Ân Khải thấy sắc mặt mẹ không tốt, liền nhíu chặt lông mày.
"Mẹ, có phải mẹ lại thấy khó chịu trong người rồi không?"
Ân mẫu vậy mà không phản ứng, vẫn cứ đưa mắt nhìn quanh căn biệt thự lớn.
"Mẹ!"
"Cái gì?" Lúc này Ân mẫu mới sực tỉnh, "Con nói gì?"
"Con hỏi sao sắc mặt mẹ lại tệ thế này."
"Không... không có gì..."
Ân Khải đặt đứa bé xuống, thằng bé bỗng nhiên khóc ré lên, anh đành vội vàng bế nó lên lại.
"Trong nhà này, đàn ông thì ít, đàn bà thì nhiều..." Ân mẫu lầm bầm một câu. Trong nhà này ngoài Ân Khải và đứa bé ra, còn lại toàn là phụ nữ.
"Mẹ, mẹ đang nói gì vậy?"
"A Khải, con nói xem, liệu có ma thật không?"
"Ma gì chứ? Mẹ, mẹ bị làm sao vậy?"
"Mẹ..." Ân mẫu há miệng, vội lắc đầu, "Không có gì, không có gì... Có phải thằng bé không khỏe nên mới quấy khóc không! Để bác sĩ gia đình qua xem lại đi!"
"Mẹ, bác sĩ gia đình đã đến mấy lần rồi, đều không tìm ra vấn đề gì cả! Có lẽ... có lẽ nó đang tìm mẹ nó..." Ân Khải nhỏ giọng thăm dò.
"Cháu nó tìm mẹ thì con đi đón mẹ nó về đi!"
"Mẹ... mẹ đồng ý cho con đón Kiều Khinh Tuyết về rồi sao?" Ân Khải lập tức sáng mắt lên.
"Khi nào mẹ nói không cho con đón nó về?"
Ân Khải cuối cùng cũng nở nụ cười, "Mẹ, tốt quá rồi!"
"Con chẳng phải đã công bố ngày cưới trên mạng rồi sao, chẳng lẽ mẹ còn cản được hai đứa? Con cái cũng đã có rồi, khi nào mẹ nói phản đối chứ!"
"Nhưng mẹ... mẹ vốn không thích Khinh Tuyết."
"Mẹ đúng là không thích nó! Tính tình quá bướng bỉnh!"
"Khinh Tuyết chỉ là không muốn mẹ lúc nào cũng coi thường cô ấy thôi."
"Sợ mẹ coi thường thì nó cứ làm ra chút thành tựu cho mẹ xem đi."
"Mẹ... mẹ như vậy là làm khó người ta. Cô ấy không có gia thế tốt, khởi đầu đương nhiên rất khó khăn, nhưng về mặt công việc, năng lực của Khinh Tuyết vẫn rất tốt."
"Con đừng tìm cớ cho nó nữa! Mẹ mệt rồi, về phòng nghỉ ngơi đây."
"Vâng vâng, con dỗ dành tiểu tổ tông nhà mình xong sẽ đi đón Khinh Tuyết về ngay."
Ân mẫu mệt mỏi bước lên lầu, vốn định ngủ một giấc thật ngon, nhưng vừa chợp mắt đã bị giật mình tỉnh giấc.
Trong thâm tâm bà vẫn luôn canh cánh nỗi ân hận, tại sao ngày đó lại nói những lời cay nghiệt với Lệ Sa đến vậy.
Lệ Sa nhảy lầu tự sát, bà cũng biết mình có trách nhiệm không thể chối bỏ.
Dù video về ngày hôm đó trên mạng đã bị xóa, những bài đăng bình luận cũng đều bị chặn, nhưng những lời nói của người đời rằng bà đã hại chết một mạng người vẫn cứ ám ảnh tâm trí bà.
Ân mẫu trằn trọc trên giường, không sao yên giấc, tính khí cũng trở nên nóng nảy.
Ân Khải vừa định ra ngoài thì nghe thấy tiếng đổ vỡ trên lầu, liền vội vàng chạy lên.
Hóa ra là người làm vào đưa thuốc, bước chân quá nhẹ, Ân mẫu đang mải suy nghĩ nên không phát hiện có người vào, quay đầu thấy có người đứng sau lưng liền nổi trận lôi đình.
Người làm đứng run rẩy nơi góc tường, thấy Ân mẫu phát cáu đập phá đồ đạc thì sợ đến phát khóc.
Ân Khải vội lao đến, ôm chầm lấy Ân mẫu, "Mẹ! Dạo này mẹ rốt cuộc bị làm sao vậy? Mẹ nói ra đi, đừng cứ đè nén trong lòng, sẽ sinh bệnh mất!"
Ân Khải đã sớm nhận ra tâm trạng của Ân mẫu dạo gần đây không ổn.
"Mẹ không sao! Con đi đi! Mau đi đi! Đừng để mẹ nhìn thấy con."
Ân mẫu dùng sức đẩy Ân Khải ra ngoài.
"Mẹ! Mẹ đừng giận, tim mẹ không tốt, nhất định phải giữ tâm trạng ổn định! Con không đi, mẹ nói cho con biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao trong lòng lại không vui."
Ân mẫu vẫn đẩy Ân Khải ra ngoài.
"Mẹ!"
Ân Khải nắm chặt lấy vai Ân mẫu, "Hôm kia mẹ gặp ác mộng, còn gọi tên Lệ Sa, có phải mẹ... vì chuyện của Lệ Sa mà trong lòng vẫn còn canh cánh không?"
Ân mẫu sững sờ, vội quay mặt đi, "Người đàn bà đó, chết cũng không hết tội! Mẹ có gì mà phải canh cánh! Là do cô ta làm đủ chuyện xấu."
"Mẹ, mẹ chỉ là cứng miệng thôi! Trong lòng mẹ rõ hơn ai hết, chị Lệ Sa bản tính không xấu! Chỉ là đôi khi, khi con người ta rơi vào đường cùng, cách lựa chọn sẽ khác nhau."
"Con cũng từng oán trách chị Lệ Sa... nhưng nếu nói về mọi chuyện, nếu phải đổ lỗi thì tất cả mọi người đều có lỗi! Cha sai vì lúc đầu không nên giấu giếm chị Lệ Sa chuyện mình đã có gia đình, cho đến khi chị ấy mang thai, mẹ tìm đến tận nơi, chị ấy mới biết sự thật!"
"Còn mẹ sai vì không nên dùng thái độ cứng rắn nhất đối xử với người thân bên cạnh, dẫn đến việc đẩy cha ngày càng xa, để rồi khi gặp được người tâm đầu ý hợp, cha đã không kiềm chế được mà phản bội mẹ..."
Nếu là trước đây, Ân Khải tuyệt đối không dám nói ra những lời này.
Mà nếu là trước đây, Ân mẫu nghe được những lời này chắc chắn sẽ giận dữ khôn cùng.
Nhưng giờ phút này, Ân mẫu hoàn toàn sững sờ, cả người cứng đờ, ánh mắt đờ đẫn nhìn Ân Khải.
"Sai? Ta sai sao?" Ân mẫu lẩm bẩm.
"Mẹ, chuyện đã qua lâu rồi, đúng sai không còn quan trọng nữa! Trên đời này không có cỗ máy thời gian, những chuyện đã xảy ra không thể xoay chuyển được! Việc mẹ cần làm bây giờ là nhìn về phía trước, buông bỏ tâm bệnh và định kiến, sống tốt những ngày tháng sau này."
"Cũng hãy buông bỏ lòng thù hận với chị Lệ Sa! Cô ấy đã đi rồi, rời khỏi thế giới này rồi, mẹ cũng nên buông xuống thôi! Nên thấu hiểu rằng, mọi lỗi lầm không chỉ nằm ở một mình chị Lệ Sa."
Ân mẫu bỗng chốc trở nên yếu ớt, lùi lại phía sau một bước.
Ân Khải vội nắm lấy Ân mẫu, thừa thắng xông lên, "Mẹ nên sớm buông bỏ những ám ảnh trong lòng đi, đừng vì những chuyện cũ đó mà trút giận lên người Khinh Tuyết! Như vậy đối với cô ấy rất bất công."
"Khinh Tuyết không phải là Lệ Sa, con cũng không phải là cha, chúng con sẽ không giống như hai người!"
Ân mẫu hồi lâu không nói nên lời, bà cần chút thời gian để tiêu hóa mọi chuyện.
Ân Khải ôm lấy mẹ, nhẹ nhàng vỗ về bờ vai bà.
"Mẹ, rất nhiều chuyện, chỉ cần mẹ chọn buông bỏ thì tự nhiên sẽ thấy nhẹ lòng! Mẹ cảm thấy Lệ Sa sẽ đến ám mẹ, chẳng qua là vì trong lòng có chút hổ thẹn, thực ra tận sâu trong lòng, mẹ cũng biết mọi lỗi lầm không phải chỉ do một mình Lệ Sa, mẹ chỉ là không thể thừa nhận rằng mình đã thua cuộc trước Lệ Sa mà thôi."
Ân mẫu tựa vào lòng Ân Khải, run lên hai cái, dần dần bật khóc thành tiếng.
Người kiên cường và kiêu ngạo như Ân mẫu, cuối cùng cũng bộc lộ mặt yếu đuối trước mặt con trai mình.
"Hu hu... người đàn bà đó... khiến ta mất đi hạnh phúc, mất đi gia đình... ta hận cô ta..."
"Dù ta có đứa con trai yêu thương mình, có sự nghiệp lẫy lừng, nhưng suy cho cùng ta vẫn chỉ là một người đàn bà..."
"Ta càng hy vọng có được một gia đình trọn vẹn hạnh phúc... nên mới từ tận đáy lòng sâu thẳm mà bài xích Khinh Tuyết, người từng lăn lộn ở chốn ăn chơi... Mẹ sợ... sợ Khinh Tuyết sẽ là Lệ Sa thứ hai..."
"Mẹ, Khinh Tuyết sẽ không như vậy đâu... con và cô ấy là yêu nhau thật lòng."
Ân Khải ôm chặt thân thể đang run rẩy của mẹ, lồng ngực thắt lại vì đau đớn.
Anh rất thương mẹ, cũng thấu hiểu nỗi khổ trong lòng bà.
Ân Khải an ủi Ân mẫu nằm xuống, ở lại bên cạnh canh chừng để mẹ không bị ác mộng làm tỉnh giấc.
Ân mẫu trong lúc nửa tỉnh nửa mê, bỗng nhiên mở bừng mắt.
Ân Khải cứ ngỡ bà lại gặp ác mộng, vội nói, "Mẹ, con ở đây, đừng sợ, đừng sợ..."
"Sao con vẫn còn ở đây?"
Ân Khải ngẩn người, "Con đang ở lại trông mẹ."
"Sao con vẫn chưa đi đón Khinh Tuyết về."
"..."
"Mau đi đi! Sắp kết hôn rồi, còn không mau chuẩn bị hôn sự cho tốt."
Ân Khải mỉm cười, đuôi mắt chân mày đều ánh lên vẻ rạng rỡ.
"Vâng! Mẹ đợi con, con đi đón Khinh Tuyết về ngay."
Ân Khải xem giờ, giờ này chắc là lúc Kiều Khinh Tuyết tan làm, anh vội lái xe đến công ty cô.
Ân Khải vừa đến dưới lầu công ty thì thấy Cố Nhược Hy và Lục Dực Thần tay trong tay bước ra, nhưng không thấy bóng dáng Kiều Khinh Tuyết đâu.
"Khinh Tuyết đâu rồi?" Ân Khải lao đến hỏi.
"Khinh Tuyết tan làm về từ sớm rồi." Cố Nhược Hy cười nói, "Nghe nói hai người sắp kết hôn, chúc mừng nhé."
Ân Khải mỉm cười, "Sao cô ấy lại tan làm sớm thế?"
"Hôm nay Khinh Tuyết hơi mệt nên về trước rồi." Cố Nhược Hy ôm lấy cánh tay Lục Dực Thần, hai người tình tứ mặn nồng khiến người khác phải ngưỡng mộ.
"Ngày mai cuối tuần, chúng tôi có việc rồi, đừng mang Tiếu Tiếu qua nhà tôi ăn chực nữa." Lục Dực Thần giơ tay ôm lấy vai Cố Nhược Hy, thu gọn người phụ nữ nhỏ bé này vào vòng tay rộng lớn của mình.
Ân Khải nhíu mày, "Cuối tuần không ở nhà nghỉ ngơi thì có việc gì chứ?"
"Đi chơi gia đình, tiện thể cắm trại." Lục Dực Thần nói.
"Cắm trại thì có gì vui! Muỗi mòng lại nhiều, thuần túy là tự tìm khổ!" Ân Khải bĩu môi khinh khỉnh.
Lục Dực Thần cười, buông lời cay độc, "Cái loại người có gia đình tan đàn xẻ nghé như cậu thì sao hiểu được thú vui đi dã ngoại cùng cả nhà chứ."
Ân Khải nghiến răng, "Tôi đến để đón Khinh Tuyết về nhà!"
Cố Nhược Hy và Lục Dực Thần đều bật cười, "Nếu gia đình hai người cũng muốn tham gia thì chúng tôi miễn cưỡng chấp nhận."
Ân Khải chỉ tay vào Lục Dực Thần, "Chuẩn bị nhiều đồ ăn vào! Tôi thích ăn thịt bò! Khinh Tuyết thích ăn thịt nguội, Tiếu Tiếu thích ăn tôm!"
Nói xong câu đó, Ân Khải vội xoay người lên xe đi tìm Kiều Khinh Tuyết.
Cố Nhược Hy và Lục Dực Thần nhìn nhau, cùng bật cười.
"Họ cuối cùng cũng sắp làm hòa rồi! Đúng là khiến người ta phải bận tâm hết mức."
Ân Khải vừa lái xe vừa xem hôm nay là ngày mấy, nghĩ bụng Kiều Khinh Tuyết không khỏe chắc là do kỳ sinh lý, hôm nay đúng là ngày đó.
Ân Khải đặc biệt ghé siêu thị mua đường đỏ và gừng, lần nào Kiều Khinh Tuyết cũng đòi anh nấu nước gừng đường đỏ cho uống.
Vừa đến dưới lầu nhà Kiều Khinh Tuyết, Ân Khải thoáng thấy một bóng người quen thuộc lướt qua, đi lên lầu nhà cô.
Ân Khải nhíu chặt mày, vội xuống xe, hối hả chạy lên lầu, quả nhiên là Kiều Mộc Phong!
Đợi Ân Khải đuổi kịp thì Kiều Mộc Phong đã lấy chìa khóa mở cửa nhà Kiều Khinh Tuyết rồi.
Kiều Mộc Phong thấy là Ân Khải liền cười chào hỏi.
"Hóa ra là Ân thiếu, cậu đến rồi."
Khi Ân Khải nhìn thấy trên tay Kiều Mộc Phong xách một túi đồ, bên trong cũng là một gói đường đỏ và vài miếng gừng.
Ân Khải nổi giận, đôi mắt xanh bắt đầu đỏ ngầu.
Một nắm đấm vung mạnh tới, Kiều Mộc Phong không kịp né tránh, hứng trọn một cú đấm.
"Ân Khải! Cậu làm gì vậy!"
Kiều Khinh Tuyết lao ra, thét lớn, vội vàng đỡ lấy Kiều Mộc Phong đang lảo đảo lùi lại phía sau.