"Tôi e rằng câu trả lời là KHÔNG," Devon - Lord Trenear nói, bực tức khi thấy mình phải ngồi uống brandy trong phòng làm việc với Severin thay vì nằm dài trên giường với vợ anh.
"Nhưng anh đã trao Helen cho Winterborne mà," Severin phản đối. "Tôi không thể là một mối tồi hơn anh ta được."
Bây giờ khi bữa sáng tân hôn đã kết thúc, ngày hôm nay mọi người có thể hoạt động thoải mái và không câu nệ hình thức, bầu không khí dịu đi như một đôi giày được tháo dây. Các vị khách đã chia thành từng nhóm, một số ra ngoài đi dạo hoặc đi chơi bằng xe ngựa, một số thì tự thưởng bằng quần vợt và bóng gỗ trên bãi cỏ, trong khi những người khác chọn nghỉ ngơi trong phòng của họ. Kathleen - cô vợ đáng yêu nhỏ nhắn với mái tóc đỏ của Devon đã thì thầm khiêu khích vào tai anh rằng anh nên lên lầu ngủ trưa cùng cô, một ý tưởng mà anh đã đồng ý rất nhiệt tình.
Tuy nhiên, trên đường đi lên lầu, Tom Severin đã dồn anh vào góc với yêu cầu được nói chuyện riêng. Devon không hề ngạc nhiên vì anh đã biết gã bạn của mình muốn gì. Anh đã luôn chờ chuyện này ngay khi Severin, một kẻ luôn có khao khát sưu tầm những thứ đẹp đẽ, gặp Cassandra.
"Tôi không trao Helen cho Winterborne." Devon nói "Cả hai người họ đều muốn kết hôn, và -" Anh dừng lại và thở dài. "Không, điều đó không hoàn toàn đúng." Cau có, anh đi lang thang dọc theo dãy cửa sổ kính nhiều màu.
Hai năm trước, khi Devon bất ngờ được thừa kế tước vị bá tước, anh cũng đồng thời trở thành người giám hộ bất đắc dĩ cho ba chị em nhà Ravenel. Suy nghĩ đầu tiên của anh là gả các cô gái đi càng nhanh càng tốt và đối tượng lý tưởng nhất là những người đàn ông giàu có, những người sẽ hào phóng chi mạnh cho đặc quyền đó. Nhưng khi Devon trở nên thân thuộc hơn với Helen, Pandora và Cassandra, ý nghĩ đó đã biến mất vì anh biết họ hoàn toàn phụ thuộc vào anh, và nhiệm vụ của anh là tìm ra thứ tốt nhất cho lợi ích của các cô gái.
"Severin," anh cẩn thận nói, "Hai năm trước, tôi đã quá kiêu ngạo khi có ý định gán ghép Helen cho Rhys Winterborne như thể con bé chỉ là món khai vị trên mâm."
"Ừ, tôi biết. Tôi cũng có thể một đĩa như thế chứ ? "
Devon phớt lờ câu yêu cầu. "Vấn đề là, tôi không nên làm thế." Khóe miệng anh cong lên trong một nụ cười tự giễu. "Kể từ đó tôi đã bị gây ấn tượng rằng phụ nữ là những sinh vật thực sự có thể suy nghĩ, biết cảm nhận, có hy vọng và ước mơ."
"Tôi có đủ khả năng cho Cassandra những hy vọng và ước mơ mà cô ấy muốn," Severin nói ngay. "Tất cả luôn. Tôi có thể chu cấp và nuôi dưỡng những hy vọng và ước mơ mà thậm chí cô ấy còn chưa nghĩ tới ".
Devon lắc đầu. "Có nhiều điều anh chưa hiểu về Cassandra và chị em họ. Các cô gái đều được giáo dục theo một cách, ừm… không bình thường."
Severin nhìn anh cảnh giác. "Từ những gì tôi nghe được thì họ đã sống một cuộc sống khá xa lánh ở vùng nông thôn."
‘Xa lánh’ là một từ giảm nhẹ để nói về việc đó. Chính xác hơn, họ đã bị bỏ mặc. Bị quản thúc trong một điền trang tồi tàn ở vùng nông thôn và hầu như bị lãng quên. Ngoài việc theo đuổi những thú vui ích kỉ của mình, mối quan tâm duy nhất mà cha mẹ họ từng để ý đến là Theo. Và ngay cả sau khi được thừa kế tước hiệu, anh ta cũng không thèm chuẩn bị cho các cô gái một mùa lễ hội ra mắt tử tế.
Đứng lên khỏi bàn làm việc, Devon đi đến phía bên kia căn phòng và mở ra một chiếc tủ âm tường. Chỉ có một vài đồ trang trí được trưng bày cẩn thận trên các ngăn kệ: một chiếc hộp đựng đồ trang sức cổ, một bộ sưu tập các bức chân dung thu nhỏ được đóng khung cẩn thận, một hộp đựng xì gà bằng đá cẩm thạch… và một chiếc lồng chụp bằng thủy tinh chứa ba con chim mào vàng nhồi bông treo trên một nhánh cây khô.
"Không có đồ trang trí nào trong căn nhà này," Devon nhận xét về cái lồng lồng chụp bằng thủy tinh, "làm tôi ghét hơn cái này. Theo lời người quản gia thì ngài bá tước quá cố luôn cất giữ nó trong phòng làm việc của anh ta. Hoặc là anh ta thích thú với cái đồ này, hoặc là anh ta không thực sự nhìn thấy nó. Tôi không thể quyết định lí do nào là đáng nguyền rủa hơn."
Severin lướt một cái nhìn sắc bén từ món đồ trang trí đó đến khuôn mặt Devon. "Không phải ai cũng đa cảm như anh đâu, Trenear," anh nói, giọng khô khan.
"Tôi đã tự hứa với mình: Khi Cassandra có một cuộc hôn nhân hạnh phúc, tôi sẽ đập tan nó ra".
"Điều ước của anh sắp trở thành sự thật rồi đó."
"Tôi nói là MỘT CUỘC HÔN NHÂN HẠNH PHÚC." Devon xoay người tựa vai vào cánh tủ, hai tay khoanh trước ngực. "Sau nhiều năm bị từ chối bởi những người tự xưng là yêu con bé, Cassandra cần sự gần gũi và quan tâm. Con bé cần tình cảm, Tom."
"Tôi có thể có tình cảm," Severin phản đối.
Devon lắc đầu bực tức. "Cuối cùng anh sẽ thấy con bé thật ngột ngạt - thật phiền phức - rồi anh sẽ lạnh nhạt với con bé, và sau đó tôi sẽ phải giết anh. Và sau đó tôi có nghĩa vụ phải hồi sinh anh để thỏa mãn ham muốn được tùng xẻo anh của West." Devon dừng lại, lúng túng không biết nói sao để truyền tải đầy đủ tính sai lầm của cuộc hôn nhân này cho anh ta hiểu. "Anh biết là có rất nhiều phụ nữ xinh đẹp sẽ cưới anh ngay khi anh mở lời. Bất kỳ ai trong số họ đều sẽ vui vẻ được phục vụ mục đích của anh. Quên chuyện này đi. Cassandra muốn kết hôn vì tình yêu".
"Tình yêu đảm bảo được điều gì chứ?" Severin chế giễu. "Bao nhiêu câu chuyện tàn nhẫn đã xảy ra chỉ vì nhân danh tình yêu chứ? Trong hàng thế kỷ, phụ nữ đã bị lạm dụng và phản bội bởi những người đàn ông tuyên bố là yêu họ. Nếu anh hỏi tôi, thì một người phụ nữ sẽ nhận được nhiều lợi ích từ danh mục đầu tư đa dạng hơn là từ tình yêu".
Devon nheo mắt. "Tôi cảnh cáo anh, nếu anh dám bắt đầu nói về cái vòng xoáy ấy xung quanh tôi, nó sẽ kết thúc với một dấu chữ thập vào bên phải cằm anh. Vợ tôi đang chờ tôi lên lầu để ngủ một giấc cùng cô ấy. "
"Làm sao một người đàn ông trưởng thành khỏe mạnh lại có thể đi ngủ giữa ban ngày chứ? Tại sao anh lại muốn thế? "
"Tôi không định ‘ngủ’," Devon nói cộc lốc.
"Oh. À, tôi muốn có một cô vợ của riêng mình để ngủ cùng. Thực ra, tôi muốn được thường xuyên có những giấc ngủ cơ bản, ngon lành kiểu đó đó. "
"Thế sao không kiếm lấy một cô tình nhân ấy?"
"Một nhân tình chỉ là giải pháp tạm thời cho một vấn đề lâu dài. Một người vợ sẽ kinh tế và tiện lợi hơn nhiều, và sẽ sinh ra những đứa trẻ hợp pháp chứ không phải những đứa con hoang. Hơn nữa, Cassandra là kiểu vợ mà tôi thực sự muốn ngủ cùng." Khi Severin đọc được sự từ chối trong biểu cảm của Devon, anh nhanh chóng nói thêm, "Tất cả những gì tôi yêu cầu là cơ hội được làm quen. Nếu cô ấy sẵn lòng. Hãy để tôi đến ghé thăm nhà anh một hoặc hai lần khi anh trở lại London. Nếu vấn đề là cô ấy không muốn gặp tôi, tôi sẽ giữ khoảng cách".
"Cassandra được tự do đưa ra quan điểm riêng. Nhưng tôi sẽ cố hết sức khuyên bảo con bé - và ý kiến của tôi sẽ không thay đổi. Cuộc hôn nhân này sẽ là một sai lầm cho cả hai người."
Severin cau mày lo lắng nhìn anh. "Điều này có liên quan gì đến cái hợp đồng cho thuê đó không? Có phải tôi nên xin lỗi vì điều đó không? "
Devon bị giằng xé giữa việc cười phá lên và thực hiện cú tạt phải cảnh báo bên trên. "Chỉ có anh mới dám hỏi điều đó thôi."
Anh sẽ không bao giờ quên cuộc đàm phán chết tiệt với Severin vào hai năm trước, về một hợp đồng thuê mướn cho phép Severin xây dựng đường ray xe lửa trên một góc của khu điền trang. Severin có thể nghĩ nhanh hơn gấp mười lần so với hầu hết mọi người và anh ta nhớ rõ tất cả mọi thứ. Anh ta thích đâm mạnh bất thình lình, thụp xuống và né tránh, tất cả chỉ vì một niềm vui thuần túy là giữ cho đối thủ của anh ta bị mất thăng bằng. Những bài tập trí óc rung giật ấy đã khiến tất cả mọi người, kể cả các luật sư bị kiệt sức và tức điên lên khi nhận ra Severin thấy vô cùng thích thú với điều đó.
Nhờ sự kiên quyết nhất định không nhượng bộ, Devon đã cố gắng duy trì vị thế của mình và kết thúc bằng một thỏa thuận vừa ý. Mãi sau này, anh mới phát hiện ra mình đã gần tình thế nguy hiểm đến như thế nào - anh có thể mất cả một gia tài với quyền khai thác quặng .
Đó không phải lần đầu tiên Devon tự hỏi làm cách nào mà Severin có thể phân tích được tất cả mọi người trong khi anh ta lại hiểu quá ít về họ "Tôi mong đó không phải là một trong những khoảnh khắc yêu thích tuyệt vời nhất của anh," anh nói giọng mỉa mai.
Trông có vẻ bối rối, Severin đứng dậy và bắt đầu tăng tốc. "Tôi không phải lúc nào cũng nghĩ theo cách của người khác," anh lẩm bẩm. "Đối với tôi, đàm phán chỉ là một trò chơi."
"Tôi biết," Devon nói. "Xác suất anh không dùng vài mánh khóe trong những cuộc đàm phán đó cũng nhiều như khi anh chơi một ván poker vậy. Anh luôn luôn chơi để chiến thắng - đó là lý do tại sao anh rất giỏi trong những gì anh làm. Nhưng chuyện đó không phải là một trò chơi với tôi. Có hai trăm gia đình tá điền đang sinh sống trên điền trang này. Chúng tôi cần thu nhập từ mỏ đá để đảm bảo cuộc sống cho họ. Nếu không có nó, chúng tôi có thể đã phá sản ".
Severin dừng lại bên mặt lò sưởi và đưa tay lên chà xát mái tóc cắt ngắn sát sau gáy. "Lẽ ra tôi cân nhắc đến chuyện bản hợp đồng này có thể có ý nghĩa với anh hơn là với tôi."
Devon nhún vai. "Anh không có nghĩa vụ phải lo lắng cho những tá điền của tôi. Họ là trách nhiệm của tôi. "
"Tôi cũng không có quyền tổn hại đến lợi ích của một người bạn tốt." Severin kiên định nhìn anh. "Tôi xin lỗi vì cách tôi hành động ngày hôm đó."
Chính vào những khoảnh khắc như thế này, Devon mới nhận ra rằng Severin hiếm khi nhìn chằm chằm vào mắt anh, hay của bất kỳ ai lâu hơn một giây. Anh ta dường như luôn cố gắng phân chia những khoảnh khắc kết nối của mình như thể bằng cách nào đó chúng có thể gây nguy hiểm cho anh.
"Anh được tha thứ," Devon nói đơn giản.
Nhưng Severin vẫn quả quyết tiếp tục. "Tôi sẽ trả lại quyền khai thác quặng cho anh ngay khi tôi nhận ra nó đang gây nguy hiểm cho điền trang của anh. Tôi không nói điều đó bởi vì quan tâm của tôi với Cassandra. Ý tôi chính xác là thế."
Trong mười năm quen biết, Severin đã không xin lỗi Devon hơn nửa tá lần. Khối tài sản và quyền lực của Severin bay vọt lên nhanh như thế nào thì sự sẵn sàng hạ mình của anh ta cũng giảm đi tương xứng nhanh như thế.
Devon nghĩ lại về cái đêm họ gặp nhau trong một quán rượu ít người lui tới ở London. Sáng sớm ngày hôm đó, West đã xuất hiện trước cửa căn hộ trên sân thượng của Devon với thông tin rằng anh ta vừa bị trục xuất khỏi Oxford vì phóng hỏa căn phòng ký túc của mình. Cảm thấy vừa tức giận vừa lo lắng, Devon đã kéo thằng em trai đến góc tối của quán rượu để nói chuyện và tranh cãi với hàng tá những bình rượu bia.
Không ngờ, một kẻ lạ mặt đã đột ngột chen ngang cuộc trò chuyện riêng tư đó. "Anh lẽ ra nên chúc mừng anh ta," một giọng nói lạnh lùng, chắc chắn vang lên từ một chiếc bàn gần đó, "chứ không phải là cào anh ta trên than như thế."
Devon liếc sang và thấy một gã tóc đen đang ngồi trên chiếc bàn con trâu cắn dở, bên cạnh một đám người đang ngân nga một bài hát nhậu nhẹt nổi tiếng. Người thanh niên đó cao lêu nghêu và gầy như cán chổi, đôi gò má cao và đôi mắt sắc lạnh.
"Chúc mừng nó vì cái gì?" Devon cáu kỉnh. "Lãng phí hai năm học phí à?"
"Còn hơn là lãng phí bốn năm học phí." Quyết định bỏ lại đám bạn đồng hành của mình, người đàn ông kéo ghế đến bàn của những Ravenel mà không cần được mời. "Có một sự thật mà không ai muốn thừa nhận là: Ít nhất tám mươi phần trăm những gì họ dạy ở trường đại học là hoàn toàn vô dụng. Hai mươi phần trăm còn lại sẽ hữu ích nếu anh đang theo học một ngành khoa học hoặc công nghệ đặc biệt nào đó. Tuy nhiên, vì em trai của anh rõ ràng sẽ không bao giờ là một bác sĩ hay nhà toán học, anh ta sẽ tiết kiệm cho mình rất nhiều thời gian và tiền bạc."
West nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào người lạ mặt. "Hoặc là anh có đôi mắt hai màu khác nhau," anh nhận xét, "hoặc là tôi đang say hơn tôi nghĩ."
"Ồ, anh say quá rồi thôi anh bạn," người đàn ông hài lòng trấn an. "Nhưng phải, chúng là hai màu khác nhau: Tôi bị dị sắc tố."
"Anh bị nhiễm à?" West đã hỏi.
Người lạ đã cười toe toét. "Không, tôi bị đấm khi tôi mười hai tuổi."
Tất nhiên, người đàn ông đó là Tom Severin, người đã từ bỏ Đại học Cambridge vì bị khinh thường khi phải tham gia các khóa học mà anh ta quyết định là nó không cần thiết. Anh chỉ quan tâm đến những môn học có thể giúp anh kiếm ra tiền. Không ai - ít nhất là chỉ có Tom - đã ngờ rằng một ngày nào đó anh sẽ trở thành một doanh nhân cực kì thành công.
Tuy nhiên, việc anh có thành công với tư cách là một con người hay không thì vẫn còn là một câu hỏi.
Devon nghĩ hôm nay Severin có chút gì đó khác lạ. Anh trông như đã bị mắc kẹt ở một chốn xa lạ nào đó mà không có bản đồ. "Anh ổn chứ, Tom?" anh hỏi với vẻ quan tâm. "Lý do thực sự gì khiến anh ở đây?"
Phản ứng thông thường của Severin là sẽ nói một điều gì đó ngớ ngẩn và gây cười. Nhưng thay vào đó, anh lại nói lơ đãng, "Tôi cũng không biết."
"Có vấn đề gì với một trong các công ty của anh à?"
"Không, không," Severin nói với vẻ mất kiên nhẫn. "Tất cả đều rất tốt."
"Vậy thì là về sức khỏe của anh chăng?"
"Không. Chỉ là gần đây… giống như là tôi rất muốn thứ gì đó mà tôi không có. Nhưng tôi không biết nó là gì. Và điều đó là không thể nào. Vì tôi đã có tất cả mọi thứ rồi".
Devon nở một nụ cười gượng gạo. Cuộc trò chuyện luôn trở nên giống tra tấn ghê gớm bất cứ khi nào Severin - người thường tách biệt các cảm xúc của mình - cố gắng xác định một trong số chúng. "Anh có nghĩ rằng đó có thể là do cô đơn không?" anh gợi ý.
"Không, nó không phải như thế." Severin trầm ngâm. "Anh gọi nó là gì khi mọi thứ trở nên nhàm chán và vô nghĩa, và ngay cả những người mà anh biết rõ cũng trở nên xa lạ?"
"Là cô đơn," Devon thẳng thắn nói.
"Chết tiệt. Thế thì là sáu rồi. "
"Sáu cái gì cơ?" Devon ngạc nhiên hỏi.
"Những cảm xúc. Tôi chưa bao giờ có nhiều hơn năm cảm xúc, và chúng đã khó quản lý lắm rồi. Thật là khốn nạn nếu giờ tôi phải có thêm một cái nữa."
Lắc đầu, Devon đi lấy một ly brandy. "Tôi không muốn biết năm cảm xúc của anh là gì," anh nói. "Tôi chắc rằng câu trả lời sẽ khiến tôi thấy lo lắng."
Cuộc trò chuyện bị gián đoạn bởi một tiếng gõ thận trọng lên cánh cửa phòng làm việc đang hé mở .
"Sao?" Devon hỏi.
Người quản gia lớn tuổi của điền trang - ông Sims, đang đứng ngay ngưỡng cửa. Biểu cảm của ông ta khá bất an, vì ông đang chớp mắt với tốc độ nhanh hơn bình thường, và hai khuỷu tay thì khép chặt hai bên. Vì Sims sẽ luôn bình tĩnh ngay cả khi có một đám người Viking đang đập phá ở cửa trước, những dấu hiệu tế nhị này cho thấy điều ông chuẩn bị nói chắc chắn là một thảm họa.
"Tôi xin ngài thứ lỗi, thưa ngài, nhưng tôi thấy cần thiết phải hỏi xem ngài có biết Mr. Ravenel đang ở đâu hay không."
"Anh ta có nói gì đó về việc cày những gốc rạ trên cánh đồng củ cải." Devon nói "Nhưng tôi không biết anh ta làm việc đó ở trang trại gia đình hay ở một nhà tá điền đang thuê."
"Với sự cho phép của ngài, thưa ngài, tôi sẽ cử một người hầu đi tìm ông ấy. Chúng tôi cần lời khuyên của ông ấy về một tình trạng khó khăn trong nhà bếp."
"Kiểu tình trạng khó khăn nào thế?"
"Theo lời bà đầu bếp thì chiếc lò hơi trong bếp bắt đầu phát ra những tiếng kêu và tiếng gõ đáng sợ vào khoảng một giờ trước. Một miếng kim loại vỡ tung và bắn ra trong không khí như thể nó được bắn từ một khẩu đại bác ".
Devon mở to mắt, và anh bắt đầu nguyền rủa.
"Thật vậy, thưa ngài," Sims nói.
Các vấn đề với chiếc lò hơi của nhà bếp là không thể xem nhẹ được. Các vụ nổ chết người do lắp đặt sai hoặc xử lý sai thường xuyên được đưa tin trên các tờ báo.
"Có ai bị thương không?" Devon hỏi.
"Rất may là không, thưa ngài. Đám cháy đã được dập tắt, và mọi người đã đóng van đường ống lại. Nhưng tiếc là người thợ sửa ống nước chính đang đi nghỉ, và người gần nhất thì đang ở Alton. Tôi sẽ cử một người hầu đến - "
"Chờ đã," Severin thô bạo ngắt lời. "Cái van nào? Cái dẫn đến đường ống cấp nước lạnh hay cái ở đường dẫn nước quay lại? "
"Tôi e rằng tôi không biết, thưa ngài."
Devon cho Severin một cái nhìn sắc bén.
Khóe miệng Severin cong lên đầy thích thú. "Nếu có thứ gì đó muốn nổ tung," anh trả lời cho câu hỏi không lời đó, "thì nó sẽ xảy ra ngay bây giờ. Nhưng tốt hơn hết anh nên để tôi xem qua ".
Thấy biết ơn vì bạn mình là một chuyên gia về máy móc động cơ hơi nước và có thể chế tạo một nồi hơi ngay cả khi bị bịt mắt, Devon dẫn đường xuống cầu thang.
Nhà bếp là một khu vực xôn xao và đầy sự náo động, những người hầu đi đi lại lại không ngừng nghỉ với những chiếc giỏ đầy đồ từ khu vườn, và những chiếc thùng từ nhà băng và hầm rượu.
"Chúng tôi định làm món salad khoai tây kiểu Đức," người đầu bếp nhăn nhó nói với bà quản gia đang ghi chép. "Chúng tôi sẽ phục vụ nó với các miếng thịt bò, giăm bông, lưỡi và thịt bê. Bên cạnh đó họ sẽ thưởng thức những khay trứng cá muối, củ cải, ô liu và cần tây trên đá - " thấy Devon, người đầu bếp quay lại và khẽ nhún gối chào. "Thưa ngài," bà kêu lên, rõ ràng là cố kìm nước mắt, "đây đúng là một thảm họa. Lần kinh khủng nhất trong tất cả những lần thất bạt nhất! Chúng tôi sẽ phải đổi thực đơn bữa tối thành tiệc buffet nguội. "
"Vì thời tiết quá ấm áp," Devon trả lời, "các vị khách có lẽ thích điều đó hơn. Cố gắng lên, Mrs. Bixby. Tôi chắc chắn rằng kết quả sẽ rất xuất sắc ".
Người quản gia, Mrs. Church, trông có vẻ khó chịu khi bà nói chuyện với anh. "Lord Trenear, lò hơi trong bếp cung cấp nước nóng cho một số phòng tắm ở tầng một và tầng hai. Để một lát nữa các vị khách sẽ muốn tắm và thay đồ trước khi ăn tối. Chúng tôi đã đặt nồi để đun sôi nước trên chiếc lò sưởi cũ của nhà bếp, và những người hầu sẽ mang những can nước nóng lên, nhưng với một số lượng các vị khách đông đảo như vậy là quá nhiều việc vặt, họ sẽ bị quá tải mất."
Severin đi kiểm tra lò hơi, lò vẫn tỏa nhiệt dù ngọn lửa đã được dập tắt. Một bể đồng hình trụ được đặt trên một giá đỡ bên cạnh dãy và được nối với nhau bằng các ống đồng.
"Cái phần bắn xuyên qua không khí là van an toàn," Severin nói qua vai. "Nó đã làm chính xác những gì nó phải làm: giảm áp suất tích tụ trước khi lò hơi bị vỡ." Nhặt một chiếc giẻ từ chiếc bàn dài trong nhà bếp, anh dùng nó để mở một cánh cửa dày, và cúi xuống để nhìn vào bên trong. "Tôi thấy có hai vấn đề. Đầu tiên, bể chứa nước bên trong đang tạo ra quá nhiều nhiệt mà nó có thể xử lý cho một lò hơi có kích thước như vậy. Nó làm căng lớp vỏ đồng. Anh cần phải cho lắp đặt một cái lò hơi lớn hơn – tầm tám mươi gallon trở lên. Cho đến lúc đó, anh phải để lửa lò thấp hơn". Anh kiểm tra một đường ống nối với lò hơi. "Cái này thì nghiêm trọng hơn - đường ống cấp dẫn cho lò hơi quá hẹp. Nếu nước nóng được rút ra khỏi lò nhanh hơn so với lượng được đổ đầy lại, hơi nước sẽ tích tụ cho đến khi cuối cùng là gây ra một vụ nổ ầm ĩ. Tôi có thể thay thế đường ống ngay lập tức nếu anh có đồ dự phòng".
"Tôi chắc chắn là có," Devon rầu rĩ trả lời. "Các ống nước cần được sửa chữa trong ngôi nhà này là vô tận."
Severin đứng dậy và cởi áo khoác. "Mrs. Bixby, "anh nói với người đầu bếp, "liệu bà và các đồng sự có thể tránh xa khu vực này trong khi tôi sửa chữa nó không?"
"Công việc của ông có nguy hiểm không?" bà hỏi, giọng e ngại.
"Không hẳn, nhưng tôi sẽ cần chỗ trống để đo và cưa các đường ống, và trải các dụng cụ ra. Tôi không muốn làm ai bị vấp ngã. "
Người đầu bếp nhìn anh như thể anh là thiên thần hộ mệnh của bà. "Chúng tôi sẽ đi sang phía bên kia nhà bếp và sử dụng bồn rửa chén ở đó."
Severin cười toe toét với bà. "Cho tôi năm hoặc sáu giờ gì đó, tôi sẽ để mọi thứ làm việc bình thường trở lại."
Devon cảm thấy có chút hối lỗi khi để bạn mình phải làm việc trong lúc tất cả những vị khách khác đang nghỉ ngơi thư giãn. "Tom," anh bắt đầu, "anh không cần phải -"
"Cuối cùng thì," Severin vui vẻ ngắt lời, cởi khuy áo sơ mi, " nhà anh cũng có việc gì đó thú vị để làm."