
Zinora rùng mình trước cú va chạm đầu tiên. Ai cũng cảm thấy nó, nhưng chẳng mấy người nhận ra đó là gì. Cô cũng không biết rõ về đường hầm North River nối Manhattan và New Jersey. Cô đoán là, ở điều kiện bình thường - mà, đối mặt với thực tế đi, không còn tồn tại nữa - hành trình này có lẽ mất tổng cộng hai đến ba phút đi sâu bên dưới sông Hudson. Chuyến đi một chiều, không dừng trạm. Lối ra vào duy nhất là qua đường vào và đường ra ở trên mặt đất. Họ có khi còn chưa đến được chính giữa đường, đoạn sâu nhất.
Uỳnh-UỲNH-uỳnh-uỳnh-uỳnh.
Lại một cú va chạm nữa, cùng với âm thanh và sự rung lắc của bộ trục dưới khung gầm tàu. Tiếng động vang lên từ phía trước, đập ầm ầm dưới chân cô cho tới tận đuôi tàu, rồi biến mất. Cha cô, cách đây nhiều năm đã lái chiếc Cadillac của bác cô, từng có lần cán qua một con lửng lớn trên đường đi qua dãy núi Adirondack; tiếng động này cũng giống như vậy, chỉ có điều to hơn.
Đây không phải là con lửng.
Cũng không phải là con người, cô đoán.
Nỗi khiếp đảm bao trùm lấy cô. Tiếng ầm ầm đánh thức mẹ cô dậy, và Nora theo bản năng chụp lấy bàn tay yếu ớt của bà. Đáp lại, bà nở nụ cười mơ hồ và nhìn lơ đãng.
Như thế thì hơn, Nora nghĩ, lại rùng mình ớn lạnh. Tốt hơn hết là không phải đương đầu với những câu hỏi, sự ngờ vực, nỗi sợ hãi của bà. Chính Nora cũng có quá nhiều rồi.
Zack không phản ứng khác lạ gì vì vẫn đang đeo tai nghe, mắt nhắm, đầu khẽ lắc lư phía trên chiếc ba lô đặt trong lòng - hoặc đang phiêu theo nhịp nhạc, hoặc đang gà gật. Dù sao thì thằng bé cũng không ý thức gì về cú va đập và sự lo lắng càng lúc càng tăng trong toa tàu của họ. Nhưng chẳng bao lâu...
Uỳnh-RẮC.
Tiếng hổn hển vang lên. Giờ các cú va chạm đã đều đặn hơn, tiếng ồn lớn hơn. Nora cầu mong sao họ sẽ vượt hầm kịp lúc. Một điều cô vẫn luôn ghét ở xe lửa và tàu điện ngầm: ta không bao giờ nhìn được ra cửa sổ phía trước. Ta không thấy những gì người lái tàu thấy. Tất cả những gì ta nhận được chỉ là một hình ảnh mờ ảo. Ta không bao giờ thấy thứ gì đang tới.
Thêm nhiều cú va đập nữa. Hình như cô có thể nghe ra tiếng gãy xương và - một cú nữa! - một tiếng ré không phải của con người, không khác gì tiếng lợn.
Trưởng tàu rõ ràng đã chịu đựng đủ lắm rồi. Phanh khẩn cấp được gạt vào khớp với một tiếng rít chói tai, nghiến ken két như những móng tay thép cào vào tấm bảng đen - nỗi sợ của Nora.
Các hành khách đang đứng bèn nắm chặt lưng ghế và giá để đồ trên đầu. Những cú va chạm kéo dài hơn và dần trở nên rõ rệt, trọng lượng con tàu đè nát các thi thể bên dưới họ. Zack ngẩng đầu, mở mắt nhìn Nora.
Đoàn tàu bắt đầu trượt bánh, các bánh tàu gào thét - rồi một cú giật mạnh và khoang tàu rung lắc dữ dội, hất mọi người ngã xuống sàn.
Đoàn tàu rít lên dừng khựng lại, toa tàu nghiêng sang bên phải.
Họ bị trượt khỏi đường ray.
Trật bánh.
Đèn trong tàu nhấp nháy rồi tắt hẳn. Tiếng rên rỉ vang lên, nhuốm màu sợ hãi.
Rồi đèn khẩn cấp bật lên, nhưng chỉ sáng lờ mờ.
Nora kéo Zack đứng dậy. Đến lúc di chuyển rồi. Cô kéo mẹ theo, chạy đến đầu toa tàu trước khi những người khác lấy lại sức. Cô muốn nhìn đường hầm dưới ánh đèn tàu. Nhưng ngay lập tức cô nhận thấy lối đó không thể đi được. Quá nhiều người, quá nhiều hành lý vương vãi.
Nora siết chặt quai túi vũ khí vắt ngang ngực và đẩy họ đi ngược lại, tiến đến lối thoát hiểm giữa các toa tàu. Cô đang ra vẻ tử tế, chờ các hành khách đi cùng lấy túi xách của họ thì chợt nghe thấy tiếng hét vọng đến từ toa tàu đầu tiên.
Mọi người đều quay đầu lại.
Nora nói, "Đi thôi!" Cô kéo cả hai người họ, đẩy mọi người ra để chen đến lối thoát hiểm. Ai muốn nhìn thì cứ việc nhìn; cô còn phải bảo vệ hai mạng người, chưa kể đến mạng của chính mình.
Ở cuối toa tàu, trong lúc đợi một gã nạy mở cánh cửa tự động, Nora liếc ra sau lưng.
Phía trên đầu những hành khách bối rối, cô nhìn thấy có chuyển động điên cuồng trong toa tàu kế bên... những hình bóng đen thui di chuyển mau lẹ... và rồi máu từ động mạch văng tung tóe lên cánh cửa kính ngăn cách các khoang.