Tàn Thế

Lượt đọc: 1219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

Bên trong trụ sở cũ của Dự án Canary ở góc đại lộ 11 và phố 27, giám đốc Trung tâm Kiểm soát và Phòng chống Bệnh dịch, bác sĩ Everett Barnes, đang chợp mắt trên chiếc ghế trong văn phòng cũ của Ephraim Goodweather. Ông nghe thấy tiếng chuông điện thoại, nhưng nó vẫn chưa đủ để dựng ông dậy. Phải đến khi một đặc vụ FBI đặt tay lên vai ông thì ông mới tỉnh.

Ông ngồi dậy, rũ cơn buồn ngủ, cảm thấy tỉnh táo lại. "Washington?" ông đoán.

Đặc vụ lắc đầu. "Goodweather."

Barnes ấn cái nút đang chớp sáng trên chiếc điện thoại để bàn và cầm ống nghe lên. "Ephraim? Anh đang ở đâu?"

"Ga Perm. Bốt điện thoại."

"Anh ổn chứ?"

"Tôi vừa cho con trai lên tàu rời thành phố."

"Ừ?"

"Tôi sẵn sàng góp sức rồi."

Barnes nhìn viên đặc vụ và gật đầu. "Tôi rất nhẹ nhõm khi nghe vậy."

"Tôi muốn gặp riêng ông."

"Cứ ở yên đó, tôi lên đường ngay."

Ông gác máy và người đặc vụ đưa ông chiếc áo khoác. Barnes mặc nguyên bộ đồng phục Hải quân. Họ ra khỏi văn phòng chính và xuống cầu thang ra đường, nơi chiếc suv đen của bác sĩ Barnes đang đỗ. Barnes leo vào ghế hành khách và viên đặc vụ nổ máy.

Cú đòn đầu tiên đến vô cùng đột ngột. Barnes không biết chuyện gì đang xảy ra. Không phải với ông - mà với đặc vụ FBI. Anh ta đổ người về phía trước, cằm ấn xuống còi xe. Anh ta cố giơ hai tay lên, và cú đòn thứ hai đến - từ ghế sau. Một bàn tay đang cầm khẩu súng lục. Phải thêm một cú đòn nữa thì viên đặc vụ mới gục hẳn, sụp cả người vào cửa xe.

Kẻ tấn công ra khỏi ghế sau và mở cửa bên phía tài xế, kéo anh chàng bất tỉnh ra ngoài ném lên vỉa hè như một túi quần áo chưa giặt to tướng.

Ephraim Goodweather nhảy vào ghế tài xế và đóng sầm cửa lại. Barnes mở cửa bên mình ra, nhưng Eph kéo ông lại vào trong, ấn khẩu súng vào má trong đùi Barnes thay vì đầu ông. Chỉ bác sĩ hay có lẽ binh lính mới biết ta có thể sống sót nếu bị thương ở đầu hoặc cổ, nhưng một phát đạn vào động mạch đùi chắc chắn sẽ kết liễu ta.

"Đóng lại," Eph nói.

Barnes làm theo. Eph đã lái chiếc suv đi và đang phóng đến phố 27.

Barnes cố vặn người tránh khẩu súng lục ở đùi. "Xin anh đấy, Ephraim. Hãy nói chuyện..."

"Tốt! Ông bắt đầu đi."

"Ít nhất cũng cho tôi cài dây an toàn được không?"

Eph ngoặt gấp và nói, "Không."

Barnes thấy Ephraim đã ném gì đó vào ngăn để đồ ở giữa họ: phù hiệu của viên đặc vụ FBI. Miệng súng ép chặt vào chân ông, tay trái Eph nặng trĩu trên vô lăng. "Xin anh, Ephraim, hãy thật, thật cẩn thận..."

"Bắt đầu nói đi, Everett." Eph gí mạnh khẩu súng vào chân Barnes. "Thế quái nào mà ông vẫn còn ở đây? vẫn trong thành phố? Ông muốn quan sát cận cảnh hả?"

"Tôi không biết anh đang nói về chuyện gì, Ephraim. Đây là khu vực có người bệnh."

"Người bệnh," Eph khinh bỉ.

"Người bị lây nhiễm."

"Everett, ông mà cứ nói năng kiểu thế là tôi nổ súng đấy."

"Anh vừa uống rượu."

"Còn ông vừa nói dối. Tôi muốn biết tại sao không có cái lệnh cách ly chó nào!" Nỗi phẫn nộ của Eph lấp đầy không gian trong xe. Anh ngoặt gấp sang phải để tránh một chiếc xe tải chở hàng đã hỏng và bị cướp sạch. "Chẳng có biện pháp ngăn chặn nào được các cấp có thẩm quyền đưa ra cả," anh tiếp tục. "Tại sao chuyện này vẫn được phép tiếp diễn? Trả lời tôi đi!"

Barnes dựa vào cửa, rên rỉ như một đứa bé. "Giờ nó đã hoàn toàn vượt tầm kiểm soát của tôi rồi!" ông nói.

"Để tôi đoán nhé. Ông chỉ đang làm theo lệnh thôi."

"Tôi... tôi chấp nhận vai trò của mình, Ephraim. Vào thời khắc phải đưa ra quyết định, tôi đã quyết định. Thế giới này, cái thế giới ta tưởng đã hiểu, Ephraim... nó đang nằm trên bờ vực rồi."

"Ông không cần nói."

Giọng Barnes trở nên lạnh lùng hơn. "Lợi thế đang ngả về phía bọn chúng. Đừng đánh cược theo tình cảm, Ephraim.

Mọi Cơ quan lớn đều đã thỏa hiệp, hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp. Nói vậy tức là hoặc bị mua chuộc, hoặc bị phá hoại. Điều này đang xảy ra ở cấp cao nhất."

Eph gật mạnh đầu. "Eldritch Palmer."

"Đến lúc này rồi thì chuyện đó có quan trọng thật không?"

"Với tôi thì có."

"Khi một bệnh nhân đang hấp hối, Ephraim - khi mọi hy vọng hồi phục đều không còn - một bác sĩ giỏi sẽ làm gì?"

"Anh ta tiếp tục chiến đấu."

"Anh kéo dài nó hả? Thật à? Khi cái kết là điều chắc chắn và đang tới gần? Khi họ đã không còn có thể cứu chữa được nữa - anh cho họ thuốc giảm đau và kéo dài điều không thể tránh khỏi à? Hay anh thuận theo dòng chảy của tạo hóa?"

"Tạo hóa! Chúa ơi, Everett."

"Tôi không biết phải gọi bằng từ gì khác."

"Tôi gọi nó là an tử. Cho toàn bộ nhân loại. Ông đang đóng vai kẻ bàng quan trong bộ đồng phục Hải quân, quan sát loài người chết trên bàn mổ."

"Rõ ràng anh muốn xem đây là chuyện cá nhân, Ephraim, trong khi tôi đâu có gây nên chuyện này. Hãy đổ lỗi cho bệnh, đừng đổ cho bác sĩ. Ở một mức độ nào đó, tôi cũng kinh hãi hệt như anh. Nhưng tôi là người thực tế, và có vài thứ không thể cứ ước là biến đi được. Tôi hành động như thế vì không còn sự lựa chọn nào khác."

"Luôn còn lựa chọn, Everett. Luôn luôn. Chết tiệt - tôi biết thế. Nhưng ông... ông là một thằng hèn, một kẻ phản bội, và - tệ hơn nữa - một tên đần khốn kiếp."

"Anh sẽ thua trận chiến này, Ephraim. Thực ra, nếu tôi không lầm - anh đã thua rồi."

"Để rồi xem," Eph nói, giờ đã băng qua nửa thành phố. "Ông và tôi. Rồi ta sẽ cùng xem."

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang