Tâm Lý Học Tội Phạm Tập 2

Lượt đọc: 386 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15
thay đổi kẻ phạm tội.

Ngoại trừ phần chú thích cuối cùng, chương này vẫn giữ nguyên những nội dung được xuất bản trong ấn phẩm năm 1984. Những nội dung này không thay đổi vì nó thể hiện bản chất của một cách tiếp cận hiệu quả nhằm giúp những người phạm tội có thể thay đổi. Nhiều độc giả của ấn bản trước đó nói với tôi rằng, họ cảm thấy câu chuyện của Leroy vừa mang tính hướng dẫn vừa có thể truyền cảm hứng.

Một bác sĩ tâm thần cao tuổi, gầy gò, tóc bạc trắng, đang cố gắng đưa ra những lời phân trần khi dựa lưng vào chiếc ghế đối diện với Leroy, một người mặc đồ đen, có râu, một tên cướp có vũ trang và luôn có vẻ im lặng. Đưa ra ý kiến một cách trực tiếp nhưng lịch sự, Tiến sĩ Samuel Yochelson nói với Leroy rằng anh ta là một mối đe dọa đối với xã hội.

Yochelson đã áp dụng phương pháp này để đối phó với những tội phạm rất nhiều lần trước đây.

Tuy nhiên, trong những cách thức tiếp cận với tội phạm, ông ấy từng là một người hoàn toàn khác biệt so với thời điểm mười năm trước đó – vào năm 1961 – khi ông đến Bệnh viện St. Elizabeths Washington, DC., để bắt đầu sự nghiệp thứ hai. Là một trong những bác sĩ tâm thần giàu kinh nghiệm nhất tại Buffalo, ông không chỉ được biết đến là một bác sĩ thành công mà còn vì những đóng góp cho công chúng với những kiến thức về tâm thần học khi xuất hiện thường xuyên trên loạt phim truyền hình địa phương. Khi gần bước sang tuổi ngũ tuần, đã đến lúc ông ấy khao khát đóng góp vào lĩnh vực vừa mang tính học thuật vừa mang tính thực tiễn này. Là người của công chúng tại Buffalo, ông ấy đã lựa chọn cuộc sống ẩn dật trong một môi trường mới, nơi ông ấy sẽ không còn được nhiều người biết đến trong suốt 15 năm. Yochelson thực hiện chương trình điều trị nghiên cứu về hành vi phạm tội tại bệnh viện thay vì nhà tù vì ông ấy cho rằng môi trường điều trị sẽ có lợi hơn cho nghiên cứu lâm sàng đồng thời có thể tận dụng kiến thức chuyên môn của các bộ phận y tế và công tác xã hội của bệnh viện lớn.

Khi bắt đầu nghiên cứu, Yochelson không coi bệnh nhân của mình là tội phạm”. Thay vào đó, ông coi họ như những người bị quấy rầy, là sản phẩm của hoàn cảnh gia đình khó khăn và điều kiện xã hội áp bức. Ông ấy đã dành hàng trăm giờ đồng hồ để ghi chép những gì đã diễn ra một cách chi tiết, cùng hàng trăm giờ tiếp theo để điều trị cho những kẻ phạm tội trong liệu pháp tâm lý theo hình thức cá nhân cũng như theo nhóm bằng các kỹ thuật truyền thống mà ông ấy đã thực hiện thành Công ở Buffalo. Yochelson tin rằng nếu có thể giúp các bệnh nhân ở St. Elizabeth hiểu rõ hơn về hành vi trong quá khứ thì họ có thể giải quyết các mẫu thuẫn và không còn phạm tội. Sau vài năm thăm dò những trải nghiệm ban đầu và sự phát triển tâm lý xã hội của những kẻ phạm tội này, ông ấy nhận thấy một điều khá rõ ràng. Bất chấp những hiểu biết tiếp thu được, những người đàn ông này vẫn tiếp tục phạm tội ngay trong khuôn viên bệnh viện và khi bị bắt, chúng đã sử dụng những hiểu biết mới để biện minh cho hành vi phạm tội đó.

Không nản lòng, Yochelson nhận ra rằng ông sẽ phải thực hiện một chiến thuật mới. Khi phát hiện ra việc tìm kiếm nguyên nhân là một điều vô ích và chỉ góp phần hợp lý hóa lý do của những kẻ phạm tội, ông ấy đã không còn tin vào những câu chuyện tự biện minh của những bệnh nhân kia và tập trung vào suy nghĩ hiện tại của họ. Khi thực hiện điều này, ông ấy thấy rằng họ hoàn toàn có lý trí và không hề điên rồ chút nào. Ông kết luận lời bào chữa bằng căn bệnh tâm thần giúp họ thoát khỏi tù tội là một trò hề. Trên thực tế, họ không khác gì những tội phạm mà ông đã nghiên cứu – những người không bao giờ phải nhập viện vì căn bệnh tâm thần.

Càng ngày, Yochelson càng trở nên cứng rắn, không phải vì muốn trừng phạt những kẻ tội phạm mà ông ấy muốn họ phải chịu trách nhiệm về hành vi của mình. Chỉ khi coi họ là những kẻ gây ra tội ác chứ không phải những nạn nhân như họ từng tuyên bố, ông ấy mới có thể vượt qua những rào cản do họ dựng lên để gây nhầm lẫn và mất tập trung không chỉ cho ông ấy mà còn cho tất cả những người chúng bắt gặp. Công việc với những người mà hiện tại ông ấy gọi là “tội phạm này rất gian khổ và không mang lại thành quả trong suốt một thời gian dài. Nhưng Yochelson vẫn kiên trì, ghi chép tỉ mỉ lại hàng nghìn trang tài liệu về những gì quan sát được, ngay cả những điều mà ông ấy không thể lý giải ngay tại thời điểm đó. Cuối cùng, ông ấy nhận ra rằng sự thay đổi to lớn và lâu dài trong hành vi của tội phạm chỉ có thể xảy ra khi suy nghĩ của họ hoàn toàn thay đổi. Ông đã phát triển một kỹ thuật để hướng dẫn những người phạm tội báo cáo về suy nghĩ của họ, từ đó theo dõi những suy nghĩ đó, chỉ ra và sửa chữa các sai lầm phát sinh.

Với hình thức đó, chương trình mới của Yochelson giống một lớp học hơn là một nhóm trị liệu. Các trình tự do ông phát triển cần nhiều thời gian để áp dụng, nhưng chúng hứa hẹn mang lại cuộc cách mạng trong nhiều bộ phận của hệ thống tư pháp hình sự cũng như trong lĩnh vực sức khỏe tâm thần.

LEROY KHÔNG bước đến văn phòng bác sĩ từ một con phố nào đó để cầu xin sự giúp đỡ. Yochelson đã gặp phải một vài tên tội phạm thực hiện điều này. Một số muốn từ bỏ thói quen ma túy hoặc rượu bia. Những người khác thường dễ bị trầm cảm hoặc lo lắng và muốn anh ta không còn gây khó chịu cho vợ hoặc cha mẹ. Nhưng họ không quan tâm đến việc tạo ra những thay đổi sâu sắc ở chính bản thân. Leroy tuyên bố không có bất cứ thứ gì để khoe ra trong suốt ba mươi năm của cuộc đời. Anh ta bỏ rơi vợ con vì tình dục, heroin, rượu, súng và những thú vui khác trên đường phố Washington, DC. Sau khi được bào chữa thoát khỏi tội cướp ngân hàng bằng cách giả điên, Leroy được đưa đến bệnh viện St. Elizabeths và gặp Yochelson tại đây. Giờ đây anh ta mong muốn hai điều - ra khỏi bệnh viện và thay đổi cuộc sống của bản thân. Anh ta không chắc cần thay đổi những gì nhưng chắc chắn mong muốn mọi thứ sẽ khác đi.

Yochelson bắt đầu với lời khẳng định ông ấy đã nghiên cứu và hiểu rõ về Leroy hơn bất cứ ai từng gặp. Vì mục đích của cuộc gặp đầu tiên chủ yếu để Leroy biết rằng anh ta đang làm việc với ai nên vị bác sĩ tâm lý không lo lắng về việc thiết lập mối quan hệ. Thay vào đó, ông ấy nắm quyền kiểm soát cuộc nói chuyện bằng cách trình bày quan điểm của mình về Leroy. Yochelson không tìm kiếm lời giải thích mà Leroy dễ dàng đưa ra dưới dạng những câu chuyện và lời bào chữa cho bản thân. Ông ấy tuyên bố mình sẽ không trở thành con mồi cho những trò lừa bịp, ngụy biện và những hành vi khác của Leroy nhằm đánh lừa và khiến ông ấy bối rối. Leroy sẽ không có cơ hội lan man về mẹ anh ta, cha anh ta, những “quãng thời gian tồi tệ” trong cuộc đời hay thậm chí là tội ác của bản thân. Yochelson thực tế không biết gì về lai lịch của Leroy, cũng như không quan tâm điều đó. Ông ấy thậm chí còn không biết tội danh mà Leroy đã được tuyên trắng án nhờ lý do mắc bệnh tâm thần. Tuy nhiên, sau khi nghiên cứu chuyên sâu về nhiều đối tượng phạm tội khác nhau và tìm thấy những điểm giống nhau trong kiểu suy nghĩ của chúng, vị bác sĩ này đã hiểu biết nhiều hơn về hoạt động tâm trí của Leroy.

Yochelson yêu cầu Leroy lắng nghe những lời phát biểu của ông ấy và sau đó hỏi anh ta có đồng ý với những lời nói đó hay không. Ông ấy khẳng định Leroy đã vạch ra một con đường trong cuộc sống khác với hầu hết những người xung quanh từ rất sớm, rằng anh ta sống một cuộc sống bí mật và vinh quang đủ bóng bẩy để đánh lừa người khác. Yochelson chỉ ra rằng, những vi phạm từ lâu và thường xuyên của Leroy xuất phát từ mong muốn thế giới sẽ đáp ứng yêu cầu của Leroy thay vì ngược lại. Ông ấy đưa ra suy nghĩ cố hữu của Leroy rằng những người khác cần phải tôn trọng anh ta trong khi anh ta không cần phải tôn trọng ai. Dù bản thân luôn tỏ ra có trách nhiệm, tuy nhiên Leroy luôn khinh miệt tất cả mọi người, trừ những người cực kỳ thành công và nghĩ rằng anh ta có thể vượt qua tất cả bằng sự xuất sắc và thành tựu của bản thân. Yochelson nói rằng, Leroy có “một điểm yếu”, anh ta có thể vạch ra vấn đề về lạm dụng nhưng không thể chấp nhận một lời chỉ trích dù chỉ là nhỏ nhất. Ông ấy nói với Leroy rằng, mặc dù anh ta có thể khoe khoang về bạn bè của mình, nhưng anh ta không biết tình bạn thực sự là gì. Ông ấy cho rằng với một suy nghĩ khác, Leroy tự coi mình là đàng hoàng mặc dù đã thực hiện hết tội ác này đến tội ác khác, bỏ bê và sau đó từ bỏ vợ con, những người mà anh ta vẫn xưng tụng là vô cùng yêu thương. Sau mỗi câu nói, Yochelson sẽ dừng lại, nhìn chăm chú vào Leroy và hỏi anh ta, “Tôi nói đúng chứ?” Đôi khi Leroy nghiêm trang gật đầu đồng ý. Vào một số thời điểm khác, anh ta sẽ nhún vai và nhận xét, “Ông có thể nói như vậy cũng được”. Yochelson sẽ bắt đầu tấn công mạnh vào câu trả lời đó và chỉ ra rằng nó cho thấy Leroy là một kẻ hèn nhát, người có vẻ ngoài cứng rắn với thế giới nhưng không đủ can đảm để đối mặt với con người của chính mình. Khi Leroy trả lời, “Tôi không biết”, Yochelson sẽ nói rằng câu nói “Tôi không biết” là câu điển hình của một tên tội phạm sợ hoen ố hình ảnh của bản thân trước sự trung thực. Yochelson đã chứng minh mọi thứ mà Leroy nói đều bộc lộ tính cách của anh ta.

Giống như một kẻ săn mồi, Yochelson cố gắng trong suốt gần ba tiếng đồng hồ để tháo bỏ tấm mặt nạ của Leroy. Leroy không thích những gì anh ta đang nghe nhưng khó có thể phủ nhận. Anh ta phân minh bằng một từ hoặc cụm từ nào đó trong chỗ này rồi chỗ kia nhưng nhận thấy sự phản kháng của bản thân đang sụp đổ. Sau đó, Leroy thừa nhận rằng ngay từ đầu trong cuộc phỏng vấn, anh ta đã cảm nhận được đây không phải là một “tay bác sĩ tâm thần” khác mà anh ta có thể dắt mũi, rằng mọi thứ khó khăn hơn rất nhiều so với những gì anh ta mong đợi khi gặp mặt nói chuyện với Yochelson. Leroy bắt đầu tự hỏi bản thân liệu ông bác sĩ kia có đang đọc được suy nghĩ của mình hay không. Anh ta nghĩ thoáng qua rằng vì Yochelson biết rất nhiều về tội phạm nên anh ta có thể là một người như vậy. Điều khiến anh ta ngạc nhiên nhất là đã ngồi đó và tiếp thu câu chuyện trong khi người đàn ông lớn tuổi này vẽ một bức tranh ảm đạm về anh ta như một con người thực thụ. Mặc dù đang bị bại lộ nhưng anh ta không cảm thấy bị tấn công. Yochelson vẫn bình tĩnh và lịch sự, ngay cả khi ông ấy hoàn toàn phản đối lối sống của Leroy. Ông ấy không chế nhạo Leroy, không chê bai, mắng mỏ hoặc đối xử với anh ta bằng bất kỳ thái độ thiếu tôn trọng nào. Vì vậy, Leroy tiếp tục ngồi đó và tiếp nhận mọi thứ, gần như bị mê hoặc trong khi Yochelson nhấc anh ta ra và đưa cho anh ta một hình ảnh phản chiếu của chính mình.

Đây mới chỉ là khởi đầu. Vị bác sĩ mời anh ta trở lại để tiếp nhận thêm những điều tương tự. Leroy đã nghe nói về chương trình của Yochelson, nhưng không một lời nào về chương trình đó được đề cập đến trong suốt cuộc phỏng vấn. Vị bác sĩ nói rằng sẽ không có cuộc thảo luận nào về chương trình đó trước khi ông ấy định hình được tính cách của Leroy.

Leroy đã trở lại để thực hiện thêm một số cuộc phỏng vấn. Không có khía cạnh nào trong cuộc sống của anh ta được coi là bất khả xâm phạm, ngay cả bạn gái mới của Leroy - một người mà anh coi là có trách nhiệm vì cô ấy đã học đại học. Các câu hỏi thăm dò của Yochelson tiết lộ rằng cô ấy không phải là nhân vật giống Madonna như anh ta đã miêu tả. Cô ấy hút cần sa, là một người “dễ dãi” và đã đề nghị trở thành tòng phạm cho tội ác của anh ta khi giấu súng của anh ta trong nhà của cô. Sau một số cuộc gặp, rõ ràng là Yochelson không thấy được bất kỳ điểm hối lỗi nào ở Leroy. Ngay cả tài năng âm nhạc của anh ta cũng bị lạm dụng khi anh ta biểu diễn tại những quán rượu tụ tập quen thuộc của bọn tội phạm. Yochelson nói thẳng thừng với anh ta rằng anh ta là một kẻ mang dòng máu phạm tội và có ba lựa chọn khả thi: Leroy có thể tiếp tục các hành vi phạm tội và chịu hậu quả; anh ta có thể tự tử, trong trường hợp đó xã hội sẽ trở nên tốt đẹp hơn; hoặc anh ta có thể học cách sống như một con người văn minh và trở thành một người có trách nhiệm. Leroy đã loại trừ hai lựa chọn đầu tiên. Như vậy, chỉ còn lại lựa chọn là thay đổi, và anh ta nghĩ rằng đó là một điều dễ dàng thực hiện.

Hành vi luôn theo sau khi suy nghĩ. Để loại bỏ hành vi phạm tội, điều quan trọng trước tiên là thay đổi cách nghĩ của một người như Leroy. Đây không phải là một quá trình nhanh chóng hay dễ dàng. Công việc này đòi hỏi phải phá bỏ các khuôn mẫu tư duy trước đây, xây dựng nền tảng mới bằng cách truyền đạt các khái niệm mới và xây dựng một cấu trúc mới, trong đó người phạm tội phải thực hiện những gì anh ta được chỉ dạy. Trong suốt cuộc đời mình, Leroy đã nghe những bàn tán về từ “trách nhiệm”, một từ được sử dụng một cách phiến diện đến mức nó có nghĩa là tất cả và không gì cả. Leroy đã quen với từ này dù anh không biết gì về trách nhiệm. Đối với anh ta, trách nhiệm có nghĩa là dựng lên một vẻ ngoài nào đó và tỏ ra đáng kính. Anh ta nhận xét, “Khi một người có trách nhiệm thì anh ta có thể thoát khỏi rất nhiều điều”. Trách nhiệm cũng có nghĩa là trở thành một nhân vật quan trọng, là có được danh tiếng và tài sản chỉ trong thời gian một sớm một chiều bằng mọi cách thức mà anh ta có thể nghĩ ra. Nhưng trong chương trình Leroy sắp tham gia, trở thành một người có ích, có tính xây dựng với mức độ hoàn thiện cao. Điều đó có nghĩa là học hỏi và thực hành các mô hình tư duy cụ thể vốn là bản chất thứ hai của hầu hết mọi người nhưng là điều hoàn toàn mới đối với những kẻ phạm tội.

Leroy được cho biết không có câu chuyện bất hạnh nào của anh ta liên quan đến chương trình này. Hoàn cảnh cuộc sống của anh ta không có gì đáng phải quan tâm. Anh ta không phải là nạn nhân. Trọng tâm của chương trình là tiền đề mà con người có thể lựa chọn giữa thiện và ác. Thay vì giải tỏa nỗi sợ hãi và cảm giác tội lỗi của Leroy, Yochelson sẽ cố gắng tăng cường mức độ của chúng. Sau khi trải qua một số liệu pháp tâm lý, Leroy đã quen với việc bày tỏ cảm xúc và xoa dịu cơn giận. Anh ta ngạc nhiên khi Yochelson là một bác sĩ tâm lý nhưng lại không quan tâm đến cảm xúc của anh ta. Sẽ không có yếu tố nào trong chương trình này có thể khiến Leroy “cảm thấy tốt hơn” về bản thân hoặc chấp nhận bản thân. Thay vào đó, anh ta sẽ phải phát triển sự nhàm chán cực độ với bản thân để có thể thay đổi. Leroy bị hấp dẫn, nhưng quan trọng hơn, anh ta không còn lựa chọn nào khác ngoài tin tưởng vào người đàn ông này và xem chương trình kia có những nội dung gì. Anh ta nói với Yochelson rằng sẽ thực hiện một “nỗ lực trung thực”. Không để cụm từ đó trôi đi, Yochelson chỉ ra rằng không có nỗ lực nào là không trung thực. Ông khẳng định Leroy dường như đang đánh giá chương trình này. Nếu mọi thứ không diễn ra theo cách mong muốn, Leroy sẽ làm những gì khiến anh ta hài lòng và an tâm với niềm tin rằng anh ta đã rất cố gắng. Yochelson tiếp tục vạch mặt Leroy bằng cách mổ xẻ mọi câu nói hoặc câu hỏi của anh ta.

Leroy sau đó được phép tham gia vào một nhóm gồm năm người đàn ông đang ở những giai đoạn khác nhau trong quá trình thay đổi. Các nhóm được tổ chức theo cách như vậy để một người mới tham gia có thể thấy được những người khác đang thực hiện như thế nào và các thành viên hiện tại có thể nhìn lại bản thân khi họ lắng nghe những câu hỏi, lập luận và lời bào chữa của một kẻ tội phạm hoàn toàn không thay đổi. Leroy đã quen với các nhóm trị liệu, trong đó bệnh nhân quyết định chủ đề thảo luận và bác sĩ gần như không đưa ra ý kiến. Nhóm của Yochelson không bắt đầu giống như những cuộc thảo luận tự do đó. Trong tình huống này, bác sĩ, không phải là những người phạm tội, sẽ điều hành cuộc gặp mặt. Từ rất nhiều ghi chú được thực hiện trong suốt 24 giờ qua, mỗi tội phạm sẽ kể lại những gì anh ta đã nghĩ – suy nghĩ về những bệnh nhân khác trong phòng, về nhân viên y tá, gia đình, một bộ phim bạo lực trên truyền hình, nhóm của họ, về Yochelson và suy nghĩ khi thủ dâm. Những người khác im lặng lắng nghe cho đến khi Yochelson bước vào để bình luận về một suy nghĩ hoặc chuỗi suy nghĩ cụ thể. Điều đó trở thành tâm điểm của cuộc thảo luận, trong đó Yochelson áp dụng các khái niệm điều chỉnh cho mọi người trong nhóm, không chỉ cho người đang đưa ra báo cáo.

Khi tham gia chương trình, Leroy đã được cho xem trước về cuộc sống mà anh ta sẽ có. Yochelson cảnh báo rằng nó giống như cuộc sống đi tu của một nhà sư. Anh ta sẽ phải cắt đứt quan hệ với những tội phạm khác. Sẽ không có ma túy, thậm chí không có bia; không quan hệ tình dục cho đến khi anh ta học được cách quan hệ tình dục có trách nhiệm. Anh ta sẽ phải tham gia các cuộc họp nhóm mỗi ngày. Ngay cả sau khi xuất viện, anh ta vẫn cần phải tham gia cuộc họp này. Sự tồn tại của anh ta dường như trở nên tồi tệ và khó chịu khi Leroy gặp phải những vấn đề mà anh ta chưa bao giờ biết là có tồn tại. Leroy nghe những lời này và suy nghĩ về chúng. Chương trình này có vẻ cực đoan đối với anh ta, nhưng anh ta còn lựa chọn nào khác? Sự chán ghét của anh ta đối với quá khứ và nỗi sợ hãi về tương lai đủ lớn để thôi thúc anh ta thực hiện một khởi đầu mới.

Leroy cũng như bất kỳ tên tội phạm nào khác cũng đều không thể quyết tâm thay đổi trong thời gian ban đầu. Yêu cầu một người chấp nhận ngay lập tức một lối sống mà trước đây anh ta khinh bỉ và không biết gì về lối sống đó là điều không thể. Cam kết sẽ dần vững chắc hơn theo thời gian. Nó giống như học chơi quần vợt. Điều tương tự này CÓ ý nghĩa đối với Leroy khi anh ta từng học quần vợt lúc ở bệnh viện. Lúc đầu, môn thể thao này có vẻ hấp dẫn và anh ta háo hức muốn chơi thử. Sau khi đuổi theo trái bóng và chiến đấu với những con muỗi nhỏ vào một trong những ngày tháng 8 ẩm ướt thảm hại ở Washington, Leroy hoàn toàn không tận tâm với môn quần vợt. Tuy nhiên, với các bài học và sự luyện tập, anh ta đã tiến bộ. Càng cố gắng, anh ta càng trở nên khéo léo hơn và mong muốn chơi cũng như cải thiện của anh ta ngày càng lớn. Thật đáng tiếc, anh ta lại không chuyển hóa những gì từ trong quần vợt trở thành cuộc sống của bản thân. Tuy nhiên, Yochelson đã thực hiện điều đó và nói với Leroy rằng với nhiều kinh nghiệm và kiến thức hơn, cam kết thay đổi sẽ có thể phát triển giống như cam kết với môn quần vợt của anh ta vậy.

Yochelson không biết tại sao Leroy lại đồng ý tham gia chương trình. Có phải muốn gây ấn tượng với các nhà chức trách để họ cho anh ta ra viện sớm hơn? Với nhiều năm kinh nghiệm nghiên cứu về tội phạm, Yochelson đã rút ra bài học không cả tin cũng như không hoài nghi. Ông ấy biết nếu tin vào tất cả những gì Leroy nói, Leroy sẽ thao túng và không còn tôn trọng ông ấy. Nhưng Yochelson cũng hiểu rằng, nếu liên tục không tin tưởng thì họ sẽ không thể đối thoại với nhau. Ông ấy không đưa ra phán đoán ngay lập tức và muốn tiếp nhận quan điểm mà “thời gian sẽ trả lời tất cả”. Khi ông ấy nhận ra điều đó, cuộc sống của Leroy đang bị đe dọa. Gánh nặng Leroy phải gánh chịu là phải trung thực và sau đó là áp dụng những gì anh ta đang học vào thực tế. Nếu không, thất bại sẽ là do trách nhiệm của Leroy chứ không phải của Yochelson.

Khi nghe nói nhóm của Yochelson dành cả buổi sáng để họp mỗi ngày, Leroy tự hỏi trên thế giới này có gì mà tiêu tốn nhiều thời gian đến vậy. Anh ta nhanh chóng phát hiện ra. Cuộc thảo luận đó không chỉ giới hạn trong một vài sự kiện hay vấn đề. Các sự kiện có thể rất ít và không đáng kể, đặc biệt là diễn ra trong một ngày tại các nhà tù hoặc bệnh viện thông thường. Tội phạm chỉ cho rằng mình đang gặp “vấn đề” khi anh ta gặp rắc rối do thực hiện những việc anh ta không nên làm. Vì vậy, có rất ít điểm gây ra hạn chế khi thảo luận về điều đó. Trọng tâm của cuộc họp là báo cáo về những suy nghĩ xảy ra trong ngày. Khi đó, ngay cả những người mệt mỏi trên giường cả ngày vì bệnh cúm cũng sẽ có nhiều điều để báo cáo. Đầu tiên, Leroy phải được dạy cách dùng lại và nhớ lại những gì anh ta đã nghĩ, sau đó ghi chú ra giấy. Anh ta được hướng dẫn suy nghĩ theo hình thức này như thể một đoạn băng ghi nhận suy nghĩ của anh ta đang được phát lại. Lý do cuộc họp nhấn mạnh vào khía cạnh suy nghĩ là do những suy nghĩ của ngày hôm nay có thể chứa mầm mống của tội ác xảy ra vào ngày mai. Leroy nhanh chóng hiểu ra điều này.

Một buổi sáng, anh ta báo cáo đã rất tức giận khi bị một trợ lý y tá gọi vào văn phòng và buộc tội sử dụng nhiều cần sa. Anh ta cảm thấy bị xúc phạm vì bản thân không sử dụng ma túy trong suốt một tuần qua và bây giờ anh ấy đã tham gia chương trình này. Ý nghĩ lóe lên trong đầu anh ta: “Tôi sẽ bổ đầu con khốn đó ra”. Trong cuộc họp nhóm, Leroy nghĩ đến việc hành hung người trợ lý một cách nghiêm túc như thể anh ta đã thực sự làm điều đó. Yochelson biết rằng nếu không kiểm soát suy nghĩ đó thì việc Leroy trở nên bạo lực chỉ còn là vấn đề thời gian. Nhưng những suy nghĩ về việc phạm tội không phải là khía cạnh duy nhất được coi là quan trọng. Không góc khuất nào trong suy nghĩ của Leroy chưa được phô bày trước ánh sáng. Là một tội phạm không thay đổi, anh ta không có tư cách để xác định điều gì là quan trọng. Những gì có vẻ tầm thường đối với anh ta nhưng có thể mang đến chất xúc tác cho cuộc thảo luận kéo dài cả buổi sáng. Khi báo cáo được thực hiện, Yochelson đã lắng nghe cẩn thận và chọn ra một trọng tâm từ đống suy nghĩ đó. Một người phạm tội trong cộng đồng tình cờ nói rằng trên đường đến cuộc họp, anh ta đã nghĩ đến việc chém người lái xe đột ngột lao ra trước mặt anh ta. Suy nghĩ này vụt qua, chỉ tiêu tốn vài giây trong một ngày 24 giờ. Mặc dù hầu hết mọi người sẽ quên ngay tức thì, tuy nhiên người đàn ông này đã được đào tạo để phóng chiếc kính lúp vào trong suy nghĩ của bản thân mình. Việc báo cáo sự việc tưởng chừng như không quan trọng này đã cung cấp nội dung cho một cuộc thảo luận liên quan đến một số chủ đề – kỳ vọng của tội phạm đối với người khác, nỗ lực kiểm soát người khác, nỗi sợ hãi và sự tức giận của anh ta.

Leroy nhận thấy các cuộc họp buổi sáng giống như một lớp học với tổ chức chặt chẽ và có trật tự. Nhưng chúng không hề khô khan hay hàn lâm vì việc giảng dạy liên quan trực tiếp đến trải nghiệm tức thì của các thành viên trong nhóm. Trong thời gian đầu, Leroy muốn gây ấn tượng với người khác bằng cách thể hiện mình là một người nhạy bén. Trong cuộc gặp đầu tiên, một tội phạm đã tranh cãi nảy lửa với Yochelson. Với giọng điệu tự cho mình là đúng, Leroy trách móc người đàn ông kia vì tranh cãi bất kể ảnh hưởng đến quá trình tìm hiểu vấn đề nào đó. Anh ta khuyên tội phạm, “Bác sĩ hiểu rõ những gì ông ấy đang nói đấy. Tốt hơn là anh nên chú ý lắng nghe!” Leroy mong đợi được khen ngợi, tuy nhiên anh ta đã sốc khi Yochelson thông báo rằng mục đích của cuộc họp không phải để chỉ trích nhau mà là để học hỏi từ những sailầm và kinh nghiệm của người khác. Yochelson quan sát thấy trong suốt cuộc đời, Leroy luôn dễ dàng chỉ trích người khác nhưng lại hiếm khi tiếp thu những lời chỉ trích bản thân. Câu hỏi thường gặp nhất của vị bác sĩ đối với mỗi tội phạm trong nhóm là “Anh đã học được điều gì?” Đầu chương trình, Leroy luôn luôn cố gắng vạch ra những khuyết điểm ở các thành viên trong nhóm hoặc ở Yochelson, nhưng không hề nhìn lại bản thân. Anh ta chưa bao giờ cho mình là tội phạm và luôn hết mình chống lại quan niệm đó.

Một buổi chiều nọ, một trợ lý đề nghị đưa anh ta từ sân quần vợt về nơi ở. Leroy chấp nhận, chỉ thấy rằng người phục vụ đi qua cửa hàng tạp hóa và mua bia. Leroy uống vài ngụm và quay trở lại nơi ở. Không ai nhớ anh ta và không ai biết về vụ uống bia ngoại trừ người phục vụ kia, anh ta sẽ không kể ra câu chuyện đó. Khi Leroy báo cáo về vụ việc này trong cuộc họp nhóm, Yochelson phản ứng như thể anh ta đã giết chết ai đó, Leroy thấy không có vấn đề gì to tát khi “mọi người” đi lang thang bên ngoài. Đối với một tội phạm kinh nghiệm, việc qua mặt các lính canh là điều dễ dàng. Bia không làm hại ai. Không ai là kẻ khôn ngoan hơn. Anh ta không có quyền được đi đâu đó hay sao? Anh ta không hoàn hảo. Sự cô đơn lẻ này đã đặt ra nhiều sai lầm trong suy nghĩ. Đầu tiên, anh ta đã vi phạm hai quy định của bệnh viện, cũng như vi phạm quy định của chương trình, đó là bỏ đi khi chưa được phép và uống bia. Sau đó, Leroy khăng khăng rằng anh ta có thể tạo ra ngoại lệ cho chính mình. Đó là câu chuyện cũ kỹ của việc biến điều gì đó sai trái trở thành đúng đắn bởi anh ta coi đó là một việc làm đúng đắn đối với bản thân vào thời điểm đó. Mối nguy hiểm không nằm ở một vài ngụm bia, mà chính là thói quen cả đời của Leroy khi đưa ra các ngoại lệ, với một lần vi phạm sẽ dẫn đến những lần vi phạm khác. Hơn nữa, Leroy hiếm khi dừng lại ở một cốc bia. Đúng hơn, bia là mắt xích đầu tiên trong chuỗi rượu mạnh Scotch, heroin, phụ nữ và tội phạm. Việc anh ta tuyên bố đã trở nên tồi tệ hơn và không hoàn hảo chỉ có nghĩa là anh ta đã không kiềm chế ở mức cần thiết để loại bỏ những thói quen cũ. Cho dù tất cả mọi người đều đi ra ngoài và uống rượu là việc không liên quan đến nhau thì đó vẫn là một lý do khập khiễng. Mọi người đều không tham gia chương trình này. Còn Leroy thì đã tham gia. Vấn đề chính yếu ở đây là liệu một cốc bia có đáng để anh ta hy sinh cơ hội trở thành một thành viên có trách nhiệm của xã hội hay không.

Một trong những trở ngại mà những kẻ phạm tội gây ra cho hầu hết những người tra hỏi hoặc những người thúc đẩy sự thay đổi là lập luận rằng “mọi người đều làm điều đó” hoặc “mọi người đều như vậy”. Tội phạm chỉ tay cáo buộc xã hội vì tội tham nhũng và cho rằng điểm khác biệt duy nhất giữa họ và những người khác là họ đã bị bắt. Họ sẽ chỉ ra cách thức những người trong doanh nghiệp và chính phủ giải quyết mọi việc và trích dẫn các vụ bê bối cụ thể. Leroy cũng đã chia sẻ về điều này. Mặc dù thừa nhận nhiều người phạm tội tránh được việc bị bắt giữ hoặc nếu bị bắt sẽ không bị trừng phạt nhưng Yochelson kiên quyết từ chối chuyển hướng khỏi nhiệm vụ đang thực hiện- đối phó với sự vô trách nhiệm của Leroy.

Các tiêu chuẩn trong chương trình của Yochelson khắt khe hơn gần như mọi tiêu chuẩn của Leroy trong thế giới bình thường. Leroy cảm thấy khó chấp nhận một thực tế là anh ta phải đi từ thái cực này sang thái cực khác để có thể thay đổi. Ngay từ đầu anh ta đã không xem mình là một kẻ xấu xa. Đối mặt với sự thật về bản thân là điều vô cùng đau đớn, đó là công việc khó khăn nhất anh ta từng trải qua. Sự miễn cưỡng đối mặt với sự thật của tội phạm đã được một thành viên trong nhóm thú nhận rằng: “Lý do tôi không xem xét đến những thứ này là vì khi tôi thực sự nhìn vào chúng, điều đó giống như động chạm đến một người đầy năng nổ vậy”. Yêu cầu cơ bản nhất của chương trình là tội phạm phải báo cáo đầy đủ những suy nghĩ của anh ta mà không có bất kỳ chỉnh sửa, thay đổi hay bỏ sót nào. Leroy cố tình ngụy tạo một số lời nói dối vì anh ta không muốn chạm vào “sợi dây điện”. Trong một số thời điểm khác, những lời nói dối tự động trào ra khỏi miệng anh ta. Anh ta sẽ phủ nhận điều gì đó, chỉ thừa nhận một phần sự thật hoặc che giấu câu trả lời để giúp bản thân trở nên đẹp đẽ hơn. Như đã chỉ ra, anh ta nói dối kể từ khi biết nói, vì vậy nói dối là bản chất thứ hai đối với anh ta.

Do những kẻ phạm tội luôn có thói quen nói dối nên điều quan trọng cần thực hiện trong một chương trình như vậy là nhân viên thúc đẩy thay đổi phải duy trì liên lạc với một người có trách nhiệm và nắm rõ về kẻ phạm tội, chẳng hạn như cha mẹ, vợ hoặc ông chủ của người đó. Việc này phải được thực hiện thường xuyên khi kẻ phạm tội đã biết và đồng ý với hoạt động đó, đặc biệt là sau khi anh ta được thả. Yochelson có thể nói chuyện với các nhân viên bệnh viện ngày ngày sống cùng Leroy và sau đó là với các thành viên trong gia đình khi Leroy quay trở lại cộng đồng. Tiếp cận với một nguồn lực bên ngoài là điều cần thiết để đánh giá tiến trình cải thiện của tội phạm đồng thời bởi vì người khác có thể thấy được một vấn đề đang phát sinh mà kẻ phạm tội không nhận ra do thiếu kinh nghiệm trong một thế giới sống có trách nhiệm.

Leroy nhận thấy tháng đầu tiên của chương trình thật mới mẻ và thú vị. Anh ta chắc chắn bản thân có thể thay đổi nhanh hơn và hoàn thiện hơn bất kỳ ai khác. Anh ta cảm nhận được niềm vui từ những thành tựu nhỏ bé. Trong một lần đi ngang qua, anh ta ghé cửa hàng bán đồ vệ sinh và yêu cầu mua một số túi đựng đồ. Người chủ cửa hàng ân cần đưa cho anh ta. Anh ta ghé vào cửa hàng tạp hóa để hỏi mua các thùng giấy và lấy nhiều hơn so với số lượng có thể mang theo, Yêu cầu của anh ấy là một sự thay đổi thực sự. Trước đây, anh ta chỉ muốn lấy bất cứ thứ gì anh ta muốn. Leroy tuyên bố đang thể hiện tinh thần trách nhiệm cao. Rắc rối của Leroy là anh ta đang tìm kiếm cảm giác phấn khích trong chương trình này. Không lâu sau đó, tính mới mẻ của chương trình dần biến mất và Leroy cảm thấy nhàm chán.

Mặc dù từng phải chịu đựng những điều khủng khiếp trong cuộc đời tội phạm nhưng anh ta lại gần như không thể chịu đựng công việc này. Trong quá khứ, anh ta luôn làm mọi thứ theo cách của mình và tìm ra lối tắt, nhưng trong chương trình không có lối tắt này thì chỉ có sự vất vả vô tận. Mỗi lần mở miệng, bác sĩ đều phát hiện ra điều gì đó để chỉ trích. Không có phần thưởng cho việc làm như mong đợi. Yochelson sẽ hỏi, “Anh có muốn nhận được những bông hoa lan vì đã sống như một con người văn minh không?” Leroy nhận thấy dường như có quá nhiều thứ cần phải học cùng một lúc, “Tôi càng làm thì càng có nhiều việc phải làm”. Anh ta nhận thấy toàn bộ chương trình này thực sự là một cơn đau ở vùng cổ và thường xuyên phàn nàn cổ bị căng và nhức đầu đau điếng. Mặc dù đã cai nghiện ma túy trong nhiều tháng liền nhưng anh ta vẫn bị các triệu chứng khác tương tự với những triệu chứng từng trải qua khi cai heroin. Anh ta biết rằng những cơn đau bụng, đổ mồ hôi và những nỗi khổ khác sẽ biến mất nếu anh ta gian lận trong chương trình này. “Vi phạm là niềm an ủi duy nhất”, anh ta nghĩ.

Người đàn ông luôn coi mình là người đứng đầu và kiểm soát mọi thứ xung quanh này đột nhiên dường như trở thành một nạn nhân bất lực, nếu không phải là của những người khác thì lại là của chính anh ta. Anh ta hành động như thể cảm xúc nảy sinh từ bên ngoài và anh ta không liên quan gì đến chúng. Leroy cho biết do không kiềm chế được cơn tức giận nên đã tát bạn gái trong lúc cãi vã khi cô ấy đến thăm. Anh ta nói mình đã hút cần sa vì quá buồn bã và chán nản. Anh ta bỏ qua một cuộc họp vì lo lắng bản thân không thể ngồi yên. Yochelson phải thay đổi cảm xúc và quan tâm đến sự thay đổi của bản thân.

Cảm xúc của Leroy đã chi phối sở thích của anh ta, và vì vậy anh ta liên tục chùn bước trước yêu cầu của người khác, “Tôi không cảm thấy thích thú thứ đó” hay “Tôi không có hứng thú”. Trên thực tế, Leroy nghĩ rằng những người khác phải đưa ra lý do tại sao anh ta cần thực hiện một nghĩa vụ mà anh ta không hề coi đó là nghĩa vụ. Sau một thời gian, bệnh viện cuối cùng đã cho phép Leroy làm việc trong cộng đồng và quay trở lại viện trong thời gian nghỉ ngơi. Anh ta cũng được phép đi ra ngoài vào cuối tuần. Yochelson nhiều lần nhấn mạnh tầm quan trọng của việc sắp xếp thời gian, đặc biệt là vào cuối tuần. Vào một trong những ngày thứ Bảy đầu tiên đi chơi, cảm xúc đã chiếm ưu thế. Leroy không cảm thấy muốn làm gì nhiều và không lập kế hoạch. Sau khi thăm mẹ, anh ta đến trung tâm của khu vực tội phạm và ma túy. Dù thời tiết mùa xuân đầy lý tưởng nhưng anh ta không hề nghĩ đến việc chơi quần vợt và cũng không có hứng thú đến thăm bạn bè của gia đình. Anh ta lang thang bên các quán bar và dạo chơi khắp các sảnh hồ bơi, cảm giác như thể anh ta muốn say sưa nhậu nhẹt hơn bất cứ thứ gì khác. Anh ta dừng lại trước một trong những nỗi ám ảnh xưa kia của bản thân, tự từ chối với bản thân mình và quay trở lại với người mẹ. Vào Chủ nhật, anh ta uống một vài cốc bia, quay trở lại khuôn viên bệnh viện và bắt đầu tán tỉnh một bệnh nhân nữ. Khi những câu chuyện về tình dục ngày càng sôi nổi, Leroy cười toe toét và vỗ nhẹ vào mông cổ. Người phụ nữ đã sẵn sàng trao đi bất cứ thứ gì thì Leroy dừng lại, tư vấn về việc mình đang làm và quay trở lại phòng ngủ. Sáng thứ Hai, anh ta phàn nàn rằng bản thân không thể hứng thú với chương trình này. Anh ta tức giận với Yochelson vì cố gắng biến anh ta thành tay sai và cướp đi bản lĩnh đàn ông của anh ta. Anh ta thốt lên rằng sẽ không giống như “không có người da trắng”. Trong suốt chương trình, mỗi khi Leroy đưa ra vấn đề chủng tộc, anh ta đều tức giận và kiếm cớ cho sự vô trách nhiệm của bản thân. Khi đó Yochelson là một “kẻ hư hỏng không hề tốt đẹp”.

LEROY KHÁM PHÁ RA RẰNG, Yochelson đang thực hiện một cuộc chinh chiến chống lại cảm giác tức giận - hoàn toàn trái ngược với phương pháp điều trị tâm thần trước đây của Leroy khi các bác sĩ khuyến khích anh ta bày tỏ sự tức giận của bản thân. Yochelson khẳng định rằng, một tội phạm tức giận đã gây ra quá nhiều thiệt hại nhằm “đả thông” cho cơn thịnh nộ của hắn. Bất cứ khi nào thế giới không đáp ứng anh ta, bất cứ khi nào anh ta không kiểm soát được tình huống, tội phạm sẽ có những phản ứng tức giận. Giận dữ là phản ứng theo thói quen mỗi khi anh ta nghĩ rằng bản thân đang bị đe dọa và điều này xảy ra nhiều lần hằng ngày trong cuộc sống. Khi một người có trách nhiệm tức giận, anh ta có thể xúc phạm người khác, suy nghĩ kém rõ ràng và kém hiệu quả hơn trong tất cả mọi công việc đang thực hiện vào thời điểm đó. Tuy nhiên, cơn giận dữ thường chỉ dừng lại ở mức đó. Đối với tội phạm, tức giận là một ác tính cần phải loại bỏ trước khi nó lây lan và gây ra tội ác. Leroy đã bị sốc khi Yochelson nói rằng hãy nuốt cơn giận của mình vào trong chứ không phải là giải phóng nó.

Yochelson khuyên Leroy rằng, trong thời điểm hiện tại, việc mạo hiểm bị ung nhọt đối với ai đó vẫn còn tốt hơn là bị nứt cả khối sọ.

Tuy nhiên, việc khơi thông và ngăn chặn đều không phải là giải pháp thích hợp. Điều cần phải làm với một tên tội phạm như Leroy là giúp anh ta có được cái nhìn thực tế về bản thân và thế giới, từ đó anh ta sẽ gặp ít rắc tối hơn và phản ứng theo hướng xây dựng khi mọi thứ diễn ra không như ý muốn. Những kẻ phạm tội dễ bị tác động phải học cách tìm ra lợi ích từ những lời chỉ trích, đối mặt với sự từ chối và lăn lộn với những cú đấm của cuộc đời. Nhà bình luận Ben Stein đã thể hiện một cách cô đọng khi viết rằng cuộc sống đòi hỏi phải “lấy những cục u đau đớn ra và gọi chúng là những viên đường ngọt ngào”. 1

Nhưng những kẻ phạm tội còn cần phải làm nhiều hơn thế. Anh ta phải học cách lường trước các tình huống có thể tức giận và suy nghĩ trước về chúng. Ví dụ, nếu anh ta để xe ở một cửa hàng sửa chữa, theo kinh nghiệm anh ta biết rõ có thể phát sinh những rủi ro nào đó. Chiếc xe có thể không được sửa xong đúng giờ, không được sửa chữa, hóa đơn cao hơn dự kiến, sữa chữa sai bộ phận hoặc tệ nhất là nhân viên quản lý dịch vụ không thể tìm thấy chiếc xe trong bãi đậu xe. Một khách hàng có thể có những mong muốn thực tế, do đó tránh được cơn giận dữ. Anh ta có thể gọi điện để kiểm tra xem chiếc xe đã sửa xong hay chưa trước khi đến đó. Anh ta có thể yêu cầu ước tính số tiền phải thanh toán trước khi tiến hành sửa chữa. Anh ta có thể yêu cầu của hàng thông báo trước khi sửa chữa thêm bất kỳ bộ phận nào. Trên đường nhận xe, anh ta có thể tự nhắc nhở bản thân dù đã đề phòng nhưng vẫn có thể xảy ra sự cố. Điều này không có nghĩa anh ta sẽ là tấm thảm chùi chân cho người khác giẫm lên. Nhưng bằng cách lường trước các vấn đề, anh ta có thể ngăn chặn cơn tức giận. Nếu cần, anh ta có thể cứng rắn mà không tức giận. Nhà tâm lý học Paul Hauck đưa ra quan điểm rằng có thể sống mà không tức giận: “Hoàn toàn có thể nuôi dạy những đứa trẻ không nổi giận trong những tình huống kích động bình thường nhất”. Ông khẳng định, “Một người có thể vững chắc như Tảng đá Gibraltar và yên bình như một ngày nắng đẹp, có thể có cả hai tính cách trong cùng một thời điểm”. 2

Người có trách nhiệm có thể không thực hiện các bước như vậy để tránh bùng nổ những cơn giận. Nhưng hậu quả đến từ cơn tức giận của anh ta thường ít tàn khốc hơn nhiều so với những gì xảy ra sau khi một kẻ phạm tội tức giận. Những kẻ phạm tội như Leroy khẳng định bản thân thông qua cơn tức giận, thường gây ra cái giá rất lớn cho những người khác. Leroy là ai nếu anh ta không thể kiểm soát mọi người? Cuộc sống là gì nếu những người khác không nghe theo mệnh lệnh và đoán trước được mọi ý muốn của anh ta?

Một ngày thứ Bảy, Leroy ghé qua căn hộ của bạn gái Jackie. Khi điện thoại của cô ấy đổ chuông, anh ta đã giật lấy nó và nghe thấy một người đàn ông yêu cầu được nói chuyện với Jackie. Anh ta đưa điện thoại cho cô và đứng bên cạnh, cố gắng nghe cả hai đầu cuộc trò chuyện. Cô ấy cố gắng từ chối người gọi bằng cách giả vờ rằng anh ta đã gọi nhầm người. Leroy buộc tội cô nói dối về việc không biết người gọi là ai vì anh ta đã hỏi tên cô. Jackie phủ nhận điều đó và Leroy đủ tỉnh táo để bỏ qua việc đó. Tối hôm đó, họ đến một hộp đêm. Khi Jackie đang ở trong phòng dành cho nữ thì một cô gái ăn mặc sành điệu đề nghị Leroy cùng khiêu vũ. Jackie quay trở lại, và khi nhìn thấy người yêu đang thân mật trên sàn nhảy, cô ấy đã nổi cơn thịnh nộ khiến Leroy tuyên bố rằng không một “con chó cái” nào có thể bảo anh ta phải làm gì, đặc biệt là sau khi bị tất cả mọi gã trong thành phố mời gọi. Khi Jackie đứng dậy khỏi ghế để rời đi, anh ta quay lại và tát vào mặt cô. Đây là cách Leroy xử lý cuộc sống.

Leroy vẫn chưa từ bỏ quan điểm coi mình là vị vua thần thánh, cũng như không đặt mình vào vị trí của người khác. Anh ta mong đợi là “người đàn ông” của Jackie, là người duy nhất của cô ấy, bất kể anh ta có bao nhiêu người phụ nữ bên ngoài hay đối xử với cô ấy như thế nào đi nữa. Khi những người khác không đáp ứng mong muốn của Leroy, anh ta cảm thấy bị xúc phạm. Và vì vậy anh ta sống trong trạng thái giận dữ trong suốt cả cuộc đời. Để giúp anh ta trở nên thực tế hơn, Yochelson đã giới thiệu cho Leroy về “Định luật Murphy (Nếu có gì sai sót thì đó là thứ cần phải xảy ra). Leroy đã nghe một thành viên trong nhóm châm biếm rằng anh ta đã phát hiện ra một hệ quả của Định luật Murphy: Những điều anh ta hoàn toàn tin tưởng là không thể sai lầm cũng vẫn trở thành sai lầm. Trong suốt quãng đời còn lại, Leroy có thể cho rằng sẽ bị Murphy cản trở. Định luật Murphy chỉ là một công cụ. Các câu hỏi cơ bản sẽ được giải quyết trong suốt chương trình là: Leroy, anh là ai? Anh ảnh hưởng đến mọi người như thế nào? Anh muốn trở thành thứ gì? Anh mong đợi điều gì ở người khác?

Bất chấp những nghi ngờ về chương trình và việc liệu toàn bộ mọi thứ có xứng đáng hay không, Leroy hầu như không thấy sự lựa chọn nào ngoài việc gắn bó với chương trình đó. Tâm trạng của Leroy được ghi lại bởi những suy nghĩ anh ấy đã viết ra vào cuối buổi chiều thứ Sáu.

“Gần chiếc cổng đầu tiên nơi tôi dành một số buổi chiều ở đó, tôi thấy một anh chàng mình thường nói chuyện cùng”, Leroy báo cáo. “Tôi không biết tên của anh ta và nghi ngờ liệu anh ta có biết tôi hay không. Chúng tôi đã nói chuyện và rõ ràng là anh ta đã uống rượu và không cảm thấy đau. Tôi tự nghĩ rằng tất cả những người tôi tiếp xúc đều yêu thích điều gì đó và tận hưởng bản thân. Sau đó, tôi tự hỏi cuộc sống nghiêm túc có đáng giá khi nó chứa đầy sự cô đơn và không có niềm vui. Khi những chiếc xe xinh xắn rời khỏi khuôn viên và đi qua chiếc cổng, tôi nghĩ những chiếc xe chỉ là một phần nhỏ trong số những gì một người nghiêm túc sở hữu cùng với nhà cửa, những đứa trẻ, những người vợ ngọt ngào, xinh đẹp yêu thương họ, người thân và bạn bè tôn trọng họ và rất nhiều những điều nhỏ bé nhưng đầy tuyệt vời khác. Sau đó, tôi cảm thấy cuộc đấu tranh của mình sẽ mang lại cho tôi những điều tuyệt vời đó, hoặc tôi có thể trở lại và chẳng đi đến đâu, nhưng Chúa ơi, tất cả những thứ đó thật là đau đớn”. Báo cáo của anh ta kết thúc với đoạn viết, “Tôi không biết tại sao, nhưng ngay bây giờ tôi cảm thấy muốn khóc. Vì vậy, tôi sẽ dừng lại và tiếp tục vào ngày mai. Tôi ghét cảm giác này, vì vậy hãy giúp tôi, Chúa ơi”.

Vấn đề tồi tệ nhất Leroy phải đối mặt trong thời kỳ đầu là những suy nghĩ tội ác tràn ngập trong tâm trí anh ta mỗi ngày khi vẫn là một tên tội phạm cố hữu. Rào cản duy nhất giữa anh ta và cuộc sống trên đường phố là nỗi sợ bị bắt giữ và lương tâm chai sạn. Những thứ này trước đây không quá mạnh mẽ và anh ta biết không thể dựa vào chúng trong tương lai. Yochelson bắt đầu dạy anh ta những cách thức để ngăn chặn suy nghĩ phạm tội. Phương pháp đầu tiên là xem xét hậu quả của việc hành động theo ý nghĩ. Trong công việc thư ký, Leroy khẳng định ông chủ có thành kiến với người da đen và sợ rằng anh ta sẽ bị gạt ra ngoài trong quá trình bổ nhiệm thăng chức. Mỗi ngày, anh ta đều có cái nhìn không tươi sáng về người sếp của mình khi ông ấy tỏ ra thờ ơ, nếu không muốn nói là đối nghịch, đối với anh ta trong khi thân mật với những nhân viên đều là người da trắng khác. Một ngày nọ, Leroy bị khiển trách vì đến muộn. Anh ta chưa từng gặp ai khác nói chuyện gay gắt như vậy. Anh ấy đã tự kiểm soát bản thân nhưng vẫn cố gắng tham gia cuộc họp nhóm và thề sẽ không nhận lấy “thứ khốn nạn từ tên khốn đó” nữa. Lần sau, anh ta sẽ để người đàn ông kia đạt được điều đó. Yochelson kiên nhẫn chỉ ra rằng, tuyên bố này đã kể câu chuyện về cuộc đời của Leroy. Nếu điều gì đó không diễn ra như mong muốn, anh ta sẽ dạy cho người kia một bài học. Nếu một tình huống tồi tệ xảy ra, anh ta sẽ khiến nó trở nên tồi tệ hơn. Anh ta luôn đòi hỏi công bằng nhưng lại đối xử bất công với người khác.

Yochelson chỉ ra, với một phong cách điển hình, Leroy đi đến kết luận chỉ sau vài tháng thực hiện công việc. Ông ấy cảnh báo Leroy sẽ gặp phải những tình huống đòi hỏi sự cố gắng hơn thế này rất nhiều. Trên thực tế, Yochelson khuyên những người phạm tội nên biết ơn những điều không theo ý muốn vì nó có thể giúp họ học cách đối phó với nghịch cảnh và được trang bị tốt hơn khi đối mặt với tình huống đó trong tương lai. Nếu Leroy nói với ông chủ rằng anh ta sẽ không chỉ làm ông ta tức giận, nhưng nếu ông chủ còn có định kiến về chủng tộc thì hành vi của Leroy cũng sẽ thúc đẩy định kiến đó. Hơn nữa, Leroy có thể gây ra những kẻ thù khác trong văn phòng và gặp nhiều khó khăn hơn khi hoàn thành công việc. Anh ta có thể bị sa thải và mất việc làm. Quan trọng nhất, sự tức giận của anh ta sẽ mở ra một chuỗi sự kiện có thể dẫn đến việc phạm tội vì đó luôn là khuôn mẫu của anh ta. Lường trước hậu quả là một hình thức răn đe. Sau đó, Leroy sẽ học được các khái niệm mới và từ đó tạo ra lá chắn bảo vệ tốt hơn khi xử lý những cách thức phản ứng cũ lặp lại. Anh ta sẽ hiểu được sự cần thiết của tư duy tầm xa, sự cần thiết của tinh thần đồng đội và tầm quan trọng của việc đặt mình vào vị trí của người khác. Nhưng cho đến lúc đó, điều quan trọng là phải trang bị cho anh ta những biện pháp răn đe để sử dụng ngay lập tức. Giống như những kẻ phạm tội học cách loại bỏ cơn tức giận, anh ta cũng học cách loại bỏ suy nghĩ tội phạm từ trong trứng nước trước khi nó phát triển thành hoạt động tội phạm. Anh ta thực hiện điều này bằng cách chuẩn bị cho bản thần sẵn sàng trước bất kỳ nghịch cảnh nào.

Mark, một trong những người đàn ông có nhiều thay đổi tiến bộ nhất trong nhóm, báo cáo rằng anh và vợ của mình, Liz, đã lái xe lên núi để nghỉ lễ vào cuối tuần. Trong quá khứ, hai người từng có những cuộc tranh cãi, những lần im lặng kéo dài, những giọt nước mắt và những lời cáo buộc cay đắng mỗi khi ở bên nhau, đặc biệt là trong kỳ nghỉ. Những ngày cuối tuần và những chuyến đi đã hoàn toàn tan rã vì những sự cố nhỏ nhặt nhất bởi Mark luôn khăng khăng mọi thứ phải được thực hiện theo ý của mình. Anh ta cố gắng kiểm soát Liz, thậm chí đến mức quyết định xem cô nên gọi món gì trong thực đơn cho bữa tối. Lần này, Mark đã cố gắng lường trước mọi sai sót có thể xảy ra – lạc đường, chiếc xe bị hỏng hóc, bệnh tật, chỗ bẩn thỉu, thời tiết lạnh, mưa, cà phê không ngon, những người thiếu cân nhắc, quá đông người tại các cơ sở giải trí, người vợ muốn làm điều gì đó mà anh ta không có hứng thú, cô ấy di chuyển với tốc độ chậm hơn, cô ấy có kinh và từ chối quan hệ tình dục.

Điều này hoàn toàn mới mẻ đối với Leroy, một người rất ít khi lên kế hoạch cho điều gì đó ngoại trừ các vụ cướp ngân hàng. Trong chương trình này, anh ta được chỉ dạy không chỉ suy nghĩ về các sự kiện trong tương lai mà còn về những suy nghĩ trong tương lai của anh ta. Yochelson nhấn mạnh tầm quan trọng của việc chú ý đến những suy nghĩ của bản thân.

Mùa hè đang đến gần và những ngày nắng nóng và oi bức bắt đầu. Pete, một thành viên khác của nhóm, cho biết đã “chóng mặt vì ham muốn” khi anh ta nhìn chằm chằm vào những người phụ nữ trẻ mặc quần đùi, áo dây và bikini. Anh ta đối chiếu “con thú cái tươi tốt” trên ban công tầng ba đối diện với người vợ “già nua” của anh ta - một người thực sự không già cũng không xấu. Anh ta nhận ra bản thân đang suy nghĩ theo hướng này và báo cáo với Yochelson rằng anh ta đã dừng lại việc đó. Nếu cho phép điều đó tiếp tục, anh ta sẽ tượng tưởng về hình ảnh người hàng xóm khỏa thân và sẽ “hành hạ cô ấy bằng những cách thức cô ấy chưa bao giờ được trải qua trước đây”. Từ kinh nghiệm trong quá khứ, anh ta biết rằng bản thân sẽ vượt ra ngoài sự tưởng tượng, đi lang thang trên hành lang, tìm kiếm một cơ hội may mắn để ga gẫm cô ấy và kéo cô ấy vào một nơi nào đó để xé quần áo của cô và thỏa mãn dục vọng của mình.

Leroy rất ấn tượng khi Pete có thể chấm dứt suy nghĩ đó nhanh chóng đến vậy. Tuy nhiên, Leroy chỉ ra rằng có những lúc anh không có thời gian để suy nghĩ về hậu quả. Hơn nữa, anh ta không thể lường trước được mọi thứ bản thân sẽ nghĩ đến, chứ chưa nói đến việc thực hiện. Phải có một cách hiệu quả hơn để giải quyết những ham muốn trước mắt của anh ta. Làm thế nào anh ta có thể nhanh chóng chấm dứt suy nghĩ về những thú vui dùng thuốc lắc khi những suy nghĩ đó dường như luôn bất ngờ tấn công anh ta? Yochelson cho rằng, có lẽ cách tốt nhất để đối phó với những suy nghĩ về ma túy hoặc các hành vi vi phạm khác chỉ đơn giản là tự hỏi bản thân xem liệu chúng có đáng để anh ta vứt bỏ cuộc sống và quay trở lại hố bùn trước đây hay không. Nếu Leroy trả lời không thì anh ta có thể hướng suy nghĩ của mình sang một nơi khác. Leroy này đã thử thực hiện như vậy.

Tại văn phòng, Leroy nhìn thấy một phụ nữ trẻ lấy chiếc dằm ra khỏi chân bằng một chiếc kim tiêm từ ống tiêm. Ngay lập tức anh nghĩ đến ma túy. Anh ta đã đối phó với suy nghĩ này bằng cách nhắc nhở bản thân rằng “ma túy là cái chết, sau đó nghĩ về một thứ khác.

Pete báo cáo phát hiện một đôi găng tay cao su nằm trên giá trong phòng khám của một bác sĩ. Anh ta nghĩ đến việc đeo chúng vào, tóm lấy cô y tá và hãm hiếp cô ta. Ngay lập tức, Pete dừng dòng suy nghĩ này lại và bắt đầu suy nghĩ về những vấn đề trong công việc. Một người đàn ông khác cho biết đã đi ngang qua một cửa hàng bán rượu lúc ra ngoài mua sữa. Anh ta tự dặn mình, “Hãy tập trung vào việc đi mua sữa”. Một ý nghĩ đối với một người có trách nhiệm có thể là động lực cho những kẻ phạm tội với một kế hoạch chi tiết và biến nó thành hành động.

Cuối cùng, Yochelson dạy mỗi người trong số những người đàn ông này cách thức tự kiểm soát bản thân, một quy trình ngăn chặn mà ông ấy đã liên tục nhắc tới. Yochelson cầm một chiếc gương đến gần Leroy, dụi mũi của anh ta vào thứ chất nhờn của quá khứ. Bây giờ đã đến lúc Leroy giữ nó cho riêng mình. Tổ chức Alcoholics Anonymous yêu cầu các thành viên tiến hành “tìm kiếm hành trang đạo đức”. Tương tự như vậy, nếu tội phạm không có thói quen suy ngẫm về cuộc sống của bản thân, anh ta sẽ không tiến bộ vì có rất ít động cơ thay đổi.

Khắc sâu nỗi sợ hãi và cảm giác tội lỗi là điều cần thiết để thay đổi bất cứ khi nào họ thúc đẩy sự quan tâm của người khác cũng như khi đưa ra quyết định có trách nhiệm. Leroy biết rõ nỗi sợ hãi sởn gai ốc và thắt lại trong bụng mỗi khi anh ta đến gần hiện trường vụ án và rời khỏi nơi đó để tìm lối thoát cho bản thân. Lương tâm duy nhất anh ta biết đến là cảm giác hối hận nhất thời khi nhận ra mình đã làm tổn thương hoặc gây ra nỗi thất vọng cho ai đó. Leroy có thể loại bỏ bất cứ điều gì ra khỏi tâm trí trong khoảng thời gian đủ lâu để thực hiện tất cả mọi việc anh ta mong muốn. Những tội phạm cần phải rút ra bài học rằng nỗi sợ hãi tạo nên cuộc sống. Một số người ăn kiêng vì sợ hãi. Họ tập thể dục vì sợ hãi và lái xe an toàn vì sợ hãi. Sợ hãi là động cơ để làm tốt hơn. Vì sợ làm tổn thương người khác nên mọi người thường đề phòng trước khi hành động. Lo sợ cho tương lai nên một người sẽ thực hiện tất cả mọi thứ phải làm cho gia đình và bản thân. Anh ta mua bảo hiểm nhân thọ, tiết kiệm tiền, lên lịch khám sức khỏe, bảo dưỡng xe. Leroy được bảo rằng nếu làm tổn thương ai đó hoặc hành động thiếu suy nghĩ, anh ta sẽ phải trải qua cảm giác tội lỗi. Không có cảm giác sợ hãi và mặc cảm, anh ta không bao giờ có thể sống có trách nhiệm. Nỗi sợ hãi và cảm giác tội lỗi của Leroy sẽ chỉ lớn lên khi suy nghĩ thiếu trách nhiệm của anh ta bị soi xét, sau đó đấu tranh để nắm bắt các khái niệm điều chỉnh và cuối cùng là đưa chúng vào thực tế.

Leroy tin rằng một khi học được cách chịu trách nhiệm thì anh ta sẽ không phải lo lắng. Tuy nhiên, Yochelson cảnh báo rằng chỉ khi chết đi thì anh ta mới không còn cảm thấy căng thẳng. Qua những trải nghiệm mới, Leroy đã hiểu được ý đồ của vị bác sĩ. Anh ta bắt đầu lo lắng về công việc vì anh ta đã xử lý ít yêu cầu vào tháng 11 hơn so với tháng 10. Mọi việc không chỉ có vậy, hay việc ông chủ luôn làm phiền anh ta. Liên tục bị gián đoạn, những đồng nghiệp không đủ năng lực hỏi những câu hỏi sơ sài, thời hạn không hợp lý, bị tạm dừng liên tục khi những người ở các cơ quan khác tra cứu thông tin không chính xác khiến anh ta phải làm lại công việc. Leroy phàn nàn rằng tất cả những điều này thật vô nghĩa. Sẽ có một tia nắng khi vấn đề được giải quyết, và sau đó những đám mây dường như sẽ tan đi - một ngày khác, một loạt vấn đề khác lại xảy ra. Leroy muốn chửi thề những thứ đó. Tại sao anh ta phải bận tâm? Tại sao anh ta phải lo lắng? Nếu đây là cuộc sống, nó không phải là thứ anh ta mặc cả. Yochelson đã kiên nhẫn thực hiện những việc mà ông ấy từng làm rất nhiều lần trước đó. Ông ấy hỏi Leroy có phương án thay thế nào hay không. Mọi công việc đều có khó khăn của nó, Yochelson cũng có vấn đề riêng với St. Elizabeths. Cuộc sống đầy rẫy những vấn đề. Điều duy nhất có thể mong đợi là trước khi một vấn đề được giải quyết, một vấn đề khác sẽ lại bất ngờ xuất hiện. Leroy có muốn quay trở lại với cuộc sống xô bồ, cầm cự và heroin không? Anh ta còn muốn tự sát hay không? Nếu không, cách duy nhất là tiếp tục và làm những gì phải làm.

Chương trình này đòi hỏi rất nhiều sự kiên trì bởi cuộc sống vốn dĩ luôn đòi hỏi đức tính đó. Nhưng đây cũng chính là phẩm chất còn thiếu ở Leroy. Anh ta mãi mong đợi đạt đến đỉnh cao của thành tích mà không thực hiện các bước khởi đầu và luôn tức giận khi điều đó không xảy ra. Cuộc sống của anh ta luôn là những tình huống khẩn cấp nhưng đều do anh ta tự mình tạo ra. Không có mục tiêu, chỉ có một loạt các cuộc chinh phục liên tục được thực hiện để củng cố một hình ảnh bản thân đã bị thổi phồng nhưng không hề chắc chắn. Leroy không thể nhìn thấy chút ánh sáng hy vọng nào trong con đường ấy. Anh ta không thể hiểu tại sao mọi người lại làm việc và làm việc và làm việc mà không hề có sự đảm bảo tất cả sẽ thành công. Anh ta đòi hỏi một sự bảo đảm rằng bản thân sẽ không thất bại, và nếu thất bại xảy ra thì điều đó có nghĩa là anh ta kém cỏi hơn so với tất cả mọi thứ anh ta từng thực hiện. Anh ta khẳng định,“Dù có vì lý do này hay lý do khác, tôi cũng không thể rơi vào tình huống có khả năng thất bại”. Vì không có sự đảm bảo đạt được thành công nên Leroy bắt đầu nghi ngờ mọi thứ. “Mục đích của tất cả những thứ đó là gì?” – anh ta đặt câu hỏi. “Ngày nào cũng giống như bạn phải khoác lên mình bộ áo giáp để chiến đấu. Nó quá nhiều áp lực”.

Dù Leroy tỏ ra nghi ngờ, tuy nhiên, bệnh viện vẫn cho rằng anh ta đang làm rất tốt và cho anh ta ra viện theo diện có điều kiện. Trước thời điểm này, anh ta đã thực sự đắm mình vào chương trình của Yochelson và sẽ tiếp tục tham gia các cuộc gặp mỗi ngày. Mặc dù có một chút phấn khích nhất thời khi được ra khỏi bệnh viện, nhưng Leroy vẫn thấy mình đang ở trong một nhà tù – nhà tù của một chương trình yêu cầu thực hiện những gì anh ta coi là sự hy sinh cực độ. Tất cả những gì anh ta có thể nhìn thấy là sự thiếu thốn, chứ không phải cơ hội để bắt đầu lại cuộc sống. Anh ta gặp lại vợ con, những người mà anh ta đã bỏ rơi từ nhiều năm trước. Nhưng nỗi băn khoăn vẫn còn đó, cuộc sống là gì? Ngày qua ngày, đó là công việc, gia đình và chương trình.

Leroy than thở rằng tất cả những gì anh ta có thể thoát khỏi nhờ chương trình này là những cơn đau đầu, đau bụng và mệt mỏi triền miên. Anh ta đã đạt đến mức nói ra những gì bản thân luôn nói ra suốt cả cuộc đời khi mệt mỏi vì điều gì đó: “Mẹ kiếp”.Tại thời điểm này, anh ta đã loại trừ được tính cách tội phạm, nhưng không loại trừ được những thứ khác. Sau khi làm thêm vào một ngày thứ Bảy, Leroy về nhà vào buổi chiều và thấy vợ anh ta, Mary, vẫn chưa đi mua sắm về. Anh ta đi bộ xuống phố và bắt đầu trò chuyện với một số kẻ nghiện rượu trong khu vực. Khi họ đang nói chuyện, những người bạn của Mary đã gọi điện cho anh ta và đề nghị đưa anh ta về nhà, chê bai anh ta khi lựa chọn những người bạn kém cỏi kia. Leroy trả lời rằng anh ta cảm thấy Cô đơn. Thấy Mary vẫn chưa về nhà, anh ta gõ cửa nhà bà chủ nhà và bà ấy đã mời anh ta cùng tham gia một bữa tiệc. Leroy uống một hay hai ly gì đó và nhìn vào mắt một cô gái trẻ dường như ở độ tuổi đôi mươi. Cô gái biết anh ta đang dõi theo cô và nhanh chóng đến gần anh ta. Họ tán tỉnh nhau. Anh ta rúc vào bờ má cô gái, sau đó đặt lên môi cô một nụ hôn và cuối cùng kéo cô vào phòng ngủ, đóng lại cánh cửa phía sau lưng họ. Sau khi ôm ấp và hôn nhau, họ cởi quần áo, và cô gái bắt đầu vuốt ve Leroy, khen ngợi anh ta có một thân hình tuyệt vời và đáng ngưỡng mộ. Với những cử chỉ điên cuồng, họ đã quan hệ tình dục với nhau rồi mặc lại quần áo. Đúng lúc Leroy quay trở lại bữa tiệc thì thấy vợ anh ta vừa xông vào cửa để tìm anh ta. Mary không buộc tội anh ta nhưng anh ta tức giận vì “lẽ ra cô ấy không nên kiểm tra tôi”. Leroy không thấy bất kỳ sự tai hại nào trong mối quan hệ hẹn hò này. Anh ta tuyên bố có quyền được “thả cửa”. Yochelson lại nhìn nhận điều đó theo một cách nhìn khác khi hỏi Leroy rằng liệu những phút quan hệ tình dục chóng vánh với một người qua đường có đáng để anh ta mạo hiểm mất đi vợ con và sự ổn định của cuộc sống mà anh ta đang cố gắng xây dựng hay không. Anh ta không hề thiếu thốn trong đời sống tình dục. Hầu như đêm nào anh ta cũng làm tình với vợ của mình. Cuối cùng, Yochelson nhắc nhở Leroy rằng một khi anh ta tạo ra một ngoại lệ cho bản thân thì đó sẽ chỉ là khởi đầu. Mỗi khi anh ta nói “mẹ kiếp” vì một cảm giác không hài lòng nhất thời có nghĩa là anh ta đã suýt vứt bỏ toàn bộ nỗ lực trở thành một người có trách nhiệm. Đó là một vấn đề về sự lựa chọn và ý chí của anh ta. Leroy trở nên nghiêm khắc, thừa nhận sai lầm và than vãn rằng anh ta là một trường hợp vô phương cứu chữa. Yochelson vẫn tiếp tục kiên trì. Ông ấy nhắc nhở Leroy rằng chỉ cần nói “Tôi không thể khi không muốn làm điều gì đó. Vị bác sĩ hỏi, “Anh là một người dùng cảm hay một kẻ hèn nhát?” Sau đó, anh ta hỏi Leroy rằng liệu anh ta có muốn tiếp thu những lời chỉ trích như một người đàn ông và cải thiện hay sẽ chối bỏ và đổ lỗi cho người khác.

Trong chương trình của Yochelson, chủ đề về tội phạm gây thương tích cho người khác luôn là thứ chưa thể giải quyết. Leroy biết thế nào là đau thương khi nhà riêng của anh ta bị trộm đột nhập. Anh ta biết đau thương là gì khi con trai mình bị một cậu bé dùng dao đe dọa. Tuy nhiên, anh ta chưa bao giờ nghĩ mình đang khiến người khác bị tổn thương. Anh ta đánh đồng tổn thương với việc lấy máu của người khác, một điều mà anh ta hiểm khi thực hiện. Nhưng anh ta hoàn toàn không để ý đến quyền và cảm xúc của người khác. Một người trong nhóm phản ánh: “Tôi có cảm tình với người khác. Nếu tôi nhìn thấy những người bị mắc kẹt trong một ngôi nhà đang cháy thì tôi sẽ cảm nhận được sự kinh hoàng nhất định”. Người đàn ông tiếp tục, “Và tôi thực sự không có bất kỳ cảm giác nào với những người tôi đã làm tổn thương. Nếu tôi cưỡng hiếp một phụ nữ, tôi sẽ không có bất kỳ một tích tắc nào cảm nhận về nỗi đau đớn hay thống khổ mà người đó chịu đựng. Tôi không thể giải thích sự mâu thuẫn giữa nỗi đau của tôi đối với những người trong tòa nhà đang cháy cũng như sự vô cảm đối với các nạn nhân đó. Tôi nghĩ điều đó là do khi sở thích và thú vui của bản thân được quan tâm, cảm xúc của tôi dành cho người khác sẽ tự động bị kìm hãm và bị loại bỏ đến mức hoàn toàn không còn. Tôi không biết. Tôi chỉ biết rằng nếu tôi có thể nhận thức được nỗi đau khổ của các nạn nhân do tôi gây ra thì họ sẽ không phải là nạn nhân của tôi”.

Hiểu được điều gì đã gây ra nỗi đau thương cho người khác là một yếu tố quan trọng để có thể hiểu được người khác. Trong suốt chương trình, Leroy đã trải qua những làn sóng nhận thức mới và sau đó là sự ghê tởm về những thiệt hại do anh ta gây ra trong gần ba thập kỷ khi là một tội phạm. Ngoài đau khổ về thể xác và thiệt hại tài chính, những thương tích đó còn dẫn đến tổn thương về mặt tinh thần, đến bầu không khí sợ hãi được tạo ra sau khi một tội ác được thực hiện cùng những gián đoạn trong cuộc sống. Một hành vi bạo lực nhỏ bé cũng có thể gây ra những ảnh hưởng sâu rộng. Nếu một người trả tiền bữa ăn bằng một tấm séc giả thì doanh nghiệp sẽ chịu những thiệt hại trực tiếp. Tuy nhiên khách hàng cũng bị thiệt hại vì nếu quá nhiều tổn thất tương tự xảy ra thì ban quản lý sẽ từ chối thanh toán bằng séc và khách hàng sẽ phải thanh toán bằng tiền mặt hoặc thẻ tín dụng. Hơn nữa, do những chi phí tổn thất sẽ do chính những người khách hàng phải gánh vác nên mẹ của người vi phạm sẽ phải chi trả nhiều tiền hơn tại chính nhà hàng đó. Một trong những người thuộc nhóm của Yochelson đã thực hiện các vụ trộm và một vài vụ đánh nhau. Tuy nhiên, anh ta đã không đánh nhau hay thực hiện bất kỳ vụ trộm nào trong thời gian gần đây. Anh ta khẳng định mình không phải là một kẻ phạm tội vì anh ta “chỉ sử dụng ma túy”. Yochelson chỉ ra rằng không gì có thể cho thấy được những tổn thương mà người đàn ông này đã gây ra khi buôn bán ma túy. Tên tội phạm có nhớ lại rằng một trong những người mua heroin đã đến một cửa hàng, khủng bố khách hàng và bắn một người phụ nữ ngồi sau quầy thu ngân. Tuy nhiên, anh ta chưa bao giờ suy nghĩ về những điều này hay những tổn thương khác do hành vi buôn bán ma túy của bản thân gây ra.

Thói quen đổ lỗi cho người khác của tội phạm là một trở ngại dai dẳng cho quá trình thay đổi. Yochelson nói với Leroy rằng những gì người khác đã làm không tạo ra khác biệt nào trong chương trình này.Chỉnhững gì anh ta thực hiện mới là điều quan trọng. Anh ta có tạo ra những tình huống tối tệ hay không? Anh ta có làm cho tình huống vốn đã tồi tệ trở nên tồi tệ hơn do sự tức giận hoặc phán xét sai lầm của bản thân hay không? Anh ta cần phải đánh giá bản thân trước khi chỉ trích người khác. Nếu người vợ cư xử không biết điều thì vấn đề quan trọng là cách thức phản ứng của anh ta. Nếu anh ta không hoàn thành thời hạn trong công việc vì sự kém cỏi của người khác, điều quan trọng không phải là khuyết điểm của người kia mà là cách anh ta giải quyết tình huống. Ngay cả khi anh ta bị tấn công dù không hề khiêu khích thì trọng tâm trong cuộc họp nhóm sẽ là suy nghĩ của anh ta về kẻ tấn công mình. Leroy và những người khác hoàn toàn phải chịu trách nhiệm về việc thay đổi cuộc sống của chính họ. Đổ lỗi cho hoàn cảnh là điều vô ích và chỉ là một hành vi trút giận. Một trong những học viên của chương trình phản ánh, “Khi nhìn lại toàn bộ cuộc sống của mình và thấy toàn bộ tác hại đã gây ra thì chính bạn phải tạo ra một cuộc sống mới cho chính mình. Không ai khác có thể làm điều đó thay cho bạn”.

Khi Leroy học được những cách suy nghĩ và hành xử mới, anh ta sẽ dần dần thoát khỏi vũ trụ riêng tư của bản thân để bước vào một thế giới của sự sẻ chia, làm việc theo nhóm, lòng trung thành và sự tin tưởng. Thái độ của anh ta chuyển từ “Hãy đi làm phiền mọi người khác, trừ tôi ra” sang “Tôi phải học cách chia sẻ. Tôi thậm chí không biết điều đó có ý nghĩa là gì”. Anh ta dần từ bỏ sự kiêu hãnh đơn độc của bản thân để khám phá sự cho đi và nhận lại trong các mối quan hệ. Trong cuộc họp nhóm, anh ta tìm hiểu thế nào là một cuộc thảo luận và thấy rằng có thể bày tỏ sự không đồng tình với ý kiến của một người không xúc phạm anh ta. Anh ta đã học cách lắng nghe. Trước đây, Leroy không nghĩ rằng ai đó có thể dạy anh ta về bất cứ điều gì bởi anh ta luôn luôn biết tất cả mọi thứ. Đầu tiên là trong nhóm, sau đó là tại nơi làm việc và với gia đình, anh ta bắt đầu tìm hiểu và thực hành những cách ứng xử văn minh. Anh ấy trở thành một thành viên trong nhóm thay vì đòi hỏi làm trưởng nhóm.

Khi Leroy đi theo con đường mới này trong cuộc đời, những sự kiện bình thường xảy ra mỗi ngày cũng gợi lên những ký ức về quá khứ tồi tệ của anh ta. Leroy và Mary đã thảo luận về các ưu tiên khi sửa chữa căn hộ của họ. Do cả hai đều đang làm việc nên họ có thể dành dụm hơn 500 đô la để thực hiện dự án của cả hai. Nhưng họ cần quá nhiều thứ, quyết định mua một chiếc ghế sô pha dài, một vài chiếc ghế tựa và những loại bóng đèn, hay một số màn che và bàn cà phê là những lựa chọn khó khăn. Họ liệt kê từng mặt hàng dự tính sẽ mua và ước tính mức giá của nó. Sáng hôm sau, khi bắt xe buýt đi làm, Leroy mải mê suy nghĩ về cuộc thảo luận. Anh ta nhăn mặt với chính mình khi nghĩ về cách mà anh ta từng “mượn” những đồng tiền lương vất vả mới kiếm được của Mary để khoe khoang giả tạo và chi tiêu cho ma túy cũng như những người phụ nữ khác. Anh ta thở hắt khi nhận ra những gì họ có thể sở hữu trong thời điểm hiện tại nếu là một người có trách nhiệm trong quá khứ.

Hai học viên từng tham gia chương trình này trong thời gian dài hơn cũng báo cáo những phản ánh nghiêm túc xuất phát từ những tiến bộ hiện tại của bản thân. Pete đã đạt được mức doanh số rất tốt và được thăng chức. Giờ đây, anh ta được ban quản lý ủy quyền để tham dự hội nghị tại một khu vực khác. Pete cầm danh bạ để tra cứu số của hãng hàng không để đặt chỗ. Khi lướt ngón tay kéo xuống trang, anh ta nghĩ đến những cuộc điện thoại tục tĩu mà anh ta từng thực hiện với các nhân viên tại gần như tất cả các hãng hàng không khi cố gắng tìm một nữ nhân viên để nói chuyện tình dục. Trong cuộc gọi đó, anh ta sẽ ở đầu dây bên kia, thủ dâm và mơ tưởng. Khi những hồi ức này lướt qua tâm trí Pete, anh ta đã thấy một cảm giác ghê tởm đến buồn nôn.

Tony nói về trải nghiệm đọc một cuốn sách tâm lý học trong thư viện khi anh ta đã ra tù và tham gia một khóa học bán thời gian. Anh ta báo cáo với một giọng điệu đầy thỏa mãn rằng bản thân đã tiếp thu được một lượng lớn kiến thức nhờ vào thời gian tập trung suốt hai giờ đồng hồ. Đầu anh ta đang tràn ngập rất nhiều ý tưởng và anh ta đang sôi sục đầy nhiệt huyết. Tuy nhiên, anh ta nhớ rằng trước khi vào tù, thói quen đi đến thư viện của anh rất khác. Anh ta hiếm khi có thể ngồi yên trong hai giờ, và khi anh ta lên thư viện, chỉ có mười lăm phút được dành cho việc học tập. Thời gian còn lại, tâm trí anh ta ở trên những con phố hoặc nhìn chằm chằm vào chân hoặc ngực của các cô gái. Anh ta cũng thừa nhận mức độ hoang phí hàng nghìn đô la của bản thân trong khoảng thời gian đó, số tiền mà cha mẹ của anh ta phải tiết kiệm trong nhiều năm liền để cho anh ta học đại học.

Vài năm trước khi gặp Yochelson, Leroy từng tham gia điều trị bằng liệu pháp tâm lý, trong đó nhà trị liệu thăm dò tâm trí vô thức của anh ta và tìm kiếm những phức cảm tiềm ẩn. Anh ta cũng tham gia các chương trình mà ở đó anh ta sẽ được khen thưởng hoặc bị trừng phạt vì hành vi của mình. Chương trình của Yochelson không phức tạp như phương pháp phân tâm trị liệu nhưng cũng không đơn giản như phương pháp thay đổi hành vi. Anh ta thấy được ý nghĩa trong các khái niệm và có thể nhận ra sự tiến bộ khi cho phép chúng dẫn dắt bản thân. Anh càng học hỏi được nhiều điều, hiện tại càng tương phản rõ rệt với quá khứ và anh ta càng thấy cần phải học hỏi thêm những thứ mới mẻ. Leroy rất ngạc nhiên khi phát hiện ra bản thân hầu như không hiểu được việc đưa ra quyết định có trách nhiệm là như thế nào. Anh ta là một trong những người không thích đặt câu hỏi, vì như vậy là thừa nhận sự nhục nhã bản thân là kẻ thiếu hiểu biết. Anh ta không cần lên kế hoạch trước ngoại trừ âm mưu gây án. Anh ta nhớ lại, “Tôi đã nghĩ về ngày mai, rồi ngày mai”. Giờ đây, anh ta bắt đầu nhận ra rằng thừa nhận sự thiếu hiểu biết là một việc làm khôn ngoan hơn là giả vờ biết tất cả. Leroy bắt đầu cân nhắc các hướng hành động thay thế và những hậu quả ngắn hạn và dài hạn.

Có rất nhiều chương trình khác nhau nhằm dạy cho những người phạm tội cách thức đưa ra quyết định cũng như tiếp thu những kỹ năng khác. Tuy nhiên, những chương trình đó lại tập trung giải quyết vấn đề và cảm xúc theo tình huống, chứ không phải các mô hình tư duy phổ biến. Chương trình của Yochelson được xây dựng nhằm giúp tội phạm thay đổi hoàn toàn nhờ quá trình học hỏi cách thức suy nghĩ và hành động hoàn toàn mới, để từ đó áp dụng trong suốt cuộc đời anh ta. Leroy tiếp tục ngạc nhiên trước sự chú ý to lớn của bản thân đến những chi tiết nhỏ bé. Ví dụ: Anh ta báo cáo rằng thỉnh thoảng anh ta đút 25 xu vào trụ điện thoại công cộng thay vì 20 xu vì không muốn tốn thời gian để chờ đợi một vài đồng tiền lẻ còn thừa. Yochelson đã phát triển mô hình này thành một chủ đề chính để thảo luận - quan điểm của tội phạm về tiền bạc. Leroy chưa bao giờ coi trọng tiền bạc. Đồng 5 xu, 25 xu hay thậm chí là 1000 đô la cũng không có quá nhiều ý nghĩa. Số tiền qua tay anh ta trong một vài tuần còn nhiều hơn số tiền mà hầu hết mọi người kiếm được trong nhiều năm liền. Để quản lý tiền bạc, trước tiên Leroy sẽ phải theo dõi nó. Một lần nữa, đó là vấn đề đi từ tình huống cực đoan này đến tình huống cực đoan khác, từ việc phung phí hàng nghìn đô la đến nhẩm đếm từng xu một. Thiết lập kỷ luật tiết kiệm mới là điều quan trọng, chứ không phải việc công ty điện thoại có thu được thêm năm xu trên trụ điện thoại công cộng hay không. Trong chương trình này, hành vi phá vỡ sự hoàn thiện dù là nhỏ nhất cũng sẽ trở thành một vấn đề to lớn, ngay cả khi điều đó không làm bất kỳ ai bị tổn thương. Một trong những người đàn ông tham gia nhóm này đã ăn giăm bông thay vì gà tây vào ngày Lễ Tạ ơn. Khi được một người bạn hỏi có thích món gà tây hay không, anh ta đã trả lời rất thích. Đây là một lời nói dối, một lời nói dối khẳng định bình thường nhưng lại là điều mà kẻ phạm tội không có đủ khả năng thực hiện. Leroy và những người khác trong nhóm đã nói dối trong suốt cả cuộc đời, ngay cả khi dường như chẳng có lợi ích gì. Một lời nói dối sẽ dẫn đến một lời nói dối khác. Để phá hủy khuôn mẫu này, những người phạm tội này phải duy trì tính liêm khiết. Thành viên cùng nhóm của Leroy có thể đã trả lời, “Năm nay món ăn sẽ là giăm bông”. Kỷ luật trong việc hoàn toàn trung thực cũng quan trọng giống như kỷ luật tính toán đến từng đồng xu.

LEROY đã trải qua những thăng trầm trong quá trình thay đổi của bản thân và tất cả những người đàn ông khác cũng vậy. Khi anh ta ngày càng đạt được nhiều thành tựu trong thế giới có trách nhiệm thì suy nghĩ quay đầu trở lại ngày càng trở nên khó khăn. Anh ta xem cuộc sống trước đây là một gian đoạn sống nhưng tồi tệ hơn cả cái chết. Đúng là việc đáp ứng các thời hạn trong công việc, lo lắng về các hóa đơn, cân đối sổ séc, chịu đựng những căng thẳng khi nuôi con và tìm ra sự khác biệt với vợ không phải là những điều quen thuộc với anh ta. Đã có những khoảng thời gian tủi thân và rời khỏi chương trình – một ngụm rượu sherry, sau đó là một cốc rượu Scotch, nghỉ việc ở nhà vào một ngày mà anh ta không cảm thấy muốn đi làm, tát Mary trong một cơn tức giận vì cô ấy đã tiêu quá nhiều tiền. Tuy nhiên, Leroy đều học được những bài học sau mỗi lần rời đi đó. Yếu tố củng cố quan trọng nhất trong quá trình thay đổi là tuân thủ chương trình, anh ta đã đạt được những mục tiêu mới mà bản thân đặt ra. Leroy và Mary mua một căn nhà nhỏ mà Leroy rất tự hào. Sau khi đối mặt với sự chậm trễ trong quá trình đảm bảo tài chính và sau đó là những vất vả khi thay đổi nơi , anh ta lao vào sửa chữa nơi này, dành mọi thời gian rảnh rỗi để trát, sơn, dọn dẹp và làm việc trên sân nhà. Việc chăm sóc vườn rau gần như trở thành nỗi ám ảnh. Sau nhiều tháng lao động chân tay, cuối cùng anh ta đã có thể nói, “Ngay khi ông đến với góc phố ấy thì ông sẽ thấy ngôi nhà nổi bật của gia đình tôi”. Nhưng nhiều dự án khác vẫn tiếp tục – sửa chữa hàng rào, mở rộng khu vườn, che phủ bãi cỏ phía trước và sơn phòng ngủ.

Cuộc sống gia đình của Leroy ngày càng trở nên có ý nghĩa hơn. Những đứa con của anh ta đã đến gần tuổi vị thành niên và tìm đến anh ta để xin phép và xin những lời chỉ bảo. Anh ta cố kìm lại những giọt nước mắt vì sung sướng khi Tommy tiếp sức cho đội bóng trường mình để giành chiến thắng trong sự cổ vũ động viên của người hâm mộ. Leroy luôn tin rằng anh ta phải sở hữu nhiều hơn một người phụ nữ bởi nếu không anh ta không phải là đàn ông thực thụ. Nhưng anh ta bắt đầu thay đổi suy nghĩ của mình về điều này.

Một ngày nọ, Leroy báo cáo trước cả nhóm rằng một “thứ trông rất quyến rũ” đang đợi ở trạm xe buýt. Nhận thấy bản thân đang có suy nghĩ, “Cô ta sẽ là một tác phẩm tuyệt vời để chiếm hữu”, anh ta chuyển hướng ánh mắt của mình, sau đó lên xe buýt và vùi đầu vào tờ báo. Cô gái đó đi xuống lối đi, ngồi xuống bên cạnh và cọ đùi mình vào đùi anh ta. Leroy nhấc chân ra và đáp lại cuộc trò chuyện một cách lịch sự. Quyết định duy trì mọi thứ một cách nhẹ nhàng, anh ta cùng trò chuyện với cô gái về thời tiết và sự cố xe buýt. Khi xuống xe, anh ta nghĩ mình là một “tên ngốc chết tiệt” vì đã không xin số điện thoại của cô gái đó. Nhưng khi bước đến tòa nhà văn phòng của mình, anh ta nhìn thấy hình ảnh của Mary, một người đã vì anh ta mà phải chịu đựng rất nhiều trong quá khứ. Giờ đây, cô ấy bắt đầu tin tưởng anh, lên kế hoạch cho một cuộc sống với anh với tư cách là người chồng của cô và là người cha của hai đứa con trai. Anh ta cảm thấy xấu hổ vì những suy nghĩ của mình về cô gái trên xe buýt và vùi đầu vào công việc chất đống trên bàn làm việc.

Khi mọi thứ tiếp tục diễn ra tương đối suôn sẻ ngôi nhà của mình, Leroy nhận thấy bản thân ít suy nghĩ về những người phụ nữ khác và nhìn ngắm họ cũng ít hơn. “Tôi đã nhìn một lần và không cho phép mình nhìn lại”, anh ta báo cáo. “Tôi sẽ không bao giờ để bản thân tự do. Kiểm soát được bản thân khiến tôi cảm thấy tốt hơn.”.

Leroy tin rằng anh ta đã phải trải qua quá nhiều thứ trong quá khứ và hiện tại đang làm việc chăm chỉ để có được một hồ sơ trong sạch. Làm việc chăm chỉ sẽ mang lại kết quả – sự thăng tiến trong công việc, một ngôi nhà được trang trí bắt mắt và sạch sẽ, hai người con trai yêu mến anh ta, một người vợ trông mong vào anh ta, những người hàng xóm tôn trọng anh ta. Leroy đã thay đổi thói quen chi tiêu của mình. Anh ta và vợ đã sở hữu cuốn sổ tiết kiệm trong một ngân hàng và số nợ đã trở nên ít hơn nhiều. Leroy nói, “Tôi coi trọng tiền bạc. Cảm giác phấn khích là khi tôi cất giữ số tiền đó đi”. Leroy thấy được những thay đổi tương tự ở một số người khác trong nhóm. Một người nhạy cảm và dễ tức giận trong công việc được gọi là “Thỏ Phục sinh” vì anh ta rất dễ mến. Một người khác thăng hoa từ công việc phục vụ nhà hàng trở thành quản lý của một nhà hàng lớn. Có lẽ điều mà Leroy và những người khác đánh giá cao nhất không phải là những thành tích hữu hình mà là cảm giác trong sạch không còn tội lỗi. Một người đàn ông khẳng định, “Tôi rất thích sự sạch sẽ trong tất cả mọi thứ, kể cả sức khỏe của tôi, nhưng tôi vẫn muốn đánh giá cao sự sạch sẽ”. Những gì đã từng rất hấp dẫn giờ đây không còn là thứ hấp dẫn nữa. Leroy cắt đứt mối liên hệ với những tên tội phạm khác, gái mại dâm cũng như thế giới ma túy. Anh ta không còn phải lo sợ mỗi khi gặp phải cảnh sát nữa. Anh ta nói đầy tự hào và một chút ngạc nhiên rằng, “Thế giới đó giống như một giấc mơ”.

Leroy không trở nên tự mãn. Cuộc sống tội phạm có thể giống như một giấc mơ, nhưng Leroy biết nó có thể nhanh chóng trở thành hiện thực nếu anh ta không tự phê bình hoặc không ngừng đấu tranh để hoàn thiện bản thân. Mặc dù không còn phải chịu trách nhiệm pháp lý đối với bệnh viện, nhưng có thể nói, anh ta đã tạm tha bổng cho chính bản thân mình. Anh ta tự nguyện tiếp tục tìm kiếm lời khuyên của Yochelson trong thời gian rất lâu sau khi giai đoạn thực hiện các cuộc họp hàng ngày chuyên sâu kết thúc. Gặp gỡ Yochelson mỗi tuần một lần, anh ta mô tả suy nghĩ của bản thân một cách tự nhiên. Thay vì lo sợ bác sĩ sẽ chỉ trích anh ta như trước đây, Leroy chào đón nó. Anh ta lo sợ bản thân sẽ quá tự mãn trước những lời khen ngợi dành cho mình ở nơi làm việc, ở nhà và từ bạn bè. Leroy đồng ý với Pete, người đã vẽ ra một sự tương đồng giữa tình trạng hiện tại của anh ta và việc chèo lái một chiếc thuyền ra khỏi bờ vực của thác Niagara. Pete cho rằng nếu không giữ chặt mái chèo thì anh ta sẽ rơi ngay xuống mép thác. Một người đàn ông khác nói như thế này: “Vợ tôi, căn hộ nhỏ của chúng tôi, xe hơi, dàn âm thanh nổi. Điều đó giống như tất cả đang ngồi trên cát và có thể bị thổi bay chỉ bằng một cú trượt chân nhỏ”.

Vào tháng 11 năm 1976, bi kịch ập đến với Leroy, điều mà anh ta chưa bao giờ hình dung được dù Yochelson đã cảnh báo điều đó có thể xảy ra. Trong chuyến đi đầu tiên của Yochelson rời xa Washington để bàn về công việc của bản thân, vị bác sĩ tâm thần bảy mươi tuổi đã ngã gục ở sân bay St. Louis và qua đời vài ngày sau đó, Leroy choáng váng nhưng anh ta biết mình phải làm gì: “Những cảm xúc chết tiệt, tôi phải làm gì đó. Tôi phải mạnh mẽ hơn bao giờ hết”. Hơn một năm sau, anh ta vẫn canh cánh những suy nghĩ của bản thân, đã nhận được một sự thăng tiến khác trong công việc, và trên hết, anh ta vẫn tiếp tục biến chương trình trở thành cuộc đời của mình.

Như những gì Yochelson đã chỉ dẫn, Leroy tiếp tục thực hiện công việc kiểm tra đạo đức mỗi ngày. Anh ta biết rằng bản thân sẽ không bao giờ đạt đến được mức độ mà anh ta sẽ “làm được điều đó”. Thay vào đó, anh ta nhìn nhận một cách tích cực rằng phải không ngừng nỗ lực và ghi nhớ về cuộc sống trong quá khứ của chính mình. Chương trình này dường như ngày càng bớt nặng nề hơn vì Leroy không còn nuôi dưỡng cái nhìn vĩ đại cố hữu về bản thân. Càng gặt hái nhiều thành quả trong cuộc sống mới, tội ác càng đẩy anh ta ra xa với nó. Anh ta sống một cuộc sống bình lặng, một cuộc sống mà trước đây anh ta không bao giờ có thể tưởng tượng được, dành thời gian của mình với gia đình, công việc và một vài người bạn. Leroy sắp xếp tiền bạc và thời gian của bản thân, nhưng thời gian lại còn quá ít để anh ta có thể hoàn thành tất cả những gì mình mong muốn. Anh ta biết phải làm gì để tiến bộ hơn. Anh ta có những công cụ-những kiểu tư duy mới mà Yochelson đã dạy anh ta. Leroy phản ánh, “Mọi thứ thật dễ dàng tìm ra khi tâm trí của tôi không bị rối loạn”. Trở lại với những tội ác là điều không tưởng. Leroy tuyên bố: “Có quá nhiều thứ tôi muốn thực hiện. Tôi không muốn bất cứ thứ gì can thiệp vào mục tiêu của mình”.

HAI MƯƠI NĂM SAU KHI câu chuyện này được viết ra, Leroy đã duy trì được công việc ổn định. Anh ta vẫn sống với vợ mình, Mary. Các con của anh ta đã trưởng thành. Leroy sở hữu một lý lịch trong sạch – không bị bắt giữ. Anh ta cho biết đã cố gắng chăm sóc bản thân bằng cách tập thể dục và giữ thể trạng khỏe mạnh. Anh ta tiếp tục kiêng sử dụng ma túy bất hợp pháp. Sự thay đổi lớn duy nhất mà anh ta báo cáo đã thực hiện là tự nguyện tham dự các cuộc gặp gỡ của Alcoholics Anonymous, ngay tại thời điểm nhận ra việc mình sử dụng đồ uống có cồn sẽ đe dọa làm mất ổn định những yếu tố tạo nên một cuộc sống có trách nhiệm và hiệu quả.

MƯỜI NĂM sau đó, Leroy phải chiến đấu để giành giật sự sống trong bệnh viện. Trong thời gian hồi phục sau ca phẫu thuật ung thư, anh ta đã bị ngừng tim. Theo một thành viên thân thiết trong gia đình, Leroy đã nghỉ việc lâu năm ở thành phố, làm việc bán thời gian tại một cửa hàng và vẫn tận tâm với vợ và những người con giờ đã trưởng thành. Người thân anh ta cho biết, anh ta không phạm phải tội danh nào để bị bắt giữ và đã “sống một cuộc sống bình thường”.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của stanton e. samenow