Theo Đuổi Cassandra

Lượt đọc: 1882 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

Mặc dù Cassandra đã khá mệt mỏi sau cảm xúc náo nhiệt và nhộn nhịp của đám cưới Pandora, cô vẫn không thể thư giãn để chợp mắt. Cô vẫn không ngừng suy nghĩ, và đầu óc cô như đang chạy loạn. Lúc này, Pandora và Lord St. Vincent có lẽ đã đến Đảo Wight4, nơi họ sẽ hưởng thụ tuần trăng mật tại một khách sạn cổ kính. Đêm nay, Pandora sẽ nằm trong vòng tay của chồng cô ấy và trải nghiệm những cảm xúc gần gũi của mối quan hệ hôn nhân.

Ý nghĩ đó làm cô cảm thấy có chút giống như ghen tị. Mặc dù Cassandra rất vui mừng vì Pandora đã kết hôn với người đàn ông mà cô ấy yêu, nhưng cô ấy sẽ bắt đầu cái mãi mãi của riêng mình. Thực ra khá không công bằng khi Pandora - người chưa bao giờ muốn kết hôn, giờ lại đã có chồng, trong khi Cassandra - người luôn ham muốn một cuộc sống gia đình lạ đang đối mặt với viễn cảnh phải trải qua thêm một mùa lễ hội nữa ở London. Ý nghĩ sẽ phải tiếp tục gặp gỡ những người giống nhau, nhảy những điệu nhảy giống nhau, uống các loại nước chanh giống nhau và những cuộc trò chuyện dở khóc dở cười… Chúa ơi, thật là một viễn cảnh tối tăm. Cô không thể nghĩ ra được kết quả sẽ khác như thế nào vào lần này.

Nghe thấy những tiếng cười và tiếng hò hét của các vị khách nhỏ tuổi đang chơi quần vợt và bóng vồ trên bãi cỏ, Cassandra cân nhắc đến việc ra ngoài và tham gia cùng chúng. Không. Cô không thể giả vờ vui vẻ lúc này được.

Sau khi thay một chiếc váy ban ngày màu vàng với tay áo chùng rộng thoáng mát dài đến khuỷu tay, cô đi đến căn phòng khách gia đình riêng trên lầu. Những chú chó cưng, hai chú spanchon5 đen nhỏ tên là Napoléon và Josephine, nhìn thấy cô trong hành lang và lon ton chạy theo cô. Phòng khách riêng khá bừa rộn nhưng thoải mái với đống ghế đệm đủ màu, một cây đàn piano trong góc, và hàng đống sách rải rác ở khắp mọi nơi.

Cô ngồi xếp bằng trên thảm với những chú chó, mỉm cười khi chúng thích thú quấn lấy cô. "Chúng ta không cần hoàng tử Charming, phải không nào?" cô lớn tiếng hỏi chúng. "Không, chúng ta không cần. Có một vệt nắng chiếu trên thảm và những cuốn sách ở gần đây - đó là tất cả những gì chúng ta cần để thấy hạnh phúc."

Những con chó nằm dài giống như hình chữ nhật màu vàng tươi, ngoe nguẩy và thở dài thỏa mãn.

Sau khi vuốt ve và gãi đầu lũ chó một lúc, Cassandra với tay tới một chồng sách trên chiếc bàn thấp, và vẩn vơ sắp xếp lại chúng. ‘Hai Đám Cưới’… ‘Vị Công Tước Bí Mật’… ‘Người Cầu Hôn Hăng Hái Của Tôi’, và những cuốn tiểu thuyết lãng mạn khác mà cô đã đọc đi đọc lại. Bên dưới những đống sách đó, có những cuốn sách như ‘Lịch sử của Ba mươi năm Hòa bình và Cuộc sống’ của Nelson, thể loại sách sẽ được đọc trong trường hợp một người được kêu gọi đưa ra những bình luận sâu sắc vào bữa tối.

Lật đến cuốn tiểu thuyết với hàng tựa đề quen thuộc được mạ vàng trên nền da xanh: ‘Vòng quanh thế giới trong Tám Mươi Ngày’, của Jules Verne. Cô và Pandora đặc biệt thích vị anh hùng của cuốn tiểu thuyết, một quý ông người Anh giàu có và thích phiêu lưu tên là Phileas Fogg, một con vịt kỳ quặc.

Thực tế… đây sẽ là một gợi ý hoàn hảo cho Mr. Severin. Cô sẽ chuẩn bị nó như là một món quà cho anh. Lady Berwick sẽ nói rằng nó không phù hợp, nhưng Cassandra vô cùng tò mò về những gì anh sẽ làm với nó. Tất nhiên, nếu anh có bận tâm đến việc đọc nó.

Để lại lũ chó đang ngủ trưa trong căn phòng khách, cô đi đến chiếc cầu thang đôi lớn dẫn lên tầng chính. Cô đi cạnh hành lang khi một trong những người hầu - Peter, đang đi tới đối diện cô với hai can nước nóng lớn bằng đồng thau.

"Xin thứ lỗi, thưa cô," người hầu nói, đặt những chiếc can đang văng tung tóe xuống để uốn cong thư giãn hai bàn tay và cánh tay đang đau nhức của mình.

"Peter," Cassandra lo lắng nói, "tại sao anh lại phải mang nước như vậy? Lại xảy ra vấn đề gì với hệ thống đường ống nước hả? "

Ngay khi Devon được thừa kế Eversby Priory, anh đã khăng khăng đòi phải hoàn thiện trang viên. Và giờ quá trình vẫn đang được tiếp tục, vì phần lớn tấm sàn cổ mà họ kéo lên đã trong tình trạng mục nát, và nhiều bức tường phải được xây lại và trát mới. Cả gia đình đã quen với việc bất cứ lúc nào và bất cứ chỗ nào trong ngôi nhà đều đang được sửa chữa.

"Chiếc lò hơi ở nhà bếp đã bị hỏng, thưa cô," Peter nói.

"Ôi không. Tôi hy vọng họ sẽ sớm tìm được một người để sửa chữa nó ".

"Họ đã tìm được rồi, thưa cô."

"Ơn Chúa. Peter, mà anh có tình cờ biết Mr. Severin đang ở đâu không?"

"Ông ấy không ở trong trang viên, thưa cô. Ông ấy đã để toa tàu riêng của mình tạm dừng nghỉ ở mỏ đá của điền trang".

Cassandra cau mày trầm ngâm. "Tôi không chắc phải làm thế nào để đưa cuốn sách này cho anh ấy. Tôi cho là tôi sẽ hỏi Sims".

"Ông ấy đang ở trong bếp. Không phải Sims… Ý tôi là Mr. Severin. Ông ấy là người đang sửa lò hơi."

Ngơ ngác, Cassandra hỏi, "Anh đang nói đến Mr. Severin - ông trùm đường sắt á?"

"Vâng, thưa cô. Tôi chưa bao giờ thấy một quý ông nào lại khéo léo với một chiếc cờ lê và cái cưa đến như vậy. Ông ấy tháo dời hệ thống ống lò hơi như chơi đồ chơi trẻ con ấy".

Cô cố gắng hình dung ra vẻ tinh tế và hoàn hảo của Mr.Severin với chiếc cờ lê trên tay, nhưng ngay cả trí tưởng tượng sống động của cô cũng không thể làm được.

Cô phải chính mắt nhìn thấy chuyện đó mới được.

Cassandra đi xuống cầu thang, dừng lại một chút trong phòng khách tầng chính. Cô rót một cốc nước lạnh trên khay giải khát bằng bạc rồi tiếp tục đi xuống tầng hầm, nơi tập trung nhà bếp, phòng rửa bát, phòng để thức ăn và chạn bát đĩa, và sảnh của người hầu.

Căn bếp sâu và rộng khá im ắng nhưng lại hoạt động liên tục. Bà đầu bếp hướng dẫn những phụ bếp cách lột vỏ và thái lát các loại rau trên chiếc bàn dài, trong khi những người khác thì đứng bên một chiếc bát bằng đá cẩm thạch chắc chắn để nghiền các loại rau bằng một chiếc chày. Một người làm vườn đi vào từ cửa sau với một giỏ đầy rau xanh và đặt nó gần bồn rửa chén.

Dường như có một đường kẻ vô hình được vẽ dọc nhà bếp. Một bên thì chật ních những người hầu, còn bên kia chỉ có một người đàn ông đứng trước khu nấu ăn.

Cassandra cười lên một tiếng ngạc nhiên khi cô nhìn thấy Tom Severin quỳ trên sàn nhà với hai đùi dang rộng để giữ thăng bằng, một tay cầm dao cắt ống thép. Trái ngược với vẻ tao nhã lịch sự trước đó, anh chỉ mặc mỗi một chiếc áo sơ mi với cổ tay áo cuộn lên trên cẳng tay và phần cổ áo mở rộng. Anh là một người đàn ông có thân hình đẹp, với đôi vai rộng và xương dài. Anh như đang bốc hơi trong bầu không khí nóng bức đó, mái tóc cắt ngắn sau gáy ướt đẫm mồ hôi, và chiếc áo sơ mi bằng vải lanh mịn thì dính chặt vào tấm lưng rắn chắc.

Anh khéo léo kẹp một ống đồng vào lưỡi dao để tạo thành một cây dao cắt và cắt nó bằng một vài thao tác xoay được kiểm soát. Sau khi cắm một chiếc kẹp quay tay bằng gỗ vào một đầu, anh với lấy một cái vồ gần đó và búng nó trong không khí để bắt phần tay cầm. Mọi cử động của anh đều điêu luyện và chính xác khi anh đóng chiếc kẹp quay hình nón vào đường ống để tạo ra một cạnh loe.

Khi Cassandra đến gần, Mr. Severin dừng lại và nhìn lên, đôi mắt anh lúc này chuyển thành màu xanh lá cây đậm. Một cảm giác khác thường xuyên qua cô, như thể một mạch điện vừa được hoàn thành và điện áp ổn định đang vo ve giữa họ. Môi anh hơi cong lên cười giễu cợt. Anh có vẻ ngạc nhiên khi thấy cô trong bếp cũng như cô khi thấy anh ở đó. Đặt cái dụng cụ sang một bên, anh định đứng dậy, nhưng cô nhanh chóng ngăn anh lại.

"Anh có khát nước không?" cô hỏi, đưa cho anh cốc nước lạnh. Anh nhận lấy nó và thì thầm một lời cảm ơn. Anh uống cạn cốc nước với vài ngụm lớn.

Sau khi lau khuôn mặt đẫm mồ hôi lên chiếc áo sơ mi, Mr. Severin rầu rĩ nói, "Em đã gặp tôi trong tình trạng không chỉnh tề, thưa quý cô."

Nội tâm Cassandra thích thú vì anh thấy khó chịu khi cô bắt gặp anh trong trang phục lôi thôi và không chải chuốt hoàn hảo trước mặt cô. Nhưng cô thực sự thích nhìn anh như thế này, rối bời và không phòng thủ. "Anh là một anh hùng, Mr. Severin. Nếu không có anh, tất cả chúng tôi sẽ phải chịu cảnh tắm bằng nước lạnh, và không có trà cho bữa sáng."

Anh đưa lại cô chiếc ly rỗng. "Chà, chúng ta không thể để thế được."

"Tôi sẽ để anh làm công việc của anh, nhưng trước tiên…" Cassandra đưa cuốn sách cho anh ta. "Tôi mang cái này cho anh. Một món quà." Hàng mi dày của anh hơi cụp xuống khi anh nghiên cứu trang bìa. Cô không thể không chú ý đến mái tóc của anh đẹp như thế nào, những lọn tóc đen được cắt thành từng lớp như cầu xin được lùa vào. Những ngón tay cô thực sự đã co giật vì ham muốn được chạm vào anh, và cô cuộn chặt lòng bàn tay lại. "Đó là một cuốn tiểu thuyết của Jules Verne," cô tiếp tục. "Tác phẩm của ông ấy thường dành cho độc giả nhỏ tuổi, nhưng kể cả người lớn cũng thích truyện của ông ấy."

"Nó nói về cái gì?"

"Một quý ông người Anh chấp nhận cá cược để đi vòng quanh thế giới trong tám mươi ngày. Anh ấy đi bằng tàu hỏa, tàu thủy, ngựa, voi, và thậm chí cả xe trượt chạy bằng sức gió".

Ánh mắt bối rối của Mr. Severin chạm ánh mắt cô. "Tại sao phải đọc cả một cuốn tiểu thuyết về điều đó khi em có thể có một hành trình đặt từ văn phòng du lịch?"

Cô mỉm cười. "Cuốn tiểu thuyết không phải về một hành trình. Điều quan trọng là anh ấy học được gì trên đường đi."

"Đó là?"

"Hãy đọc nó," cô thách thức, "và tự tìm hiểu."

"Tôi sẽ làm thế." Anh cẩn thận đặt cuốn sách bên cạnh chiếc túi vải của một thợ sửa ống nước. "Cảm ơn em."

Cassandra do dự trước khi rời đi. "Tôi có thể ở lại vài phút được không?" cô hỏi hấp tấp. "Có làm phiền anh không?"

"Không, nhưng ở trong đây nóng như lửa ấy, và bên ngoài là một ngày đẹp trời. Tại sao em không dành thời gian với những vị khách khác? "

"Tôi không biết hầu hết bọn họ."

"Em cũng không biết tôi mà."

"Vậy thì chúng ta hãy làm quen," Cassandra nói nhẹ nhàng, cúi xuống trong tư thế bắt chéo chân. "Chúng ta có thể nói chuyện trong khi anh làm việc. Hay anh cần im lặng để tập trung? "

Một sự xôn xao nhỏ nhưng đáng chú ý trong đám nhân viên nhà bếp khi họ nhìn thấy một trong những chủ nhân của ngôi nhà đang ngồi trên sàn.

"Tôi không cần sự im lặng," Mr. Severin nói. "Nhưng nếu em mà gặp rắc rối gì, tôi muốn em biết rằng tôi không liên quan gì đến nó."

Cassandra cười toe toét. "Người duy nhất hay la mắng là Lady Berwick, và bà ấy thì chưa bao giờ đặt chân vào bếp." Trong bầu không khí tự mãn, cô gom phần vải thừa của váy và nhét nó vào bên dưới chân. "Làm thế nào mà anh biết nhiều về tất cả những thứ này vậy?"

Mr. Severin nhặt một cái móc đẽo với một lưỡi sắc nguy hiểm và bắt đầu khắc những đường gờ từ mép đồng của ống. "Khi còn là một cậu bé, tôi đã học việc tại một công ty xây dựng đường xe điện. Tôi chế tạo động cơ hơi nước vào ban ngày và tham gia các khóa học về kỹ thuật cơ khí vào ban đêm ".

"Chính xác thì đó là cái gì?" cô hỏi. "Điều duy nhất tôi biết về các kỹ sư là luôn có một người trên tàu." Nhìn thấy nụ cười trên môi anh, cô vội vàng nói tiếp trước khi anh kịp đáp lại. "Nghe thật ngu ngốc làm sao. Đừng bận tâm -"

"Không," anh nhanh chóng nói. "Không có gì là sai khi em không biết điều gì đó. Những người ngu ngốc là những người nghĩ rằng họ biết tất cả mọi thứ ".

Cassandra mỉm cười và thư giãn. "Kỹ sư cơ khí làm gì?"

Mr. Severin tiếp tục chạm khắc bên trong ống đồng khi trả lời: "Anh ta thiết kế, chế tạo, và vận hành máy móc."

"Bất kỳ loại máy nào à?"

"Đúng. Những kỹ sư trên tàu chịu trách nhiệm về hoạt động của đầu máy và tất cả các bộ phận để nó chuyển động". Anh cầm một chiếc bàn chải tròn và bắt đầu cọ rửa bên trong đường ống.

"Tôi có thể làm nó không?" Cassandra hỏi.

Mr. Severin dừng lại, hoài nghi liếc nhìn cô.

"Để tôi làm đi mà," cô dỗ dành, cúi người gần hơn để lấy bàn chải và chiếc ống nước khỏi tay anh. Hơi thở của anh như nghẹn lại, và anh đột nhiên có biểu hiện bàng hoàng, không tập trung, kiểu mà đôi khi đàn ông sẽ tỏ ra khi họ thấy một phụ nữ đặc biệt xinh đẹp. Cô kiên nhẫn nới lỏng các món đồ vật khỏi các ngón tay lỏng lẻo của anh.

Sau một lúc, Mr. Severin dường như thu thập lại được trí thông minh của mình. "Giúp sửa ống nước dường như không phải là việc em nên làm," anh nhận xét, ánh mắt lướt qua phần ống tay áo mỏng tang của cô.

"Đúng là không phải," Cassandra thừa nhận, trong khi tay cô vẫn cọ rửa đường ống. "Nhưng không phải lúc nào tôi cũng cư xử đúng mực. Một người được nuôi dạy không theo bất kỳ quy tắc nào thì thật khó để học được nhiều quy tắc tuyệt vời cùng một lúc. "

""Bản thân tôi cũng không thích các quy tắc." Mr. Severin cong người để kiểm tra một khớp nối bằng đồng nhô ra khỏi lò hơi, và cạo bóng nó bằng một tấm vải nhám. "Chúng thường là vì lợi ích của người khác, không phải của tôi."

"Tuy nhiên, chắc là anh phải có một số quy tắc cá nhân chứ."

"Ba."

Cassandra nhướng mày. "Chỉ ba thôi á?"

Mặc dù khuôn mặt của anh đang quay nghiêng đi, cô vẫn nhìn thấy nụ cười toe toét của anh ta. "Ba cái tốt."

"Chúng là gì thế?"

Mr. Severin lục lọi chiếc túi vải và trả lời: "Không bao giờ nói dối. Luôn ưu tiên mọi người bất cứ khi nào có thể. Nhớ tất cả những gì họ hứa trong phần chính của hợp đồng để viết nó lên văn bản hoàn chỉnh".

"Nghe có vẻ là những quy tắc tốt," Cassandra nói. "Tôi ước tôi cũng chỉ có ba, nhưng tôi lại có tới hàng trăm cái."

Anh mở một hộp có dán nhãn bột thông cống và dùng ngón trỏ lấy một ít bôi vào đường ống và ống nối. "Kể cho tôi nghe một vài cái xem."

Cassandra tuôn ra. "Khi được giới thiệu với một quý ông, không bao giờ nhìn cao hơn nút cổ áo của anh ấy. Không nhận những món quà đắt tiền; nó sẽ khiến bạn mang ơn huệ. Thật không tử tế khi đội một chiếc mũ cao trong một vở kịch. Và - đây là điều quan trọng - không bao giờ để những con chó ở trong phòng khi bạn đang làm việc với lông và keo. Chưa kể -"

"Chờ đã," Mr. Severin nói, ngồi dậy và lấy giẻ lau tay. "Tại sao em không thể nhìn cao hơn nút cổ áo của một người đàn ông khi em gặp anh ta?"

"Bởi vì nếu tôi nhìn vào khuôn mặt của anh ấy," Cassandra nói nghiêm túc, "anh ấy sẽ nghĩ rằng tôi quá bạo dạn."

"Anh ấy có thể nghĩ rằng em cần khám mắt."

Cô để vuột một tiếng cười khúc khích trước khi kịp kìm nén bản thân. "Anh có thể làm trò nếu anh thích, nhưng đó là một quy tắc không thể phá vỡ."

"Em đã nhìn thẳng vào tôi khi chúng ta gặp nhau lần đầu tiên," Mr. Severin chỉ ra.

Cassandra nhìn anh kiểu nhẹ nhàng khuyên nhủ. "Đó không thực sự là một lời giới thiệu. Nhảy ra như vậy trong một cuộc trò chuyện riêng tư…"

Anh thậm chí còn không cố gắng tỏ ra hối lỗi. "Tôi không thể làm gì khác được. Tôi phải cho em một lựa chọn khác ngoài việc kết hôn với West Ravenel."

Màu một đỏ tràn ngập khắp khuôn mặt và cơ thể cô. Cuộc trò chuyện bất ngờ trở nên quá riêng tư. "Đó là một cố gắng thúc đẩy ngớ ngẩn từ phía tôi. Tôi đã lo lắng - bởi vì đôi khi có vẻ như tôi sẽ không bao giờ - nhưng tôi không. Ý tôi là kết hôn với West. "

Ánh mắt anh chăm chú nhìn khắp khuôn mặt cô. "Vậy là em không có tình cảm với anh ta?" Giọng anh đã hạ thấp một hoặc hai tông, bằng cách nào đó nó khiến câu hỏi có vẻ thân mật hơn.

"Không, anh ấy giống như một người chú."

"Một người chú mà em đã cầu hôn."

"Trong một khoảnh khắc tuyệt vọng," cô phản đối. "Chắc chắn là anh đã từng cảm thấy như thế rồi."

Anh lắc đầu. "Tuyệt vọng không phải là một trong những cảm xúc của tôi."

"Anh chưa bao giờ cảm thấy tuyệt vọng? Về bất kì cái gì?"

"Không, từ lâu tôi đã xác định được những cảm xúc có ích cho tôi. Tôi quyết định giữ những cái đó và không bận tâm đến những thứ còn lại ".

"Anh có thể phân chia những cảm xúc mà anh không muốn à?" cô hỏi nghi ngờ.

"Nó là dành cho tôi."

Cuộc trò chuyện thì thầm bị gián đoạn khi người đầu bếp gọi từ phía bên kia của căn phòng, "Chiếc lò hơi ổn chưa, Mr. Severin?"

"Tôi sắp xong rồi đây," anh đảm bảo với bà.

"Lady Cassandra," người đầu bếp nói tiếp, "xin đừng làm phiền quý ông đây khi anh ấy đang làm việc."

"Tôi sẽ không," Cassandra nghiêm túc trả lời. Trước cái nhìn nhanh của Mr. Severin, cô giải thích: "Bà ấy đã biết tôi từ khi tôi còn nhỏ. Bà ấy thường để tôi ngồi trên ghế đẩu ở chiếc bàn dài kia và chơi với những mẩu bột vụn ".

"Em đã như thế nào khi còn là một cô bé?" anh hỏi. "Nghiêm túc và đứng đắn, với mái tóc uốn lọn?"

"Không, tôi đã là một thằng nhóc đầu đường xó chợ, với cái đầu gối xước sát và cành cây trên tóc. Còn anh thì sao? Tôi cho rằng anh hoang dã và vui tươi như hầu hết các cậu bé."

"Không đặc biệt như thế," Mr. Severin nói, trở nên trầm lặng. "Tuổi thơ của tôi… khá ngắn ngủi."

Cô nghiêng đầu và tò mò nhìn anh. "Tại sao?"

Khi sự im lặng bắt đầu kéo dài, cô nhận ra Mr. Severin đang cân nhắc xem có nên giải thích không. Một cái cau mày nhẹ xuất hiện giữa đôi lông mày đen của anh. "Một ngày khi tôi mười tuổi," cuối cùng anh nói, "cha tôi đã đưa tôi đến ga Kings Cross. Ông ta đang tìm việc làm, và họ thì quảng cáo tìm người sắp xếp hành lý. Nhưng khi chúng tôi đến ga, ông ta bảo tôi phải đến văn phòng tổng hợp và xin việc ở đó. Ông ta nói mình phải đi xa một thời gian. Và tôi sẽ phải chăm sóc mẹ và các chị em gái cho đến khi ông ta quay lại. Sau đó ông ta đi mua một vé cho mình".

"Ông ấy có từng trở lại không?" cô nhẹ nhàng hỏi.

Giọng anh khá cộc cằn khi anh trả lời. "Đó là vé một chiều."

Cậu bé tội nghiệp, Cassandra nghĩ, nhưng cô không nói ra, cảm thấy anh sẽ bực bội với bất cứ điều gì nghe giống thương hại. Tuy nhiên, cô hiểu cảm giác bị cha bỏ rơi là như thế nào. Mặc dù cha cô chưa bao giờ rời đi vì điều gì tốt đẹp, nhưng ông vẫn thường dành nhiều tuần hoặc thậm chí là vài tháng ngoài Eversby Priory.

"Họ có cho anh làm việc ở nhà ga không?" cô hỏi.

Anh gật đầu nhanh. "Tôi được thuê làm việc lao động trên tàu, bán báo và đồ ăn. Một trong những nhân viên nhà ga đã ứng trước cho tôi một số tiền để có một khởi đầu tốt. Tôi là trụ cột gia đình kể từ đó ".

Cassandra im lặng khi cô tiếp nhận thông tin mới này về người đàn ông mà cô đã được nghe mô tả bằng những từ khá mâu thuẫn. Nhẫn tâm, hào phóng, trung thực, xảo quyệt, nguy hiểm… đôi khi là bạn, đôi khi là kẻ thù, và luôn là một kẻ cơ hội.

Nhưng không kể đến sự phức tạp của Severin, có nhiều điều đáng ngưỡng mộ ở anh. Anh đã phải làm quen với những mặt tăm tối của cuộc sống ở độ tuổi còn non nớt, và đã phải đảm nhận trách nhiệm của một người đàn ông quá sớm. Anh đã không chỉ sống sót mà còn phát triển rất mạnh mẽ.

Cassandra quan sát anh bôi thêm chất dán lên dọc ống và đường nối. Các khớp ngón tay dài và thanh nhã, nhưng cũng rất mạnh mẽ và có tài năng. Một vài vết sẹo nhỏ nằm rải rác trên cánh tay cường tráng của anh, gần như bị che phủ dưới lớp lông đen đang bám đầy bụi.

"Đó là gì thế?" cô hỏi.

Severin nhìn theo ánh mắt cô xuống tay anh. "Những vết sẹo này à? Bỏng do tia lửa. Nó xảy ra trong lúc tôi rèn và hàn. Những mảnh thép nhỏ bắn ra xuyên qua cả găng tay và quần áo. "

Cassandra nhăn mặt vì điều đó. "Tôi không thể tưởng tượng được lúc đó anh đau đớn như thế nào."

"Thực ra phần trên cánh tay này không quá tệ đâu, chỉ là vì các vết sẹo có xu hướng nổi bật lên trên da đầy mồ hôi thôi." Một nụ cười gợi nhớ thoáng qua trên môi anh. "Thỉnh thoảng các tia lửa sẽ đốt xuyên qua ống quần hoặc ủng của em - và mấy thanh que hàn - chúng đau như quỷ ấy." Anh đánh một que diêm Lucifer và cúi xuống thắp sáng một chiếc đèn xì bằng cồn có gắn vòi đục lỗ. Anh nhẹ nhàng điều chỉnh chiếc núm cho đến khi vòi phun liên tục rít ra ngọn lửa. Nắm chặt chiếc đèn bằng một tay, anh hướng ngọn lửa vào đường nối được phủ chất phủ cho đến khi hỗn hợp tan chảy và sủi bọt. "Bây giờ là phần hay nhất đây," anh nói, tươi cười liếc nhìn cô, khóe miệng cong lên. "Em có muốn giúp đỡ tôi không?"

"Vâng," Cassandra nói không chút do dự.

"Có một que hàn kim loại mỏng trên sàn gần - à, đúng, chính là nó. Cầm một đầu của nó. Em sẽ để nó chảy từng giọt xung quanh đường nối này để niêm phong nó. "

"Chảy từng giọt một á?"

"Nghĩa là em hãy nghiêng nó để nó chảy theo một đường thẳng. Bắt đầu từ phía đối diện với nơi tôi đang giữ ngọn lửa. "

Trong khi Severin giữ ngọn lửa đối diện với đường ống, Cassandra hướng đầu hàn xung quanh mối nối. Kim loại hóa lỏng và chảy ngay lập tức. Ồ, điều này thật thú vị - thật thỏa mãn về mặt thị giác khi xem chất hàn chạy quanh đường nối để niêm phong nó lại gọn gàng.

"Em làm thật hoàn hảo," Mr. Severin nói.

"Có thứ gì khác cần phải hàn không?" cô hỏi, và anh bật cười trước sự háo hức của cô.

"Đầu kia của đường ống."

Họ cùng nhau hàn ống đồng vào chỗ khớp nối trên bức tường, cả hai đều chăm chú vào công việc của mình. Họ đang quỳ quá gần nhau, hơn khoảng cách đúng mực một chút, nhưng Mr. Severin là một quý ông. Thực tế là tôn trọng và lịch sự hơn rất nhiều so với hầu hết các quý tộc mà cô đã gặp trong mùa lễ hội ở London.

"Thật kì lạ," Cassandra nói, nhìn chất hàn nóng chảy chạy lên đường nối khi lẽ ra nó phải nhỏ giọt xuống. "Nó bất chấp trọng lực. Nó khiến tôi nhớ lại cách nước chảy lên lông cọ khi tôi nhúng nó vào. "

"Em rất sắc sảo." Có chút vui vẻ trong giọng nói của anh. "Cả hai trường hợp này đều có cùng một động cơ. Nó được gọi là hiện tượng mao dẫn. Trong một không gian rất hẹp, giống như đường nối của cái ống và khớp nối này, các phân tử của vật hàn bị đồng hút rất mạnh, chúng leo lên trên bề mặt ".

Cassandra rạng rỡ trước lời khen ngợi. "Không ai từng khen tôi sắc sảo. Mọi người luôn dùng từ đó nói về Pandora. "

"Vậy họ nói gì về em?"

Cô cười tự giễu. "Thông thường thì là một cái gì đó về ngoại hình của tôi."

Mr. Severin im lặng trong giây lát. "Còn nhiều điều về em hơn là mỗi cái đó," anh cộc cằn nói.

Cảm giác vui thích ngượng ngùng tràn ngập cô cho đến khi cô ửng hồng từ đầu đến chân. Cô buộc mình phải tập trung vào công việc, biết ơn vì đôi tay của cô vẫn vững vàng mặc dù trái tim cô đang đập dồn dập và ngắc ngứ như một con ngựa bất kham.

Sau khi đường ống đã được hàn, Mr. Severin dập tắt ngọn lửa và lấy thanh kim loại từ tay cô. Dường như anh phải định nói một cái gì đó khi bắt gặp ánh mắt của cô. "Cách tôi đã cầu hôn em trước đó… Tôi thành thật xin lỗi. Tôi đã rất… thiếu tôn trọng. Ngu ngốc. Nhưng sau đó, tôi đã phát hiện ra ít nhất hàng tá lý do để cầu hôn em, và sắc đẹp là ít nhất trong số đó. "

Cassandra kinh ngạc nhìn anh. "Cảm ơn," cô thì thầm.

Mùi hương của anh lan rộng trong bầu không khí ẩm ướt… mùi hắc ín thông của xà phòng… nhiệt độ cơ thể anh làm mềm đi mùi chát của chiếc áo sơ mi vải hồ… những giọt mồ hôi tươi mới trên da anh, mặn và mật thiết, và hấp dẫn một cách kỳ lạ. Cô muốn nghiêng người lại gần hơn và hít thở thật sâu mùi hương của anh. Khuôn mặt của anh ở trên khuôn mặt của cô, một tia nắng nhỏ từ khung cửa sổ chiếu vào một bên mắt có màu xanh lá cây của anh. Cô hoàn toàn bị thôi miên bởi vẻ ngoài lạnh lùng, vẻ ngoài có kỷ luật phủ lên giấu kín một thứ gì đó… vô cùng xa vời… đầy trêu ngươi.

Thật đáng tiếc vì trái tim anh đã đóng băng. Thật đáng tiếc là cô sẽ không bao giờ có thể hạnh phúc khi sống trong thế giới khó khăn và nhịp độ nhanh của anh. Bởi vì Tom Severin hóa ra là người đàn ông hấp dẫn và lôi cuốn nhất mà cô từng gặp.

Tiếng bát đĩa va chạm trên chiếc bàn dài trong bếp khiến cô tỉnh lại. Cô chớp mắt và nhìn sang hướng khác, tìm cách giảm bớt sự căng thẳng giữa họ. "Chúng tôi sẽ sớm trở lại London," cô nói. "Nếu anh ghé thăm gia đình, tôi sẽ gặp anh được mời đến ăn tối và chúng ta có thể thảo luận về cuốn sách."

"Nếu chúng ta tranh luận thì sao?"

Cassandra bật cười. "Đừng bao giờ tranh cãi với một Ravenel," cô khuyên anh. "Chúng tôi không bao giờ biết khi nào nên dừng lại."

"Tôi đã được biết về điều đó rồi." Giọng điệu của anh có một chút chế nhạo thân thiện. "Em có thích tôi tốt hơn là nên đồng ý với tất cả những gì em nói không?"

"Không," cô nói đơn giản, "Em thích anh đúng như bản thân anh."

Nét mặt của Mr. Severin trở nên bí hiểm, như thể cô đang nói một thứ tiếng nước ngoài nào đó mà anh đang cố gắng hiểu.

Cô đã quá sốt sắng khi nói ra câu đó. Nó chỉ là buột ra khỏi cô. Cô có làm anh xấu hổ không?

Trước sự nhẹ nhõm của cô, bầu không khí căng thẳng bị phá vỡ khi Devon nhanh chóng sải bước vào bếp, anh nói, "Tôi đã sắp xếp cho lắp một chiếc lò hơi mới. Winterborne không có một chiếc loại tám mươi gallon trong cửa hàng của anh ta, nhưng anh ta biết một nhà sản xuất - "Anh dừng lại, bị kinh hãi khi nhìn thấy hai người họ. "Cassandra, em đang làm cái quỷ gì ở đây với Tom Severin vậy? Tại sao em không có người đi kèm? "

"Có ít nhất một chục người làm chỉ cách đây vài thước," Cassandra chỉ ra.

"Cũng không giống với một người đi kèm. Tại sao em lại ở trên sàn nhà?"

"Em đã giúp Mr. Severin hàn một cái ống," cô nói vui vẻ.

Devon nhìn chằm chằm vào Mr. Severin. "Anh đã cho con bé làm việc cùng với ngọn lửa và kim loại nóng chảy mà không có đồ bảo hộ à?"

"Chúng em đã rất cẩn thận," Cassandra phòng thủ nói.

Mr. Severin dường như đang không bận tâm để giải thích bất cứ điều gì. Anh cúi xuống thu dọn các dụng cụ và nhét chúng trở lại vào chiếc túi của người thợ sửa ống nước. Một tay anh đưa lên giữa ngực và lén lút xoa nó.

Devon đưa tay kéo Cassandra đứng lên. "Nếu Lady Berwick phát hiện ra chuyện này, bà ấy sẽ giáng xuống chúng ta những cơn thịnh nộ của thần Zeus cho mà coi." Anh nhìn cô và rên rỉ. "Nhìn em kìa."

Cassandra cười toe toét với anh, biết rõ rằng mình đang đổ mồ hôi và lấm lem bụi bẩn, với những vết bồ hóng trên chiếc váy màu vàng của cô. "Anh có thể nghĩ Pandora là nguyên nhân của tất cả rủi ro của chúng em. Nhưng như anh đang thấy đấy, em có khả năng tự mình gặp rắc rối ".

"Pandora sẽ rất tự hào," Devon khô khan nói, vẻ thích thú thoáng qua trong đôi mắt anh. "Hãy đi thay chiếc váy này ra trước khi có ai nhìn thấy em. Chúng ta chuẩn bị đến giờ trà chiều, và anh tin là Kathleen sẽ muốn em giúp rót trà và chiêu đãi các vị khách".

Mr. Severin cũng đứng lên và hơi gật đầu chào. Mặt anh vô cảm. "Tiểu thư thân mến. Cám ơn sự giúp đỡ của em."

"Vậy em sẽ gặp lại anh trong giờ uống trà nhé?" Cassandra hỏi.

Mr. Severin lắc đầu. "Tôi phải đi đến London ngay lập tức. Tôi có một cuộc họp kinh doanh vào sáng sớm ngày mai. "

"Ồ," cô nói, khá bối rối. "Em rất tiếc khi nghe điều đó. Em… Em rất thích công ty của anh. "

"Như tôi thích của em," Mr. Severin trả lời. Nhưng đôi mắt xanh nước biển lúc này mang một cảnh xúc lạnh lẽo. Tại sao anh đột nhiên trở nên đề phòng như thế?

Bực tức và có chút đau lòng, Cassandra khẽ nhún gối cúi chào anh. "Chà… tạm biệt."

Một cái gật đầu ngắn là câu trả lời duy nhất của anh.

"Anh sẽ dẫn em đến cầu thang của người hầu, " Devon nói với Cassandra, và cô sẵn sàng đi cùng anh.

Ngay khi họ vừa rời khỏi bếp, Cassandra hỏi nhỏ: "Mr. Severin luôn hay thay đổi như vậy sao? Anh ấy đã quyến rũ đến hoàn hảo, và sau đó tâm trạng của anh ta trở nên cáu kỉnh như vậy mà không có lý do gì ".

Devon dừng lại ở hành lang và quay cô lại để đối mặt với anh. "Đừng cố hiểu Tom Severin. Em sẽ không bao giờ có câu trả lời đúng, bởi vì không có câu trả lời nào cả. "

"Đúng, nhưng… chúng em đã rất tốt, và… em rất thích anh ấy".

"Đó chỉ vì anh ta muốn em thôi. Anh ta là một bậc thầy lôi kéo. "

"Em hiểu rồi." Vai cô chùng xuống khi nỗi thất vọng tràn ngập trong cô. "Hẳn đó là lý do tại sao anh ấy kể cho em nghe chuyện về cha anh ấy."

"Chuyện gì cơ?"

"Về cái ngày mà cha anh ấy bỏ đi, khi anh ấy còn là một cậu bé." Khi thấy mắt Devon mở to, cô hỏi, "Anh ấy chưa bao giờ kể với anh điều đó sao?"

Có vẻ bị hỗn loạn, Devon chầm chậm lắc đầu. "Anh ta không bao giờ nói về cha mình. Anh luôn cho rằng ông ấy đã qua đời. "

"Không, ông ấy -" Cassandra dừng lại. "Em không nghĩ rằng em nên kể lại một bí mật riêng tư như vậy."

Bây giờ Devon cau mày bối rối. "Em gái à… Severin không giống bất kỳ người đàn ông nào em từng gặp. Bản chất anh ta là người xuất sắc, vô kỷ luật và tàn nhẫn. Anh không biết bất kì một người đàn ông nào ở Anh, kể cả Winterborne, lại đứng chính xác ở vị trí trung tâm của các nguồn lực đang thay đổi cuộc sống hiện tại của chúng ta. Một ngày nào đó, anh ta có thể được nhắc đến trong sử sách. Nhưng một cuộc hôn nhân cho và nhận… nhận thức về nhu cầu của người khác… những thứ đó không có trong các khả năng của anh ta. Những người đàn ông làm nên lịch sử hiếm khi là một những người chồng tốt ". Anh dừng lại trước khi nhẹ nhàng hỏi: "Em hiểu điều đó không?"

Cassandra gật đầu, cảm thấy dâng trào một tình cảm dành cho anh. Kể từ khi Devon đến Eversby Priory, anh đã luôn rất tử tế và quan tâm theo cách mà cô và Pandora đã luôn mong ước anh trai của họ, Theo, sẽ làm. "Em hiểu," cô nói thêm. "Và em tin tưởng vào phán đoán của anh."

Anh mỉm cười với cô. "Cảm ơn em. Bây giờ, nhanh lên lầu đi trước khi em bị bắt gặp… và cho Tom Severin ra khỏi tâm trí của em đi. "

Đêm đó, sau bữa tối buffet nguội, âm nhạc và những trò chơi trong phòng khách, Cassandra trở về phòng của mình. Cô đang ngồi vào bàn trang điểm thì Meg, người hầu riêng của cô bước vào để giúp cô gỡ tóc và chải lại.

Meg đặt thứ gì đó xuống mặt tủ quần áo. "Cái này được tìm thấy trong nhà bếp," cô nói đơn giản. "Mrs. Church bảo tôi mang nó đến cho cô, thưa cô. "

Cassandra chớp mắt ngạc nhiên khi nhìn thấy bìa da màu xanh lá cây của cuốn sách Vòng quanh thế giới trong tám mươi ngày. Nhận ra Mr. Severin đã bỏ nó lại, cô cảm thấy sức nặng lạnh lẽo của sự thất vọng đang đè lên mình. Anh không ngẫu nhiên từ chối món quà của cô. Anh sẽ không ghé thăm gia đình cô ở London. Sẽ không có bất kì cuộc thảo luận nào về cuốn sách, hay về bất cứ thứ gì khác.

Anh ấy đã cầu hôn cô vào buổi sáng, và bỏ rơi cô vào buổi tối. Thật là một người đàn ông hay thay đổi và gây bực bội.

Cassandra chậm rãi mở cuốn sách và xem qua nó trong khi người giúp việc tháo những chiếc ghim trên tóc của cô ra. Ánh mắt của cô tình cờ rơi vào một đoạn trong đó người hầu trung thành của Phileas Fogg, Passepartout, đang suy ngẫm về chủ nhân của mình.

Phileas Fogg, mặc dù dũng cảm và ga lăng, nhưng lại… khá vô tâm.

« Lùi
Tiến »