Tàn Thế

Lượt đọc: 1250 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cơ quan FBI khu Brooklyn-Queens

EPH NGỒI MỘT MÌNH trong phòng thẩm vấn, tì cùi chỏ lên mặt bàn xước xát, điềm tĩnh xoa hai bàn tay. Căn phòng có mùi cà phê lâu ngày, dù chẳng thấy có cà phê cà pháo gì cả. Ánh đèn trần rọi xuống tấm gương một chiều, soi rõ một dấu vân tay con người, dấu vết ma quái còn lại của một cuộc thẩm vấn mới đây.

Cảm giác thật lạ khi biết mình đang bị theo dõi, thậm chí bị nghiên cứu. Nó ảnh hưởng đến mọi việc bạn làm, như tư thế của bạn, cách bạn liếm môi, cách bạn nhìn hay không nhìn chính mình trong tấm gương có những người bắt giữ bạn nấp đằng sau. Nếu những con chuột trong phòng thí nghiệm biết hành vi của chúng đang được nghiên cứu, vậy thì mỗi thí nghiệm tìm phô mai trong mê cung đều sẽ được nhìn dưới một góc độ khác.

Eph chờ đợi các câu hỏi của họ, có khi còn hơn FBI mong đợi các câu trả lời của anh. Anh hy vọng những câu thẩm vấn của họ sẽ giúp anh nắm được chiều hướng cuộc điều tra sắp tới, đồng thời cho anh biết lực lượng hành pháp và chính quyền đã hiểu cuộc xâm lược ma cà rồng này đến mức độ nào.

Anh đã có lần đọc được rằng hành động ngủ thiếp đi trong lúc chờ thẩm vấn là dấu hiệu quan trọng cho thấy nghi phạm là kẻ có tội. Lý do là khi nỗi lo lắng không được giải tỏa bằng hoạt động chân tay, nó sẽ khiến tâm trí tội lỗi kiệt sức - thêm vào đó còn có nhu cầu trong tiềm thức được ẩn nấp hoặc trốn thoát.

Eph vô cùng mệt mỏi và đau nhức, nhưng trên hết, anh cảm thấy nhẹ nhõm. Anh đã xong đời. Bị bắt, bị tạm giam cấp liên bang. Không còn đánh nhau, không còn tranh đấu. Dù sao đi nữa, anh cũng chẳng mấy hữu ích với Setrakian và Fet. Giờ Zack và Nora đã an toàn ra khỏi vùng nguy hiểm, đang trên đường vội vã tiến về phía Nam đến Harrisburg, anh dường như cảm thấy thích ngồi đây trong ô phạt phạm luật còn hơn ở trên ghế dự bị.

Hai đặc vụ bước vào, chẳng nói năng gì. Họ còng tay anh, Eph thấy chuyện này thật kỳ lạ. Họ không còng tay anh sau lưng mà lại ra trước mặt, rồi kéo anh rời khỏi ghế dẫn anh ra ngoài phòng.

Họ đưa anh qua một phòng tạm giam hầu như trống trơn đến một thang máy phải có chìa khóa để mở. Không ai nói gì trong lúc thang máy chạy lên trên. Cửa mở ra một hành lang không trang trí gì, và họ đi dọc hành lang đến một dãy cầu thang ngắn dẫn lên cửa ra mái nhà.

Một chiếc trực thăng đậu ở đó, cánh quạt đang tăng tốc dần, chém vào không khí buổi đêm. Quá ồn chẳng hỏi han gì được, vậy nên Eph lom khom theo hai người kia vào trong máy bay và ngồi yên khi họ thắt dây an toàn cho anh.

Trực thăng cất cánh, bay trên Kew Gardens và trên khu Brooklyn rộng lớn hơn. Eph nhìn các dãy nhà đang chìm trong ngọn lửa, chiếc trực thăng len lách giữa những cuộn khói đen dày. Toàn bộ cảnh tàn phá này đang diễn ra ác liệt phía dưới anh. Từ siêu thực không đủ để diễn tả chuyện này.

Anh nhận ra họ đang bay ngang sông Đông và rồi vô cùng băn khoăn không biết họ đang đưa anh đi đâu. Anh thấy đèn cảnh sát và cứu hỏa xoay vòng trên cầu Brooklyn, nhưng không có xe nào di chuyển, cũng chẳng thấy bóng dáng ai. Khu Hạ Manhattan nhanh chóng hiện lên quanh họ, trực thăng chúi thấp xuống, khiến anh bị những tòa nhà cao nhất chắn tầm nhìn.

Eph biết trụ sở của FBI nằm ở Federal Plaza, cách Tòa Thị chính vài dãy nhà về phía Bắc. Nhưng không, họ vẫn đang ở gần Quận Tài chính.

Trực thăng lại bay lên, đáp xuống mái nhà duy nhất còn sáng đèn trong những dãy nhà xung quanh: một vành đai đèn cứu hộ màu đỏ phân ra một bãi đỗ trực thăng. Chiếc máy bay chạm đất nhẹ nhàng, và các đặc vụ cởi dây an toàn cho Eph. Họ bắt anh đứng dậy trong khi họ chẳng thèm nhấc mông lên khỏi ghế, rồi về cơ bản là đá anh xuống mái nhà.

Anh vẫn đứng lom khom, gió đập phần phật vào quần áo trong khi chiếc trực thăng cất cánh trở lại không trung và vù vù bay về Brooklyn. Để anh lại một mình - và vẫn bị còng tay.

Eph ngửi thấy mùi cháy và mùi muối biển, tầng đối lưu bên trên Manhattan bị khói lấp đầy. Anh nhớ cảnh khói từ Trung tâm Thương mại Thế giới - màu xám trắng - bốc lên và dàn phẳng ra khi đến một độ cao nhất định, rồi phủ trọn chân trời, tạo thành một đám mây tuyệt vọng.

Đám mây này đen ngòm, che hết cả sao trời, khiến cho đêm tăm tối càng âm u.

Anh xoay người một vòng, hoang mang. Anh đi ra ngoài vòng đèn báo hạ cánh màu đỏ, và, cạnh một bộ điều hòa khổng lồ, anh thấy một cánh cửa mở, lọt ra ánh sáng yếu ớt. Anh bước đến đó, dừng ngay cửa, vươn đôi tay bị còng, đấu tranh tư tưởng xem có nên vào trong hay không, rồi nhận ra chẳng còn sự lựa chọn nào khác. Hoặc là mọc cánh, hoặc là khám phá nơi này.

Ánh đèn đỏ yếu ớt bên trong phát ra từ một bảng hiệu LỐI THOÁT HIỂM. Một cầu thang dài dẫn xuống một cánh cửa khác cũng được chặn mở. Bên kia cửa là một hành lang trải thảm với hệ thống đèn chiếu sáng đắt đỏ. Một gã đàn ông mặc vest đen đứng giữa hành lang, tay chắp lại đặt ngang eo. Eph dừng chân, chuẩn bị chạy.

Người đàn ông không nói gì. Gã không làm gì. Eph có thể thấy gã là con người, không phải ma cà rồng.

Bên cạnh gã, gắn chặt trên tường là logo hình quả cầu màu đen bị một đường kẻ màu xanh thép xẻ làm hai. Biểu tượng chung của Tập đoàn Stoneheart. Đến giờ Eph mới nhận ra nó trông giống mặt trời bị che khuất đang nhắm mắt lại.

Dòng adrenaline trào dâng, cơ thể anh vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu. Nhưng gã Stoneheart xoay mình đi ra cuối hành lang đến một cánh cửa, đẩy ra, rồi giữ cửa mở.

Eph thận trọng bước tới chỗ người đàn ông, lách qua anh ta băng qua cửa. Gã đàn ông không đi theo mà đóng cửa, để anh lại ở phía bên kia.

Các bức tường của căn phòng rộng được trang trí bằng những tác phẩm nghệ thuật, mấy bức tranh sơn dầu quá cỡ mô tả những hình ảnh như trong ác mộng và các hình vẽ trừu tượng dữ dội. Tiếng nhạc nhẹ nhàng, dường như vọng vào tai anh với cùng mức âm lượng khi anh di chuyển khắp phòng.

Ở một góc, bên mép tường kính của tòa nhà, nhìn ra hướng Bắc về phía hòn đảo Manhattan đang trong cơn thống khổ, một chiếc bàn được bày biện cho một người.

Một luồng sáng dịu chảy tràn trên tấm vải lanh trắng, khiến nó sáng lấp lánh. Một quản gia, hoặc một bồi bàn - đại loại là một người phục vụ - đến cùng lúc với Eph, kéo chiếc ghế duy nhất ra cho anh. Eph nhìn người đàn ông - ông ta đã già, cả đời làm đầy tớ - người phục vụ quan sát anh nhưng không hề đối mắt, đứng đó chờ vị khách ngồi xuống chiếc ghế ông ta đã kéo sẵn.

Và Eph làm như vậy. Ghế được đẩy vào dưới bàn, một chiếc khăn ăn được mở ra vắt ngang đùi phải của anh, rồi người phục vụ bỏ đi.

Eph nhìn những ô cửa sổ rộng. Hình ảnh phản chiếu khiến anh có vẻ như đang ngồi ngoài trời, bên một chiếc bàn đang lơ lửng cách Manhattan khoảng bảy mươi tám tầng, trong khi thành phố sục sôi trong những cuộc bùng phát bạo lực bên dưới anh.

Âm thanh vo vo khe khẽ cắt ngang bản giao hưởng dễ chịu. Một chiếc xe lăn gắn động cơ hiện ra từ bóng tối lờ mờ, và Eldritch Palmer, bàn tay yếu ớt điều khiển cần lái, lăn xe ngang qua sàn nhà sáng bóng đến phía bên kia bàn.

Eph dợm đứng lên - nhưng lúc này, Fitzwilliam, vệ sĩ kiêm y tá của Palmer, đã xuất hiện trong bóng tối. Người anh ta vạm vỡ muốn bung cả áo, mái tóc màu cam được cắt cao sát da đầu, giống như một ngọn lửa nhỏ bị kìm nén trên đỉnh tảng đá mòn - là đầu anh ta.

Eph dịu lại, ngồi xuống.

Palmer lăn xe vào sao cho phần trước tay xe ngang hàng với mặt bàn. Khi đã yên vị, ông ta nhìn sang Eph. Đầu Palmer trông như một hình tam giác: đỉnh đầu to với những mạch máu hình chữ s lộ rõ ở cả hai thái dương, hẹp dần lại xuống đến cái cằm run rẩy vì tuổi già.

"Anh bắn tệ quá đấy, bác sĩ Goodweather," Palmer nói. "Giết được tôi có thể ít nhiều gây trở ngại cho tiến trình của chúng tôi, nhưng chỉ là tạm thời thôi. Tuy nhiên, anh đã gây thương tổn vĩnh viễn đến gan một vệ sĩ của tôi. Phải nói là hành động đó không được anh hùng cho lắm."

Eph không nói gì, anh vẫn còn choáng váng bởi sự thay đổi địa điểm đột ngột từ cơ quan FBI ở Brooklyn sang căn penthouse của Palmer ở phố Wall.

Palmer hỏi, "Setrakian đã cử anh tới giết tôi, đúng không?"

Eph đáp, "Không. Thật ra, tôi nghĩ ông ấy đã dùng cách riêng của mình cố thuyết phục tôi đừng làm vậy. Tôi hành động một mình."

Palmer nhăn mặt, thất vọng. "Phải thú thật là tôi ước gì ông ta ở đây thay vì anh. Ít nhất cũng là một người có thể hiểu những việc tôi đã làm. Tầm mức thành tựu của tôi. Một người sẽ hiểu tầm vóc kỳ công của tôi, kể cả khi ông ta lên án nó." Palmer ra hiệu cho Fitzwilliam. "Setrakian không giống như anh tưởng đâu," Palmer bảo.

"Không ư?" Eph nói. "Thế tôi tưởng như thế nào?"

Fitzwilliam tiến đến, kéo theo một thiết bị y tế lớn có bánh xe, một loại máy móc Eph không biết có tính năng gì.

Palmer nói, "Anh tưởng ông ta là một ông già tử tế, một phù thủy thiện. Một thiên tài khiêm nhường."

Eph không nói gì trong lúc Fitzwilliam vén áo Palmer lên, để lộ bộ van đôi được cấy vào chỗ mạng sườn gầy gò, da thịt ông ta chằng chịt sẹo. Fitzwilliam nối hai cái ống từ chiếc máy vào bộ van, buộc kín lại, rồi bật máy lên. Một kiểu truyền thức ăn.

Palmer nói, "Thật ra, ông ta là một kẻ khờ dại. Một gã đồ tể, một tên tâm thần, một học giả ô danh. Một kẻ thất bại trên mọi phương diện."

Lời nói của Palmer khiến Eph mủm cười. "Nếu ông ấy là người thất bại như thế thì bây giờ ông đã chẳng nói về ông ấy, chẳng ước gì tôi là ông ấy."

Palmer chóp mắt ngái ngủ. Ông ta lại giơ tay lên, cánh cửa đằng xa mở ra và một bóng dáng xuất hiện. Eph gồng mình lên, tự hỏi không biết Palmer đã chuẩn bị gì cho anh - nếu lão già xảo trá này ưa trả thù - nhưng đó chỉ là người phục vụ, lần này đỡ một cái khay nhỏ trên đầu ngón tay.

Ông ta lướt qua Eph và đặt một ly cocktail xuống trước mặt anh, mấy viên đá nổi trong thứ chất lỏng màu hổ phách.

Palmer nói, "Tôi nghe nói anh thích rượu nặng."

Eph nhìn ly rượu, rồi lại nhìn Palmer. "Gì đây?" "Một ly Manhattan," Palmer đáp. "Có vẻ phù hợp." "Không phải ly rượu chết tiệt. Tại sao tôi lại ở đây?" "Anh là khách tới mời bữa tối. Bữa ăn cuối cùng. Không phải của anh - của tôi cơ." Ông ta hất hàm về chiếc máy đang truyền thức ăn cho mình.

Người phục vụ trở lại mang theo một chiếc đĩa đậy một cái nắp chụp bằng thép không gỉ. Ông ta đặt nó trước mặt Eph và nhấc nắp lên. Cá tuyết đen rưới xốt, khoai tây bi, rau trộn theo kiểu phương Đông - tất cả đều bốc hơi nóng hổi.

Eph không nhúc nhích, nhìn xuống đĩa.

"Ăn đi, bác sĩ Goodweather. Anh chưa nhìn thấy thức ăn như thế này suốt mấy ngày rồi còn gì. Và đừng lo là nó đã bị động tay động chân, bị bỏ thuốc độc hay thuốc mê. Nếu tôi muốn anh chết, anh Fitzwilliam đây đã xử lý anh mau lẹ sau đó tận hưởng bữa ăn của anh rồi."

Thật ra, Eph vẫn đang nhìn đống dao nĩa bày trước mặt anh. Anh nắm con dao bằng bạc thật, giơ lên trước ánh sáng.

"Bạc, đúng vậy," Palmer nói. "Tối nay không có ma cà rồng ở đây."

Eph cầm nĩa lên, rồi, mắt vẫn dán vào Palmer, còng tay kêu leng keng, anh cắt miếng cá. Palmer nhìn anh đưa mẩu thức ăn vào miệng, nhai nhóp nhép, chất dịch bùng nổ trên cái lưỡi khô rang, dạ dày anh sôi lên chờ đón.

"Tôi đã không tiêu hóa thức ăn qua đường miệng được mấy thập kỷ rồi," Palmer nói. "Tôi đã dần quen với việc không ăn trong thời gian hồi phục sau nhiều liệu trình phẫu thuật. Thật ra, ta có thể mất khẩu vị một cách dễ dàng đến đáng kinh ngạc."

Ông ta nhìn Eph nhai nuốt.

"Sau một thời gian, hành động ăn đơn giản bắt đầu có vẻ hơi thú tính. Kinh tởm thì đúng hơn. Không khác gì mèo ăn chim chết. Bộ máy tiêu hóa miệng-cổ họng-bao tử quả là một con đường cung cấp chất dinh dưỡng thô sơ. Quá nguyên thủy."

Eph nói, "Với ông, tất cả chúng tôi đều là động vật, phải không?"

" 'Khách hàng' mới là thuật ngữ chính xác. Nhưng hẳn rồi. Chúng tôi, tầng lớp thượng đẳng, đã lấy những đặc tính cơ bản đó của con người và phát triển bản thân bằng cách khai thác chúng. Chúng tôi đã biến sự tiêu thụ của con người thành tiền tệ, thao túng đạo đức và pháp luật để điều khiển công chúng bằng sự sợ hãi hoặc ghét bỏ, đồng thời tạo ra được một hệ thống tài sản và thù lao đã tập trung phần lớn của cải trên thế giới vào tay một số ít người được chọn. Trong suốt hai ngàn năm, tôi tin là hệ thống này đã hoạt động tương đối hiệu quả. Nhưng cuộc vui nào rồi cũng tàn. Với sự sụp đổ thị trường gần đây, anh đã thấy cách chúng tôi gầy dựng nên cái kết cục bất khả này. Tiền đắp lên tiền, rồi lại đắp lên tiền. Chỉ còn lại hai lựa chọn. Hoặc là sụp đổ hoàn toàn, việc này thì chẳng ai thích, hoặc là giới giàu nhất tăng tốc tối đa rồi lấy tất cả. Và giờ chúng ta ở đây."

Eph nói, "Ông đã mang Chúa Tể đến đây. Ông đã sắp xếp cho hắn lên chiếc máy bay đó."

"Đúng vậy. Nhưng, bác sĩ, tôi đã dành hết tâm trí dàn xếp âm mưu này suốt mười năm qua, vậy nên bây giờ mà kể lại chi tiết cho anh thì sẽ thật uổng phí những giờ khắc cuối cùng của tôi. Nếu anh thấy không phiền."

"Ông đang bán đứng loài người để ông có thể bất tử - như một ma cà rồng?"

Palmer chắp tay lại như để cầu nguyện, nhưng ông ta chỉ xoa hai bàn tay lấy chút hơi ấm. "Anh có biết rằng chính hòn đảo này đã từng là nhà của nhiều chủng loài khác nhau y như Công viên Quốc gia Yellowstone không?"

"Không, tôi không biết. Vậy nên ý ông là loài người chúng ta gieo nhân nào nhận quả nấy?"

Palmer cười khẽ. "Không, không hề. Không, không phải như thế. Đạo đức quá. Bất cứ giống loài vượt trội nào cũng tàn phá mảnh đất này với một sự hăng hái tương đương, thậm chí là nhiều hơn. Ý tôi là đất không quan tâm. Trời không quan tâm. Hành tinh không quan tâm. Toàn bộ hệ thống được xây dựng xung quanh một tình trạng suy tàn dai dẳng và sự tái sinh cuối cùng. Tại sao anh lại coi trọng nhân tính đến vậy? Ngay lúc này anh vẫn có thể cảm nhận được nó đang tuột khỏi anh. Anh đang suy sụp. Cảm giác đó có thực sự tệ đến vậy không?"

Eph nhớ lại - giờ đi kèm nỗi xấu hổ nhức nhối - sự vô cảm của mình trong phòng thẩm vấn FBI sau khi bị bắt. Anh ghê tởm nhìn ly cocktail Palmer mời anh uống.

Palmer tiếp tục, "Nước cờ thông minh sẽ là đưa ra một thỏa thuận."

Eph nói, "Tôi chẳng có gì để thỏa thuận với ông cả."

Palmer ngẫm nghĩ một hồi. "Có phải đó là lý do anh vẫn kháng cự không?"

"Một phần. Tại sao những người như ông lại được hưởng mọi vui thú chứ?"

Tay Palmer đặt trở lại trên chỗ để tay, vẻ tự tin. "Nó là huyền thoại, phải không? Phim ảnh, sách truyện, truyền thuyết. Chúng đã dần ăn sâu bén rễ. Những thú tiêu khiển mà chúng tôi bày ra, mục đích của chúng là để xoa dịu các người. Để kìm chế các người, nhưng vẫn cho các người mơ tưởng. Cho các người ước ao. Hy vọng. Thèm thuồng. Bất cứ cái gì để hướng sự chú ý của các người ra khỏi ý thức về động vật, hướng tới hư cấu về một sự tồn tại lớn hơn - một mục đích cao cả hơn." Ông ta lại mỉm cười. "Thứ gì đó nằm ngoài chu kỳ chào đời, sinh sản, chết."

Eph chỉ thẳng nĩa vào Palmer. "Nhưng đó không phải là điều ông đang làm hay sao? Ông nghĩ ông sắp vượt ra ngoài cái chết. Ông cũng tin vào chính những chuyện hư cấu đó?"

"Tôi ư? Nạn nhân của cùng cái huyền thoại vĩ đại đó?" Palmer suy ngẫm khía cạnh này, rồi bỏ qua nó. "Tôi đã tạo ra một định mệnh mới. Tôi đang từ bỏ cái chết để được giải thoát. Ý tôi là - cái nhân loại mà anh dốc lòng cống hiến này vốn bị lệ thuộc và hoàn toàn được thiết lập để bị khuất phục."

Eph nhìn lên. "Khuất phục? Ý ông là sao?"

Palmer lắc đầu. "Tôi sẽ không bàn chi tiết với anh. Không phải vì anh sẽ có thể làm ra hành động anh hùng gì với thông tin này - anh không thể đâu. Đã quá muộn rồi. Định mệnh đã an bài."

Tâm trí Eph căng ra. Anh nhớ lại bài phát biểu của Palmer lúc ban ngày, lời xác nhận của ông ta. "Tại sao bây giờ ông lại muốn có lệnh cách ly? Cô lập các thành phố? Mục đích là gì? Trừ phi... ông đang cố lùa chúng tôi thành bầy?"

Palmer không trả lời.

Eph nói tiếp, "Chúng không thể biến đổi tất cả mọi người, vì như vậy sẽ không còn bữa ăn máu nào nữa. Ông cần một nguồn thức ăn chắc chắn hơn." Đến đó anh bất chợt nhớ lại điều Palmer đã nói. "Vận chuyển thức ăn. Các nhà máy thịt hộp. Có phải ông...? Không..."

Palmer chắp hai bàn tay già nua để lên đùi.

Eph thúc ép ông ta. "Và rồi - còn các nhà máy điện hạt nhân thì sao? Sao ông lại cần chúng hoạt động?"

Palmer trả lời bằng cách nhắc lại, "Định mệnh đã an bài."

Eph đặt nĩa xuống, dùng khăn ăn vuốt lưỡi dao trước khi cũng đặt nó xuống. Các phát hiện này đã dập tắt nỗi thèm protein như lên con nghiện của cơ thể anh.

"Ông không điên," Eph nói, giờ chủ động cố gắng đọc tâm trí ông ta. "Thậm chí ông còn chẳng phải kẻ xấu xa. Ông đang tuyệt vọng và chắc chắn bị hoang tưởng. Cực kỳ ngang bướng. Có phải toàn bộ chuyện này bắt nguồn từ nỗi sợ chết của một người đàn ông giàu có? Ông đang cố mua đường để thoát khỏi nó? Thực sự đưa ra lựa chọn? Nhưng - để làm gì? Việc ông chưa làm được mà lại vô cùng thèm khát là gì? Còn lại gì để ông thèm khát nữa?"

Trong một tích tắc, mắt Palmer ánh lên thoáng yếu đuối, thậm chí có lẽ là sợ hãi. Trong khoảnh khắc đó, ông ta phơi bày bản chất của mình: một ông già bệnh tật, yếu đuối.

"Anh không hiểu, bác sĩ Goodweather. Cả đời tôi sống trong bệnh tật. Suốt cả đời. Tôi không có tuổi thơ. Không có thời thanh niên. Tôi đã chiến đấu chống lại sự chết dần chết mòn của bản thân từ khi bắt đầu có ý thức. Sợ chết ư? Tôi đồng hành cùng nó mỗi ngày. Bây giờ, mong muốn của tôi là vượt qua nó. Bắt nó phải câm họng. Vì loài người đã bao giờ làm được gì cho tôi? Mọi vui thú tôi từng trải nghiệm đều bị ô uế bởi tiếng thì thầm của sự mục ruỗng và bệnh tật."

"Nhưng... biến thành ma cà rồng sao? Một... một con vật? Một kẻ hút máu?"

"Chà... mọi thứ đều đã được dàn xếp rồi. Tôi sẽ được đề bạt như thế nào đó. Kể cả ở giai đoạn tiếp theo cũng phải có một hệ thống tầng lớp, anh biết đấy. Và tôi đã được hứa cho vị trí cao nhất."

"Được hứa hẹn bởi một con ma cà rồng. Một virus. Còn mong muốn của hắn thì sao? Hắn sẽ xâm chiếm ý chí của ông như đã làm với tất cả những người khác - sở hữu nó, biến nó thành một phần mở rộng của hắn. Như thế thì tốt đẹp gì? Chẳng qua chỉ là đổi tiếng thì thầm này lấy tiếng thì thầm khác..."

"Tôi từng thỏa thuận với những thứ còn tệ hơn nhiều, tin tôi đi. Nhưng anh thật tử tế vì đã quan tâm như thế đến hạnh phúc của tôi." Palmer nhìn những ô cửa sổ lớn, bỏ qua hình phản chiếu trên đó để nhìn thành phố đang hấp hối bên dưới. "Dù là bất kỳ định mệnh nào khác thì mọi người cũng sẽ thích thú hơn so với chuyện này. Họ sẽ đón mừng sự lựa chọn của chúng tôi. Rồi anh sẽ thấy. Họ sẽ chấp nhận bất cứ hệ thống, bất cứ trật tự nào hứa hẹn mang lại cho họ ảo tưởng về sự an toàn." Ông ta nhìn lại Eph. "Nhưng anh vẫn chưa động đến ly rượu kìa."

Eph nói, "Có lẽ tôi không được thiết lập sẵn như thế. Có lẽ con người khó đoán hơn ông nghĩ."

"Tôi không nghĩ thế. Mọi mô hình đều có những cá nhân dị biệt. Một bác sĩ và nhà khoa học lừng danh lại trở thành sát thủ. Thú vị thật. Thứ hầu như ai cũng thiếu là tầm nhìn - một tầm nhìn tới sự thật. Khả năng hành động với sự chắc chắn tuyệt đối. Không, khi sống thành một nhóm - một bầy, theo cách dùng từ của anh - họ dễ dàng bị xỏ mũi và dễ đoán đến bất ngờ. Có khả năng bán đứng, biến đổi, giết chết những người họ tự nhận là yêu quý để đổi lấy tâm trí yên bình hay một miếng thức ăn." Palmer nhún vai, thất vọng vì Eph rõ ràng đã ăn xong và bữa ăn đã kết thúc. "Giờ anh sẽ trở về FBI."

"Mấy đặc vụ đó có dính líu tới vụ này sao? Âm mưu này lớn đến mức nào vậy?"

" 'Mấy đặc vụ đó'?" Palmer lắc đầu. "Như với bất kỳ cơ quan công quyền nào - ví dụ như CDC - khi anh đã nắm được quyền kiểm soát cấp trên cùng, phần còn lại của tổ chức cứ thế làm theo mệnh lệnh thôi. Các ma cà rồng Cổ Đại đã vận hành theo cách đó rất nhiều năm rồi. Chúa Tể không phải là ngoại lệ. Anh không thấy rằng ngay từ đầu, đó là lý do các chính phủ được thành lập sao? Thế nên là, không, không có âm mưu nào cả, bác sĩ Goodweather ạ. Đây chính là cấu trúc đã tồn tại từ thuở ban đầu."

Fitzwilliam tháo máy truyền thức ăn ra khỏi người Palmer. Eph nhận thấy rằng Palmer đã thành một nửa ma cà rồng; rằng bước nhảy từ dinh dưỡng đường tĩnh mạch sang bữa ăn máu chẳng phải bước nhảy lớn lao gì. "Sao ông lại đưa tôi đến đây?"

"Không phải để hả hê đâu. Tôi tin là chuyện đó đã rõ ràng rồi. Cũng không phải để tôi trút đi gánh nặng trong tâm hồn." Palmer cười khúc khích rồi nghiêm túc trở lại. "Đây là đêm cuối cùng tôi là con người. Đối với tôi, ăn tối cùng người suýt giết chết mình là một phần ý nghĩa của chương trình này. Ngày mai, bác sĩ Goodweather ạ, tôi sẽ tồn tại ở một nơi vượt ngoài tầm cái chết. Còn giống loài của anh sẽ tồn tại..."

"Giống loài của tôi?" Eph ngắt lời.

"Giống loài của anh sẽ tồn tại theo một cung cách vượt ngoài mọi hy vọng. Tôi đã gửi đến cho anh một Messiah*’ mới, và theo dự tính thì Ngài sắp đến rồi đấy. Những kẻ sáng tác huyền thoại đã đúng, trừ phần mô tả của họ về sự xuất hiện lần thứ hai của một Messiah. Ngài quả thật sẽ hồi sinh người chết. Ngài sẽ chủ trì phán quyết cuối cùng. Chúa hứa hẹn một cuộc sống vĩnh hằng. Chúa Tể thực hiện điều đó. Và Ngài sẽ thiết lập vương quốc của mình trên trái đất."

"Vậy thì ông là gì? Người lập vương à? Với tôi thì ông có vẻ chỉ là một tên tay sai khác nghe theo mệnh lệnh của hắn."

Palmer mím chặt đôi môi khô khốc với vẻ trịch thượng. "Tôi hiểu rồi. Lại một nỗ lực cấy sự nghi hoặc vào đầu tôi. Bác sĩ Bames đã cảnh báo tôi về sự ương ngạnh của anh. Nhưng tôi cho là anh cứ phải cố gắng hết lần này đến lần khác..."

"Tôi chẳng cố gắng gì cả. Nếu ông không nhận ra hắn đã giật dây ông bấy lâu nay, vậy thì ông xứng đáng nhận một phát vào cổ."

Palmer giữ vẻ mặt bình thản. Đằng sau vẻ mặt ấy là gì - đó lại là chuyện khác. "Ngày mai," ông ta nói, "là ngày quyết định."

"Và tại sao hắn lại hạ cố chia sẻ quyền lực với người khác?" Eph nói. Anh đứng dậy, thả tay xuống dưới bàn. Anh đang tùy cơ ứng biến, nhưng có vẻ vẫn ổn. "Ông nghĩ đi. Giao kèo kiểu gì có thể bắt hắn tuân thủ thỏa thuận này? Hai người sẽ làm gì, bắt tay sao? Hai người không phải anh em cùng chung dòng máu - vẫn chưa. Viễn cảnh lạc quan nhất là vào giờ này ngày mai, ông sẽ chỉ là một kẻ hút máu khác trong tổ. Cứ nghe lời một bác sĩ dịch tễ học đi. Virus không thỏa thuận đâu."

"Ngài ấy sẽ chẳng đến đâu được nếu thiếu tôi."

"Nếu thiếu tiền của ông. Nếu thiếu tầm ảnh hưởng của ông ở cõi trần, đúng vậy. Tất cả những thứ đó" - Eph hất hàm về phía cảnh hỗn loạn bên dưới họ - "sẽ không tồn tại nữa."

Đúng lúc này, Fitzwilliam tiến tới, bước sang bên cạnh Eph. "Trực thăng đã quay lại."

"Vậy, chúc một buổi tối tốt lành, bác sĩ Goodweather," Palmer nói, lăn xe lùi khỏi bàn ăn. "Và tạm biệt."

"Hắn đã ở ngoài đó tự do biến đổi mọi người, khắp nơi này chốn nọ. Vậy hãy tự hỏi bản thân mà xem. Nếu ông quan trọng đến thế, Palmer - sao hắn lại bắt ông phải xếp hàng đợi?"

Palmer chậm rãi lăn xe đi. Fitzwilliam thô bạo kéo Eph đứng lên. Eph đã gặp may: con dao bạc anh đã giấu và nhét vào trong cạp quần chỉ sượt nhẹ qua phần bắp đùi anh.

"Anh được lợi lộc gì trong chuyện này?" Eph hỏi Fitzwilliam. "Anh quá khỏe mạnh nên chẳng cần phải mơ mộng về cuộc sống bất tử của một kẻ hút máu."

Fitzwilliam không nói gì. Món vũ khí vẫn ép sát bên hông Eph trong lúc anh được đưa đi, quay trở lên mái nhà.

Đánh máy: Mọt Sách
Biên Tập: Mọt Sách
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »