
Ngày 9 tháng 7 năm 1991, cô gái 18 tuổi Julie Dart đột nhiên biến mất khi đang sinh sống ở Leeds, Yorkshire. Gia đình và bạn trai đã tìm kiếm cô khắp nơi nhưng dường như Julie đã tan vào không khí. Vì vậy, người nhà nạn nhân đành để cảnh sát xử lý vụ việc.
Hai ngày sau, bạn trai của Dart nhận được một lá thư gửi đến từ Huntington, Cambridgeshire. Nét chữ trong thư rất giống với chữ của Julie, nội dung cho biết cô đã bị bắt cóc. Người bạn trai vội báo tin cho cảnh sát, hóa ra, các sĩ quan cũng nhận được một phong thư tống tiền, người gửi tự xưng là đã bắt cóc một phụ nữ và yêu cầu lực lượng chức năng gửi tiền vào hai tài khoản ngân hàng khác nhau. Số tiền lần lượt là 140.000 và 5.000 bảng Anh, nếu không làm theo lời hắn, hung thủ sẽ giết chết con tin và đánh bom một siêu thị tại vị trí trọng yếu ở Anh.
Ngoài ra, bức thư cũng cung cấp một số thông tin khác. Kẻ bắt cóc chỉ định một nữ cảnh sát tới nhận cuộc gọi tại bốt điện thoại công cộng ở ga xe lửa phố New Birmingham. Nữ sĩ quan sẽ được hướng dẫn cách thanh toán qua điện thoại. Vì vậy, ngày 16 tháng 7, một nhân viên điều tra nữ đã đến địa điểm giao hẹn, đúng như kế hoạch, điện thoại đổ chuông. Tuy nhiên, khi cô nhấc máy, không có bất kỳ âm thanh nào vang lên. Cảnh sát nhận ra, tên bắt cóc đang chơi đùa với họ.
Bốn ngày sau, thi thể của Julie được tìm thấy ở Lincolnshire. Khám nghiệm pháp y cho thấy nguyên nhân tử vong là do hai vết đâm sau gáy, ngoài ra, nạn nhân đã bị đánh đập và bóp cổ. Người chết không có dấu hiệu bị tấn công tình dục, căn cứ vào thời điểm tử vong, Julie đã bị giết cách đó mười ngày. Cảnh sát phỏng đoán, hung thủ đã giết nạn nhân trước khi gửi thư tống tiền.
Sau đó ba ngày, cảnh sát tiếp tục nhận được thư của kẻ bắt cóc. Hắn bày tỏ lòng thương tiếc trước cái chết của Julie và đổ lỗi cho phía cảnh sát vì đã chậm trễ, không nhận điện thoại. Đồng thời, thủ phạm lại yêu cầu một cảnh sát nữ đến cho điện thoại tại một vị trí khác.
Cảnh sát trưởng phụ trách vụ án Bob Taylor quyết định không để hung thủ dắt mũi và chủ động liên hệ với Paul Britton, chuyên gia tâm lý tội phạm nổi tiếng nước Anh. Nghiên cứu vụ việc, Britton cho biết động cơ phạm tội của kẻ bắt cóc không phải là tiền. Ngược lại, hắn muốn bày ra một “trò chơi” với sự tham gia của cảnh sát. Điều này có thể nhận thấy được qua những lá thư “yêu sách” của hắn, nội dung được lên các đầu mục như một bản danh sách mua hàng. Khi nói về cách bọc tiền, hắn giảng giải chi tiết từ loại túi ni lông tới kích thước gói hàng, đây là biểu hiện của tính kiểm soát, hung thủ muốn làm chủ cuộc chơi, nắm gọn đối thủ trong tay.
Kẻ phạm tội tự cho rằng mình rất thông minh và muốn nhận được sự tôn trọng của cảnh sát. Qua những câu chữ trong bức thư, hắn thể hiện niềm vui thích khi phạm tội, có lẽ vụ án này đã được lên kế hoạch từ lâu.
Britton bèn ra tay phác họa chân dung hung thủ như sau: Nam giới, khoảng 50 tuổi, chỉ số IQ trên trung bình nhưng có khả năng chưa học đại học. Kẻ bắt cóc có nhiều kiến thức về sản phẩm điện tử và các loại máy móc, hắn đã từng kết hôn nhưng mối quan hệ không kéo dài. Ngoài ra, hung thủ có tiền án tiền sự về tội danh lừa đảo tài chính hoặc tương tự, hắn thấu hiểu quy trình xử án của cảnh sát và dễ dàng gài bẫy cơ quan chức năng.
Britton cũng chỉ ra, hung thủ đã có kế hoạch giết Julie Dart ngay từ đầu, toàn bộ trò dàn dựng này chỉ là cách để hắn thu hút sự chú ý và được cảnh sát đánh giá cao. Theo suy luận, kẻ phạm tội sống gần nơi vứt xác.
Trong khi các sĩ quan và Britton đang làm việc ngày đêm để tìm ra lời giải, một lá thư khác được gửi đến từ Leeds. Bức thư cho biết hung thủ đã đón một chuyến tàu hỏa và ngồi suy nghĩ trên tàu suốt 24 giờ đồng hồ. Hắn liệt kê ra 14 trường hợp rủi ro và xác suất thắng thua khi đối mặt với cảnh sát. Các thám tử đã thầm thán phục những phân tích chính xác của Britton khi đọc thư.
Cuối thư, hắn thông báo rằng một phụ nữ khác sẽ sớm bị bắt cóc và ra lệnh cho cảnh sát chuẩn bị nhận cuộc gọi của mình vào ngày mùng 6 tháng 8. Kết quả, chẳng có cú điện thoại nào được gọi đến. Một lần nữa, lực lượng chức năng lại dính bẫy của kẻ giết người ngạo mạn, họ hạ quyết tâm phải tóm được hung thủ và đưa hắn ra nhận tội trước pháp luật.
Ngày 8 tháng 8, một lá thư đánh máy được gửi đến. Tên tội phạm yêu cầu cảnh sát để một sĩ quan nữ tới bốt điện thoại vào ngày 14 tháng 8 để nhận chỉ dẫn mới. Lần này, kẻ giết người không lỡ hẹn, khi chuông điện theo reo lên, nữ cảnh sát bắt máy và nghe thấy giọng một người đàn ông phát ra từ đầu bên kia. Hắn cho biết, một cô gái làng chơi tên là Sarah Davids, sinh sống ở Ipswich, Suffolk hiện đang nằm trong tay mình.
Cơ quan chức năng lập tức liên hệ với cảnh sát Ipswich để xác thực tin tức. Tuy nhiên, không có bất cứ trường hợp gái mại dâm mất tích nào.
Thế nhưng, sáng ngày hôm sau, có người đã tìm thấy vật thể lạ dưới chân cầu đường sắt bỏ hoang ở Yorkshire. Tại hiện trường, một viên gạch trắng, phía trên dán thư, được đặt cạnh một cái hộp nhỏ màu bạc, có gắn đèn và thừa ra một đoạn dây. Nhìn qua rất giống bom, có thể phát nổ.
Để đảm bảo an toàn, cảnh sát đã nhờ tới sự trợ giúp của tổ phá bom. Sau khi kiểm tra, lực lượng phá bom kết luận quả bom là giả, họ phá hủy chiếc hộp và chỉ giữ lại bức thư. Lá thư hướng dẫn cảnh sát tìm đến một cây cầu dành cho người đi bộ tại đường cao tốc lân cận. Tại đó, cảnh sát tìm thấy một vật màu trắng khác, lần này không đính kèm ghi chú nào.
Các thám tử cho rằng, kẻ phạm tội vô cùng quỷ quyệt, hắn bày ra tất cả để có thể theo dõi từ xa xem người đưa tin có bị cảnh sát theo dõi hay không. Quả thật, sau đó cảnh sát Lincolnshire nhận được một lá thư, nội dung như sau: “Cuộc chơi kết thúc, các người có thể đóng án cho tới khi ta bắt đầu hành động. Như đã thấy, ta không hề bắt người ở Ipswich.” Trong vòng hai tháng tiếp theo, không có bất kỳ lá thư nào được gửi đến. Tuy nhiên, sau một thời gian im ắng, kẻ giết người lại khởi động “trò chơi”. Tổng cục đường sắt Anh Quốc nhận được một lá thư tống tiền với số tiền lên tới 200.000 bảng Anh, nếu không chấp thuận, sẽ có tai nạn đường sắt xảy ra. Tương tự, kẻ gửi thư đòi Cơ quan chức năng cử người tới nhận hướng dẫn qua điện thoại nhưng cuối cùng lại không liên lạc.
Ngày 22 tháng 1 năm 1992, cảnh sát trưởng Bob Taylor nhận được tin báo án. Một nhân viên bất động sản ở Birmingham tên là Stephanie Slater bị bắt cóc khi đang dẫn khách hàng đi xem nhà. Sau khi nạn nhân mất tích, công ty của Slater nhận được một bức thư tương tự như những lá thư được gửi đến cảnh sát trước đó, yêu cầu giám đốc công ty là Kevin Walt trả 175.000 bảng Anh tiền chuộc trong thời gian ngắn nhất. Nếu không, Stephanie Slater sẽ ra đi vĩnh viễn.
Do vụ việc xảy ra tại Birmingham, cảnh sát Yorkshire không thể can thiệp và chuyển giao vụ án sang cơ quan chức năng địa phương. Cảnh sát sở tại yêu cầu Kevin Watt làm theo chỉ dẫn trong thư và lắp thiết bị theo dõi lên xe của đối tượng. Tuy nhiên, khi Watt lái xe tới địa điểm giao tiền chuộc, thời tiết rất xấu khiến cảnh sát không thể theo dõi chính xác vị trí của phương tiện.
Cuối cùng, Watt đành làm theo yêu cầu của kẻ bắt cóc và để tiền lên một tấm gỗ giữa cây cầu bỏ hoang. Tại một cây cầu khác cách đó khoảng 5.000 m, một viên gạch màu trắng có đính kèm thư lại được phát hiện. Hai chiếc cầu cùng bắc qua tuyến đường sắt không sử dụng.
Cảnh sát trưởng Bob Taylor và chuyên gia tâm lý tội phạm Paul Britton tức tốc tới hiện trường. Sau khi xem xét, cả hai đưa ra kết luận: Hung thủ đã trốn dưới gầm cầu suốt quãng thời gian xảy ra vụ việc. Sau khi Watt đặt tiền lên tấm gỗ, hắn đã dùng dây kéo tấm gỗ xuống dưới để lấy tiền. Tội phạm có hiểu biết tốt về hệ thống đường sắt, vì vậy hắn mới cả gan đe dọa sẽ khiến đoàn tàu trật bánh.
Liền đó, Stephanie Slater được thả, nạn nhân không gặp thương tích gì. Cô cho biết, trước khi bị kẻ bắt cóc bịt mắt, cô đã kịp thấy mặt và quần áo của đối tượng. Hắn có phù hiệu ngành đường sắt trên người, ngoài ra nạn nhân cũng nhớ rõ giọng nói của hung thủ.
Dựa trên mô tả của nạn nhân và Britton, cảnh sát đã tái tạo lại hình ảnh của tên tội phạm và phát lệnh truy nã rộng rãi thông qua các phương tiện truyền thông. Ngay sau đó, một người phụ nữ gọi điện cho cảnh sát và cho biết bức chân dung rất giống với chồng cũ của cô ấy, Michael Sams. Đối tượng hiện đang sống tại Newark, Nottinghamshire và điều hành một cửa hàng sửa chữa dụng cụ cơ khí. Nơi ở của Sams chỉ cách hiện trường vứt xác Julie Dart khoảng 48 km. Ngoài ra, thông tin từ vợ cũ của Sams cũng cho biết nghi phạm thích tìm hiểu về hệ thống đường sắt, hắn còn có thói quen sưu tầm sách, báo về đường sắt.
Tiếp đó, một nhân chứng khác gọi đến và cho hay đã nhìn thấy một người đàn ông giống với hình ảnh truy nã tại nơi tìm thấy thi thể của Julie Dart. Có được tin tức này, cảnh sát lập tức đến Newark. Tuy nhiên, trái ngược với suy đoán của lực lượng chức năng, Michael Sams không hề tỏ ra hoảng hốt khi trông thấy họ, anh ta bình tĩnh nói: “Tôi vẫn luôn chờ ngày này." Tại cửa hàng của Sams, cảnh sát tìm được một lượng lớn chứng cứ phạm tội như máy đánh chữ, tiền chuộc...
Ban đầu, Sams không nhận tội ngay. Hắn cho biết “một người đàn ông khác” đã giết Julie và sử dụng máy đánh chữ của mìn để đưa tin cho cảnh sát. Nhưng trước những bằng chứng sắt thép, kẻ giết người đã phải thừa nhận sự thật về tội ác mà mình gây ra
CHIA SẺ CỦA CHUYÊN GIA TÂM LÝ TỘI PHẠM
Trong quá trình phá án, biên bản khám nghiệm tử thi và báo cáo hiện trường là hai đầu mối vô cùng quan trọng. Đối với hiện trường vụ án, nhiều manh mối thu được từ lời khai của nhân chứng, hình ảnh hiện trường từ nhiều góc độ khác nhau và những đồ vật còn sót lại tại nơi xảy ra vụ án.
Ngoài ra, để tái tạo lại quá trình và kết quả của một vụ án, cảnh sát cũng sẽ lập một bản đồ cụ thể, đánh dấu rõ vị trí thi thể, hung khí và những tình tiết quan trọng khác. Ví dụ như dấu vết vật lộn, vết lốp xe, dấu chân, quỹ đạo của viên đạn trong trường hợp dùng súng. Bản đồ vụ việc càng chi tiết thì càng có lợi cho việc phá án.