”

Bóng nó biến mất phía ngoài chiếc cối xay gió. Tôi dùng liềm cởi trói cho mẹ rồi cùng nhau tiến lại phía Royce. Hắn đang bị trói vào cột trong tư thế ngồi dưới đất, máu từ trên đầu chảy xuống đầm đìa. Tôi lấy liềm cắt phăng sợi dây đang quấn quanh người hắn. Mẹ tôi lắc lắc vai một vài cái, hắn mở hé mắt ra.

“A, chị Merry. Chị vẫn đẹp như mọi khi!”

“Tỉnh lại nhanh lên!” Mẹ tôi giận giữ nói.

Royce ôm đầu, lồm cồm đứng dậy. Sau một chút choáng váng, đờ đẫn, hắn đã lấy lại ngay được vẻ mặt tỉnh táo.

“Hình như thằng Browny rất thích tiệc nướng thì phải...”

Royce tặc lưỡi một cái. Hắn lảo đảo, xem ra không thể bước đi đàng hoàng được. Tôi và mẹ mỗi người một bên, dùng vai đỡ tay, định dìu hắn ra ngoài. Nhưng hắn vung tay gạt ra.

“Chưa ra ngoài được đâu!”

Royce quay lại nhìn cái cối đá rồi một mình bước về phía đó. Nhưng do chân không vững nên hắn không thể leo lên cầu thang được. Hắn quay sang nhìn tôi.

“Anh nhờ chú mày đấy. Lên kiểm tra cái cối đá giúp anh!”

“Cậu nói cái gì thế hả? Phải chạy ngay thôi!” Mẹ tôi gào lên.

“Không được! Lúc nãy ở trên đó tôi đã phát hiện ra một thứ. Lúc giấu mặt ấy! Mấy người không nhận ra sao!? Trên cái cối có khắc dòng chữ còn gì!” Royce nhìn tôi khẩn khoản. “Xin chú mày đấy! Hãy nhòm vào cái lỗ đấy đi. Chắc chắn trong đó có giấu cái gì đó. Giờ mà bỏ đi thì không còn cơ hội nào nữa đâu!”

Lửa ngày càng bùng to hơn. Vệt lửa xoáy thành từng vòng, hơi nóng làm cay xè mắt. Nếu không chạy ngay thì rất nguy hiểm. Nhưng khi nhận ra thì tôi thấy mình đã chạy về phía cái cối đá rồi. Tôi chạy vượt ngang qua mặt Royce, lao lên cầu thang, leo thẳng lên trên phiến đá khổng lồ. Có nhiều mảnh gỗ đang cháy rơi xuống mặt đá khiến tôi phải nhảy lên để tránh. Tôi nhào về phía cái lỗ dùng để cho ngũ cốc vào. Trong đó không có gì cả. Chỉ nhìn thấy bề mặt của phiến đá nằm dưới mà thôi. “Không có gì cả! Chỉ có phiến đá bên dưới thôi!”

“Không thể thế được!” Royce gào lên. Mẹ tôi tóm lấy cổ tay hắn định kéo ra ngoài nhưng hắn cự lại, không chịu đi theo. Mẹ tôi liền tát cho hắn một phát như trời giáng vào má. Thanh rầm trên trần rơi xuống ầm một cái rung chuyển trời đất. Hình như Royce đã nhận ra điều gì đó sau cái tát.

“Tên siêu trộm này, không đời nào...!”

Trong mắt Royce lóe lên một vệt sáng điên cuồng. Gương mặt hắn giống như một con khỉ điên dại, khác hẳn với dáng vẻ một thám tử đầy trí tuệ thường thấy trên mặt báo. Trông thấy hai con ngươi đang trừng trừng giận dữ đó, tôi chợt thấy lạnh buốt sống lưng. Royce lảo đảo lê đôi bàn chân tiến về phía cái cần gạt. Lúc trước Royce có nói, chiếc cối xay gió này đã được sửa sang, chắc chắn là có thể chạy bất cứ lúc nào.

“Sẵn sàng chưa?”

“Sẵn sàng, Royce!” Tôi trả lời.

Hắn dùng toàn bộ sức lực kéo mạnh cái cần gạt. Pặc! Chiếc lẫy bằng gỗ đang mắc vào phần bánh răng bật tung lên. Bánh răng đã được mở chốt. Chiếc cối xay gió lúc này trông hệt như một sinh vật khổng lồ vừa được cởi bỏ xiềng xích. Từ bên trong, có tiếng kẽo cà kẽo kẹt vang vọng ra, vô vàn đốm lửa đồng loạt bùng lên tới tấp. Mẹ tôi hét ầm lên. Những chiếc bánh răng ở phía trên cao kia đang vừa bùng cháy nghi ngút, vừa bám gài vào nhau, cố gắng vận hành. Chiếc cối xay gió vừa được giải phóng giờ rung lên vui sướng. Tôi thầm cầu nguyện ngoài kia trời đang nổi gió to. “Nhìn vào bên trong lỗ đi!”, Royce hét toáng lên. Các bánh răng đã bắt đầu dịch chuyển. Nhờ gió, các cánh quạt bắt đầu quay. Lực liên tiếp được truyền xuống các bánh răng khiến cái cột nối với cái cối đá xoay tròn. Cuối cùng thì cái cối đá cũng bắt đầu chuyển động khi tôi vẫn đứng bên trên.

“Cái rầm kia sắp rơi rồi kìa!” Mẹ tôi hét lên.

Cái rầm gỗ bắc ngang phía trên cửa ra vào bốc cháy và chuẩn bị rơi xuống. Khi ấy, lối ra vào sẽ bị bịt kín và chúng tôi không còn đường ra, chết là cái chắc.

“Mẹ chạy ra trước đi!”

Tôi nhòm vào cái lỗ. Bề mặt phiến đá bên dưới trông như thể đang dịch chuyển nhưng thực chất là phiến đá bên trên, nơi tôi đang đứng mới thực sự đang quay. Tại sao Royce lại nhất mực để ý đến cái lỗ này thế nhỉ? Nhưng giờ cứ làm theo lời anh ấy đã. Từ rất lâu rồi, tôi đã hằng mong ước sẽ có ngày trở thành trợ thủ của thám tử, cùng đứng bên nhau giải những câu đố bí ẩn. Những chiếc bánh răng rực lửa vẫn đang quay, cơn mưa lửa vẫn đang hoành hành. Tôi biết Royce là một kẻ rác rưởi, hết thuốc chữa. Dẫu vậy, tôi liên tục nghĩ, nếu có thể, cứ như thế này mãi cũng được. Trước làn khói đen, nước mắt tôi giàn giụa. Trong lúc nhòm vào cái lỗ, tôi chợt thấy có cái gì đó. Nhưng lập tức không còn thấy nữa.

“Có cái gì đó! Nhưng trôi qua nhanh quá! Cần phải dừng đúng lúc!”

Hình như trên bề mặt phiến đá bên dưới có một cái cơ quan. Ai đó đã cố tình tạo ra một chỗ lõm ở đây, điều không bao giờ có ở những cái cối đá thông thường. Nếu bị lõm như vậy thì sẽ không thể nghiền nát hết ngũ cốc được. Nhất định là có thứ đang được cất giấu trong chỗ lõm đó.

“Dừng lại theo hiệu lệnh nhé!”, tôi hét lên. Đúng lúc đó, một thanh gỗ đang cháy rơi xuống phía trên đầu Royce khiến hắn phải bỏ tay ra khỏi cần gạt, khuỵu gối xuống đất. Thanh gỗ vừa lăn lông lốc vừa bắn tàn lửa tung tóe khắp nơi. Áo của Royce đã bắt lửa. Mẹ tôi chạy lại bên cạnh, giúp hắn đứng dậy. Tôi gửi tín hiệu cho hai người. Lúc này đây! Dừng! Royce loạng choạng nắm lấy cần gạt và đẩy thật mạnh. Nhưng nó không chịu nhúc nhích. Mẹ tôi nhảy vào, cùng nắm lấy cần gạt, hạ thấp hai chân, lấy hết sức bình sinh đẩy mạnh. Cái cần gạt đã chịu nhúc nhích. Một cái bánh răng dừng lại. Những cái khác chịu lực cản cũng lần lượt ngừng quay. Tác động khiến cả chiếc cối xay gió rung lắc cực mạnh. Sinh vật khổng lồ kia đang cất tiếng gầm. Tôi không rời mắt khỏi cái lỗ. Vài giây sau thao tác đẩy cần gạt, cái cối đá ngừng hẳn. Tôi đã thấy chỗ lõm phía sau cái lỗ. Tôi thọc tay vào, mò mẫm. Ở chỗ lõm của phiến đá phía dưới còn sót một ít hạt ngũ cốc. Bên cạnh cảm giác khô, ráp khi sờ vào đống ngũ cốc sấy khô, tôi thấy có cái gì đó cứng cứng, lạnh lạnh chạm vào đầu ngón tay. Tôi chộp lấy, đứng dậy. Thứ được giấu trong chỗ lõm là một chiếc chìa khóa kèm với một miếng gỗ được buộc bằng dây. Mẹ đang dìu Royce hướng đến cửa ra vào chợt hét lên khi ngước lên trần. Tôi nhìn lên và trong một thoáng, tôi đã ngỡ như gặp ảo giác. Mấy thanh rầm và bánh răng đã cong oằn hết cả, không còn chịu được sức nặng của chính mình và chuẩn bị đồng loạt rơi xuống. Tôi nhảy thẳng từ trên cối đá xuống. Mẹ đã kéo Royce ra được bên ngoài. Tôi chạy thục mạng ra hướng đó. Có tiếng sụp đổ từ bên trên. Một tiếng gầm chói tai như xé toạc bầu trời.

Một cái cột bốc cháy nghi ngút rơi xuống đâm ngang ngay gần chỗ tôi đang chạy. Khối vật thể khổng lồ mang đầy sức nóng đang chuẩn bị đè nát cơ thể tôi. Hình như tóc trên đỉnh đầu tôi đã bị cháy sém. Không được rồi! Mình sẽ bị đè nát mất! Đúng vào lúc tưởng chừng như mọi thứ đã an bài thì tôi thoát được ra ngoài chiếc cối xay gió.

Mẹ và Royce đang ngồi cách đó không xa. Trong nắng vàng rực rỡ, từng đàn bướm quấn quít bay lượn trên đồng cỏ xanh mướt. Một khung cảnh hòa bình đích thực. Tôi đứng dậy, ngoảnh mặt nhìn phía sau. Chiếc cối xay gió đang ầm ầm bốc cháy. Ngọn lửa đã lan đến các cánh quạt, từng đợt khói đen liên tục phun ra từ chiếc cửa sổ lấy sáng. Tiếng những chiếc bánh răng sụp đổ vang ra đến tận bên ngoài. Sau khi tôi thoát ra thì lối ra vào liền bị bịt kín bởi những khúc gỗ từ bên trên rơi xuống. Vì quá đà nên tôi ngã nhào ngay chỗ triền dốc, hít lấy hít để. Cả cơ thể khoan khoái nhờ được lấp đầy không khí mát rượi.

Chúng tôi quyết định di chuyển ra xa hơn một chút, phòng trường hợp cối xay gió mà đổ xuống thì rất nguy hiểm. Cả ba đều loạng choạng bước đi, lảo đảo như thể sắp ngã bất cứ lúc nào.

“Trong cối đá có gì vậy?” Vừa đi, Royce vừa sốt sắng hỏi.

“Có cái này.” Tôi đưa chiếc chìa khóa cho Royce.

“Chìa khóa à? Nhưng là khóa để mở cái gì... Không! Chờ chút! Anh nhớ ra rồi!” Royce ngắm nghía mãi mảnh gỗ đính kèm với chiếc chìa khóa.

Tôi và mẹ nắm tay nhau bước đi trên đồng cỏ, vui mừng khôn tả vì đã sống sót. Chúng tôi nhìn nhau cười vì mặt mũi ai nấy đều đen bóng cả lên. Đến giờ nỗi sợ hãi mới bất ngờ kéo đến khiến tôi suýt chút nữa ngồi sụp xuống đất.

“Này con, con có biết về những ám hiệu của cối xay gió không?” Mẹ tôi vừa đi bên cạnh vừa hỏi. “Hồi nhỏ, bà đã dạy cho mẹ là người xưa thường dùng hình dáng của các cánh quạt để báo tin cho hàng xóm xung quanh đấy.” Mẹ dừng lại, ngoảnh mặt nhìn về phía chiếc cối xay gió đang bùng cháy dữ dội. Gió thổi qua tóc mẹ, mẹ lấy tay gãi gãi chỗ ngứa trên đôi má đen sì vì bồ hóng. “Khi các cánh quạt dừng ở vị trí chữ thập thì tức là ‘đang nghỉ giải lao’, còn nếu là chữ thập nằm nghiêng có nghĩa ‘hôm nay không làm việc’. Còn nếu trong bốn cánh quạt, có một cái dừng ở vị trí hơi quá phần đỉnh một chút thì tức là...” Mẹ ngừng lại, lấy hơi một chút. Chiếc cối xay gió lúc này đang có hình dáng y chang như vậy. “Lúc đó có nghĩa là ‘sắp có chuyện đáng mừng’, ví dụ như cưới xin hay sinh nở.”

“Chúc mừng con!”, mẹ kéo tôi vào người, ôm chặt, thều thào. Nói như vậy thì tức là hình dáng các cánh quạt trong hình vẽ trên tấm bản đồ cũng có ý nghĩa như thế. Có lẽ không phải là căn đúng thời điểm để dừng cối đá lại, mà chỉ cần dừng cánh quạt sao cho tạo ra hình dáng giống như trong hình vẽ là được.

“Ôi trời ơi!”

Royce đột nhiên ngã vật xuống, nằm im không nhúc nhích. Tôi và mẹ vội vàng chạy lại, nhìn xuống.

“Nhớ ra rồi! Cái chìa khóa này...”, anh ấy gục mặt xuống bãi cỏ rên rỉ. “...là chìa khóa căn phòng số 3 đây mà.”

Tôi cầm chiếc chìa khóa trong tay anh ấy lên kiểm tra. Trên miếng gỗ đính kèm có ghi con số “3”.

“Tôi nhớ là đã nhìn thấy miếng gỗ này ở đâu...”

Royce rút từ trong túi quần ra một chiếc chìa khóa khác, cũng có đính kèm một miếng gỗ và trên đó ghi số “4”.

“Sao lại có hai cái vậy?”

“Cả hai đều là khóa phòng của khách sạn Jean-Paul Motel. Cái anh vừa rút từ trong túi ra là của phòng số 4 nơi bọn anh nghỉ. Còn cái mà em tìm thấy trong cối xay gió có thể là của phòng số 3. Cả miếng gỗ lẫn kiểu dáng con chữ đều giống nhau. Thật không ngờ, tên siêu trộm Godiva đã giấu chìa khóa của căn phòng bên cạnh trong chiếc cối xay gió kia.” Royce với lấy lại chiếc chìa khóa từ tay tôi.

“Godiva đã giấu chìa khóa của khách sạn ư?”

“Đúng vậy.”

“Vậy chỗ bảo vật Browny đã mang đi thì sao?”

“Đó chỉ là đồ giả thôi.”

“Sao anh biết?”

Royce rút từ trong túi ra một tấm thẻ rồi đưa cho tôi. Đó là một trong những tấm thẻ mà siêu trộm Godiva đã để lại hiện trường vụ án. Trên tấm thẻ chỉ to chừng lá bài tú lơ khơ có tên của siêu trộm cũng như hình vẽ chiếc cối xay gió.

“Còn có một thông tin mà bọn anh vẫn đang giữ bí mật với toàn thể nhân dân. Vì là thông tin tối mật cho nên ngay cả với Browny anh cũng chưa nói.”

Sau khi nhìn kỹ một chút thì tôi chợt nhận thấy có gì đó không ổn. Lúc đầu tôi còn tưởng chỉ là nhìn nhầm thôi nhưng hình như không phải như vậy.

“Thôi anh đừng đùa nữa đi. Cái này là tấm thẻ giả!”

“Sao em nghĩ thế?”

“Cái tên bị sai.”

Dòng chữ cái latinh được viết trên tấm thẻ không phải là “GODIVA” mà là “GODDIVA”, tức là có tới hai chữ “D”. Nếu chỉ nhìn thoáng qua sẽ không để ý, nhưng nếu nhìn kỹ thì sẽ thấy rất rõ. Royce khẽ cười.

“Những người sai trước hết là các điều tra viên và đám phóng viên. Mọi chuyện bắt đầu từ phi vụ đầu tiên của tên siêu trộm. Trên tấm thẻ được để lại tại hiện trường có ghi là ‘GODDIVA’ ấy vậy mà khi truyền đạt thông tin bằng miệng cho phóng viên thì viên cảnh sát đã nói thiếu mất một chữ ‘D’. Bởi vậy mà trên báo cũng được in là ‘GODIVA’.”

Tôi nhìn chằm chằm vào tấm thẻ.

“Thế nghĩa là sao?”

“Tấm thẻ đó là hàng thật. Mỗi lần gây án hắn lại để lại một tấm thẻ. Cụ thể là một tấm thẻ màu đỏ cùng với một cái tên, hình minh họa kèm với một con số thứ tự. Chỉ có điều, cái tên không phải là ‘GODIVA’. Mà là ‘GODDIVA’. Tổng bộ điều tra cũng không buồn chỉnh sửa lại cho đúng. Lúc đó, không ai nghĩ là sẽ xảy ra những vụ trộm liên tiếp như thế. Tấm thẻ được bỏ lại trong vụ án thứ hai cũng được ghi là ‘GODDIVA’ nhưng các điều tra viên chỉ nói với cánh phóng viên là ‘có tấm thẻ giống với lần trước’ mà thôi. Còn cánh phóng viên thì cứ theo những gì đã làm ở vụ án lần đầu, viết trên báo chí rằng thủ phạm là ‘GODIVA’. Cái sai sót đó cứ mãi không được chỉnh sửa. Và thế là cái tên siêu trộm Godiva đã ra đời. Với bọn anh thì thế cũng chẳng sao. Vì cho dù cái tên có đúng hay sai cũng không ảnh hưởng gì đến chuyện điều tra cả. Thậm chí còn có ích trong việc phân biệt với đồ giả nữa. Thế nhưng, thực tế là không có ai là siêu trộm Godiva cả. Chỉ có ‘GODDIVA’ thôi. Thử tách ra mà xem, nó là GOD và DIVA, tức là ‘nữ danh ca thần thánh’.”

“Nữ danh ca thần thánh ư? Vậy những bảo vật được chôn dưới đất thì sao?”

“Không thể có chuyện những bảo vật thực sự lại được chôn phía dưới một cái tên sai. Đồ thật chắc chắn phải nằm dưới cái tên đúng.” Royce giơ chiếc chìa khóa lên lắc lắc trước mặt tôi. Đúng lúc này, có tiếng súng nổ ở phía cuối con đường núi. Chúng tôi ngừng nói chuyện và quay sang nhìn nhau. Chắc chắn đó là tiếng súng của gã Browny. Tôi là người duy nhất còn đủ sức để chạy. Mặc cho mẹ cố gắng can ngăn, tôi vùng lên chạy đi.

Khi về tới vách núi nơi có chiếc cầu treo, tôi nhìn thấy một thứ rất kinh khủng. Ngay phía trước cầu có một vũng máu. Máu của ai đây? Không thấy bóng dáng của hai người quanh đây. Chỉ có những vết máu nhỏ tong tong từng giọt từng giọt kéo dài suốt từ chỗ vũng máu cho đến tận bên trên cầu. Ở chính giữa cầu, một vài miếng ván gỗ đã gãy. Cái túi đựng bảo vật của Browny đang bị mắc vào đầu miếng ván gãy. Hầu hết những thứ bên trong đều đã rơi ra. Tôi đứng trên trụ cầu nhìn xuống phía dưới vách núi.

“Debailleul!”

Nó đang bám lấy một mỏm đá trong khi cơ thể sắp bị dòng nước chảy xiết cuốn trôi. Tôi chỉ nhìn thấy phần người từ ngực nó trở lên, còn phần dưới thì chìm dưới dòng nước. Gọi mấy cũng không có phản ứng. Hình như nó đã ngất đi. Có lẽ nó đã dùng nốt chút sức lực còn lại để bám vào mỏm đá. Trước dòng nước chảy mạnh, nó dường như không còn giữ nổi, sắp sửa buông tay đến nơi. Tôi ngó quanh tìm chỗ để đi xuống. Nếu không nhanh thì nó sẽ bị dòng nước nuốt chửng và lúc đó thì vô phương cứu chữa. Thế nhưng làm gì có cầu thang hay lối đi nào, đâu có tiện thế. Tôi đánh liều.

Vách núi ở đây hầu hết đều như bức tường vậy. Tôi áp sát ngực và bụng vào bề mặt lởm chởm rồi móc tay chân mình vào những mỏm đá lồi ra. Tôi dùng đầu ngón chân dò tìm những điểm đủ chắc để có thể nâng đỡ cân nặng cơ thể mình. Trượt chân là toi đời. Cả tay lẫn chân tôi đều run lẩy bẩy, không tiến thêm được một bước nào nữa. Dòng chảy dữ dội dưới kia vẫn đang va đập vào người Debailleul, tung bọt trắng xóa. Tôi tự nói với chính những ngón tay của mình. Nào! Cố lên! Bám chặt vào mỏm đá đi! Tôi cũng ra lệnh cho những ngón chân của mình nữa. Tìm chỗ đứng đi! Có lúc phần tường nơi tôi đang đu bám sụt lở khiến rất nhiều mảnh vụn rơi xuống. Cứ thế, cứ thế, tôi xuống từng chút, từng chút một. Tiếng dòng nước chảy xiết mỗi lúc một gần hơn. Tôi bắt đầu cảm nhận được hơi thở của những đợt bụi nước va đập vào thành vách.

“Lindt! Quay lại ngay!”

Có tiếng mẹ tôi từ trên vách núi. Tôi ngước lên và thấy gương mặt đầy lo lắng của mẹ. Bên cạnh là Royce. Chắc là họ vừa mới cùng nhau lết được đến cầu. Quay lại ư? Xuẩn ngốc thật! Vậy ai sẽ cứu Debailleul đây? Royce thì bị Browny đánh cho tơi tả rồi. Còn mẹ thì tuyệt đối không thể xuống được.

Mẹ tôi hét lên. Cơ thể bất động của Debailleul đang chuẩn bị trượt khỏi mỏm đá và trôi theo dòng nước.

Mà tại sao mình phải cứu nó nhỉ?

Tại sao mình phải dang tay cứu giúp một thằng tệ hại như nó nhỉ?

Nó là thằng đáng chết, bị đày xuống địa ngục cũng được, bị nếm mùi nghiệp hỏa chắc cũng chẳng ai thương. Tôi ghét nó. Vì nó đã phân biệt đối xử với tôi, vì nó gọi tôi là “di dân”. Giờ đã đến lượt tôi trả đũa. Làm sao nó hiểu nổi tâm trạng của tôi, rằng tôi đã căm hận thế nào. Nó chỉ đối xử với tôi như sâu như bọ thôi. Mặc kệ nó chết quách ở đây cho rồi.

Khuôn mặt thanh tú của nó đã biến mất trong dòng nước.

...Tại sao em lại quyết định nhảy xuống vậy?

Royce hỏi.

Rõ ràng nó là kẻ đáng ghét.

Nhưng không có nó thì buồn lắm...

Khi thấy nó chìm dần trong dòng nước, em đã nghĩ vậy.

Bên bờ sông, tôi và Royce đã nói chuyện với nhau như thế.

Người tôi ướt sũng.

« Lùi
Tiến »