Đi cạnh Fet, Setrakian bước vào sảnh lớn của trụ sở Sotheby ở góc phố 77 và York, yêu cầu được đưa đến phòng đăng ký. Ông đưa tờ séc rút tiền từ một tài khoản Thụy Sĩ, và sau một cú điện thoại cố định, tiền được chuyển ngay lập tức.
"Chào mừng đến Sotheby, ông Setrakian."
Ông được đưa cho thẻ số 23 và một tiếp viên dẫn ông đến thang máy lên tầng mười. Họ ngăn ông lại bên ngoài cửa dẫn vào tầng đấu giá, yêu cầu ông để áo khoác và cây gậy đầu sói lại. Setrakian miễn cưỡng làm theo, sau đó nhận tấm vé nhựa nhét vào trong túi để đồng hồ trên bộ vest đang mặc. Fet được cho phép vào trong phòng đấu giá, nhưng chỉ những người có thẻ số mới được phép ngồi ở khu vực đặt giá. Fet ở phía sau, đứng quan sát toàn cảnh căn phòng, cho rằng có lẽ như thế này thì tốt hơn.
Buổi đấu giá được tổ chức với an ninh cẩn mật. Setrakian ngồi ở hàng thứ tư. Không quá gần, cũng không quá xa. Ông ngồi giữa hàng ghế, tấm thẻ đánh số đặt trên đùi. Sân khấu trước mặt ông sáng rực, một người phục vụ đeo găng trắng rót nước vào cốc cho người điều khiển phiên đấu giá, rồi khuất bóng vào lối đi che kín dành cho nhân viên. Khu vực trưng bày nằm ở bên trái sân khấu, một cái giá bằng đồng đang đợi các vật phẩm lèo tèo đầu tiên trong bản danh mục. Một màn hình video cao quá đầu chiếu tên Sotheby.
Mười đến mười lăm hàng đầu tiên đều gần như đã kín, chỉ lác đác vài ghế trống ở phía sau. Nhưng một số người tham dự rõ ràng chỉ để trám cho kín chỗ, được nhân viên thuê để lấp đầy khu đặt giá, đôi mắt thiếu sự tập trung sắt đá của một người mua chân chính. Cả hai bên căn phòng, giữa các ghế cuối trong hàng và bức tường di động - được đặt xa ra sau để tăng tối đa chỗ ngồi, đều đã chật kín, cả đằng sau cũng vậy. Nhiều khán giả còn đeo mặt nạ và găng tay.
Một buổi đấu giá cũng kịch tính không kém gì thị trường bên ngoài, và toàn bộ sự kiện này mang một bầu không khí riêng của cuối thế kỷ mười chín: lần vung tay quá trán cuối cùng, màn thể hiện vào phút chót của chủ nghĩa tư bản trước sự sụp đổ đầy choáng ngợp của nền kinh tế. Hầu hết người tham dự tập trung ở đây chỉ để chứng kiến màn trình diễn. Giống như những người ăn vận đẹp đẽ đi đưa ma ở một đám tang.
Không khí phấn khích tăng cao khi người điều khiển phiên đấu giá xuất hiện. Niềm háo hức gọn lên khắp phòng trong lúc ông ta đọc bài phát biểu khai mạc và các quy định cơ bản của người đặt giá. Và rồi ông ta gõ búa thông báo tiến hành đấu giá.
Những vật phẩm đầu tiên là các bức tranh Baroque không mấy quan trọng, món khai vị kích thích vị giác của những người đặt giá trước khi đến món chính.
Sao Setrakian lại căng thẳng thế này? Bỗng dưng thấy khó chịu, hoang tưởng đến thế này? Hôm nay, túi tiền nặng trĩu của các Chúa Tể Cổ Đại là túi tiền nặng trĩu của ông. Chắc chắn cuốn sách ông đã tìm kiếm từ lâu sẽ sớm nằm trong tay ông.
Ông cảm thấy bị phơi bày một cách kỳ lạ khi ngồi ở đây. Ông cảm thấy... bị quan sát, không phải một cách bị động, mà bởi những con mắt thấu hiểu, sắc bén và quen thuộc.
Ông định vị được là nguồn gốc sự hoang tưởng của mình nằm phía sau một cặp kính màu khói, ở sau ông ba hàng phía bên kia lối đi. Cặp mắt đó thuộc về một người mặc vest tối màu, đeo găng tay da màu đen.
Thomas Eichhorst.
Mặt hắn căng nhẵn, toàn bộ cơ thể hắn đều có vẻ trẻ quá so với tuổi. Hắn đã trát phấn màu da và đội tóc giả, hẳn vậy... nhưng ngoài ra vẫn còn một thứ khác nữa. Có phải hắn đã đi phẫu thuật không? Có phải một tay bác sĩ điên nào đó đã được thuê để giữ sao cho vẻ ngoài của hắn na ná với của con người, để hắn có thể đi lại và hòa nhập với những người sống? Dù chúng bị ẩn dưới cặp kính của tên Đức Quốc xã, Setrakian vẫn không khỏi rùng mình vì biết rằng mắt của Eichhorst đã chạm mắt ông.
Hồi vào trại, Abraham mới mười mấy tuổi - thế nên bây giờ ông đã dùng chính đôi mắt trẻ thơ đó để nhìn tên cựu trại trưởng Treblinka. Ông vẫn cảm thấy nỗi sợ hãi đó, đi kèm một cơn hoảng loạn vô lý. Sinh vật độc ác này - khi hắn vẫn còn là con người - đã chi phối sự sống và cái chết bên trong nhà máy tử thần. Sáu mươi tư năm trước... và giờ nỗi kinh hãi quay trở về với Setrakian như thể chuyện của ngày hôm qua. Con quái vật này, con dã thú này - giờ còn kinh khủng hơn gấp trăm lần.
Dịch chua bỏng cháy trong cổ họng ông già, suýt khiến ông nghẹt thở.
Eichhorst gật đầu với Setrakian, vô cùng nhẹ nhàng. Vô cùng thân ái. Có vẻ như hắn đang cười - nhưng thật ra, đó không phải một nụ cười, chỉ là một cách hé miệng để vừa đủ cho Setrakian thấy thoáng qua đầu vòi chích bên trong đang đu đưa giữa đôi môi tô son của hắn.
Setrakian quay lại đối diện với bệ sân khấu. Ông giấu hai bàn tay còng queo đang run rẩy, ông già xấu hổ vì nỗi sợ thời niên thiếu của mình.
Eichhorst đã đến vì cuốn sách. Hắn sẽ thay Chúa Tể giành giật nó với nguồn tài trợ của Eldritch Palmer.
Setrakian lần tay vào túi áo để tìm lọ thuốc. Những ngón tay viêm khớp của ông hoạt động vụng về và cứng nhắc gấp đôi bình thường, vì ông không muốn Eichhorst nhìn thấy và tận hưởng nỗi bất an của ông.
Ông kín đáo nhét viên thuốc nitroglycerin vào dưới lưỡi và chờ thuốc phát huy tác dụng. Ông tự thề với chính mình rằng cho dù phải hy sinh đến tận hơi thở cuối cùng, ông cũng sẽ đánh bại tên Đức Quốc xã này.
Tim ngươi đập loạn thế, tên Do Thái.
Setrakian không để lộ bất kỳ phản ứng gì trước giọng nói đang xâm chiếm đầu ông. Ông gắng hết sức phớt lờ vị khách không hề được hoan nghênh này.
Trước mắt ông, người điều khiển đấu giá và sân khấu đã biến mất, cũng như toàn bộ Manhattan và lục địa Bắc Mỹ. Trong một thoáng, Setrakian chỉ thấy những hàng rào kẽm gai của trại tập trung. Ông thấy mặt đất nhuốm máu và khuôn mặt hốc hác của những người thợ thủ công cùng làm việc với ông.
Ông thấy Eichhorst ngồi trên lưng con chiến mã ưa thích của hắn. Con ngựa là sinh vật duy nhất trong trại được hắn biểu lộ dấu hiệu yêu thương, thông qua cà rốt và táo - thích thú với việc cho con vật này ăn ngay trước mặt những tù nhân ốm đói. Eichhorst thích thúc gót giày vào sườn con ngựa, khiến nó rên rỉ lồng lên. Eichhorst cũng thích luyện tài thiện xạ với một khẩu Ruger trong lúc ngồi trên lưng con ngựa bị chọc tức. Trong mỗi lần như thế, một người thợ ngẫu nhiên sẽ bị xử tử. Đến ba lần, đó là người đứng ngay cạnh Setrakian.
Ta đã để ý đến vệ sĩ của ngươi lúc ngươi vào đây.
Ý hắn là Fet sao? Setrakian xoay mình lại và thấy Fet giữa các khán giả đứng ở phía sau, gần hai bảo vệ ăn mặc chỉnh tề gác ở hai bên lối ra. Trong bộ đồ liền thân của nhân viên diệt chuột bọ, anh có vẻ hoàn toàn lạc lõng.
Fetirski, đúng không? Người Ukraina thuần chủng là một món ngon cực kỳ hiếm. Đắng, mặn, nhưng dư vị nồng nàn. Ngươi nên biết rằng ta là một chuyên gia về máu người, tên Do Thái ạ. Mũi ta không bao giờ nói dối. Ta đã nhận ra hương thơm của hắn từ khi ngươi bước vào đây. Cũng như đường viền quai hàm của hắn. Ngươi không nhớ sao?
Những lời nói của con quái thú khiến Setrakian mất hẳn nhuệ khí. Vì ông ghét kẻ thốt ra chúng, và bởi vì, theo Setrakian nhận thức được, chúng có vẻ là sự thật.
Ở trại tập trung trong tâm trí, ông nhìn thấy một người đàn ông to lớn mặc đồng phục màu đen của các lính gác Ukraina, đôi tay đeo găng da màu đen nghiêm túc nắm dây cương con ngựa của Eichhorst, đưa khẩu súng Ruger cho tên trưởng trại.
Không phải do nhầm lẫn nên ngươi mới ở đây với con cháu của một trong những kẻ đã hành hạ ngươi đấy chứ?
Setrakian nhắm mắt lại trước lời chế nhạo của Eichhorst. Ông cố thanh tỉnh đầu óc, hướng sự tập trung trở về với nhiệm vụ trước mắt. Ông nghĩ, bằng giọng nói của tâm trí với sự dõng dạc hết mức có thể, hy vọng con ma cà rồng sẽ nghe thấy: Ngươi thậm chí sẽ còn ngạc nhiên hơn nếu biết hôm nay ta còn cộng tác với ai nữa đấy.