
Jeffrey Dahmer là một trong những kẻ giết người hàng loạt biến thái bậc nhất trong lịch sử nước Mỹ. Jeffrey nổi tiếng với nhiều tội danh kinh khủng, hắn không chỉ giết người, chặt xác mà còn thực hiện hành vi ăn thịt người. Thậm chí, kẻ sát nhân còn được xem là có kinh nghiệm dày dạn trong việc ăn thịt người, hắn sử dụng tủ lạnh để bảo quản các phần cơ thể và chế biến thành nhiều món ăn phức tạp, nêm nếm gia vị đầy đủ. Một cuộc khảo sát cho thấy số người dân Mỹ biết đến Jeffrey Dahmer còn nhiều hơn số người biết ai đang là Tổng thống. Với 17 nạn nhân, Jeffrey Dahmer cũng là một trong những tội phạm giết nhiều người nhất xứ cờ Hoa.
Năm 1978, Jeffrey Dahmer tròn 18 tuổi. Bố mẹ ly hôn, Jeffrey ở một mình trong căn nhà lạnh lẽo, không người quan tâm và cũng chẳng có ai để trò chuyện. Những trải nghiệm thời thơ ấu đã ảnh hưởng sâu sắc đến kẻ sát nhân và cũng là tiền đề dẫn đến vụ giết người đầu tiên.
Một ngày nọ, Jeffrey gặp một người xin đi nhờ xe khi đang lái xe dọc đường. Vị khách nhờ quá giang tự xưng là Steven Hicks, một khách du lịch. Jeffrey đồng ý và rủ chàng trai về nhà mình để uống rượu và nghỉ ngơi, nhưng không hề có ý định để Hicks rời đi sau khi đã chè chén no say. Thay vào đó, Jeffrey tấn công Hicks bằng tạ tay dùng để tập thể dục, đánh vào đầu nạn nhân đến chết.
Sau khi nạn nhân tử vong, hắn chặt xác Hicks thành từng mảnh và bỏ vào một túi nhựa lớn, nhét vào khe tường trong nhà. Một vài ngày sau, thi thể bắt đầu phân hủy và tỏa ra mùi hôi thối khiến Jeffrey buộc phải tìm nơi khác để giấu xác vì sợ bị phát hiện. Hắn chôn cất di hài trong cánh rừng phía sau nhà.
Thế nhưng chẳng bao lâu sau, Jeffrey phát hiện khu rừng là sân chơi quen thuộc của nhiều trẻ em trong khu vực. Lo sợ tội ác bị phát hiện, hắn tiếp tục đào xác nạn nhân, lúc này đã trơ xương. Jeffrey đập vỡ xương cốt người chết bằng một chiếc búa lớn và rải các mảnh xương khắp rừng. Sau khi bị bắt, Jeffrey tiết lộ lý do giết hại các nạn nhân là vì hắn cảm thấy đó là cách duy nhất để giữ họ lại bên mình mãi mãi.
Không có người báo án và cũng chẳng ai phát hiện ra xác chết, vụ giết người chìm vào quên lãng. Một thời gian sau, Jeffrey lên đại học. Cuộc sống sư phạm không khơi gợi nổi hứng thú với kẻ sát nhân, hắn quyết định gia nhập quân đội và ký cam kết sáu năm.
Chỉ hai năm sau, Jeffrey bị tống cổ khỏi quân đội vì thói nghiện rượu. Năm 1982, hắn chuyển đến sống tại tầng hầm nhà bà ngoại và cũng thành công tìm được việc làm. Nhưng, kết quả không khác xưa là mấy khi Jeffrey lần lượt bị sa thải vì những trò nghiện ngập. Trong thời gian này, hắn thường xuyên cắt mổ xác động vật để làm thí nghiệm dưới căn hầm tối tăm, u ám.
Jeffrey có quan hệ tốt với những người lang thang và luôn tỏ ra hết mực thân thiện với họ, nhưng không một ai ở bên hắn được lâu, tất cả những người Jeffrey yêu thương nhất đều bỏ hán mà đi. Điều này càng làm cho tên sát nhân tin rằng chỉ có cách tự tay giết những người mình trân trọng, họ mới thực sự thuộc về hắn.
Tháng 9 năm 1987, một người đàn ông tên Steven Tuomi đi du lịch tại Milwaukee, có cuộc gặp gỡ tình cờ với Jeffrey và dừng lại trò chuyện đôi câu. Jeffrey ngỏ lời mời Tuomi đến uống rượu ở một nhà nghỉ gần đó và bỏ thuốc vào rượu khi đối phương không chú ý. Sau khi người đàn ông bất tỉnh, hắn đã giết chết anh ta, bỏ xác vào một va li và mang về tầng hầm nhà bà ngoại mình. Tại đây, Jeffrey dùng dao mổ lợn để phân xác nạn nhân.
Bốn tháng sau, kẻ giết người sử dụng phương pháp tương tự để tấn công một người đàn ông da đen. Do xác chết đã phân hủy nghiêm trọng khi được tìm thấy, cảnh sát không thể xác định danh tính người quá cố cho đến tận khi đã bắt được Jeffrey. Hai tháng sau đó, một nạn nhân người da màu khác lại bỏ mạng dưới tay Jeffrey, nạn nhân đang trên đường đến nhà bạn thì đụng độ kẻ sát nhân.
Khoảng thời gian tiếp theo, liên tiếp có nhiều chàng trai trẻ mất tích ở Milwaukee, vài người đã được tìm thấy xác khiến cảnh sát bắt đầu dồn toàn lực vào điều tra vụ việc. Lực lượng chức năng hiểu rằng có một sát thủ liên hoàn đã xuất hiện tại vùng Milwaukee này.
Lúc này, Jeffrey đang được đà giết chóc và chuẩn bị ra tay với mục tiêu tiếp theo. Hắn lừa một cậu bé 13 tuổi về nhà nhưng trước khi kịp thực hiện bất kỳ hành vi đồi trụy nào, nạn nhân đã nhanh nhẹn tẩu thoát thành công và báo cảnh sát.
Jeffrey bị bắt, nhưng không ai liên hệ hắn với những vụ giết người xảy ra trước đó, cảnh sát chỉ cho rằng hắn là một tên tội phạm tình dục thông thường. Trong lúc chờ hầu tòa, kẻ sát nhân ngông cuồng tiếp tục gây án. Lần này, hắn giữ lại hộp sọ của nạn nhân sau khi chặt xác, róc thịt và dùng nước sôi để làm sạch chiếc sọ người.
Kẻ biến thái xử lý thi thể đâu ra đấy khiến cảnh sát không mảy may phát giác vụ việc. Cuối cùng, Jeffrey bị kết án một năm tù vì tội danh tấn công tình dục trẻ vị thành niên. Sau khi mãn hạn tù, ham muốn giết chóc của Jeffrey ngày càng mạnh mẽ.
Từ năm 1990 đến năm 1991, kẻ ăn thịt người vùng Milwaukee thường xuyên lang thang khắp bờ Đông nước Mỹ để tìm kiếm con mồi và thực hiện những vụ giết người điên rồ. Trong thời gian này, hắn đã giết hại hơn mười thanh thiếu niên, nạn nhân nhỏ nhất mới chỉ 14 tuổi. Mặc dù FBI đã nhập cuộc vì tính nghiêm trọng của vụ việc, đồng thời sử dụng các phương tiện truyền thông để kêu gọi người dân cung cấp manh mối nhưng cuộc điều tra vẫn rơi vào bế tắc.
Ngày 22 tháng 7 năm 1991, hai cảnh sát tuần tra phát hiện một người đàn ông bị còng tay đang bỏ chạy trên đường và tiến tới giúp đỡ. Người này cho biết anh ta vừa thoát thân khỏi nhà của một kẻ giết người và dẫn cảnh sát đến hiện trường. Hung thủ chẳng phải ai khác mà chính là Jeffrey Dahmer trứ danh, cảnh sát lập tức bắt giữ kẻ sát nhân và lục soát nơi ở của hắn. Kết quả, cảnh sát phát hiện nhiều xác chết bị mổ xẻ, một bộ sưu tập hộp sọ và các loại dây trang trí phòng tắm làm từ xương người. Jeffrey Dahmer thú nhận tội ác, chịu trách nhiệm cho ít nhất mười bảy cái chết của nhiều nam giới và trẻ em. Hắn chịu án tù chung thân và bị giết bởi chính bạn tù của mình.
Một số nhà tâm lý học đã lấy Jeffrey Dahmer làm chủ đề phân tích sâu. Sự biến thái của kẻ phạm tội có liên quan trực tiếp với trải nghiệm từ thời thơ ấu. Jeffrey Dahmer sinh ngày 21 tháng 5 năm 1960, tuổi thơ của hắn cũng như bao đứa trẻ khác, dù hơi hướng nội nhưng Jeffrey có vẻ ngoài rất xinh trai và được bạn bè yêu mến.
Chẳng bao lâu sau, Jeffrey được chẩn đoán mắc chứng rối loạn nhân cách ranh giới 24 . Trong quá trình trị liệu, ý thức về xu hướng tình dục đồng giới của Jeffrey cũng được khai phá, hắn thường xuyên cảm thấy kích thích và sợ hãi cùng lúc khi được các bác sĩ nam đụng chạm. Những cảm nhận này đã đi theo Jeffrey tới tận cuối đời.
Bố mẹ thường xuyên cãi vã, ly hôn và bỏ mặc Jeffrey khiến hắn luôn có cảm giác bị bỏ rơi, không được quan tâm, chăm sóc. Năm 8 tuổi, hắn bị hàng xóm cưỡng hiếp vì vẻ ngoài xinh xắn, đáng yêu.
Chính những yếu tố này đã trở thành nền móng xây dựng nên tâm lý biến thái của kẻ phạm tội, dẫn đến nhiều hành vi bất thường. Lên 10, Jeffrey thường “làm thí nghiệm” trên động vật như tra tấn, cắt đầu và dùng axit sunfuric để xử lý xác. Tuy có phát hiện những hành vi khác người của con mình nhưng bố mẹ Jeffrey không ngăn cản mà chỉ cho rằng đó là trò chơi con trẻ.
Tại trường học, Jeffrey dần bị bạn bè xa lánh vì sự kỳ quái của mình. Nhiều bạn học của kẻ sát nhân nổi tiếng cho biết, không chỉ có cách nói chuyện dị hợm, nhiệt độ cơ thể của hắn cũng không giống người thường, luôn khiến người xung quanh cảm thấy lạnh gáy. Jeffrey được miêu tả như một loài bò sát máu lạnh.
Khi còn học trung học, Jeffrey luôn mang theo mình một chai rượu whisky. Hắn mong mỏi được cứu giúp nhưng chính bản thân hắn cũng không biết rốt cuộc mình cần gì. Không có bất kỳ bàn tay nào chìa ra giúp đỡ, Jeffrey đã nhanh chóng kết thúc sự nghiệp học hành và bước chân vào xã hội.
Đối với người bị rối loạn nhân cách 25 như Jeffrey Dahmer, đặc điểm lớn nhất là thiếu khả năng đồng cảm, không thể trải nghiệm cảm xúc như người bình thường dẫn đến mất cảm giác trách nhiệm đối với nghĩa vụ cơ bản của một công dân xã hội. Những người này hay nói dối, không biết hối hận vì không thực sự quan tâm đến bất cứ điều gì. Người bị rối loạn nhân cách thường có vẻ ngoài điềm đạm, hiền hòa nhưng nội tâm lạnh lẽo, vô cảm trước cảm nhận của người khác.
Giáo sư Joseph Newman của Đại học Wisconsin cho rằng, vấn đề tâm lý của người bị rối loạn nhân cách bắt nguồn từ sự chú ý lệch lạc. Ví dụ, nếu kẻ giết người chú ý, để mắt đến một mục tiêu, hắn sẽ không thể dừng lại cho đến khi đạt được mục đích. Việc này giống như đi tàu hỏa, bạn chỉ có thể xuống tàu khi đến trạm. Khi một kẻ phạm tội dồn quá nhiều sự chú ý vào mục tiêu, kết hợp với tâm lý bạo lực biến thái tạo nên một hậu quả khủng khiếp tới mức không dám tưởng tượng.
Chính Jeffrey Dahmer từng chia sẻ: “Tôi luôn bị dục vọng thôi thúc và không biết phải làm thế nào để thoát khỏi nó. Thật ra tôi không hài lòng với tất cả chuyện này, ước gì tôi có một ham muốn khác. Nhưng, kết quả là vậy, số lượng cứ tăng dần, cuối cùng không thể chấm dứt được...”
Các chuyên gia tâm lý đi đến kết luận rằng, hầu hết người bị rối loạn nhân cách sẽ không dừng lại một khi đã bắt đầu đi vào con đường phạm tội. Bất luận trong quá trình gây án xảy ra sự cố hoặc nạn nhân cầu xin như thế nào đi nữa, kẻ giết người cũng sẽ mặc kệ tất cả và chỉ tập trung vào thực hiện mục đích của mình.
Qua một cuộc khảo sát, các nhà khoa học Mỹ đã phát hiện có hơn 500.000 người mắc chứng rối loạn nhân cách đang ngồi tù, nhưng điều đáng ngạc nhiên hơn là có gần 250.000 người khác có chứng bệnh tương tự ngoài xã hội. Tuy các đối tượng này chưa có hành vi phạm pháp nào nhưng không có gì đảm bảo rằng họ sẽ không phạm tội. Chuyên gia khuyên rằng, tất cả mọi người nên nhìn nhận các vấn đề tâm lý một cách nghiêm túc và có giải pháp kịp thời cho chính mình hoặc người xung quanh.
Về Jeffrey Dahmer, chuyên gia tâm lý tội phạm tiến hành phân tích thủ pháp gây án và thấy rằng hắn không xuống tay với phụ nữ. Điều này có thể là vì xu hướng tình dục đồng tính luyến ái của kẻ sát nhân.
Bề ngoài, Jeffrey Dahmer là một người khá hiền lành, nhiều hành vi của hắn cũng phù hợp với hình ảnh này. Mặc dù không thân thiết với bố mẹ ruột nhưng hắn chưa bao giờ có xung đột lớn với họ. So với những kẻ giết người hàng loạt khác, Jeffrey giống một “người bình thường” hơn nhiều. Thế nhưng, điều khiến các chuyên gia tâm lý thắc mắc là làm thế nào một người có vẻ ngoài thư sinh, lịch sự như Jeffrey lại có thể thản nhiên chặt xác nạn nhân và xử lý xác người thành thạo đến vậy?
Động cơ giết người của Jeffrey Dahmer cũng là chủ đề được bàn luận sôi nổi. Sau khi bị bắt, kẻ ăn thịt người vùng Milwaukee cho biết hắn giết hại các nạn nhân vì muốn giữ họ lại bên mình. Với Jeffrey, đó là cách duy nhất để ngăn người hắn yêu quý rời xa. Theo lời kể của kẻ sát nhân, hắn từng có mong muốn giết người mãnh liệt năm 14 tuổi và muốn được ở cạnh xác chết mãi mãi. Hắn ám ảnh với xác chết, màu sắc của nội tạng và hơi nóng tỏa ra từ xác chết khi bị mổ xẻ khiến hắn thích thú.
Ngoài ra, Jeffrey còn tin rằng việc ăn thịt các nạn nhân sẽ giúp người chết sống mãi bên trong hắn. Hắn sử dụng nhiều loại gia vị để ướp và nấu xác vì như vậy vừa ngon miệng hơn, vừa khiến hắn thấy hưng phấn hơn.
Jeffrey có nhiều cách hành hạ nạn nhân để thỏa mãn dục vọng bệnh hoạn. Một lần, thay vì lập tức kết liễu con mồi, hắn đục một lỗ nhỏ trên trán nạn nhân và đổ một ít thủy ngân vào đó, Nạn nhân đáng thương không chết ngay mà quằn quại đau đớn trong gần hai ngày trước khi bỏ mạng.
Theo phân tích, nguyên nhân khiến Jeffrey sử dụng các biện pháp tra tấn man rợ như vậy là vì hắn cần có cảm giác làm chủ, kiểm soát tình hình để thoát khỏi sự cô đơn, nỗi đau bị bỏ rơi và giữ nạn nhân lại bên mình. Nói cách khác, đây là cách mà tên sát nhân biến thái thể hiện tình yêu với nạn nhân chứ không phải sự thù ghét.
Cuối cùng, các nhà tâm lý học phát hiện ra rằng Jeffrey Dahmer rất mê tín. Hắn từng nói: “Tôi không biết Thượng Đế và ma quỷ có tồn tại hay không, nhưng tôi nghĩ tất cả các thế lực đó đều ảnh hưởng đến tôi.” Hắn tin rằng, bằng cách giết thật nhiều người, hắn có thể thu thập năng lượng siêu nhiên và khiến bản thân mạnh mẽ hơn.
CHIA SẺ CỦA CHUYÊN GIA TÂM LÝ TỘI PHẠM
Nhiều kẻ giết người hàng loạt gây án vì tâm lý bất ổn. Có thể là do bệnh tâm thần phát tác, coi mục tiêu là đối tượng thỏa mãn dục vọng, ham muốn thao túng và kiểm soát sinh mệnh hoặc muốn đóng vai quan tòa, phán xét tội trạng của mục tiêu. Căn nguyên của những tâm lý bất thường này được gieo mầm từ khi tội phạm còn nhỏ, bất kể là ở phương diện tinh thần hay vật chất, họ đều chịu nhiều tổn thương, thiếu thốn.
Nghiên cứu chỉ ra rằng, vị trí của người mẹ vô cùng quan trọng đối với trẻ trong giai đoạn từ 6 đến 7 tuổi. Đây là lúc trẻ nhỏ học cách thể hiện tình cảm, tuy nhiên, nhiều kẻ giết người có mối quan hệ lạnh nhạt và độc hại với mẹ ruột. Chính sự thiếu quan tâm chăm sóc, thậm chí là bạo hành đã khiến họ bị tước đoạt khả năng biết yêu thương từ tấm bé, tạo nên những tổn thương nặng nề về mặt tâm lý.
Bước vào độ tuổi mới lớn, các thanh thiếu niên rất dễ đi vào con đường phạm tội nếu không được phát hiện và “cứu giúp” kịp thời. Nhiều tội phạm giết người vì quá cô đơn, tâm hồn trống trải. Một khi đã thực hiện vụ án đầu tiên, tội phạm sẽ nhớ mãi không quên và khao khát được thực hiện một tội ác hoàn hảo hơn, sử dụng chính những hành vi trước đây của mình làm tài liệu tham khảo. Có một lần sẽ có lần hai, những vụ án giết người hàng loạt từ đó mà thành.