Thành Phố Đi Vắng

Lượt đọc: 2457 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trong lúc ăn một
bát phở gia truyền

Đúng  lúc  thằng  nhóc  dừng  tay  bóp  nặn  trên  cái  mặt  đầy  trứng  cá  bung  bét  chảy  nước  vàng  vàng  đỏ  đỏ  của  máu  và  dịch  bưng  đặt  trước  mặt  cô bát phở tái gầu, ngoài cửa, hai chiếc xe máy mới bóng màu sơn đỗ xịch. Bốn thanh niên, đội mũ bảo hiểm, đeo khẩu trang dựng xe, tỉnh bơ, vênh váo đi thẳng vào bàn góc  trong  cùng. 

 “Ba  nạm  gân,  một  tái  không  hành,  hai  quẩy, bốn trà đá, tám trứng chần cả lòng trắng, bát hành tây giá sống riêng”. 

“Có ngay”.

 Chủ quán đang dán băng dính cầm máu khắp mặt, kết quả của cuộc tân trang sắc đẹp xăm lông mày tẩy nốt ruồi, hào hứng đáp. Liền đó là tiếng dao chặt trên thớt chan chát, tiếng đập bẹt những củ  hành  sống.  Rồi  những  bát  phở  nghi  ngút  hơi  thơm  ngậy mùi mỡ bò ngang qua cô. 

Cô  vắt  chanh,  lấy  thìa  dấm  tỏi  thơm  vị  chua,  vài  lát  ớt vàng, chút tương ớt cho màu sắc, bắt đầu ăn sợi phở nóng đầu tiên.

 Phở  Gia  truyền  này  có  từ  thời  Pháp.  Ông  chủ  người  Nam Định, kéo cả nhà lên Hà Nội lập nghiệp. Ông chết đã lâu. Con trai trưởng, con trai thứ tiếp quản Gia truyền cũng chết đã lâu. Nay là đời cháu. Sau mỗi một lần thay chủ,  dù  là  người  chính  tộc,  hương  phở  gốc  lại  một  lần  phôi pha. Ngày xưa. Ông già cẩn thận tự muối vài chục chum mắm chắt cá cơm để nấu nước dùng. Thịt bò tự tay chọn, không chỉ dẻo dính mà phải thơm. Miếng gầu luộc chín, cách mấy dãy phố nhà nào ăn cơm nước rau muống chay, vẫn như ăn miếng bò chín đậm đà hương luộc bằng nước mắm cốt. Bây giờ, bọn cháu ông bán thêm phở xào, phở tươi cuốn, bò cuốn pho mát hay cải xanh. Phở Bắc nhưng thả giá sống kèm hành  tây.  

Cô  ăn  phở  ở  đây  từ  bé.  Trí  nhớ  tốt,  nên  mỗi  đời  đổi  chủ, bát phở quen không chỉ thay từ bát men sứ sang bát nhựa cứng, mùi hương phở đậm cốt mắm chắt sang mùi hoa  hòe,  quế  nướng,  mà  thay  luôn  cách  phục  vụ.  Ngày  xưa,  từ  ông  chủ  đến  người  chạy  bàn  thấy  khách  giống  như gặp họ hàng xa, lịch sự ân cần thuộc tính từng người nếu đã ăn một lần. Hai năm sau quay lại, vẫn nhớ bác này nước  trong,  không  hành,  hay  cô  kia  nhiều  bánh,  ít  thịt.  Giờ,  nhân  viên  thuê  dễ  dãi  miễn  lương  tháng  rẻ.  Rẻ  thì  luôn kèm theo sự bẩn, giọng điệu lời nói bỗ bã, coi khách đến ăn không khác ăn xin, ăn quỵt.

Biết  là  thế,  nhưng  cô  vẫn  tự  thưởng  cho  mình  mùi  hương phở bò quen quen, góc phố quen quen mỗi sáng chủ nhật. Sáng duy nhất thong dong. Lát ăn xong, cô sẽ băng ngang đường, nơi ngã ba phố, dưới tán cây bàng lá đỏ mùa đông, vào “Héo hon cà phê”. Nơi cô có thể ngắm xe máy ô tô vùn vụt lao qua trên bờ đê cao, có thể ngồi hàng giờ, chỉ để nhìn, để nghe trong hơi gió lạnh, thoảng mùi  cà  phê  nồng  ấm,  mùi  lá  cây  giập  vỡ  sau  cơn  mưa,  mùi nhà ai kho cá, mặn đắng nước mắm, hay mùi bánh chuối rán bà béo gốc cây đa sát cổng đình. 

 Choảng. 

Sau  tiếng  bát  rơi,  không  vỡ,  là  mẹ  mày,  ăn  uống  lúc  nào cũng hậu đậu.

Đang nhấm miếng gầu mỡ thái mỏng thơm ngậy, cô giật mình, quay sang. 

Quán đã đông. Phía bát rơi là góc bốn thanh niên mới vào. Ăn nhiều thứ hỗn độn, trước mặt đến chục cái bát. Những cốc trà đá la liệt. Thằng gạt tay rơi cái bát xuống đất,  tỉnh  bơ.  Thằng  bên  cạnh  nhặt,  im  lặng.  Thằng  chửi  bậy  là  thằng  không  làm  rơi,  cũng  không  cúi  nhặt.  Phía  khác.  Hai  ông  bà  già,  quần  áo  trang  trọng  từ  trong  tới  ngoài,  cốt  cách  ngay  ngắn  như  đang  tiếp  khách  ngoại  giao  chứ  không  phải  ngự  nơi  hàng  phở.  Bà  vợ  lịch  sự  khều từng sợi phở như sợ bánh phở đau. Ông chồng thì nhấm  củ  hành  với  chén  rượu.  Nhìn  vu  vơ,  nhưng  tâm  trạng. Phía khuất nhất, là một người đang ông râu rậm, mặt lì, cắm cúi nhai.

Tất cả đều nhìn cô ẩn chứa điều gì. Trừ bàn của bốn thanh  niên  ăn  uống  ồn  ào.  Nếu  là  người  quen,  gặp  ánh  mắt  kiểu  này  là  đọc  được  họ  muốn  nói  gì.  Nhưng  là  người lạ, nên cô chịu. Nhưng dứt khoát là họ muốn nói điều gì đó. Bà già còn vờ kéo sợi phở vào miệng, hất hất cái đầu ra hiệu. Khi cô chăm chú nhìn, bà lại cúi xuống, tỉnh bơ. Người đàn ông rậm râu cũng nhìn cô chăm chú. Đôi mắt đen, sâu như xoáy xuyên vào ruột, nhưng không thể  hiểu  ông  ta  muốn  gì.  Cô  lại  cúi  xuống  ăn.  Dấm  và  chanh  cộng  tương  ớt,  cho  vào  bát  không  nhiều,  nhưng  để  lâu  thành  chua.  Miếng  phở  trong  miệng  không  còn  thơm  ngọt  và  thấm  thía  qua  lưỡi.  Có  cảm  giác  bất  an,  cô ngẩng lên. Lần này thì bà già không e dè, lấp ló nhìn cô qua sợi phở nữa, mà là hất hất mặt ra hiệu. Vòng hất của bà rất cụ thể như sau: hất cái một, về phía bốn thằng thanh niên bặm trợn. Hất veo cái thứ hai quyết liệt hơn, vào cái túi da khá to của cô để trên chiếc ghế cách người khá  xa.  Hất  cái  thứ  ba,  ánh  mắt  xuyên  thấu  sắc  lẹm,  lời  nhắn: “Cất ngay cái túi đi”. 

Cô  lạnh  người.  Không  kịp  gật  đầu  đáp  lễ  thì  bà  già  đã  duyên  dáng  trở  lại,  cúi  xuống  tiếp  tục  khều  những  sợi  phở,  như  không  có  ba  cú  ra  lệnh  vừa  rồi.  Tự  gồng  mình  che  giấu  từng  cơn  run  đang  chạy  khắp  người,  cô  lấy chân, kéo cái ghế lại gần, chợt thấy cái túi to thật. Một hộp trang điểm. Hai tuýp kem. Một bôi tay, một bôi cổ dưỡng  da  mùa  đông.  Cuốn  truyện  đọc  dở,  định  sang  “Héo hon cà phê” đọc nốt. Vài cái đồ lặt vặt. Tiền chắc không đến một triệu. Nhưng đúng là cái túi rất to, bằng da  thật,  nên  không  thể  nghĩ  trong  đó  lỉnh  kỉnh  những  thứ vô giá trị. 

Bát phở chua loét. Cô ăn cố, vẫn còn một nửa.

 Ngoài cửa. Một chiếc xe thùng đỗ xịch. Bên thành xe, là những ngọn lửa đỏ chót, nhảy múa giữa dòng chữ “Bà Hỏa  đã  đến”.  Nhảy  phốc  từ  thùng  xe  xuống  một  thanh  niên cao, gầy bụng mỏng lép, tóc cợp gáy, tay xách cái cân bàn  to,  đặt  xuống  sát  đuôi  ô  tô.  Trên  thùng  xe,  còn  hai  thằng,  tóc  cũng  dài,  người  cũng  gầy.  Chúng  hoạt  động  như rô bốt điều khiển, rất uyển chuyển, nhịp nhàng. Thả ba cái bình ga cao bằng đầu người xuống ầm ầm. Chúng hô  hét  bà  chủ  băng  dán  linh  tinh  trên  mặt  ra  mà  nhìn  cân.  Bà  chủ  đang  đếm  tiền  lẻ,  chổng  mông  quần  đính  đầy đá lấp lánh xanh đỏ lên quát lại “Để bố mày tìm cái sổ ghi lần trước đã. Cân chúng mày điêu bỏ mẹ, lần nào cũng hao”. “Thế thì bố lấy cân nhà bố ra đi cho nó chắc. Bọn  tôi  cũng  chỉ  là  cái  thằng  chở  đến,  thay  lắp.  Chẳng  may nổ cụ nó cái bình nhà hỏa này, chúng tôi thành vịt quay  Bắc  Kinh,  chứ  chủ  nó  ở  ở  nhà  vểnh  râu  xem  vô  tuyến”. “Thì tao nói để chúng mày nhìn cân cho kỹ, chứ có  phạt  chúng  mày  đâu  mà  đã  cãi.  Tao  nói  chưa  xong  chúng  mày  đã  cãi  xong  thế  là  thế  nào”.  “Gớm,  hôm  nay  trông bố gớm quá. Đàn bà con gái lại cứ thích làm bố mới akay chứ”. Hai bên chan chát qua lại, nghe thì như sắp có đánh nhau, nhưng miệng ai cũng toét ra cười. Gần đấy. Bếp ga lửa phun phừn phựt. Thằng bếp chính mặt cũng đầy  mụn,  mặc  áo  trắng  nấu  bếp  toàn  thân  ố  vàng  màu  phẩm  đang  xào  đĩa  phở  cho  một  thằng  nhóc  liếm  mép  nuốt  nước  bọt  nhìn  chằm  chằm  đợi.  Tay  đeo  găng  dày,  cầm  một  bên  cán  chảo  diệu  nghệ  như  múa.  Hất  bánh  phở tung lên cao rồi hứng dưới, đặt vào quầng lửa ngùn ngụt  bao  quanh,  liếm  cả  vào  trong  lòng  chảo.  Hất.  Hạ.  Hất.  Hạ.  Một  màn  tung  hứng  xiếc  điêu  luyện.  Ba  bình  ga to được vần vào gần khu nấu nướng. Những ngọn lửa nhảy nhót liếm quanh chiếc chảo mỡ. Thỉnh thoảng gió tạt  phải,  lửa  lượn  sang  phải.  Gió  tạt  trái,  lửa  phần  phần  hắt sang phía mấy bình ga. 

Mắt  cô  bùng  sáng  ánh  lửa  đỏ  của  bình  ga  bắt  cháy.  Cột lửa lúc ấy chắc cao bằng tòa nhà bốn tầng bên cạnh, kèm theo một tiếng bom phá. Những người trong quán phở này, kèm khu vực xung quanh bán kính một kilômét, và  cô,  sẽ  bay  vút  thẳng  lên  trời,  mỗi  người  là  một  ngọn  đuốc, hai chân vẫy vẫy bay. Điểm rơi chắc ở Ba Vì, mắc trên những ngọn cây.

 Đang  miên  man  nghĩ,  nếu  mình  bay  đến  núi  Ba  Vì,  cô chợt giật mình về thực tại. Bình ga cao to chưa nổ. Cô chưa thành ngọn đuốc để được bắn đến nơi cô thích là Ba Vì. Mấy thằng chở ga chưa thành vịt quay Bắc Kinh. Tiếng  bà  cụ  lịch  sự  hét  thất  thanh  “Các  cháu  ơi,  không  đùa  với  lửa  được.  Phải  đẩy  mấy  bình  ga  mới  ra  xa  bếp  ngay.  Nguy  hiểm  quá”.  “Gớm.  Bà  già  sợ  chết  quá  đấy.  Thanh niên trai tráng chưa vợ con đây còn chẳng tiếc, bà già thế kia thì tiếc cái gì. Nổ được nó đã nổ rồi. Cứ chén ngon đi, chết khó lắm bà ơi”. Thằng nhóc tung hứng chảo phở xào đáp lại chan chát. 

Mặt bà cụ xanh lét. Ông cụ thất thần, dáng xiêu vẹo. Chân  bà  đá  vào  chân  ông.  Hai  người  bỏ  dở  những  thứ  đang  ăn,  đứng  dậy.  Mắt  họ  nhìn  ánh  lửa,  thêm  sự  phản  chiếu  của  mấy  bình  ga  đỏ,  cả  khuôn  mặt  chuyển  màu  cam.  Bà  cụ  không  chọn  lối  đi  thẳng,  để  ra  đường  ngay theo  ông,  tiến  sang  phía  cô.  Thật  nhanh,  bà  ghé  xuống  nhặt một cái tăm ở cái ống đũa, trước mặt cô: “Cẩn thận cái  túi.  Bốn  thằng  kia  là  cướp.  Chúng  có  dao  trong  túi  áo”. Bà nói nhanh, đi như lướt ra đường, mặt tỉnh bơ như thám  tử  tư  chuyên  nghiệp.  Từ  sống  lưng,  như  có  một  luồng  hơi  nóng  chạy  qua.  Rất  nhanh,  sức  nóng  tỏa  lên  mặt, và các chân tóc. Thoáng chốc, cô sũng mồ hôi. 

Cả  quán  phở,  một  mình  cô  có  túi.  Bốn  thằng  kia  ăn  mãi không xong. Giờ cô mới để ý, chúng mặc áo choàng dài  gần  đầu  gối.  Hai  xe  máy  không  biển  số.  Thằng  nào  khi vào cũng có đeo khẩu trang. Thôi đúng là cướp rồi. Cô có đọc trên báo, dạo này, cướp hay đi xe không biển số, đội mũ bảo hiểm và đeo khẩu trang che mặt. Vũ khí chúng  dùng  là  dao,  kiếm  hay  súng  tự  chế.  Những  thứ  chúng cướp là xe máy, túi xách, điện thoại di động, máy tính xách tay, dây chuyền... Và nếu đối tượng chống cự, sẽ chém dằn mặt hoặc là bắn phi tang.  

Hai bàn chân trong đôi giày cao gót ướt như đổ nước. Mồ hôi tóa ra khắp nơi trên người cô. Người đàn ông rậm râu ăn xong, nhìn cô thật sâu. Cô cũng sâu sắc thành tâm, pha lẫn sự đau xót, tuyệt vọng nhìn lại. Mắt anh thật to, đôi mày rậm, bên mép phải có một cái sẹo nhỏ, cặp môi dầy,  khóe  miệng  hơi  vếch  lên.  Hai  bên  nhìn  nhau  đăm  đăm,  như  thể  bên  kia  nói,  chúng  là  cướp  có  vũ  khí  đấy,  bên này đáp, tôi biết rồi, tôi phải làm gì bây giờ hả anh.

Người  đàn  ông  trả  tiền,  nhìn  xoáy  vào  ngăn  kéo  mở  rộng  đựng  tiền,  nhìn  cô  chủ  đang  lẩm  bẩm  nhắc  lại  những con số mà người nào đó gọi đến ghi số lô đề ngày hôm nay không ngẩng lên nhìn khách trả tiền “Ba chín. Chín ba. Hai bốn bốn hai, mỗi con một trăm...” Lòng cô chợt  quặn,  như  muốn  vùng  lên  gọi  người  đàn  ông  kia,  hãy  ở  đây,  rồi  đi  ra  đường  cùng  tôi,  một  đoạn  thôi,  để  tôi chạy thoát mấy thằng cướp chuyên nghiệp có vũ khí kia. Muốn làm thế, nhưng hai chân cô trĩu nặng. Đầu cô bùng nhùng đau buốt. Hai mắt như lồi ra khỏi mặt.

Bát  phở  của  cô  còn  một  phần  ba.  Nguội,  chua  loét.  Sợi bánh phở trương to, những cái hành lá cũng to, nước cạn đi, bát phở trông thật gớm. Cô muốn đứng ngay lên, đi ra đường xuôi ngược người qua lại. Là chiếc tắc xi cô có  thể  nhảy  lên  rồi  chốt  cửa  lại,  rất  an  toàn.  Là  anh  xe  ôm  có  thể  chở  cô  lạng  lách  hòa  vào  dòng  người  đông  đặc bất cứ con đường nào, luôn gây khó chịu cho cô khi di  chuyển  mọi  ngày  nhưng  lúc  này  lại  có  ích  khi  phải  trốn  một  bọn  cướp  có  vũ  khí.  Cả  tuần  ngồi  trong  căn  phòng chín mét vuông, chung với ba đồng nghiệp, dưới ánh sáng của bốn bóng đèn nêông, cửa sổ luôn đóng để chống bụi, chống ồn. Cô luôn ngộp thở. Cô đã ngóng cái sáng  chủ  nhật  này  từ  đầu  tuần,  vì  biết  là  sáng  duy  nhất  mình  được  thong  dong  hít  khí  trời,  dù  ô  nhiễm,  nhưng  thà  ngoài  trời  ô  nhiễm  còn  hơn  phòng  kín  ô  nhiễm.  

Đằng nào mà chẳng là độc rồi. Nó cũng là sáng duy nhất được  nhấm  nháp  hơi  lâu  cảm  giác  ấm  áp  của  cái  chăn  bông, của tia nước nóng phun thẳng từ trên đầu xuống toàn thân, thong thả mặc cái áo len yêu thích, choàng cái khăn  và  đi  bộ  xa  xa  ra  ngồi  hít  hà  hương  phở  quen.  Cô  không nghiện phở, nhưng nghiện thói quen ngồi bên bát phở ngày cuối tuần, sau đấy là ly nâu nóng. Cũng không nghiện cà phê, nhưng hương tách nâu nóng luôn làm cô nhớ mùi da thịt anh mỗi khi họ yêu nhau. Mồ hôi đầm đìa, anh áp vào cô đang lặng hít sâu mùi cà phê sữa tỏa ra nơi anh. Hồi đầu bên nhau, anh ngượng thì thào, anh hôi lắm đấy, không biết em có chịu được không. Cô gật lia lịa, hít hà mùi hương đặc biệt, gật gật. Gật không rõ là có chịu được hay gật vì không chịu được.

 Tự thưởng cho mình những điều thật nhỏ, thật riêng, sau một tuần hớt hải, là thói quen. Nhất là khi anh đang ở  rất  xa.  Nhớ  và  chờ  đợi  luôn  làm  sống  lại  kỷ  niệm  mà  hàng ngày ta luôn bỏ quên. Sáng chủ nhật là thời gian cô dành cho anh.

Mấy  thằng  bán  ga  đang  thay  bình  mới  vào  chỗ  bình  cũ đã hết. Vẫn chưa thấy nổ bình nào. Trong quán, khách đứng  lên  đi  hết.  Còn  lại  cô  và  bốn  thằng  chắc  chắn  là  cướp  có  vũ  khí.  Cô  có  hai  cách  chọn  cho  tính  mạng  mình, chỉ vì cái túi da, không có tiền, nhưng nó lại to, có vẻ rất quý. Một là ngồi lỳ ở đây, rồi gọi điện cho anh trai đón. Hai là đặt ba chục nghìn trên bàn, phóng vút ra cửa, chạy sang bên đường, chui vào bất cứ quán cà phê nào, không nhất thiết cứ phải là vỉa hè có “héo hon”.  

Vừa  nghĩ  mưu  trốn  thoát,  vừa  như  muốn  trình  bày  với mấy thằng cướp về những thứ để trong túi. Trình tự lôi ra cuốn sách dày, tuýp kem bôi tay, lọ kem bôi cổ bày lên  bàn,  lục  tìm  tiền  lẻ.  Bốn  thằng  cướp  có  vũ  khí  kia,  mày  nhìn  mà  xem,  túi  tao  không  có  tiền  bạc  hay  cái  gì  chúng mày có thể bán được. Đừng mất công vô ích. Cô lớn  tiếng  hỏi  chủ  quán  có  điện  thoại  để  gọi  nhờ,  vì  cô  quên  di  động  ở  nhà  mất  rồi.  Chủ  quán  đặt  ngay  chiếc  Nokia đầy mỡ “Gọi vô tư đi, sim khuyến mại đấy, càng buôn càng tặng tiền mới sướng chứ”. Bốn thằng cướp có vũ  khí  vẫn  ngồi. 

 Một  thằng  đi  ra  ngoài  khạc  nhổ  cái  gì  đó  trong  miệng  xuống  cái  cống  trước  mặt,  rồi  gọi  điện  thoại, mắt đảo điên nhìn theo người đàn ông sâu sắc mắt to, môi dày có sẹo làm duyên. Chiếc áo khoác hắn mặc phất phơ hai cái vạt, cô thấy vật gì sáng loáng, giống như cái  chuôi  dao.  Điện  thoại  xong  quay  vào,  tiện  tay  làm  thêm  đĩa  quẩy,  đặt  xuống  bàn.  Ăn  gì  mà  lâu  thế  chúng  mày. Cả chục cái bát trống trơn. Chắc chúng mày cả đêm nay  lượn  ngoài  đường  để  cướp  hay  sao  mà  ăn  lắm  thế.  Mỗi thằng ba cốc trà đá, mấy đĩa quẩy to. Đồ đạc trong túi tao bày hết ra ngoài để chúng mày thấy rồi. Không đi đi, cho tao bớt toát mồ hôi. Tao có mỗi mấy tiếng sáng nay để hít thở, nhấm nháp mấy cọng phở sau một tuần cơm  đựng  trong  hộp  xốp  mỏng  như  bánh  đa  nướng,  động  khẽ  là  vỡ  vụn,  xúc  bằng  cái  thìa  nhựa  mỏng,  bọc  trong  cái  túi  ni  lông  mỏng  để  ăn  xong  vứt  ngay.  Canh  cũng húp từ túi ni lông. Bữa trưa nhằm lấp dạ dày một cách  vô  thức  diễn  ra  trong  mười  phút,  kể  cả  đánh  răng  và rửa tay. Bữa chiều nhanh hơn, thường là bánh mỳ hay gói xôi. Chấm hết bằng cốc sinh tố trái cây tổng hợp, hy vọng nó cung cấp chất dinh dưỡng cho một ngày. Chúng mày  trẻ  khỏe  thế  kia,  kiếm  việc  gì  làm  chẳng  được  mà  chọn việc đi cướp, sớm muộn cũng bị bắt nhốt thôi. Đi đi,  để  tao  sang  “Héo  hon  cà  phê”,  hít  hương  nâu  nóng,  để  gặp  người  yêu  tao.  Tao  xin  chúng  mày  đấy,  tao  khổ  thế này rồi, có cần tao phải nói ra miệng để chúng mày hiểu không.

Hai bên như thi gan nhau. 

Một bên lôi hết đồ trong túi ra để lên bàn, vờ tìm điện thoại chắc chắn quên ở nhà rồi. Cả cái ví cũng quên mất, lấy đâu tiền trả tiền phở bây giờ. 

Một bên gọi đến cốc trà đá thứ mười lăm. Bốn thằng thay  nhau  nhắn  tin  và  ra  đường  gọi  điện  thoại.  Nói  chuyện  xong  vào  trà  đá  tiếp.  Chủ  quán  chíu  chít  ghi  số  đề,  trà  đá  à.  Có  ngay.  Quên  tiền  à.  Lúc  khác  trả,  có  bát  phở đáng gì mà phải quỵt của nhau đúng không. 

Cuối cùng. Toán cướp chuyên nghiệp: xe không biển số, đội mũ bảo hiểm, đeo khẩu trang và giắt gươm, kiếm, dao, súng đạn hoa cải bắn một chết sáu, đứng lên trước. Chúng khuỳnh khoàng ra xe, nổ máy phành phành, phả những cột khói sau hai cái bô xe vếch ngược chĩa thẳng vào mặt người đi sau, phóng vút về cuối đường. Tổng thiệt hại bữa phở, quẩy, trứng, trà đá hết hai trăm tư. Chắc đã lên xong kế hoạch và chia địa bàn, chúng chia hai hướng ngược nhau đi, không cùng đường như khi đến. 

Cô  vẫn  toát  mồ  hôi.  Lần  xuống  cuối  cái  túi  sâu,  lấy  ra cái ví tiền không nhiều nhưng lủng củng các loại thẻ giảm giá, khuyến mại siêu thị, nhà hàng, thở phào nhìn chủ  quán  vẫn  chín  nhăm  năm  chín  đánh  hàng  dọc  ba  trăm, hàng ngang triệu mốt, đặt lên bàn hai tờ hai chục nghìn, rồi đi thẳng. 

Sẽ không có mùi mồ hôi đậm hương cà phê nhiều cà phê ít sữa.

 Sẽ  không  có  tiếng  lá  khô  chạy  đuổi  lào  xào  nơi  góc  vỉa hè khô. Không mùi cá kho tiêu của hàng cơm bụi gần “Héo hon cà phê”.

Sẽ không có khoảng thong dong đọc nốt Moon palaceđến đoạn nhân vật chính phát hiện ra lão già quái đản là ông nội mình, sau đấy là hành trình gặp bố đẻ là một lão béo gớm ghiếc.

Sẽ không thể tìm nơi nào bình yên hơn nơi chốn của riêng mình. Góc phòng mười hai mét vuông, không cửa sổ, không khí vào ra qua một chiếc quạt thông gió, giữa một chung cư cũ, đầu nhà nghiêng so với cuối nhà một mét mốt. Cái quạt để đầu này, nếu không chặn sẽ tự trôi về  cuối  tường  đầu  kia.  Bát  canh  trên  mặt  bàn  kính  nếu  muốn nguyên vẹn, luôn phải chặn bằng bát tô cơm nặng.

 Sẽ không ra đường. Nếu ra đường, ăn phở hay uống cà  phê,  muốn  yên  thân,  phải  đi  tay  không.  Chẳng  may  quên,  trót  mang  túi,  dù  trong  túi  không  có  gì,  cũng  có  thể  bị  cướp.  Khi  bị  cướp,  tốt  nhất  là  đưa  ngay  những  gì  bọn  cướp  thích,  nếu  không  muốn  bị  chém,  hay  bị  bắn,  hoặc ít nhất là ngã gẫy chân, chấn thương sọ não. 

Sẽ  ở  nhà.  Tự  pha  cà  phê,  sau  khi  ăn  gói  phở  ăn  liền,  mỗi sáng chủ nhật duy nhất là của mình trong tuần, nếu muốn  bình  yên  và  không  bao  giờ  phải  gặp  bọn  cướp  chuyên nghiệp có trang bị vũ khí.

Ba ngày sau.Trong lúc xúc cơm khô kèm miếng giò bò nhỏ, bằng chiếc  thìa  nhựa  mỏng  mảnh,  mắt  cô  dừng  lại  trên  màn  hình máy tính, mục tin nóng có ngôi sao đỏ nhấp nháy, bắt gặp khuôn mặt một người thật quen. Đôi mắt to. Cặp môi dày, khóe môi vếch nhẹ khinh mạn, một vết sẹo nhỏ khóe môi gợi cảm. Khuôn mặt thật đàn ông, sâu sắc, ánh mắt tình cảm như xoáy vào người đối diện. Cô dừng nhai. Bỏ hộp xốp nhỏ xuống mép, chỗ duy nhất thừa trên mặt bàn bên cạnh bàn phím máy tính, sổ và chồng hồ sơ dày ngất ngưởng. Chống tay vào cằm, uống nước rau muống luộc bằng ống hút từ bịch ni lông của suất cơm trưa hai chục  nghìn,  cố  nhớ  mình  đã  gặp  người  này  ở  đâu.  Rõ  ràng là đã giao lưu một chuyện gì đó, nhưng bắt gặp ánh mắt sâu thẳm đăm đắm này, cô không nhớ nổi.

Biết  trong  bộ  nhớ  của  mình  trong  quá  khứ,  có  hình  ảnh  người  đàn  ông  với  khuôn  mặt  rất  nam  tính  này  nhưng  không  thể  bình  tĩnh  lục  lọi  trí  nhớ  để  thấy,  cô  cuống quýt di con chuột ngược lên. 

Dòng chữ in đậm.

 Sau chín năm lẩn trốn, tên giết người hàng loạt đặc biệt nguy  hiểm  đã  bị  Đội  C14  Hà  Nội  tóm  gọn  sáng  chủ  nhật,  tháng 1 năm 2010.

Ngày 4 Tết Canh Dần

« Lùi
Tiến »