Tâm Lý Học Tội Phạm Phác Họa Chân Dung Kẻ Phạm Tội

Lượt đọc: 824 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
ác ma mang gương mặt trẻ thơ

Tháng 5 năm 1968, một nhóm trẻ em tìm thấy cậu bé 4 tuổi Martin Brown đang nằm trên sàn nhà trong một căn nhà hoang. Ban đầu, lũ trẻ tưởng cậu bé đang chơi trò “giả chết” nhưng khi lại gần, miệng nạn nhân liên tục trào máu khiến đám trẻ sợ hãi. Sau khi biết tin, người lớn trong khu vực lập tức báo cảnh sát.

Tiến hành điều tra, cảnh sát phát hiện ra vụ án có liên quan đến Mary Bell, một bé gái 11 tuổi. Đối tượng được cho là nghi phạm chính của vụ án. Mới đầu, lực lượng chức năng khó lòng tin nổi rằng một cô bé mới lớn lại là kẻ tình nghi trong vụ án sát hại bé trai 4 tuổi. Tuy nhiên, chính những lời nói và hành động kỳ lạ của Mary Bell đã thuyết phục cảnh sát.

Vào ngày xảy ra vụ việc, nhiều người trong số nhân chứng phát hiện ra hiện trường đều bỏ chạy sau khi chứng kiến nạn nhân tử vong. Tuy nhiên, Mary lại dẫn bạn mình là Norma đến để xem cái xác của Martin. Sau đó, Mary dẫn Norma đến gặp dì của Martin và miêu tả lại cái chết của cậu bé. Không chỉ vậy, Mary còn liên tục công kích dì của nạn nhân bằng lời nói, đặt ra những câu hỏi ác ý như “Cô có buồn vì Martin đã chết không? Cô có khóc không?” Hai bé gái tỏ ra rất vui sướng trước những câu hỏi độc địa và không ngừng mỉm cười. Quá tức giận, dì của Martin đã đuổi họ đi và cho rằng đó chỉ là một trò chơi khăm.

Mary cũng có hành vi tương tự với mẹ của Martin. Vài ngày sau khi Martin qua đời, cô bé đến tận nhà của nạn nhân, tươi cười gõ cửa và hỏi gặp Martin. Khi mẹ nạn nhân đau buồn cho biết Martin đã mất, Mary cười khẩy và nói: “Cháu biết là nó chết rồi, nhưng cháu muốn nhìn nó trong quan tài cơ.” Sau cái chết của Martin, Mary đón sinh nhật 11 tuổi. Để kỷ niệm, cô bé cùng người bạn Norma đã đột nhập vào một trường mẫu giáo địa phương để phá hoại và để lại những lời nhắn thú nhận đã sát hại Martin. Thêm vào đó, Mary còn vẽ hình một cậu bé đang nằm trong tư thế giống với nạn nhân lên tường. Bên cạnh hình người là hình một chai thuốc, phía dưới có chữ “Thuốc”. Những dòng chữ trong bức vẽ dường như cũng liên quan đến cái chết của Martin nhưng giáo viên nhà trẻ không chú ý đến điều này, cho rằng đó chỉ là những gì Mary biết được thông qua các câu chuyện về vụ việc.

Cảnh sát dồn sự chú ý vào Mary Bell nhưng không thể tìm ra bằng chứng đáng tin, hơn nữa cô bé vẫn chỉ là một đứa trẻ, tuy cách hành xử có phần kỳ quặc nhưng rất khó để buộc tội một bé gái 11 tuổi là hung thủ giết người. Thế nhưng một vụ án xảy ra sau đó đã khiến cảnh sát đổi ý.

Ngày 31 tháng 7 năm 1968, hai tháng sau khi Martin Brown qua đời, cậu bé 3 tuổi Brian Howe mất tích. Trong lúc tìm kiếm em trai quanh nhà, Pat - chị gái 14 tuổi của Brian bắt gặp Mary và Norma, cả ba cùng nhau đi tìm cậu bé.

Pat dần trở nên lo lắng khi hai bé gái dẫn cô đến một khu vực vắng vẻ, đây chính là nơi đã xảy ra vụ án mạng cách đó không lâu. Quá sợ hãi, cô bé không dám đi tiếp và quay về nhà dù Mary cho biết Brian có thể đang ở gần.

Sau cùng gia đình của Brian đã trình báo vụ việc cho cảnh sát. 23 giờ cùng ngày, thi thể của Brian được tìm thấy ở địa điểm Mary đã dẫn Pat đến. Môi của nạn nhân tái xanh, trên cổ có nhiều vết hằn cho thấy người bị hại đã bị bóp cổ đến chết. Trên cơ thể Brian nhiều vết cắt, đặc biệt trên bụng có khắc một chữ M. Tại hiện trường có một chiếc kéo bị gãy, dính tóc của nạn nhân. Hung thủ đã dùng kéo để cắt tóc của Brian.

Ngoài ra, bác sĩ pháp y tiết lộ chữ M ở phần bụng được rạch lên thi thể sau khi nạn nhân qua đời. Đánh giá từ tình trạng vết thương, dường như ban đầu kẻ giết người muốn rạch chữ N nhưng sau đó đã đổi thành chữ M.

Sau đó, cảnh sát bắt đầu đi sâu vào vụ án của Brian. Thám tử James Dobson được giao phụ trách vụ án, ông cùng lực lượng chức năng đã tiến hành khảo sát 1.000 trẻ em trong khu vực nhưng không thu được bất kỳ manh mối hữu ích nào. Trong đó, có hai đứa trẻ cho biết vào ngày xảy ra vụ án, trông Norma rất kỳ lạ. Khi nói chuyện với James, Norma cũng chỉ mỉm cười và không hợp tác cung cấp thông tin.

James cùng đồng nghiệp đã đến nhà Mary Bell để điều tra. Ngay khi bước vào nhà của nghi phạm, vị thám tử đã cảm nhận được không khí u ám và âm trầm. Không gian bên trong tối tăm, tù mù tới mức khiến người ta cảm thấy ớn lạnh. Căn nhà tĩnh lặng và trống trải, chỉ có vài món đồ cũ kỹ. Ngoài trời, ánh nắng ấm áp chan hòa nhưng khi đặt chân qua cánh cửa, nhà của Mary Bell dường như là một thế giới khác, lạnh lẽo tới mức khiến người ta khó thở.

Trò chuyện với Mary, James nhận thấy cô bé có xu hướng lảng tránh và tự lừa dối chính mình. Mary khai rằng cô đã làm nhiều việc khác vào ngày Brian bị giết nhưng những lời khai không hề thuyết phục. Điều này khiến James sinh nghi, tự hỏi rằng đứa trẻ trước mặt có thực sự vô tội?

Khi tang lễ của Brian diễn ra, James đã trông thấy Mary đứng trước cửa nhà nạn nhân, vừa cười vừa xoa tay đầy hoan hỉ. Cảnh tượng này khiến vị thám tử kinh hãi, James cảm thấy mình có trách nhiệm phải ngăn chặn ác quỷ nhỏ này trước khi nó ra tay sát hại thêm những nạn nhân vô tội khác. Điều đáng sợ là, trước khi Brian bé nhỏ gặp nạn, Mary đã từng đến nhà cậu bé và tiết lộ cho họ rằng Norma sẽ giết Brian. Không chỉ vậy, cô bé còn minh họa hành động bóp cổ bằng cách tự nắm lấy cổ họng mình, thè lưỡi và giả vờ bị ngạt. Chẳng bao lâu sau, Brian thực sự bị siết cổ đến chết.

Về sau, Norma trình báo rằng Mary đã kể lại cho mình về việc giết Brian và dẫn Norma tới xem xác chết. Mary yêu cầu cô phải giữ bí mật, không được tiết lộ với bất kỳ ai. Trong quá trình thuật lại vụ việc, Norma có vẻ hoảng loạn nhưng dần dần lấy lại bình tĩnh và phủ nhận tội danh giết hại Brian.

Vì vậy, khi lấy cung Mary, cảnh sát đã nói cho đối tượng biết có người nhìn thấy cô xuất hiện tại hiện trường vụ án. Mary lập tức trả lời rằng người đó có thị lực tốt. Thấy vậy, cảnh sát liền vặn hỏi, vì sao lại như vậy? Nhận ra mình lỡ miệng, Mary chớp mắt, đáp rằng chỉ có người có thị lực tốt mới có thể nhìn thấy người không hề có mặt ở đó. Sự ranh mãnh và khôn khéo của đứa trẻ này khiến những người có mặt tại buổi thẩm vấn đều kinh ngạc.

Theo lời Mary, mình cùng với Norma đã chơi đùa cùng Brian tại ngôi nhà bỏ hoang vào ngày xảy ra vụ việc. Sau đó, Norma và Brian đánh nhau và trong lúc mất kiểm soát, Norma đã giữ chặt cổ nạn nhân, giật tóc và đập đầu cậu bé vào tường. Mary cố gắng khuyên can Norma nhưng Norma đã hét lên. Cuối cùng, mặt của Brian trở nên tím ngắt, chuyển màu xanh đen.

Norma cảnh cáo Mary không được nói với ai về việc này, bằng không sẽ có kết cục tương tự như Brian. Thêm vào đó, Mary cho biết Norma cũng nhận rằng đây là lần đầu tiên nhưng sẽ không phải là lần cuối cùng cô ta giết người. Khi Mary và Norma giúp Pat tìm kiếm Brian, Mary đã cố gắng dẫn Pat đến chỗ thi thể của em trai mình nhưng Norma khăng khăng rằng cậu bé không ở đó. Thậm chí, sau khi thi thể được tìm thấy, Norma đã rủ Mary cùng bỏ trốn.

Câu chuyện của Mary không hề thuyết phục cảnh sát, họ cho rằng cô ta chỉ nói một nửa sự thật, phần còn lại là sự bịa đặt để đổ tội cho Norma. Vì vậy, cả Mary Bell và Norma đều bị khởi tố với tội danh giết người.

Trong thời gian giam giữ, Mary được chỉ định làm việc với bác sĩ tâm thần. Bác sĩ nhận thấy hành vi của tội nhân không bình thường, cô không hiểu được sự nghiêm trọng của hành vi mà mình gây ra. Điều duy nhất sát nhân nhỏ tuổi quan tâm là mẹ cô có thể sẽ không đủ tiền để trả tiền phạt. Thêm vào đó, cô cũng cho rằng sẽ chẳng ai nhớ đến Brian Howe vì cậu bé không còn bố mẹ.

Trong phiên tòa xét xử, nhà tâm lý học trẻ em nổi tiếng Orton đã phân tích hành vi và tâm lý của Mary Bell. Ông đã nghiên cứu nhiều đối tượng có trí tuệ cao và tâm lý bất thường nhưng chưa bao giờ gặp trường hợp nào tinh ranh, có dục vọng khống chế cao như Mary. Tuy vẫn còn nhỏ nhưng tội phạm đã rất lạnh lùng, khôn khéo và khó đoán, đó cũng là lý do khiến cô ta trở nên nguy hiểm. Khi bị hỏi tội, Mary đã tỏ ra bình tĩnh, trầm lặng như một người trưởng thành khiến bồi thẩm đoàn không thể coi cô như một đứa trẻ.

Theo đánh giá, Mary có nhiều khả năng bị ảnh hưởng bởi bệnh tâm thần, hành động không cân nhắc hậu quả. Kẻ phạm tội không thể hiện sự hối hận, lo lắng hay rơi nước mắt trong bất cứ hoàn cảnh nào. Cô ta giữ thái độ thờ ơ với tất cả và chỉ tỏ ra tức giận khi giam giữ. Trong vụ án của Brian, dường như Mary vẫn chưa thực sự hài lòng với “tác phẩm” của mình, xu hướng bạo lực ngày càng mãnh liệt. Nếu không bị bắt, tội phạm sẽ độc ác và tàn bạo hơn, trở thành một sát nhân đáng sợ sau khi trưởng thành.

Ngược lại, Norma có những biểu hiện phù hợp với tâm lý của một đứa trẻ trong thời gian thẩm vấn như sợ hãi, khóc và hối hận, Chính điều này đã tạo được sự đồng cảm, gia tăng lòng tin của cảnh sát. Cuối cùng, tòa án kết luận Norma là nạn nhân, đầu óc đơn giản. Tuy nhiên, Mary là trường hợp đặc biệt, hung hăng, độc địa và không có lòng trắc ẩn. Nhìn nhận một cách khách quan, sự thông minh của Mary vượt xa trí tuệ thông thường nhưng lại đi kèm tính xảo quyệt khiến người khác phải rùng mình.

Thêm vào đó, báo cáo pháp y cho thấy Mary cũng chính là hung thủ giết hại Martin Brown. Mẫu vải dính trên quần áo nạn nhân trùng khớp với đồ tư trang của Mary.

Vì vậy, tòa tuyên bố Norma trắng án, kẻ giết người Mary Bell chịu án tù chung thân. Vụ việc gây chấn động toàn nước Anh, mọi phương tiện truyền thông đều đổ dồn sự chú ý vào sát nhân 11 tuổi. Cũng từ đó, bức tranh cuộc đời Mary dần hiện rõ:

Khi vừa mới sinh, lời chào đón đầu tiên mà Mary nhận được là: “Mau lôi thứ này ra khỏi người tôi!” Lúc đó, Mary là gánh nặng đối với người mẹ 17 tuổi, chưa lập gia đình. Vì vậy, từ nhỏ cô bé Mary đã phải chịu sự ghẻ lạnh, bạo hành của mẹ.

Được 1 tuổi, Mary nhập viện trong tình trạng nguy kịch vì đã uống quá nhiều thuốc. Ban đầu, gia đình Mary nghĩ rằng trẻ nhỏ tham ăn, không phân biệt được thuốc và kẹo nên đã xảy ra sự cố. Tuy nhiên, bác sĩ đã phủ nhận và cho biết trẻ em có khả năng phân biệt ngọt đắng, cho dù xảy ra nhầm lẫn thì sau khi ăn viên thuốc đầu tiên, đứa trẻ sẽ nhổ ra hoặc dừng lại. Ngoài ra, lọ thuốc cũng được đặt ở nơi xa tầm tay trẻ em. Dường như đây không đơn thuần chỉ là một tai nạn.

Năm Mary lên ba, những đứa trẻ hàng xóm từng thấy mẹ của cô bé cho Mary ăn một loại bột và gọi đó là kẹo. Kết quả, Mary phải đến bệnh viện vì nuốt một lượng lớn chất bột.

Lúc này, gia đình Mary mới quyết định đưa cô bé rời khỏi người mẹ bạo lực. Mẹ của Mary được chẩn đoán có triệu chứng ảo tưởng nặng, rối loạn tinh thần và luôn muốn đẩy người xung quanh vào những tình huống nguy kịch. Căn bệnh này chính là nguyên nhân khiến cô ta ngược đãi con gái mình.

Suốt thời thơ ấu, mẹ của Mary đã đem cô bé đi cho rất nhiều người nhận nuôi nhưng không thành công. Mary dần học được cách thu mình và trở nên lạnh lùng. Cô không bao giờ khóc khi bị đánh đập. Năm Mary 5 tuổi, cô chứng kiến một người bạn bị xe ô tô tông chết, điều này ảnh hưởng nhiều đến tâm lý đứa trẻ. Từ đó, Mary thường có những hành động kỳ quặc như véo cổ những đứa bé khác hoặc thậm chí là lấy đồ chơi đánh vỡ mũi chú ruột.

Sống trong sự tra tấn về cả tinh thần lẫn thể xác từ mẹ ruột, Mary mắc chứng đái dầm kinh niên. Cô bé không dám ngủ vì sợ làm bẩn giường. Mỗi lần phát hiện cô đái dầm, người mẹ sẽ làm nhục Mary bằng cách bôi nước tiểu lên mặt cô bé, mang ga trải giường ướt đẫm cho hàng xóm xem và thậm chí còn ấn đầu Mary vào cầu tiêu.

Các chuyên gia tâm lý cho rằng, chính sự hành hạ của người mẹ đã khiến kẻ sát nhân thuần thục trong việc thao túng, điều khiển tâm lý và luôn muốn lăng mạ người xung quanh.

Thời gian ở trong tù, một người gác tù tốt bụng đã lo rằng Mary nhỏ tuổi sẽ cảm thấy cô đơn, vì vậy ông đã tặng cô bé một chú mèo con. Kết quả, Mary trút giận lên con vật bằng cách bóp cổ nó. Các nhà tâm lý học cho rằng kẻ sát nhân mang trong mình sự độc ác bẩm sinh, tồn tại dục vọng tấn công, bắt nạt trẻ em hoặc động vật nhỏ hơn mình vì chúng không có khả năng phản kháng.

Ban đầu, Mary bị giam tại một trung tâm cải tạo cho trẻ dưới tuổi vị thành niên. Năm 1972, Mary bị chuyển đến một nhà tù dành cho người lớn do đã đủ 16 tuổi. Năm 1977, Mary trốn tù, gặp gỡ và có mối quan hệ tình cảm với một người đàn ông. Không lâu sau, kẻ phạm tội bị bắt, người đàn ông kia vội bán câu chuyện của mình cho các mặt báo.

Thời gian này, Mary có một sự thay đổi khi ở tù, dường như “đạo đức trong cô đột nhiên thức tỉnh”. Nữ sát nhân gần như trở thành một con người khác. Ngày 14 tháng 5 năm 1980, Mary được phóng thích. Sau đó, cô mang thai, nhận được sự cho phép của tòa án, Mary hạ sinh đứa trẻ vào năm 1984.

Năm 1992, Mary trở thành một người mẹ hiền từ, dường như cô đã hoàn lương. Tuy nhiên, nhiều người vẫn không thể đặt niềm tin vào một kẻ giết người và cho rằng cô không thể bỗng dưng biến thành người tốt. Nhất cử nhất động của Mary vẫn bị người đời dòm ngó và gièm pha.

Năm 1998, Mary Bell xuất bản cuốn tự truyện “Những tiếng khóc thầm lặng 9 ”. Cuốn sách đã dấy lên một làn sóng bất mãn và chỉ trích của người dân Anh, phê phán việc cho phép kẻ giết người kiếm tiền dựa trên chính tội ác của mình. Thậm chí, Thủ tướng Anh đương thời đã công khai mắng Mary Bell là vô liêm sỉ. Nhờ việc này, Mary nhận được một khoản thù lao lớn, nhưng đồng thời nó cũng cho con gái cô biết sự thật về mẹ mình. Cuối cùng, đứa con đã tha thứ cho Mary.

CHIA SẺ CỦA CHUYÊN GIA TÂM LÝ TỘI PHẠM

Những trường hợp phạm tội khi tuổi đời còn trẻ thường là nạn nhân của những vụ bạo hành gia đình kéo dài. Trẻ nhỏ không biết cách giải tỏa tâm lý, vì vậy chỉ có thể bộc lộ những khúc mắc tâm lý bằng cách gây hấn, cướp đoạt những gì mà người khác có. Ví dụ như trộm cắp hoặc phá hoại.

Hầu hết những sát nhân nhỏ tuổi đều có nhiều chấn thương tâm lý và chịu áp lực từ tấm bé. Đây cũng là nguyên nhân dẫn đến rối loạn tâm lý và mất kiểm soát hành vi. Hình phạt đến từ môi trường ngoại cảnh không thể giúp họ sửa đổi hành vi. Tuy nhiên, đây không phải là cái cớ để chấp nhận hành vi phạm tội.

Ngoài ra, hành vi phạm tội của tội phạm nhỏ tuổi là hậu quả của việc thiếu đi cơ chế tự vệ phù hợp. Đây là một vòng luẩn quẩn mà nguyên nhân đến từ việc trẻ em không được bảo vệ đầy đủ. Bạo lực sẽ sinh ra bạo lực, trẻ nhỏ không phải là những tội phạm bẩm sinh. Trường hợp của Mary Bell là một ví dụ tiêu biểu.

« Lùi
Tiến »