Tâm Lý Học Tội Phạm Phác Họa Chân Dung Kẻ Phạm Tội

Lượt đọc: 822 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
góa phụ đen

Trong thế giới tự nhiên, có một loài nhện lừng danh với nọc độc kinh khủng mang tên Góa phụ đen. Tập tính của loài nhện này là sau khi giao phối, nhện cái sẽ ăn thịt con đực một cách tàn nhẫn để tích lũy dinh dưỡng cho những đứa con tương lai. Tuy man rợ nhưng hành vi này đến từ bản năng sinh tồn của động vật. Ở xã hội loài người, những phụ nữ ra tay sát hại chồng của mình được gọi là “Góa phụ đen”. Trong đó, nữ sát thủ tiêu biểu nhất phải kể đến Nannie Doss đến từ Alabama, Mỹ.

Nannie Doss sinh ra tại Blue Mountain ở Alabama, Mỹ vào ngày 4 tháng 11 năm 1905. Là chị hai trong gia đình có năm anh chị em, tuổi thơ của Nannie vô cùng ảm đạm vì người bố không khác gì bạo chúa. Ngày ngày, ông ta bắt năm đứa con phải làm việc liên tục, đánh đập và chửi mắng họ. Vài người trong gia đình của Nannie không được giáo dục đầy đủ mà chỉ đọc qua một vài cuốn sách.

Các chuyên gia tâm lý học đã phân tích môi trường trưởng thành của Nannie và thấy rằng người bố bạo hành đóng vai trò nền tảng trong việc phát triển tâm lý tội phạm của đối tượng. Phần lớn các hung thủ giết người hàng loạt đều từng trải qua thời thơ ấu với người mẹ, người bố bạo lực. Đây cũng là nguyên nhân đầu tiên dẫn đến tâm lý biến thái.

Nannie không có tuổi thơ đầy màu sắc và vui vẻ như những đứa trẻ khác. Thay vào đó, cô phải dành thời gian để làm những công việc đòi hỏi sức lực như nhổ cỏ, bổ củi... Thỉnh thoảng, Nannie và anh chị em sẽ đùa nghịch, cãi cọ nhưng đều bị bố ruột lấy đó làm lý do để đánh mắng, chửi bới.

Mẹ của Nannie cũng trải qua những ngày tháng tăm tối dưới “ách trị vì” của người chồng. Bà làm việc quần quật bất kể ngày đêm, sống cuộc sống không ra hình người.

Bước ngoặt xảy đến khi Nannie lên 7. Trong một cuộc phỏng vấn sau khi bị tống giam, nữ tội phạm đã chia sẻ rằng tất cả tội ác mà mình gây ra đều bắt đầu từ vụ tai nạn xe năm 7 tuổi.

Năm 1912, Nannie cùng gia đình về thăm họ hàng ở phía Nam Alabama bằng tàu hỏa. Trên đường đi, tàu hỏa phanh gấp, quán tính mạnh đã khiến cô bé Nannie văng ra khỏi ghế và đập đầu vào thành tàu. Kể từ đó, Nannie thường xuyên bị đau đầu, ngất xỉu và dễ rơi vào trạng thái u uất.

Để trốn tránh chuỗi ngày u ám và bệnh tật kéo dài trong hiện thực, Nannie dần chìm vào thế giới hoang tưởng do chính mình tạo ra. Cô thường lén lút đọc những câu chuyện tình yêu lãng mạn trong tạp chí của mẹ và mơ mộng về một chàng hoàng tử quyến rũ, một cuộc sống tương lai màu hồng, tràn đầy hạnh phúc. Tuy nhiên, người bố gia trưởng không chỉ kiểm soát cách ăn mặc mà còn cấm đoán đời sống xã hội của họ. Cuối cùng, Nannie đã tìm đến hôn nhân như một sự trốn thoát từ khi còn rất trẻ.

Năm 1921, khi chỉ mới 16 tuổi, Nannie kết hôn với Charley Braggs, một đồng nghiệp tại nhà máy sợi dệt mà cô làm việc. Tuy mới quen biết bốn tháng, nhưng mong muốn mãnh liệt được thoát khỏi mái nhà đang giam cầm mình đã khiến Nannie một mực muốn cưới Charley.

Thế nhưng, cuộc sống sau khi lập gia đình không hề hạnh phúc. Mẹ chồng của Nannie là một góa phụ cục cằn, hai người thường xuyên xảy ra mâu thuẫn. Đã quen nhẫn nhịn, Nannie thường xuyên nhường mẹ chồng khiến tính tình quái gở của bà ta càng được đằng chân lân đằng đầu. Thêm vào đó, sự đổ đốn của người chồng khiến những ngày tháng hôn nhân của Nannie càng thêm não nề. Điều này khiến tính cách của Nannie thay đổi, cô nóng tính hơn và tìm đến bia rượu, thuốc lá để giải tỏa. Đồng thời, Nannie cũng liếc mắt đưa tình, tán tỉnh những con bợm rượu khác để chứng tỏ sức hút của mình.

Tội ác đầu tiên xảy ra vào năm 1927, hai trong số những đứa con của Nannie qua đời do ngộ độc thực phẩm. Tuy bác sĩ pháp y đã nhận định đây là một sự cố nhưng khi nhìn thấy sự lạnh lùng trong mắt vợ, Charley cảm thấy bất an và muốn tìm cách thoát khỏi Nannie. Anh ta đưa con gái lớn là Melvina bỏ nhà ra đi, để lại đứa con mới sinh, vợ và mẹ ruột.

Một năm sau, Charley trở về. Ngoài con gái, anh ta còn dẫn theo một người phụ nữ khiến Nannie vô cùng tức giận và ngay lập tức đệ đơn ly hôn. Charley đồng ý, Nannie đưa hai con gái về nhà mẹ đẻ.

Ở nhà một khoảng thời gian, Nannie dần thoát khỏi cái bóng của hôn nhân. Cô giao con gái cho mẹ đẻ chăm sóc và đi làm tại một nhà máy dệt may ở ngoại ô Blue Mountain. Mới 23 tuổi, Nannie vẫn tràn đầy hy vọng vào một tương lai hạnh phúc. Không còn ngây thơ như trước, những mơ mộng của Nannie cũng trở nên thực dụng hơn, cô bắt đầu tìm kiếm quảng cáo hôn nhân trên báo.

Đó là cách Nannie gặp được người chồng thứ hai, Robert Franklin Harrelson. Người đàn ông này đến từ Jacksonville, Florida, làm việc trong một nhà máy và có ngoại hình tương đối vạm vỡ, sáng sủa. Thủa đầu, họ thường viết thư, kể cho nhau về cuộc sống thường nhật. Robert gửi cho Nannie nhiều lá thư tình mùi mẫn, tình cảnh của hai người nhanh chóng sâu đậm và họ có cùng nhau một khoảng thời gian ngọt ngào.

Sau khi cuộc sống đi vào quỹ đạo, Robert dần để lộ bản chất. Hắn không chỉ đam mê cờ bạc mà còn có tiền án, thường xuyên bị cảnh sát tìm tới vì uống rượu và gây gổ. Nannie nhiều lần đến đồn cảnh sát để đón chồng, điều này khiến cô xấu hổ vì phải đối mặt với chỉ trích của người đời.

Cuộc sống trong mơ vỡ vụn, Nannie lại chọn cách im lặng và nhẫn nhục. Thế nhưng, chính sự kiên nhẫn của cô đã đẩy bản thân vào tình huống tiến thoái lưỡng nan. Robert mang những bê bối từ bên ngoài về nhà, hắn say xỉn, đánh đập Nannie và hai đứa trẻ. Điều bất ngờ là, Nannie đã chịu đựng cuộc hôn nhân vô nhân đạo này trong suốt mười sáu năm trời.

Dồn nén càng lâu, sự phun trào càng mãnh liệt. Năm 1943, con gái lớn của Nannie là Melvina hạ sinh một bé trai, Nannie lên chức bà ngoại. Một năm sau, Melvina lại mang thai. Lúc chuyển dạ, Melvina vô cùng hoảng loạn vì khó sinh, cô yêu cầu có mẹ ở bên. Nannie đã túc trực bên con gái cả đêm, cổ vũ và chăm sóc cho cô. Cuối cùng, đứa bé chào đời mạnh khỏe, cả gia đình thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi sinh, Melvina không thực sự tỉnh táo do ảnh hưởng của thuốc gây mê. Trong cơn mê man, cô dường như mơ thấy ác mộng, chứng kiến cảnh mẹ mình là Nannie lấy ghim cài mũ đâm vào đầu của đứa bé. Khi tỉnh dậy, chồng cô đau đớn báo tin đứa con mới sinh đã qua đời. Nghe tin dữ, Melvina gần như ngã quỵ, bác sĩ không thể đưa ra nguyên nhân cái chết của đứa trẻ sau khi khám nghiệm. Melvina kể lại cho chồng và em gái về cơn ác mộng nhưng họ đều tỏ ý không tin, dù quả thật đã trông thấy Nannie cầm trong tay một chiếc ghim mũ vào thời điểm đứa bé ra đời.

Từ đó, mối quan hệ giữa Melvina và chồng trở nên xa cách, dẫn đến ly hôn. Một mình nuôi con khiến Melvina mệt mỏi, có bắt đầu gặp gỡ nhiều người đàn ông khác để chuẩn bị cho tương lai, Tuy nhiên, Nannie điên cuồng ngăn cản con gái, hai người thường xuyên cãi vã. Về sau, Melvina để con trai lại cho mẹ chăm sóc vì một vài lý do. Bi kịch lại tiếp diễn.

Ngày 7 tháng 7 năm 1945, con trai của Melvina đột ngột qua đời. Nguyên nhân cái chết được bác sĩ chẩn đoán là do ngạt thở không rõ nguyên nhân. Điều này khiến Melvina suy sụp đến tận cùng và chìm vào hối hận.

Ngày 15 tháng 8 năm 1945, Nhật Bản tuyên bố đầu hàng vô điều kiện, kết thúc Chiến tranh thế giới lần thứ hai. Trong vài tháng sau đó, người dân Mỹ tổ chức nhiều hoạt động kỷ niệm khác nhau. Chồng của Nannie, Robert, cũng mua rượu và chè chén mỗi ngày để ăn mừng. Ngày 15 tháng 9 năm 1945, Robert say xỉn và cưỡng hiếp Nannie. Giọt nước tràn ly, Nannie quyết định chấm dứt chuỗi ngày địa ngục của mình. Cô ta trộn thuốc diệt chuột vào chai rượu của Robert khiến người chồng lập tức bỏ mạng.

Sau khi chôn cất người chồng thứ hai, Nannie đi du lịch một mình đến California. Với nữ tội phạm, niềm khát khao có một cuộc sống tốt đẹp không lúc nào ngừng nghỉ. Tại Lexington, Bắc California, Nannie gặp gỡ Arlie Lanning và cũng là người chồng thứ ba của cuộc đời cô. Vì Arlie từng sống ở Alabama, hai người nhanh chóng trở nên gần gũi và tiến tới hôn nhân.

Một lần nữa, cuộc sống hôn nhân lại biến thành địa ngục vì tính khí của Arlie chẳng khác gì Robert: Nóng nảy, nghiện rượu và trăng hoa. Vì thế mà Nannie thường xuyên bỏ nhà đi, mối quan hệ đôi bên rất lạnh nhạt. Trong mắt người ngoài, Nannie là một người hiền lành, cần mẫn và ngoan đạo vì khi nhận được những lời hỏi thăm về lý do vắng nhà, bà ta luôn giải thích rằng mình phải về quê chăm sóc mẹ của Arlie. Khi Nannie ở nhà, hàng xóm luôn thấy bà bận rộn dọn dẹp nhà cửa, sân vườn, chăm sóc gia đình. Thêm vào đó, Nannie cũng rất siêng đi tới nhà thờ vào mỗi cuối tuần, tạo nên hình ảnh về một tín đồ sùng đạo.

Ngược lại, Arlie có danh tiếng tệ hại khiến ai nấy đều đứng về phía Nannie và thương xót cho người phụ nữ. Vì vậy, khi Arlie đột ngột qua đời do một cơn trụy tim vào tháng 2 năm 1950, những người đến đám tang đều tỏ ra thông cảm và chia buồn với Nannie mà không hề chú ý đến nguyên nhân cái chết của Arlie.

Nhiều nhà tội phạm học đã nhấn mạnh khả năng lừa gạt dự luận trong các trường hợp hung thủ là nữ giới và đây là một ví dụ tiêu biểu. Các chuyên gia cho rằng, hình ảnh phụ nữ trong xã hội luôn gắn liền với những tính cách yếu đuối và cần được người khác bảo vệ. Vì vậy, tâm lý đề phòng các đối tượng nữ tương đối thấp, giúp họ dễ dàng che mắt đám đông và trốn tránh pháp luật.

Sau khi Arlie chết, toàn bộ tài sản thuộc về người em gái. Một trận hỏa hoạn đã thiêu rụi căn nhà của Arlie và Nannie không lâu sau đám tang. Ngoài Nannie, tài sản có giá trị nhất trong nhà là chiếc ti vi cũng “may mắn” thoát được thảm họa. Nannie giải thích rằng mình đã lái xe đem ti vi đi sửa khi xảy ra sự cố.

Công ty bảo hiểm đã trả cho Nannie một số tiền để đền bù thiệt hại. Sau khi nhận được tấm séc, nữ sát thủ ngay lập tức đến ngân hàng rút tiền và biến mất khỏi California. Điều đáng nói là, ngay trước khi bà ta rời đi, mẹ và em gái của Arlie đều đột ngột ra đi khi đang say ngủ.

Điểm đến tiếp theo của Nannie là Kansas. Số tiền bảo hiểm đảm bảo cho bà ta một cuộc sống vô lo vô nghĩ. Bà ta đăng ký tham gia một câu lạc bộ có tên “Xã hội kim cương” (Diamond Social - chuyên cung cấp dịch vụ mai mối cho người độc thân. Tại đó. Nannie đã gặp người chồng thứ tư, Richard Morton.

Tháng 10 năm 1952, Nani kết hôn với Richard. Tuần trăng mật trôi qua đầy ngọt ngào, Richard thường tạo bất ngờ cho Nannie bằng nhiều món quà lãng mạn. Dường như Nannie đã tìm thấy hạnh phúc của đời mình, nhưng niềm vui đến nhanh mà qua đi cũng nhanh.

Năm thứ hai của cuộc hôn nhân, Richard thú thực với vợ về tình trạng thật của mình: Không chỉ phá sản, ông ta còn nợ nần tứ phía. Dù vậy, Nannie vẫn tha thứ cho chồng và dùng tiền riêng để giúp bạn đời vượt qua sóng gió.

Chẳng bao lâu sau, Richard bắt đầu cư xử khác lạ, thường xuyên đi sớm về khuya. Nannie dấy lên nghi ngờ và sau khi tìm hiểu, bà ta phát hiện chồng đã ngoại tình. Điều này khiến Nannie nổi giận và lên kế hoạch cho cái chết của người chồng. Tuy nhiên, một tin tức từ gia đình đã phá tan kế hoạch của Nannie. Người nhà báo tin, bố Nannie đã qua đời và người mẹ cô đơn muốn tới sống cùng bà ta một thời gian. Thông tin đầu tiên khiến Nannie chẳng mảy may quan tâm, nhưng tin thứ hai lại làm nữ sát thủ khó xử vì sự xuất hiện của bà mẹ sẽ cản trở dự định của mình.

Tới sống cùng con gái tại Kansas chưa bao lâu, mẹ của Nannie bỏ mạng vì ngộ độc thực phẩm. Cảnh sát đã can thiệp để điều tra vụ việc vì nghi ngờ Nannie có liên quan tới cái chết của nạn nhân. Tuy nhiên, do thiếu chứng cứ thuyết phục, cộng thêm nghi phạm luôn chối bỏ trách nhiệm nên vụ án chìm vào quên lãng. Ba tháng sau, Richard cũng qua đời vì ngộ độc.

Lúc này, “Góa phụ đen” Nannie Doss đã quen với việc giết người. Một lần nữa, bà ta thay đổi địa điểm gây án. Nannie tới Oklahoma để thăm một người tình cũ tên là Samuel Doss. Samuel là một người đàn ông đẹp mã, không rượu bia, thuốc lá nhưng giờ đây, Nannie chẳng còn ý định xây dựng một cuộc sống tốt đẹp, bà ta chỉ muốn lấy chồng vì tiền.

Tháng 6 năm 1953, Nannie và Samuel tổ chức hôn lễ. Sau khi chung sống 3 tháng, sức khỏe của Samuel sa sút dần. Trong vòng chưa đầy một tuần, đối tượng đã sụt tới 15 cân. Theo chẩn đoán của bác sĩ, ông ta bị nhiễm trùng dạ dày và cần nhập viện theo dõi.

Ngày 5 tháng 10 năm 1953, Samuel xuất viện. Nannie đã rất “chu đáo” chuẩn bị cho chồng một tách cà phê và đĩa thịt nướng. Samuel tắt thở ngay sau khi thưởng thức bữa tối “ngon lành”.

Cái chết bất đắc kỳ tử của Samuel khiến bác sĩ chăm khám cho ông ta nghi ngờ. Sau khi khám nghiệm tử thi, pháp y tìm thấy thạch tín sót lại trong thi thể nạn nhân. Ngay lập tức, cảnh sát bắt giữ Nannie.

Mặc dù đã ra tay sát hại nhiều người nhưng Nannie chưa bao giờ phải đối mặt với cảnh sát. Trước những bằng chứng xác đáng và màn thẩm vấn gắt gao, kẻ giết người nhanh chóng khai nhận hành vi phạm tội.

Ngày 17 tháng 5 năm 1955, Nannie Doss cúi đầu nhận tội trước pháp luật, bị kết án tù chung thân. Năm 1965, Nannie, khi đó 60 tuổi, chết vì bệnh bạch cầu tại nhà giam ở Oklahoma.

CHIA SẺ CỦA CHUYÊN GIA TÂM LÝ TỘI PHẠM

Theo phân tích của chuyên gia lập hồ sơ tội phạm, xã hội hiện đại với chủ trương cởi mở, văn minh mang đến nhiều cơ hội và không gian để thỏa mãn quyền và lợi ích hợp pháp của phụ nữ. Đối mặt với vô số cám dỗ, các quan niệm đạo đức dần xung đột với lối sống dẫn đến tâm lý phạm tội ở một số trường hợp. Nhìn chung, tâm lý của tội phạm nữ có hai đặc điểm chính:

Đầu tiên, tội phạm nữ thiếu hiểu biết về pháp luật và có cái nhìn ngây thơ về hành vi phạm tội. Hầu hết các nữ tội phạm không có kiến thức luật pháp cơ bản, huống hồ là nắm rõ thẩm quyền và tính nghiêm minh của pháp luật. Tiêu chí đánh giá sự việc của họ dựa trên nhu cầu cấp thấp 8 và kinh nghiệm cá nhân, vì vậy họ dễ phạm sai lầm chỉ vì những nguyên nhân nhỏ nhặt. Ngoài ra, cốt lõi cuộc sống của tội phạm nữ là mưu cầu lạc thú cá nhân. Họ không phân biệt rõ ràng giữa đúng và sai, thiện và ác trong đời sống xã hội nên dễ dẫn đến những thói hư tật xấu và các quan điểm sai lệch. Lấy niềm vui thú làm mục tiêu sống họ xem tiền bạc là đích đến duy nhất và làm mọi cách để được hưởng lợi về kinh tế. Khi lợi ích cá nhân và những thói xấu đi tới đỉnh điểm mà không được kiềm chế, tội phạm nữ sẽ thực hiện nhiều hành vi phạm tội khác nhau.

Thứ hai, tội phạm là nữ giới có xu hướng cảm xúc bất ổn. Nhiều phụ nữ bị ảnh hưởng bởi văn hóa truyền thống và đặc trưng sinh học nên cảm xúc của họ rất tinh tế và đa dạng. Nếu thiếu đi thước đo đạo đức và cái nhìn đúng đắn về cuộc sống, tình cảm của nữ giới sẽ có dao động, biến hóa lớn và không làm chủ được lý trí. Do không làm chủ được cảm xúc, phụ nữ dễ bị xúi giục phạm tội vì những nguyên nhân nhỏ nhặt như lợi nhuận, giúp đỡ bạn đời... Thêm vào đó, do cảm xúc cá nhân mạnh mẽ và mãnh liệt nên khi gặp biến cố hoặc bị thất vọng, người phụ nữ có xu hướng thay đổi vượt bậc về mặt tính cách. Lúc này, nếu bị kích thích, họ rất dễ đi đến hành vi phạm tội.

« Lùi
Tiến »