Lục Dực Thần nhìn Cố Nhược Hy, thần sắc dần trầm xuống.
"Quan Quan không phải rất thích Tiểu Vương Tử sao? Cứ để chúng chơi với nhau thêm vài ngày nữa đi."
Lục Dực Thần đưa Cố Nhược Hy lên lầu, hơi thở trên người anh luôn mê hoặc lòng người, anh áp sát lại gần, hôn nhẹ lên má cô.
"Nghe nói gần đây em nhận được một đơn hàng lớn. Bản thiết kế thế nào rồi?"
"Anh đừng có đánh trống lảng! Quan Quan vẫn sẽ nhớ cha mẹ ruột của con bé..."
"Nhược Hy, anh cứu Quan Quan ra, chẳng lẽ con bé không nên biết ơn chúng ta hơn sao?"
"Nhưng con bé có cha mẹ ruột của mình, dù có biết ơn chúng ta cũng không nên giữ Quan Quan ở lại nhà mãi mà không đưa con bé về."
"Chẳng phải em rất thích Quan Quan sao? Để con bé ở lại bầu bạn với em vài ngày, em không vui à?"
"Tất nhiên là em vui! Nhưng Mộ Dung Lan đã gọi điện đến rất nhiều lần, cứ hỏi em về Quan Quan, em cũng không biết phải nói thế nào."
"Không nói cho cô ta biết Quan Quan đang ở nhà chúng ta chẳng phải là xong sao."
"Em không muốn lừa dối một người mẹ đang lo lắng cho con cái."
"Nhược Hy, cứ để Quan Quan ở lại bầu bạn với em vài ngày đi."
Cố Nhược Hy vẫn bị Lục Dực Thần làm cho rối trí, đối mặt với nụ hôn sâu mà anh đang áp xuống, cô có chút trở tay không kịp. Muốn trốn chạy, nhưng cuối cùng vẫn chìm đắm trong đó, không thể thoát ra.
Cô biết, Lục Dực Thần muốn để Quan Quan khỏa lấp nỗi đau mất con của cô, phân tán sự chú ý của cô khỏi việc cứ mãi day dứt về chuyện đó.
Thế nhưng Quan Quan...
Dù sao cũng không phải là con gái của cô.
Cô đã từng nếm trải nỗi đau mất con, làm sao nỡ để Mộ Dung Lan và Tịch Sơ Vân cũng phải chịu đựng một lần nữa?
Lục Dực Thần đang dùng cách này để trả thù Tịch Sơ Vân.
Nhưng trong lòng Cố Nhược Hy, sau những day dứt, cô chọn cách không trả thù bất cứ ai.
Chuyện gì cần xảy ra đã xảy ra rồi, không phải cứ trả thù là có thể nhận được sự bù đắp.
Lục Dực Thần đè Cố Nhược Hy xuống giường, bàn tay to lớn nóng rực bao phủ lấy làn da mịn màng của cô, nhẹ nhàng du ngoạn nơi cổ áo, rồi từ từ luồn vào trong...
Cố Nhược Hy khẽ rên rỉ một tiếng, cả người cũng theo đó mà nóng ran lên.
"Dạo này bận quá, mệt quá, cũng nhớ em quá..."
Lục Dực Thần thì thầm bằng giọng khàn đặc. Cố Nhược Hy vòng tay qua cổ anh, chìm đắm trong sự dịu dàng của anh, ý thức trở nên mê loạn.
Cô không kìm lòng được mà chủ động hôn anh, cảm nhận hơi thở nam tính mạnh mẽ ấy.
Đúng lúc này, điện thoại của Cố Nhược Hy không đúng lúc mà reo lên.
Người gọi đến chính là Mộ Dung Lan.
Lục Dực Thần lật người dậy, để Cố Nhược Hy nghe điện thoại, anh ôm cô từ phía sau, đôi môi mỏng nóng rực in dấu trên cổ cô.
Cố Nhược Hy bị anh quấy rầy đến mức cả người không tự nhiên, giọng nói cũng khẽ run rẩy.
"Tiểu Lan?"
"Nhược Hy, tôi đang ở ngoài cửa, bảo người cho tôi vào đi! Quan Quan đang ở nhà họ Lục đúng không? Tôi biết, chắc chắn là ở đó!"
"Nhược Hy! Mau ra ngoài, cho tôi vào! Tôi muốn gặp Quan Quan!"
Giọng nói lo lắng của Mộ Dung Lan truyền đến từ đầu dây bên kia.
Nụ hôn của Lục Dực Thần vẫn đang du ngoạn trên làn da Cố Nhược Hy, hơi thở anh nặng nề, giọng nói thô ráp.
"Cúp đi."
Cố Nhược Hy nghe lời cúp điện thoại.
"Anh ra ngoài xem sao, đợi anh." Lục Dực Thần nói.
"Em cũng đi!"
Lục Dực Thần ấn cô lại, "Em không được ra ngoài."
Cố Nhược Hy đành phải đợi trong phòng, nhìn Lục Dực Thần mặc quần áo rồi bước ra ngoài.
Mộ Dung Lan sốt sắng đợi ngoài cổng, tay nắm chặt điện thoại, không ngừng nhìn vào bên trong dinh thự. Cuối cùng thấy Lục Dực Thần bước ra, cô vui mừng khôn xiết.
"Lục thiếu!"
Lục Dực Thần mở cửa lớn, một tay thong dong đút túi quần tây, ánh mắt nhìn Mộ Dung Lan nửa cười nửa không.
"Tịch phu nhân, sao lại rảnh rỗi thế này."
"Nhược Hy đâu? Tôi muốn gặp Nhược Hy."
"Nhược Hy mệt rồi, đang nghỉ ngơi."
Lục Dực Thần mỉm cười, vẻ đẹp trai phong độ ngút ngàn, chỉ là quanh thân anh lại tỏa ra một luồng địch ý nhàn nhạt.
Mộ Dung Lan nhận ra sự ám chỉ trong đó, lòng có chút hoang mang, "Lục thiếu... tôi biết, anh vì chuyện đó..."
"Chuyện gì?" Lục Dực Thần cắt ngang lời cô.
"Lục thiếu! Quan Quan vô tội! Con bé còn nhỏ như vậy, trước đó bị bắt cóc chắc chắn đã sợ hãi lắm rồi! Cho dù anh không tha cho con bé, thì cho tôi gặp con bé được không?"
"Quan Quan? Tôi không biết."
"Lục thiếu, tôi biết, Quan Quan chắc chắn ở đây! Anh đã cứu con bé ra."
"Xin lỗi, thật sự không biết."
Hốc mắt Mộ Dung Lan đỏ hoe, "Lục thiếu, anh nhất định phải dùng cách này... để trả thù tôi và Sơ Vân sao?"
Lục Dực Thần nhếch môi cười, "Tại sao tôi phải trả thù hai người?"
Mộ Dung Lan nghẹn lời, "Lục thiếu..."
"Muốn nói chuyện thì bảo Tịch Sơ Vân tự mình đến đây."
"Lục thiếu!"
"Đừng gọi điện cho Nhược Hy nữa! Nhược Hy không có nghĩa vụ phải lo lắng chuyện của các người mãi! Các người không thương xót cô ấy, cứ luôn lợi dụng sự lương thiện của cô ấy, chứ tôi thì xót cô ấy."
"..."
"Tiễn khách!"
Lục Dực Thần xoay người, cánh cổng lớn từ từ khép lại.
Mộ Dung Lan vội vàng lùi lại, bị ngăn cách bên ngoài cổng.
"Lục thiếu, Lục thiếu!"
Tiếng gọi của cô không giữ được Lục Dực Thần, chỉ có thể nhìn bóng lưng anh dần dần xa khuất...
Mộ Dung Lan đợi thêm một lúc, đành lái xe quay về trước.
Tịch Sơ Vân đã về nhà, thấy Mộ Dung Lan trở về liền hỏi.
"Em đi đâu vậy?"
"Nhà họ Lục."
"Đến đó làm gì?"
"Gặp Quan Quan."
Mộ Dung Lan nhìn thấy sự im lặng của Tịch Sơ Vân, "Quả nhiên anh đã sớm biết Quan Quan ở nhà họ Lục."
Tịch Sơ Vân xoay người, Mộ Dung Lan lao đến trước mặt anh.
"Anh đã biết từ lâu sao không đi đón Quan Quan về! Thảo nào dạo này anh không hề sốt sắng tìm con bé, cứ về nhà là chui vào phòng làm việc! Anh lại đang tính toán chuyện gì nữa?"
"Quan Quan ở nhà họ Lục sẽ không gặp nguy hiểm."
"Chẳng lẽ anh không nhớ con bé? Anh yên tâm để con bé ở nhà họ Lục sao?"
"Có Nhược Hy ở đó, Quan Quan sẽ không sao cả."
Mộ Dung Lan chợt nhớ đến câu nói "Các người lợi dụng sự lương thiện của Nhược Hy" của Lục Dực Thần, cô cười khổ.
"Quả nhiên anh vẫn đang lợi dụng sự lương thiện của Nhược Hy! Biết Nhược Hy thích Quan Quan, chắc chắn sẽ không làm hại con bé, cũng không để con bé xảy ra chuyện gì ở nhà họ Lục, nên anh mới ỷ lại như vậy."
"Nhược Hy luôn rất thích Quan Quan, đó là sự thật, sao lại gọi là tôi lợi dụng!"
"Anh gây ra chuyện đó với Nhược Hy, khiến cô ấy không thể mang thai được nữa, anh nợ cô ấy! Anh còn mặt mũi nào bắt Nhược Hy chăm sóc Quan Quan! Anh đã từng nghĩ đến suy nghĩ của cô ấy chưa?"
"Tịch Sơ Vân! Anh rốt cuộc có biết hối cải hay không!"
Tịch Sơ Vân rất tức giận, hoàn toàn không hiểu chuyện này thì liên quan gì đến việc nợ nần hay hối cải, "Tiểu Lan, tôi chỉ coi như em quá nhớ Quan Quan nên mới ăn nói hàm hồ! Dạo này tôi bận đối phó với nhà họ Tống, không có thời gian cãi nhau với em."
Tịch Sơ Vân xoay người định đi, Mộ Dung Lan vội vàng chặn anh lại.
"Anh không được đi! Anh nói cho rõ ràng! Rốt cuộc khi nào anh mới đích thân đi đón Quan Quan về!"
Tịch Sơ Vân trừng mắt nhìn Mộ Dung Lan không nói gì.
"Anh không dám đối mặt với họ đúng không?"
"Tôi đang rất bận!"
"Anh chính là không dám đối mặt với họ! Anh cũng cảm thấy hổ thẹn đúng không? Vậy thì hãy đến xin lỗi trực tiếp, thừa nhận anh đã sai lầm!"
"Tôi sẽ không đi!"
"Anh làm tổn thương Nhược Hy, anh lại dùng bộ mặt giả tạo đó để che đậy tất cả, anh chính là sai! Lục Dực Thần hận anh, hận anh khiến họ không thể có con nữa, anh tự tay giết chết con của họ... Chẳng lẽ anh không lo lắng họ sẽ không đối xử tốt với Quan Quan sao? Anh chắc chắn như vậy sao, chắc chắn Cố Nhược Hy sẽ tốt với Quan Quan?"
"Sao lại có người cha như anh, đem con mình đặt ở chỗ kẻ thù có hiềm khích mà vẫn có thể an tâm như vậy! Anh rốt cuộc có thực sự thương yêu Quan Quan không!"
Tịch Sơ Vân bước tới một bước, dồn Mộ Dung Lan vào góc tường, một tay chặn ngang bên cạnh cô.
Mộ Dung Lan kinh ngạc trừng mắt nhìn anh, lại một lần nữa nhấn mạnh, "Đi đón Quan Quan về đi."
Trong lòng Tịch Sơ Vân cũng cực kỳ nóng giận, âm trầm nói, "Họ thích thì cứ nuôi đi! Nợ họ một đứa con gái, đưa Quan Quan cho họ chính là sự bù đắp hoàn hảo nhất."
"Anh nói cái gì?"
Mộ Dung Lan không ngờ Tịch Sơ Vân lại nói ra những lời như vậy, "Đó là con gái anh, anh không cần con bé nữa sao? Trước đây anh thương yêu con bé như vậy, sao có thể nói không cần là không cần! Anh còn xứng đáng làm cha sao!"
Tịch Sơ Vân ép sát vào Mộ Dung Lan, khiến cô không thể cử động.
"Chúng ta có thể sinh đứa khác! Muốn bao nhiêu, em cứ sinh bấy nhiêu!"
"Tôi không cần! Tôi chỉ cần Quan Quan!"
"Hừ! Không cần? Em bây giờ là vợ của Tịch Sơ Vân tôi, không đến lượt em nói không cần."
Tịch Sơ Vân tức giận xé toạc quần áo trên người Mộ Dung Lan, bàn tay to lớn bao phủ lên, "Đã nói với em từ lâu rồi, sinh thêm một đứa con trai, vậy mà em cứ không chịu phục tùng... Bây giờ tôi lại thấy, có phải em thực sự định cứ tiếp tục như vậy không? Em nghĩ, em làm thế này, cứ tiếp tục kháng cự thì có tác dụng gì?"
"Em phải hiểu rõ, Tiểu Lan, em đã gả cho tôi thì phải sinh con cho tôi..."
"Anh lấy tôi, chỉ để sinh con cho anh thôi sao?" Đôi mắt Mộ Dung Lan trợn trừng.
Tịch Sơ Vân hoàn toàn không ngờ Mộ Dung Lan lại hiểu sai ý mình như vậy. Nhưng hình như, cũng chẳng có gì sai, sau khi kết hôn thì sinh con là chuyện bình thường.
"Tiểu Lan, sinh cho tôi một đứa con trai."
"Tôi không cần!" Mộ Dung Lan lớn tiếng từ chối.
Tịch Sơ Vân thực sự rất giận, suốt thời gian qua, nhìn thấy lần nào sau đó Mộ Dung Lan cũng chạy đi uống thuốc tránh thai, anh vẫn luôn nhẫn nhịn cơn giận.
Vì hôm nay Mộ Dung Lan thẳng thừng từ chối anh, anh dường như cũng không cần phải tiếp tục nhẫn nhịn chiều chuộng cô nữa.
Tịch Sơ Vân bế bổng Mộ Dung Lan lên, ném thẳng xuống giường.
"Em không muốn sinh, cũng không đến lượt em từ chối!"
Mộ Dung Lan không ngừng vùng vẫy, "Anh buông tôi ra, buông ra..."
"Không buông!"
Tịch Sơ Vân dùng sức ấn cô xuống giường, hai tay không ngừng dùng lực. Mộ Dung Lan không thể vùng vẫy, đành tạm thời bỏ cuộc, dùng đôi mắt sáng rực đầy phẫn nộ trừng trừng nhìn anh.
"Tịch Sơ Vân, tôi sẽ không bao giờ sinh con cho anh nữa! Tôi chỉ cần Quan Quan, chỉ có Quan Quan thôi!"
Cô không thể chấp nhận được việc Tịch Sơ Vân chỉ nghĩ đến chuyện sinh đứa khác, thà không cần Quan Quan chứ không chịu đối mặt với Lục Dực Thần và Cố Nhược Hy.
"Tôi cũng nói lại cho em biết, Mộ Dung Lan, sinh hay không, không đến lượt em quyết định."
Tịch Sơ Vân gầm lên đầy bá đạo, không còn màng đến sự giằng co và kháng cự của Mộ Dung Lan, như một con thú dữ đang giận dữ đến tột cùng.
Khóe mắt Mộ Dung Lan dần dần trào ra những giọt nước mắt, cô đau đớn thì thầm.
"Tôi tuyệt đối sẽ không sinh con cho anh nữa... tuyệt đối không..."