
Ngày 22 tháng 12 năm 1997, người dân thành phố Tennessee đang chìm trong không khí hân hoan của lễ Giáng Sinh, nhà nhà tất bật trang trí cây thông Noel và chuẩn bị những món quà trao nhau. Chính lúc này, tổng đài 911 nhận được một cuộc báo án. Qua điện thoại, cảnh sát nghe thấy một người đàn ông khai báo rằng vợ anh ta là Sandra Stevens và mẹ vợ Myrtle Wilson được tìm thấy đã chết tại nhà riêng.
Tổng đài 911 ngay lập tức bàn giao sự việc cho sĩ quan Brandt Corcoran. Sau khi hỏi thăm địa chỉ và hoàn cảnh cụ thể, Brandt Corcoran lái xe đến hiện trường vụ án và gọi điện cho đồng nghiệp và bác sĩ pháp y, yêu cầu họ nhanh chóng có mặt.
Sandra Stevens và Myrtle Wilson bị giết hại trong chính phòng ngủ của mình. Thi thể của Sandra Stevens lõa lồ trên giường, đầu gối có dính máu nhưng không có vết thương. Gần đầu của nạn nhân có một số tạp chí khiêu dâm và một album ảnh khỏa thân của Sandra. Nạn nhân thứ hai là Myrtle Wilson cũng nằm trên giường, đồ ngủ bị kéo lên xộc xệch, quần áo lót bị vứt trên sàn nhà. Khám nghiệm sơ bộ cho thấy Sandra Stevens bị siết cổ đến chết, nạn nhân bị hung thủ chế trụ và tấn công tình dục. Trong khi đó, Myrtle Wilson tử vong do vết thương từ dao và không bị xâm hại tình dục.
Ban đầu, cảnh sát cho rằng đây là một vụ cướp hiếp giết. Sau khi thủ phạm thực hiện hành vi trộm cắp bèn tấn công, hãm hiếp Sandra Stevens sau đó giết chết cả hai nạn nhân. Tuy nhiên, với kinh nghiệm lâu năm trong việc phân tích hiện trường vụ án, Brandt Corcoran đã đưa ra một kết luận khác sau khi khám xét căn phòng. Vị thám tử cho rằng, mặc dù tình huống này có điểm tương đồng với các vụ án tấn công tình dục khác nhưng cũng đồng thời có những điểm khác biệt rất lớn. Dường như hiện trường đã bị làm giả.
Phòng ốc trong nhà đều bừa bộn, cây thông Noel đổ rạp sang một bên nhưng đồ trang trí trên cây vẫn lành lặn, như thể là có người đã cố tình đặt cây thông xuống chứ không phải bị đổ trong quá trình ẩu đả. Trong phòng ngủ của Myrtle Wilson, ví tiền cá nhân bị moi sạch, các món đồ trong ví vứt trên sàn nhưng không có dấu hiệu bị lấy mất thứ gì. Ngoài ra, ngăn kéo bàn trang điểm bị lục lọi và mở tung nhưng y trang vẫn còn nguyên. Trong phòng của Sandra Stevens, nhiều đồ đạc rơi vãi trên mặt đất nhưng không giống như bị quăng quật một cách tự nhiên. Không có bất kỳ phòng nào trong nhà có dấu hiệu hoặc bằng chứng bị đột nhập.
Vì vậy, Brandt Corcoran đã chỉ đạo nhân viên phụ trách thu thập dấu vân tay tại hiện trường vụ án.
Kết quả, cảnh sát thu được 30 dấu vân tay còn mới, bao gồm nhiều dấu vân tay trên các cuốn tạp chí và album ảnh. Một chiếc túi vải màu xanh lá cây được tìm thấy gần nhà nạn nhân, trong đó có một con dao dính máu, dài 20 cm, một chiếc áo phông trắng nhuốm máu và vài món đồ trang sức. Brandt Corcoran yêu cầu chụp ảnh, lấy vân tay trên hiện vật và đem về sở cảnh sát để kiểm tra.
Sau đó, cảnh sát tiến hành thẩm vấn người báo án, William Richard Stevens. Thông tin thu thập được cho biết, William đã kết hôn ba năm, mẹ vợ của anh là Myrtle Wilson mới đến sống cùng hai vợ chồng được sáu tháng. Thời gian gần đây, William thường xuyên đi công tác. Nhân dịp Giáng Sinh, anh mới có cơ hội về nhà để nghỉ lễ với gia đình thì lại phát hiện ra vợ và mẹ vợ bị sát hại.
Mặc dù lời khai của đối tượng không có gì đáng nghi, nhưng trực giác của vị thám tử đã mách bảo không thể đặt niềm tin hoàn toàn vào William Richard Stevens. Do không có chứng cứ thuyết phục, Brandt Corcoran không đưa ra lời buộc tội mà tiến hành điều tra sâu.
Khám nghiệm tử thi cho thấy, hung thủ đã lấy tay bịt miệng Myrtle Wilson và dùng dao đâm nhiều nhát vào ngực nạn nhân. Vết thương không sâu nhưng mất rất nhiều máu. Thêm vào đó, trên cơ thể người bị hại còn có những thương tích do vật lộn trong quá trình tự vệ để lại. Con dao được tìm thấy trước đó khớp với vết thương trên cơ thể Myrtle Wilson. Vết máu trên đầu gối của Sandra Stevens là của Myrtle Wilson, có vẻ kẻ giết người đã làm vương máu của Myrtle Wilson lên đầu gối của Sandra trong khi gây án. Ngoài ra, có nhiều vật dụng khác cũng dính máu.
Cảnh sát bèn liên hệ với chuyên gia tâm lý tội phạm Gregg McCrary - thành viên của Tổ Khoa học hành vi. Sau khi nghiên cứu hồ sơ vụ án và ảnh chụp hiện trường, Gregg thể hiện sự đồng tình với quan điểm của Brandt Corporan. Các dấu vết tại hiện trường không hợp lý, trên thực tế, một hiện trường hỗn loạn do giết người, ẩu đả có chủ ý sẽ có những dấu hiệu khác. Có thể thấy được, kẻ gian đã làm giả hiện trường với mục đích che giấu động cơ phạm tội cũng như các tình tiết khác của vụ án.
Thêm vào đó, Gregg bổ sung số hung thủ và kết luận rằng vụ án này có nhiều hơn một thủ phạm. Hai nạn nhân bị giết bằng hai loại vũ khí khác nhau, Myrtle Wilson bị sát hại bằng dao còn Sandra Stevens chết ngạt vì bị trói và bóp cổ. Myrtle Wilson là nạn nhân đầu tiên, vì vậy trên lý thuyết, phòng của Sandra Stevens sẽ dính nhiều máu của Myrtle Wilson do hung thủ để lại trong quá trình gây án. Tuy nhiên, cuối cùng lại chỉ có đầu gối của nạn nhân dính máu.
Ngoài ra, tuy hiện trường vụ án đã được dàn dựng nhưng một số đồ vật trong chiếc túi được tìm thấy vẫn chưa được xử lý và vẫn dính máu của Myrtle Wilson.
Gregg McCrary phân tích, vụ án này không có kế hoạch cụ thể. Sandra Stevens là mục tiêu tấn công chính và cũng là người bị cưỡng bức, mẹ cô chỉ là người bị vạ lây do xuất hiện sai thời điểm. Thông thường, trong các vụ tấn công thiếu tổ chức, hung thủ là người quen của nạn nhân, biết rõ nơi ở, vị trí của người bị hại và ra tay một cách chớp nhoáng. Ngoài ra, trong những trường hợp tương tự, thủ phạm thường bỏ lại thi thể, hung khí và nhiều chứng cứ tại hiện trường, rất dễ phát hiện.
Trong lúc đó, bằng chứng mới nhất do phòng thí nghiệm cung cấp cho biết một người hàng xóm 18 tuổi của Sandra và William Stevens là Corey Milliken rơi vào diện bị tình nghi. Ban đầu, đối tượng chối bỏ tội danh, tuy nhiên, dưới sự tra khảo cặn kẽ của cảnh sát, nghi phạm đã thừa nhận tội ác. Điều Corey tiết lộ khiến mọi người sửng sốt: William Richard Stevens chính là người đã thuê Corey giết chết vợ và mẹ vợ của mình.
Cảnh sát lập tức bắt giữ William. Kết quả thẩm vấn cho thấy William nảy sinh ý định giết hại vợ khi phát hiện nạn nhân có quan hệ mập mờ với một người đàn ông khác. Hắn đã thuê chính hàng xóm và cũng là người làm công cho mình để xử lý nạn nhân, đồng thời dàn dựng hiện trường như một vụ cướp. Trong quá trình gây án, khi một kẻ đang tấn công Sandra Stevens, người còn lại phát hiện ra Myrtle Wilson và dùng một con dao làm bếp dài 20 cm đâm chết nạn nhân.
Kết cục, William Richard Stevens chịu tội giết người cấp độ một, kết án tử hình.
CHIA SẺ CỦA CHUYÊN GIA TÂM LÝ TỘI PHẠM
Các nhà tâm lý học chia tội phạm ra thành hai loại: Có kế hoạch và vô tổ chức.
Nhóm tội phạm có kế hoạch sẽ tính toán và hành động cẩn thận khi phạm tội. Thông thường, động cơ gây án là sự hoang tưởng kéo dài trong nhiều năm, hầu hết nạn nhân trong những vụ án này không quen biết thủ phạm. Người bị hại sẽ có đặc điểm giống với những khuôn mẫu trong tưởng tượng của hung thủ.
Với nhóm tội phạm vô tổ chức, hành vi của kẻ gây án thường thiếu logic, hung thủ không quan tâm đến thân phận, đặc điểm của nạn nhân mà xuống tay tùy cảm xúc cá nhân. Điều này khiến kẻ giết người dễ bị bại lộ do không kiểm soát được tình hình, ví dụ như khi tấn công, nạn nhân kháng cự quyết liệt dẫn đến lưu lại thương tích trên người tội phạm. Nhìn chung, loại tội phạm thứ hai có xu hướng tàn bạo hơn, từ đó dẫn đến hành vi hủy hoại thi thể sau khi hành sự.