Zack Goodweather ngồi bắt tréo chân trên góc mái tiệm cầm đồ. Máy tính của ông bố đang để mở trên đùi nó.
Đây là nơi duy nhất trong tòa nhà nó có thể truy cập Internet, xâm nhập vào đường truyền tại gia không bảo mật của một hàng xóm nào đó trong dãy nhà này. Tín hiệu không dây yếu, chỉ chập chờn một đến hai vạch, khiến quá trình tìm kiếm thông tin của nó chậm như rùa bò.
Zack bị cấm dùng máy tính của bố. Đúng ra thì giờ này nó phải đi ngủ rồi mới phải. Trong những đêm bình thường, cậu bé mười một tuổi vốn đã khó ngủ, một chứng mất ngủ tương đối nghiêm trọng mà nó vẫn giấu bố mẹ được một thời gian rồi.
Zack mất ngủ! Siêu anh hùng đầu tiên do nó tạo ra. Một truyện tranh tô màu tám trang được viết, minh họa, trình bày bởi Zachary Goodweather. Kể về một cậu thanh niên đêm đêm tuần tra đường phố New York, ngăn chặn những tên khủng bố và kẻ lây nhiễm. Và bọn lây nhiễm kiêm khủng bố. Cậu chẳng lúc nào lôi áo choàng ra cho đàng hoàng tử tế được, nhưng mặt mũi trông cũng tàm tạm, vả lại cũng có chút cơ bắp.
Thành phố này đang cần một Zack mất ngủ. Giấc ngủ là thứ xa xỉ. Một thứ xa xỉ khó ai có khả năng giành được - nếu mọi người biết những gì nó đã biết.
Nếu mọi người thấy những gì nó đã thấy.
Zack lẽ ra phải đang rúc mình trong chiếc túi ngủ lông ngỗng đặt ở phòng ngủ dành cho khách trên tầng ba. Căn phòng có mùi như tủ đựng quần áo, như căn phòng cũ lát gỗ tuyết tùng ở nhà ông bà nó - căn phòng không còn được ai mở trừ mấy đứa nhóc ưa rình mò. Căn phòng nhỏ, góc cạnh kỳ lạ được ông Setrakian (hay Giáo sư Setrakian - Zack vẫn chưa rõ về khoản này, xét tới cách ông già đó quản lý tiệm cầm đồ ở tầng trệt) dùng làm kho. Mấy chồng sách nghiêng ngả, những tấm gương lâu đời, một tủ toàn quần áo cũ và vài chiếc rương khóa kín - khóa hẳn hoi chứ không phải loại khóa dỏm có thể bị mở ra bằng một chiếc ghim giấy hay cây bút bi (Zack đã thử rồi).
Chuyên gia diệt chuột bọ, Fet - hoặc V, theo cách gọi anh bảo Zack - đã nối một bộ trò chơi Nintendo 8-bit đút băng cổ lỗ với chiếc tivi Sanyo bị cầm cố có mấy núm xoay và núm vặn lớn phía trước thay vì nút bấm, tất cả đều được chuyển từ phòng trưng bày tầng dưới lên. Họ chắc mẩm nó sẽ ở nguyên trong phòng chơi Huyền thoại Zelda . Nhưng cửa phòng ngủ không khóa. Bố nó và Fet đã gắn cái khung sắt vào tường chườm lên cửa sổ - gắn vào bên trong thay vì bên ngoài, được chốt vào mấy thanh xà trên tường - một cái lồng Setrakian bảo là đã bị bỏ lại từ hồi thập niên 1970.
Zack biết hai người họ không định nhốt nó bên trong. Họ đang tìm cách chặn cô ở ngoài.
Nó tìm kiếm mục thông tin về bố nó trên trang của Trung tâm Kiểm soát và Phòng chống Bệnh dịch, nhưng kết quả là "Trang này không tồn tại". Vậy là họ đã xóa sạch dấu vết của bố nó trên trang mạng chính phủ. Các tin tức về "Bác sĩ Ephraim Goodweather" khẳng định ông là một nhân viên CDC tai tiếng đã làm giả một video cốt để cho thấy một con người bị biến thành ma cà rồng đang bị tiêu diệt. Tin tức cho biết ông đã đăng tải nó (thực ra Zack đã đăng hộ bố, một video bố không muốn cho nó xem) lên mạng để lợi dụng sự kích động do nhật thực gây ra cho mục đích cá nhân. Rõ ràng đoạn cuối đó thật vớ vẩn. Bố nó làm gì có "mục đích" gì ngoài cứu mạng người? Một trang thời sự miêu tả bác sĩ Goodweather là "một kẻ nghiện rượu bị vướng vào một cuộc tranh chấp giành quyền nuôi con và hiện giờ được cho rằng đang trên đường bỏ trốn cùng đứa con trai đã bị ông ta bắt cóc". Tin này khiến Zack cảm thấy như có một tảng băng chặn trong lồng ngực. Bài báo đưa tiếp thông tin cả vợ cũ của Goodweather lẫn bạn trai cô hiện đều đang mất tích và có thể đã chết.
Dạo gần đây, mọi thứ đều khiến Zack thấy buồn nôn, nhưng tính thiếu trung thực của bài báo này đặc biệt khiến nó tổn thương. Tất cả đều sai sự thật, từng từ từng chữ một. Họ thực sự không biết sự thật sao? Hay là... họ không quan tâm? Có lẽ họ đang cố lợi dụng rắc rối của bố mẹ nó cho mục đích của chính họ chăng?
Còn mục phản hồi thì sao? Các bình luận thậm chí còn tệ hơn. Nó không thể chịu nổi những lời họ nói về bố nó, cũng như sự kẻ cả ra chiều đạo đức hơn người của những người đăng ẩn danh này. Ngay bây giờ, nó đang phải đối mặt với sự thật phũ phàng về mẹ mình - trong khi những bình luận ác ý tầm thường lan tràn trên các blog và forum đều hoàn toàn bỏ qua vấn đề chính.
Làm sao có thể tiếc thương cho một người chưa thật sự chết? Làm sao có thể sợ một người mãi mãi khao khát ta?
Nếu thế giới biết được sự thật theo cái cách Zack đã biết sự thật, vậy thì danh tiếng của bố nó sẽ được phục hồi, và người ta sẽ lại lắng nghe ông - nhưng ngoài ra sẽ không có gì thay đổi cả. Mẹ của nó, cuộc sống của nó vĩnh viễn không còn như cũ.
Vậy nên, chủ yếu là Zack muốn toàn bộ chuyện này qua đi. Nó muốn một điều kỳ diệu nào đó sẽ xảy ra để mọi thứ trở lại bình thường đứng đắn. Như hồi nó còn nhỏ - khoảng năm tuổi gì đó, nó làm vỡ gương nên đã trùm một tấm vải lên, rồi dốc hết sức cầu nguyện cho nó lành lại trước khi bố mẹ phát hiện ra. Hay như cái cách nó thường mong bố mẹ nó sẽ lại yêu nhau. Rằng một ngày nào đó, họ sẽ tỉnh dậy và nhận ra họ đã phạm một sai lầm lớn đến thế nào.
Giờ thì nó thầm mong bố nó có thể làm được điều phi thường nào đó. Bất chấp tất cả, Zack vẫn cho rằng một kết thúc có hậu nào đó đang đợi họ phía trước. Đợi tất cả bọn họ. Thậm chí có thể còn mang mẹ nó trở lại như xưa.
Nó cảm thấy nước mắt trào lên, nhưng lần này, nó không cố ngăn lại. Nó đang ngồi trên mái nhà; nó đang ở một mình. Nó tha thiết muốn gặp lại mẹ. Ý nghĩ đó khiến nó phát hoảng - nhưng nó vẫn khao khát mẹ tới. Để được nhìn vào mắt mẹ. Để nghe giọng mẹ. Nó ước gì mẹ sẽ giải thích cho nó về mọi chuyện rắc rối mẹ đã gây ra. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi...
Một tiếng hét ở đâu đó sâu trong màn đêm đưa nó về với thực tại. Nó nhìn về phía phố trên, thấy những ngọn lửa ở bờ Tây, một cột khói đen kịt. Nó nhìn lên trên. Đêm nay trời không sao. Chỉ có vài chiếc máy bay. Chiều nay nó đã nghe tiếng máy bay chiến đấu bay vù vù trên đầu.
Zack lau mặt vào khuỷu tay áo rồi quay lại với chiếc máy tính. Sau khi tìm kiếm chớp nhoáng trên màn hình, Zack đã phát hiện ra một thư mục file video nó không được phép xem. Nó mở file và nghe thấy giọng bố, rồi nó nhận ra bố đang điều khiển máy quay. Máy quay của Zack, chiếc máy quay bố đã mượn.
Ban đầu, khó nhìn ra được đối tượng được quay, thứ gì đó trong một chuồng chó tối om. Một thứ đang ngồi chồm hỗm vươn về phía trước. Một tiếng gầm gừ nơi yết hầu, tiếng rít từ cuống họng. Tiếng dây xích lanh canh. Máy quay vào cận cảnh hơn, hình thù trong bóng tối rõ nét hơn và Zack nhìn thấy cái miệng đang há ra của nó. Một cái miệng há rộng hơn hẳn bình thường, bên trong có thứ gì đó trông giống một con cá bạc thuôn dài đang ngoe nguẩy.
Đôi mắt của thứ trong chuồng trợn to và nhìn trừng trừng. Lúc đầu, Zack nhầm tưởng ánh mắt nó mang nỗi buồn, và lấy làm đau lòng. Một chiếc vòng cổ - có vẻ là vòng cổ chó - siết vào cổ nó, xích nó vào nền nhà bẩn thỉu đằng sau. Sinh vật này trông bơt bạt bên trong cái chuồng tối om, tái nhợt đến độ nó gần như tỏa sáng. Rồi một chuỗi âm thanh kỳ lạ vang lên - tách-bụp, tách-bụp, tách-bụp - và ba chiếc đinh bạc bay vọt tới từ đằng sau máy quay (từ chỗ bố?) cắm vào thứ ở trong chuồng như những viên đạn chứa kim tiêm. Máy quay giật lên khi cái thứ kia khàn giọng gầm lên, một con thú ốm yếu chìm trong đau đớn.
"Đủ rồi,” một giọng nói vang lên trong đoạn ghi hình. Giọng Setrakian, nhưng không hề giống tông giọng Zack từng nghe từ miệng ông chủ tiệm cầm đồ tử tế. "Hãy giữ sự khoan dung.”
Rồi ông già tiến vào khung hình, ngâm nga vài từ nào đó bằng một ngôn ngữ xa lạ có vẻ cổ xưa - gần như để triệu tập sức mạnh hay buông lời nguyền rủa. Ông nhấc thanh kiếm bạc lên - dài và sáng loáng dưới ánh trăng - và thứ trong chuồng rú lên khi Setrakian mạnh mẽ vung kiếm...
Các giọng nói kéo tâm trí Zack thoát khỏi đoạn video. Các giọng nói từ con phố bên dưới. Nó tắt máy tính rồi đứng lên, ở nguyên vị trí, nhòm qua phần rìa mái nhô ra nhìn xuống dưới phố 118.
Một nhóm năm người đàn ông rảo bước dọc dãy nhà tiến về phía tiệm cầm đồ, theo sau là một chiếc suv chầm chậm lăn bánh. Họ mang theo vũ khí - súng - và đập cửa từng nhà. Chiếc suv dừng lại ở giao lộ, ngay phía trước cửa tiệm cầm đồ. Mấy người đàn ông đi bộ tiến về phía tòa nhà, lắc ầm ầm cổng bảo vệ. Gọi to, "Mở cửa!"
Zack lùi lại. Nó quay người tiến về phía cửa mái, nhận ra mình nên quay lại phòng, nhỡ đâu có ai đến tìm.
Rồi nó thấy cô. Một cô gái, một thiếu nữ, có lẽ đang học cấp ba. Đang đứng trên mái nhà bên cạnh, phía bên kia một khu đất trống sát góc cửa tiệm. Làn gió nhẹ nâng tà váy ngủ dài của cô lên, khiến phần váy chỗ đầu gối gợn sóng, nhưng gió không thổi bay mái tóc dày buông xõa của cô.
Cô đứng trên phần rìa mái nhô ra. Ở ngay rìa, thăng bằng tuyệt đối, không hề dao động. Đứng sẵn sàng trên mép, như thể đang định nhảy. Cú nhảy không thể thực hiện. Muốn nhảy nhưng biết thừa mình sẽ thất bại.
Zack nhìn cô chằm chằm. Nó không biết. Nó không chắc. Nhưng nó nghi ngờ.
Dù sao đi nữa, nó vẫn đưa một tay lên vẫy. Nó vẫy gọi cô.
Cô chằm chằm nhìn lại nó.