Bên trong căn hộ phía trên cửa tiệm, Gabriel Bolivar di chuyển từ phòng này sang phòng khác. Những tấm gương tráng bạc lấp kín tường thay cho các bức tranh, như thể một lời nguyền lạ lùng nào đó đã biến các tác phẩm nghệ thuật thành thủy tinh. Hình ảnh phản chiếu mờ mờ của cựu ngôi sao nhạc rock đi theo hắn qua từng phòng trên đường tìm kiếm ông già Setrakian và các chiến hữu.
Bolivar dừng lại ở căn phòng mà mẹ thằng bé đã cố xâm nhập - bức tường được đóng ván phía sau một cái lồng sắt.
Không có ai.
Có vẻ như họ đã di tản hết. Bolivar ước gì người mẹ đi cùng họ đến đây. Mối liên hệ huyết thống của cô với thằng bé sẽ chứng tỏ được giá trị. Nhưng Chúa Tể đã giao nhiệm vụ cho Bolivar, và ý nguyện của nó sẽ được thực hiện.
Thay bằng người mẹ, công việc do thám được giao cho các cảm nhân, những đứa trẻ mù vừa bị biến đổi. Bolivar ra bếp để gặp một đứa ở đó, một thằng bé mắt đen ngòm, đang bò trên cả bốn chi. Nó đang "nhìn" ra ngoài cửa sổ về phía đường, sử dụng giác quan thứ sáu của mình.
Tầng hầm? Bolivar hỏi.
Không có ai, thằng bé nói.
Nhưng Bolivar cần tận mắt chứng kiến, cần phải chắc chắn, vậy nên hắn đi qua thằng bé để tới cầu thang. Bolivar dùng cả hai tay và đôi chân trần để theo đường lan can xoắn ốc qua một lầu xuống tới tầng trệt, nơi các cảm nhân khác đã rút lui vào tiệm cầm đồ - rồi tiếp tục đi xuống tầng hầm đến một cánh cửa khóa kín.
Lính của Bolivar đã ở sẵn dưới đó theo mệnh lệnh ngoại cảm của hắn. Chúng kéo cánh cửa khóa bằng bàn tay quá khổ mạnh mẽ, cắm móng những ngón tay giữa như móng vuốt chai cứng vào khung cửa cài then sắt cho đến khi có được điểm tựa, rồi dồn lực giật cánh cửa ra khỏi khung.
Mấy con đầu tiên bước vào đã vấp phải những cây đèn tia cực tím bao quanh phía bên trong ngưỡng cửa, các tia điện màu chàm nướng chín cơ thể đầy virus của chúng, bọn ma cà rồng tan biến giữa những tiếng thét gào và mây bụi. Đám còn lại bị ánh đèn đẩy lui ra, che mắt bước ngược về phía cầu thang xoắn ốc. Chúng không thể nhìn được qua ngưỡng cửa.
Bolivar là tên đầu tiên lần tay vịn rút lui lên cầu thang, dẫn đầu đám kia. Ông già có thể vẫn còn ở trong đó.
Bolivar phải tìm đường khác để vào.
Rồi hắn nhận ra các cảm nhân đang căng người trên sàn nhà, quay mặt về phía những ô cửa sổ vỡ và con phố bên ngoài, giống như những con chó săn phản ứng trước mùi. Con đầu tiên trong bọn - một con bé mặc đồ lót dính đất - gầm gừ nhảy bật qua đống thủy tinh vỡ lởm chởm ra ngoài đường.
Con bé nhắm thẳng vào Angel, nhảy lên bằng cả bốn chi với vẻ uyển chuyển của một con nai. Ông già đô vật lùi xuống đường, không muốn dính tới con bé, nhưng nó đã chốt mục tiêu lớn nhất và đang chăm chăm hạ gục ông. Nó bật lên khỏi mặt đường, mắt đen ngòm, miệng há ra - và Angel chuyển lại về chế độ đấu vật, đối phó với con bé như thể nó là một kẻ thách đấu vừa ném mình vào ông từ trên góc võ đài. Ông áp dụng Nụ hôn thiên sứ, cú đòn mở lòng bàn tay hất con bé đang đà lao tới bay thẳng lên không trung, khiến cơ thể dẻo dai nhỏ nhắn của nó bay đi tận mười mấy mét rồi lăn lông lốc xuống đường.
Angel lập tức chùn lại. Một trong những nỗi thất vọng lớn của đời ông là không biết mặt bất kỳ đứa con nào của mình. Con bé là ma cà rồng, nhưng quá giống người - vẫn còn là một đứa trẻ - và ông tiến về phía con bé, giơ bàn tay trần ra. Nó quay lại và rít lên, cặp mắt mù trông như hai quả trứng chim đen thui, còn vòi chích, có lẽ dài gần một mét, ngắn hơn đáng kể so với vòi của một ma cà rồng trưởng thành, vụt ra nhắm vào ông. Đầu vòi chích quật qua quật lại trước mắt ông như đuôi một con quỷ, và Angel chết đứng.
Gus vội can thiệp, kết liễu con bé bằng một nhát kiếm mạnh quét cả lên mặt đường, lóe tia lửa.
Con bé vừa bị giết thì những ma cà rồng khác bèn ùa ra tấn công. Một trận chiến tàn bạo, Gus và băng Sapphires ban đầu bị áp đảo với quân số ba chọi một, sau đó là bốn chọi một khi đám ma cà rồng chạy ra khỏi tiệm cầm đồ và xuất hiện từ dưới các tầng hầm của những tòa nhà liền kề đang cháy dọc phố. Có lẽ chúng được triệu hồi tới trận đánh qua tín hiệu ngoại cảm, hoặc chỉ đơn giản là chúng nghe thấy tiếng chuông reng báo giờ ăn tối. Tiêu diệt được một con là sẽ có hai con nhắm tới bạn.
Rồi một tiếng súng săn nổ lên gần Gus và một con ma cà rồng cướp bóc bị xẻ làm đôi. Cậu quay lại và thấy Quinlan, thủ lĩnh thợ săn của các Chúa Tể cổ Đại, đang lần lượt bắn gục đám máu trắng nổi loạn với sự chuẩn xác của một quân nhân. Anh ta hẳn cũng ngoi lên từ dưới đất như những con kia. Trừ phi anh ta vẫn theo dõi Gus và băng Sapphires suốt bấy lâu nay từ dưới lòng đất tối tăm.
Chính lúc đó– khi các giác quan được tăng cường bởi adrenaline từ cuộc chiến – Gus nhận thấy không có con giun máu nào trườn bên dưới lớp da trong mờ của Quinlan. Mọi ma cà rồng già, kể cả những thợ săn khác, đều có giun bò nhung nhúc, vậy mà lớp da thịt gần như óng ánh của anh ta lại phẳng lì và nhẵn nhụi như mặt bánh pudding.
Nhưng trận chiến vẫn tiếp tục, và phát hiện ấy thoáng chốc đã trôi khỏi tâm trí. Màn giết chóc của Quinlan đã dọn được khoảng trống cần thiết, và băng Sapphires, giờ không còn nguy cơ bị vây hãm, đẩy trận đánh từ giữa đường tiến vào tiệm cầm đồ. Bọn trẻ con chờ sẵn, trên cả bốn chi, ở rìa cuộc chiến, hệt như đàn sói con chờ giết một con hươu suy yếu. Quinlan bắn một phát về phía chúng, và các sinh vật mù vừa chạy tán loạn vừa kêu ré lên khi anh ta nạp đạn.
Angel bẻ gãy cổ một ma cà rồng bằng một cú vặn tay đột ngột, và rồi, chỉ cần một chuyển động nhanh nhẹn, hiếm thấy ở một người tầm tuổi – và kích thước này, ông xoay người dùng cái cùi chỏ khổng lồ hất một con khác đập vào tường vỡ sọ.
Gus nhìn thấy cơ hội của mình, liền tách ra khỏi cuộc hỗn chiến, cầm kiếm chạy vào trong tìm ông già. Cửa tiệm vắng tanh, thế nên cậu chạy lên cầu thang, bước vào một căn hộ cũ kỹ từ thời trước chiến tranh.
Những tấm gương cho cậu biết mình đang ở đúng chỗ – nhưng ông già không ở đây.
Cậu bắt gặp hai ma cà rồng cái trên đường đi xuống, bèn cho chúng nếm mùi gót ủng trước khi chém thanh kiếm bạc xuyên người chúng. Tiếng thét của chúng kích thích cậu trong lúc cậu nhảy qua xác chúng, tránh dòng máu trắng đang rỉ xuống các bậc thang.
Cầu thang dẫn tiếp xuống dưới mặt đất, nhưng cậu phải trở lại với các bằng hữu đang chiến đấu vì tính mạng và linh hồn mình dưới bầu trời vương khói.
Trước khi bước ra, cậu để ý thấy một đoạn tường vỡ gần cầu thang, để lộ những ống nước cổ bằng đồng dựng thẳng đứng. Cậu đặt kiếm xuống một giá trưng bày trâm cài tóc và trang sức bằng đá chạm, tìm thấy một cây gậy bóng chày có chữ ký tặng của Chuck Knoblauch đội Louisville Slugger với nhãn giá 39,99 đô. Cậu bổ mạnh vào tấm ván lát tường, đập toang nó ra cho đến khi tìm được đường ống ga. Một ống dẫn cũ bằng gang. Dùng cây gậy bóng chày đập ba phát ngon lành là mối nối của nó tách rời ra – may là không tạo ra bất kỳ tia lửa nào.
Mùi ga tự nhiên tràn ngập căn phòng, từ ống dẫn đứt gãy thoát ra không phải một tiếng rít lạnh lẽo mà là một tiếng gầm đùng đục.