Thẩm Phán Và Đao Phủ

Lượt đọc: 1967 | 3 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

Họ lọ đợi đến tám giờ mà không thấy gì xảy ra. Bärlach bảo, đã đến lúc Tschanz cần cho biết anh định làm gì.

“Tôi không có dự định gì cụ thể, thưa ông thanh tra. Tôi chưa đi xa đến thế trong vụ Schmied, mà ông cũng còn lần mò trong bóng tối, dù ông đã có một nghi vấn. Bây giờ tôi đặt toàn bộ hy vọng vào khả năng là tối nay sẽ có một buổi tiệc như bữa Schmied tham dự hôm thứ Tư, chắc sẽ có vài người đi xe đến, vì thời buổi này mà tiệc phải mặc đồ lớn thì quy mô chắc cũng khá. Tất nhiên chỉ là một phỏng đoán, thanh tra Bärlach, nhưng trong nghề của chúng ta thì phỏng đoán đơn giản là để chúng ta bám vào mà lần theo."

Nhưng công việc điều tra của cảnh sát các khu vực Biel, Neuenstadt, Twann và Lamboing về sự xuất hiện của Schmied ở vùng núi Tessen không mang lại kết quả gì, ông thanh tra hoài nghi đập lại những lập luận của người nhân viên dưới quyền.

Thì Schmied là nạn nhân của một kẻ giết người khôn ngoan hơn cảnh sát các khu vực cả Biel và Neuenstadt cộng lại, Tschanz đáp.

"Sao anh biết?", Bärlach làu bàu.

“Tôi chẳng nghi cho ai", Tschanz nói, “nhưng tôi kính nể kẻ đã giết Schmied, nếu sự kính nể ở đây là đúng chỗ.”

Bärlach ngồi bất động lắng nghe, vai hơi nhô lên.

“Và anh định tóm cái con người mà anh kính nể ấy ư?”.

“Tôi hy vọng thế, thưa ông thanh tra."

Họ lại im lặng chờ; chợt khu rừng từ phía Twann sáng lên. Họ tắm trong một luồng đèn pha sáng chói.

Một chiếc xe limousine vụt qua chỗ họ, nhằm hướng Lamboing và biến mất trong đêm.

Tschanz nổ máy. Thêm hai chiếc xe to, sẫm màu, chật ních người, chạy tới. Tschanz lái theo.

Đã hết rừng. Họ chạy qua một nhà hàng có tấm biển nằm trong luồng ánh sáng từ một khung cửa ngỏ hắt ra, qua những ngôi nhà của nông dân, bám theo ánh đèn hiệu của chiếc xe cuối cùng phía trước.

Họ đã tới thung lũng rộng rãi của vùng núi Tessen. Bầu trời quang đãng, sao Chức Nữ đang lặn, sao Capella đang lên, sao Aldebaran và quầng lửa của sao Mộc tỏa rực nền trời.

Con đường chạy về hướng bắc, và trước mặt họ hiện lên những đường viền màu sẫm của đỉnh Núi Nhọn và dãy Chasseral. Vài ánh điện chấp chới dưới chân núi, đó là các làng Lamboing, Diesse và Nods.

Đến đây, những chiếc xe đi trước họ ngoặt sang trái, rẽ vào một con đường đất, và Tschanz dừng xe.

Anh hạ kính cửa xe xuống để nhoài đầu ra ngoài. Họ lờ mờ nhận ra một ngôi nhà ngoài đồng, có những cây dương bao quanh, cổng ra vào sáng điện và những chiếc xe kia dừng ở đó. Tiếng người lao xao vọng sang bên này, rồi vào hết trong nhà và tất cả lại im ắng. Đèn ở cổng ngoài đã tắt.

“Họ không chờ thêm ai nữa”, Tschanz nói.

Bärlach xuống xe, hít thở không khí lạnh buổi đêm.

Ông thấy dễ chịu và đứng nhìn Tschanz đánh xe sang bên kia đường, nửa thân xe chúi vào bãi cỏ, vì con đường đi Lamboing quá hẹp. Sau đó, Tschanz cũng ra khỏi xe và đến bên ông thanh tra. Họ đi bộ theo con đường đất đến ngôi nhà ngoài đồng. Đất dính, nước đọng thành từng vũng, ở đây trời cũng vừa mưa.

Rồi họ tới một bức tường thấp, nhưng bị cánh cổng khóa trái ngăn lại. Qua những song sắt hoen rỉ nhô cao hơn bức tường, họ nhìn lên nhà.

Khu vườn trơ trụi, những chiếc xe limousine đậu như những con vật khổng lồ giữa các cây dương. Không một ánh điện. Tất cả gây một cảm giác hiu quạnh.

Trong bóng tối, phải căng mắt họ mới nhận ra một tấm biển gắn chính giữa cánh cổng song sắt. Chắc bị long một đầu nên tấm biển treo lệch. Tschanz bật đèn pin mang từ xe theo: Trên tấm biển là một chữ G lớn.

Họ lại đứng trong bóng tối. “Ông thấy không”, Tschanz nói, “phỏng đoán của tôi là đúng. Tôi đã bắn vu vơ mà trúng ngay điểm đen”. Rồi anh hài lòng đề nghị: “Ông thanh tra, xin ông một điếu xì gà, tôi xứng đáng được thưởng một điếu”.

Bärlach mời anh một điếu và bảo: “Bây giờ chúng ta phải xem G nghĩa là gì.”

“Cái đó không thành vấn đề: Gastmann."

"Vì sao?"

“Tôi đã xem danh bạ điện thoại. Ở Lamboing chỉ có hai cái tên bắt đầu bằng chữ G thôi.”

Bärlach cười ngạc nhiên, nhưng sau ông hỏi: “Nhưng cũng có thể là chữ G kia chứ?"

“Không, đó là Gendarmerie 13 . Hay ông cho rằng cảnh sát cũng có thể dính vào một vụ giết người?”

“Tất cả đều có thể, Tschanz", Ông Già đáp.

Và Tschanz bật một que diêm, nhưng trong cơn gió mạnh đang giận dữ thổi rung những cây dương, anh phải chật vật mới châm được điếu xì gà.

« Lùi
Tiến »