Tâm Lý Học Tội Phạm Phác Họa Chân Dung Kẻ Phạm Tội

Lượt đọc: 839 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
hung thần sau lớp vỏ bạch mã

Ngày 6 tháng 12 năm 1973, một thanh niên đã phát hiện ra xác chết của Katherine Devine, 15 tuổi trong khi đang đi dạo tại công viên McKenney. Thi thể không lành lặn tạo nên cảnh tượng kinh hoàng, nhân chứng lập tức báo tin cho cảnh sát trong nỗi hoảng sợ tột độ.

Cô gái trẻ bị xâm hại tình dục và siết cổ đến chết, kẻ giết người còn nhẫn tâm rạch cổ họng nạn nhân sau khi hành sự. Thế nhưng, cảnh sát không tìm thấy bất cứ manh mối nào đáng giá tại hiện trường.

Trong khi vụ án vẫn còn là ẩn số, một nạn nhân khác được phát hiện. Khảo sát hiện trường cho thấy cách gây án tương tự như vụ Katherine Devine xảy ra một tháng trước đó. Cảnh sát nghi ngờ hai nạn nhân đều tử mạng dưới tay một hung thủ. Tuy nhiên, phỏng đoán này tạm thời vô căn cứ.

Ngày 31 tháng 1 năm 1974, cô gái trẻ Lynda Ann Healy đột ngột biến mất. Sau khi khám xét nơi ở của nạn nhân, cảnh sát tìm thấy vết máu trên gối ngủ của Lynda nhưng ga trải giường và áo gối đã bị lấy đi khỏi hiện trường. Ngoài ra, cổ áo của bộ đồ ngủ đang treo trong tủ cũng dính máu. Không có bất kỳ dấu vết khả nghi nào khác, tất cả mọi người đều hoang mang, không thể làm rõ nạn nhân đã bị bắt cóc hay giết hại.

Các vụ mất tích tương tự liên tiếp xảy ra trong thời gian sau đó tại Utah, Oregon và Washington. Hầu hết người bị hại đều là các nữ sinh da trắng, vóc người mảnh khảnh, tóc dài và sống một mình. Thời gian mất tích chủ yếu là ban đêm, các nạn nhân ăn mặc xuề xòa khi được nhìn thấy lần cuối, trông không giống như đi gặp gỡ bạn bè.

Lực lượng chức năng thu được nhiều lời khai bất đồng từ các nhân chứng. Có người cho biết đã nhìn thấy người mất tích trò chuyện với một người đàn ông băng bó tay, người khác chia sẻ rằng họ bắt gặp nạn nhân ở cùng với một người đàn ông băng bó chân, cũng có người cho hay cô gái mất tích đã giúp một người đàn ông bị hỏng xe. Vụ án dần có những đầu mối nhất định nhưng không thực sự đột phá.

Tiếp đó, Janice Ott và Denise Naslund biến mất cùng một ngày. Trước khi mất tích, nhân chứng đã trông thấy hai nạn nhân trò chuyện với một chàng trai bảnh bao, một trong số họ còn nghe thấy người đàn ông giới thiệu mình là Ted. Hai nạn nhân mất tích cách nhau bốn giờ và không có bất kỳ mối liên hệ nào, hung thủ đã thực hiện hai vụ án trong cùng một ngày.

Ted trở thành nghi phạm chính trong vụ mất tích của hai cô gái. Tuy nhiên, số người tên Ted ở Mỹ quá nhiều, nếu chỉ dựa vào cái tên để điều tra sẽ tiêu tốn rất nhiều công sức và tiền của. Thêm vào đó, cảnh sát không chắc liệu đây có phải là tên giả được sử dụng để đánh lạc hướng hay không.

Một ngày nọ, cô gái Carol DaRonch hốt hoảng chạy vào đồn cảnh sát trong tình trạng bị còng tay và khai báo rằng cô bị tấn công bởi một sĩ quan tên là Roseland. Sau khi bình tĩnh, Carol kể lại đầu đuôi câu chuyện: Hôm đó, một người đàn ông điển trai đã tiếp cận cô trong hiệu sách và nói rằng anh ta nhìn thấy có người định trộm xe cô. Nghĩ rằng anh ta là nhân viên bán hàng, Carol vội đi theo để kiểm tra tình hình. Thế nhưng, khi tới bãi đậu xe, người đàn ông lại nói rằng mình là cảnh sát và cần Carol cùng quay lại đồn để hỗ trợ điều tra. Thấy vẻ do dự trên mặt cô gái, người đàn ông lấy giấy tờ tùy thân ra làm chứng và tự xưng là sĩ quan Roseland.

Carol đành theo người nọ vào xe nhưng vẫn chưa cảm thấy có điều không ổn. Sau khi nổ máy, cô phát hiện đối tượng vòng xe về hướng ngược lại với đồn cảnh sát, đi được một đoạn, hắn tắt máy và còng tay Carol. Linh tính có điều không lành, Carol tập trung tìm cơ hội chạy trốn, nhân lúc kẻ khả nghi không chú ý, cô nhanh chóng mở cửa và bỏ chạy. Nhờ sự giúp đỡ của người dân xung quanh, Carol đã tìm đến cảnh sát để báo án.

Tổ trọng án lập tức nghi ngờ rằng vị “sĩ quan” giả Roseland chính là kẻ tình nghi Ted trong các vụ giết người trước đó.

Ngày 16 tháng 8 năm 1975, Bob Hayward, sĩ quan tuần tra ở Salt Lake phát hiện một chiếc xe con bọ màu nâu khả nghi trong ca trực. Là một cảnh sát lâu năm tại khu vực, Bob khá thân thuộc với các phương tiện giao thông địa phương và chưa bao giờ trông thấy chiếc xe này. Vì vậy, Bob ra hiệu cho chủ phương tiện dừng xe để kiểm tra giấy tờ.

Bất ngờ, chiếc xe đột ngột tăng tốc với ý định cắt dấu Bob. Nghi ngờ dâng cao, Bob lập tức đuổi theo và gọi tiếp viện, anh đuổi kịp phương tiện sau hai ngã tư và đề nghị chủ xe xuất trình giấy phép. Đằng sau vô lăng là một người đàn ông trẻ tuổi, ngoại hình sáng sủa, bằng lái của đối tượng cho biết hắn ta tên Theodore Robert Bundy.

Cảnh sát tiến hành lục soát xe của Bundy, ghế sau của xe đã bị tháo gỡ, đồng thời tìm thấy dây thừng, dây điện, xà beng, còng tay và mặt nạ làm từ tất chân trong cốp xe. Bundy bị bắt với lý do tình nghi trộm cắp, tuy nhiên, chính chiếc vòng tay đã thu hút sự chú ý của cảnh sát.

Vật chúng rất giống với đôi còng trong vụ tấn công hụt của Carol DaRonch. Chính Carol cũng từng khai báo rằng kẻ lạ mặt điều khiển một chiếc xe con bọ. Bundy không đơn giản chỉ là một kẻ trộm, dường như hắn có liên quan mật thiết tới chuỗi án mất tích trước đó.

Carol DaRonch được mời tới nhận diện kẻ tình nghi, đúng như dự đoán của cảnh sát, cô nhanh chóng chỉ điểm Bundy. Không dừng lại ở đó, lực lượng chức năng còn tìm thấy tóc của một số nạn nhân trong xe của nghi phạm. Rất nhiều bằng chứng đều chỉ ra rằng Bundy là kẻ chủ mưu của các vụ án giết người hàng loạt. Vì vậy, cảnh sát đã tiến hành giam giữ và tổ chức phiên tòa kết tội Bundy.

Tuy nhiên, điều không ai ngờ tới đã xảy ra. Trong tù, Bundy nhanh chóng chiếm được thiện cảm của cai ngục và công tố viên. Hắn được hưởng nhiều ưu ái và được phép tự do sử dụng thư viện trong tù. Bundy bắt đầu lên kế hoạch đào tẩu, nhân cơ hội nhân viên giám sát thiếu chú ý, hắn đã nhảy xuống từ cửa sổ tầng hai của thư viện và bỏ trốn. Kẻ thủ ác có vài ngày tự do tại một thị trấn lân cận nhưng chẳng bao lâu sau, cảnh sát đã tìm thấy hắn.

Sự kiện này đã đánh động cảnh sát, họ trở nên cảnh giác và sử dụng các biện pháp canh phòng nghiêm ngặt hơn. Dù vậy, Bundy vẫn không từ bỏ ý định vượt ngục. Lần này, quá trình quan sát và chuẩn bị mất bảy tháng, sau khi tìm được cơ hội, Bundy sắp xếp chăn gối để giả vờ như mình đang nằm ngủ trên giường, nhân lúc không ai để ý, hắn trèo lên trần nhà, sang phòng thay đồ của nhân viên và mặc quần áo cảnh vệ, đường hoàng bước ra khỏi ngục.

Sau khi tẩu thoát, Bundy tiếp tục bắt cóc, giết hại người vô tội và lấy trộm một chiếc xe con bọ khác. Cảnh sát dựa vào những manh mối đặc trưng để tìm ra và một lần nữa bắt giữ kẻ giết người, Phiên tòa nhanh chóng diễn ra, nhưng vốn thông thạo luật pháp, Ted Bundy đã kiên trì kháng cáo hết lần này đến lần khác trong suốt mười năm. Vải thưa không che được mắt thánh, cái kết dành cho “cơn ác mộng” của nước Mỹ Theodore Robert Bundy chịu án tử hình với tội danh giết hại ít nhất là 30 người, tổng số nạn nhân thực sự vẫn là điều bí ẩn.

Sau khi Bundy bị kết án, các nhà tâm lý học và chuyên gia tâm lý tội phạm trên khắp thế giới đã tổ chức nghiên cứu nguyên nhân hình thành nhân cách tội phạm của hung thủ. Bundy được sinh ra trong một gia đình nghèo khó, điều này không ngăn cản hắn học tập chăm chỉ và nắm trong tay bằng cử nhân tâm lý học. Tuy nhiên, học vấn thâm sâu cũng không đủ sức kìm nén “ngọn lửa ác ma” trong lòng hắn, Bundy thèm khát được giết người. Một số nhà tâm lý học cho rằng cơn khát máu của kẻ sát nhân bắt nguồn từ tuổi thơ không mấy êm đềm.

Từ nhỏ, Bundy đã không có bố. Mẹ hắn sinh con một mình, danh tính bố ruột của Bundy tới nay không rõ. Để tránh điều tiếng, ông ngoại của Bundy đã đặt tên hắn theo họ mình và để đưa trẻ nhận ông bà ngoại là bố mẹ, gọi mẹ ruột là chị gái. Tuy nhiên, ông ngoại của Bundy là một người nóng tính, thường xuyên đánh đập vợ con. Vốn là người trông coi nhà thờ của thị trấn, ông ngoại Bundy rất mộ đạo và khắt khe, thường xuyên tịch thu sách báo khiêu dâm của những thanh niên tới nhà thờ. Cậu bé Bundy luôn lén ông đọc trộm văn hóa phẩm đồi trụy.

Các nghiên cứu cũng chỉ ra rằng Bundy có điểm tương đồng lên tới 81% với những kẻ giết người hàng loạt khác. Đặc điểm thường thấy của loại tội phạm này là sống cô lập, không có bạn bè, không thích tham gia hoạt động xã hội, có tiền sử trộm cắp. Đặc biệt, họ không có khả năng điều hòa cảm xúc, mỗi khi gặp chuyện không vừa ý như thất tình, tội phạm dễ rơi vào u uất, bộc phát hành vi bạo lực. Theo lời kể của Bundy, hắn thường quay lại nơi vứt xác sau khi giết người, nằm cạnh thi thể và hồi tưởng lại cảnh tượng hãm hại nạn nhân. Sau đó, kẻ sát nhân sẽ chặt đầu người bị hại rồi mang về để trong nhà một thời gian trước khi tiêu hủy.

Phân tích chữ viết tay của Bundy, các chuyên gia đã chỉ ra vài điểm thú vị. Khi viết, Bundy sẽ kéo dài nét nhấc và nhấn mạnh vào nửa trái của chữ. Điều này cho thấy hắn chịu ảnh hưởng cực kỳ lớn từ các ký ức thuở nhỏ, lưu lại nhiều hận thù và bóng ma tâm lý.

Thông thường, chữ viết của tội phạm tường lộn xộn và bừa bãi. Nét chữ sẽ tiết lộ những điểm khiếm khuyết trong nhân cách của kẻ phạm tội. Với Bundy, chữ viết của hắn có khoảng cách lớn giữa các từ, nét chữ không thẳng hàng, cho thấy sự thiếu nhất quán trong giao tiếp của hung thủ.

Bundy có thói quen viết chữ I 12 , to hơn các chữ khác. Đây là dấu hiệu của việc tự cho mình là trung tâm, lòng dạ hẹp hòi, không dễ tha thứ cho người khác. Quan điểm của hắn về nữ giới không thực tế, đồng thời không có hình tượng người bố để học hỏi, dõi theo.

Các chuyên gia tâm lý kết luận rằng Bundy là một kẻ cuồng kiểm soát và khao khát quyền lực. Hắn sẽ làm mọi cách để đạt được mục tiêu, cho dù phải trả cái giá nào đi nữa.

CHIA SẺ CỦA CHUYÊN GIA TÂM LÝ TỘI PHẠM

Chữ viết tay có tính đặc trưng và quy luật riêng, bao gồm kiểu chữ, kích cỡ, độ nghiêng, độ nhấn của ngòi bút, tốc độ khi viết... Trong đó, kiểu chữ chính là phong cách của nét chữ, chẳng hạn như có người sở hữu chữ viết tay rất gọn gàng, thanh thoát.

Trong các chữ cái, kiểu chữ và cách viết hoa rất quan trọng. Ví dụ, dấu chấm của chữ “I” viết hoa và viết thường là dấu hiệu tiết lộ nhiều thông tin nhất.

Chữ “I” viết hoa tượng trưng cho cảm nhận về chính mình. Chữ viết nhỏ cho thấy chủ nhân của nó là người thiếu tự tin, nét chữ khoa trương chứng tỏ người đó muốn được mọi người chú ý. Ngoài ra, nếu chữ viết có phần vội vã, xiêu vẹo thì nội tâm người viết không ngay thẳng, hay nói dối.

Không chỉ chữ viết hoa, chữ “I” thường cũng thể hiện tính cách người viết. Nếu dấu chấm nghiêng về bên trái, chủ nhân nét chữ là người thận trọng, hay do dự. Dấu chấm nghiêng sang phải là dấu hiệu của một người nhìn xa trông rộng. Nếu dấu chấm được đặt ở chính giữa, người viết có tính cẩn thận nhưng thiếu sáng tạo. Dấu chấm nối liền với thân chữ tiết lộ người viết rất thông minh, linh hoạt, có khả năng lên kế hoạch và dễ thích nghi với môi trường xung quanh.

Ngoài chữ cái, các dấu câu và chữ số cũng góp phần biểu hiện tâm lý cá nhân. Chữ ký trong thư từ cũng là một manh mối hữu ích. Thông thường, chữ ký của một người sẽ luôn có những khác biệt nhỏ trong mỗi lần ký. Nếu hai bút tích giống nhau hoàn toàn hoặc khác hẳn, có khả năng chủ nhân của chúng mắc bệnh tâm lý.

« Lùi
Tiến »