Không có lễ cắt băng rôn. Không có đạo cụ là chiếc kéo khổng lồ, không có các yếu nhân hay chính trị gia. Không kèn trống gì cả.
Nhà máy Điện Hạt nhân Locust Valley hoạt động vào lúc 5:23 sáng. Các thanh tra của Ủy ban Quản lý Hạt nhân địa phương giám sát các quy trình từ phòng điều khiển của nhà máy trị giá mười bảy tỷ đô này.
Locust Valley là một nhà máy phân hạch, vận hành lò phản ứng nhiệt hạch và lò phản ứng nước nhẹ Thế hệ III. Tất cả các khảo sát về địa điểm và mức độ an toàn đều đã được hoàn thành trước khi các bó Uranium-235 và cần điều khiển được đưa xuống nước bên trong lõi điều áp.
Nguyên lý của sự phân hạch có kiểm soát cũng giống như một quả bom hạt nhân nổ ở một mức độ ổn định, chậm rãi, thay vì trong một phần nghìn giây. Nhiệt năng sinh ra sẽ tạo nên điện, sau đó điện được khai thác và truyền đi theo cách tương tự các nhà máy nhiệt điện đốt than truyền thống.
Palmer chỉ hiểu khái niệm phân hạch ở khía cạnh nó tương tự với sự phân bào trong sinh học. Năng lượng được tạo ra trong quá trình phân chia: đó là giá trị và phép màu của nhiên liệu hạt nhân.
Bên ngoài, hai tháp giải nhiệt phả hơi lên như hai cái cốc bê tông khổng lồ.
Palmer không khỏi sững sờ. Đây là mảnh ghép cuối cùng của tấm ghép hình. Cái lẫy cuối cùng đã được tra vào đúng chỗ.
Đây là khoảnh khắc cái then trượt ra, ngay trước khi cánh cửa hầm vĩ đại được mở.
Khi quan sát các cụm hơi bồng bềnh trôi vào bầu trời báo điềm dữ như những con ma vươn lên từ hai cái vạc sôi khổng lồ, ông ta nhớ đến Chernobyl. Ngôi làng tối tăm Pripyat, nơi ông ta lần đầu chạm mặt Chúa Tể. Cũng như các trại tập trung hồi Thế chiến II, tai nạn rò rỉ lò phản ứng là một bài học cho Chúa Tể. Loài người đã dạy cách cho Chúa Tể. Họ đã cung cấp các công cụ cần thiết cho kết thúc của chính mình.
Tất cả đều được tài trợ bởi Eldritch Palmer.
Hắn đã ở ngoài đó tự do biến đổi mọi người.
À, bác sĩ Goodweather. Kẻ đứng đầu sẽ thành hạng bét, và người chót bảng sẽ lên dẫn đầu. Đó là cách lẽ ra mọi thứ vận hành, dựa theo Kinh Thánh.
Nhưng đây không phải Kinh Thánh. Đây là nước Mỹ.
Người đứng đầu thì nên dẫn đầu.
Đột nhiên, Palmer đã hiểu các đối tác làm ăn của ông ta cảm thấy thế nào sau khi thương lượng với ông ta. Như thể họ bị thụi một quả vào bụng bởi chính bàn tay họ vừa bắt.
Ta cứ tưởng ta đang làm việc cùng ai đó, cho đến khi ta nhận ra: ta đang làm việc cho họ.
Sao hắn lại bắt ông phải xếp hàng đợi?
Đúng vậy.
---❊ ❖ ❊---
Zack tuột khỏi tay Nora khi chiếc iPod của nó rơi xuống đất. Thật ngu ngốc, đó là hành động theo phản xạ, nhưng mẹ thằng bé đã mua cái máy cho nó, thậm chí còn trả tiền cho những bài hát cô chẳng mấy quan tâm, đôi khi còn ghét cay ghét đắng. Khi thằng bé cầm cái thiết bị nhỏ màu nhiệm đó và thả hồn vào âm nhạc thì chính là nó đang thả hồn về với mẹ.
"Zachary!"
Cảm giác thật lạ khi Nora gọi đầy đủ tên của thằng bé, nhưng việc đó đã có tác dụng, khiến nó vội đứng thẳng dậy. Cô lộ rõ vẻ hoảng loạn, giữ mẹ mình dừng ở gần đầu tàu. Giờ Zack đã cảm nhận được thêm một điều về Nora, một điểm chung giữa hai người, khi thấy mẹ cô ốm yếu như thế: cả hai người họ đều đã mất mẹ, nhưng một phần nào đó của mẹ họ vẫn ở lại đây.
Zack nắm chiếc máy nghe nhạc nhét vào túi quần jean, bỏ lại chiếc tai nghe rối dây. Con tàu trật bánh khẽ rung lên với những cảnh bạo lực hỗn loạn, và Nora cố gắng chắn tầm mắt thằng bé. Nhưng nó biết. Nó đã thấy các cửa sổ biến thành màu đỏ. Nó đã thấy các khuôn mặt. Nó hơi sốc, như thể đang trải qua một con ác mộng.
Nora dừng lại, kinh hoảng nhìn chằm chằm gì đó sau lưng nó.
Từ bóng tối trong đường hầm, những hình hài bé nhỏ di chuyển với tốc độ cao. Với sự nhanh nhẹn không phải của loài người, những đứa trẻ mới đây còn là con người, không đứa nào quá mười tuổi, phóng về phía họ dọc đường ray.
Chúng được dẫn dắt bởi một đám nhóc ma cà rồng mù, mắt đen ngòm và cháy rụi. Những con bị mù di chuyển kỳ lạ hơn, những con sáng mắt vượt qua chúng khi đến chỗ đoàn tàu, phát ra những tiếng rít kinh khủng của niềm vui sướng bất nhân.
Chúng lập tức tấn công những hành khách đang trốn chạy khỏi cuộc tàn sát trên tàu. Những con khác lao lên vách hầm và lúc nhúc khắp nóc tàu như đám nhện con đang bò ra khỏi túi trứng.
Và giữa chúng - một dáng người trưởng thành di chuyển với mục đích xấu xa. Một phụ nữ, bị che bóng bởi ánh đèn lờ mờ trong đường hầm, có vẻ như đang chỉ đạo cuộc tấn công dữ dội. Một bà mẹ bị ám dẫn dắt đội quân quỷ con.
Một bàn tay túm lấy mũ áo của thằng bé - chính là Nora - lôi Zack đi. Thằng bé loạng choạng, quay người lại để chạy cùng cô, kẹp cánh tay của mẹ Nora dưới nách và nửa kéo nửa lôi bà cụ tránh xa cái xác tàu đang bị bọn nhóc điên ma cà rồng tràn tới chiếm lĩnh.
Ánh đèn màu chàm của Nora chỉ giúp họ soi sáng vừa đủ lối đi dọc đường ray, làm ánh lên những màu sắc biến ảo của thứ chất thải ma cà rồng sặc sỡ gây ảo giác. Không có hành khách nào đi theo họ.
"Nhìn kìa!" Zack nói.
Đôi mắt trẻ thơ của thằng bé phát hiện ra hai bậc thang dẫn đến một cánh cửa trên bức tường bên trái. Nora dẫn họ về phía đó, chạy tới thử vặn nắm cửa. Nó bị kẹt, hoặc bị khóa, vậy nên cô bước lùi lại lấy gót giày đá vào cửa hết lần này đến lần khác cho đến khi tay nắm tuột ra và cánh cửa bật mở.
Ở bên kia cánh cửa là một sân ga y hệt và hai bậc thang dẫn xuống một đường hầm khác. Thêm nhiều đường ray nữa, đây là tuyến phía Nam của đường hầm, hướng về phía Đông từ New Jersey đến Manhattan.
Nora đóng sầm cửa, kéo nó đóng chặt hết mức có thể, rồi hối hả đưa họ xuống đường ray.
"Nhanh lên," cô nói. "Cứ di chuyển đi. Ta không thể đấu với tất cả bọn chúng được."
Họ đi sâu hơn vào đường hầm tối tăm. Zack giúp Nora đỡ mẹ cô, nhưng rõ ràng họ không thể cứ đi bộ thế này mãi.
Họ không hề nghe thấy gì đằng sau - chẳng hề nghe thấy tiếng đập mở cửa - nhưng họ vẫn di chuyển như thể lũ ma cà rồng đang bám theo sát gót. Mỗi giây trôi qua dường như lại là thêm một giây họ vay mượn được.
Mẹ Nora đã tuột mất cả hai bên giày, tất rách, bàn chân xước xát chảy máu. Bà nói đi nói lại, giọng cao dần, "Mẹ phải nghỉ. Mẹ muốn về nhà."
Cuối cùng, chẳng thể nào cố thêm được nữa. Nora chậm dần lại, Zack chậm theo cô. Nora lấy tay bịt miệng mẹ, nhất thiết phải giữ cho bà yên lặng.
Zack nhìn khuôn mặt Nora dưới ánh sáng màu chàm từ cây đèn của cô. Thằng bé đọc được cảm xúc mãnh liệt trên mặt cô khi cô vật vã vừa đưa mẹ đi vừa phải bịt miệng bà.
Rồi khi đó, nó nhận ra cô đã phải đưa ra một quyết định khủng khiếp.
Mẹ Nora đang cố gỡ tay cô ra khỏi miệng. Nora rùn vai thả chiếc túi vải xuống. "Mở ra đi," cô bảo thằng bé. "Cô muốn cháu lấy một con dao."
"Cháu có một con rồi." Zack xọc tay vào túi quần, lôi ra một con dao gập bằng bạc dài chừng mười phân có cán bằng xương màu nâu.
"Cháu lấy ở đâu ra thế?"
"Giáo sư Setrakian đưa cho cháu."
"Tốt lắm. Zack. Nghe cô nói này. Cháu có tin cô không?" Quả là một câu hỏi kỳ lạ. "Có ạ," thằng bé đáp.
"Nghe cô này. Cô cần cháu trốn đi. Khụp người xuống và bò bên dưới cái rầm này." Hai bên đường ray được chống lên cách mặt đất khoảng sáu mươi phân, góc bên dưới bị che tối om. "Nằm dưới đó và giữ sát con dao này vào ngực. Cứ ở yên trong bóng tối. Cô biết là rất nguy hiểm. Cô sẽ không... Cô sẽ không đi lâu đâu, cô hứa đấy. Bất kỳ ai tới và dừng lại gần cháu, bất kỳ ai không phải là cô - bất kỳ ai - cháu cứ lấy nó mà chém. Cháu hiểu không?"
"Cháu..." Thằng bé đã chứng kiến những khuôn mặt bị ép vào cửa sổ của hành khách trên tàu. "Cháu hiểu."
"Họng, cổ - bất cứ chỗ nào cháu có thể. Cứ chém và đâm cho đến khi chúng ngã xuống. Sau đó chạy thẳng và lại trốn tiếp. Hiểu chứ?"
Nó gật đầu, nước mắt lăn dài xuống má.
"Hứa với cô nhé."
Zack lại gật đầu.
"Cô sẽ quay lại ngay. Nếu cô đi lâu quá thì cháu hiểu có chuyện gì rồi đấy. Khi đó, cô muốn cháu bắt đầu chạy." Cô chỉ về phía New Jersey. "Hướng đó. Đến hết đường. Không dừng lại vì bất kể lý do gì. Kể cả là cô. Được chứ?"
"Cô định làm gì?"
Nhưng Zack đã biết. Nó tin chắc là mình biết. Và Nora cũng vậy.
Mẹ Nora đang cắn tay cô, buộc cô phải bỏ tay khỏi miệng bà. Cô choàng một tay ôm thằng bé, áp mặt nó vào bên sườn. Thằng bé cảm nhận được nụ hôn của cô trên đỉnh đầu. Đúng lúc đó mẹ cô lại la lên, và Nora phải che miệng bà lại lần nữa. "Dũng cảm lên nhé," cô nói với thằng bé. "Đi đi."
Zack nằm ngửa ra trườn vào bên dưới cái rầm, thậm chí không hề nghĩ đến những thứ thường thấy như chuột cống hay chuột nhắt. Nó nắm chặt cái cán bằng xương, áp con dao vào ngực như một cây thập giá và lắng nghe trong lúc Nora chật vật dẫn mẹ cô rời đi.
Chương 23
Fet ngồi trong chiếc xe van DPW im lìm, chờ đợi. Anh mặc áo khoác phản quang bên ngoài bộ đồ liền thân quen thuộc, đội mũ cứng. Anh đang xem bản đồ hệ thống cống rãnh dưới ánh sáng từ bảng đồng hồ trên xe.
Đống vũ khí hóa học tự chế bằng bạc của ông già nằm phía sau, được quấn trong khăn để khỏi trượt lung tung. Anh thấy lo lắng về kế hoạch này. Quá nhiều khâu cần di chuyển. Anh kiểm tra cửa hậu của tiệm, chờ ông già xuất hiện.
Bên trong, Setrakian chỉnh lại cổ chiếc áo sạch sẽ nhất của mình, các ngón tay xương xẩu siết chặt móc chiếc nơ con bướm. Ông lôi một trong những cái gương nhỏ tráng bạc ra để chỉnh trang cho cẩn thận. Ông đang mặc bộ quần áo đẹp nhất của mình.
Ông đặt gương xuống và kiểm tra lại lần cuối. Thuốc của ông! Ông tìm thấy cái lọ thiếc, lắc nhẹ để thử xem bên trong còn thuốc không, tự rủa mình vì suýt nữa đã quên mất nó, rồi thả cái lọ vào trong túi áo khoác. Đó. Xong.
Trên đường ra cửa, ông nhìn lại lần chót lọ mẫu vật chứa những gì còn lại từ trái tim vừa bị sinh thiết của vợ ông. Ông đã rọi đèn cực tím vào đó, cuối cùng cũng giết chết vĩnh viễn con giun máu. Quả tim, vốn đã bị con virus ký sinh chiếm giữ quá lâu, giờ thối đen.
Setrakian nhìn nó bằng ánh mắt của một người đang nhìn xuống bia mộ người thân. Ông muốn nó là thứ cuối cùng ông thấy ở nơi này. Vì ông chắc chắn mình sẽ không bao giờ trở lại nữa.
---❊ ❖ ❊---
Eph ngồi một mình trên băng ghế gỗ dài cạnh tường phòng trực ban.
Đặc vụ FBI tên là Lesh, bàn ghế của anh kê cách tầm với Eph gần một mét. Cổ tay trái Eph bị còng vào một thanh thép thấp chạy dọc tường, ngay phía trên băng ghế, giống như thanh tỳ trong các nhà vệ sinh cho người khuyết tật. Eph phải ngồi hơi thõng vai xuống, duỗi thẳng chân phải để điều chỉnh vị trí phù hợp cho con dao đang được giấu trong cạp quần. Không ai soát người anh sau khi anh trở về từ chỗ của Palmer.
Đặc vụ Lesh có tật giật cơ mặt, thỉnh thoảng lại nháy mắt trái khiến cho má nảy lên nhưng vẫn không làm ảnh hưởng đến mạch nói chuyện. Các bức ảnh chụp mấy đứa trẻ ở độ tuổi đến trường được lồng trong những cái khung rẻ tiền đặt trên bàn làm việc có vách ngăn.
"Vậy," đặc vụ nói. "Thứ này. Tôi không hiểu. Nó là virus hay ký sinh trùng?"
"Nó là cả hai," Eph đáp, cố tỏ ra có lý, vẫn hy vọng bằng cách nào đó có thể thuyết phục Lesh thả anh tự do. "Virus do ký sinh trùng, dưới dạng một con giun máu, mang tới. Ký sinh trùng này truyền qua đường lây nhiễm, theo vòi chích ở cổ họng."
Đặc vụ Lesh bất giác máy mắt và hí hoáy ghi vào tập giấy.
Vậy là cuối cùng FBI cũng bắt đầu tìm hiểu mọi chuyện - chỉ có điều đã quá trễ. Những cảnh sát tốt giống như đặc vụ Lesh làm việc ở phần đáy rộng của kim tự tháp, không hề biết mọi việc từ lâu đã được định đoạt bởi tầng chóp bu.
Eph hỏi, "Hai đặc vụ kia đâu?"
"Ai cơ?"
"Mấy người đưa tôi đi trực thăng vào thành phố ấy."
Đặc vụ Lesh đứng dậy để nhìn cho rõ các bàn làm việc trong phòng trực ban. Vài đặc vụ mẫn cán vẫn đang làm việc. "Này, ở đây có ai đưa bác sĩ Goodweather lên máy bay vào thành phố không?"
Những tiếng càu nhàu và phủ nhận. Eph nhận ra từ lúc quay về anh vẫn chưa từng nhìn thấy hai người đó. "Chắc là họ đi luôn rồi."
"Không thể nào," đặc vụ Lesh nói. "Chúng tôi đã được lệnh chờ ở đây cho đến khi nhận được thông báo khác."
Nghe không ổn chút nào. Eph lại nhìn các bức ảnh trên bàn Lesh. "Anh đưa gia đình rời thành phố chưa?"
"Chúng tôi không sống trong thành phố. Quá đắt đỏ. Hằng ngày tôi lái xe từ New Jersey vào đây. Nhưng đúng vậy, họ đang ở ngoài thành phố. Trường học cho nghỉ nên vợ tôi dẫn bọn trẻ đến nhà bạn ở hồ Kinnelon."
Không đủ xa, Eph nghĩ. "Gia đình tôi cũng rời thành phố rồi," anh nói. Anh rướn người lên hết mức cái còng tay - và con dao ăn tỳ vào đùi - cho phép. "Nghe này, đặc vụ Lesh," Eph bảo, cố gắng khiến Lesh tin tưởng. "Toàn bộ chuyện đang diễn ra đây... tôi biết nó có vẻ giống sự hỗn loạn, giống tình trạng mất trật tự tuyệt đối? Không phải đâu. Được chứ? Không phải vậy. Đây là một cuộc tấn công được tiến hành và lên kế hoạch kỹ lưỡng. Và hôm nay... hôm nay, nó sẽ biến thành một cuộc khủng hoảng. Tôi vẫn chưa biết chính xác là bằng cách nào, hay chuyện gì sẽ xảy ra. Nhưng đúng là hôm nay. Và chúng ta - cả anh và tôi - cần phải rời khỏi đây."
Đặc vụ Lesh nháy mắt hai lần. "Anh đang bị bắt giam, bác sĩ. Anh đã bắn một người đàn ông giữa ban ngày ban mặt với hàng tá nhân chứng xung quanh, và lẽ ra anh đang bị giải đến tòa án liên bang nếu như hiện tại tình hình không điên rồ đến thế và các cơ quan chính phủ không bị đóng cửa gần hết. Thế nên anh sẽ không đi đâu cả, và tại anh nên tôi cũng vậy. Nào, anh có thể kể gì cho tôi về những thứ này?"
Đặc vụ Lesh cho Eph xem mấy bản in. Những bức hình chụp các dấu hiệu được khắc axit trên các tòa nhà, cho thấy hình vẽ graffiti một thứ trông giống con bọ sáu chân.
"Boston," đặc vụ Lesh nói. Anh xáo các tấm ảnh từ trên xuống dưới. "Cái này là ở Pittsburgh. Ngoại ô Cleveland. Atlanta. Portland, Oregon, cách đây ba ngàn dặm."
Eph nói, "Tôi không biết chắc, nhưng tôi nghĩ đó là một loại mã. Chúng không giao tiếp qua lời nói. Chúng cần một hệ thống ngôn ngữ. Chúng đang đánh dấu lãnh thổ, đánh dấu sự phát triển... kiểu như thế."
"Còn hình vẽ con bọ này?"
"Tôi biết. Nó gần giống như... anh đã bao giờ nghe đến viết vô thức chưa? Tiềm thức ấy? Xem này, tất cả chúng đều được kết nối ở mức độ tâm linh. Tôi không hiểu ra sao nữa - nhưng nó thật sự tồn tại. Và giống như mọi nhận thức vĩ đại, tôi nghĩ có yếu tố tiềm thức, trong việc thứ này lan tràn khắp nơi... gần như mang tính nghệ thuật. Bộc lộ bản thân. Anh đang nhìn thấy cùng những hình vẽ cơ bản được vẽ nguệch ngoạc trên các tòa nhà khắp đất nước. Bây giờ có lẽ là khắp nửa vòng trái đất rồi."
Đặc vụ Lesh đặt mấy tấm hình xuống bàn. Anh ôm gáy, mát-xa. "Anh còn nói về bạc nữa? Đèn tia cực tím? Mặt trời?"
"Kiểm tra súng của tôi đi. Nó đang ở đâu đây thôi, đúng không? Kiểm tra đạn đi. Bạc nguyên chất đấy. Không phải vì Palmer là ma cà rồng. Hắn không phải - vẫn chưa phải. Nhưng nó được đưa cho tôi..."
"Sao? Tiếp tục đi? Bởi ai? Tôi muốn biết làm sao anh biết được tất cả những điều này..."
Đèn phụt tắt. Các lỗ thông khí lặng phắt, mọi người trong phòng trực ban đều rên lên.
"Lại nữa rồi," đặc vụ Lesh vừa nói vừa đứng lên.
Đèn dự phòng nhấp nháy, biển LỐI THOÁT HIỂM trên mọi cửa ra vào và cứ cách tầm năm sáu đèn, các đèn trần panel đều bật sáng, chỉ chạy với một nửa hay một phần tư công suất bình thường.
"Đẹp thật," đặc vụ Lesh nói, lấy một chiếc đèn pin xuống khỏi móc treo trên vách ngăn bàn làm việc.
Rồi còi báo cháy vang lên, inh ỏi phát ra từ các loa trên trần.
"A!" đặc vụ Lesh la lên. "Càng lúc càng tuyệt!"
Eph nghe thấy tiếng hét từ đâu đó trong tòa nhà.
"Này," Eph la lên. Anh giật mạnh cái thanh móc còng tay. "Tháo còng cho tôi. Chúng đang đến tìm ta đấy."
"Hả?" Đặc vụ Lesh vẫn đứng tại chỗ, nghe thấy nhiều tiếng hét hơn. "Đến tìm ta?"
Tiếng đâm sầm sầm, rồi một âm thanh nghe như tiếng phá cửa.
"Giúp tôi với!" Eph nói. "Súng của tôi. Anh phải lấy nó!"
Đặc vụ Lesh tập trung nghe ngóng. Anh tiến về phía trước, mở bao súng ra.
"Không! Thế không có tác dụng gì đâu! Đạn bạc trong súng tôi! Anh không hiểu à? Đi lấy nó đi..."
Các phát súng. Chỉ dưới họ một tầng lầu.
"Chết tiệt!" Đặc vụ Lesh vừa lao đi, vừa lôi khẩu súng ở hông ra.
Eph chửi thề, chuyển sự chú ý sang thanh thép và cái còng tay. Anh giật mạnh cái thanh bằng cả hai tay - chẳng suy suyển gì. Đầu tiên anh trượt còng tay xuống một đầu thanh, rồi lại sang đầu kia, hy vọng tận dụng được điểm yếu nào đó, nhưng hai cái chốt rất dày, thanh thép lại gắn sâu vào tường. Anh đá nó, nhưng không hiệu quả.
Eph nghe thấy một tiếng hét - giờ đã gần hơn - và nhiều phát súng nữa. Anh cố đứng lên, nhưng chỉ vươn được ba phần tư chiều dài cơ thể. Anh cố kéo đổ tường.
Giờ tiếng súng đã vào trong phòng. Các vách ngăn bàn làm việc cản trở tầm nhìn của anh. Tất cả những gì anh nhận thức được vào lúc này chỉ là ánh chớp từ vũ khí của các đặc vụ - và tiếng la hét của họ.
Eph xọc tay vào quần tìm con dao ăn bằng bạc. Ở đây nó có vẻ nhỏ bé trong tay anh hơn so với lúc ở căn penthouse của Palmer. Anh ấn nghiêng sống dao vào khe hở đằng sau băng ghế và ngả người đè nó xuống, nhanh và mạnh. Mũi dao gãy đánh rắc, làm thành một lưỡi dao ngắn nhưng sắc bén giống như con dao tự chế trong tù.
Một sinh vật nhảy lên trên đỉnh vách ngăn bàn làm việc. Nó cúi lom khom ở đó, giữ thăng bằng trên cả bốn chi. Trông nó nhỏ thó dưới ánh đèn lờ mờ của phòng trực ban, vụng về xoay đầu tìm kiếm, quét mắt dù không nhìn thấy được gì, khịt mũi ngửi dù không có khứu giác.
Mặt nó quay về phía Eph, và anh biết nó đã khóa mục tiêu.
Nó nhảy xuống khỏi vách ngăn với sự nhanh nhẹn của loài mèo, và Eph thấy mắt đứa trẻ ma cà rồng đen kịt như đui đèn cháy. Mặt nó hơi xoay ra chỗ khác, đôi mắt mù không nhắm thẳng vào anh - nhưng bằng cách nào đó nó vẫn nhìn thấy anh, điều đó thì anh chắc chắn.
Thể chất của nó khiến Eph phát hoảng, giống như đối diện với một con báo đốm trong lồng - trong khi lại bị xích vào cái lồng. Eph đứng nghiêng người, tuyệt vọng mong sẽ bảo vệ được cổ họng, lưỡi dao bạc chĩa về phía con cảm nhân, nó đã cảm nhận được thứ vũ khí này. Eph di chuyển sang ngang, cố tiến xa hết mức thanh móc còng tay cho phép, sinh vật kia theo dấu anh sang bên trái, rồi quay lại tiến về bên phải, đầu chuyển động như con rắn trên cái cổ sưng phồng.
Rồi nó tấn công, vòi chích vọt ra, ngắn hơn vòi chích của ma cà rồng trưởng thành, và Eph phản ứng vừa kịp để vụt dao về phía vòi chích. Dù có cắt được vào nó hay không thì anh cũng đã tác động tới nó, tránh thoát màn tấn công, con cảm nhân nhảy bổ về sau như con chó bị đá trúng.
"CÚT RA KHỎI ĐÂY!" Eph hét lên, anh ra lệnh như ta vẫn làm với một con vật, nhưng con cảm nhân chỉ nhìn anh với đôi mắt mù. Khi hai ma cà rồng nữa - những con quái vật bình thường, máu người vấy đỏ vạt áo trước của chúng - vòng qua các vách ngăn, Eph hiểu con cảm nhân đã gọi cứu viện.
Eph huơ huơ con dao bạc nhỏ, trông như một gã điên. Cố dọa cho chúng sợ thay vì đang bị chúng dọa sợ.
Không có tác dụng.
Các sinh vật này chia ra, bổ nhào tới từ cả hai phía, Eph chém vào cánh tay một con, rồi đến con kia. Bạc khiến chúng bị thương, đủ để tay chúng rách ra, khiến một thứ trắng trắng trào ra.
Rồi một con chộp lấy cánh tay cầm dao của anh. Con kia túm lấy vai bên kia của anh, nắm tóc anh.
Chúng không đưa anh đi ngay. Chúng đang chờ con cảm nhân. Eph gồng hết sức vùng vẫy, nhưng anh đang yếu thế và bị xích vào tường. Hơi nóng hừng hực từ những kẻ hung hăng này, cùng mùi xác hôi thối của chúng, khiến anh buồn nôn. Anh cố vung dao, định vụt lưỡi dao vào một trong hai con, nhưng con dao chỉ trượt khỏi tay anh.
Con cảm nhân chậm rãi tiến đến gần anh, một dã thú đang nhấm nháp con mồi. Eph cố ép cằm xuống, nhưng bàn tay đang nắm tóc anh lại giật đầu anh ra sau, để cổ họng anh phơi ra trước sinh vật nhỏ bé kia.
Eph hú lên đầy thách thức trong thời khắc cuối cùng của mình - thì đúng lúc đó, phần sau đầu con cảm nhân nổ tung thành màn sương trắng. Cơ thể nó sụp xuống, co rút, và Eph cảm thấy bọn ma cà rồng ở hai bên sườn anh thả tay ra.
Eph đẩy một con tránh ra, đá con còn lại khỏi băng ghế.
Sau đó, mấy người vòng qua góc, hai anh chàng người Latin được trang bị đến tận răng bằng những dụng cụ chuyên để phá đám một buổi tối của ma cà rồng. Một ma cà rồng nhận một phát xiên bạc khi cố trườn lên qua các vách ngăn, trốn ánh đèn UVC. Con kia đứng dậy, cố đánh trả - nhưng lại phải nhận một cú đá vào đầu gối khiến nó ngã xuống, tiếp đó là một cái bu lông bạc cắm thẳng vào sọ.
Rồi người thứ ba xuất hiện, một gã hộ pháp người Mexico, có lẽ khoảng sáu mươi tuổi, nhưng dù trông đã già, người đàn ông khổng lồ này vẫn hành động hiệu quả đến mức đáng ngạc nhiên khi giải quyết nhanh gọn bọn ma cà rồng hết bên trái lại bên phải.
Eph co chân lên băng ghế để tránh máu trắng bắn trên sàn cùng những con giun đang tìm cơ thể mới để chiếm hữu.
Tay thủ lĩnh bước tới, một thằng nhóc Mexico, mang găng tay da, mắt sáng, một dây đeo súng gài các bu lông bạc vắt chéo ngực. Eph thấy đôi ủng đen của cậu bịt bạc ở mũi, lem nhem máu trắng.
"Anh là bác sĩ Goodweather?" cậu hỏi.
Eph gật đầu.
"Tôi là Augustin Elizalde," cậu chàng nói. "Ông chủ tiệm cầm đồ cử chúng tôi đến đón anh."