Tâm Lý Học Tội Phạm Phác Họa Chân Dung Kẻ Phạm Tội

Lượt đọc: 825 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
tông đồ say rượu và hoa hồng đỏ10

Năm 1997, một loạt các vụ giết người liên tiếp xảy ra tại quận Suma, thành phố Kobe, tỉnh Hyogo, Nhật Bản. Tổng cộng năm nạn nhân, trong đó có hai người thiệt mạng và ba người bị thương nặng, tất cả đều là học sinh tiểu học. Cách gây án của hung thủ vô cùng biến thái và tàn ác, hắn không chỉ phá hoại thi thể mà còn phân xác, mổ xẻ nạn nhân. Khi cảnh sát bắt được kẻ giết người, họ vô cùng bất ngờ khi biết rằng tội phạm là một thiếu niên 14 tuổi. Tên thật là Shinichiro Azuma, hung thủ tự xưng và được biết đến với tên gọi “Tông đồ say rượu hoa hồng đỏ”. Vụ án này và những hệ lụy của nó đã làm ảnh hưởng đến toàn nước Nhật, chính phủ Nhật Bản đã thay đổi điều luật và các quy định về trường hợp phạm pháp ở tuổi vị thành niên sau chuỗi sự kiện đầy kinh hoàng.

Khoảng 4 giờ 30 phút chiều ngày 10 tháng 2 năm 1997 ở Kobe, hai học sinh tiểu học cùng nhau đi bộ về nhà sau khi tan trường.

Hai cô bé đang tuổi hồn nhiên, vừa đi vừa ríu rít trò chuyện. Bỗng nhiên, một bóng đen xuất hiện từ phía sau, tấn công trực tiếp một trong hai nạn nhân.

Bóng người dùng một chiếc búa đánh mạnh vào người nữ sinh. Cô bé còn lại lập tức ngã khụy xuống vì sợ hãi và bắt đầu la hét. Hung thủ chuyển hướng, muốn tấn công nạn nhân còn lại nhưng lúc này, từ phía xa có người đi đến nên hắn vội quay người tháo chạy.

Bé gái bị thương được đưa vào bệnh viện, nữ sinh còn lại vẫn ở trong trạng thái hoảng sợ, vừa khóc vừa thuật lại những gì đã xảy ra. Cô bé nhìn thấy một chàng trai mặc áo khoác, tay xách cặp học sinh. Bố của nhân chứng vô cùng tức giận, để bảo đảm an toàn cho con gái, ông đã đến trường cấp hai gần khu vực xảy ra vụ việc để xin ảnh học sinh với mong muốn nhận dạng hung thủ.

Thế nhưng, trường học đã từ chối yêu cầu thông qua cảnh sát. Người bố vẫn không bỏ cuộc, ông tiếp tục nộp tường trình vụ án và cương quyết muốn nhà trường cung cấp ảnh học sinh để nhận diện. Không có sự thỏa hiệp giữa đôi bên, câu chuyện rơi vào bế tắc. Một tháng sau, bi kịch thảm khốc tiếp tục xảy ra.

12 giờ 25 phút trưa ngày 16 tháng 3, nữ sinh tiểu học Ayaka Yamashita gặp một nam sinh trong sân trường trên đường về nhà ăn trưa. Đối tượng chặn cô bé lại để hỏi đường đến nhà vệ sinh. Mặc dù Ayaka đã chỉ ra địa điểm chính xác nhưng người kia vẫn giả vờ không biết và nhờ nữ sinh dẫn đường.

Cô bé Ayaka tốt bụng nghe lời, dẫn thiếu niên đến phòng vệ sinh trong trường. Khi tới nơi, thiếu niên tỏ ý muốn nhìn mặt em để cảm ơn. Sau đó, hắn lấy ra một chiếc búa và tấn công nạn nhân một cách man rợ. Một học sinh tìm thấy Ayaka và báo cho giáo viên, hung thủ đã kịp tẩu thoát không thấy tăm hơi.

Tuy nhập viện ngay khi được tìm thấy nhưng do vết thương quá nặng, ảnh hưởng tới não bộ một cách nghiêm trọng nên sau một thời gian điều trị, Ayaka Yamashita đã qua đời vào ngày 27 tháng 3 vì chấn thương sọ não.

Không dừng lại ở đó, sự kiện còn có một nạn nhân nữa, đó chính là nhân chứng nhìn thấy hung thủ bỏ chạy sau khi gây án. Một nữ sinh cùng trường với Ayaka đã bắt gặp kẻ giết người khi hắn đang đào thoát, hòng giết người diệt khẩu để che giấu hành tung, hắn đã dùng một con dao găm dài 13 cm đâm vào bụng có bé. May mắn thay, vết thương không ảnh hưởng đến tính mạng nạn nhân đã phục hồi sau hai tuần nằm viện.

Hai vụ án này đã khiến cảnh sát chú ý, nhưng vẫn chưa đủ để tiến hành một cuộc điều tra diện rộng. Điều này đã tạo điều kiện cho tên sát thủ tiếp tục hành vi giết người.

Khoảng 13 giờ 30 phút ngày 24 tháng 5, cậu bé Jun Hase, 11 tuổi, đi bộ một mình đến nhà ông nội ở Kobe. Trên đường đi, cậu làm quen với một người bạn mới mà không hề biết rằng đó chính là tên thiếu niên sát nhân khét tiếng.

Thực chất, lúc đó hung thủ đang trong trạng thái “săn mồi”, tìm kiếm mục tiêu mới. Khi bắt gặp Jun Hase, hắn cảm thấy cậu bé nhỏ tuổi hơn mình và rất dễ tấn công, vậy nên hung thủ đã dụ dỗ bé trai đến một khu vực khác để xem “con rùa xanh” kỳ diệu. Nhân lúc Jun không chú ý, kẻ giết người dùng một sợi dây siết cổ cậu bé đến chết, sau đó giấu xác nạn nhân tại một nơi kín đáo trước khi rời đi.

Chờ đợi đã lâu vẫn không thấy Jun tới, ông nội cậu bé cho rằng gia đình có việc đột xuất, không thể tới chơi nên không gọi điện báo tin cho bố mẹ nạn nhân. Trước khi đi, bố mẹ Jun đã dặn dò cậu bé cẩn thận, ở chơi với ông nội hai hôm rồi hẵng về. Nhưng hai ngày qua đi, phụ huynh của Jun vẫn không thấy tin tức gì của con trai và trở nên lo lắng, họ gọi điện cho ông nội cậu bé. Khi biết rằng Jun mất tích, gia đình người bị hại lập tức báo cảnh sát.

Ngày 25 tháng 5, một ngày sau khi Jun Hase bị sát hại, kẻ sát nhân đã quay lại hiện trường giấu xác và chặt đầu nạn nhân. Hắn bỏ phần đầu vào một chiếc túi ni lông được chuẩn bị từ trước, đem phần thi thể tới một nơi khác. Ngày 26 tháng 5, hung thủ mang đầu của Jun về nhà rửa sạch.

Lúc này, cảnh sát đã bắt đầu tổ chức tìm kiếm Jun Hase nhưng không có manh mối. Buổi tối cùng ngày, một sĩ quan bắt gặp chính hung thủ trên đường về nhà sau khi thủ tiêu hung khí, cảnh sát đã giữ đối tượng lại để hỏi thăm tung tích nạn nhân mà không hề hay biết đó chính là kẻ gây án.

Trong khoảng từ 1 đến 2 giờ sáng ngày 27 tháng 5, tên thiếu niên sát nhân đã đến cổng một trường trung học cơ sở tại Kobe, để lại vật chứng gồm đầu của nạn nhân và hai mảnh giấy. Tuy nhiên, phải đến 6 giờ 40 phút sáng mới có người phát hiện ra phần thi thể và hốt hoảng báo cảnh sát. Đến 15 giờ chiều cùng ngày, lực lượng chức năng tìm thấy phần còn lại của cái xác trên sườn núi cách trường học 500m.

Vụ án đã làm rúng động toàn thể nước Nhật, người dân Nhật Bản đều chú ý tới tình tiết vụ việc và tự hỏi ai lại có thể gây ra những tội ác kinh hoàng tới vậy. Cảnh sát lập tức tiến hành điều tra sâu.

Ngày 4 tháng 6, hãng thông tấn Kobe nhận được một bức thư nặc danh. Lá thư được viết bằng mực đỏ, ký tên “Tông đồ say rượu hoa hồng đỏ”. Nội dung thư là lời thú nhận hành vi phạm tội của kẻ sát nhân, nhưng điều đáng nói là giọng văn đầy khiêu khích và ngông cuồng. Trong thư, thủ phạm thừa nhận đã giết Jun Hase, Ayaka Yamashita và làm bị thương những nạn nhân khác, đồng thời cho biết đây mới chỉ là sự khởi đầu cho những màn giết chóc trong tương lai.

Không lâu sau, một bức thư khác lại được gửi đến. Tuy nhiên, lần này thư không hề có thông tin người nhận, gửi mà chỉ ghi ngày 6 tháng 3. Bức thư gồm ba trang giấy, tổng cộng có 1.400 chữ được viết bằng mực đỏ. Toàn bộ bức thư là các chữ “Tông đồ say rượu hoa hồng đỏ” (Seito Sakakibara) bằng tiếng Nhật. Chữ viết trong thư trùng khớp với các đầu mối để lại ở hiện trường.

Nội dung bức thư đề cập: “Giết người và làm người khác bị thương giúp tôi thoát khỏi những thù hận dai dẳng, tôi đã tìm thấy bình yên. Cách duy nhất để giảm bớt sự thống khổ của tôi là tăng nỗi đau cho kẻ khác. Tôi đánh cược mạng sống của mình vào trò chơi này. Nếu bị bắt, tôi sẽ treo cổ tự tử, vì vậy cảnh sát hãy phát điên lên và truy lùng tôi đi.” Thêm vào đó, kẻ giết người còn lên tiếng phê phán hệ thống giáo dục của Nhật Bản, cho rằng “Chính giáo dục cưỡng ép đã biến tôi thành người vô hình.” Đưa tin về vụ việc, truyền thông Nhật Bản đã có những lúc nhầm lẫn và gọi kẻ sát nhân là “Hoa hồng ma” khiến hung thủ tức giận. Hắn đã viết thư cho thông tấn xã Kobe và lên tiếng: “Từ bây giờ trở đi, nếu vẫn tiếp tục gọi sai danh xưng của ta hoặc khiến ta nổi cơn thịnh nộ, ta sẽ giết chết ba cây cỏ dại trong vòng một tuần (ngụ ý rằng hung thủ không coi những người xung quanh là con người). Nếu các người cho rằng ta chỉ giết trẻ em thì đó là một sai lầm lớn.” Trong quá trình điều tra, cảnh sát suy luận hung thủ có thể là một người đàn ông trong độ tuổi từ 20 đến 40 tuổi. Lực lượng chức năng từng nhiều lần phỏng vấn hung thủ vì nghi ngờ đối tượng sau khi nghiên cứu lời khai. Thêm vào đó, hắn cũng là nghi phạm chính trong vụ giết người vào tháng Ba.

Vì vậy, cảnh sát đã tiến hành một cuộc điều tra bí mật và yêu cầu ban giám hiệu nhà trường nơi thiếu niên đang theo học cung cấp bút tích của nghi phạm. Họ cũng cho hai nữ sinh từng bị tấn công xem ảnh của đối tượng để nhận dạng. Cả hai đều nhận ra hung thủ, vì vậy lực lượng chức năng kết luận kẻ tình nghi có liên quan đến vụ án giết người tàn bạo này.

7 giờ 5 phút ngày 28 tháng 6, Shinichiro Azuma bị bắt vì tình nghi giết hại Jun Hase và các nạn nhân khác. Đối tượng mới 14 tuổi khi bị bắt giữ. Trong quá trình bắt giam, cảnh sát phát hiện ra nhiều hung khí trong nhà nghi phạm. Shinichiro Azuma nhanh chóng nhận tội, thừa nhận đã giết chết Ayaka Yamashita, đồng thời tấn công ba học sinh tiểu học khác vào ngày 16 tháng 3.

Trường hợp của Shinichiro Azuma đã tạo ra một làn sóng dư luận mạnh mẽ tại Nhật Bản. Nhiều chuyên gia tâm lý tội phạm và các học giả đã nghiên cứu kỹ lưỡng vụ việc. Các nhà tâm lý học phân tích, vụ án “Tông đồ say rượu hoa hồng đỏ” đã lật tẩy một số vấn đề nhức nhối trong xã hội Nhật Bản. Phần lớn trẻ em Nhật phải trải qua những kỳ thi cực kỳ gắt gao từ khi mới lên 6 tuổi, điều này gây ra hậu quả sâu sắc và ảnh hưởng đến cuộc sống cũng như tương lai của trẻ. Những bài kiểm tra khắt khe là thước đo đánh giá xem đứa trẻ sẽ được học trong một môi trường tốt đẹp hay bị dè bỉu và coi thường.

Mẹ của“Tông đồ say rượu hoa hồng đỏ” Shinichiro Azuma cũng giống như bao vị phụ huynh Nhật Bản khác, đặt niềm tin vô điều kiện vào hệ thống giáo dục của đất nước. Ngay cả biết về những vấn đề tinh thần của con trai, bà vẫn yêu cầu Shinichiro Azuma phải đạt được thành tích tốt. Đối với những thú vui bệnh hoạn của con trai như hành hạ và giết động vật nhỏ, bà chỉ xem đó là “sở thích”. Lâu dần, Shinichiro Azuma trở thành một hikikomori 11 .

Cuốn nhật ký của kẻ sát nhân cũng trở thành tài liệu phân tích quý giá. Những lời tự thuật của Shinichiro Azuma cho thấy hắn đã dấn thân vào con đường bạo lực từ lâu. Hung thủ từng viết: "Cơn cuồng nộ lặng xuống khi tôi tưởng tượng mình cầm trong tay một khẩu súng hoặc một con dao có thể chặt đứt mọi sinh mệnh.” Ngoài ra, hắn còn có thói quen giết động vật nhỏ như một cách để giải tỏa áp lực

Ngày 13 tháng 10 năm 1997, tòa án gia đình Kobe đưa ra phát quyết, Shinichiro Azuma được chuyển đến Trung tâm cải tạo vị thành niên để điều trị. Ngày 27 tháng 11 năm 2001, đối tượng được chuyển đến một khu vực khác. Tuy nhiên, tháng 7 năm 2002, tòa án gia đình Kobe cảm thấy Shinichiro Azuma vẫn cần được giáo dục, uốn nắn nghiêm khắc hơn nên đã chuyển đối tượng về viện cải tạo cũ. Ngày 10 tháng 3 năm 2003, đối tượng được phóng thích trở về hòa nhập với xã hội. Năm 2015, Shinichiro Azuma xuất bản cuốn sách “Zekka: Bài ca về cái chết của những đứa trẻ ở Kobe” , lại một lần nữa khiến nước Nhật bùng nổ tranh cãi không hồi kết.

CHIA SẺ CỦA CHUYÊN GIA TÂM LÝ TỘI PHẠM

Không có ai sinh ra đã là tội phạm, tâm lý phạm tội cũng không thể hình thành trong một khoảng thời gian ngắn. Nhiều nghiên cứu cho thấy quá trình phát triển động cơ phạm tội được tích lũy trong thời gian dài, căn nguyên của tội ác thường có xuất phát điểm từ sớm, sau khi đã cắm rễ đủ sâu sẽ khiến nội tâm tội phạm trở nên méo mó, biến thái. Thông thường, giai đoạn nảy mầm xảy ra trong thời thơ ấu.

Hầu hết trẻ em đều có thể chịu đựng những đau đớn về mặt thể xác nhưng lại rất yếu đuối trước những nỗi đau tinh thần. Trẻ nhỏ rất cần học được cách yêu thương và thể hiện tình yêu từ người mẹ, nếu mối quan hệ giữa mẹ và con không hòa thuận, đồng thời đứa trẻ bị các thành viên khác trong gia đình bỏ bê, lơ là thì rất dễ dẫn đến sự sai lệch về giá trị sống do thiếu thốn tình cảm. Vì vậy, họ không cảm thấy sai trái khi làm hại người khác.

« Lùi
Tiến »