
Setrakian mở cửa hiệu cầm đồ rồi nâng cổng bảo vệ lên, và Fet, đang đợi ở ngoài như một khách hàng, tưởng tượng cảnh ông già lặp đi lặp lại thủ tục này suốt ba mươi lăm năm qua. Ông chủ tiệm bước ra ngoài ánh nắng, và trong một thoáng, mọi thứ dường như đã bình thường trở lại. Một ông già nheo mắt dưới ánh mặt trời trên một con phố ở New York. Khoảnh khắc này khơi dậy trong Fet cảm giác hoài niệm thay vì khích lệ. Anh nhận thấy những khoảnh khắc "bình thường" sẽ chẳng còn được bao nhiêu nữa.
Setrakian, mặc bộ vest vải tuýt không có ghi lê, hai tay áo màu trắng xắn lên vừa quá cổ tay, nhìn chiếc xe van lớn. Cửa và thành xe viết: SỞ CÔNG CHÍNH MANHATTAN.
Fet bảo ông, "Tôi vừa mượn được đấy."
Vị giáo sư già có vẻ hài lòng và thích thú. "Anh có kiếm được một chiếc nữa không nhỉ?"
"Sao thế? Chúng ta sẽ đi đâu?"
"Ta không thể ở lại đây thêm nữa."
Eph ngồi xuống tấm thảm tập phẳng bên trong phòng kho góc cạnh kỳ lạ ở tầng trên cùng nhà Setrakian. Zack ngồi co một chân ở đó, đầu gối cao ngang má, hai cánh tay ôm bắp đùi. Trông Zack rã rời như một thằng bé bị đưa đi trại hè vừa trở về với nhiều thay đổi, và không phải theo chiều hướng tốt lên. Mấy tấm gương tráng bạc bao quanh họ, khiến Eph cảm thấy như đang bị theo dõi bởi nhiều cặp mắt cổ xưa. Khung cửa sổ bên trong cái lồng sắt đã được gấp rút ốp ván, một vết băng bó còn xấu xí hơn cả vết thương nó đang che lại.
Eph chăm chú nhìn mặt con trai, cố gắng đọc nét mặt nó. Anh lo cho sự tỉnh táo của nó, cũng như lo cho sự tỉnh táo của chính mình. Anh xoa môi chuẩn bị nói, cảm thấy sự lởm chởm quanh viền môi và cằm, và nhận ra anh đã mấy ngày chưa cạo râu.
"Bố vừa kiểm tra cuốn cẩm nang làm cha mẹ," anh bắt đầu. "Đáng tiếc là không có chương nào nói về ma cà rồng."
Anh cố mỉm cười, nhưng không chắc nó có tác dụng hay không. Anh không chắc liệu nụ cười của mình có còn thuyết phục như xưa. Anh không chắc liệu bây giờ có ai nên mỉm cười không.
"Thôi được rồi, chuyện này sẽ có vẻ rối rắm - mà đúng là nó rối rắm thật. Nhưng cứ để bố trút ra hết. Con biết là mẹ yêu con mà, z. Thậm chí còn hơn cả những gì con nghĩ, cũng y như bất kỳ người mẹ nào có thể yêu con trai mình. Đó là lý do bố mẹ trải qua tất cả những chuyện bố mẹ đã làm, những chuyện đôi lúc con cảm thấy như trò kéo co - vì cả bố lẫn mẹ đều không thể chịu được việc phải xa con. Bởi vì con tuyệt vời thế đấy. Bố biết thỉnh thoảng trẻ con vẫn đổ lỗi cho bản thân vì bố mẹ chúng ly dị. Nhưng con chính là điều giữ bố mẹ lại bên nhau. Và khiến bố mẹ phát điên khi tranh cãi về chuyện của con."
"Bố, bố không cần..."
"Bố biết, bố biết. Nói vào ý chính luôn chứ gì? Nhưng không. Con cần phải nghe chuyện này, ngay bây giờ. Có lẽ bố cũng cần nghe nữa, được chứ? Chúng ta phải nói rõ với nhau. Hai mặt một lời. Tình yêu của người mẹ... nó giống như một nguồn lực vậy. Nó còn hơn cả tình cảm con người đơn thuần. Nó sâu sắc đến tận tâm can. Tình yêu của người bố - tình yêu bố dành cho con, z - nó là thứ mạnh mẽ nhất trong cuộc đời bố, chắc chắn là vậy. Nhưng thứ này đã khiến bố nhận ra rằng có gì đó ở tình mẫu tử - có lẽ nó là mối gắn kết tâm hồn mạnh mẽ nhất của loài người."
Anh kiểm tra xem Zack tiếp nhận chuyện này như thế nào. Không biết được.
"Và giờ, thứ này, bệnh dịch này, cái thứ kinh khủng này... nó đã cướp đi con người của mẹ con và đốt cháy tất cả những gì tốt đẹp trong mẹ. Tất cả những gì đúng đắn và chân thật. Tất cả những gì, theo như cách chúng ta hiểu, có tính người. Mẹ con... xinh đẹp, chu đáo, mẹ... mẹ còn điên rồ, như người mẹ tận tâm. Nhưng con là món quà vĩ đại mà mẹ dành tặng thế giới. Mẹ con coi con là như vậy. Đến giờ con vẫn là như vậy. Cái phần đó của mẹ vẫn sống. Nhưng bây giờ... mẹ con không còn là chính mình nữa. Không phải Kelly Goodweather, không phải mẹ của con - và chuyện này khá khó để cả hai bố con ta chấp nhận được. Tất cả những gì còn lại từ con người cũ của mẹ con, theo như bố có thể nói được, là mối gắn kết với con. Bởi vì đó là một mối liên kết thiêng liêng, và nó không bao giờ chết. Thứ chúng ta vẫn gọi là tình yêu, theo cung cách của những tấm thiệp chúc mừng ngớ ngẩn, rõ ràng là một cái gì đó sâu sắc hơn những gì con người chúng ta tưởng tượng. Tình yêu con người mà mẹ dành cho con... có vẻ như nó đã bị chuyển hóa, bị biến dạng, thành ham muốn này, nhu cầu này. Giờ mẹ con đang ở đâu trong cái nơi tồi tệ này? Mẹ muốn con ở đó cùng mình. Với mẹ thì việc đó không có gì xấu xa, tàn ác hay nguy hiểm. Mẹ con chỉ muốn có con bên cạnh thôi. Và điều con cần phải biết, đó là tất cả những chuyện này xảy ra là vì mẹ con yêu con vô cùng."
Zack gật đầu. Nó không thể mà cũng không định lên tiếng.
"Giờ thì, với tất cả những gì đã nói đấy, chúng ta phải giữ con an toàn khỏi mẹ. Bây giờ mẹ con trông khác hẳn, đúng không? Đó là vì mẹ đã khác - về cơ bản là khác - và không dễ để đối mặt với chuyện đó. Bố không thể sửa chữa được chuyện này cho con, mà chỉ có thể bảo vệ con khỏi mẹ. Khỏi thứ mà mẹ đã trở thành. Giờ đây, đó là công việc mới của bố, với tư cách là phụ huynh của con, với tư cách là bố con. Nếu con nghĩ đến mẹ, với con người vốn dĩ của mẹ, nghĩ đến việc mẹ sẽ làm để cứu con khỏi bất cứ mối đe dọa nào cho sức khỏe của con, sự an toàn của con... vậy thì, con nói xem nào. Mẹ sẽ làm gì?"
Zack gật đầu, trả lời ngay lập tức. "Mẹ sẽ giấu con đi."
"Mẹ sẽ đưa con đi. Đem con tránh khỏi mối đe dọa, cho con đến một nơi an toàn." Eph lắng nghe điều anh đang nói. "Chỉ bế con lên và... chạy. Bố nói đúng chứ?"
"Bố nói đúng," Zack đáp.
"Được rồi, vậy thì - làm một bà mẹ bảo vệ con thái quá hả? Bây giờ, đó là công việc của bố."