Tàn Thế

Lượt đọc: 1247 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Khu Flatlands

Sau khi dành thời khắc cuối cùng với người vợ quá cố của mình, Setrakian lầm bầm gì đó Fet nghe không rõ và cũng không hiểu - đó là "Hãy tha thứ cho anh, em yêu" - và rồi ông bắt tay vào việc.

Ông không cắt quả tim bằng lưỡi dao bạc vì nó có thể khiến con giun bị chết, thay vào đó ông dùng một con dao bằng thép không gỉ - gọt dần cơ quan nội tạng bị nhiễm bệnh đó. Con giun không thèm chạy trốn cho đến tận khi Setrakian giơ quả tim ra gần một trong những cây đèn uvc quanh mép bàn. Dày hơn một sợi tóc, mảnh khảnh và nhanh nhẹn, con giun mao mạch màu hồng nhạt phóng ra, nhắm ngay vào những ngón tay gãy đang nắm cán dao. Nhưng Setrakian đã sẵn sàng cho hành động này, và nó trượt xuống giữa bàn. Setrakian dùng lưỡi dao chặt một nhát, chẻ con giun ra làm đôi. Sau đó, Fet lấy hai cái ly to nhốt hai nửa đã tách rời.

Hai con giun tự tái tạo, khám phá phía bên trong vành miệng hai cái chuồng mới.

Rồi Setrakian bắt tay chuẩn bị cho cuộc thí nghiệm. Fet ngồi xuống một chiếc ghế đẩu, quan sát hai con giun đang kích động bên trong ly, bị thôi thúc bởi cơn khát máu. Fet nhớ lời Setrakian từng cảnh báo Eph, về việc tiêu diệt Kelly:

Trong khi giải thoát cho người anh yêu thương... anh sẽ nếm

trải mùi vị của việc bị biến đổi. Việc chống lại bản chất của mình. Hành động đó sẽ thay đổi vĩnh viễn một con người.

Và Nora, về việc tình yêu là nạn nhân đích thực của bệnh dịch này, là công cụ khiến ta gục ngã:

Bọn xác sống trở về vì Người Thân của mình. Tình yêu của con người biến thành nhu cầu của ma cà rồng.

Fet nói, "Sao chúng không giết ông trong những đường hầm đó? Nó vốn là bẫy mà?"

Setrakian ngẩng lên khỏi món dụng cụ. "Anh tin hay không thì tùy, nhưng hồi ấy chúng sợ tôi lắm. Tôi vẫn đang trong độ tuổi sung sức nhất, tôi đầy sức sống, tôi mạnh mẽ. Chúng quả thật là những kẻ tàn bạo, nhưng anh phải nhớ rằng vào lúc đó, quân số của chúng vẫn còn tương đối ít. Thủ thân là việc quan trọng nhất. Nhân rộng giống loài một cách vô độ là điều cấm kỵ. Nhưng chúng buộc phải làm hại tôi. Và chúng đã làm như vậy."

Fet bảo, "Chúng vẫn còn sợ ông."

"Không phải tôi. Chúng chỉ sợ điều mà tôi đại diện. Điều mà tôi biết. Thật ra, một ông già làm sao có thể chống lại một bầy ma cà rồng chứ?"

Fet không tin sự khiêm tốn của Setrakian, ít nhất cũng là trong một lúc.

Ông già tiếp tục, "Tôi tin rằng việc ta không bỏ cuộc - cái ý tưởng rằng tinh thần con người vẫn tiến lên trước nghịch cảnh - khiến chúng bối rối. Chúng rất kiêu ngạo. Nguồn gốc của chúng, nếu được xác nhận, sẽ chứng thực điều đó."

"Vậy thì nguồn gốc của chúng là gì?"

"Khi ta lấy được cuốn sách, khi tôi đã hoàn toàn chắc chắn... tôi sẽ tiết lộ cho anh biết."

Tiếng radio bắt đầu nhỏ dần, ban đầu Fet tưởng do tai anh không thính. Anh đứng dậy xoay tay đòn, tiếp điện cho radio để giữ nó chạy tiếp. Gần như không còn giọng người trên tần số phát sóng nữa, thay vào đó là âm thanh nhiễu nặng và thỉnh thoảng là các âm cao vút. Nhưng một kênh thể thao thương mại vẫn đang phát thanh, dù có vẻ như mọi phát thanh viên đều đã đi mất, chỉ duy nhất một nhà sản xuất ở lại. Anh ta đã tiếp quản micro, thay đổi format chương trình từ chuyện trò về Yankees-Mets-Giants-Jets-Rangers- Knicks sang cập nhật tin tức được chọn lọc trên mạng và đôi lúc là do thính giả cung cấp.

"... website chính thức của FBI hiện đang đăng thông báo họ đã bắt giữ ở cấp liên bang bác sĩ Ephraim Goodweather, sau một vụ việc ở Brooklyn. Anh ta là cựu quan chức CDC New York đào tẩu, kẻ đã đăng tải đoạn video đầu tiên đó - các bạn nhớ chứ? Anh chàng trong chuồng, bị xích như một con chó ấy. Nhớ hồi cái thứ quỷ quái đó có vẻ khá buồn cười và giả tạo không? Những quãng thời gian tươi đẹp ấy. Dù sao thì... ở đây cho biết anh ta đã bị bắt vì... gì đây? Tội mưu sát? Chúa ơi. Ngay lúc các bạn tưởng rằng ta có thể nhận được vài câu trả lời thực sự. Ý tôi là, từ đầu gã này đã ở ngay trung tâm vụ việc, nếu tôi nhớ không nhầm. Đúng chứ? Anh ta đã ở trên chiếc máy bay đó, chuyến bay 753. Và anh ta bị truy nã vì đã giết một trong những người phản ứng đầu tiên khác, một người làm việc cho anh ta, hình như tên là Jim Kent. Vậy nên, rõ ràng, sẽ có chuyện với anh chàng này. Theo tôi - tôi nghĩ họ sẽ âm thầm xử anh ta. Hai viên đạn vào bụng, và anh ta sẽ câm lặng mãi mãi. Một mảnh khác trong tấm ghép hình khổng lồ dường như chưa ai có thể đặt vào đúng chỗ ghép được. Nếu ngoài kia có bất kỳ ai có bất kỳ suy nghĩ gì về chuyện này, bất kỳ ý kiến, giả thuyết gì, và điện thoại của bạn vẫn còn hoạt động, hãy gọi cho tôi theo đường dây nóng thể thao..."

Setrakian ngồi, mắt nhắm nghiền.

Fet nói, "Tội mưu sát?"

"Palmer," Setrakian đáp.

"Palmer!" Fet thốt lên. "Ý ông là - đó không phải cáo buộc giả à?" Cơn sốc của Fet nhanh chóng chuyển thành ngưỡng mộ. "Bắn Palmer. Chúa ơi. Ông anh bác sĩ đó được đấy. Sao tôi không nghĩ ra chuyện đấy nhỉ?"

"Tôi rất mừng vì anh đã không nghĩ ra."

Fet xọc tay vào mớ tóc trên đỉnh đầu, như muốn gọi mình dậy. "Và rồi chỉ còn hai người, nhỉ?" Anh lùi lại, nhìn qua ô cửa sổ mở hờ ra phần trước cửa tiệm. Hoàng hôn đang đổ bóng qua những ô cửa sổ phía bên kia. "Vậy là ông đã biết chuyện này rồi à?"

"Tôi có ngờ ngợ."

"Ông không muốn cản anh ấy lại sao?"

"Tôi có thể thấy... không cách nào cản được. Người ta đôi lúc phải hành động theo những thôi thúc riêng. Hãy hiểu rằng - anh ta là một nhà khoa học y tế bị mắc kẹt trong một đại dịch có nguồn gốc đi ngược lại mọi thứ anh ta tưởng là mình biết. Thêm cả mâu thuẫn cá nhân liên quan đến vợ anh ta nữa. Anh ta đã chọn con đường anh ta cho là đúng đắn."

"Một nước đi táo bạo. Liệu nó có ý nghĩa gì không? Nếu anh ấy thành công?"

"Ồ, tôi cho là có." Setrakian trở lại với công việc sửa chữa.

Fet mỉm cười. "Tôi không nghĩ anh ấy lại có cái gan đó đấy."

"Tôi chắc chắn anh ta cũng không nghĩ đâu."

Fet có cảm giác vừa nhìn thấy một cái bóng lướt qua mấy cửa sổ mặt tiền. Lúc ấy anh đang quay nghiêng sang hướng khác nên chỉ thấy loáng thoáng. Anh có ấn tượng rằng đó là một sinh vật rất lớn.

"Hình như ta có khách đấy," Fet nói, vội vã ra cửa sau.

Setrakian đứng lên, vớ vội cây gậy đầu sói, vặn đầu gậy, để lộ vài phân bạc.

"Ở lại đây đi," Fet nói. "Chuẩn bị sẵn sàng nhé." Anh lấy khẩu súng đã nạp đầy đinh và một thanh kiếm, rồi lẻn ra cửa sau, sợ rằng Chúa Tể đang tới.

Ở lề đường phía sau, ngay khi vừa đóng cửa, Fet nhìn thấy một người đàn ông to lớn. Lông mày dày, một gã khổng lồ tầm sáu mươi tuổi, cao to ngang Fet. Ông đứng hơi còng, dồn trọng lượng sang một bên. Bàn tay xòe rộng của ông để ở ngoài, trông giống thế đứng của một đô vật.

Không phải Chúa Tể. Thậm chí còn không phải ma cà rồng. Đôi mắt của ông đã chứng thực điều đó. Kể cả những ma cà rồng mới bị biến đổi cũng di chuyển một cách kỳ lạ, ít giống người mà giống động vật, hoặc một con bọ.

Hai người nữa bước ra từ sau chiếc xe van DPW. Một người đeo đầy trang sức bạc, lùn, to con và trông mạnh mẽ, đang gầm gừ như một con chó hung hăng phủ đầy những thứ lấp lánh. Người kia trông trẻ hơn, đang chĩa mũi một thanh kiếm dài về phía Fet, nhắm thẳng vào cổ họng anh.

Vậy là họ biết dùng bạc. "Tôi là con người," Fet nói. "Nếu mấy người đang định cướp bóc gì thì ở đây tôi chẳng có gì ngoài thuốc diệt chuột đâu."

"Chúng tôi đang tìm một ông già," một giọng nói vang lên từ sau lưng Fet. Anh quay lại, đúng đối diện tất cả những người mới đến. Người kia là Gus, cổ áo rách loáng thoáng để lộ câu SOY COMO SOY được xăm ngang xương đòn. Cậu cầm một con dao bạc dài.

Ba tên giang hồ người Mexico và một cựu đô vật già có bàn tay to ngang miếng bít tết dày. "Sắp tối rồi, các cậu," Fet bảo. "Mấy người nên đi ngay bây giờ thì hơn."

Creem, tên đeo tay đấm bạc, hỏi, "Giờ sao?"

Gus nói với Fet, "Ông chủ tiệm cầm đồ. Ông ấy đâu?"

Fet đứng yên. Mấy kẻ xấc láo này được trang bị vũ khí giết chóc, nhưng anh không biết chúng, và anh không thích những gì mình không biết. "Chẳng biết cậu đang nói về ai."

Gus không tin. "Thế thì chắc bọn tao sẽ đi từng nhà vậy, thằng chó."

Fet đáp, "Nếu vậy thì phải bước qua xác tao đã." Anh chĩa cây súng bắn đinh vào họ. "Và nói cho mà biết nhé - thằng nhóc này ghê gớm ra phết đấy. Đinh ghim chặt vào xương. Dính ở đó luôn. Dù có là ma cà rồng hay không thì cũng bị thương thôi. Tao sẽ nghe mày rít ầm lên khi mày cố cạy vài mẩu bạc ra khỏi cái hốc mắt khốn kiếp của mày, cholo."

"Vasiliy," Setrakian lên tiếng, đi ra khỏi cửa hậu, gậy trong tay.

Gus nhìn Ông, nhìn đôi tay ông già. Dập nát cả, y như cậu nhớ. Lúc này ông chủ tiệm cầm đồ trông còn già hơn, nhỏ bé hơn. Dường như mấy năm đã trôi qua kể từ khi họ gặp nhau vài tuần trước. Cậu vươn thẳng người, không chắc liệu ông già có nhận ra mình hay không.

Setrakian nhìn cậu một lượt. "Ở trong tù."

Fet hỏi, "Tù?"

Setrakian giơ tay ra, thân thiện vỗ vào cánh tay Gus. "Cậu đã lắng nghe. Cậu đã học hỏi. Và cậu đã sống sót."

“A guevo. Tôi đã sống sót. Còn ông - ông đã thoát được."

"Tôi gặp may," Setrakian nói. Ông nhìn những người còn lại. "Nhưng còn bạn của cậu. Người bị ốm ấy. Cậu đã làm việc phải làm chứ?"

Gus nhăn mặt nhớ lại. "Sĩ. Tôi đã làm việc phải làm. Và kể từ lúc đó đến giờ, tôi vẫn đang làm như thế."

Angel mò tay vào chiếc ba lô trên vai, và Fet lăm lăm giương cây súng bắn đinh lên. "Bình tĩnh nào, gấu lớn," ông nói.

Angel lôi cái hộp bạc lấy từ tiệm cầm đồ ra. Gus tới lấy nó từ tay ông, mở nắp, lấy tấm thiệp bên trong ra đưa cho ông chủ tiệm cầm đồ.

Nó ghi địa chỉ của Fet.

Setrakian nhận thấy cái hộp bị lõm và đen thui, một góc méo hẳn đi vì hơi nóng.

Gus bảo ông, "Chúng cử một đám đến tìm ông. Dùng khói chắn để tấn công vào ban ngày. Khi chúng tôi tới thì bọn chúng đã nhan nhản khắp cửa tiệm của ông." Gus hất hàm về phía ba người kia. "Bọn tôi đã phải cho nổ tiệm của ông để thoát ra khỏi đó khi máu bọn tôi còn đỏ."

Setrakian chỉ lộ thoáng tiếc nuối. "Vậy là - cậu đã tham gia cuộc chiến."

"Ai, tôi á?" Gus thốt lên, khua khua lưỡi dao bạc. "Tôi chính là cuộc chiến. Đã đi xóa sổ bọn chúng được mấy ngày rồi - nhiều không đếm xuể."

Setrakian quan sát kỹ hơn vũ khí của Gus, lộ vẻ quan tâm. "Này, cậu lấy đâu ra đống vũ khí ngon cơm như thế?"

"Từ nguồn luôn," Gus nói. "Họ tìm đến tôi trong lúc tôi vẫn đang đeo còng tay chạy trốn cảnh sát. Lôi tôi ra khỏi đường."

Vẻ mặt Setrakian tối sầm lại. " 'Họ' là ai?"

"Họ. Mấy con già đời ấy."

Setrakian nói, "Chúa Tể Cổ Đại."

"Ôi Chúa ơi," Fet thốt lên.

Setrakian ra hiệu cho anh kiên nhẫn. "Phiền cậu," ông nói với Gus. "Giải thích đi."

Gus làm theo, kể lại đề nghị của những Chúa Tể Cổ Đại, rằng chúng đang giữ mẹ cậu, và rằng cậu đã tuyển chọn băng Sapphires ở thành phố Jersey để đồng hành cùng cậu làm các thợ săn ban ngày.

"Lính đánh thuê," Setrakian nói.

Gus coi đó là một lời khen. "Bọn tôi lau sàn bằng thứ máu sữa đó. Một biệt đội khó nhằn, những sát thủ ma cà rồng được việc. Những kẻ đá đít ma cà rồng, giống như thế hơn."

Angel gật đầu. Ông thích cậu nhóc này.

"Đám Cổ Đại," Gus nói. "Họ cảm thấy đây là một cuộc tấn công có dự tính. Phá vỡ các luật lệ sinh sản của họ, liều lĩnh lộ diện. Chiến dịch áp đảo hoàn toàn, tôi đoán vậy..."

Fet cười khùng khục. "Cậu đoán sao? Chắc cậu đang đùa. Không phải à? Đám sát thủ bỏ học các cậu không biết chuyện gì đang diễn ra ở đây đâu. Các cậu thậm chí còn không biết mình đang thực sự ở phe nào nữa."

"Gượm đã." Setrakian giơ tay ra hiệu cho Fet im lặng, ngẫm nghĩ. "Chúng có biết cậu đến tìm tôi không?"

"Không," Gus đáp.

"Chúng sẽ sớm biết thôi. Và chúng sẽ không hài lòng đâu." Setrakian đưa tay lên trấn an Gus, giờ đang hoang mang. "Đừng lo. Toàn bộ chuyện này là một mớ lộn xộn, một tình huống tệ hại cho bất kỳ ai chảy dòng máu đỏ trong người. Tôi rất mừng vì cậu đã tìm đến tôi."

Fet càng ngày càng thích vẻ sáng ngời trong mắt ông già khi ông nảy ra ý tưởng nào đó. Nó giúp Fet thư giãn phần nào.

Setrakian nói với Gus, "Có lẽ cậu có thể giúp tôi một việc."

Gus ném một ánh nhìn sắc lẻm sang Fet, như muốn nói, Thấy chưa này. "Ông nói đi," cậu nói với Setrakian. "Tôi nợ ông nhiều lắm."

"Cậu sẽ đưa bạn tôi và tôi đến chỗ các Chúa Tể Cổ Đại."

Đánh máy: Mọt Sách
Biên Tập: Mọt Sách
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »