Tàn Thế

Lượt đọc: 1217 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ga Pennsylvania

KHI GA PENNSYLVANIA cũ được mở vào năm 1910, nó từng được xem như một công trình vĩ đại. Một thánh đường sang trọng của giao thông công cộng, cũng là không gian trong nhà lớn nhất New York, một thành phố có khuynh hướng làm quá mọi thứ từ cả một thế kỷ trước.

Việc phá bỏ nhà ga gốc, được bắt đầu vào năm 1963, để thay thế bằng hệ thống đường hầm và hành lang rối rắm hiện tại đã được lịch sử nhìn nhận như một chất xúc tác cho phong trào bảo tồn lịch sử hiện đại, xét ở chỗ nó có lẽ là thất bại đầu tiên - và có vài người cho rằng lớn nhất - của xu hướng "đổi mới thành thị".

Ga Penn vẫn là trung tâm vận chuyển đông đúc nhất ở Mỹ, phục vụ 600.000 khách mỗi ngày, nhiều gấp bốn lần nhà ga Grand Central. Nó được vận hành bởi Công ty Vận tải Đường sắt Quốc gia, Cơ quan Giao thông Đô thị (MTA) và Cơ quan Vận tải New Jersey - với một ga thuộc Cơ quan Quản lý Cảng Xuyên sông Hudson (PATH) chỉ cách đó một dãy nhà, vốn có thể đến được bằng một lối đi ngầm giờ đã đóng cửa được vài năm vì lý do an ninh.

Ga Penn mới cũng dùng chính các sân ga dưới mặt đất của ga Penn trước kia. Eph đã đặt vé cho Zack, Nora và mẹ Nora trên hệ thống tàu nhanh Keystone, đi thẳng qua Philadelphia đến trạm cuối cùng ở thủ phủ bang, Harrisburg. Thường thì chuyến đi kéo dài bốn tiếng, nhưng cũng có thể chậm hơn đáng kể. Một khi đã lên tàu, Nora sẽ xem xét tình hình và sắp xếp di chuyển đến trại nữ sinh.

Eph để xe ở bãi đỗ taxi trống trơn cách đó một dãy nhà và dẫn họ đi bộ qua những con phố tĩnh lặng tới ga tàu. Một đám mây đen lơ lửng phía trên thành phố, theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, khói lởn vởn như báo điềm gở khi họ băng qua các mặt tiền cửa hàng trống hoác. Các cửa sổ trưng bày đã vỡ, thậm chí bọn cướp bóc cũng chẳng còn - phần lớn đều đã biến thành kẻ cướp máu người.

Thành phố sụp đổ mới nghiêm trọng và nhanh chóng làm sao.

Chỉ đến khi họ tới được cổng trung tâm thương mại Joe Louis ở đại lộ 7, bên dưới tấm bảng hiệu của sân vận động Madison Square Garden, Eph mới lại nhận thấy được chút dáng vẻ của New York hồi vài tuần trước, hồi tháng trước. Cảnh sát và nhân viên Cơ quan Quản lý Cảng trang phục màu cam hướng dẫn đám đông bị đàn áp, duy trì trật tự trong lúc đưa họ vào trong.

Mọi người xuống sảnh lớn bằng các thang cuốn đã dừng hoạt động. Đám đông với những đôi chân không ngơi nghỉ đã cho phép nhà ga giữ vững danh hiệu là một trong những thành lũy cuối cùng của loài người trong một thành phố ma cà rồng - kháng cự lại sự xâm chiếm của chúng dù đang ở cách lòng đất không xa. Eph chắc chắn hầu hết, nếu không phải là tất cả, các đoàn tàu đều đã bị hoãn, nhưng chỉ cần chúng vẫn hoạt động là đủ rồi. Sự hối hả của những con người sợ hãi khiến anh thấy an tâm. Nếu tàu dừng hoạt động thì nơi đây đã thành bạo loạn rồi.

Chỉ còn một số ít đèn trần hoạt động. Không có cửa hàng nào còn mở, các giá kệ đều trống trơn, các thông báo viết tay [1] dán đầy trên các cửa sổ.

Tiếng gầm của đoàn tàu đang tiến vào trên một sân ga ở tầng dưới giúp Eph yên lòng hơn trong lúc anh quàng túi của Nora và bà Martinez lên vai, còn Nora thì lo đỡ cho mẹ cô khỏi ngã. Sảnh lớn kẹt cứng, nhưng anh vẫn thấy mừng vì sức ép của đám đông; anh nhớ cảm giác được làm một sinh thể bị đám người vây quanh.

Lính Vệ binh Quốc gia đứng ở phía trước, vẻ u sầu và kiệt sức. Tuy vậy, họ vẫn săm soi từng khuôn mặt lướt qua, và Eph thì vẫn đang là kẻ bị truy nã.

Thêm nữa, anh đã nhét khẩu súng đạn bạc của Setrakian vào sau cạp quần, thế nên Eph chỉ đi cùng họ đến chỗ mấy cây cột lớn màu xanh, chỉ tay về cổng chờ của Amtrak ở khúc ngoặt.

Mariela Martinez trông hoảng sợ và thậm chí còn phần nào tức giận. Đám đông khiến bà bực mình. Mẹ của Nora, một cựu nhân viên chăm sóc sức khỏe tại gia, hai năm trước đã được chẩn đoán mắc chứng Alzheimer giai đoạn đầu. Đôi lúc bà nghĩ Nora mới mười sáu tuổi, điều này thường dẫn tới các cuộc tranh cãi xem ai mới phải chăm sóc cho ai. Tuy nhiên, hôm nay, bà lại im lặng, choáng ngợp và đắm chìm trong suy nghĩ, lạc lõng và lo lắng vì phải xa nhà. Không còn lời qua tiếng lại với người chồng đã khuất; không còn nằng nặc đòi ăn diện để đi dự tiệc. Bà mặc áo mưa dài bên ngoài bộ váy ở nhà màu vàng nghệ, mái tóc muối tiêu tết thành búi dày thả nặng nề sau lưng. Bà vừa gặp đã thích Zack và nắm tay thằng bé suốt quãng đường, khiến Eph rất vui kể cả khi lòng đau như cắt.

Eph quỳ gối xuống trước mặt con trai. Thằng bé nhìn đi chỗ khác, như thể không muốn làm điều này, không muốn chào tạm biệt. "Con giúp cô Nora chăm sóc bà Martinez nhé?"

Zack gật đầu. "Sao lại phải là trại nữ sinh ạ?"

"Vì cô Nora là con gái và cô ấy từng đến đó. Sẽ chỉ có ba người ở đó thôi."

"Cả bố nữa chứ!" Zack nói vội. "Khi nào bố đến?"

"Sớm thôi, bố hy vọng vậy."

Eph đặt hai tay lên vai Zack. Zack giơ tay lên nắm chặt cẳng tay Eph. "Bố hứa nhé?"

"Sớm hết mức có thể."

"Đó không phải lời hứa."

Eph siết chặt vai thằng bé, nói dối. "Bố hứa."

Zack không tin, Eph dám chắc như thế. Anh cảm nhận được Nora đang nhìn xuống hai người họ.

Eph nói, "Ôm bố một cái nào."

"Tại sao?" Zack nói, hơi lùi lại. "Con sẽ ôm bố khi gặp bố ở Pennsylvania."

Eph thoáng cười. "Vậy thì ôm một cái để cổ vũ bố đi."

"Con không hiểu tại sao..."

Eph kéo thằng bé lại gần, ôm nó thật chặt trong khi đám đông lướt qua họ. Thằng bé vùng vẫy, nhưng không thật gắng sức, rồi Eph hôn lên má nó thả nó ra.

Eph đứng dậy và Nora chen lên phía trước anh, khẽ đẩy Eph lùi lại hai bước. Đôi mắt nâu của cô đầy mãnh liệt, nhìn thẳng vào mắt anh. "Giờ nói cho em biết đi. Anh đang định làm gì thế?"

"Anh định tạm biệt em."

Cô đứng sát lại, như một người tình đang nói lời giã biệt, chỉ có điều khớp đốt ngón tay cô ấn thẳng vào hõm xương ức anh và xoắn lại như đang vặn ốc. "Sau khi bọn em đi... anh định làm gì? Em muốn biết."

Eph nhìn qua vai cô về phía Zack, lúc này đang đứng với mẹ Nora, nghiêm túc nắm tay bà. Eph nói, "Anh định tìm cách dừng chuyện này lại. Em nghĩ sao?"

"Em nghĩ đã quá muộn rồi, và anh biết điều đó. Đi cùng bọn em đi. Nếu anh đang làm chuyện này vì ông già - em cũng cảm thấy giống như anh về ông ấy. Nhưng kết thúc rồi, cả hai ta đều biết mà. Đi với bọn em đi. Ta sẽ tập hợp lại ở đó. Ta sẽ nghĩ ra bước kế tiếp. Setrakian sẽ hiểu thôi."

Eph cảm thấy lực kéo của cô lớn hơn nỗi đau khi khớp ngón tay cô đè vào xương ức của anh. "Ta vẫn còn một cơ hội ở đây," anh nói. "Anh tin là vậy."

"Chúng ta" - cô đảm bảo sao cho anh thấy được cô đang nói tới hai người họ - "cũng vẫn còn cơ hội, nếu giờ cả hai ta cùng đi khỏi đây."

Eph kéo cái túi cuối cùng xuống khỏi vai và quàng nó lên vai cô. "Túi vũ khí," anh nói. "Phòng trường hợp em gặp rắc rối."

Những giọt nước mắt giận dữ ướt đẫm mắt cô. "Anh nên biết là nếu rốt cuộc anh làm chuyện ngu ngốc gì ở đây, nhất định em sẽ ghét anh mãi mãi."

Anh gật đầu.

Cô hôn môi anh, vòng tay ôm anh. Tay cô sờ thấy báng súng ở thắt lưng anh, và mắt cô tối sầm lại, cô ngả đầu ra sau để dò xét nét mặt anh. Trong một thoáng, Eph những tưởng cô sẽ giật nó ra và tước nó khỏi anh, nhưng thay vào đó, cô lại tiến sát vào, rướn người áp lên tai anh, má ướt nhẹp nước mắt.

Cô thì thầm, "Chưa gì em đã ghét anh rồi."

Cô lùi ra, không nhìn anh mà kéo Zack và mẹ cô lại rồi dẫn họ đến chỗ bảng thông báo giờ khởi hành.

Eph đứng đợi, nhìn Zack bước đi, thằng bé quay đầu lại tìm anh khi họ đến khúc rẽ. Eph giơ tay cao lên vẫy vẫy - nhưng thằng bé không thấy anh. Khẩu Glock nhét trong thắt lưng Eph bỗng có vẻ nặng hơn.

---❊ ❖ ❊---

CHÚ THÍCH

[1] ĐÓNG CỬA ĐẾN KHI có THÔNG BÁO MỚI

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang