
Được đánh giá là một trong những thành phố hiện đại nhất cả nước, nhiều người dân Mỹ chọn định cư tại vùng Dallas xinh đẹp. Tại đây, Sandra Bridewell sống cùng ba đứa con của mình. Dù đã ngoài 30 nhưng Sandra vẫn giữ được vẻ duyên dáng và nụ cười xinh đẹp lay động lòng người.
Năm 1984, Sandra Bridewell, khi đó 36 tuổi, đem lòng yêu Alan Rehrig từ cái nhìn đầu tiên. Alan là một chàng trai 29 tuổi, đến từ Oklahoma với ngoại hình cao ráo, sáng sủa. Anh đến Dallas để làm việc và gặp Sandra khi đi xem nhà cùng bạn bè, họ nhanh chóng tiến tới hẹn hò. Điều đáng nói là, người phụ nữ này không hề tầm thường. Tuy là một góa phụ, một mình nuôi ba con nhỏ nhưng Sandra sống ở khu vực cao cấp trong thành phố. Trong mắt mọi người, cô là một người phụ nữ giàu có, bối cảnh gia đình hiển hách.
Sau khi quen biết Sandra, Alan cũng không ngoại lệ. Đứng trước người phụ nữ giàu có nhưng lại thân thiện và giản dị này, anh lập tức rơi vào lưới tình. Hai người thường xuyên hẹn hò, Sandra nhiều lần đưa Alan và bạn bè đến những câu lạc bộ cao cấp.
Bên nhau một thời gian, Sandra và Alan gắn bó không rời, mối quan hệ giữa Alan và ba đứa con của Sandra cũng rất hòa thuận. Một ngày nọ, Sandra thông báo cho Alan rằng cô đã mang thai, hơn nữa còn là một cặp song sinh. Điều này khiến Alan vô cùng vui sướng, kích động tới mức rơm rớm nước mắt. Từ trước tới nay, anh vẫn luôn yêu trẻ con và mong muốn có một mái nhà của riêng mình, không chần chừ hơn nữa, cặp đôi quyết định kết hôn.
Vài tuần sau đám cưới, Alan nhận được cuộc gọi của Sandra trong lúc đang làm việc. Trong điện thoại, Sandra khóc lóc nói rằng cô đã sảy thai và đang ở bệnh viện. Hay tin, Alan vội vàng muốn đến bệnh viện cùng vợ nhưng Sandra lại nói rằng mình đã quyết định về nhà. Mất đi đứa trẻ khiến Alan vô cùng buồn bã vì anh đặt nhiều tình cảm vào đứa con của hai người.
Sự cố qua đi, Sandra ngỏ ý muốn Alan mua bảo hiểm, đồng thời tham khảo ý kiến của mẹ Alan. Mẹ chồng của Sandra hết mực ủng hộ ý kiến này vì cho rằng con trai là trụ cột gia đình, cần phải chú ý tới những trách nhiệm tương tự. Vì vậy, Alan mua một khoản bảo hiểm trị giá 220.000 đô la Mỹ.
Tuy nhiên, Alan dần bị gánh nặng gia đình đè nặng sau một thời gian chung sống. Sandra tiêu pha nhiều hơn số tiền mà họ có thể kiếm được, dần dần, tài chính gia đình xuất hiện những dấu hiệu khó khăn. Alan không giấu nổi sự nghi ngờ, anh bắt đầu thắc mắc về tài sản thật sự của vợ. Thêm vào đó, Alan phát hiện Sandra nói dối mình về vấn đề tuổi tác, anh cảm thấy dường như người vợ của mình vẫn còn che giấu rất nhiều bí mật.
Alan quyết định chuyển đến sống tại nhà một người bạn. Một tháng sau, Sandra gọi điện cho Alan, cô muốn gặp mặt và đến kho chứa đồ chung để lấy vài món đồ. Alan rất mong chờ buổi hẹn bởi cả hai đã xa cách hơn một tháng trời.
Ngày 7 tháng 12 năm 1985, Alan lái xe đến chỗ hẹn, anh gặp và dừng lại trò chuyện cùng một người bạn tên Phil trên đường đi. Tuy nhiên, hai tiếng sau, Phil nhận được cuộc gọi từ Sandra hỏi về tung tích của Alan. Phil vô cùng ngạc nhiên, lẽ nào Alan đã đi gặp bạn bè và lỡ mất buổi hẹn? Alan không phải người như vậy.
Sau đó, Phil liên lạc với bạn bè và người thân của Alan để hỏi thăm tin tức của anh nhưng kết quả không có dấu hiệu khả quan. Hai ngày trôi qua, Alan vẫn bặt vô âm tín. Mẹ của Alan gọi điện đến nơi anh làm việc và được biết Alan không hề xuất hiện ở chỗ làm. Họ quyết định báo tin cho cảnh sát.
Lúc này, Sandra không hề tỏ ra lo lắng cho an nguy của chồng mà chỉ chú ý đến bản thân. Cô khai báo với cảnh sát, Alan nghiện ma túy và cô lo sợ anh ta sẽ quay lại để làm hại mình. Thậm chí, Sandra còn thuê vệ sĩ riêng để đảm bảo an toàn.
Sandra nói với thám tử tư rằng Alan từng có hành động bạo lực với mình. Trong một lần trượt tuyết, Alan đã cố tình xô ngã Sandra khi cô di chuyển quá nhanh và chỉ đứng yên khi cô cố gắng đứng dậy. Vì vậy thám tử tư đã giúp Sandra thay khóa nhà và bí mật theo dõi tình hình xung quanh.
Bốn ngày sau khi mất tích, thi thể của Alan được tìm thấy trong một chiếc xe hơi ở Oklahoma. Cảnh sát lập tức có mặt tại hiện trường, nạn nhân bị bắn vào đầu và ngực, trên xe có nhiều vết máu. Sau khi kiểm tra, nhân viên hiện trường cho biết các vết máu này đều thuộc về Alan. Sau khi hay tin, mẹ Alan vô cùng bàng hoàng, không thể tin rằng con trai mình đã qua đời.
Trong quá trình điều tra vụ án, cảnh sát nhận được nhiều cuộc điện thoại nặc danh, thái độ của người gọi cho thấy họ không tin tưởng vào Sandra và sẽ tìm cách lật tẩy người phụ nữ xinh đẹp mà xảo trá này. Vì vậy, lực lượng chức năng cũng hướng mũi nghi ngờ vào Sandra.
Ngay sau đó, báo chí đưa tin về sự dối trá của Sandra. Một phóng viên tung tin rằng Sandra đã thực hiện cắt bỏ tử cung tám năm về trước, vì vậy việc Sandra có con với Alan đã được dàn dựng nhằm mục đích lừa kết hôn.
Khi cảnh sát liên lạc với Sandra, họ phát hiện người phụ nữ này rất hay bịa đặt. Cô ta liên tục bôi nhọ nhân cách của Alan và đặt điều về anh như nghiện cờ bạc, ma túy, thậm chí còn cáo buộc Alan cố gắng hãm hại mình. Thông qua khám nghiệm tử thi và điều tra sâu, phía cảnh sát biết rằng tất cả đều sai sự thật, sự nghi ngờ đối với Sandra ngày một lớn dần.
Sau tang lễ của Alan, Sandra lập tức thuê luật sư khiến lực lượng chức năng càng khó tiếp cận với đối tượng. Tuy nhiên, cảnh sát không hề nhụt chí và tiến hành điều tra toàn diện. Thám tử tư của Sandra là Bill cũng hoài nghi thân chủ của mình. Cảnh sát chủ động liên lạc với Bill và cho anh biết về những lời nói dối của Sandra, vì vậy Bill đã mời một chuyên gia kiểm tra nói dối đến để làm việc với Sandra.
Kết quả là Sandra không thể vượt qua thử nghiệm. Mặc dù kết quả của bài kiểm tra nói dối không phải tuyệt đối nhưng đối với Bill, anh đã phát hiện ra điểm then chốt: Sandra dường như hiểu rất rõ về tình tiết của vụ án. Bill liền hủy bỏ hợp đồng làm việc với Sandra và khai báo với cảnh sát về những điều mình thu thập được.
Các chuyên gia tâm lý học tội phạm đã chỉ ra động cơ tiềm ẩn của Sandra, chính là khoản bảo hiểm cá nhân trị giá 220.000 đô la Mỹ của Alan. Nếu hai người ly hôn, Sandra sẽ không nhận được một đồng nào nhưng ngược lại, toàn bộ số tiền sẽ thuộc về Sandra một cách hợp pháp trong trường hợp Alan gặp chuyện bất trắc. Vụ án dần trở nên sáng tỏ nhưng Sandra có bằng chứng ngoại phạm mạnh mẽ. Theo lời của nghi phạm, cô ta đợi hai tiếng đồng hồ nhưng không thấy Alan xuất hiện nên đã rời đi và đến chơi nhà một người bạn.
Ngoài ra, các nhà tâm lý học tội phạm tin rằng nạn nhân đã bị giết ở Dallas rồi mới được di chuyển đến Oklahoma. Báo cáo khám nghiệm tử thi cho thấy, người bị hại tử vong tại nơi có nhiệt độ cao, sau đó xác chết mới được chuyển đến nơi có nền nhiệt tương đối thấp. Ngày Alan mất tích, thời tiết ở Dallas khá ấm áp và khi thi thể được tìm thấy ở Oklahoma, trời rất lạnh.
Nạn nhân được đặt vào ghế sau, phần giữa của chiếc xe, chứng tỏ hung thủ là người đã điều khiển phương tiện. Ghế lái đã được điều chỉnh độ cao nên các chuyên gia suy đoán rằng hung thủ có vóc người thấp hơn Alan.
Mặc dù Sandra có chứng cứ ngoại phạm nhưng chuyên gia tâm lý học tội phạm phân tích, địa điểm gặp mặt của hai người tương đối kín đáo, thời gian vào ban đêm, Sandra hoàn toàn có thể giấu xác Alan trong nhà kho rồi vận chuyển xác chết đi sau. Bằng cách này, cô ta đã tạo ra bằng chứng cho mình, đánh lạc hướng sự nghi ngờ của cảnh sát.
Thế nhưng, lực lượng chức năng không thể tìm thấy chứng cứ xác thực. Sandra và luật sư không tiếp nhận phỏng vấn, tuyên bố mình không phải là kẻ giết người mà chỉ là nạn nhân của những tin đồn ác ý và suy đoán vô căn cứ.
Món tiền bảo hiểm của Alan về tay Sandra, chẳng bao lâu sau, cô ta mang theo những đứa con và rời khỏi Dallas. Quá khứ và những ẩn số về cô ta được phơi bày phần nào khiến công chúng càng thêm hoang mang trước sự xảo quyệt và nham hiểm của người phụ nữ xinh đẹp này.
Năm 1967, Sandra kết hôn với David Stegall, một nha sĩ trẻ, đẹp trai và phong độ. Khi ấy, Sandra mới 24 tuổi. Vài năm sau đám cưới, cặp đôi sở hữu một ngôi nhà tiện nghi, to đẹp và ba đứa con ngoan ngoãn. Tuy nhiên, các khoản nợ của họ ngày càng tăng khiến David trở nên mệt mỏi, buồn phiền và chán nản. Đứng trước áp lực, anh lại tiếp tục đi vay nợ để chi trả cho cuộc sống hàng ngày, đó cũng là lúc vận đen ập đến.
Buổi sáng ngày 22 tháng 2 năm 1976, cảnh sát nhận được cuộc gọi báo án từ Sandra. David được tìm thấy trong tình trạng bị bắn vào đầu và rạch cổ tay. Thời điểm đó, cảnh sát cho rằng nạn nhân đã tự tử do căng thẳng quá độ. Vì vậy, Sandra nhận được khoản tiền bồi thường trị giá 100.000 đô la Mỹ.
Sandra dùng số tiền đó để trả nợ và bắt đầu một cuộc sống mới. Cô nhờ bạn bè giới thiệu cho mình những người đàn ông giàu có và thậm chí còn đưa chồng của bạn vào tầm ngắm. Trong mọi cuộc gặp gỡ, Sandra sẽ ăn mặc quyến rũ để dụ dỗ chồng của người bạn giàu có. Mọi chuyện vỡ lở, mối quan hệ giữa Sandra và những người xung quanh dần trở nên lạnh nhạt.
Tuy nhiên, cô ta đã thành công thu hút những người đàn ông khá giả khác. Chẳng bao lâu sau, ước muốn của Sandra đã thành sự thực. Năm 1978, cô kết hôn với Bobby Bridewell, con trai của một ông trùm dầu mỏ. Liền đó, cô mua một căn nhà khang trang trong khu phố cao cấp ở Dallas, thường xuyên lui tới những nơi của giới thượng lưu. Bất ngờ, tai họa lại xảy đến khi Bobby được chẩn đoán mắc bệnh ung thư hạch bạch huyết và qua đời.
Trong khoảng thời gian Bobby chiến đấu với bệnh ung thư, Sandra đã làm quen và nhờ cậy bác sĩ chăm sóc anh là John Bagwells cùng vợ là Betsy. John rất nhiệt tình và thường xuyên giúp đỡ Sandra.
Sau khi Bobby qua đời, Sandra vẫn tiếp tục quấy nhiễu gia đình Bagwells. Cô ta hay gọi điện cho Betsy để nhờ mua đồ, đồng thời nhờ John sửa chữa xe nhưng khi John đến, ô tô của Sandra không gặp vấn đề gì đáng ngại. Vì vậy, John và Betsy mất dần thiện cảm và muốn tránh xa Sandra bởi cô ta đang gây phiền phức cho họ. Thế nhưng, bi kịch lại xảy ra.
Ngày 16 tháng 7 năm 1982, Sandra gọi điện cho Betsy, dường như xe của Sandra xảy ra vấn đề và cô muốn rủ Betsy cùng đi thuê một chiếc xe mới với mình. Tuy nhiên, khi Betsy đến nơi, xe của Sandra vẫn hoạt động bình thường nên họ chào tạm biệt nhau. Tới tối muộn ngày hôm đó, Betsy vẫn không về nhà khiến chồng cô rất lo lắng và báo cảnh sát.
8 giờ tối cùng ngày, cảnh sát tìm thấy xe ô tô của Betsy tại bãi đỗ xe gần văn phòng cho thuê phương tiện. Thi thể của Betsy được tìm thấy bên trong chiếc xe, trên tay nạn nhân là một khẩu súng lục cỡ nòng 22 ly, bị bắn vào đầu từ bên phải.
Khi cảnh sát thẩm vấn Sandra, đối tượng cho biết mình quên mang theo bằng lái xe và không thể hoàn thành thủ tục thuê xe nên đã tìm đến Betsy. Sau khi giải quyết xong xuôi, hai người tạm biệt nhau và mỗi người một ngả.
Lực lượng chức năng cho rằng Betsy đã tự tử nhưng nhiều tình tiết lại chỉ ra điều ngược lại. Chuyên gia tâm lý học tội phạm phân tích, nếu Betsy thực sự muốn tự vẫn, cô ấy sẽ để lại lời trăn trối. Ngoài ra, trước khi ra khỏi nhà nạn nhân còn chuẩn bị bữa tối cho các con và dặn dò người thân rằng mình sẽ sớm trở lại. Tất cả những dấu hiệu này cho thấy đây không phải là một vụ tự sát, có kẻ đã hãm hại Betsy.
Một thám tử tư cũng đã xác nhận suy nghĩ này của chuyên gia tâm lý học tội phạm. Cô đã theo dõi vụ án trong một thời gian dài và thấy rằng Betsy không hề mắc bệnh tâm lý hoặc trầm cảm, nạn nhân là người vui tươi, yêu gia đình và cuộc sống.
Thêm vào đó, vị thám tử này cũng đã nghiên cứu các vết máu để lại ở hiện trường. Chứng cứ cho thấy Betsy không phải là người duy nhất có mặt trên chiếc xe ngày hôm đó, đã có sự hiện diện của một người khác tại hiện trường. Cơ thể của Betsy đã được di chuyển và có một số vệt máu trên cánh tay nạn nhân. Trong trường hợp tự tử, máu từ vết thương sẽ không bắn và dính về hướng đó. Vì vậy, thám tử tư tin rằng kẻ giết người đã dàn dựng hiện trường giả và đặt khẩu súng vào tay nạn nhân.
Sau khi kiểm tra bột thuốc súng trong tay Betsy, chuyên viên thẩm định cho biết có khả năng Betsy đã giằng co với hung thủ để giành lấy khẩu súng khiến bột nổ dây ra tay.
Thêm vào đó, vị thám tử cũng nêu ra động cơ giết người của Sandra: Cô ta đã trù tính ngay từ đầu khi tiếp xúc với gia đình Bagwells. Sandra muốn quyến rũ John nhưng bất thành, vì vậy chỉ có thể giết Betsy thì kế hoạch mới phát triển thuận lợi.
Tuy nhiên, bất chấp tất cả lập luận và dẫn chứng, phía cảnh sát vẫn không có đủ bằng chứng để khởi kiện Sandra. Chẳng bao lâu sau, tin đồn về người phụ nữ xảo quyệt này lan truyền khắp nơi ở Dallas và nhiều thông tin của Sandra được báo đài khai thác. Giới truyền thông đều muốn trả lời cho câu hỏi: Rốt cuộc người phụ nữ này là ai?
Phóng viên dần phanh phui ra những bê bối trong cuộc đời Sandra. Hóa ra, sau khi rời khỏi Dallas, Sandra vẫn ngựa quen đường cũ, làm quen với những người giàu có và lợi dụng họ về mặt tiền bạc. Cô ta phải chịu nhiều lời tố cáo nhưng luôn tìm được cách thoát tội. Sandra sống nay đây mai đó, di chuyển khắp các thành bang của nước Mỹ.
Điều đáng nói là khi Sandra bị bắt vào năm 2007, đối tượng đã bị bắt giữ vì tội gian lận thẻ tín dụng chứ không phải vì cáo buộc giết người.
Bước sang tuổi 63, Sandra biết rằng mình không thể sử dụng sắc đẹp để lừa bịp tình cảm, tiền bạc của đàn ông được nữa. Thay vào đó, bà ta thay đổi thân phận, tự xưng là một nhà truyền giáo và xuất hiện với cái tên Camille Bridewell. Bà ta làm quen với nhiều người theo đạo Cơ đốc ở một thị trấn nhỏ vùng Bắc Carolina, Sandra giới thiệu mình là một nhà truyền giáo và đã chu du khắp nơi để giảng đạo. Bà ta thể hiện sự thân thiện và lòng nhiệt thành với người dân trong khu vực, đặc biệt là đối với bà lão 77 tuổi Sue Moseley. Sandra thường kể cho Sue nghe những câu chuyện về Kinh thánh, Sue và gia đình đều là những con chiên ngoan đạo, họ rất hạnh phúc vì gặp được Sandra.
Sandra nói dối Sue và gia đình rằng mình sẽ đến Ấn Độ để giảng đạo, vì vậy hiện tại bà ta chỉ tìm kiếm một nơi trú chân tạm thời. Ngay lập tức, Sue Moseley tốt bụng bèn mời Sandra đến sống cùng mình. Rất nhanh, Sue đặt trọn niềm tin vào Sandra, người đã cải trang thành Camille.
Đầu năm 2007, Sandra chia sẻ với Sue về kế hoạch đưa giáo hội truyền đạo về nơi mình sống, vì vậy bà ta muốn mua một căn nhà. Khi Sue và Sandra đi xem nhà, bà ta chỉ quan tâm đến những ngôi nhà có giá trị lên tới hàng triệu đô la Mỹ. Về sau, Sandra tìm thấy căn nhà ưng ý nhưng khi người bán nhà yêu cầu trả tiền đặt cọc, bà ta liền thoái thác.
Biết tin, con trai của Sue Moseley lập tức cảm thấy nghi ngờ và tìm kiếm thông tin về Sandra trên Internet. Sau khi đọc nhiều bài báo khác nhau, anh xác định rằng người trong ảnh chính là Camille lúc bấy giờ. Con trai Sue lập tức báo cảnh sát, nhưng khi lực lượng chức năng tới nơi, Sandra đã rời đi từ vài ngày trước để đến Ấn Độ.
Cuộc tìm kiếm vẫn tiếp tục, cảnh sát phát hiện ra Sandra không hề đi đâu xa mà vẫn đang lưu lại ở nhà một thành viên trong giáo hội. Trong khoảng thời gian này, bà ta đã sử dụng thẻ tín dụng của Sue Moseley một cách bừa bãi. Thêm vào đó, Sandra còn tìm cách lừa đảo nhà đất của Sue Moseley. Với những bằng chứng xác đáng, cảnh sát vội bắt giữ đối tượng. Cuối cùng, tòa án tuyên bố xử phạt hai năm tù vì tội gian lận thẻ tín dụng.
CHIA SẺ CỦA CHUYÊN GIA TÂM LÝ TỘI PHẠM
Các nhà tâm lý học tội phạm cho biết, những kẻ giết người hàng loạt thường thỏa mãn tâm lý kiểm soát bất thường của mình bằng cách thao túng sống chết của nạn nhân. Với tội phạm nữ, hành vi phạm tội của họ đều mang đậm dấu ấn từ những tính xấu của nữ giới như ghen tuông, sợ bị phản bội...
Trong khi đó, có những sát nhân hàng loạt là nữ giới phạm tội vì giúp đỡ người tình tìm kiếm, tra tấn hoặc cướp đi sinh mạng của những người phụ nữ khác. Tội phạm nữ thuộc trường hợp này luôn đóng vai trò là nạn nhân của sự phục tùng. Họ thích nhìn nam giới hành hạ, làm nhục người phụ nữ yếu ớt khác, điều này đem đến kích thích và khi họ là người ra tay, tội phạm nữ sẽ biến thành kẻ tấn công máu lạnh và điên cuồng.