Thiên Giá Sủng Nhi, Tổng Tài Của Tân Thê

Lượt đọc: 12057 | 3 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần ba
Chương mới hoàn toàn_Chương 2176: Miên Miên là của tôi

❊ ❊ ❊

Đôi mắt đen trắng rõ ràng của Kỳ Tư Miên nhìn Ân Tỉ vô cùng trong trẻo, ánh mắt lấp lánh như có làn nước, cô cắn cắn môi.

Ân Tỉ vẻ mặt đầy sốt sắng, không có thời gian giải thích: "Miên Miên! Mau tới giúp anh cản Đỗ Tô lại, cậu ta sắp làm chuyện phạm pháp rồi!"

Đỗ Tô liếc nhìn Kỳ Tư Miên một cái, cơn giận trên mặt hơi thu lại một chút, nhưng khi nhìn về phía Vương Lâm cách đó không xa, ngọn lửa giận lại bùng lên ngay lập tức.

Cậu cởi áo khoác ngoài, ném mạnh vào lòng Ân Tỉ.

"Đỗ Tô!"

Ân Tỉ lại đuổi theo.

Đỗ Tô đã đỏ mắt, vung một quyền đánh văng Ân Tỉ ra.

"Ái chà!"

"Anh Ân Tỉ!"

Kỳ Tư Miên lao tới, đỡ lấy Ân Tỉ: "Đỗ Tô, anh làm cái gì vậy!"

Bóng lưng Đỗ Tô khựng lại một chút.

Vương Lâm vốn đã sợ đến nhũn cả chân, nhân lúc Đỗ Tô ngẩn người, xoay người chạy về phía cửa an toàn phía sau, trốn thoát qua lối cầu thang.

Ân Tỉ bị đánh không nhẹ, gương mặt tuấn tú sưng đỏ lên, đầu óc choáng váng dữ dội, trước mắt hoa lên như có sao bay.

Đỗ Tô thấy không bắt được Vương Lâm, tức giận chỉ vào Ân Tỉ: "Nhìn cái mặt anh là thấy ngứa đòn rồi! Tôi thật muốn đấm thêm cho anh mấy cái nữa!"

"Tôi đánh người thì liên quan gì đến cậu!"

Ân Tỉ ôm mặt: "Cậu là cảnh sát đấy."

"Con đàn bà đê tiện kia bắt nạt chị tôi! Tôi không đánh cho một trận thì nó không biết tại sao hoa lại đỏ đâu!"

Kỳ Tư Miên đau lòng nhìn Ân Tỉ, không ngừng hỏi anh thế nào, có sao không.

Ân Tỉ vừa định nói không sao, nhìn thấy hốc mắt đỏ hoe của Kỳ Tư Miên, lập tức giả vờ mềm nhũn ngồi bệt xuống đất.

"Đầu anh choáng quá, trời đất quay cuồng... Á, anh khó chịu quá." Ân Tỉ ôm ngực, nói một cách yếu ớt.

Kỳ Tư Miên sợ hãi, vội vàng gọi người đưa Ân Tỉ đi kiểm tra.

Đỗ Tô thấy Kỳ Tư Miên cứ xoay quanh Ân Tỉ, tức đến mức mặt tím tái.

Ân Tỉ được đưa vào phòng bệnh, còn phải truyền nước, Kỳ Tư Miên ở bên cạnh anh không rời nửa bước.

Đỗ Tô đứng một bên, khoanh tay trước ngực, trừng mắt nhìn Ân Tỉ đầy hung ác, nắm đấm sắt siết chặt.

Ân Tỉ lại quay đầu cười với cậu, vẻ mặt đầy đắc ý khoe khoang, nói với Kỳ Tư Miên:

"Anh khát nước."

"Vâng!"

Kỳ Tư Miên vội vàng đứng dậy rót một cốc nước.

"Đút anh uống đi."

"..."

Ân Tỉ há miệng chờ Kỳ Tư Miên đút.

Kỳ Tư Miên đang định đút thì bị Đỗ Tô chặn lại: "Tay anh ta có bị thương đâu, để anh ta tự uống."

Ân Tỉ giơ bàn tay bầm tím lên, vẻ mặt yếu đuối đáng thương: "Tối qua đánh Vương Nam, tay đau quá, các khớp xương không cử động được nữa rồi."

"Anh Ân Tỉ, đều là tại em liên lụy anh." Kỳ Tư Miên rất buồn, hốc mắt lại đỏ lên.

Tối qua cô đã suy nghĩ cả đêm, tuy giận Ân Tỉ ăn nói không suy nghĩ làm cô đau lòng, nhưng dù sao Ân Tỉ cũng vì cô mới ra tay đánh người.

Cuối cùng sự cảm động vẫn thắng được nỗi tủi thân.

Ân Tỉ mỉm cười với cô: "Miên Miên, mau đút nước cho anh đi."

"Vâng vâng."

"Đút cái đầu anh ấy!" Đỗ Tô cướp lấy cốc nước, "Để tôi."

"..."

Ân Tỉ suýt nữa thì bị sặc chết, hít sâu một hơi, ánh mắt lạnh lẽo trừng Đỗ Tô, gần như nghiến răng:

"Khụ khụ khụ... Cậu muốn giết tôi đấy à?"

"Cỏ độc sống dai, anh vẫn chưa chết được đâu!" Đỗ Tô hận giọng nói.

Ân Tỉ gào thét trong lòng.

Nếu không phải có Miên Miên ở đây, sợ làm cô hoảng sợ, anh nhất định sẽ rút kim tiêm đâm vào người Đỗ Tô!

Kỳ Tư Miên không nhìn thấy cuộc đấu đá ngầm giữa hai người đàn ông, bưng bát cháo trắng hộ lý vừa đưa vào, ngồi bên đầu giường chuẩn bị đút cho Ân Tỉ ăn.

"Anh Ân Tỉ, anh đói rồi phải không, để em đút anh."

Cô cầm thìa, vừa định đưa đến bên miệng Ân Tỉ thì cổ tay đã bị Đỗ Tô nắm chặt.

"Để tôi."

"..."

Ân Tỉ vô cảm liếc Đỗ Tô, bàn tay dưới chăn siết thành nắm đấm cứng như sắt.

"Đỗ Tô, cậu còn phải đi làm đấy! Là công bộc của nhân dân mà bỏ bê công việc thì không hay đâu! Ở đây có Miên Miên chăm sóc tôi là đủ rồi."

"Không được! Tôi đánh người thì tôi phải chịu trách nhiệm."

Ân Tỉ hạ giọng nghiến răng: "Đỗ Tô, cậu đủ rồi đấy, đừng làm phiền tôi và Miên Miên."

Đỗ Tô cũng hạ giọng nghiến răng: "Miên Miên là của tôi!"

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:2087
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »