
Năm 1990, một người dân vùng Seattle, Mỹ bắt gặp một vật lạ trông giống bàn chân người thò ra khỏi thùng rác khi đi ngang qua bãi phế liệu. Ngỡ mình hoa mắt, người này đã tới gần để kiểm tra, hóa ra đó thật sự là một xác chết. Quá hoảng sợ, nhân chứng vội bỏ chạy và báo án.
Cảnh sát nhanh chóng có mặt tại hiện trường và phong tỏa khu vực. Thi thể là nữ giới, trên người có nhiều vết thương, tư thế của xác chết được cố ý dàn xếp để xúc phạm người đã khuất: Hai chân vắt chéo, tay chắp lại, quần áo bị lột sạch. Nguyên nhân tử vong là do bị bóp cổ đến chết. Điều tra danh tính biết được người bị hại là Mary Ann Pohlreich, tuy nhiên không thu được thêm manh mối nào đáng giá.
Trước khi cảnh sát kịp điều tra thêm, một thảm án khác lại xảy ra. Nạn nhân là Andrea Levine bị siết cổ đến chết tại nhà riêng. Trên cổ người bị hại có nhiều vết bầm tím, cơ thể dày đặc vết thương, địa điểm tử vong là giường ngủ. Mặc dù bố cục hiện trường khác nhau nhưng tương tự như Mary Ann, Andrea cũng bị lột sạch quần áo, chỉ đi một đôi giày cao gót màu đỏ, hai chân dạng ra và phần đầu bị úp lại bằng gối ngủ.
Liền sau đó, nạn nhân thứ ba xuất hiện. Carol Marie Bleethe bị sát hại tại nhà, xác chết được đặt trên giường trong một tư thế vô cùng nhạy cảm. Nạn nhân lõa thể, nằm ngửa trên giường, tay kẹp một cuốn sách khiêu dâm. Cũng giống như hai vụ việc trước, nguyên nhân tử vong là do ngạt khí.
Ban đầu, cảnh sát cho rằng hung thủ của ba vụ án không liên quan tới nhau. Thêm vào đó, các nạn nhân đều là người da trắng nên phỏng đoán được đưa ra là kẻ giết người cũng có cùng chủng tộc.
Tuy nhiên, càng đi sâu vào điều tra, cảnh sát càng nhận thấy các sự kiện có sự xâu chuỗi. Ba nạn nhân đều từng gặp gỡ và có quan hệ với một người đàn ông da đen tên George Russel Jr. Cảnh sát lập tức chuyển hướng và tập trung tìm hiểu về đối tượng.
Liên lạc với George Russel Jr, nhân viên điều tra gần như không phát hiện được có bất cứ liên hệ nào giữa George và vụ án. Nghi phạm là một người đàn ông ngoài 30 tuổi với ngoại hình cao ráo, sáng sủa, lại thêm tài ăn nói khéo léo nên vòng giao tiếp rất rộng và được nhiều người yêu quý. Anh ta có nhiều người tình, không phân biệt màu da và cũng có nhiều bạn bè tốt trong cả hai giới.
Tuy nhiên, George có tiền án trộm cắp nên cảnh sát đã tiến hành tạm giam nghi phạm để điều tra thêm. Không có chứng cứ xác thực, lại thêm lòng tin của nhân viên điều tra nên nghi phạm được loại khỏi danh sách tình nghi. Thời điểm đó, có rất ít vụ án tấn công tình dục đa sắc tộc nên nghi phạm dễ dàng vượt qua sự điều tra của cảnh sát.
Ngoài ra, tòa án cũng không đồng ý gộp ba vụ án vào làm một do không đủ bằng chứng để liên kết các sự kiện. Nếu phía cảnh sát không chứng minh được luận điểm thì bồi thẩm đoàn chỉ có thể tuyên trắng án cho George Russel Jr.
Vì vậy, cảnh sát đã nhờ đến sự trợ giúp của chuyên gia tâm lý tội phạm John Douglas. Sau khi nghiên cứu hồ sơ vụ án, vị chuyên này đã kết luận rằng hung thủ của cả ba vụ án là một. Quan sát sơ bộ, dường như ba nạn nhân đã bị giết bởi những tội phạm khác nhau nhưng khi đi sâu phân tích, dễ dàng thấy rằng cả ba vụ việc có cùng cách thức gây án: Người bị hại có nhiều vết thương trên cơ thể và đều bị siết cổ đến chết. Khả năng cao đây là hành vi của một người vì kẻ sát nhân sẽ không thay đổi thủ pháp gây án trong khoảng thời gian ngắn.
Theo lời Douglas, muốn biết các vụ án có liên quan đến nhau hay không, hãy nhìn vào thủ pháp đặc trưng của kẻ phạm tội. Trong trường hợp này, chính là cách hung thủ bày trí xác chết. Việc dàn xếp hiện trường tuyệt đối không phải là hành động vô nghĩa, ngược lại, nó cho thấy tâm lý sâu xa của kẻ giết người.
Tư thế của ba xác chết mang mục đích hạ nhục nạn nhân một cách rõ ràng, đồng thời yếu tố tình dục cũng tăng dần theo từng vụ án. Đây là dấu hiệu của sự tức giận và dục vọng kiểm soát, hung thủ muốn sắp xếp thi thể tùy ý như một món đồ chơi để tận hưởng cảm giác phấn khích, quyền lực và cũng là lời thách thức dành cho cảnh sát.
Tại phiên điều trần trước tòa, đặc vụ giàu kinh nghiệm Bob Keppel cũng đồng ý với suy luận của Douglas. Ông xác thực, trong hàng nghìn vụ án mà ông đã từng chứng kiến, chỉ có mười vụ việc xuất hiện sự dàn xếp xác chết. Thế nhưng, hành vi này lại xảy ra trong ba án mạng liên tiếp và tư thế của các nạn nhân không hề trùng lặp. Điều này đã tố cáo hung thủ là cùng một người.
Cuối cùng, bồi thẩm đoàn đưa ra phán xét, kết án George Russel Jr tội giết người cấp độ một và hai tội âm mưu sát hại, lãnh án tù chung thân, không ân xá.
CHIA SẺ CỦA CHUYÊN GIA TÂM LÝ TỘI PHẠM
Với một số tên tội phạm, lý do duy nhất cho việc giết hại người khác là để chơi đùa với xác chết. Đặc biệt là với những kẻ giết người hàng loạt hoặc tội phạm tình dục, bởi họ luôn tìm kiếm cơ hội trả thù người đã xúc phạm mình. Khi đối tượng đã thiệt mạng, tội phạm có thể tùy ý điều khiển và làm nhục cơ thể nạn nhân. Đây là cơ hội thể hiện sức mạnh và quyền lực tuyệt đối với hung thủ, đồng thời cũng là đặc thù của loại tội phạm này.
Kể cả khi hung thủ thay đổi địa điểm gây án hoặc hung khí phạm tội thì điểm đặc trưng trong cách hạ thủ cũng không bao giờ thay đổi. Theo các chuyên gia tâm lý, không có hai vụ án nào y hệt nhau từ đầu tới cuối nhưng nếu chúng do cùng một hung thủ gây ra, sẽ có điểm tương tự nhất định và cảnh sát có thể dựa vào đó để tìm ra sợi dây liên hệ, thuận lợi cho việc điều tra.