Tâm Lý Học Tội Phạm Phác Họa Chân Dung Kẻ Phạm Tội

Lượt đọc: 827 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
gã ba bị vùng atlanta

Năm 1981, thành phố Atlanta, Mỹ đã đối mặt với một thảm họa gây rúng động dư luận. Chuỗi sự kiện kinh hoàng kéo dài suốt nửa năm trời khiến toàn bộ người dân của thành phố đều hoang mang, lo sợ. Mấy ai hay biết, khởi đầu của tội ác đã âm thầm manh nha từ rất sớm.

Mùa hè năm 1979, cậu bé 13 tuổi Alfred Evans tới rạp chiếu phim để xem bộ phim yêu thích nhưng không bao giờ trở lại. Điều tương tự xảy ra với Edward Hope Smith, 14 tuổi, cũng sống cùng khu ổ chuột ở phía Tây Nam của Atlanta với Alfred Evans. Edward tạm biệt bạn bè và rời khỏi sân trượt băng nhưng không trở về nhà.

Ngày 28 tháng 7, vài hộ dân phàn nàn với cảnh sát về mùi hôi thối ở khu rừng gần đường Niskey Lake. Sau khi kiểm tra, lực lượng chức năng phát hiện hai xác trẻ em, cũng chính là hai nạn nhân mất tích theo kết quả khám nghiệm tử thi. Điều tra hiện trường cho thấy, Alfred chỉ mặc độc một chiếc quần dài, người bị hại không có dấu hiệu phản kháng trước khi chết, nguyên nhân tử vong là do bị bóp cổ. Edward bị bắn bằng súng, áo trên và tất đều không còn.

Trong quá trình tìm hiểu vụ án, cảnh sát nhận được một cuộc gọi nặc danh. Người gọi điện tự xưng là nhân chứng và đã chứng kiến hai cậu bé tranh cãi và ẩu đả, Alfred bắn Edward sau đó Alfred lại bị một chàng trai khác siết cổ đến chết.

Điều tra cho thấy, Alfred và Edward đều có tiền sử sử dụng ma túy, lại thêm lời khai nặc danh khiến cảnh sát càng thêm tin tưởng rằng đây đơn thuần chỉ là một vụ tranh chấp giữa nhóm thanh niên da màu dẫn đến thương vong. Thời điểm đó, thành phố Atlanta có nhiều trường hợp tương tự nên cảnh sát cũng không chú ý nhiều tới vụ việc.

Tuy nhiên, các vụ mất tích vẫn tiếp tục diễn ra. Đầu tháng 9 năm 1979, cậu bé 14 tuổi Milton Harvey sống tại khu trung lưu ở vùng ngoại ô phía Tây Bắc Atlanta đạp xe đi dạo và không bao giờ trở về. Cuối tháng 10 năm đó, Yusuf Bell 9 tuổi, mất tích sau khi rời nhà đi chơi.

Có nhân chứng đã nhìn thấy Yusuf lên xe ô tô của một người đàn ông trông giống chồng cũ của mẹ nạn nhân. Nhưng khi kiểm tra, cảnh sát phát hiện anh ta có bằng chứng ngoại phạm xác đáng. Mẹ của Yusuf đã tìm mọi cách để có được tin tức về con trai, cô phát tin trên các phương tiện truyền thông, cầu xin những kẻ bắt cóc buông tha con trai mình nhưng không thu lại được kết quả.

Ngày 8 tháng 11, xác của Yusuf Bell được tìm thấy trong một ngôi trường bỏ hoang. Khám nghiệm tử thi cho thấy cậu bé cũng bị bóp cổ đến chết. Tám ngày sau, thi thể của Milton Harvey được phát hiện gần đường Redwine ở khu vực phía Nam thành phố. Do xác chết đã bắt đầu phân hủy và không tìm thấy dấu hiệu thương tích nên cảnh sát không thể xác định nguyên nhân tử vong.

Một điểm chung dễ nhận thấy là các nạn nhân đều là trẻ em da màu. Thế nhưng, phía cảnh sát không hề cho rằng các vụ án này là giết người hàng loạt bởi các sự kiện không hề liên quan tới nhau.

Dù vậy, những vụ mất tích liên tiếp xảy ra đã thu hút sự chú ý của giới truyền thông, thậm chí là thị trưởng của Atlanta, Maynard Jackson và Ủy viên an toàn cộng đồng, Lee Brown. Cả hai đều là người da màu và tuyên bố rằng họ sẽ theo đuổi vụ việc đến cùng đưa ra lời giải đáp thích đáng cho các gia đình nạn nhân và bắt hung thủ quy hàng trước công lý.

Lực lượng chức năng tăng cường điều tra những vụ án không có tiến triển đáng kể. Sau một thời gian yên ắng, kẻ sát nhân lại ra tay.

Ngày 5 tháng 5 năm 1980, cô bé 12 tuổi Angel Lanier rời nhà để đến trường nhưng giáo viên không hề trông thấy cô xuất hiện tại trường học. Bất hạnh thay, xác của Angel Lanier được tìm thấy năm ngày sau bên vệ đường.

Tại hiện trường, tay và chân của nạn nhân bị trói chặt bằng dây điện, quần áo và nội y của cô bé vẫn nguyên vẹn, không có dấu hiệu xê dịch. Miệng của Angel Lanier bị nhét một chiếc quần lót của người khác. Khám nghiệm tử thi cho thấy Angel bị siết cổ đến chết.

Khác với những vụ án trước, lần này nạn nhân là nữ giới, ngoài ra cách thức gây án của hung thủ cũng có nhiều điểm khác biệt. Trong lúc cảnh sát đang điều tra vụ việc của Angel, người nhà của cậu bé 11 tuổi Jeffrey Mathis tới báo án. Nạn nhân mất tích ngày 12 tháng 3 và tới giờ vẫn chưa rõ tung tích. Tính tới thời điểm đó, đã có sáu thiếu niên và trẻ em da màu mất tích hoặc bị sát hại nhưng cảnh sát vẫn không thấy bất kỳ mối liên kết nào giữa các vụ án, cũng vì vậy mà việc tiến hành phân tích chuỗi vụ án để tìm ra điểm chung bị chậm trễ. Các gia đình người da màu sống trong sợ hãi mỗi ngày, họ tin rằng sự biến mất của lũ trẻ và các vụ sát hại xuất phát từ lòng căm thù và sự phân biệt chủng tộc của một số thành phần cực đoan.

Nỗi kinh hoàng vẫn không dừng lại, liên tiếp có các thanh thiếu niên biến mất hoặc thiệt mạng. Ngày 19 tháng 5, Eric Middlebrooks 14 tuổi bị đánh vào đầu bằng một vũ khí cùn dẫn đến tử vong ở gần nhà riêng. Ngày 9 tháng 6, Christopher Richardson 12 tuổi mất tích. Ngày 22 tháng 6, LaTonya Wilson 8 tuổi bị bắt cóc khi đang chơi trong chính phòng ngủ của mình. Ngày 24 tháng 6, thi thể của Aaron Wyche được tìm thấy trên một cây cầu, nguyên nhân cái chết là do ngạt thở và gãy cổ. Ngày 6 tháng 7, phát hiện xác của Anthony Carter tại một nhà kho, cơ thể có nhiều vết đâm chí mạng. Khám nghiệm hiện trường cho thấy thi thể được di chuyển từ nơi khác đến.

Lúc này, số vụ án đã dày đặc đến mức báo động khiến Giám đốc Sở cảnh sát Lee Brown không thể bình chân được nữa. Ông tuyên bố thành lập Tổ chuyên án người mất tích và bị hại với 50 thành viên. Tuy nhiên, bất chấp những cố gắng phá án của lực lượng chức năng, tội ác vẫn tiếp tục hoành hành.

Ngày 31 tháng 7, Earl Terrell 10 tuổi mất tích gần khu vực đường Redwine, nơi thi thể của nạn nhân Milton Harvey được tìm thấy cách đó không lâu. Ngay sau đó, xác của Clifford Jones 12 tuổi được tìm thấy trong một con hẻm, nguyên nhân tử vong là do bị siết cổ. Đến lúc này, cảnh sát mới bắt đầu xâu chuỗi những vụ án lại với nhau, dường như các vụ mất tích và sát hại trẻ em da màu có liên quan tới nhau.

Sau khi Earl Terrell biến mất, người nhà nạn nhân nhận được điện thoại đòi tiền chuộc từ kẻ bắt cóc. Người gọi điện thông báo hắn đã đưa Earl Terrell đến Alabama. Vụ việc đã vượt qua biên giới tiểu bang và trở thành án toàn quốc, vì vậy FBI quyết định nhập cuộc. Hai chuyên gia tâm lý tội phạm của FBI là John Douglas và Roy Hazlewood cũng tham gia phá án.

Douglas và Roy không chỉ dành thời gian nghiên cứu cẩn thận số lượng dữ liệu đồ sộ của chuỗi vụ án, mà còn đến thăm gia đình các nạn nhân và hiện trường của từng vụ án để tìm ra điểm tương đồng, khác biệt trong từng trường hợp. Thêm vào đó, họ cũng tự đóng vai kẻ sát nhân để có thể phân tích tâm lý hung thủ một cách chính xác nhất. Mặc dù hai người không hề có bất kỳ sự giao tiếp nào trong suốt toàn bộ quá trình nhưng hồ sơ tội phạm mà họ phác họa lại gần như y hệt.

Đầu tiên, họ thống nhất rằng hung thủ là người da đen. Hầu hết các địa điểm vứt xác đều là những khu vực sinh sống của cộng đồng người da màu. Nếu có một người da trắng xuất hiện chắc chắn sẽ gây chú ý. Thêm vào đó, trong quá trình điều tra cục bộ chuỗi vụ án, cảnh sát không hề nhận được tin báo về việc một người da trắng đã có mặt tại hiện trường.

Thứ hai, phần lớn nạn nhân đều có nhiều đặc điểm chung như nhỏ tuổi, ham chơi và ngây thơ. Đây là lợi thế cho kẻ sát nhân vì trẻ em ở độ tuổi này thường dễ bị lừa gạt, dụ dỗ. Hung thủ có xe ô tô cá nhân để thuận tiện cho việc bắt cóc.

Ngoài ra, bối cảnh gia đình của các nạn nhân cũng khá tương đồng. Hầu hết người bị hại đến từ những gia đình nghèo khó, một số thậm chí còn không có điện hoặc nước máy tại nhà riêng. Vì vậy, những đứa trẻ còn chưa hiểu sự đời này càng dễ bị cám dỗ. Để chứng thực suy luận này, cảnh sát đã tiến hành một cuộc thử nghiệm: Một sĩ quan của sở cảnh sát Atlanta đóng giả làm dân thường, cho lũ trẻ sống trong các khu vực xảy ra vụ án 5 đô la Mỹ làm tiền công, đổi lại bọn trẻ sẽ phải làm một số việc mà anh ta yêu cầu. Kết quả, dù vị cảnh sát là người da trắng hay da màu, những đứa trẻ đều chấp nhận lời đề nghị mà không hề có sự đề phòng. Cuộc thí nghiệm cũng cho thấy khi một người da trắng tiến vào cộng đồng da đen sẽ bị rất nhiều người nhòm ngó.

Douglas và Roy chia sẻ phác họa hung thủ: Nam giới, da đen, tuổi từ 25 đến 29, có khả năng hắn là một fan hâm mộ của cảnh sát, thường lái xe tuần tra và tìm mọi cách để tham gia điều tra vụ án. Kẻ sát nhân có thể nuôi chó cùng giống với chó đặc nhiệm như chó chăn cừu Đức hoặc Dobermann.

Hung thủ là người giỏi nắm bắt tâm lý trẻ em, điều này có thể liên quan đến công việc cá nhân, ví dụ như những ngành nghề liên quan đến âm nhạc hoặc biểu diễn. Ban đầu, hắn sẽ dùng lời ngon tiếng ngọt để dỗ dành lũ trẻ, nếu nạn nhân từ chối sẽ bị hắn giết chết. Kẻ giết người không có bạn gái, có thể là người đồng tính. Mặc dù các nạn nhân không có dấu hiệu bị lạm dụng tình dục nhưng hung thủ có khả năng mắc bệnh ấu dâm, cuồng dâm hoặc có tiền án về tấn công tình dục.

Cảnh sát đã tiến hành điều tra dựa trên phác thảo của hai chuyên gia và thu gọn danh sách nghi phạm xuống còn 1.500 đối tượng tình nghi. Đồng thời, cảnh sát và các nhân viên FBI cũng đến thăm trường học, gia đình, bạn bè... của nạn nhân để thu thập manh mối.

Trong quá trình điều tra, cơ quan công an đã gặp một số nghi can giả mạo. Tuy nhiên vụ án nhanh chóng được làm rõ và kịp thời điều chỉnh phương hướng. Họ phát hiện, do sự đưa tin rộng rãi của các phương tiện truyền thông dẫn đến việc các đầu mối được phát tán, hung thủ nắm bắt được hành tung của cảnh sát và tỏ ra rất thỏa mãn với điều này.

Chẳng bao lâu sau, hắn lại tiếp tục ra tay. Thi thể của Terry Pue 15 tuổi được tìm thấy trên đường Sigmund ở hạt Rockdale. Địa điểm vứt xác cách đường quốc lộ liên bang số 20 chưa đầy 2.500 m, Có nhiều xe cộ qua lại. Cách thức gây án cũng tương tự như những vụ án trước, nguyên nhân cái chết là do bị siết cổ. Nhân chứng cho biết đã nhìn thấy Terry đi lên một chiếc ô tô màu xanh lá cây, lái xe là một người đàn ông da đen.

Douglas phân tích, điều này cho thấy kẻ sát nhân đang theo dõi sát sao các tin tức từ giới truyền thông. Đồng thời, hắn cũng đang khiêu khích lực lượng chức năng, cất lên lời tuyên bố ngông cuồng rằng chỉ cần muốn, hắn có thể ném xác ngay gần đại lộ mà không bị phát hiện.

Sau Terry Pue, một nạn nhân khác cũng được tìm thấy gần đường cao tốc Buford, quận Dekalb. Người chết là Patrick Baltazar, 11 tuổi, bị bóp cổ. Ngoài ra, giám định tử thi cho thấy tóc và sợi vải lưu lại trên người nạn nhân trùng khớp với dấu vết trong vụ án của Terry.

Lúc này, có thể khẳng định chắc chắn hung thủ của chuỗi án mạng là một người.

Liền đó, truyền thống lại bắt đầu đưa tin rộng rãi về vụ án. Douglas rất thận trọng và suy đoán rằng sau khi kẻ giết người biết rằng cảnh sát đã tìm thấy manh mối của mình trên người nạn nhân, hắn sẽ thay đổi địa điểm vứt xác thành sông, hồ. Do đó, ông chỉ điểm lực lượng chức năng giám sát chặt chẽ các con sông, đặc biệt là khu vực sông Chattahoochee - ranh giới phía Tây Bắc giữa thành phố Atlanta và hạt Cobb.

Không ngoài dự đoán, cảnh sát tìm thấy thi thể của cậu bé 13 tuổi Curtis Walker ở phía Nam dòng sông. Tiếp đó, trong vòng một ngày, có thêm hai thi thể được tìm thấy. Nạn nhân lần lượt là Timothy Hill 13 tuổi và Eddie Duncan 21 tuổi, Eddie là nạn nhân lớn tuổi nhất kể từ khi vụ việc xảy ra. Khác với các vụ án trước, cả ba nạn nhân đều bị lột sạch quần áo và cả nội y. Douglas đoán rằng hung thủ làm vậy để tránh sót lại dấu vết như lần trước.

Đội đặc nhiệm đã bí mật theo dõi những khu vực vứt xác tiềm năng dọc con sông. Nhưng kẻ sát nhân dường như biết rõ về cái bẫy của cảnh sát và trong một thời gian, hắn tạm dừng cuộc “săn mồi” điên cuồng và khát máu. Các hoạt động của cảnh sát đi vào ngõ cụt, không thu được kết quả gì.

Lúc này, một chuyên gia tâm lý tội phạm đặt ra vấn đề mang tính chủ chốt. Theo phân tích của chuyên gia, độ tuổi của nạn nhân ngày một lớn dần theo đà phát triển của vụ án. Các nạn nhân ban đầu từ 8, 9 tuổi dần dần đến 12, 13 và bây giờ là 21. Có thể thấy, hung thủ đã sát hại rất nhiều trẻ em nhưng không đạt được thỏa mãn về mặt tâm lý. Sẵn có bản tính hung bạo và tàn ác, lại thêm kinh nghiệm phạm tội ngày một dày dạn, kẻ giết người sẽ trở nên táo tợn và ngông cuồng hơn nữa. Nhu cầu giết chóc của hắn sẽ lớn hơn từng ngày, thậm chí dẫn đến việc sát hại người trưởng thành để có cảm giác thành tựu.

Vì vậy, cảnh sát địa phương và FBI đã chuyển hướng điều tra, không chỉ giới hạn trọng tâm điều tra ở những vụ án giết người lứa tuổi vị thành niên. Có khả năng, hung thủ đã thay đổi mục tiêu, đó cũng là lý do vì sao không có nhiều tin tức về trẻ em mất tích, thiệt mạng trong thời gian này. Lực lượng chức năng bắt đầu tìm hiểu tất cả các vụ án xảy ra gần đó, đồng thời Douglas cũng rút ra kết luận về thủ pháp gây án của hung thủ trong chuỗi án mạng: Nạn nhân bị ngạt khí dẫn đến tử vong, phần cổ có dấu hiệu bị bóp, siết...

Cảnh sát tìm thấy một số trường hợp trùng khớp với tổng kết của Douglas. Điểm khác biệt duy nhất là vị trí vứt xác có phần khác lạ, ví dụ như xác chết bị vứt trong bụi rậm, bỏ lại trong các chung cư bỏ hoang hay những nơi gần nhà nạn nhân.

Rất nhanh, một nghi phạm da đen là Wayne Bertram Williams đã lọt vào tầm ngắm của cảnh sát. Một sĩ quan cho biết, khi anh đang đi trinh sát dưới chân cầu gần đường Jackson đã trông thấy nghi phạm điều khiển ô tô đi ngang qua và dừng lại thám thính hồi lâu. Thêm vào đó, anh nghe thấy tiếng vật nặng rơi xuống nước. Khi bị cảnh sát chặn lại điều tra, đối tượng rất hợp tác và có thái độ tốt, tự xưng là nhân viên bán hàng. Cảnh sát hỏi đối tượng một số câu hỏi thông thường rồi để anh ta đi.

Hai ngày sau, gần cầu đường Jackson, thi thể của Nathaniel Cater 27 tuổi được tìm thấy, nguyên nhân cái chết là do bị siết cổ. Đồng thời, đó cũng chính là vị trí tìm thấy xác của Eddie Duncan. Do không đủ bằng chứng nên lực lượng chức năng chỉ có thể tiến hành giám sát chặt chẽ đối với Wayne Bertram Williams.

Đặc điểm nhận dạng của Wayne Bertram Williams rất giống với phác thảo tội phạm của Douglas và Roy. Đối tượng là người da đen, 23 tuổi, có nuôi một con chó chăn cừu. Hắn là người hâm mộ cảnh sát, sở hữu một chiếc xe cảnh sát cũ. Thậm chí, nghi phạm từng bị bắt vì đóng giả nhân viên thi hành pháp luật. Đối tượng sống ở Hills, Atlanta, cũng chính là tâm điểm của những vụ án giết hại trẻ em. Các nhân chứng khai báo rằng họ đã từng nhìn thấy Williams ở những nơi mà các nạn nhân bị giết.

Sau khi có lệnh khám xét, cảnh sát đã tiến hành lục soát nhà riêng và xe hơi của Williams. Mặc dù hắn đã rửa dọn cẩn thận nhưng trên xe vẫn còn lưu lại tóc và sợi vải tương tự như các đầu mối trên người nạn nhân. Cuối cùng, Wayne Bertram Williams bị kết tội giết người và lãnh án tù chung thân.

CHIA SẺ CỦA CHUYÊN GIA TÂM LÝ TỘI PHẠM

Rất nhiều sát nhân hàng loạt thực ra lại chính là những người hàng xóm, đồng nghiệp xung quanh chúng ta. Hầu hết những kẻ giết người hàng loạt đều có khuynh hướng chống đối xã hội, sống một mình,... Ngoài ra, tội phạm giết người hàng loạt không chỉ có dục vọng kiểm soát mạnh mẽ mà còn khát khao đạt được những thỏa mãn khác từ các hành vi như ngược đãi, bắt nạn nhân van xin, tấn công tình dục...

Trên thực tế, nhiều kẻ giết người hàng loạt sẽ chủ động theo dõi quá trình điều tra của cảnh sát, cố gắng tạo bằng chứng giả hoặc xóa manh mối để tránh bị phát hiện. Tuy nhiên, sau khi đã phạm tội nhiều lần, sự phấn khích và thái độ ngạo mạn sẽ dần dần khiến hung thủ để lộ sơ hở.

Một số tội phạm giết người hàng loạt rất xảo quyệt, họ sẽ lên kế hoạch kỹ lưỡng trước khi gây án, chủ yếu tập trung vào những nạn nhân dễ bị thu phục hoặc có sự chênh lệch lớn về thể chất như trẻ em, phụ nữ... Ngoài ra, tội phạm sẽ ra tay ở những nơi cách xa chỗ trú ẩn và khó bị phát hiện.

Hầu hết những kẻ giết người hàng loạt không thu thập thông tin hoặc lưu giữ vật dụng cá nhân của người bị hại. Ngay cả những kẻ mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế cũng biết rằng nếu hành tung hoặc chứng cứ bị cảnh sát phát giác thì sẽ gây ra bất lợi lớn. Vì vậy, nhiều tội phạm giết người hàng loạt sẽ cố tình quay lại hiện trường vụ án hoặc trà trộn vào đám đông trong quá trình điều tra của cảnh sát. Khả năng nhận thức cao và mong muốn làm chủ vụ án sẽ khiến kẻ sát nhân giả dạng làm nhân chứng để cung cấp manh mối cho cảnh sát hoặc tình nguyện tham gia tìm kiếm hung thủ.

« Lùi
Tiến »