
Một buổi chiều, trung tâm 911 nhận được cuộc gọi từ một người mẹ trẻ, người phụ nữ vừa khóc vừa cầu cứu tổng đài bởi đứa con 2 tuổi của cô ấy đã bị bắt cóc. Nghe tin, cảnh sát tức tốc tới hiện trường và tìm kiếm tung tích đứa trẻ trong khu vực lân cận. Tuy nhiên, đứa bé 2 tuổi dường như đã biến mất vào hư không khiến người mẹ gục ngã.
Sau khi cố gắng làm người phụ nữ bình tĩnh lại, cảnh sát bắt đầu lấy lời khai. Người mẹ kể lại, cô đưa con trai đi mua sắm nhưng lúc chuẩn bị lên xe, một cơn đau bụng bất chợt ập đến khiến cô đành vội vàng quay lại nhà vệ sinh ở khu chung cư.
Gia đình cô đã sinh sống trong tòa nhà khá lâu, phần lớn mọi người đều quen biết và giúp đỡ nhau nên người mẹ không lo lắng nhiều. Có dặn dò con trai ngoan ngoãn chơi đùa trong sảnh, cô sẽ nhanh chóng quay lại.
Sau khi quay lại, người mẹ không thấy tăm tích của con. Cho rằng đứa bé đã chạy ra ngoài, cô vội vã đi tìm con. Tại bãi đỗ xe, người mẹ nhặt được một chiếc găng tay của đứa trẻ, sau khi tìm kiếm hồi lâu nhưng vẫn không thấy bóng dáng con mình, cô trở nên hoảng hốt và sợ hãi nên đã gọi cảnh sát.
Sau khi vụ việc xảy ra, các phương tiện truyền thông đã đưa tin về vụ mất tích và phát lời kêu gọi sự hỗ trợ từ công chúng. Người mẹ trẻ cũng tự mình lên ti vi, bật khóc và cầu xin kẻ bắt cóc trả lại đứa bé. Những người có mặt tại chương trình đều rơi nước mắt vì cảm động, cầu mong nạn nhân nhỏ tuổi vẫn bình an, sớm ngày trở về với gia đình.
Tuy rất thông cảm với tình huống của người mẹ, cảnh sát vẫn yêu cầu cô thực hiện bài kiểm tra nói dối. Kết quả cho thấy người phụ nữ đã nói thật. Hiểu rõ rằng mỗi vụ bắt cóc trẻ em đều là cuộc chạy đua với thời gian tính từng giây, cảnh sát đã liên hệ với chuyên gia phác họa tâm lý Gregg McClary để xin hỗ trợ.
Sau khi tiếp nhận vụ án, Gregg đã nghiên cứu đoạn ghi âm cuộc gọi của 911 và nhận thấy có điều không ổn. Lúc này, vụ án có bước tiến triển mới: Người mẹ trẻ nhận được một gói hàng, trên đó chỉ ghi địa chỉ người nhận, không có thông tin người gửi. Không có ghi chú hoặc lá thư nào đi kèm, trong bưu phẩm là chiếc găng tay còn lại của nạn nhân. Nhìn thấy đồ vật của con, người phụ nữ lại sụp xuống, gào khóc thảm thiết.
Chứng kiến cảnh này, Gregg đã nhận ra chân tướng. Ông nói với cảnh sát, đứa trẻ đã qua đời và người mẹ chính là hung thủ. Trước sự bối rối của nhân viên điều tra, Gregg giải thích:
Đầu tiên, vụ án này hàm chứa rất nhiều vấn đề. Trên đời, người lo lắng nhất cho con cái chính là mẹ. Việc bà mẹ để đứa con một mình bên ngoài đại sảnh là rất bất hợp lý. Nếu phải đi vào nhà vệ sinh trong một thời gian dài, tại sao người phụ nữ này không mang theo đứa trẻ hoặc nhờ ai đó để mắt giùm? Đây là điểm khả nghi thứ nhất.
Tiếp theo, trong đoạn ghi âm cuộc gọi 911, người phụ nữ nói rõ rằng con mình đã bị bắt cóc. Với kinh nghiệm dày dạn xử lý các trường hợp bắt cóc trẻ em, Gregg cho biết hầu hết các bậc phụ huynh thường rất khó chấp nhận giả thiết khủng khiếp này khi chưa có bằng chứng xác thực. Thông thường, bố mẹ nạn nhân sẽ nói rằng đứa trẻ “biến mất” hoặc “không thể tìm thấy”. Thế nhưng, người mẹ này lại dùng từ “bị bắt cóc” khi chưa biết rõ chuyện gì đã xảy ra, điều này cho thấy cô ta đã lên kế hoạch từ trước.
Ngoài ra, việc phát tin trên các phương tiện truyền thông và lên ti vi than khóc là cách để xóa tan nghi ngờ của dư luận. Đây là phản ứng thường thấy của các bậc phụ huynh khi con mình gặp bất trắc, sẽ có người lợi dụng việc đó để lấy được sự đồng cảm của những người xung quanh.
Cuối cùng, điều đáng nói nhất là chiếc găng tay. Các vụ bắt cóc thường xảy ra vì ba lý do: Tống tiền, lạm dụng tình dục và nguyên nhân tình cảm. Lý do thứ ba xuất phát từ việc một số người khao khát có con nhưng không thể sinh đẻ nên thường bắt cóc trẻ nhỏ rồi nuôi dạy như con đẻ.
Nếu là lý do đầu tiên, kẻ bắt cóc chắc chắn sẽ liên lạc qua thư hoặc gọi điện để đòi tiền chuộc. Kể cả với hai lý do còn lại, hung thủ cũng sẽ không gửi lại đồ tùy thân của đứa trẻ chỉ để chứng minh rằng nạn nhân đã bị bắt cóc. Nếu đây thực sự là một vụ bắt cóc, thủ phạm sẽ đưa ra điều kiện chuộc người đi kèm với món đồ.
Gregg cho rằng, người phụ nữ này chỉ đang cố dàn dựng một vụ bắt cóc giả dựa trên trí tưởng tượng của mình. Có lý do để cô ta hành xử như vậy và trong quá trình đó, đối tượng tự thuyết phục bản thân tin vào kịch bản mình dựng lên, chính vì vậy mà cô ta đã vượt qua bài kiểm tra nói dối. Gregg quyết định tiến hành bài kiểm tra nói dối một lần nữa, lần này với một chuyên gia từ FBI, trước khi lấy lời khai, Gregg cố tình tiết lộ cho người mẹ biết rằng, cô đã lọt vào danh sách bị tình nghi.
Quả thật, kết quả bài kiểm tra khác hẳn với lần trước. Dưới sự thẩm vấn nghiêm ngặt của các sĩ quan và chuyên gia tâm lý, người mẹ cuối cùng cũng thừa nhận đã giết hại con mình và đưa cảnh sát đến nơi giấu xác.
Trên thực tế, Gregg đã phân tích động cơ phạm tội của người phụ nữ này sau khi tìm hiểu về bối cảnh của nghi can. Thủ phạm là một bà mẹ trẻ đơn thân, đứa con đã trở thành vật ngáng đường trong cuộc sống của cô. Cô ta cảm thấy vì ràng buộc với đứa trẻ mà mình không thể tận hưởng niềm vui trong cuộc sống. Thêm vào đó, người bạn trai mới của hung thủ không muốn đứa trẻ xuất hiện trong tương lai của họ.
Thi thể của nạn nhân nhỏ tuổi bị chôn sâu trong rừng. Đứa bé mặc bộ đồ trượt tuyết, quấn chặn và được bọc trong một chiếc túi vải dày. Tình huống này khớp với suy luận của Gregg. Những kẻ bắt cóc xa lạ sẽ không bao giờ quan tâm đến việc nạn nhân có đủ ấm hoặc thi thể có bị gió quất mưa vùi hay không. Cách đối xử với xác chết thể hiện xu hướng tình cảm của hung thủ đối với nạn nhân. Chỉ có động cơ xuất phát từ tình mẫu tử và cảm giác tội lỗi sâu sắc mới dẫn đến cách chôn cất này.
CHIA SẺ CỦA CHUYÊN GIA TÂM LÝ TỘI PHẠM
Có nhiều cách để tìm ra động cơ đằng sau một vụ án, ví dụ như trò chuyện với nhân chúng. Ngoài ra, nghiên cứu hiện trường vụ án, tái hiện và phân tích hành vi của thủ phạm trước và sau khi gây án cũng vô cùng hữu ích.
Trong trường hợp trên, Gregg McClary đã tìm thấy manh mối khi nghe đoạn ghi âm cuộc gọi kêu cứu của người mẹ, đồng thời phân tích hành động của nghi phạm trước và sau khi gây án. Từ đó, vị chuyên gia tâm lý mới đi đến phán đoán về động cơ: Người phụ nữ mang gánh nặng làm mẹ đơn thân trong độ tuổi xuân sắc, đứa trẻ trở thành hòn đá ngáng đường cô ta tìm niềm vui riêng, vì vậy chỉ còn cách làm cho đứa con biến mất.