Thiên Giá Sủng Nhi, Tổng Tài Của Tân Thê

Lượt đọc: 3639 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 442
Đàn bà đanh đá, kẻ điên

❊ ❊ ❊

Những năm qua, Ân Khải chỉ biết đắm chìm trong nỗi đau mất đi An Khả Hinh, ngoài việc vùi đầu vào công việc thì hoàn toàn đóng kín mọi suy nghĩ của bản thân. Mẹ anh cũng vì cậu con trai này mà nát cả lòng, trước kia anh suốt ngày chè chén say sưa, sau này tuy đã tu tâm dưỡng tính nhưng lại chẳng còn qua lại với bất kỳ người phụ nữ nào. Hơn ba mươi tuổi đầu mà vẫn chưa lập gia đình, người già muốn có cháu bế cũng không được như ý nguyện. Bà từng mong mỏi trước khi nhắm mắt xuôi tay, biết đâu lại có đứa cháu nào đó "lọt lưới" xuất hiện. Không ngờ, nguyện vọng ấy nay đã thành hiện thực. Trên máy bay, bà luôn thấp thỏm lo âu, chỉ sợ là mình nhầm lẫn, nhưng giờ phút này tận mắt chứng kiến, bà có thể khẳng định chắc chắn rằng, cô bé trước mặt chính là con của Ân Khải.

Mẹ Ân không khỏi thở dài trong lòng, chuyện con trai mình dây dưa với phụ nữ bên ngoài là chuyện riêng tư, bà cũng không tiện can thiệp. Nhưng bà rất thích cô bé xinh xắn này, không thể để đứa cháu gái nhỏ vất vả lắm mới có được phải chịu uất ức.

Mẹ Ân vẫy tay ra hiệu cho Tiểu Tiếu Tiếu lại gần. Tiểu Tiếu Tiếu trèo xuống ghế sô pha, đi tới đứng trước mặt bà, trong tay vẫn ôm khư khư món đồ chơi hình gấu nhỏ.

"Mấy tuổi rồi? Tên là gì?" Giọng mẹ Ân rất nghiêm nghị.

Tiểu Tiếu Tiếu không hề sợ hãi, đáp lại bằng giọng trong trẻo: "Năm tuổi, Kiều Tiếu Tiếu ạ."

Trên khuôn mặt nghiêm nghị của mẹ Ân bỗng xuất hiện nụ cười, khiến Ân Khải không khỏi kinh ngạc. Mẹ anh mà cũng biết cười sao? Ý là bà sẽ không trách mắng anh nữa ư?

"Nhìn là biết ngay một đứa trẻ ngoan lễ phép." Mẹ Ân vuốt ve những sợi tóc rối trên trán Tiểu Tiếu Tiếu, khen ngợi.

Khóe mắt xanh của Ân Khải giật giật, anh hừ nhẹ: "Tiếp xúc nhiều rồi mới biết, con bé không hề ngoan hiền như vẻ bề ngoài đâu."

Mẹ Ân bắn cho anh một ánh nhìn sắc lẹm, Ân Khải lập tức ngậm miệng, quay mặt đi chỗ khác.

"Ngoan lắm, ta là bà nội, gọi bà đi con." Mẹ Ân bế bổng Tiểu Tiếu Tiếu lên đùi.

Ân Khải không khỏi ngạc nhiên, mẹ anh vốn là người phụ nữ đoan trang quý phái, cực kỳ coi trọng lễ nghi, đến anh hồi nhỏ còn chẳng mấy khi được ngồi trên đùi bà như thế. Chỉ có Khả Hinh năm xưa mới từng được hưởng đãi ngộ này.

"Tại sao cháu phải gọi bà là bà nội ạ?" Tiểu Tiếu Tiếu tò mò nhìn mẹ Ân, cái miệng nhỏ chu lên, cất tiếng ngây thơ hỏi.

Ân Khải toát mồ hôi hột, nếu thực sự chọc giận "Hoàng thái hậu" này, anh chắc chắn sẽ gặp họa. Thế nhưng không ngờ, mẹ anh chẳng những không giận mà còn ôm Tiểu Tiếu Tiếu đầy xót xa, sau đó bắn về phía Ân Khải một ánh nhìn sắc bén.

"Đều tại con cả, con mình mà cũng bỏ bê tận năm năm."

Ân Khải lại quay mặt đi, một tay vắt trên sô pha, chân vắt chéo rung rung không tự nhiên. Anh vốn khá sợ uy nghiêm của mẹ, tuy sau lưng thì không nghe lời dạy bảo, phong lưu phóng túng, nhưng trước mặt bà vẫn giữ hình tượng đứa con ngoan.

Ân Khải lẩm bẩm trong cổ họng: "Nhận nhanh thế, không sợ mừng hụt à."

Mẹ Ân trừng mắt nhìn Ân Khải một cái, rồi vén tóc Tiểu Tiếu Tiếu lên, phát hiện sau gáy con bé có một nốt ruồi son, bà liền bật cười: "Không sai được! Sau gáy mẹ cũng có một nốt, bà ngoại, cụ ngoại của con đều có. Đây là di truyền nhà chúng ta, tuyệt đối không sai được."

Tiểu Tiếu Tiếu không vui chút nào, con bé ghét nhất là bị người khác vén tóc. Con bé luôn chê nốt ruồi sau gáy xấu xí, làm làn da trắng trẻo không còn sạch sẽ, nên mới luôn muốn để tóc dài che đi, cũng vì thế mới sợ Tiểu Vương Tử cắt tóc mình.

Mẹ Ân thấy cô bé điệu đà như vậy, ánh mắt ngập tràn vẻ từ ái: "Yêu cái đẹp thế này, cũng giống bà hồi nhỏ. Hồi nhỏ bà cũng ghét cái thứ đó xấu xí."

Thế nên suốt mấy chục năm qua, kiểu tóc búi của bà luôn che đi nốt ruồi sau gáy.

"Gọi bà một tiếng nghe xem nào." Mẹ Ân hạ giọng dỗ dành Tiểu Tiếu Tiếu trong lòng. Tiểu Tiếu Tiếu vẫn chu môi không tình nguyện: "Bà nội là những bà lão tóc bạc trắng, bà trông trẻ thế này, phải gọi là chị gái lớn mới đúng ạ."

Mẹ Ân bật cười thành tiếng: "Cái miệng nhỏ này, khéo nói thật, bà thích."

Ân Khải muốn hộc máu, hai người họ nhanh chóng thân thiết với nhau như vậy, làm anh lo lắng suốt hai ngày qua, sợ rằng mẹ đến không những xử lý mình mà còn xử lý cả Tiểu Tiếu Tiếu. Nhưng gặp phải chuyện này, chính anh cũng đang rối bời, không có tư duy tỉnh táo để suy xét toàn bộ sự việc, đành phải cầu chứng từ mẹ mình.

Giống như nhặt được một thỏi vàng, không dám tin là thật, luôn muốn người bên cạnh xác nhận giúp.

Ân Khải tâm trí để đâu đâu, không biết mẹ Ân và Tiểu Tiếu Tiếu đang trò chuyện gì, cả hai đều cười rất vui vẻ. Sau đó mẹ Ân dẫn Tiểu Tiếu Tiếu đi ăn sáng, còn quay đầu hét lớn với Ân Khải.

"Người phụ nữ kia vẫn đứng ngoài gió lạnh, nhỡ đâu sinh bệnh, chẳng phải làm đứa trẻ đau lòng sao!"

Ân Khải không hiểu mô tê gì, nhìn mẹ Ân đầy khó hiểu. Mẹ Ân sầm mặt, quát: "Còn không mau đi mời người ta vào đây, bàn chuyện của đứa trẻ!"

"Vâng." Ân Khải ngoan ngoãn đứng dậy, vội vàng xỏ dép.

Khi Ân Khải bước ra ngoài, Kiều Tuyết đã bị lạnh đến mức mặt cắt không còn giọt máu. Dù đã là đầu xuân, nhưng đứng trong gió lạnh suốt một đêm cũng đủ chết người.

"Cô đứng suốt một đêm thật đấy à." Ân Khải trở lại vẻ mặt tà mị, bất cần đời, khác hẳn với hình tượng đứa con ngoan trước mặt mẹ Ân.

Kiều Tuyết thở ra một luồng hơi lạnh, trừng mắt nhìn Ân Khải, vừa mở miệng giọng đã run cầm cập: "Có thể trả Tiếu Tiếu cho tôi được chưa."

"Tôi có ký giấy trắng mực đen với cô không?" Một câu hỏi ngược lại của Ân Khải khiến Kiều Tuyết suýt ngất xỉu vì tức.

"Ân Khải, anh thật là kẻ nuốt lời!"

Ân Khải nhướn mày cười: "Năm đó cô từng cam đoan sẽ uống thuốc, cuối cùng vẫn không uống đấy thôi! Muốn tôi giữ lời, cô cũng phải làm gương trước đã."

Kiều Tuyết hiểu rồi, anh ta đang trả thù cô!

Lúc này, người giúp việc đi ra giục: "Thiếu gia, phu nhân đang đợi cậu và cô đây dùng bữa sáng ạ."

Kiều Tuyết bước vào căn nhà lớn không mấy xa lạ này, luồng không khí ấm áp ập đến, khiến cô hắt hơi liên tục. Tiểu Tiếu Tiếu thấy mẹ, vui mừng lao tới, ôm chầm lấy Kiều Tuyết đầy thân thiết.

"Tiếu Tiếu nhớ mẹ lắm, vốn dĩ định về Anh sớm rồi, nhưng Tiểu Vương Tử đột nhiên ốm phải nhập viện, nên chỉ đành đợi Tiểu Vương Tử khỏi bệnh thôi ạ. Mẹ ơi, mẹ ơi, Tiếu Tiếu còn muốn mẹ nữa." Tiểu Tiếu Tiếu rúc vào lòng Kiều Tuyết, không chịu buông tay.

Kiều Tuyết cũng ôm chặt lấy con gái mình, bình thường xa nhau vài ngày không tính là gì, nhưng giờ đây lại bị cái gã rác rưởi Ân Khải cướp mất Tiểu Tiếu Tiếu, cảm giác xót xa lan tỏa từ lồng ngực, hốc mắt Kiều Tuyết đỏ hoe.

"Mẹ ơi mẹ ơi, sao mẹ lại khóc? Không khóc không khóc, Tiếu Tiếu rất ngoan, nghe lời mẹ mà, Tiếu Tiếu không khóc nữa, mẹ cũng không được khóc đâu nhé." Tiểu Tiếu Tiếu lo lắng lau nước mắt cho Kiều Tuyết, đôi mắt to tròn tràn đầy sự đau lòng.

"Mẹ ơi, mặt mẹ lạnh quá, bên ngoài lạnh lắm ạ? Để Tiếu Tiếu sưởi ấm cho mẹ." Tiểu Tiếu Tiếu áp hai tay vào mặt Kiều Tuyết, phát hiện tay Kiều Tuyết cũng rất lạnh, liền nắm lấy tay mẹ đặt lên cái bụng ấm áp của mình. Mỗi lần tay chân cô bị lạnh, mẹ cũng đều sưởi ấm cho cô như vậy.

Kiều Tuyết càng cảm động không thôi, ôm chặt lấy Tiểu Tiếu Tiếu, nước mắt lại chực trào, cô bế thốc Tiểu Tiếu Tiếu lên rồi bước ra ngoài.

Ân Khải sải bước dài chặn đường Kiều Tuyết: "Muốn đi thì tự đi, để đứa trẻ lại."

"Ân Khải, anh đừng có được voi đòi tiên!" Kiều Tuyết quát lên, trong mắt đầy sự chán ghét tột độ đối với Ân Khải.

Ân Khải cười "Ha" một tiếng, người phụ nữ này dám mắng anh ngay trước mặt mẹ anh và bao nhiêu người giúp việc! Mặt mũi anh để đâu! Mặt mũi anh để đâu!

Tất cả người giúp việc đều hít một hơi lạnh, run rẩy đứng yên, biết rằng một cuộc đại chiến là không thể tránh khỏi.

"Kiều Tuyết, muốn cút thì tự cút, để đứa trẻ lại!" Ân Khải vừa nói vừa lao lên cướp người.

Kiều Tuyết dù sao sức lực cũng không bằng Ân Khải, nhưng vẫn nắm chặt lấy bộ đồ ngủ trên người Tiểu Tiếu Tiếu, một tiếng "xoẹt" vang lên, bộ đồ ngủ bị xé rách, Tiểu Tiếu Tiếu cũng sợ hãi khóc thét lên.

Kiều Tuyết xót con, vội vàng buông tay, Tiểu Tiếu Tiếu đã bị Ân Khải cướp chặt vào lòng.

"Ân Khải..." Kiều Tuyết phát điên, tháo một chiếc giày cao gót ném thẳng vào người Ân Khải.

Ân Khải bị vẻ mặt như một kẻ điên của Kiều Tuyết làm cho sợ đến tái mặt, vội vàng ôm Tiểu Tiếu Tiếu né tránh, nhưng chiếc giày bay tới vẫn đập trúng lưng anh.

"Cô điên rồi à Kiều Tuyết!" Ân Khải giận dữ, người phụ nữ này rõ ràng trước đây vẫn điềm tĩnh, ngay cả năm năm trước cũng không điên cuồng thế này, sao giờ lại biến thành một mụ đàn bà đanh đá biết đánh người, gào thét thế này!

Tiểu Tiếu Tiếu trong lòng Ân Khải giãy giụa, khóc lóc ầm ĩ: "Con muốn mẹ, con muốn mẹ... đồ xấu xa, đồ xấu xa, con muốn mẹ..."

"Trả Tiếu Tiếu lại cho tôi..." Kiều Tuyết tiện tay vớ lấy vật trang trí bằng gốm trên kệ, giống như một con gà mái mẹ muốn cướp lại con từ miệng đại bàng, toàn thân lông lá dựng đứng, mắt đỏ ngầu, toát ra khí thế muốn sống chết với Ân Khải, lại lao vào anh.

Ân Khải ôm Tiểu Tiếu Tiếu vội vàng chạy trốn, dù sao chân anh cũng dài, chạy nhanh hơn.

Kiều Tuyết ném luôn chiếc giày còn lại, chân trần đuổi theo đánh Ân Khải. Cơn giận kìm nén suốt cả đêm, cô cứ tưởng anh sẽ ngoan ngoãn trả Tiếu Tiếu cho cô, không trả thì thôi, đằng này còn làm con bé khóc. Năm năm rồi, cô coi Tiếu Tiếu như bảo bối mà cưng chiều, chưa bao giờ làm con bé khóc, thậm chí một câu nặng lời cũng không dám nói, nâng niu như công chúa nhỏ. Ân Khải là cha ruột thì không nói làm gì, nhưng giờ anh lấy tư cách gì mà cướp con với cô!

Đám người giúp việc đều hoảng loạn, ngay cả mẹ Ân đang ngồi ở bàn ăn như vị "Hoàng thái hậu" trấn giữ cũng đứng dậy, mở to đôi mắt sắc bén, không thể tin nổi nhìn cảnh tượng trước mắt.

Bà là người cực kỳ coi trọng quy tắc lễ nghi, chưa từng thấy người phụ nữ nào đanh đá đến thế, càng không dám tưởng tượng, đứa cháu mà bà hằng mong ước lại có một người mẹ như vậy.

Sắc mặt mẹ Ân càng lúc càng đen, nhìn Ân Khải ôm Tiểu Tiếu Tiếu khóc thét không ngừng, chạy trốn khắp nơi, sắc mặt bà trở nên khó coi tột độ. Bà hít sâu một hơi, quát lên đầy uy nghiêm:

"Đủ rồi..."

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:428
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »