Ân Khải xông vào phòng bệnh, đẩy Ân Tỷ ra: "Lớn chừng này rồi mà còn bắt nạt một đứa trẻ còn nằm trong tã lót!"
"Ta cứ ngỡ con không làm việc đàng hoàng, không học hành tử tế thì thôi, ít nhất bản tính cũng không đến nỗi nào!"
"Con không có..." Lời giải thích của Ân Tỷ trở nên vô cùng yếu ớt giữa tiếng khóc vang dội của đứa trẻ.
"Thôi bỏ đi!"
Họ không tin thì cậu cũng chẳng còn gì để giải thích.
Cứ tưởng sinh con gái thì cha mẹ sẽ đối xử với cậu tốt hơn một chút, nào ngờ địa vị vẫn tụt dốc không phanh.
Trong lòng Ân Tỷ cảm thấy vô cùng uất ức.
Cậu tìm Tống Tử Lân đi uống rượu, nhưng Tống Tử Lân hiện đang bận rộn ân ái với Tưởng Minh Nguyệt nên không có thời gian.
Ân Tỷ cô đơn ngồi trong quán bar, túm lấy một nhân viên pha chế mà lải nhải.
"Họ đều có đôi có cặp, ngay cả nhà tôi từ gia đình bốn người cũng thành năm người. Tại sao tôi vẫn thấy cô đơn thế này? Trong lòng cứ thấy bí bách."
Nhân viên pha chế chỉ nghĩ Ân Tỷ say rồi, khuyên cậu uống ít thôi rồi lại đi làm việc của mình.
Ân Tỷ cầm điện thoại, ngón tay lướt trên tên Kỳ Tư Miên, do dự hồi lâu vẫn không gọi đi.
"Họ nói đúng! Em tốt như vậy, ngoan như vậy, tôi không nên làm hại em." Ân Tỷ lầm bầm, lại tự rót cho mình một ly rượu.
Đúng lúc này, điện thoại Ân Tỷ vang lên. Thấy là cuộc gọi của Diệp Phàm Vũ, cậu do dự vài giây rồi bắt máy.
"Ân Tỷ, cậu đang ở đâu?"
Ân Tỷ báo địa chỉ cho Diệp Phàm Vũ, không lâu sau anh ta đã tới, trên tay xách hai chiếc túi, không biết bên trong là gì, trông bao bì rất tinh xảo và cao cấp.
"Hiếm lắm mới thấy Diệp huynh nhớ tới tôi." Ân Tỷ đang vui vì cuối cùng cũng có người để trò chuyện, thì Diệp Phàm Vũ đặt túi lên trước mặt cậu.
"Nghe nói chị cậu mới sinh, đây là quà tôi tặng hai bé, tôi không tiện trực tiếp chúc mừng, cậu giúp tôi chuyển giao nhé."
Nụ cười trên mặt Ân Tỷ vụt tắt, hóa ra lại đến trước mặt cậu để "phát cẩu lương".
"Anh với chị tôi đã hết duyên rồi, sao còn không quên được?" Ân Tỷ mở hộp ra, bên trong đựng hai chiếc khóa vàng.
Tay nghề tinh xảo tỉ mỉ, bên trên còn khảm một viên hồng ngọc đỏ như máu, tròn trịa tinh tế, sáng trong thuần khiết, là món đồ quý hiếm khó tìm.
"Đặt làm à? Tốn không ít tâm tư nhỉ?" Ân Tỷ cất hộp khóa vàng đi.
"Cũng không hẳn, tình cờ có được một viên hồng ngọc, vừa đủ để khảm cho hai chiếc khóa." Diệp Phàm Vũ tự rót cho mình một ly rượu, thản nhiên nhấm nháp từng chút một.
Ân Tỷ chống hai tay lên quầy bar, nấc một cái rồi nói: "Không phải..." Cậu lại nấc thêm một cái, "Anh rể tôi còn không biết chị tôi mang thai đôi, mới vừa sinh xong, sao anh lại làm sẵn hai chiếc khóa rồi?"
Diệp Phàm Vũ nheo mắt, đôi mắt dài hẹp tinh tế ánh lên nụ cười nhàn nhạt: "Có lẽ là trùng hợp thôi! Vừa hay tôi bấm ngón tay tính toán một chút."
"Cút đi! Nói thật đi, hai người vẫn còn liên lạc?"
"Không, cô ấy rất hạnh phúc, tôi không muốn làm phiền cô ấy."
"Vậy anh..."
"Cảm ơn cậu đã giúp chuyển quà, tôi đi trước đây." Diệp Phàm Vũ không muốn nói thêm, đặt ly rượu xuống rồi đứng dậy bước ra ngoài.
Ân Tỷ đuổi theo, sực nhớ ra quên cầm khóa vàng nên quay lại lấy hai cái túi, nhưng khi đuổi ra ngoài thì Diệp Phàm Vũ đã lên xe rời đi rồi.
Ân Tỷ gãi đầu, thở dài: "Đồ si tình!"
Cậu nhìn cái túi trong tay, lắc lư trong gió đêm, lại nấc một cái, thuê một tài xế lái hộ rồi xách hai chiếc túi quay lại bệnh viện.
Ân Tỷ rõ ràng là đã say khướt, khi bước vào phòng bệnh của Ân Tử Du, chân cậu vẫn còn lảo đảo, nói năng cũng không rõ chữ.
"Chị! Quà... nấc... quà chúc mừng sinh con của chị, có người nhờ em chuyển giao cho chị... ha ha." Ân Tỷ lảo đảo đẩy Lục Thiên Kỳ ra, mở hai chiếc túi.
"Đẹp lắm luôn! Sau này con trai em, em cũng làm cho một cái y hệt." Ân Tỷ lấy hai chiếc khóa vàng ra, khua khoắng trước mặt Ân Tử Du, "Đẹp không?"
Ân Tử Du mới tỉnh lại chưa lâu, vết thương còn đau, sắc mặt cũng không tốt, không mấy kiên nhẫn hỏi Ân Tỷ: "Em tặng à? Coi như cậu em này có lòng, sau này uống ít thôi."
"Không phải!" Ân Tỷ loạng choạng, đổ ập xuống chiếc ghế bên cạnh, "Diệp Phàm Vũ tặng đấy. Đích thân đặt làm, bên trên còn có hai chữ cái L và Y, ý là Lục và Ân, rất có tâm."
Ân Tỷ vừa dứt lời, chợt cảm thấy không khí trong phòng bệnh lạnh xuống, cậu không khỏi rùng mình, cơn say cũng tỉnh được ba phần, tức thì nhận ra mình vừa nói cái gì, hận không thể cắn đứt lưỡi mình.
"Anh rể, anh nghe em nói này, không phải Diệp Phàm Vũ tặng đâu, là em tặng đấy."