Tàn Thế

Lượt đọc: 1254 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

Gus và nhóm của cậu được các thợ săn trang bị cho một chiếc Hummers chống đạn màu đen với các điểm nhấn bằng crôm. Phần lớn crôm giờ đã mất vì để qua được cầu và đi lên các con đường trong thành phố, xe ta phải va chạm khá nhiều.

Gus đi trái đường băng qua phố 59, đèn pha xe cậu là ánh đèn duy nhất trên đường. Do vóc người nên Fet ngồi ghế trước. Túi vũ khí đặt dưới chân. Angel và những người còn lại đi xe khác.

Radio đang bật, bình luận viên thể thao mở nhạc để giọng và có lẽ là bàng quang của mình được nghỉ ngơi. Khi Gus đột ngột ngoặt lên vỉa hè để tránh một đám xe bỏ hoang, Fet nhận ra bài hát đó là Đừng để vầng dương sụp đổ trước mắt anh của Elton John.

Anh tắt phụp radio, nói, "Chẳng vui tẹo nào."

Họ nhanh chóng tấp vào dưới một tòa nhà nhìn ra Công viên Trung tâm, đúng là nơi Fet luôn tưởng tượng ma cà rồng sẽ ở. Nhìn từ vỉa hè bên dưới, nó in bóng trên trời mờ khói như một tòa tháp Gothic.

Fet tiến vào cửa trước, Setrakian đi sát bên, cả hai người đều cầm theo kiếm. Angel theo sau họ, Gus huýt sáo một giai điệu bên cạnh ông.

Tiền sảnh phủ giấy dán tường nâu sẫm được chiếu sáng mờ mờ và không một bóng người. Gus có chìa khóa vận hành thang máy dành cho khách, một cái lồng sắt nhỏ màu xanh lá cây, thấy được cả cáp treo, cả trong lẫn ngoài đều được trang trí theo phong cách thời Victoria.

Hành lang tầng trên cùng đang thi công, hay ít nhất là được làm ra vẻ như vậy. Gus đặt vũ khí lên trên một giàn giáo trông như cái bàn. "Mọi người bỏ vũ khí lại đây," cậu nói.

Fet nhìn Setrakian. Setrakian không hề có biểu hiện gì cho thấy sẽ bỏ cây gậy của mình lại, vậy nên Fet vẫn giữ chặt thanh kiếm.

"Được thôi, tùy hai người," Gus nói.

Angel vẫn theo sau khi Gus dẫn họ qua cánh cửa duy nhất, lên ba bậc thang vào một phòng chờ tối om. Mùi đất và amoniac vẫn thoang thoảng như thường lệ, cộng thêm một luồng nhiệt không phải nhân tạo. Gus rẽ một tấm rèm nặng nề, để lộ căn phòng rộng với ba ô cửa sổ nhìn xuống công viên.

In bóng trước mỗi cửa sổ là ba Sinh Vật không tóc, không quần áo, đứng im lìm như chính tòa nhà này, dàn thành hàng như những bức tượng canh gác hẻm núi ở Công viên Trung tâm.

Fet giơ thanh kiếm bạc lên, lưỡi kiếm chếch trên mũi máy dò ma. Đột nhiên, anh cảm thấy có gì đó đập vào tay mình, cán kiếm bật ra khỏi tay. Cánh tay kia của anh, cánh tay đang nắm chặt túi vũ khí, giật nẩy lên ở đoạn vai, bỗng dưng nhẹ hẳn đi.

Quai túi đã bị cắt. Anh quay đầu lại vừa kịp lúc thấy lưỡi kiếm bay về bức tường bên hông, cắm sâu, rung bần bật, lủng lẳng túi vũ khí.

Rồi anh cảm nhận được một con dao đang kề cổ. Không phải dao bạc, mà thay vào đó là đầu nhọn của một cọc sắt dài.

Một khuôn mặt, bên cạnh anh - trắng bệch đến độ phát sáng. Mắt nó màu đỏ sẫm như bị ma cà rồng ám, môi cong lên cau có, để lộ cái miệng không có răng, cổ họng sưng tấy của nó phập phồng, không phải vì máu chảy mà là háo hức.

"Này..." Fet nói, giọng chìm vào hư không.

Vậy là tàn đời. Tốc độ di chuyển của những sinh vật này thật đáng kinh ngạc. Nhanh hơn nhiều so với lũ động vật ngoài kia.

Nhưng ba sinh vật ở cửa sổ - chúng không di chuyển.

Setrakian.

Giọng nói xuất hiện trong tâm trí anh, đi kèm với một cảm giác tê dại có tác dụng che suy nghĩ của anh.

Fet cố nhìn sang vị giáo sư già. Ông vẫn đang cầm gậy, lưỡi dao bên trong vẫn được tra trong vỏ. Một thợ săn khác đứng ngay bên cạnh, chĩa một cái cọc tương tự vào thái dương ông.

Gus đi qua họ. Cậu nói, "Họ đi cùng tôi."

Họ có vũ khí bạc. Giọng một thợ săn - không làm người ta bủn rủn như những con khác.

Setrakian nói, "Ta không đến để tiêu diệt các ngươi. Lần này thì không."

Ngươi sẽ chẳng bao giờ tiến gần đến mục đích đó được đâu.

"Nhưng trong quá khứ ta đã từng tiến gần đến rồi, và ông biết điều đó. Đừng khơi lại những cuộc chiến cũ nữa. Vào thời điểm này, ta muốn dẹp tất cả những chuyện đó sang một bên. Ta nhún mình trước ngươi vì một lý do. Ta muốn thỏa thuận."

Thỏa thuận? Ngươi có gì mà đòi thỏa thuận?

"Cuốn sách. Và Chúa Tể."

Fet cảm thấy tên ma cà rồng đánh thuê rời khỏi cổ anh chỉ vài mi li mét, đầu cọc vẫn chạm vào da anh nhưng không còn chọc vào cổ họng nữa.

Các sinh vật ở cửa sổ chẳng hề nhúc nhích, giọng nói uy quyền trong đầu anh không nao núng.

Vậy ngươi muốn đổi lấy thứ gì?

Setrakian đáp, "Thế giới."

Đánh máy: Mọt Sách
Biên Tập: Mọt Sách
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »