Thẩm Phán Và Đao Phủ

Lượt đọc: 1969 | 3 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

Tscschanz tạm biệt Clenin và Charnel lúc mười giờ để đến quán ăn gần Khe Suối, nơi Bärlach đang đợi. Nhưng tới chỗ con đường đất rẽ vào nhà Gastmann, anh lại dừng xe lần nữa. Anh xuống xe và chậm rãi đi tới cổng vườn, rồi dọc theo bức tường. Ngôi nhà vẫn nguyên như lúc trước, tối, đơn độc, bao quanh là những cây dương khổng lồ quằn mình trong gió.

Những chiếc xe limousine vẫn còn đậu ở bãi. Nhưng Tschanz không đi vòng quanh nhà mà chỉ đến đúng góc có thể quan sát toàn bộ mặt nhà sáng đèn phía sau. Thỉnh thoảng những dáng người hiện ra, in lên mặt kính cửa sổ vàng ánh điện, và Tschanz nép sát vào tường để khỏi bị trông thấy. Anh nhìn ra cánh đồng. Nhưng không thấy con chó trên mặt đất trơ trụi nữa, chắc đã có người dọn nó đi, chỉ còn lại vũng máu đen phản chiếu ánh sáng từ các ô cửa sổ. Tschanz trở về xe.

Bärlach không có mặt trong quán “Khe Suối”. Bà chủ quán cho biết, cách đây nửa tiếng ông đã rời khỏi quán để về Twann; ông chỉ uống một ly rượu mạnh và ở đây chưa đầy năm phút.

Tschanz ngẫm nghĩ xem Ông Già làm trò gì, nhưng không suy tính được lâu vì phải để hết tâm trí vào con đường chẳng lấy gì làm rộng. Anh lái qua cầu, nơi họ đã dừng xe chờ lúc trước, rồi theo đường rừng xuống dốc.

Đến đây, có một sự việc lạ lùng và khó hiểu khiến anh phải suy nghĩ. Anh lái nhanh và chợt thấy mặt hồ bên dưới lóe lên như một dải gương ban đêm giữa những vách núi trắng. Vậy là anh đã tới hiện trường.

Ngay lúc đó, một bóng người tách ra từ chân vách đá và ra hiệu rõ ràng cho xe dừng lại.

Tschanz bất giác phanh lại và mở cửa bên phải, tuy ngay sau đó anh hối hận, vì anh vụt nhận ra rằng mình đang trải qua chính cái điều từng xảy ra với Schmied trước khi bị bắn chết vài chớp mắt sau đó.

Anh thọc tay vào túi áo, và nắm chặt khẩu súng ngắn, hơi lạnh của nó khiến anh vững dạ. Bóng người lại gần. Và anh nhận ra đó là Bärlach. Nhưng anh vẫn không bớt căng thẳng, mặt tái nhợt vì một nỗi sợ mơ hồ không lý giải được nguyên do. Bärlach cúi xuống, họ nhìn thẳng vào mặt nhau, tưởng như lâu đến hàng tiếng đồng hồ nhưng thực ra chỉ vài giây. Không ai nói một lời, và mắt họ trơ như đá. Rồi Bärlach vào ngồi cạnh Tschanz, lúc này anh đã rút tay khỏi khẩu súng giấu trong người.

“Cậu lái tiếp đi, Tschanz", Bärlach nói, giọng lãnh đạm.

Thấy Ông Già chuyển sang xưng hô 27 với mình như vậy, Tschanz giật thót người, nhưng từ đó trở đi ông thanh tra giữ cách xưng hô ấy.

Mãi tới lúc qua Biel, Bärlach mới phá tan sự im lặng và hỏi Tschanz có nghe ngóng thêm được điều gì ở Lamboing không, “thôi từ nay ta đành gọi cái xó ấy bằng tên tiếng Pháp của nó vậy”.

Ông không nói gì khi được biết là cả Charnel lẫn Clenin đều loại bỏ khả năng Schmied, người bị sát hại, đã đến nhà Gastmann; còn về nhà văn sống ở Schernelz mà Charnel nhắc tới thì ông bảo, mình sẽ đích thân đến gặp.

Tschanz tường thuật sôi nổi hơn thường lệ, anh thở phào nhẹ nhõm vì bây giờ họ lại có thể trò chuyện, và anh cũng muốn át đi trạng thái bối rối khác thường của mình, nhưng chưa tới Schüpfen thì cả hai đã lại lặng im.

Họ về tới nhà Bärlach ở khu Altenberg lúc hơn mười một giờ đêm, ông thanh tra xuống xe.

“Một lần nữa tôi cảm ơn cậu, Tschanz”, ông nói và bắt tay anh. “Nghe thì hơi khách sáo, nhưng cậu đã cứu sống tôi.”

Ông còn đứng nhìn theo ánh đèn hiệu vừa phụt tắt của chiếc xe đang lao đi. “Bây giờ cậu ta muốn lái nhanh thế nào tùy thích”.

Ông bước vào ngôi nhà không khóa của mình, và tới phòng sách, ông thọc tay vào túi áo khoác, lấy ra một khẩu súng và thận trọng đặt lên bàn làm việc, cạnh con rắn. Một khẩu súng ngắn to, nặng.

Rồi ông từ từ cởi áo khoác. Cởi xong, cánh tay trái của ông lộ ra, quấn nhiều lớp khăn dày, như cách người ta thường làm để huấn luyện cho chó đớp.

« Lùi
Tiến »