Thẩm Phán Và Đao Phủ

Lượt đọc: 1974 | 3 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

Vậy mà ông gượng dậy được. Sau cơn đau, ông thấy người đỡ hơn, lâu lắm rồi mới được hết hẳn đau như thế. Ông chỉ uống rượu vang hâm nóng, từng ngụm nhỏ, thận trọng, ngoài ra không ăn gì. Nhưng ông không chịu bỏ thói quen đi con đường quen thuộc xuyên qua thành phố, qua công viên Cung Liên bang, tuy còn chưa tỉnh hẳn nhưng mỗi bước giữa không khí trong lành khiến ông khoan khoái. Lát sau ông đã ngồi đối diện Lutz tại trụ sở, Lutz không nhận thấy gì hết, có lẽ ông ta quá bận bịu với lương tâm đang cắn rứt của mình nên không còn tâm trí nào cho điều gì khác. Ông ta quyết hướng Bärlach vào cuộc hội ý vừa rồi với von Schwendi, ngay chiều nay chứ không chờ đến tối, và để thực hiện ý định ấy, ông ta cũng chuẩn bị sẵn một tư thế lạnh lùng, sự vụ, ngực ưỡn ra như viên tướng trong bức tranh của Traffelet trên tường, rồi dùng thứ ngôn ngữ điện tín nhanh gọn thông báo cho Bärlach biết tình hình. Nhưng ông ta ngạc nhiên tột độ thấy ông thanh tra không hề phản đối, Bärlach hoàn toàn đồng ý và cho tốt hơn cả là chờ quyết định của Chính phủ Liên bang, còn lại sẽ chủ yếu tập trung điều tra về cuộc đời của Schmied. Lutz ngạc nhiên đến nỗi ông ta bỏ phắt cả tư thế vừa rồi và trở nên khá thân mật, cởi mở.

“Tất nhiên tôi đã tìm hiểu về Gastmann", ông ta nói, “và đã biết quá đủ để tin chắc rằng ông ấy không thể là kẻ giết người.”

“Dĩ nhiên”, Ông Già đáp.

Lúc trưa Lutz vừa nhận được một số thông tin từ Biel, bây giờ ông ta ra vẻ là người nắm vững:

“Gastmann xuất thân từ Pockau ở Sachsen, là con của một đại gia chuyên buôn bán đồ da, lúc đầu mang quốc tịch Argentina, làm phái viên nước này tại Trung Quốc - chắc ông ấy đã di cư sang Nam Mỹ từ thời còn thanh niên - rồi sau lấy quốc tịch Pháp, thường xuyên đi xa. Ông ấy được tặng Bắc đẩu Bội tinh và nổi tiếng vì những công trình nghiên cứu sinh học. Điển hình cho tính cách của ông ấy là khước từ không gia nhập Viện Hàn lâm Pháp. Cái đó gây cho tôi ấn tượng mạnh.”

“Một nét thú vị”, Bärlach nói.

“Ta sẽ điều tra thêm về hai người phục vụ cho ông ấy. Họ có hộ chiếu Pháp, nhưng hình như là người vùng Emmental. Ông ấy đã dùng hai tay đó cho trò đùa quái ác giữa lễ tang.”

“Đó là kiểu đùa của Gastmann thì phải”, Ông Già nói.

“Chắc ông ấy quá tức về chuyện con chó bị bắn chết. Nhưng đối với chúng ta, vụ Schmied trước hết là đáng bực mình. Ta đã hoàn toàn đi chệch hướng. May cho chúng ta, tôi là bạn của von Schwendi. Gastmann là một nhân vật tầm cỡ quốc tế và được các doanh nhân Thụy Sĩ tin cậy.”

“Thế thì chắc ông ấy tốt thôi.”

“Con người ông ấy không cho phép ai hoài nghi."

“Tuyệt đối không”, Ông Già gật đầu.

“Đáng tiếc là về Schmied thì chúng ta không thể khẳng định như vậy được nữa”, Lutz kết luận và xin điện thoại với Chính phủ Liên bang.

Nhưng trong lúc Lutz còn đợi bên máy, ông thanh tra đang sắp bước ra bỗng nói:

“Ông tiến sĩ, tôi muốn xin nghỉ ốm một tuần.”

“Được”, Lutz trả lời, tay bịt miệng ống nghe, vì ở đầu dây bên kia đã có người lên tiếng, “thứ Hai ông không phải đến!"

Tschanz đang đợi trong phòng làm việc của Bärlach và đứng dậy khi thấy ông vào. Anh tỏ vẻ bình thản, nhưng ông thanh tra nhận ra người nhân viên dưới quyền mình nôn nóng.

“Ta phải đến chỗ Gastmann", Tschanz nói. “Gấp lắm rồi.”

“Đến chỗ nhà văn”, Ông Già trả lời và mặc áo khoác.

“Vòng vèo, toàn là vòng vèo", Tschanz cáu kỉnh làu bàu và theo Bärlach xuống cầu thang. Ông thanh tra sững lại ở cửa:

"Sao cái xe Mercedes màu xanh của Schmied lại ở đây?"

Tschanz đáp, anh đã mua chiếc xe ấy với giá trả dần, thôi thì bây giờ nó cũng phải về tay một ai đó, và ngồi vào xe.

Bärlach ngồi cạnh anh, Tschanz lái qua quảng trường trước nhà ga về hướng Bethlehem. Bärlach càu nhàu:

“Cậu lại chạy đường qua Ins rồi.”

“Tôi thích đường này.”

Bärlach đưa mắt ngắm những cánh đồng quang.

Cảnh vật nhuộm trong ánh sáng tươi màu bình yên. Trên không, mặt trời dịu dàng, ấm áp, đã hơi chếch về chiều. Hai người cùng im lặng. Chỉ một lần, ở đoạn giữa Kerzers và Müntschemier, Tschanz lên tiếng:

“Bà Schönler bảo tôi là ông có đến phòng của Schmied lấy một cặp tài liệu.”

“Không liên quan gì đến công việc, Tschanz, chuyện riêng tư thôi."

Tschanz không đáp, cũng không hỏi gì thêm, chỉ có điều Bärlach phải gõ vào mặt đồng hồ đo tốc độ đang chỉ tới con số một trăm hai mươi nhăm.

“Đừng lái nhanh thế, Tschanz, đừng lái nhanh thế. Không phải tôi sợ, nhưng cái dạ dày của tôi không được ổn. Tôi già rồi mà.”

« Lùi
Tiến »