Tây Vực Liệt Vương Ký

Lượt đọc: 2301 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
con nhện ngồi ở giữa mạng nhện

Các đại thần của Cao Xương lần lượt rời khỏi đại điện rồi tản đi. Khúc Đức Dũng đi lướt qua chỗ Khúc Nhân Thư, dương dương tự đắc liếc mắt nhìn hắn.

Khúc Nhân Thư chân thành nói: “Nhị đệ, những năm qua giữa ta và đệ có không ít hiểu lầm. Tối nay có thể đến nhà đại ca một chuyến được không? Ta và tẩu tẩu của đệ sẽ đích thân nấu ít canh cho đệ, huynh đệ chúng ta cùng trò chuyện với nhau”.

Khúc Đức Dũng cười lạnh: “Đại ca, tối nay tiểu đệ còn có chuyện quan trọng phải xử lý, không thể tiếp huynh được”.

Khúc Nhân Thư nhìn hắn ta chăm chú, trên gương mặt lộ ra vẻ thương tâm, thở dài rồi rời đi.

Khúc Đức Dũng nhìn theo bóng lưng của đại ca, trong lòng vô cùng sảng khoái, quả thật là muốn thoải mái cười thật to. Lúc này, chỉ thấy Chu Quý cúi đầu đi tới, Khúc Đức Dũng nhịn cười chào hỏi ông ta: “Công công, ngươi muốn đi đâu vậy?”.

Chu Quý mặt như đưa đám: “Đại sư mất tích, lão nô cũng có mặt, việc này... việc này không biết chốc nữa nên ăn nói như thế nào với bệ hạ, tâm trạng của người đang không tốt. Lão nô… ôi…!”.

Khúc Đức Dũng nhịn cười, thở dài theo ông ta: “Đúng vậy! Ta thân là con của người, nhưng lại không thể giúp đỡ phụ vương, thật sự cảm thấy xấu hổ. Lần này thậm chí người còn thu hồi cả binh quyền của đại tướng quân, xem ra, phụ vương thật sự nổi cơn thịnh nộ rồi. Nếu như tức giận rồi làm tổn hại đến sức khỏe, vậy biết phải làm thế nào đây?”.

Chu Quý liếc nhìn hắn ta, lắc đầu: “Binh quyền của đại tướng quân thì không sao, dù sao cũng là đại tướng quân làm mất người, nếu như bệ hạ không trừng phạt ngài ấy, thì làm sao chặn được miệng lưỡi của mọi người. Với sự tin yêu của bệ hạ đối với đại tướng quân, hai ba ngày sau, người cũng sẽ khôi phục quyền lại cho ngài ấy thôi. Trước mắt, việc quan trọng nhất là tìm được đại sư Huyền Trang, nếu không thì bệ hạ không những cảm thấy hổ thẹn với đại sư, lại càng cảm thấy khó ăn nói với hoàng đế của Đại Đường!”.

Tròng mắt của Khúc Đức Dũng sáng lên, hắn ta lặng lẽ gật đầu, dường như chỉ trong nháy mắt, tâm tình đã trở nên nặng nề.

°°°

Tâm tình của Khúc Nhân Thư còn nặng nề hơn, thất thểu rời khỏi cung điện. Nơi ở của hắn ta cũng nằm trong vương cung. Tinh thần của hắn không tốt, không được tập trung, vốn đang định quay về chỗ ở của mình, thì phía sau lưng vang lên tiếng áo giáp, Trương Hùng rảo bước đuổi theo: “Thế tử điện hạ!”.

Khúc Nhân Thư vừa nhìn thấy Trương Hùng, lập tức sợ hết hồn, lo lắng nhìn xung quanh, rồi lùi về phía sau hai bước kéo giãn khoảng cách, lúc ấy mới chắp tay khách sáo nói: “Đại tướng quân!”.

Trương Hùng cười khổ, thấp giọng nói: “Thế tử điện hạ, giờ đã là lúc nào rồi, mọi người đều biết rõ về quan hệ của chúng ta, ngài còn muốn tránh hiềm nghi sao?”.

Khúc Nhân Thư tỏ ra lúng túng khó xử, rồi lại lén lút nhìn hai bên, dẫn Trương Hùng đến một nơi yên tĩnh mới thấp giọng nói: “Đại tướng quân, hôm nay nhị đệ gây sự với chúng ta ngay trước mặt mọi người, ngài nhận định như thế nào?”.

“Ngài ấy không đợi được nữa”, Trương Hùng thở dài: “Nhị hoàng tử trước giờ không nghĩ đến bản thân mình cũng mang dòng máu của người Hán, không hợp với ngài. Ban đầu ý tứ của bệ hạ còn chưa rõ ràng, nên ngài ấy cũng không vội. Chỉ là khi đại sư Huyền Trang này đến, chứng kiến việc bệ hạ đối đãi trọng lễ như thế, thì chứng tỏ bệ hạ đã chắc đến bảy tám phần tâm tư muốn dựa hơi Đại Đường. Như vậy, với chế độ của nhà Hán, hẳn sẽ không ai dám động vào trưởng tử là ngài nữa. Thế nên ngài ấy nhất định phải bất ngờ làm loạn, lật đổ ngài”.

“Đúng vậy!” Khúc Nhân Thư cực kỳ phiền muộn, thở dài nói: “Huynh đệ như chân tay, cớ sao lại trở thành kẻ thù không đội trời chung như vậy chứ?”.

“Thế tử!” Trương Hùng trầm giọng nói: “Không phải thần trách ngài, nhưng lúc nãy trong đại điện, nhị hoàng tử tuyên bố muốn đoạt binh quyền của thần, vì sao ngài không ngăn cản?”.

“Ta có thể ngăn cản sao?” Khúc Nhân Thư cười khổ: “Phụ hoàng đa nghi, lại không thích ta, nhị đệ nói ngài và ta liên thủ muốn phế truất người, trực tiếp đánh trúng vào tim đen của người. Nếu như ta nói thêm điều gì, e rằng cục diện càng trở nên tệ hại thêm, không thể cứu chữa được nữa”.

Trương Hùng im lặng, hồi lâu mới thở dài: “Đúng vậy, chính vì như thế, thần mới không thể không từ chức. Trước đây, thần là Tả vệ đại tướng quân, nắm trong tay quân đội đóng quân ở vương thành. Nhị hoàng tử là Hữu vệ đại tướng quân, nắm giữ cận vệ của vương cung, nếu như không có sự cân đối quyền lực như vậy, thật sự không biết nhị hoàng tử sẽ làm ra chuyện gì nữa!”.

Khúc Nhân Thư cũng thở dài nói: “Không có cách nào hết, ai bảo đại sư Huyền Trang lại mất tích ngay trong vòng bảo hộ của chúng ta cơ chứ? Ôi, bị một trận gió thổi đi, lời này… khó trách sao phụ hoàng không tin được. May mà ta đã hướng mục tiêu về phía Chiếc bình của vua Đại Vệ, khiến phụ hoàng nghi ngờ tam đệ trước! Có điều… Đại tướng quân, nhất định chúng ta phải tìm ra đại sư, nếu không..,”.

Trương Hùng lặng lẽ gật đầu, trầm ngâm một lát: “Thế tử, theo thần phân tích, đại sư Huyền Trang chỉ có hai khả năng: Hoặc là rơi vào tay của nhị hoàng tử, hoặc là rơi vào tay của tam hoàng tử! Nhị hoàng tử có động cơ làm việc đó nhất, có thể thông qua việc bắt cóc đại sư để đả kích chúng ta, nhưng ngài ấy lại không có năng lực này. Làm sao ngài ấy có thể khiến đại sư biến mất ngay trước mắt chúng ta được đây? Thật sự là khiến cho người ta thấy khó hiểu. Còn tam hoàng tử thì có năng lực này, Chiếc bình của vua Đại Vệ đương nhiên có thể khiến đại sư biến mất, nhưng vì sao ngài ấy lại làm như vậy?”.

“Nghe nói đại sư Huyền Trang đến thành Giao Hà, chính là để phá giải bí mật về Chiếc bình của vua Đại Vệ’ Khúc Nhân Thư nghi hoặc: “Tam đệ làm cho ngài ấy biến mất, đương nhiên là để bảo vệ bí mật của mình rồi”.

“Hừ!” Trương Hùng cười lạnh: “Nếu như Chiếc bình của vua Đại Vệ quả thực là yêu vật, vậy thì có bí mật gì đáng nói đây? Nếu như thực sự ẩn giấu bí mật, vậy thì nó không phải yêu vật, làm sao có thể khiến cho một người đang sống sờ sờ biến mất không rõ tung tích như vậy được?”.

Khúc Nhân Thư yên lặng, một hồi lâu mới nói: “Vậy xin đại tướng quân chỉ bảo, việc đã đến nước này, nên làm như thế nào mới phải?”

“Ra tay trước thì khống chế được người, hành động sau ắt bị người khống chế!” Trương Hùng điềm nhiên nói.

Khúc Nhân Thư mặt tái mét: “Ý ngài là… Đối phó với phụ vương? Không không không…”.

“Thế tử?” Trương Hùng bị hắn ta dọa cho hết hồn, vội vàng giải thích: “Đương nhiên không phải đối phó với bệ hạ, đúng như ngài nói, quân phụ như thiên, chúng ta làm như vậy, làm sao Đại Đường có thể ủng hộ ngài? Ý thần muốn nói, nên học theo sự biến Huyền Vũ Môn của hoàng đế Đại Đường!”.

“Việc này…” đầu Khúc Nhân Thư rịn đẫm mồ hôi: “Không được, không được, nhị đệ không có ý làm phản, nếu như ta đối phó với đệ ấy, há chẳng phải có cớ cho người ta vu oan giá họa sao? Không được, không được, ‘Sử ký - Ngũ đế bản ký’ có viết: Sử Bố Ngũ dạy học khắp nơi, phụ nghĩa, mẫu từ, huynh hữu, đệ cung, tử hiếu, nội bình ngoại thành[86]. Giờ đây, việc ác của nhị đệ còn chưa được chứng thực, sao ta có thể không khuyên bảo dạy dỗ mà đã ra tay giết được?”.

Trương Hùng tức giận, tận tình khuyên bảo: “Thế tử, sao ngài lại cổ hủ như vậy? Đợi đến lúc ngài dạy được, thì tất cả cũng muộn rồi!”.

Khúc Nhân Thư vẫn lắc đầu, “Trong ‘Tả truyện’ có tích ‘Trịnh bá khắc Đoạn vu Yên[87]’, Cung Thúc Đoạn tội ác chồng chất khiến quân thần bất mãn, bị Trịnh bá giết chết, thế nhưng Trịnh bá vẫn bị hậu nhân phê phán. Ta làm như vậy, chẳng phải là…”.

Trương Hùng tranh luận: “Việc kia khác! Thế tử, hậu thế phê phán tội ác của Trịnh bá, là bởi vì hắn cố ý dung túng cho dã tâm của Cung Thúc Đoạn!”.

Khúc Nhân Thư cực kỳ thất vọng, nghiêm túc nhìn chằm chằm vào Trương Hùng: “Đại tướng quân, ta hy vọng nhị đệ mưu phản, cũng biết đệ ấy nhất định sẽ mưu phản. Thế nhưng, trước khi đệ ấy thực hiện việc mưu phản, ta tuyệt đối không ra tay giết đệ ấy!” Hắn khom người cúi lạy: “Xin đại tướng quân liệu tính mưu đồ kỹ càng, nhưng mong trước khi đệ ấy mưu phản, đại tướng quân có thể bảo toàn tính mạng của đệ ấy giúp ta!”.

Trương Hùng nhất thời chán nản, sau một hồi lâu mới nói: “Thế tử, chiến sự nguy hiểm đáng sợ, cực kỳ nguy cấp, càng không được phép giữ tình cảm huynh đệ tình thân. Mặc dù thần sẵn lòng chịu chết vì thế tử, nhưng chúng ta không thể nhường tiên cơ cho Khúc Đức Dũng một cách vô ích được, có thể sống sót hay không, chỉ có thể nghe theo mệnh trời.”

“‘Thượng thư’ viết: Có tội ắt có dụng hình trừng phạt, sống hay chết đều tùy ý trời định đoạt.” Khúc Nhân Thư có chút tự tin: “Ta có lòng nhân từ, thiên mệnh nhất định sẽ ở bên ta.”

Trương Hùng vô cùng nóng ruột, nhìn sang Khúc Nhân Thư, nhưng vẻ mặt tỏ rõ sự miễn cưỡng.

°°°

A Thuật đi theo Long Sương Nguyệt Chi trở về vương cung của Khúc Trí Thịnh. Đêm đông, tiết trời lạnh giá, mọi thứ đều tĩnh lặng.

Lúc này, A Thuật đã hoàn toàn hiểu thấu kế hoạch của Long Sương Nguyệt Chi, cảm xúc khi đối mặt với vị công chúa xinh đẹp hay thay đổi này của cậu không tránh khỏi vừa kinh ngạc vừa kính sợ. Chỉ là một nữ tử, lại nhân cơ hội Khúc Trí Thịnh ước nguyện với Chiếc bình của vua Đại Vệ, giả vờ bị mê hoặc, ở lại trong vương cung của nước đối địch, khiến cho liên quân ba nước tiếp cận biên giới, trực tiếp thúc đẩy tình hình trong ngoài khốn đốn của Cao Xương. Chẳng những như vậy, thậm chí nàng ta còn coi Huyền Trang là át chủ bài của mình, vận dụng việc mất tích ly kỳ để tặng cho Khúc Đức Dũng một cái cớ gây sự, hòng chiếm lấy vương vị mà hắn đã dòm ngó từ lâu, khiến cho Cao Xương nội loạn. Một loạt mưu đồ này, tinh vi, độc ác ngoài sức tưởng tượng của mọi người, nhưng lại rất kín kẽ. Cho dù mình hiểu rõ kế hoạch của nàng ta như lòng bàn tay đi chăng nữa thì vẫn không tìm được kế sách phá giải.

A Thuật biết rõ, mức độ nghiêm trọng của cuộc tranh giành ngai vị này thật khó mà lường được, nhỏ thì huynh đệ trong nhà cãi nhau, dẫn tới binh biến như Huyền Vũ môn, lớn thì thành nạn hủy thành diệt quốc, từ nay Cao Xương sẽ biến mất trong sa mạc rộng lớn. Thế nhưng với trí tuệ của Long Sương Nguyệt Chi, chỉ sợ phần nhiều là vế sau. Đối với A Thuật mà nói, cậu cũng không thèm để ý đến sự tồn vong của Cao Xương, song cậu không thể tha thứ cho việc Huyền Trang sẽ trở thành người phải tuẫn táng theo đám người đó như vậy. Chỉ mấy ngày ngắn ngủi sống chung, cậu và Huyền Trang sớm đã nảy sinh thứ tình thân sẵn sàng giúp nhau lúc hoạn nạn, trong lòng cậu, mặc dù gọi Huyền Trang là sư phụ, nhưng trên thực tế, cậu sớm đã coi ngài là thân phụ là huynh, khó mà rời xa.

Đúng lúc A Thuật đang trầm tư suy nghĩ, có hai người đi vào đại điện, còn chưa vào cửa, đã nghe thấy Khúc Trí Thịnh phẫn nộ lớn tiếng kêu la: “Các ngươi không biết? Một người sống sờ sờ như công chúa, lại mất tích ngay trước mắt các ngươi, mà không một ai nhìn thấy sao?”.

Trong đại điện lặng ngắt như tờ.

“Tìm ngay!” Khúc Trí Thịnh tức giận nói: “Đi tìm ngay lập tức, tìm về đây cho ta! Trong vương cung này, tất cả mọi người đều có lòng thù địch với Sương Nguyệt Chi, nếu như nàng ấy có mệnh hệ gì, các ngươi… tất cả các ngươi đều sẽ bị trừng phạt!”.

Nghe thấy lời nói quan tâm đến mình của Khúc Trí Thịnh, Long Sương Nguyệt Chi chỉ bĩu môi với A Thuật, lộ ra thần sắc mỉa mai: “Con lợn đó, sao đã thức dậy rồi?”.

Nói xong, nàng đẩy cửa đi vào.

Trong đại điện, thái giám và cung nữ quỳ đầy dưới đất, cúi thấp đầu, không ai dám lên tiếng. Trời rất lạnh, nhưng trên người Khúc Trí Thịnh chỉ mặc một chiếc áo mỏng, còn đi chân trần, đang giậm chân tức giận trách mắng. Nghe thấy tiếng cửa mở, Khúc Trí Thịnh quay đầu lại, nhìn thấy Long Sương Nguyệt Chi, cơn giận dữ trên mặt lập tức tan thành mây khói, vui mừng chạy tới: “Sương Nguyệt Chi, nàng trở về rồi? Rốt cuộc nàng đi đâu vậy, đúng là làm cho người ta lo lắng đó”.

Long Sương Nguyệt Chi nở một nụ cười xinh đẹp, A Thuật kinh ngạc nhận ra, nàng ta vừa mới vào cửa, vẻ mặt đã biến đối, nữ trí giả mới vừa rồi còn điềm tĩnh thâm trầm, coi thường tất cả chỉ trong nháy mắt liền biến thành một thiếu nữ dịu dàng dễ thương, đang đắm chìm trong lưới tình.

“Tam lang, A Thuật cũng trở về rồi!” Long Sương Nguyệt Chi chỉ vào A Thuật: “Không phải đại sư Huyền Trang mất tích hay sao, tâm trạng của A Thuật không tốt, ta đưa cậu bé đi giải sầu. Đúng không, A Thuật?” nàng ta mỉm cười nhìn A Thuật.

A Thuật đành phải cố gắng nhịn cơn tức giận, thở hổn hển gật đầu.

Long Sương Nguyệt Chi xoa đầu của cậu: “Chàng xem, đứa nhỏ này vẫn còn bực bội lắm”.

“Há!” Khúc Trí Thịnh bỗng nhiên hiểu ra, đồng cảm không thôi: “A Thuật, ngươi cũng đừng lo lắng, đại sư là người tốt nên được trời giúp đỡ, nhất định sẽ tìm được ngài ấy thôi”.

A Thuật tức giận nhìn Long Sương Nguyệt Chi: “Ta cũng không hy vọng sư phụ có thể bình an trở về”.

Khúc Trí Thịnh sợ hết hồn: “Sao thế? Lẽ nào đại sư…?”.

“Trước mắt thì chưa”, A Thuật lạnh lùng nói: “Nhưng nghe ý tứ của công chúa, chỉ e đại sư lần này lành ít dữ nhiều”.

Khúc Trí Thịnh có chút giật mình: “A Thuật, Sương Nguyệt Chi nói cái gì?”.

Mắt của Long Sương Nguyệt Chi hơi nheo lại, nàng ta mỉm cười nói: “Đúng vậy, A Thuật, ta đã nói gì chứ?”.

A Thuật lập tức rùng mình, cười gượng một tiếng: “Đương nhiên công chúa không nói gì cả, nhưng mà tam hoàng tử, nghe nói tất cả mọi người bên ngoài kia đều nghi ngờ ngài là người hãm hại đại sư”.

“Ta sao?” Khúc Trí Thịnh há mồm trợn mắt: “Nói bậy, đại sư là người ta tôn kính nhất, sao ta có thể hại đại sư được?”.

“Vậy ngài nói xem”, miệng A Thuật thì nói với Khúc Trí Thịnh, nhưng mắt lại liếc nhìn Long Sương Nguyệt Chi. “Một người đang yên đang lành sống sờ sờ như đại sư, sao lại đột nhiên biến mất như vậy? Sự việc kỳ lạ như thế, ngoại trừ Chiếc bình của vua Đại Vệ của ngài ra thì còn ai có thể làm được? Vừa rồi ta ở trong cung điện, cũng đã nghe thấy đại hoàng tử nói, chỉ có Chiếc bình vua của Đại Vệ mới có thể khiến đại sư biến mất như vậy thôi.”

“Việc này… Ta…. Ta không làm! Sao đại ca lại vu cáo hãm hại ta như vậy chứ?” Khúc Trí Thịnh nôn nóng, gần như sắp khóc đến nơi: “Vừa rồi ta nằm ngủ, Chiếc bình vua của Đại Vệ vẫn còn nằm yên lành trong này, không ai dám đụng vào nó. Sương Nguyệt Chi, nàng là người hiểu rõ ta, nàng hãy giúp ta làm chứng”.

“Công chúa giúp người làm chứng như thế nào?” A Thuật châm biếm lại: “Đại sư đã từng nói, Chiếc bình của vua Đại Vệ là mưu đồ của người khác, ngài ấy đến thành Giao Hà chính là để điều tra chân tướng, trong lòng người sợ hãi, đương nhiên sẽ hại ngài ấy!”.

“Chiếc bình của vua Đại Vệ là mưu đồ của người khác?” Khúc Trí Thịnh sững sờ, hồi lâu sau mới gãi gãi đầu: “Món đồ thần kỳ như thế, sao có thể là mưu đồ của người khác được? Ôi, sao đại sư lại tin vào lời nói hoang đường vô lý như vậy chứ?”.

A Thuật cười lạnh: “Vậy được, bây giờ người hãy ước nguyện, làm cho đại sư xuất hiện trước mặt ta đi!”.

“Không được! Không được!” Khúc Trí Thịnh lắc đầu: “Chỉ có ba điều ước, ước một điều sẽ bớt đi một điều. Nhưng tất cả các điều ước, ta đều chỉ muốn dùng cho Long Sương Nguyệt Chi”.

“Ngài không cảm thấy như vậy là rất ích kỷ hay sao?”

A Thuật tức giận nói.

“Ngươi không hiểu đâu!” vẻ mặt của Khúc Trí Thịnh dịu dàng tràn đầy tình cảm nhìn về phía Sương Nguyệt Chi: “Tình yêu của bọn ta, không được người đời ủng hộ, tất cả mọi người đều chỉ mong nàng ấy rời đi, thế nhưng ta không cho phép!” Trên mặt hắn đột nhiên lộ ra vẻ điên cuồng, trong mắt cũng bùng lên ngọn lửa: “Ta nhất định không cho phép! Bất luận là ai phản đối, trời này, đất này, cho dù là chư Phật trên trời, ta cũng muốn ở bên Sương Nguyệt Chi! Nhưng mà… A Thuật, trên thế gian này ta quá nhỏ bé yếu ớt, ta không có đủ năng lực để đấu tranh, không đủ năng lực để bảo vệ mình, chỉ có Chiếc bình của vua Đại Vệ này mới có thể mang đến giấc mơ cho ta, ngươi hiểu chứ? Thách thức và áp lực sắp ập tới, chúng ta vẫn còn một con đường rất dài phải đi, cho nên ta không thể giành điều ước cho đại sư, cho dù đó là người ta sùng bái”.

Mắt của Long Sương Nguyệt Chi sáng lên, nàng ta dịu dàng nắm lấy tay của hắn. Khúc Trí Thịnh đột nhiên tựa vào trong lồng ngực của nàng, nghẹn ngào khóc lóc: “Sương Nguyệt Chi… Sương Nguyệt Chi… yêu nàng, sao lại khó như vậy!”.

Long Sương Nguyệt Chi dịu dàng vỗ về hắn: “Đó là bởi vì nghiệp chướng ở kiếp trước của chúng ta, cho nên kiếp này mới phải nếm trải khó khăn gian khổ. May mà Phật Tổ từ bi, để ta và chàng được gặp nhau”.

A Thuật nghe thấy lời này, gần như muốn ói, khả năng diễn kịch của vị công chúa này quả thật đạt tới đỉnh cao rồi. Rõ ràng trong lòng chán ghét Khúc Trí Thịnh đến cực điểm, thế nhưng những lời tâm tình nói ra lại khiến cho người ta cảm động sâu sắc.

A Thuật cười lạnh: “Tam hoàng tử, nếu như ngài thật sự vô tội, vậy hãy giúp ta tìm sư phụ đi!”.

“Làm thế nào để tìm ngài ấy đây?” Tinh thần của Khúc Trí Thịnh trở nên phấn chấn, lau nước mắt: “A Thuật, chỉ cần có thể tìm được đại sư, cho dù có ngàn vạn khó khăn, ta cũng giúp ngươi”.

“Đương nhiên là ta có cách rồi.” A Thuật không có ý tốt nhìn chằm chằm vào Long Sương Nguyệt Chi, đang định nói ra, Long Sương Nguyệt Chi vội giành nói trước: “Tam lang, chuyện đại sư mất tích, e rằng nội tình phức tạp. Bệ hạ đã phát động người đi tìm kiếm rồi, không bằng chúng ta ở lại Phật đường cầu nguyện cho đại sư, cầu khẩn Thần Phật phù hộ”.

“Nói nghe hay lắm.” A Thuật cười lạnh: “Tam hoàng tử, vậy mà ngài còn dám nói đại sư là người ngài sùng kính, người khác thì vất vả khổ cực giúp đỡ đại sư, còn ngài và công chúa thì làm con rùa rụt cổ tận hưởng sự an nhàn sao?”.

“A Thuật!” Khúc Trí Thịnh nghiêm mặt nói: “Sự sùng kính của ta với đại sư Huyền Trang có trời đất chứng giám. Tình yêu của ta và Sương Nguyệt Chi vấp phải sự phản đối của tất cả mọi người. Người duy nhất bảo vệ bọn ta, chính là Thần Phật ở trên trời, ta tuyệt đối sẽ không trơ mắt nhìn đại sư xảy ra chuyện không may ở Cao Xương, khiến cho Thần Phật trách tội. Chỉ cần là vì hạnh phúc của Sương Nguyệt Chi, ta cũng sẽ không màng khó khăn nguy hiểm mà đi cứu đại sư. Chỉ cần ngươi nói cho ta biết đại sư đang ở đâu, hoặc ai là người hại ngài, nhất định ta có thể cứu được ngài ấy”.

“Được rồi!” vẻ mặt của Long Sương Nguyệt Chi đanh lại, nàng ta bực mình phất phất tay: “Tam lang, nếu như A Thuật biết đại sư ở đâu, thì cậu bé cũng sớm đi rồi. Lúc này sắc trời đã tối, chúng ta nên đi nghỉ sớm thôi”.

A Thuật lập tức không dám nói gì nữa.

“Được, được, được!” Khúc Trí Thịnh vội vàng nói, áy náy gật đầu với A Thuật: “A Thuật, ta về trước đây. Nếu như ngươi biết đại sư đang ở đâu thì đến nói cho ta biết nhé!”.

A Thuật không nói gì.

Long Sương Nguyệt Chi vẫy vẫy tay: “Người đâu, bên cạnh đại điện vẫn còn một gian phòng, hãy để A Thuật nghỉ ngơi ở đó đi! Chăm sóc cho thật tốt, đừng để cậu bé ra ngoài chạy lung tung, ngộ nhỡ đứa trẻ này lạc đường thì làm thế nào?”.

A Thuật biết nàng ta muốn giam cầm mình, cậu giận run cả người, thế nhưng Khúc Trí Thịnh lại rất vui mừng: “Sương Nguyệt Chi, vẫn là nàng suy nghĩ chu đáo!”.

Long Sương Nguyệt Chi nở nụ cười giễu cợt với A Thuật, tay trong tay với Khúc Trí Thịnh trở về nghỉ ngơi. Ngay sau đó liền có cung nữ thân cận bên cạnh Long Sương Nguyệt Chi đưa A Thuật đến gian phòng bên cạnh.

Căn phòng này là nơi ở của hạ nhân, có giường có nệm đầy đủ. Sau khi cung nữ đẩy A Thuật vào bên trong, còn bưng nước và đồ ăn tới, đốt đèn dầu, sau đó khóa cửa lại, không để ý đến cậu nữa.

A Thuật vô cùng phiền não, nhưng lại không có cách nào xoay chuyển tình thế, trước mặt Long Sương Nguyệt Chi, cậu phải nếm mùi toàn bại, biết rõ mưu kế của nàng ta, nhưng lại vẫn bó tay không có cách nào hóa giải. Mặc dù A Thuật còn nhỏ tuổi, nhưng nghĩ đến, thì cũng có cảm giác nhục nhã như bị tát một cú lên mặt. Cậu cũng biết, sơ hở duy nhất của Long Sương Nguyệt Chi chính là Khúc Trí Thịnh. Chỉ cần Khúc Trí Thịnh không tin nàng ta nữa, đuổi nàng ta ra khỏi vương cung, toàn bộ âm mưu này của nàng ta sẽ không có cách nào thực hiện được. Ý tưởng ban đầu của A Thuật là muốn lừa Khúc Trí Thịnh ra khỏi vương cung, lén lút khuyên bảo. Thế nhưng cậu tuyệt vọng rồi. Cho dù là dùng lòng bàn chân để nghĩ, thì cũng biết việc này còn khó hơn hái sao trên trời. Nhìn bộ dạng của Khúc Trí Thịnh, cho dù Long Sương Nguyệt Chi có bảo hắn mưu phản giết phụ vương mình, hắn cũng có thể làm được.

Đêm đã khuya. Trong đại điện mọi thứ đều tĩnh lặng, không nghe thấy một chút âm thanh nào. A Thuật ngồi trên giường, đưa mắt nhìn chằm chằm vào ngọn đèn đơn độc, nhớ tới quê hương, và vị thân sinh từ nhỏ đến lớn chưa gặp được mấy lần của mình, không cầm lòng được mà rơi nước mắt.

Không biết đã qua bao lâu, A Thuật mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi. Trong mông lung, cậu đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa, hình như còn có người đang gọi: “A Thuật… A Thuật…”.

A Thuật trở mình bò dậy, bật thốt lên: “Sư phụ!”.

Cánh cửa nhẹ nhàng mở ra, lúc này đèn dầu đã tắt, chỉ nhìn thấy một bóng người đứng trước giường. Người nọ cười nói: “A Thuật, ta không phải sư phụ của cậu”.

A Thuật giật mình, chỉ cảm thấy giọng nói này vô cùng quen thuộc, suy nghĩ thật kỹ, không khỏi sửng sốt: “Chu tổng quản?”.

Người này hóa ra lại là tổng quản của vương cung, Chu Quý!

Chu Quý lấy diêm ra, thắp sáng đèn dầu, một khuôn mặt đau khổ đầy nếp nhăn xuất hiện trước mặt A Thuật.

Ông ta trầm mặc nhìn A Thuật, dường như đang lưỡng lự.

A Thuật không biết mục đích đến của Chu Quý, cũng trầm mặc nhìn ông ta.

“A Thuật!” Chu Quý đột nhiên nói: “Nếu như ta biết tung tích của đại sư, cậu có dám đi cứu ngài ấy ra không?”.

A Thuật kinh ngạc: “Ngài biết tung tích của sư phụ? Sư phụ đang ở đâu?”.

Chu Quý lại không đáp, thản nhiên nói: “Xin chờ một lát, cậu cần có người đi cùng”.

A Thuật có chút buồn bực, lòng như lửa đốt, nhưng buộc lòng phải chờ. Không lâu sau, liền nghe thấy trong đại điện truyền tới tiếng bước chân và tiếng ngáp, một người chậm rãi đi vào, hóa ra lại là Khúc Trí Thịnh.

Dường như Khúc Trí Thịnh đang say trong giấc mộng thì bị Chu Quý đánh thức, vẻ mặt mệt mỏi, thấy Chu Quý và A Thuật đều có mặt, hắn ngây người một chút, rồi nhanh chóng lấy lại tỉnh táo: “Công công, đã muộn như vậy rồi, vì sao lại đánh thức ta dậy, lại còn không để cho Long Sương Nguyệt Chi biết nữa?”.

“Tam hoàng tử” Chu Quý cười xòa: “Sự việc có chút khẩn cấp, cũng có phần mạo hiểm, nên lão nô không dám kinh động đến công chúa”.

Khúc Trí Thịnh ngẩn người: “Công công, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”.

Chu Quý cúi đầu rũ mắt nói: “Lão nô vừa thăm dò ra được tung tích của đại sư!”.

Lời này vừa nói ra, Khúc Trí Thịnh giật nảy người, lập tức tỉnh ngủ hẳn, nắm lấy cánh tay ông ta, hỏi: “Đại sư đang ở đâu?”.

Chu Quý không đáp mà nhìn A Thuật rồi hỏi: “A Thuật, khi đó đại sư mất tích, là cậu tận mắt nhìn thấy. Cậu cảm thấy ngài ấy nên ở đâu?”.

“Làm sao tôi biết được” A Thuật phẫn nộ: “Tôi và Trương Hùng đang đuổi theo, đột nhiên có một trận gió thổi tới, cát bụi phả vào mặt, đại sư và nữ tặc kia liền biến mất. Chẳng lẽ là gió cuốn lên trời rồi sao?”.

Chu Quý cười: “Gió cát có cuốn người lên trời hay không, lão nô không biết. Nhưng nếu như không phải lên trời, vậy thì hẳn là lọt xuống đất rồi”.

A Thuật không hiểu: “Sao đại sư lại lọt xuống đất được? Nơi đó đất phẳng và rộng, đều là sa mạc, lại không có địa huyệt…”.

“Vì sao không có địa huyệt?” Chu Quý trợn mắt: “Khu vực đó chẳng những có thể có địa huyệt, thậm chí còn có đường hầm nữa. Cậu có biết nước uống của Cao Xương chúng tôi từ nơi nào tới không?”.

Việc này A Thuật đã nghe Khúc Văn Thái nói qua, lập tức nói ngay: “Là nước trên Thiên Sơn từ Tân Hưng dẫn tới”.

“Không sai!” Chu Quý gật đầu: “Mương nước từ Tân Hưng đưa tới qua một kênh mương, tên là mương Mãn Thủy. Mương nước này chảy từ nam sang bắc xuyên suốt khắp thành, là mương nước trên mặt đất. Nhưng lão nô ở trong cung lại nghe nói, thật ra từ Tân Hưng còn có một giếng mương thông vào trong thành. Người Cao Xương đều cho rằng hệ thống kênh mương toàn bộ là nước đến từ mương Mãn Thủy. Thật ra không phải vậy, song song với mương Mãn Thủy, còn có giếng mương dưới lòng đất!”.

Khúc Trí Thịnh kinh ngạc: “Sao ta chưa từng nghe đến vậy?”.

“Lão nô cũng là do mười mấy năm trước cùng bệ hạ đi bình định, lúc tiến đánh vương thành mới tình cờ nghe được.” Chu Quý thấp giọng nói: “Trong đại mạc, thứ thiếu nhất là gì? Đương nhiên là nước rồi. Nếu như có quân địch bao vây quanh thành, phá hỏng mương Mãn Thủy, vậy nước ăn trong thành phải làm như thế nào? Mấy trăm năm trước, vương triều họ Khám từng bí mật xây dựng giếng mương, từ dưới đất thông thẳng đến vương thành, hợp lại làm một với các hệ thống kênh mương, chẳng qua chỉ là lấy mương Mãn Thủy để ngụy trang bên ngoài thôi. Giếng mương này có thể nói là bí mật lớn nhất của Cao Xương, do đó lão nô cũng không thể biết rõ. Khi xây dựng giếng mương này, cứ cách mỗi đoạn lại đào một cái giếng đứng nối thẳng với mặt đất. Nếu như giếng mương này là chuyện cơ mật, vậy thì nhất định những giếng đứng này phải được thiết kế tài tình, bình thường không dễ bị người khác phát hiện ra”.

Khúc Trí Thịnh đã hiểu, trong con ngươi lấp lánh ánh sáng: “Công công, ý của ngươi là nói, nếu như có người cố ý dẫn dụ đại sư Huyền Trang đến bên giếng đứng, rồi đột nhiên mở cơ quan khiến ngài ấy rơi thẳng xuống dưới…”.

“Tam hoàng tử anh minh” Chu Quý gật đầu: “Có lẽ đây chính là chân tướng của việc đại sư biến mất trên mặt đất”.

Khúc Trí Thịnh và A Thuật nhao nhao gật đầu. A Thuật sốt ruột nói: “Nếu đã như vậy, chúng ta nhanh chóng đi cứu sư phụ đi. Từ lúc sư phụ mất tích đến giờ, cũng được bốn, năm canh giờ rồi”.

Chu Quý cười khổ: “A Thuật, không phải ta không muốn đi cứu đại sư. Nhưng cho dù cậu có tìm được giếng đứng nơi đại sư rơi xuống, e rằng cũng không tìm thấy ngài ấy. Giếng mương trong ngoài thành Cao Xương đan xen khắp nơi, chưa đi tới trăm bước, thì lại gặp một mương nhánh giao nhau rồi, lập tức sẽ bị mất phương hướng trong mê cung kênh ngầm dưới đất”.

“Vậy phải làm thế nào?” Khúc Trí Thịnh cũng nôn nóng.

Chu Quý cười nói: “Đêm nay lão nô tới, chính là muốn hỏi tam hoàng tử có bằng lòng mạo hiểm hay không. Nếu như ngài sẵn lòng đi, lão nô sẽ đến hộ bộ lấy bản đồ hệ thống thủy lợi, mặc dù bên trên không ghi chép về giếng mương bí mật đó, nhưng những thứ khác đều có. Căn cứ vào phân bố của giếng mương có thể tìm được nơi đại sư Huyền Trang đang ở”.

Khúc Trí Thịnh cực kỳ hứng thú: “Công công, chỉ cần tìm được đại sư Huyền Trang, một chút nguy hiểm có là gì? Giờ ta đi đánh thức Long Sương Nguyệt Chi để kêu nàng cùng đi”.

“Không được!” Chu Quý và A Thuật cùng kêu lên.

Khúc Trí Thịnh kinh ngạc: “Vì sao không được?”.

A Thuật có phần không biết nên giải thích như thế nào, Chu Quý cười nói: “Tam hoàng tử, chuyện này nhất định phải giấu công chúa, nếu như đại sư là bị người ta cố tình bắt đi, trong giếng mương này nhất định vô cùng nguy hiểm, ngài cam lòng để công chúa cùng đi mạo hiểm với ngài sao?”.

“Cũng đúng!” Khúc Trí Thịnh liên tục gật đầu: “Vậy ta không nói cho nàng ấy biết nữa”.

A Thuật khó hiểu liếc nhìn Chu Quý, lẽ nào lão thái giám này cũng biết âm mưu của Long Sương Nguyệt Chi?

“Chu tổng quản!” A Thuật không nhịn được hỏi: “Nếu ngài đã biết chuyện này nguy hiểm, tại sao còn bảo tam hoàng tử đi? Ngài trực tiếp nói với bệ hạ, để người phái đại tướng quân đi không phải là được hay sao?”.

Lão thái giám cười híp mắt: “A Thuật, tam hoàng tử đi cứu đại sư, ý đồ là gì?”. A Thuật liếc nhìn Khúc Trí Thịnh, mù tịt lắc đầu.

“Mục đích là an tâm!” Lão thái giám thương hại nhìn Khúc Trí Thịnh: “Cứu một mạng người hơn xây tòa tháp bảy tầng, cứu mạng đại sư, Bồ Tát trên trời nhất định che chở cho tam hoàng tử của chúng ta, chúc phúc cho ngài ấy và công chúa được bên nhau hạnh phúc đến già. Bởi vậy lão nô mới để tam hoàng tử đích thân đi mạo hiểm như vậy.”

“Không sai, không sai!” Khúc Trí Thịnh hưng phấn không thôi: “Chỉ cần cứu được đại sư, Bồ Tát nhất định sẽ phù hộ cho ta và Sương Nguyệt Chi”.

A Thuật có chút nghi ngờ, lý do này cũng quá vô lý rồi, thế nhưng trong thời khắc này, cậu cũng không muốn hỏi nhiều, nói: “Chu tổng quản, lúc này đã là đêm khuya, cổng thành cũng đóng rồi, chúng ta ra khỏi thành như thế nào?”.

“Ngoài thành có giếng mương, bên trong thành làm sao có thể không có?” Chu Quý dường như đã suy nghĩ kỹ càng tất cả mọi việc: “Dưới lòng đất của vương cung này cũng có giếng mương thông ra ngoài thành, chỉ là có hàng rào sắt đóng chặt lại. Lão nô vừa phái người cưa đứt hàng rào sắt ấy, lúc này lối vào đã được tiếp ứng, hai người xuống dưới giếng mương, tự nhiên có người đưa hai người ra khỏi thành”.

A Thuật im lặng nhìn chằm chằm vào Chu Quý, rốt cuộc lão thái giám này có ý định gì? Thế nhưng lúc này không được phép nghĩ nhiều. Cậu và Khúc Trí Thịnh lập tức đi đến lối vào, Chu Quý đưa bọn họ đến đại điện, nhưng lại dừng lại.

“Công công, ngài không đi sao?” Khúc Trí Thịnh hỏi.

“Lão nô chính là tổng quản của vương cung, làm sao dám tự ý rời đi? Sau khi trời sáng, bệ hạ cho tìm, nếu như lão nô không có ở đây thì rất là phiền toái.” Chu Quý vẫn mang nụ cười kính cẩn trên mặt. “Hơn nữa, lão nô còn phải đợi sau khi trời sáng đi đến hộ bộ một chuyến để lấy bản đồ hệ thống thủy lợi. Tam hoàng tử, ngài nhanh chóng đi đi!”

Lý do này rất chặt chẽ, hợp lý, A Thuật không suy nghĩ nhiều, vội vội vàng vàng cùng Khúc Trí Thịnh rời đi.

Chu Quý đứng ở cửa đại điện, mỉm cười nhìn theo hình bóng đang biến mất trong tường cung điện của hai người, đột nhiên thở dài: “Công chúa, lão nô đắc tội rồi”.

“Chu Quý!” Trong đại điện vang lên tiếng quát nghiêm khắc. Long Sương Nguyệt Chi mặc áo ngủ, bước từ trong bóng tối của đại điện đi ra ngoài, vẻ mặt lạnh tanh: “Rốt cuộc ngươi có ý gì? Vì sao lại kêu Khúc Trí Thịnh đi cứu Huyền Trang?”.

Chu Quý kính cẩn nói: “Đương nhiên là để cầu phúc cho công chúa!”.

“Bốp!” Long Sương Nguyệt Chi không thể kiềm nổi cơn tức giận, giáng một cú bạt tai lên mặt ông ta: “Chu Quý, ngươi muốn chết hả?”.

Cái tát này rất mạnh, Chu Quý bị đánh đến nỗi lảo đảo, khóe miệng chảy máu, thế nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh, lau vết máu: “Công chúa, đối với lão nô mà nói tam hoàng tử là tất cả trên đời này. Việc lão nô làm, là để tam hoàng tử vui vẻ, ngài ấy vui vẻ đi cứu Huyền Trang, lão nô sao có thế không thỏa mãn tâm nguyện của ngài ấy”.

“Hắn ta có thể chết đó!” Long Sương Nguyệt Chi tức điên người: “Giếng mương dưới mặt đất như thế nào, chẳng lẽ ngươi không rõ hay sao? Ngươi làm như vậy là đặt hắn ta vào chỗ nguy hiểm đấy!”.

Chu Quý lộ ra nụ cười chế giễu: “Lẽ nào quả thật công chúa đã yêu tam hoàng tử rồi? Nếu không, việc ngài ấy sống hay chết có liên can gì đến người?”.

“Ngươi…” Long Sương Nguyệt Chi vừa lúng túng vừa tức giận, hừ một tiếng khinh miệt: “Ta yêu tên đần độn đó sao? Trừ khi ta ngu xuẩn hơn hắn ta!”.

Chu Quý lại lộ ra ý cười: “Lão nô lại thấy, tam hoàng tử là người thông minh nhất. Trên cõi đời này, hầu hết mọi người đều ngu xuẩn hơn ngài ấy”.

“Đừng có lắm mồm!” Long Sương Nguyệt Chi uy nghiêm nói: “Ngươi cho rằng ta không hiểu tâm tư của ngươi sao? Hừ. Ngươi nhìn thấy Khúc Trí Thịnh bị ta khống chế, muốn để hắn thoát khỏi bàn tay của ta. Song Chu công công, ngươi phải biết, trên đời này, sự khống chế mạnh mẽ nhất là gì? Không phải cầm tù, cũng không phải đe dọa, mà là tình yêu! Giờ đây, tam hoàng tử của nhà ngươi đã trở thành nô lệ ái tình của ta, cho dù người để hắn tạm thời rời xa ta, ta vẫn có thể khiến hắn sống hoặc chết đi bất cứ lúc nào!”.

“Lão nô biết” Chu Quý thấp giọng nói.

“Cút!” Long Sương Nguyệt Chi la lên.

“Lão nô xin cáo lui”, Chu Quý bình tĩnh xoay người rời đi.

Long Sương Nguyệt Chi một mình đứng trong đại điện tối tăm, lặng lẽ ngây người ra. Một lúc sau, đột nhiên thấp giọng nói: “Người đâu!”.

Trong bóng tối, xuất hiện một bóng người lặng lẽ đi tới trước mặt nàng, Long Sương Nguyệt Chi phân phó: “Đi nói với người đó, ngàn vạn lần không được làm tổn hại đến tính mạng của Khúc Trí Thịnh, nếu không sẽ trở thành kẻ địch của ta! Hừ, tên ngu xuẩn này, tạm thời vẫn chưa chết được”.

“Vâng!” Bóng người kia lại lặng lẽ rời đi.

°°°

Sa mạc phía bắc thành, giáp giới ốc đảo.

Ánh trăng sáng tỏ, rõ ràng đến nỗi có thể nhìn thấy từng vết sẹo, bầu trời sao gần đến nỗi dường như chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm vào, luồng khí lạnh trên vùng đất hoang vắng dường như ngưng trệ, tựa như chiếc áo choàng bọc lên trên cơ thể con người. Khúc Trí Thịnh và A Thuật mỗi người cầm một cái xẻng, tìm kiếm lối vào của giếng đứng trên mặt đất.

Thế là, một hoàng tử, một đứa trẻ, đã phải làm việc rất khổ cực.

Sa mạc này rất lớn, vị trí chính xác nơi Huyền Trang mất tích khó mà tìm được, hai người buộc phải tìm kiếm từng khu vực một, đào mặt đất đến độ nơi nào cũng có hố mà vẫn không phát hiện ra lối vào của giếng đứng. A Thuật mệt mỏi đặt mông xuống đất ngồi, lầu bầu: “Nhất định phải nghĩ cách khác. Nếu như dễ tìm như vậy, thì hôm qua, một trăm kỵ binh đã tìm thấy người từ lâu rồi!”.

Khúc Trí Thịnh cũng mệt muốn chết, hắn xuất thân cao quý, có bao giờ phải làm việc tốn thể lực đâu. Vung xẻng làm việc suốt một nén nhang, bàn tay do bị ma sát đã phồng rộp lên.

Nghe lời A Thuật nói, Khúc Trí Thịnh liền thừa cơ vứt cái xẻng đi, suy nghĩ một chút, nói: “Hay là chúng ta vẽ các ô vuông ngang trên mặt đất, tìm kiếm theo từng khu vực một. Cứ đi mỗi ô liền dùng xẻng đập mạnh xuống đất. Nếu như có giếng đứng, lớp niêm phong phía trên có dày đến đâu, thì cũng phát ra tiếng vọng. Khi các kỵ binh tìm kiếm, tiếng vó ngựa nhốn nháo, có thể không nghe ra, nhưng lúc này đêm khuya vắng người, chắc hẳn âm thanh sẽ rõ ràng hơn”.

A Thuật mừng rỡ: “Cách này không tệ. Tam hoàng tử, người thấy đấy, ta vẫn là một đứa trẻ mà, cái xẻng này còn cao hơn cả người ta, sức lực của ta cũng ít, đập xuống cũng không mạnh được. Chúng ta ở đây cũng chỉ có ngài đường đường một nam tử hán, cơ thể cao lớn, hay là ngài đích thân tới đập đi!”.

Khúc Trí Thịnh im lặng, nhưng lại biết lời A Thuật nói là đúng với tình hình thực tế, chỉ có thể vung xẻng, bắt đầu làm việc.

Hai người đi tới đi lui, cộng lại cũng phải được bốn năm dặm, vung xẻng mấy trăm lần, cuối cùng Khúc Trí Thịnh mệt gần chết, liền ném chiếc xẻng đi, rồi đặt mông ngồi bệt xuống đất, mồ hôi đầm đìa. “Không được, ta thật sự không chịu được nữa… Cánh tay như muốn rời ra đến nơi rồi….”

“Đừng động đậy!” A Thuật đột nhiên kêu lên, cẩn thận lắng nghe: “Đập một lần nữa đi, ở chỗ này này!”.

Khúc Trí Thịnh giật mình, gắng gượng đứng lên, đập một cái vào chỗ vừa rồi, quả nhiên, âm thanh này không giống với những chỗ khác, phát ra tiếng vang vọng trầm trầm.

“Xoạt!” A Thuật ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng gạt cát ở xung quanh, lấy ra một cái xẻng nhỏ liên tục đào, đào sâu chừng một thước, cộp một tiếng, cái xẻng nhỏ đập vào khối đá rắn chắc. Trong lòng hai người run lên, cùng ngồi xổm xuống, bắt đầu cùng đào, sau một lúc lâu, theo khối đá cứng rắn, đào ra một khoảng hình tròn, nhìn giống như một cái nắp giếng.

“Là nơi này!” Khúc Trí Thịnh vô cùng hưng phấn, gõ nhẹ vào nắp giếng, quả nhiên phát ra tiếng vang.

A Thuật thấp giọng nói: “Nếu nữ tử kia đã đưa đại sư từ nơi này đi xuống dưới, mà trên miệng giếng lại có một lớp cát dày hơn một thước, vậy thì nhất định không phải rơi xuống, mà đầu tiên rơi vào, sau đó là trượt. Chỉ có như vậy, đợi sau khi đại sư ngã xuống, nắp giếng được đóng lại, mới có thế khiến mặt đất trông hoàn toàn giống như lúc trước!”.

Khúc Trí Thịnh liếc xéo cậu: “Không ngờ ngươi còn nhỏ như vậy, mà lại hiểu về bí thuật cơ quan như thế! Thảo nào tên là A Thuật!”.

A Thuật cười ngượng ngùng: “Thuật này không phải chữ Thuật kia đâu! A Thuật là tên tiếng Hán của ta!”.

“Nhưng mà…” Khúc Trí Thịnh nhíu mày: “Miệng giếng này vì sao lại làm thành cơ quan như vậy?”.

A Thuật nói: “Có lẽ là để dùng trong quân sự, nếu như đại quân bao vây thành, trong thành có thể phái ra một đội tinh nhuệ từ miệng giếng chui lên để giết địch, như vậy chẳng phải là có thể tập kích từ phía sau lưng quân địch sao? Còn nếu dùng để chạy trốn, kẻ địch cũng không thể nào phát hiện ra nơi này có giếng đứng ngầm được”.

“Không sai!” Khúc Trí Thịnh khen ngợi: “Ngươi tuổi còn nhỏ, mà hiểu biết nhiều thật. Tới đây, chúng ta phá nắp giếng, nhảy xuống nào!”.

A Thuật lắc đầu: “Không được! Đi lại dưới đáy giếng mương, chúng ta không có bản vẽ, e rằng rất dễ bị lạc đường trong mương ngầm, sắc trời đã sáng rồi, đợi Chu Quý đưa bản vẽ tới, chúng ta đi xuống cũng chưa muộn!”

Chú Thích

[86] Tạm dịch nghĩa: Làm cha phải có nghĩa, làm mẹ phải hiền từ, làm anh phải thân thiết, làm em phải cung kính, làm con phải hiếu thảo.

[87] Trịnh bá khắc Đoạn vu Yên (tạm dịch: Vua Trịnh giết Đoạn ở đất Yên) là điển tích nổi tiếng trong “Xuân Thu Tả thị truyện”. Nói về tranh chấp đoạt vị giữa Trịnh Trang công và em ruột là Cung Thúc Đoạn. Lẽ ra khi biết Đoạn có ý đồ bất chính thì Trịnh Trang nên ngăn cản ngay từ đầu, nhưng Trịnh Trang công chẳng những không khuyên dạy em, còn bày mưu để dã tâm của Đoạn hiển lộ, từ đó lấy cớ diệt Đoạn, không giữ tình nghĩa anh em. Điển tích này thường được dùng như một thành ngữ chỉ sự đấu đá giữa anh em một nhà, hoặc được dùng để cảnh tỉnh người nghe tránh bước vào vết xe đổ của Đoạn.

« Lùi
Tiến »