Thiên Hồn

Lượt đọc: 451 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương cuối
Vận mệnh

“... Ba ngày tới, ba cơn bão nhiệt đới Mã Não, Núi Sư Tử, Xiêm Ba sẽ đồng thời ảnh hưởng đến khu vực duyên hải Đông Nam Trung Quốc, cần đề phòng mưa lớn có thể dẫn tới lở núi, sạt lở đất và ngập lụt trong thành phố. Bão Mã Não, Núi Sư Tử, Xiêm Ba cùng nhau đổ bộ với cường độ mạnh gây ra mưa bão trên diện rộng nhất từ đầu năm trở lại đây cho khu vực duyên hải Đông Nam Trung Quốc, gần như tất cả các khu vực ven biển đều ít nhiều chịu ảnh hưởng của mưa gió từ ba cơn bão này. Trung tâm Khí tượng Trung ương dự báo, chịu ảnh hưởng của ba cơn bão, trong ba ngày tới, các thành phố và tỉnh ven biển như Giang Tô, Thượng Hải, Chiết Giang, Phúc Kiến, Quảng Đông, Liêu Ninh, Sơn Đông... sẽ có mưa to gió lớn. Ngày 19, Cục Khí tượng Trung Quốc đưa ra cảnh báo cấp ba, cảnh báo thiên tai khí tượng và bão nguy hiểm...”

Tôi gập laptop lại, để sang bên cạnh, từ từ tựa vào gối, cười mỉm.

Đó là do tôi làm.

Tôi phải làm vậy. Muốn hủy tất cả chứng cứ trên đảo trong thời gian ngắn, không thể trông chờ khả năng của con người được, tôi chọn cách đơn giản nhất, cũng là thứ tôi muốn thử trước tiên - thay đổi khí hậu tự nhiên, ý tôi là bão mạnh.

Tôi làm được rồi, cảm giác rất tuyệt, vô cùng tuyệt. Thần thánh cũng chỉ đến vậy mà thôi, tôi nghĩ thế.

Tôi học được cách sử dụng sức mạnh của mình rồi. Giờ tôi chính là thần được ông trời ưu ái.

Buổi sáng đầu tiên sau khi đêm Chúa chọn kết thúc, mặt trời lên, tất cả xác sống trên đảo đều biến mất, chỉ còn lại mấy chục xác chết nằm rải rác trên mặt đất. Trong số đó có người cùng tới đây với tôi, cũng có người tôi chưa từng gặp. Chắc hẳn những người tôi chưa từng gặp là những kẻ đáng thương bị gã một tay giết trên đảo hai năm trước, hoặc cũng có thể không phải hắn giết, mà là cuộc tàn sát điên cuồng khác.

Sao cũng được, không quan trọng với tôi.

Theo lời gã lạ mặt, tôi dễ dàng tìm được thuyền hắn lái tới: một chiếc tàu cao tốc. Tôi chật vật lái tàu rời khỏi hòn đảo nhỏ, không ngừng cầu nguyện: hy vọng đây không phải giấc mơ. Tôi chỉ sợ sẽ tỉnh lại sau cơn hỗn loạn, phát hiện mình vẫn ở trong cái hang ẩm ướt hoặc dưới một gốc cây nào đó. Nếu vậy, tôi sẽ phát điên mất.

Nhưng thực sự đây không phải giấc mơ. Tôi rời khỏi hòn đảo. Thực sự rời khỏi hòn đảo rồi.

Nhờ hệ thống định vị trên tàu, tôi tránh được mọi hòn đảo có người ở, lái thẳng tới bờ biển. Sau hai ngày bôn ba vất vả, tôi quay lại với xã hội loài người.

Tất cả đều giống trước kia, trừ thân phận của tôi.

Tôi không còn là nhân viên quèn của công ty nữa, cũng chẳng cần tìm việc làm. Tôi là người nắm giữ vận mệnh của mình. Trong thời gian điều trị vết thương, tôi thử học cách sử dụng sức mạnh để nắm giữ vận mệnh.

Ban đầu không đơn giản như tôi tưởng, dù có năng lực nắm giữ vận mệnh vẫn phải học một số kỹ thuật.

Việc đầu tiên tất nhiên là hủy tất cả chứng cứ trên hòn đảo đó. Sau vài lần thử, tôi đã thành công.

Với tư cách người có thể nắm giữ vận mệnh của mình, muốn làm được điều này không cần nghi thức phức tạp hay đọc thần chú khó hiểu gì, chỉ cần có ước muốn mãnh liệt là đủ. Nhưng đáng chú ý là ước muốn mãnh liệt phải tuân thủ một quy tắc nào đó mới được.

Ví dụ, tôi từng muốn mình vừa thức dậy đã ở London, Anh, nhưng dù ước muốn của tôi mãnh liệt thế nào cũng chẳng thể thực hiện được, bởi nó vượt quá quy luật vật lý của thế giới này. Còn nữa, những việc không liên quan đến bản thân cũng chẳng thể khống chế được, tôi từng thử muốn hai quốc gia khai chiến với nhau nhưng chẳng có gì xảy ra cả. Tuy tôi đã dùng hiệu ứng dây chuyền để giải thích chuyện này thực sự có liên quan tới mình, nhưng tôi nghĩ Sách Thiên Hồn còn lâu mới quan tâm đến phản ứng dây chuyền của thuyết động lực học... Cũng có nghĩa là, tôi chỉ có thể khống chế những chuyện tác động trực tiếp tới mình mà thôi.

Vậy đấy.

Phải thừa nhận năm đầu tiên tôi cực kỳ vui sướng. Ví dụ, tôi có thể dễ dàng trúng xổ số giải đặc biệt. Nhưng so với chuyện đó tôi thích tới sòng bạc lấy tiền hơn, đúng vậy, tôi không nói nhầm đâu, đi lấy tiền.

Lấy tiền bằng cờ bạc là cách cực kỳ hay ho, vừa không bị người ta nghi ngờ, cũng chẳng lộ thân phận, bởi không có bất cứ điểm đáng ngờ nào. Thế nên tôi nhanh chóng từ bỏ cách kiếm tiền bằng xổ số, chuyển sang “thắng” được rất nhiều tiền ở sòng bạc.

Một ngày một đêm đầu tiên, sự điềm tĩnh của tôi khiến sòng bạc nghĩ rằng họ đang đối mặt với một kẻ chơi bạc bịp - tên tôi chưa từng xuất hiện trong bất cứ danh sách khách sộp hay khách quý nào, tất nhiên là trước ngày hôm đó. Quan trọng hơn, biểu hiện của tôi quá bình tĩnh, số tiền cá cược trị giá lớn lướt qua những đầu ngón tay mà tôi vẫn thản nhiên như không, chẳng hề có bất cứ phản ứng nào. Người của sòng bạc thì không thể điều tra ra được lai lịch của tôi.

Sao họ biết được tất cả thắng thua tôi đã quyết định sẵn từ trước, lúc nào cũng thắng thì chán chết, tôi không muốn lấy được một số tiền lớn trong vài giờ đồng hồ ngắn ngủi rồi bỏ chạy. Hơn nữa nếu cứ thắng mãi, e rằng sẽ có ngày tôi bị tất cả các sòng bạc liệt vào danh sách đen, vậy tôi không thể đi “lấy tiền” được nữa. Vì thế những lúc vui vẻ, thậm chí tôi còn chạy tới một sòng bạc nào đó thua khoản tiền lớn, sau đó lịch thiệp nói “tiếc quá” rồi bỏ đi. Tất nhiên, tôi chỉ gửi tiền ở đó thôi, một thời gian sau tôi sẽ tới lấy, ngay trước mắt bọn họ.

Không ai nghi ngờ cả.

Cuộc sống chẳng chút lo nghĩ khiến tôi bắt đầu mơ tưởng thứ khác: danh dự và tiếng tăm. Có điều tôi nhanh chóng từ bỏ ý nghĩ vô vị này, tôi lo lắng sau khi trở thành người của công chúng, tôi sẽ vô tình để lộ điều gì đó. Bạn biết ý tôi mà.

Có thể nói thế này sẽ khiến người ta thấy rất kỳ lạ, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ Trương Lam, tuy tôi không hề thiếu đàn bà.

Điều này rất kỳ lạ. Tôi nghĩ, có lẽ vì tôi luôn thấy cô độc.

Một năm trôi qua rất nhanh, tôi để ý thấy một vấn đề nho nhỏ. Từ sau khi rời khỏi đảo, tôi không nằm mơ nữa, một lần cũng không, dù là ác mộng.

Một năm sau, vấn đề xuất hiện, cũng chính lúc đó tôi nhớ tới lời Lý Vĩ Húc từng nói: Có lẽ đó là một lời nguyền.

Một đêm nọ, vì khát nước nên tôi tỉnh dậy, phát hiện vô số người chết đứng trước giường mình.

Chúng lặng lẽ nhìn tôi. Tôi sợ gần chết, không phải vì chúng là người chết, mà vì tôi từng thấy chúng - đó đều là những cái xác sống từng lang thang trên đảo vào đêm Chúa chọn... trong đó có Hoàng Hải, Mã Tiểu Điền, Trương Chiêu Huy, Dương Phàm, La Chiêm, Trần Bình, và cả gã một tay.

Tiếng thét xé gan xé ruột vang vọng cả biệt thự, tất cả vệ sĩ và người hầu đều bị đánh thức. Họ xông vào phòng tôi, bật đèn lên, tất cả những người chết đó biến mất, còn tôi như mất hết thần hồn, run rẩy co ro trên giường tới khi trời sáng.

Ban đầu tôi tưởng đó là giấc mơ hoặc ảo giác, vì mấy ngày sau tôi không còn nhìn thấy cảnh tượng đáng sợ khiến người ta phát điên nữa.

Nhưng tôi đã nhầm.

Lần thứ hai là ở một tụ điểm giải trí náo nhiệt. Đúng lúc đang uể oải ngồi uống rượu trên ghế sô pha, tôi nhìn thấy trong đám đông nhộn nhạo dưới sàn nhảy, ở nơi ánh đèn không chiếu tới, những người chết đó đứng trong đám đông đang điên cuồng nhảy nhót, chúng lặng lẽ nhìn tôi, không động đậy, cũng chẳng có bất cứ cử chỉ gì, chỉ im lặng đứng tại chỗ.

Ngoài tôi ra, không ai nhìn thấy.

Tôi ý thức được có lẽ ảo ảnh như địa ngục này sẽ theo tôi suốt đời.

Từ đó trở đi, tôi không bao giờ tắt đèn khi ngủ nữa, thậm chí còn lắp đèn dưới gầm giường, bởi chỉ cần màn đêm buông xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ, trên bãi cỏ, trên bờ biển, giữa rừng cây, ở tất cả những nơi tăm tối của biệt thự, chúng đều xuất hiện và lặng lẽ nhìn tôi.

Mỗi đêm.

Điều này gần như khiến tôi phát điên! Tôi từng nghĩ đến chuyện trở thành người được Chúa chọn lần nữa rồi hủy cuốn sách đi, kết thúc cơn ác mộng không phải là ác mộng này. Nhưng tôi không thể vứt bỏ quyền nắm giữ vận mệnh, nó khiến người ta bị nghiện, chẳng dừng lại được. Hơn nữa tôi biết rất rõ mình không thể khống chế được quá trình Chúa chọn, tôi đã nhìn thấy kết cuộc của gã một tay, tôi sợ mình sẽ đi vào vết xe đổ của hắn.

Cuối cùng tôi đã hiểu được tâm trạng của hắn, ngoài giằng xé còn sợ hãi, bất an.

Mấy năm ấy đều trôi qua như vậy.

Có lẽ đến một ngày tôi sẽ làm việc hắn từng làm, dùng một nghìn linh hồn hiến tế để trở thành người được Chúa chọn lần nữa, có lẽ vậy.

Nhưng không phải bây giờ.

Tôi chưa từng ngừng thu thập các ghi chép và tư liệu về Sách Thiên Hồn Sách Khải Huyền Hắc Ám khác, luôn luôn tìm kiếm. Cách đây không lâu, nhờ đầu tư, tôi quen một người nghiên cứu rất sâu về lịch sử châu Âu và các nghi thức tôn giáo bí mật, ông ấy đã nói với tôi một vài chuyện thú vị, bao gồm cả cuộc thập tự chinh lần thứ tư và sự tồn tại của Sách Khải Huyền Hắc Ám. Ông ấy mời tôi tới nhà làm khách, nói đến chủ đề này, ông ấy cho tôi biết một cái tên.

“Julian Otathizer Gort.” ông ấy nói.

“Hả?” Tôi chau mày: “Ý ông người tên Gort này chính là người đầu tiên sở hữu Sách Khải Huyền Hắc Ám?”

“Đúng vậy, tôi đã tra cứu rất nhiều tư liệu, phát hiện một số ghi chép thú vị.”

“Nó viết gì?”

“Ông ta từng dẫn đầu một đội quân công phá Constantinopolis.”

“Byzantine?”

“Đúng vậy.” Ông ấy gật đầu: “Còn có một số tin đồn nói rằng trước đó ông ta đã dẫn theo một số tâm phúc đột nhập vào Constantinopolis, bái kiến thầy giáo cũ của mình, và có được một sức mạnh thần bí. Chính nhờ sức mạnh thần bí này, ông ta mới có thể công phá Constantinopolis vào rạng sáng ngày 19 tháng 7 năm 1203.”

“Sức mạnh của bóng tối... nghe rất giống phim ma thuật.” Tôi mỉm cười cầm cốc lên uống một ngụm trà, trong đầu nghĩ tới mấy trang giấy photo mình vô tình giữ lại trước khi trở thành người được Chúa chọn.

“Không, không, không phải tôi đang kể chuyện cho anh nghe đâu, tôi nói thật đấy, mấy năm trước...” Ông ấy dừng lại, nhìn quanh rồi khẽ nghiêng người lại gần tôi, động tác này khiến tôi buồn cười, chúng tôi đang ngồi trong căn phòng khách rộng rãi, ở đây ngoài hai chúng tôi ra chẳng còn người nào khác. “Mấy năm trước, tôi mua được một cuốn sách, một cuốn sách da dê.”

“Ông... đợi chút, ông định bảo với tôi là ông tìm được Sách Khải Huyền Hắc Ám đấy à?” Tôi giấu đi sự tò mò và chấn động mãnh liệt, bình thản đặt cốc trà xuống.

“Anh không tin à?”

“Ừm...” Tôi nhún vai: “Tôi tin ông mua được một cuốn sách cổ, nhưng còn truyền thuyết đó thì...”

Ông ấy sờ cằm suy nghĩ: “Truyền thuyết đó... thôi được, tôi thừa nhận, đúng là có rất nhiều thứ bị đồn thổi quá thần bí nên trở thành truyền thuyết, nhưng tôi cảm thấy những truyền thuyết đó cũng có cái lý của nó.”

“Ông nói xem nào.” Tôi thoải mái tựa người vào lưng ghế, hai tay bắt chéo, bình tĩnh nhìn ông ấy.

“Người tên Julian Otathizer Gort đó lúc đầu chỉ là một kị sĩ bình thường, trước đó không hề có gì đặc biệt. Nhưng sau trận chiến ở Constantinopolis, ông ta bắt đầu phất lên, còn được ban tước vị rất cao, chỉ trong vài năm ngắn ngủi...”

“Cũng chẳng có gì bất thường cả. Đầu tiên, tên ông ta đã cho thấy ông ta không phải kẻ tầm thường, ông ta có tên, còn là một cái tên chính thống: tên, tên đệm, họ. Ở châu Âu trước thời trung cổ, rất nhiều dân thường không có tên. Nên ông ta phất lên cũng chẳng có gì khó hiểu.”

“Anh nói đúng, nhưng chuyện này không đơn giản vậy đâu. Nghe nói khi Constantinopolis bị bao vây, ông ta từng đột nhập vào thành bái kiến thầy giáo của mình, đêm ấy có người nhìn thấy người đã chết lang thang trong thành. Quan trọng nhất là sau đó cả nhà thầy giáo ông ta đều chết thảm, bị người ta giết chết.”

“Ừm... có điều, nếu một kị sĩ vô danh dẫn theo đội quân của mình công chiếm được thành Constantinopolis nghìn năm không thể công phá, vậy thì sau đó ông ta được ban tước vị, trở nên giàu có cũng chẳng có gì vô lý, kể cả trong một thời gian ngắn cũng không có gì lạ cả. Còn chuyện đột nhập... ông chắc chắn chuyện này đã được ghi chép trong sách sử chính thống chứ? Ý tôi là bộ phim xác sống từ tám trăm năm trước.”

“Sao ghi chép trong sách sử chính thống được...”

“Thế còn gì để nói nữa đâu.”

“Không, anh không hiểu ý tôi, ý tôi là kết hợp tư liệu và các tin đồn với nhau thì sẽ có một truyền thuyết lớn hơn...”

Tôi không kìm được phá lên cười.

Bản thân ông ấy cũng cười cười, xòe hai tay ra: “Thôi được, tôi nói nghe hơi buồn cười... nhưng dù Sách Khải Huyền Hắc Ám có sức mạnh đặc biệt hay không, nó thực sự tồn tại.”

“Ở đây, ngay bây giờ ư?” Tôi lau khóe mắt, từ từ ngừng cười, hỏi ông ấy.

“Đúng, anh muốn xem không?”

“Tất nhiên rồi!”

“Được, anh chờ chút.” Nói rồi ông ấy đứng dậy vào thư phòng.

Nhìn theo bóng ông ấy, tôi vội lau mồ hôi trên tay, trong lòng đầy ngờ vực. Lẽ nào... lẽ nào Sách Khải Huyền Hắc Ám là một bộ sách, đúng như gã một tay nói? Thứ có sức mạnh nằm ngoài sức mạnh con người đó không chỉ có một cuốn thật sao?

Lát sau ông ấy quay lại, bê ra một cái hộp gỗ tinh xảo.

“Ông để nó...” Tôi nhìn cái hộp gỗ vẻ đùa cợt.

“Ừ, đặt riêng cho nó một cái hộp.” Nói rồi ông ấy trịnh trọng ngồi xuống, đặt cái hộp lên đầu gối rồi mở ra.

Tôi tò mò nhìn vào trong hộp. Giây lát sau, ông ấy lấy ra một cuốn sách. Đó là cuốn sách bìa da màu xám. Ngoài màu sắc ra, trông nó giống hệt Sách Thiên Hồn trong tay tôi.

“Chính là nó.”

“Nó đây á? Nhưng tên nó viết ở đâu?”

“Ừm...” Ông ấy nhún vai: “Nghe nói hình dạng của nó thế này.”

“... Vậy... sao ông biết... chính là nó?”

“Tôi cũng không chắc chắn lắm, chỉ cảm thấy là nó... kể ra có thể anh sẽ... Thôi, coi như tôi nói đùa đi. Nghe nói, người nắm giữ cuốn Sách Khải Huyền Hắc Ám này sẽ có thể khống chế linh hồn người khác.”

“Khống chế linh hồn?” Tôi suýt buột miệng: Không phải nắm giữ vận mệnh của mình sao?

“Ừ, khống chế linh hồn người khác. Thực ra lúc đầu tôi cũng nghi ngờ đây là hàng dỏm, vì Sách Khải Huyền Hắc Ám trong ghi chép bìa da màu đen, thấy bảo phải hiến tế một nghìn linh hồn gì đó nữa. Nhưng tôi đã tra cứu được một số tư liệu khá đáng tin cậy, nghe nói Sách Khải Huyền Hắc Ám không phải màu đen, mà có đủ các màu khác nhau... Về điểm này tôi vẫn chưa hiểu, chắc đổi qua đổi lại chăng? Có thể.”

“Nó đã từng đổi màu chưa?”

“Chưa.”

“... Thôi được, thế bên trong viết gì?”

“À, cái này tôi cũng không biết...” Ông ấy gãi đầu: “Tôi không mở cuốn sách này ra được, chắc do quá lâu đời nên giấy da dê dính hết vào nhau rồi.”

“Hả? Vậy... ông đã dùng máy quét quét thử chưa?”

“Thử rồi, hình như có chữ viết nhưng rất mờ. Quét mấy lần đều vậy... tôi sẽ thử dùng hóa chất chuyên dụng để giải quyết vấn đề này.”

“Ông... nhưng, ít nhất nó là sách cổ... ừm, sách cổ to bằng cục gạch...”

“Ừ, đúng vậy, coi như sưu tầm gạch cổ.”

Chúng tôi nhìn nhau rồi phá lên cười.

Cười xong ông ấy hỏi tôi: “Anh có tin không?”

“Tin cái gì? Khống chế linh hồn người khác á?”

“Phải.”

Tôi nhìn ra cửa sổ suy nghĩ rồi đáp: “Chuyện này... tôi không biết, nhưng làm thế nào mới khống chế được linh hồn người khác nhỉ?”

“Thực ra không khó.” Ông ấy nhìn tôi như đang cười.

“Không khó?” Tôi che giấu sự kinh ngạc, dùng một mẹo nhỏ - lặp lại từ cuối cùng ông ấy nói để dẫn dụ ông ấy nói tiếp.

“Đúng vậy, không khó.” Ông ấy không hề mắc lừa, tiếp tục mỉm cười nhìn tôi.

“Ừm, sao tôi lại cảm thấy rất khó nhỉ?”

“Không, thực sự không khó. Thử nghĩ xem, con người là gì?”

“... Đây hình như là đề tài triết học.”

“Sao lại thế? Câu hỏi này thực sự không phức tạp thế đâu.” Nói rồi ông ấy tiện tay cầm một cuốn sổ trên bàn nước bên cạnh lên, mở một trang có kẹp bookmark rồi đọc tôi nghe: “Cấu thành cơ thể người cần hơn tám mươi loại nguyên tố, hydro, carbon, oxy, nitơ, lưu huỳnh, phốt pho, natri, kali, canxi, magiê, clo, sắt, kẽm, florua... Tất nhiên, có những nguyên tố là nguyên tố siêu vi lượng, có những nguyên tố thì cần nhiều hơn. Trong đó đa số các nguyên tố chúng ta đều có thể dễ dàng mua được...”

“Khoan đã, những thứ ông nói đều là nguyên tố cấu thành, nếu ông hỏi ‘con người là gì’ để chỉ cái này...”

“Tôi hiểu.” Ông ấy ngắt lời tôi: “Anh muốn nói dù chất đống những nguyên tố này vào một chỗ cũng không thể tạo nên một con người đúng không? Đây chính là cốt lõi, có một vấn đề rất rõ ràng: thiếu linh hồn. Nhưng linh hồn là gì? Linh hồn có thực sự tồn tại không? Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó, không hề phức tạp đâu, để tôi nói anh biết. Linh hồn bị con người cho là rất phức tạp, thực tế lại vô cùng đơn giản, chúng ta chỉ là động vật ký ức mà thôi. Mọi thứ chúng ta có đều là các ký ức tích tụ mà thành, thứ ta nhìn thấy, nghe thấy, tiếp xúc trong quá khứ, tất cả được chúng ta ghi nhớ, trở thành những đoạn ký ức. Nên chúng ta có tính cách, có phán đoán của mình. Thực ra, con người chỉ là một thiết bị chứa ký ức mà thôi.”

“Ừm... rất có lý. Nhưng chuyện này và việc khống chế linh hồn người khác... Hả? Ý ông là...”

“Đúng vậy, mấu chốt nằm ở ký ức.”

“Ông muốn nói khống chế được ký ức của người khác là có thể khống chế được linh hồn anh ta?”

“Không phải vậy sao?” Ông ấy thoải mái tựa lưng ghế, nhìn tôi đầy ẩn ý.

“Ừm... có thể... chắc vậy? Nhưng làm thế nào để tùy ý sắp xếp ký ức trong đầu người khác đây? Những thứ đó vô hình mà.”

“Có thể cuốn sách này làm được.”

“À, cuốn sách này...” Để che giấu sự ngạc nhiên trong lòng, tôi cười khan. Nhưng tôi thấy ông ấy không hề cười.

Người đàn ông trước mặt đang nhìn tôi với vẻ bình tĩnh, sau đó thong thả lấy tẩu thuốc ra, gắn lưới lọc, cẩn thận nhúm một ít sợi thuốc lá, nhẹ nhàng nén chặt sợi thuốc lá vào trong tẩu, rải lớp thuốc lá thứ hai và thứ ba, nén chặt, chậm rãi dùng diêm châm thuốc, hít sâu một hơi. Mùi cỏ thơm lẫn trong sợi thuốc lá từ từ lan tỏa trong không khí.

Tôi cẩn thận dùng đuôi mắt nhìn tất cả, hờ hững uống từng ngụm trà.

“Anh biết không? Ký ức chưa chắc đã là thật.” Ông ấy lấy tẩu thuốc trên miệng xuống.

Tôi không nói gì, chỉ mỉm cười, nhưng trong lòng lại trả lời ông ấy đầy khinh miệt: “Tất nhiên tôi biết! Ông là đồ khốn nạn! Những việc tôi đã trải qua ông còn chẳng thể tưởng tượng nổi ấy chứ!”

“Giả sử...” Hình như ông ấy không hề để ý đến thái độ của tôi, ông ấy quay mặt ra cửa sổ, nói tiếp như tự nhủ với chính mình: “Giả sử tôi đã nắm được cách thao túng linh hồn người khác thì sao? Hơn nữa tôi còn đang thử với anh, vậy thì tất cả ký ức của anh đều không phải là thật, đúng không? Nói cách khác, linh hồn của anh đã bị tôi khống chế.”

Tôi ngẩng lên nhìn ông ấy: “Chuyện cười này chẳng buồn cười chút nào.”

Ông ấy quay lại nhìn tôi: “Được thôi, vậy tôi không mang chuyện này ra đùa nữa. Tôi sẽ đổi cách nói khác, giả sử có một người, anh ta phân liệt nhân cách, tạo nên một nhân cách khác, nhưng nhân cách bị tạo ra đó không hề biết mình được tạo ra, anh ta tưởng ký ức trong não mình đều là thật. Rồi nhân cách bị phân liệt ra này lại phân liệt lần nữa, tạo nên một nhân cách mới, vậy tất cả sẽ trở nên vô cùng hỗn loạn, đúng không?”

Tôi cười cười: “Ông đang nói gì vậy?”

“Tôi chỉ đang nói chơi thôi, có điều tôi rất tò mò, nếu tất cả những điều tôi nói đều là thật, ví dụ anh chính là nhân cách bị phân liệt ra nhưng lại không hề biết tất cả những chuyện này, anh sẽ làm thế nào?”

Tôi giữ nụ cười trên mặt, nghịch nghịch cái nhẫn trên ngón tay, ngẫm nghĩ rồi nói: “Tôi sẽ nghĩ cách tìm hiểu rõ chân tướng.”

“Chân tướng...” Ông ấy lẩm bẩm mấy câu như tự nói một mình rồi sờ vào cuốn sách bìa da màu xám trên đầu gối, không ngẩng lên mà hỏi tôi: “Anh biết cái tên thực sự của cuốn sách này là gì không?”

“Sao?” Tôi không khỏi ngẩn người: “Cái tên thực sự?”

Ông ấy gật đầu: “Vạn vật đều có cái tên thực sự của nó, chỉ khi anh nói ra cái tên thực sự của nó, anh mới có thể sai khiến nó, cuốn sách này cũng vậy.”

“Ông biết à?” Tôi kiềm chế cảm xúc của mình.

“Cuốn này trong bộ Sách Khải Huyền Hắc Ám tên là...” Ông ấy hơi ngừng lại giây lát: “Sách Nhiếp Hồn.”

“Ồ... thế à?” Tôi hoảng sợ nhìn về phía đó, cái bìa da màu xám không còn im lìm như chết nữa mà hiện ra trạng thái chuyển động, như thể có thứ gì đó đang từ từ di chuyển dưới đầm nước xám xịt.

Một cơn choáng váng khó kìm nén nổi cùng cảm giác nghẹt thở ập về phía tôi, tôi ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng trước mắt tôi hoàn toàn u tối.

5e HẾT

« Lùi
Tiến »