Tàn Thế

Lượt đọc: 1261 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25

Nora lôi cái kính nhìn đêm một mắt ra đeo lên phía chiếc mũ lưỡi trai Mets trên đầu. Nhắm một mắt lại, đường hầm North River sẽ chuyển sang màu xanh lá cây. "Mắt chuột", Fet thích gọi nó như vậy, nhưng chưa bao giờ cô cảm kích sáng chế này như hiện tại.

Phía trước cô một quãng, đường hầm quang đãng. Nhưng cô không tìm thấy lối ra nào. Không chỗ ẩn trốn. Chẳng có gì.

Giờ chỉ có mình cô với mẹ, sau khi đã đi cách Zack một quãng đủ xa. Nora cố không nhìn bà, kể cả qua mắt kính. Mẹ cô đang thở hồng hộc, dường như không theo kịp nữa. Nora nắm cánh tay bà, gần như kéo lê bà qua đống sỏi đá giữa các đường ray, cảm thấy như lũ ma cà rồng đang ở ngay sau lưng.

Nora nhận ra cô đang tìm chỗ thích hợp để làm điều này. Chỗ tốt nhất. Điều cô đang suy tính rất khủng khiếp. Những giọng nói trong đầu cô - của ai đó khác chứ không phải của cô - đưa ra những lý lẽ đối lập nhau:

Mày không được làm như thế.

Mày không thể hy vọng cứu được cả mẹ và Zack. Mày phải lựa chọn.

Sao mày có thể chọn một thằng bé thay vì mẹ của mày chứ?

Chọn một người hoặc mất cả hai.

Bà ấy có một cuộc đời tươi đẹp.

Vớ vẩn. Chúng ta ai mà chẳng có cuộc sống tươi đẹp, chính xác là cho tới thời khắc chúng kết thúc.

Mẹ đã ban cho mày cuộc sống.

Nhưng nếu bây giờ không làm điều này thì chính là mày đang dâng mẹ cho lũ ma cà rồng đấy. Bắt mẹ gánh một lời nguyền vĩnh viễn.

Bệnh Alzheimer cũng đâu có thuốc chữa. Mẹ ngày càng tệ đi. Mẹ đã thay đổi, không còn là người mẹ ngày xưa của mày nữa. Như thế thì khác gì biến thành ma cà rồng?

Mẹ không đe dọa an nguy của người khác.

Chỉ đe dọa an nguy của mày thôi - cả Zack nữa.

Đằng nào mày cũng sẽ phải tiêu diệt mẹ khi mẹ quay trở lại tìm mày, Người Thân của mẹ.

Mày đã bảo Eph là anh ấy phải tiêu diệt Kelly đấy thôi.

Chứng mất trí của mẹ đã đến mức bà thậm chí còn chẳng biết gì đâu.

Nhưng mày sẽ biết.

Tóm lại: mày có tự tử trước khi bị biến đổi không?

Có.

Nhưng đó là sự lựa chọn của mày.

Và đó sẽ không bao giờ là tình huống có thể chọn một trong hai. Không bao giờ rõ ràng. Nó xảy ra quá nhanh; chúng nhảy bổ vào mày, và mày xong đời. Mày phải hành động trước khi bị biến đổi. Mày phải tiên liệu được.

Nhưng chẳng có gì đảm bảo cả.

Mày không thể giải thoát cho ai đó trước khi họ bị biến đổi. Mày chỉ có thể tự nhủ rằng đây là việc mày ước gì đã làm. Và mãi mãi băn khoăn không biết liệu mày đã làm đúng hay sai.

Như thế vẫn là giết người.

Mày cũng sẽ chĩa dao về phía Zack nếu cái kết đã đến gần chứ?

Có lẽ thế. Ừ.

Mày sẽ do dự.

Zack có nhiều cơ hội sống sót qua cuộc tấn công hơn.

Vậy là mày có mới nới cũ.

Có lẽ thế. Phải.

Mẹ Nora nói với cô, "Đến lúc quái nào thì ông bố đê tiện của con mới tới đây?"

Nora trở lại với thực tại. Cô quá đau khổ đến nỗi chẳng khóc được. Đây quả là một thế giới độc ác.

Một tiếng hú vang vọng khắp đường hầm dài, khiến Nora rùng mình.

Cô vòng ra sau lưng mẹ. Cô không thể nhìn thẳng vào mặt bà. Cô siết chặt con dao, giơ nó lên để đâm xuống gáy bà lão.

Nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra hết.

Cô không có can đảm, và cô biết điều đó.

Tình yêu khiến ta gục ngã.

Ma cà rồng không có cảm giác tội lỗi. Đó là ưu điểm lớn của chúng. Chúng không bao giờ do dự.

Và như thể để chứng minh điều này, Nora vừa nhìn lên đã thấy mình đang bị theo dõi từ hai bên đường hầm. Hai ma cà rồng đã lẻn tới gần trong lúc cô đang phân tâm, mắt chúng ánh lên màu trắng xanh qua kính nhìn đêm.

Chúng không biết cô có thể nhìn thấy chúng. Chúng không hiểu công nghệ nhìn đêm. Chúng cho là cô cũng giống những hành khách khác - lạc lối trong bóng tối, mù quáng lang thang.

"Mẹ ngồi đây nhé," Nora nói, khẽ đẩy đầu gối bà để bà ngồi xuống đường ray. Bằng không, bà sẽ đi lung tung mất. "Cha đang trên đường đến đấy."

Nora xoay người đi về phía hai ma cà rồng, tiến thẳng vào giữa mà không nhìn con nào. Qua khóe mắt, cô thấy chúng nhanh nhẹn rời hai bức tường đá.

Nora hít một hơi thật sâu trước khi ra tay.

Hai con ma cà rồng này trở thành nạn nhân của cuộc giết chóc vì phẫn nộ của cô. Đầu tiên, cô nhào đến con bên trái, chém nhanh khiến nó không kịp nhảy tránh. Tiếng kêu thảm thiết của con ma cà rồng rung lên trong tai cô trong lúc cô quay ngoắt lại đối mặt với con kia, lúc này đang nhìn người mẹ đang ngồi của cô. Sinh vật này xoay lại bò về phía Nora, miệng há ra để vòi chích tấn công.

Một vệt trắng phủ kín cái kính nhìn đêm y như con thịnh nộ đang bùng cháy trong đầu cô. Cô chém chết con ma cà rồng đang trên đà tấn công, ngực cô phập phồng, mắt cay xè.

Cô nhìn lại con đường vừa đi qua. Hai con này đã băng qua Zack để đến chỗ cô sao? Không con nào mang vẻ hồng hào do vừa được ăn, dù chế độ nhìn đêm không cho cô đánh giá chính xác được vẻ tái nhợt của chúng.

Nora chộp lấy cây đèn giơ ra trước hai cái thây, nướng chín bọn giun máu trước khi chúng có cơ hội bò qua đống sỏi đá về phía mẹ cô. Cô cũng rọi đèn lên con dao của mình, rồi tắt đèn đi, trở lại giúp mẹ đứng lên.

“Cha con đã đến chưa?” bà hỏi.

“Sắp rồi, mẹ ạ,” Nora đáp, vội vàng quay lưng đi về phía Zack, nước mắt chảy dài xuống má. “Sắp rồi.”

Đánh máy: Mọt Sách
Biên Tập: Mọt Sách
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »