Thẩm Phán Và Đao Phủ

Lượt đọc: 1980 | 3 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

Ngày đang hửng dẫn là một ngày trong trẻo và uy nghi, mặt trời như một quả cầu hoàn mỹ hắt bóng dài sắc nét, nó lên cao dần mà bóng chỉ có đôi chút.

Thành phố như một con sò trắng hút trọn ánh sáng, nuốt vào các ngõ phố để đêm đêm phun ra ngàn ánh điện, một con quái vật khổng lồ, mãi sinh ra, mãi hủy hoại và chôn vùi thêm những con người. Buổi sớm mỗi lúc thêm rực rỡ, như một tấm khiên sáng ngời phủ lên những âm thanh lắng dần của các hồi chuông nhà thờ. Tschanz đứng đợi suốt một tiếng đồng hồ, nhợt nhạt trong ánh sáng từ những bức tường hắt lại. Anh sốt ruột đi lại ở hành lang mái vòm trước cửa nhà thờ lớn và ngước nhìn những miệng máng xối phía trên, những bộ mặt nhăn nhó quái dị nhòm xuống các phiến đá lát đường phơi mình dưới ánh nắng.

Cuối cùng, cửa nhà thờ mở ra. Dòng người đi lễ thật khổng lồ, hôm nay cha Lüthi 44 giảng đạo, nhưng anh vẫn nhận ra ngay chiếc áo đi mưa màu trắng. Anna tiến lại chỗ anh. Cô bảo, cô rất vui được gặp lại anh và chìa tay cho anh bắt. Họ đi dọc ngõ Keßler, giữa đám đông đi lễ, xung quanh toàn là người, già và trẻ, chỗ này một ông giáo sư, chỗ kia một bà chủ hiệu bánh mì diện bộ cánh Chủ nhật, chỗ nọ hai chàng sinh viên và một cô gái, mấy chục viên chức, nhà giáo, tất cả đều sạch sẽ, tất cả đều đã tắm rửa tinh tươm, tất cả đều đói bụng và đều hớn hở chờ một bữa ăn ngon hơn ngày thường. Họ ra tới quảng trường Kasino, rồi từ đó xuống khu Marzili. Lên tới cầu, họ dừng lại.

"Cô Anna", Tschanz nói, “hôm nay tôi sẽ tóm cổ hung thủ đã giết Ulrich."

“Anh biết đó là ai rồi ư?”, cô ngạc nhiên hỏi.

Anh nhìn cô gái. Cô đứng trước mặt anh, xanh xao và mảnh dẻ.

“Tôi tin là mình biết”, anh nói. “Nếu tôi tóm được hắn thì cô sẽ đối với tôi” - anh lưỡng lự một thoáng - “cô sẽ đối với tôi như với người chồng chưa cưới đã mất của cô chứ?"

Anna không trả lời ngay. Cô khép chặt chiếc măng-tô vào người hơn, như thể cô thấy lạnh. Một làn gió nhẹ thổi qua làm mớ tóc vàng của cô rối tung, nhưng một lúc sau cô nói:

“Ta cứ thỏa thuận như vậy."

Họ bắt tay nhau, và Anna đi về phía bờ bên kia.

Anh nhìn theo. Chiếc áo khoác màu trắng của cô rực lên giữa những hàng bạch dương, mất hút trong dòng người đi dạo, rồi lại hiện ra, và cuối cùng khuất hẳn.

Rồi anh đến nhà ga, xe anh đậu ở đó. Anh lái về hướng Ligerz. Gần trưa mới tới nơi, vì anh lái chậm, thỉnh thoảng còn dừng lại, xuống giữa đồng đứng hút thuốc rồi trở về xe, đi tiếp. Tới Ligerz, anh để xe trước nhà ga, rồi leo đoạn đường bậc thang lên nhà thờ. Tâm trí anh đã lắng xuống. Mặt hồ xanh thẳm, những cây nho đã trút hết lá, đất dưới gốc nâu xốp. Nhưng Tschanz chẳng nhìn gì hết và chẳng quan tâm gì hết. Anh trèo đều đều, liên tục, không ngoái lại, không dừng bước. Con đường với hai dãy tường trắng bao quanh dốc đứng theo triền núi, để lại đồi nho nối tiếp đồi nho sau lưng. Tschanz trèo mãi, bình thản, chậm rãi, xác quyết, tay phải thọc trong túi áo măng-tô. Thỉnh thoảng một con thằn lằn chắn ngang đường, chim ó thình lình vụt thẳng lên, đất run rẩy trong lửa mặt trời, như thể vào mùa hạ; anh vẫn dấn bước. Một lúc sau anh vào đến rừng, bỏ lại các đồi nho sau lưng. Trong rừng lạnh hơn. Vách núi Jura ánh lên giữa những rừng cây. Tschanz vẫn leo, vẫn bước đều, vẫn liên tục thẳng tiến, và tới khu cánh đồng. Đó là đồng cỏ và đất canh tác, đường đã đỡ dốc hơn. Anh đi qua một nghĩa trang, một khu hình chữ nhật có tường xám bao quanh, cửa mở rộng. Những người đàn bà mặc đồ đen dạo bước trên các lối đi, một ông già gù lưng đứng đó, ngó theo người đàn ông vừa đi ngang qua, anh vẫn rảo bước, tay phải thọc trong túi áo măng-tô.

Tới Prêles, anh đi qua khách sạn “Gấu” và nhằm hướng Lamboing dấn bước. Không khí trên vùng đồi lặng đứng và không mây mù. Mọi vật, cả ở xa nhất, hiện ra rõ nét khác thường. Chỉ đỉnh chóp trên dãy Chasseral là có tuyết phủ, cảnh vật còn lại ánh lên màu nâu nhạt xen màu trắng của các bức tường, màu đỏ mái nhà và màu đen của những bờ ruộng. Tschanz vẫn bước đều, mặt trời chiếu sau lưng và hắt bóng anh về phía trước. Con đường dốc xuống, anh đi về hướng xưởng cưa, lúc này mặt trời đã chếch sang bên. Anh bước tiếp, không nghĩ ngợi, không nhìn ngó, chỉ với một quyết tâm thôi thúc, một đam mê choáng ngợp.

Một con chó cất tiếng sủa ở đâu đó, rồi nó lại gần, đánh hơi người đàn ông đang liên tục dấn bước, rồi chạy mất. Tschanz đi tiếp, vẫn mé đường bên phải, bước tiếp bước, không chậm hơn, không nhanh hơn, nhằm hướng ngôi nhà đang hiện ra giữa màu nâu của đồng đất, những cây dương trơ trụi bao quanh. Tschanz rời khỏi đường và bước xuống cánh đồng. Giày lún vào nền đất ẩm của khu ruộng không cày xới, anh vẫn bước. Rồi anh tới bên cánh cổng. Cổng để mở, Tschanz bước qua. Một chiếc xe Mỹ đậu trong sân. Tschanz không chú ý đến nó. Anh đi thẳng đến cửa nhà. Cửa cũng để mở. Tschanz bước vào tiền sảnh, mở tiếp một cánh cửa nữa và lọt vào một sảnh lớn chiếm trọn tầng trệt. Tschanz đứng lại. Ánh sáng chói chang lọt qua chiếc cửa sổ đối diện. Trước mặt anh, cách không đầy năm bước là Gastmann, và cạnh y là hai tên đầy tớ lực lưỡng, bất động và đe dọa, hai tay đồ tể. Cả ba đều khoác măng-tô, va ly chất đống bên cạnh, cả ba đều sẵn sàng lên đường.

Tschanz vẫn đứng.

“Hóa ra là người này”, Gastmann nói, và hơi sững sờ nhìn gương mặt bình thản, nhợt nhạt của viên cảnh sát và cánh cửa vẫn còn để mở sau lưng anh.

Rồi y cười phá lên: “Lão Già nói té ra là thế đấy!

Đúng là không tồi, hoàn toàn không tồi tí nào!”.

Gastmann giương to mắt và một ánh vui nhộn ma quái lóe lên trong đó.

Bình thản, không nói một lời và gần như chậm rãi, một trong hai tên đồ tể rút một khẩu súng ngắn trong túi ra và bắn. Tschanz thấy đau nhói bên nách trái, anh giật phăng tay phải khỏi túi áo khoác và lật người ngã nghiêng xuống. Rồi nổ thẳng ba phát súng vào tiếng cười của Gastmann, tiếng cười như đang lịm dần vào một khoảng trống trơn, vô tận.

« Lùi
Tiến »