Bọn cảm nhân bu lại quanh Bolivar, và hắn cảm nhận được sự đau đớn của chúng.
Chiến binh cầm khẩu Sling săn này. Anh ta không phải người. Anh ta là ma cà rồng.
Nhưng anh ta khác biệt.
Bọn cảm nhân không đọc được suy nghĩ anh ta. Kể cả nếu anh ta thuộc dòng giống khác - và rõ ràng là như vậy - chúng lẽ ra vẫn có thể truyền đạt được thông tin gì đó về anh ta cho Bolivar, miễn là anh ta cũng từ con giun mà ra.
Bolivar bối rối trước sự hiện diện kỳ lạ này và buộc phải tấn công. Nhưng bọn cảm nhân, đọc được ý định của hắn, bèn nhảy ra cản đường. Hắn cố kéo chúng ra, nhưng sự kiên định ngoan cường của chúng cũng đủ lạ thường để hắn phải quan tâm.
Một điều gì đó sắp xảy ra, và hắn cần lưu ý đến nó.
Gus lấy lại kiếm và chém một con ma cà rồng khác đang chắn lối - con này mặc đồ khử trùng của bác sĩ - trên đường ra ngoài để vào tòa nhà bên cạnh. Sang đến đó, cậu giật toạc một phần bậu cửa sổ đang cháy, chạy trở lại trận chiến với tấm ván rực lửa trong tay. Chọc phần đầu nhọn xuống, cậu cắm nó vào lưng một ma cà rồng vừa chết để tấm gỗ dựng thẳng như một ngọn đuốc.
"Creem!" cậu gọi lớn, cần sát thủ lấp lánh màu bạc yểm trợ trong lúc cậu lục tìm cái nỏ trong túi dụng cụ. Cậu dò dẫm tìm tên bạc, cuối cùng cũng thấy một mũi. Gus xé một mảnh áo của con ma cà rồng bị hạ, quấn nó quanh đầu mũi tên buộc chặt lại, rồi nạp tên vào nỏ, nhúng đoạn vải quấn tên vào ngọn lửa và giơ nỏ về phía cửa tiệm.
Một ma cà rồng mặc bộ đồ thể thao nhuốm máu điên cuồng chạy tới chỗ Gus, và Quinlan chặn sinh vật này lại bằng một cú đòn trí mạng vào cổ họng. Gus tiến lên lề đường, hét lên, "Mọi người, lùi lại!" rồi nhắm bắn mũi tên đang rực cháy, nhìn nó xuyên qua khung cửa sổ vỡ và băng ngang cửa tiệm, hạ cánh ở bức tường phía sau.
Gus guồng chân chạy ra xa trong lúc tòa nhà nát vụn chỉ trong một tiếng nổ. Mặt tiền bằng gạch đổ xuống, tràn cả ra đường , mái nhà và các trụ đỡ bằng gỗ bắn tung tóe như bánh pháo.
Sóng xung kích hất mấy con ma cà rồng lạc lối ra đường. Sự thiếu oxy khiến dãy nhà chìm trong bầu không khí tĩnh lặng kỳ lạ sau vụ nổ, hòa với tiếng o o trong tai họ.
Gus quỳ gối, rồi đứng thẳng dậy. Tòa nhà ngay góc đường không còn nữa, đã bị san phẳng như bị một bàn chân khổng lồ giẫm lên. Bụi bay tứ tung, những ma cà rồng sống sót bắt đầu vươn dậy xung quanh họ. Chỉ có vài con đã chết hẳn do bị gạch văng trúng đầu. Đám còn lại hồi phục nhanh chóng sau vụ nổ và lại chuyển ánh mắt hau háu về phía băng Sapphires.
Qua khóe mắt, Gus thấy Quinlan chạy về phía bên kia con phố, nhảy xuống một cầu thang ngắn dẫn đến một căn hộ dưới tầng hầm. Gus không hiểu tại sao anh ta lại rút lui cho tới khi cậu nhìn lại đống đổ nát cậu vừa gây ra.
Áp lực từ vụ nổ lên không gian xung quanh đã xua tan màn khói, không khí đang chuyển động nổ bung tạo ra một vết nứt. Một lỗ thủng tách đôi bóng tối, trút xuống ánh mặt trời rạng rỡ, thanh tẩy.
Khói tan đi, ánh nắng vượt ra khỏi khu vực chịu ảnh hưởng, lan rộng thành một cái nón vàng rực rỡ tỏa sáng chói lòa - mấy con ma cà rồng ngu ngốc chỉ cảm nhận được các tia nắng lơ lửng trên đầu khi đã quá trễ.
Gus nhìn chúng tan biến xung quanh mình cùng những tiếng thét ma quái. Cơ thể chúng đổ xuống, ngay lập tức teo lại thành hơi và tro tàn. Một vài con cách mặt trời một khoảng an toàn liền quay đầu chạy trốn vào các tòa nhà lân cận.
Chỉ có bọn do thám là phản ứng khôn ngoan, đoán trước được ánh mặt trời sắp lan đến bèn tóm lấy Bolivar. Đám ma cà rồng nhỏ hì hục họp sức kéo hắn tránh khỏi những tia nắng chết chóc đang kéo đến - vừa kịp lúc, rồi chúng giật tung tấm lưới thông khí trên vỉa hè và quắp lấy hắn lôi xuống dưới mặt đất.
Đột nhiên, chỉ còn lại băng Sapphires, Angel và Gus trên con phố ngập nắng. Họ vẫn cầm vũ khí trên tay, nhưng không còn kẻ địch nào trước mặt.
Chỉ là một ngày nắng khác ở khu Đông Harlem.
Gus đến khu vực thảm họa, tiệm cầm đồ đã bật tung cả nóc . Tầng hầm giờ đã lộ thiên, đầy những viên gạch bốc khói và lớp bụi lắng xuống. Cậu gọi Angel, và ông tập tễnh bước tới giúp Gus chuyển vài tấm vữa nặng, dọn quang lối đi. Gus trèo xuống giữa đống đổ nát, Angel theo sau. Cậu nghe thấy tiếng xì xèo, nhưng hóa ra chỉ là mấy mối nối điện bị đứt vẫn còn dòng điện chạy qua. Cậu ném vài viên gạch sang bên, tìm thi thể trên sàn, vẫn lo rằng ông già có thể đã trốn trong này suốt từ đó đến giờ.
Không có cái xác nào. Quả thực, cậu chẳng tìm được gì mấy, chỉ có rất nhiều kệ trống. Như thể ông già vừa di tản không lâu. Cánh cửa dẫn xuống tầng hầm được bao quanh bởi những cây đèn cực tím giờ đang tỏa ra tia sáng màu cam. Có lẽ đây từng là một loại boong ke gì đó, kiểu như một chốn trú ẩn phòng khi ma cà rồng tấn công - hoặc nếu không thì là một căn hầm được xây dựng để chặn ma cà rồng ở ngoài.
Gus nấn ná ở đó lâu hơn dự định - vết nứt khói đã tự lành lại, một lần nữa chặn đứng ánh mặt trời - đào bới trong đống gạch vụn để tìm gì đó, bất cứ thứ gì có thể giúp cậu trong chuyện này.
Angel phát hiện ra, bị che dưới thanh dầm gỗ rơi từ trên xuống, một chiếc hộp lưu niệm nhỏ, đóng kín, đang nằm nghiêng, được làm hoàn toàn bằng bạc. Một món đồ đẹp. Ông nâng nó lên cho cả nhóm thấy, đặc biệt là Gus.
Gus nhận chiếc hộp từ tay ông. "Ông già," cậu nói. Rồi mỉm cười.