Thiên Hồn

Lượt đọc: 445 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương hai
Ấn than thở

Tôi thận trọng ngồi cạnh cửa hang lắng nghe, sau khi chắc chắn không có bất cứ tiếng động khác thường nào, tôi mới vạch khóm cây bụi um tùm, chui ra khỏi hang.

Trời đã sáng lắm rồi.

Tôi nheo mắt làm quen với ánh sáng chói mắt, quan sát xung quanh.

Cái hang chúng tôi trú chân còn cách biển một đoạn tương đối xa, không gần như tôi nghĩ. Có thể vì đêm qua trời quá tối, lại thêm tiếng sóng biển ì ầm khiến tôi có ảo giác cái hang này nằm cạnh biển. Tiếng sóng biển ban ngày nghe lớn hơn ban đêm rất nhiều, tôi đã bị âm thanh đó đánh thức. Sau khi thức dậy tôi phát hiện Trương Lam không có ở bên cạnh, bởi vậy tôi mới thận trọng như lúc nãy.

“Dậy rồi à?” Tiếng nói vọng tới từ phía sau.

Tôi quay đầu lại, thấy Trương Lam đang yên lặng ngồi trên một đống đá ngầm màu đen, nhìn tôi như đang cười.

“Ờ... tốt rồi, sao em lại ra đây một mình?”

“Ngủ đủ rồi mà, cuối cùng em cũng được ngủ đủ giấc. Mấy hôm nay em phải thức đến mức sắp phát điên rồi.” Cô ấy nhanh nhẹn nhảy xuống.

Tôi cố gắng nói với cô ấy bằng giọng điệu nghiêm trọng: Ban đêm bên ngoài hang có tiếng bước chân, tốt nhất cô ấy không nên hành động một mình.

Trương Lam hơi ngẩn người, sau đó cau mày như nghĩ ngợi điều gì: “Anh chắc chứ?” Không đợi tôi nhấn mạnh lần nữa, cô ấy gật gật đầu rồi bảo: “Em biết rồi.” Nói xong quay người chui vào hang. Ngay sau đó, bên trong vọng ra giọng nói ồm ồm do ở nơi không gian hẹp: “Chu Khởi Dương, anh vào đây chia đồ ăn đi, chúng ta không thể đeo cái ba lô to tướng này cả ngày được.”

Mượn ánh sáng yếu ớt chiếu từ bên ngoài vào, phân chia đồ ăn mấy ngày tới xong, tôi mới phát hiện lượng đồ ăn mỗi ngày không dư dả chút nào: chỉ có ít nước và bánh mì, thứ duy nhất cung cấp được nhiệt lượng là thịt hộp, còn hoa quả, rau củ hoàn toàn không có - những thứ đó quá nặng. Tôi ngẩng lên áy náy nhìn Trương Lam, nhưng cô ấy có vẻ chẳng hề bận tâm.

“Không sao, trong thời gian ngắn không ăn hoa quả, rau củ cũng chẳng có vấn đề gì lớn, nhiệt lượng vẫn là quan trọng nhất... xúc xích và thịt hộp tạm đủ... cứ vậy đi, nếu thực sự không ổn thì trên đảo vẫn có một số thứ ăn được.”

“Hả? Thứ gì cơ?” Câu nói của cô ấy mang lại niềm vui bất ngờ cho tôi.

Trương Lam không trả lời, chỉ cười cười rồi kéo ba lô của mình bò ra ngoài: “Đi, tới nhà thờ, chắc đã có người đến tìm manh mối từ lâu rồi. Mà có khi lại thêm người chết rồi cũng chưa biết chừng.”

Ngữ khí thoải mái của cô ấy khi nói “thêm người chết rồi” khiến tôi cảm thấy sợ hãi, tôi ngẩn người mất mấy giây rồi mới vội vàng cầm ba lô của mình theo ra khỏi hang.

Cả rừng cây đều ướt nhẹp, như thể đêm qua có mưa. Sương mù mỏng manh lượn lờ giữa những cành cây, tất cả đều rất giống ảnh phong cảnh trên tạp chí du lịch, vô cùng xinh đẹp, mà không khí cũng rất trong lành.

Nếu lúc này trên hòn đảo chỉ có tôi và vợ chưa cưới, không có không khí kỳ quái, không ngủ trong hang khiến toàn thân đau nhức, nơi này sẽ tương đối ổn, dù sao tôi cũng lớn lên ở thành phố, khu rừng bê tông xám xịt đó sao sánh được với ở đây. Tôi đoán nơi này không trở thành thắng cảnh du lịch vì bờ biển toàn đá ngầm, ít nhất tôi chẳng thấy bãi cát nào. Còn nữa, hòn đảo này quá xa đường bờ biển đại lục.

Xuyên qua rừng cây, Trương Lam nửa đùa nửa thật dặn tôi phải tiết kiệm nước uống, nếu không chỉ có thể uống nước đắng trong cái giếng kia, hoặc nhân lúc sáng sớm phải thu thập sương đọng trên lá cây, nói rồi cô ấy chỉ chỉ những cái cây lá rộng trong rừng.

Không biết tại sao tôi chẳng hề thấy buồn cười chút nào, ngược lại, tôi hơi bất an.

Một lúc sau, qua khe hở giữa những cái cây đã có thể nhìn thấy mái nhọn nhà thờ, tôi bất giác thở phào. Tuy nhà thờ không đồng nghĩa với an toàn, nhưng tòa kiến trúc ít nhiều cũng giúp tôi có cảm giác an toàn - dù đó chỉ là một đống đổ nát.

Ra khỏi rừng cây, xuyên qua làng chài, tôi ủ rũ phát hiện nơi này cũng ướt nhẹp. Trên các bụi cỏ, bụi cây um tùm đọng đầy sương, chúng liên tục cọ vào quần tôi, nhanh chóng thấm lẫn vào vải, để lại những vệt nước. Tôi vẩy vẩy cái quần càng lúc càng ẩm, phàn nàn với Trương Lam: “Buổi sáng bọn em có nhóm lửa không? Quần ướt hết rồi.” Nói xong bất lực nhìn những vệt nước càng lúc càng lớn dần, tạo nên cả mảng sẫm màu trên quần.

Cô ấy quay lại nhìn: “Sáng và tối đều nhóm lửa, nơi này quá ẩm ướt, chẳng ai chịu nổi.”

“Ờ, vậy còn được... thật đấy, quần anh ướt sũng rồi... Ơ? Sao thế?” Tôi thấy cô ấy đột nhiên dừng bước, cẩn thận quan sát gì đó cách tôi không xa.

“Bên kia có gì à?” Tôi nhìn về hướng cô ấy đang nhìn, ngoài một căn nhà đã sập từ lâu và lớp sương mỏng bao trùm, chẳng có gì khác.

“Suỵt!” Trương Lam không quay đầu lại, ra hiệu cho tôi đừng lên tiếng, rồi cau mày như đang phân biệt thứ gì, thận trọng tiến vài bước về phía đó.

Tôi hồi hộp đi theo cô ấy.

Một lúc sau, qua vai cô ấy tôi nhìn thấy La Chiêm.

Có vẻ ông ta đã bị thương, toàn thân rất bẩn, còn ngồi trong đống đổ nát với tư thế vô cùng kỳ quái: Hình như ông ta đang ôm một mảnh tường vỡ, ông ta ngồi dưới đất, tựa cằm lên mảnh tường vỡ, nhìn chúng tôi với một biểu cảm khác thường khó có thể tưởng tượng nổi. Kỳ lạ là ở nơi hơi lạnh thế này, đầu ông ta vẫn mướt mồ hôi, gọng kính cũng dính toàn mồ hôi.

“La Chiêm?” Trương Lam gọi một tiếng thăm dò, La Chiêm không trả lời, vẫn sững sờ nhìn chúng tôi, như đang phải chịu đựng nỗi sợ hãi nào đó.

“Chắc ông ta bị ốm?” Tôi thở phào.

Sau một đêm ở đây, nếu giờ trên đảo đột nhiên có con quái vật nhảy ra tôi thấy cũng bình thường, không khí nơi này rất quái lạ, lại còn có người chết... Quan trọng hơn hòn đảo này rất hoang vắng, dễ khiến người ta sinh ra đủ kiểu tưởng tượng kỳ quái.

Trương Lam nghi hoặc nhìn La Chiêm, không trả lời tôi. “Em đợi ở đây, anh qua xem thế nào.”

Chẳng đợi tôi cất bước, Trương Lam đã chộp lấy cánh tay tôi: “Đừng đi! Ông ta chết rồi...” Tôi giật mình, quay lại cẩn thận nhìn La Chiêm đang “ngồi” cách đó không xa.

Cuối cùng tôi cũng nhìn rõ. Những thứ trên mặt, trên kính La Chiêm không phải mồ hôi, mà là sương sớm. Chắc ông ta đã chết lâu lắm rồi.

Lúc này, một con bọ không rõ danh tính thò đầu ra, từ từ bò ra khỏi lỗ mũi La Chiêm.

“Một con ngựa khác đi ra, đỏ như lửa, người cưỡi ngựa nhận được quyền cất hòa bình khỏi mặt đất, để cho người ta giết nhau, người ấy được ban một thanh gươm lớn...”

Sách Khải Huyền

Ẩn giấu

Dù đứng rất gần đống lửa, dù có thể cảm nhận được hơi ấm của ngọn lửa nhanh chóng lấy đi nước thấm trong vải, tôi vẫn chẳng thể khống chế cơn run rẩy toàn thân, cái xác La Chiêm như vẫn ở trước mắt tôi, gương mặt đọng đầy sương, ánh mắt trống rỗng và đờ đẫn lúc ẩn lúc hiện theo ánh lửa nhảy nhót... Dạ dày tôi cuộn trào hơi nóng, tôi cố hết sức kìm nén để không nôn, nhưng cơn đau bỏng rát vẫn lưu lại rất lâu nơi cổ họng.

Khi cơn đau như kim châm dần biến mất, tôi ngẩng lên thấy Trương Lam đang nhìn tôi quan tâm. Sắc mặt tôi chắc rất khó coi, vì vẻ mặt cô ấy có vẻ lo tôi sẽ mất thăng bằng mà đâm đầu vào đống lửa. Còn những người khác đứng cạnh đống lửa thì hoàn toàn chẳng hề quan tâm đến tôi, chỉ chăm chú nhìn ngọn lửa nhảy múa không theo quy luật nào với vẻ mặt đầy lo âu.

“Có lẽ La Chiêm chết trước nửa đêm...” Tôi nghe thấy giọng mình run rẩy phá vỡ sự im lặng.

Không ai hứng thú với đề tài này, chỉ có Hoàng Hải lạnh lùng liếc tôi một cái rồi chậm rãi nói: “Bọn tôi thấy rồi.”

Chẳng đợi tôi thể hiện thái độ trước sự lãnh đạm của họ, gã béo để râu quai nón, người toàn mỡ màng tiếp lời bằng giọng khinh bỉ: “Anh nên quan tâm đến bản thân mình đi thì hơn! Lý Hiểu Lượng mất tích rồi, thuyền cũng mất rồi.”

“Hả? Thuyền á?” Tin tức này khiến đầu óc tôi rối như tơ vò, tiếng ù ù càng lúc càng lớn vang bên tai tôi, cảm giác buồn nôn dữ dội lại ộc lên, tôi sắp không chịu được nữa rồi.

“Cái gì... mất rồi...” Không phải tôi không nghe rõ, mà là chẳng dám tin vào tai mình.

“... Thuyền mất rồi... chúng ta bị nhốt ở đây rồi...” Giọng Trương Chiêu Huy tuyệt vọng loáng thoáng trong tiếng ầm ầm bên tai tôi.

Câu nói này giống như cái búa sắt khổng lồ đập mạnh vào người tôi, quật ngã tôi hoàn toàn. Khoảnh khắc đó, bụng tôi như bị nhét một cái máy trộn vào bên trong, tất cả dạ dày, ruột non, ruột già đều điên cuồng co giật, cuộn trào.

Tôi quay đi, loạng choạng ra một góc chính điện nôn thốc nôn tháo.

Trong hơn ba mươi năm cuộc đời, tôi chưa từng nhìn thấy xác người chết ở khoảng cách gần như vậy, cũng chẳng biết thế nào là nguy hiểm đến tính mạng, thậm chí còn chưa từng thực sự thấy sợ hãi. Vậy mà chỉ trong vòng hai mươi tiếng đồng hồ ngắn ngủi vừa qua, tất cả mọi thứ nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi đều đã xảy ra. Người hôm qua vẫn còn sống hôm nay đã biến thành cái xác lạnh lẽo không chút sinh khí, mặc cho những con dòi con bọ tham lam cắn xé, nhai nuốt, ở ngay bên cạnh tôi, ngay trước mắt tôi. Đây không phải trò chơi giết người, cũng không phải phim kinh dị, càng chẳng phải tiểu thuyết trinh thám án mạng. Đây là cơn ác mộng vượt quá khả năng chịu đựng của tôi, nhưng đáng sợ là: Cơn ác mộng này có thật, tôi không biết mình nên làm thế nào.

Đối mặt với những phiền não trong cuộc sống, kinh nghiệm của cá nhân tôi là tránh né, đó là lựa chọn tốt nhất. Tôi tin ai cũng vậy, đều làm như thế cả. Chúng ta tránh né nguy hiểm, chúng ta duy trì sự cân bằng giả tạo, chúng ta ngụy trang bản thân, đồng thời chúng ta chấp nhận dáng vẻ sau khi ngụy trang của người khác. Dẫu sao quy tắc đó cũng mang lại lợi ích rất lớn cho mỗi chúng ta, chúng ta được lợi từ đấy, nên chúng ta bảo vệ trạng thái thông thường đó, dù chúng ta biết rõ nó giả dối. Nhưng, ở đây, tất cả đều mất kiểm soát, chẳng ai còn bận tâm tới những thứ khách sáo giả tạo đó nữa, chẳng ai còn che giấu dục vọng của mình nữa, chỉ có sự điên cuồng và tham lam trần trụi, thậm chí vì một truyền thuyết chưa chắc chắn, vì một giấc mơ lặp lại liên tục vài ngày... Tôi biết, họ điên hết rồi.

Tôi muốn thoát khỏi đây.

Vì tôi chưa từng mơ giấc mơ kỳ quái đó, chưa nhận cái “khải thị” cổ quái đó, nên tôi cảm thấy mình có quyền rút lui - chiếc thuyền rời khỏi hòn đảo này là hy vọng của tôi, cũng là cây nến cuối cùng của tôi trong bóng tối.

Nhưng tôi không còn đường thoát nữa.

Sau khi nôn tất cả những thứ có thể nôn trong dạ dày ra, tôi bắt đầu nôn khan thành từng đợt xen kẽ.

Nước mũi thiêu đốt cổ họng và khoang mũi tôi, gần như khiến tôi nghẹt thở, nước mắt cũng liên tục chảy ra, tôi chẳng còn phân biệt được đó là dịch vị đang không ngừng cuộn lên trong dạ dày hay vì sợ hãi nữa.

Cả người tôi run lên bần bật.

Đột nhiên, một bàn tay vỗ lên lưng tôi theo nhịp điệu, cơn rung nhẹ nhàng giúp tôi dần bình tĩnh lại. Tôi thở hổn hển, từ từ đứng thẳng người dậy, quay đầu lại nhìn, là Trần Bình.

“Anh vẫn ổn chứ?”

Cổ họng đau đến mức không thể nói được gì, tôi chỉ cảm kích gật gật đầu. Trương Lam đứng không xa sau lưng Trần Bình, nhìn tôi chẳng nói một lời.

Chính lúc này tôi mới để ý đám người cạnh đống lửa hình như đang tranh luận chuyện gì. “... Có lẽ Lý Hiểu Lượng nhìn thấy kẻ giết người nên sợ quá chạy mất.” Mã Tiểu Điền ngậm thuốc lá, nhún vai, đeo cái ba lô cũ rách, hai tay đút túi quần nheo mắt liếc về phía tôi.

Gã béo mỡ màng sờ sờ gáy rồi hắng giọng: “Tôi cảm thấy Lý Hiểu Lượng là hung thủ! La Chiêm bị tấn công từ phía sau, anh không thấy chỗ thắt lưng phía sau của ông ta có một cái lỗ to tướng à? Giết người từ phía sau không mất quá nhiều sức lực đâu.”

“Ừ, có khả năng.” Hoàng Hải nghiêm mặt gật gật đầu. “Nhưng mọi người có để ý La Chiêm chết ở chính nơi anh ta bị hại không, không có vết máu kéo lê nào cả... Vậy hơi kỳ lạ. Thắt lưng có một cái lỗ to, về lý mà nói hung khí chắc chắn không nhỏ, có thể là một khúc cây nhọn và lớn, trong làng rất nhiều. Nhưng gần đó chẳng tìm thấy khúc cây nhọn dính máu nào, sau khi thấy cái xác tôi đã đảo một vòng quanh đó mà không thấy.”

“Cháu cũng cảm thấy không đơn giản như vậy.” Cậu bé bẽn lẽn có vẻ là học sinh cấp ba đẩy đẩy gọng kính, vẻ mặt nghiêm túc chỉ có trên lớp học. “Lúc đầu cháu cũng nghĩ Lý Hiểu Lượng giết La Chiêm. Vì chúng ta đều đã kiểm tra ba lô của La Chiêm, không thấy dấu vết bị lục lọi. Trên người La Chiêm cũng chẳng có dấu vết ẩu đả, vậy có thể loại trừ khả năng vì tranh cướp thứ đó mà lỡ tay giết người. Hơn nữa hành động tấn công từ phía sau, cháu cảm thấy khả năng giết người do thù hận rất lớn. Có điều tuy Lý Hiểu Lượng khá cay nghiệt, nói năng cũng khó chịu, nhưng tính cách cô ấy có vẻ không quá khích như vậy, đây là điểm cháu không hiểu... Còn nữa, chúng ta đều ở trên hòn đảo này, không ai nghe thấy tiếng kêu cứu đúng không? Về lý mà nói...”

“Đau đớn cực độ có thể khiến người bị hại không hét lên được.” Thấy tôi đã đỡ hơn, Trần Bình bèn quay lại bên đống lửa, vừa cởi áo khoác chống nước trên người ra vừa ngắt lời phân tích của cậu bé.

Cậu bé có vẻ là học sinh cấp ba ngẩn người, gật gật đầu như đang suy nghĩ điều gì: “Ra vậy...”

Lúc này Mã Tiểu Điền nghiêng đầu nhìn Trần Bình: “Quả nhiên bác sĩ vẫn chuyên nghiệp nhất! Bác sĩ các anh giết người có phải sẽ dễ dàng hơn không? Vì nằm lòng một số vị trí cơ quan chết người rồi nên giết người sẽ hiệu quả hơn, nhỉ?”

Trần Bình chỉ mỉm cười, không hề giải thích hay phản bác: “Tôi cảm thấy người đáng lo lắng là Lý Hiểu Lượng ấy, có phải vì nguy hiểm nên cô ta mới nấp đi, chuẩn bị chờ thời cơ hành động không? Cô ta ở trong tối, chúng ta ở ngoài sáng. Tuy cô ta chỉ là một cô gái nhưng mọi người đều thấy rồi, cô ta rất cứng rắn. Có thể đặt giả thuyết thế này: Nếu đúng là cô ta giết La Chiêm, đồng thời định tiếp tục giết người, trốn đi là lựa chọn không tồi. Nếu không phải cô ta giết người, nhưng cô ta nhìn thấy kẻ giết người, vậy thì nấp đi lại càng chẳng có gì đáng bàn cãi. Mà dù Lý Hiểu Lượng cho chúng ta biết ai là hung thủ, mọi người có định vì thế mà làm gì không?” Dừng lại giây lát anh ta nói tiếp: “Tôi thì không. Nên vấn đề sau khi Lý Hiểu Lượng trốn đi mới thực sự đáng lo lắng.”

“Chuyện này... hì hì.” Hoàng Hải sờ sờ cái đầu trọc, nhìn Trần Bình đầy ẩn ý sâu xa: “Chúng ta chỉ tới đây tìm đồ thôi... Có điều, nếu Lý Hiểu Lượng trốn đi, cô ta tìm đồ bằng cách nào?”

“Biết đâu muốn tìm được thứ đó phải thỏa mãn một số điều kiện thì sao?” Trần Bình cũng nhìn Hoàng Hải đầy ẩn ý.

Hoàng Hải cười nói: “Ví dụ?”

“Ví dụ tuy thứ đó trên đảo này nhưng không hề ở trong nhà thờ, ví dụ Lý Hiểu Lượng biết nhiều hơn bất cứ ai trong chúng ta, ví dụ hai người đã chết cũng biết rất nhiều.” Trần Bình vẫn giữ nụ cười trên khóe miệng.

Tôi nghĩ mỗi người có mặt ở đây dù ngu ngốc mấy cũng đều nghe ra những lời Hoàng Hải và Trần Bình nói với nhau chẳng đơn giản chút nào, chắc chắn họ biết một số chuyện người khác không biết.

Lúc này, một giọng nữ hơi run rẩy cắt ngang cuộc đối thoại thăm dò của họ: “Các anh không cảm thấy giờ tìm được thuyền quan trọng hơn à?” Tôi quay đầu lại, thấy Trương Chiêu Huy đang rất giống tôi lúc nãy, dù đã ôm chặt hai vai đứng cạnh đống lửa nhưng vẫn run lên bần bật.

Bầu trời phủ đầy mây đen, ánh mặt trời thỉnh thoảng chiếu lên mặt biển xanh xám, gió biển hình như còn mạnh hơn hôm qua. Cảnh sắc này khiến tôi rất khó chịu, những đám mây tông màu xám xịt giống hệt trong mơ - chính là giấc mơ tồi tệ tôi mơ trên đường tới đây. Mã Tiểu Điền đứng trên một tảng đá ngầm sát biển, khum hai tay trước mắt nhìn ra biển. Hoàng Hải hờ hững nhìn ngang ngó dọc cách anh ta không xa. Cậu bé có vẻ là học sinh cấp ba đang khẽ nói gì đó với Trần Bình. Còn Trương Chiêu Huy, hình như cô ta vẫn chưa thể làm cơ thể ấm lên, lúc nào cũng dùng hai tay quấn chặt quần áo trên người. Tôi không nhìn thấy gã béo mỡ màng đang ở đâu, ban đầu gã không muốn cùng mọi người đi dọc bờ biển tìm chiếc thuyền. Thế nên dù chúng tôi đã tìm dọc bờ biển gần hai tiếng đồng hồ, gã vẫn đang sờ lần sờ mò ở đâu đó phía sau.

“Thực ra tìm được hay không cũng chẳng có ý nghĩa gì.” Trương Lam nói với tôi như vậy. Ban đầu tôi không gặng hỏi câu nói đó nghĩa là thế nào, chẳng phải tôi không muốn biết, mà vì sáng nay khi tôi nôn thốc nôn tháo, sự lạnh lùng của cô ấy khiến tôi rất khó chịu, thậm chí tức giận, cô ấy còn chẳng quan tâm đến tôi nhiều bằng một người xa lạ. Hình như cô ấy cũng ý thức được sự lạnh nhạt với tôi có phần quá đáng nên từ lúc bắt đầu cuộc tìm kiếm mù quáng này, cô ấy không thực sự tham gia, chỉ yên lặng đi cạnh tôi. Nhưng những chuyện xảy ra sau đó thì rất kịch tính. Khi cả đoàn vừa tới bờ biển, Trương Lam lén cho tôi biết nguyên nhân không cần đi tìm thuyền. Sáng nay cô ấy đã ra bến thuyền, giấu chiếc thuyền tôi lái tới đi. Cũng có nghĩa là hai chúng tôi có thể rời khỏi đây bất cứ lúc nào.

Tin này khiến tôi vui mừng bất ngờ, quan trọng hơn tôi cho rằng cô ấy cũng có ý định rời khỏi nơi quỷ quái này. Tôi khẽ hỏi thuyền giấu ở đâu, cô ấy chỉ cười tinh quái, không trả lời. Tôi đoán cô ấy sợ tôi tự bỏ chạy, tất nhiên tôi sẽ không làm vậy, nhưng tôi cũng biết rõ, so với cô ấy, đúng là tôi hơi nhu nhược, nhát gan, quen trốn tránh.

“Phải tìm đến bao giờ? Nếu Lý Hiểu Lượng không chạy khỏi đây, lẽ nào cô ta giấu thuyền đi rồi?” Mã Tiểu Điền nhướng mày ca cẩm.

“Tôi nghĩ cô ta chưa đi đâu, vẫn còn ở đây, chỉ đang trốn thôi.” vẻ mặt Trần Bình điềm tĩnh và kiên quyết.

Cậu bé có vẻ là học sinh cấp ba quay lại nhìn Mã Tiểu Điền đứng trên tảng đá ngầm: “Cháu cũng nghĩ vậy.”

Hoàng Hải không bộc lộ cảm xúc gì, gật gật đầu bày tỏ mình đồng ý với Trần Bình.

“Nhưng cái thuyền chết tiệt kia đâu? Lẽ nào cô ta có thể tự kéo thuyền lên bờ giấu đi? Dù Lý Hiểu Lượng có là nữ thần sức mạnh vác thuyền chạy khắp nơi, cũng phải để lại dấu vết chứ? Mấy người nhất quyết muốn đi hết cái đảo này mới tin điều đó à?” Mã Tiểu Điền cao giọng.

Xem ra cái chết của La Chiêm đã khiến anh ta bị áp lực tinh thần không nhỏ.

“Các người đi tìm chiếc thuyền quỷ quái kia đi, tôi về tìm thứ đó đây, mặc mẹ Lý Hiểu Lượng có trốn hay không!” Gã béo mỡ màng không biết chui từ đâu ra, tự dưng chen vào một câu. Nói xong gã không bỏ đi ngay mà đút hai tay vào túi quần cúi đầu lẩm bẩm điều gì.

Không có bất cứ dấu hiệu báo trước nào, Trương Lam từ đầu chí cuối đều yên lặng bên cạnh tôi đột nhiên đi về phía Trương Chiêu Huy vẫn còn chưa hoàn hồn, khẽ nói gì đó bên tai cô ta. Trương Chiêu Huy sững người, ôm vai rùng mình một cái rồi quay lại nhìn tôi, sau đó nhìn thẳng Trần Bình và Hoàng Hải, hỏi: “Rốt cuộc các người biết những gì?”

Đếm ngược thời gian

“Hôm nay là ngày bao nhiêu?” Trần Bình ném ít củi vào đống lửa sắp tắt, hỏi chúng tôi mà chẳng hề quay đầu lại.

Tôi xem ngày trên đồng hồ đeo tay rồi bảo anh ta: “Ngày 30 tháng 6.” Hoàng Hải gật gật đầu: “Ừ, sắp đến rồi.”

“Rốt cuộc hai người đang nói gì vậy, tôi không hiểu.” Trương Chiêu Huy có vẻ rất bất ổn, sắc mặt xanh xao, ánh mắt thất thần, đôi môi gần như tái mét, đầu tóc cũng chẳng còn được chải gọn gàng mà để mặc cho gió biển thổi tung rối bời, mất hoàn toàn vẻ trau chuốt ngày hôm qua. Tôi cảm thấy cô ta đã suy sụp vì không thể chịu nổi áp lực tinh thần lớn như vậy. Trên đường quay lại nhà thờ, cô ta luôn ở trong tình trạng mất hết hồn vía, còn có vẻ nhạy cảm quá mức, đến tiếng cành cây gãy do bị giẫm lên cũng khiến cô ta run lẩy bẩy.

Trần Bình khẽ cười với cô ta, chậm rãi lấy một túi bánh quy trong ba lô ra, xé vỏ đưa cô ta.

Trương Chiêu Huy lắc lắc đầu.

Trần Bình không nhường nữa, rụt cánh tay cơ bắp lại, cầm bánh quy hỏi Hoàng Hải: “Anh nói hay tôi nói?”

Hoàng Hải nở nụ cười giả tạo quen thuộc: “Bác sĩ Trần nói đi, tôi đoán chúng ta biết gần giống nhau.”

“Ừm...” Trần Bình nghĩ ngợi, chăm chú nhìn đống lửa một lúc lâu rồi mới lên tiếng: “Vậy tôi không giấu giếm nữa, tôi nghĩ mọi người đều tới đây vì Sách Khải Huyền Hắc Ám. Có điều tôi nghĩ mọi người cũng chưa biết đủ nhiều về cuốn sách đó.”

“Rất nhiều tư liệu trên mạng đều không đáng tin.” Trương Lam nhìn Trần Bình chăm chăm.

“Đúng vậy.” Khóe miệng Trần Bình lộ ra nụ cười hơi kỳ lạ. “Nhưng tôi không thu thập tư liệu trên mạng mà từ một người. Tôi nghĩ anh Hoàng cũng vậy phải không?”

Hoàng Hải mỉm cười gật gật đầu.

“Còn người đó là ai, lát nữa nói sau, ta nói về Sách Khải Huyền Hắc Ám trước đi.”

Cậu bé có vẻ là học sinh cấp ba nhích lại gần, ánh mắt hiếu kỳ: “Nghe nói do một tà giáo bí mật viết.”

“Chuyện đó tôi chẳng rõ nhưng tôi không nghĩ nó do giáo phái bí mật viết. Thực tế có lẽ còn phức tạp hơn.” Trần Bình thọc tay vào mái tóc ngắn màu muối tiêu rậm rạp, vuốt mạnh về phía sau như đang cố gắng nhớ lại điều gì: “Chắc mọi người đều đã từng nghe nói về thập tự chinh. Đó là tên gọi chung của một loạt chiến dịch quân sự lấy danh nghĩa tôn giáo do Châu Âu phát động từ khoảng thế kỷ thứ mười một đến thế kỷ thứ mười ba sau Công nguyên. Cũng có người cho rằng thập tự chinh chính thống chỉ diễn ra sáu lần chứ không phải chín lần. Nhưng dù nói thế nào các cuộc đông chinh quy mô lớn lấy danh nghĩa tôn giáo đúng là có chín lần [2] .”

Mã Tiểu Điền ngừng châm thuốc, tò mò hỏi Trần Bình: “Anh cho rằng Sách Khải Huyền Hắc Ám có liên quan tới thập tự chinh?”

“Không phải tôi cho rằng mà tôi biết sự thật là như vậy. Giữa chúng có mối liên hệ rất lớn.” Trần Bình đặt bánh quy trong tay xuống, uống một ngụm nước rồi tiếp tục nói rất chậm: “Tất cả các cuộc thập tự chinh trải qua gần hai trăm năm, tổng động viên hơn hai triệu người tham chiến. Trước mỗi lần viễn chinh, Giáo hội đều ban cho các chiến sĩ tham chiến biểu tượng thập tự giá, đội quân của các chiến sĩ mang biểu tượng thập tự giá này được gọi là thập tự quân. Theo cách nói lúc đầu của Giáo hội, mục đích của thập tự chinh là bảo vệ tôn giáo. Còn các nhà sử học thì cho rằng mục đích chủ yếu của chiến tranh là chính trị, tôn giáo, xã hội và kinh tế, phát động các cuộc cướp bóc Tây Á... Những vấn đề này chắc mọi người có mặt ở đây đều không hứng thú, kể cả tôi cũng vậy. Nhưng lý do của các cuộc thập tự chinh tôi biết có chút khác biệt.”

“Ý chú là mục đích của các lần thập tự chinh đều vì cuốn sách đó ư?” Ánh mắt cậu bé có vẻ là học sinh cấp ba đầy nghi ngờ.

“Không phải lần nào cũng vậy mà là lần thứ tư.” Hoàng Hải đứng cạnh chen vào một câu.

“Lần thứ tư?” Hình như Trương Lam hơi ngạc nhiên: “Là lần công phá Thành Constantinopolis?”

“Đúng vậy, Đế quốc Byzantine.” Trần Bình cắn môi dưới, chớp chớp mắt.

Tôi hoàn toàn không có cơ hội xen vào câu chuyện của họ, tôi không biết gì về lịch sử Châu Âu, thậm chí tôi còn chẳng hiểu họ đang nói gì, nhưng Trương Lam có vẻ biết rất rõ, phải nói là vô cùng quen thuộc. Cô ấy chưa từng nói với tôi những chuyện này.

“Nếu biết một chút về lịch sử chắc cô đã nhận ra điểm đáng nghi.” Giọng điệu Hoàng Hải ít nhiều có chút khoe khoang: “Cuộc thập tự chinh lần thứ tư vốn tuyên bố là đi đánh Ai Cập, nghe nói giữa đường họ không đủ tiền trả cho người Venice để vượt biển nên mới chuyển sang tấn công Thành Zara [3] , nhưng mục đích cuối cùng của họ lại là Thành Constantinopolis của Đế quốc Byzantine. Vì ở đó có một thứ, nó mới là mục đích thực sự của cuộc thập tự chinh lần thứ tư. Bắt đầu từ đây Sách Khải Huyền Hắc Ám mới được biết đến. Trước đó số người biết tới sự tồn tại của nó chỉ đếm trên đầu ngón tay.”

Trần Bình gật đầu, tiếp lời: “Đúng vậy. Các kị sĩ tham gia cuộc thập tự chinh lần thứ tư không hề biết mục đích thực sự của chuyến viễn du này, nhưng thống lĩnh của họ quả thực vì Sách Khải Huyền Hắc Ám nên mới kéo quân tới Constantinopolis. Còn về người đã tạo ra Sách Khải Huyền Hắc Ám, không tra cứu được ghi chép nào rõ ràng, chỉ có một số truyền thuyết chắp vá và những ám chỉ che che đậy đậy. Quan điểm ‘nổi lên từ tà giáo’ có phần không chính xác. Vì thực tế cuốn sách đó không có nội dung, hoàn toàn trống trơn.”

“Trống trơn?” Tôi bày tỏ sự kinh ngạc.

“Ừ, đó là một cuốn da dê trống trơn.”

“Sao bảo cuốn sách đó có thể hoàn thành nguyện vọng mà?” Gã béo nãy giờ không chen được lời nào trợn mắt nhìn Trần Bình.

“Không, không phải là hoàn thành nguyện vọng, mà là thay đổi vận mệnh của người nắm giữ.” Trần Bình kiên nhẫn chữa lại lời gã ta: “Người có cuốn sách đó là người được Chúa chọn. Người được Chúa chọn phải in dấu tay mình lên một trang trong cuốn sách mới có thể thay đổi vận mệnh. Nhưng không phải cứ in bừa lên là được...”

“Vừa rồi hai người đều nói có người cho hai người biết, rốt cuộc đó là ai?” Trương Chiêu Huy ngắt lời.

Trần Bình và Hoàng Hải nhìn nhau, gần như đồng thanh đáp: “Người được Chúa chọn.”

Câu trả lời khiến tất cả những người có mặt đều chấn động, kể cả tôi. Chúng tôi đưa mắt nhìn nhau, không biết nên nói gì, nhưng tôi thấy trong ánh mắt họ đều sáng lóe lên. Đó là kiểu cảm xúc cực kỳ phức tạp: hy vọng, trông mong, kinh ngạc, và cả tham lam nữa.

Tôi thừa nhận một ngày trước tôi vẫn còn vô cùng hoài nghi chuyện này, nhưng giờ tôi đã bắt đầu có chút tin tưởng rồi.

“Người được Chúa chọn đó đã thay đổi vận mệnh của mình thật ư?” Mã Tiểu Điền phấn khích đổ người về phía trước nhìn Trần Bình.

“Anh ta đã chứng minh cho tôi thấy rồi.”

“Tôi cũng vậy” Hoàng Hải và Trần Bình lại nhìn nhau đầy ẩn ý lần nữa.

“Chứng minh như thế nào?” Gã béo không hề giấu giếm khát vọng và cả sự kích động trong giọng nói.

“Không còn quan trọng nữa, nhưng anh ta thực sự đã làm được.” Hoàng Hải sờ cái đầu trọc của mình, ngẩng mặt nhìn trần chính điện cũ kỹ đổ nát, thở dài, giống như đang thở dài vì một kỳ tích nào đó.

Tôi không biết người khác có để ý không, trong vòng nhiều nhất một giây, ánh mắt Trần Bình nhìn Hoàng Hải có vẻ vừa căm ghét vừa sợ hãi, chúng biến mất trong chớp mắt.

“Cuốn sách đó thì sao? Lẽ nào nó không ở trong tay anh ta?” Gã béo tiếp tục gặng hỏi vẻ nôn nóng sốt ruột.

“Nếu vẫn còn ở trong tay anh ta, tôi đã không cần tới cái nơi khỉ ho cò gáy này rồi... ừm... anh ta làm mất cuốn sách đó.” Dù Hoàng Hải đã vội vã bỏ qua nửa câu đầu, tôi vẫn nghe ra nửa câu sau của ông ta đang che giấu điều gì đó.

“Vậy, người được Chúa chọn mà các anh gặp đã trở thành người được Chúa chọn như thế nào? Anh ta lấy được thông tin từ đâu?” Trương Chiêu Huy hồ nghi hỏi Trần Bình, có vẻ cô ta không tin tưởng Hoàng Hải lắm.

“Người được Chúa chọn là người để lại dấu tay mình trên Sách Khải Huyền Hắc Ám. Còn anh ta có được bằng cách nào...” Nói rồi Trần Bình nhún nhún vai, tỏ vẻ mình không rõ.

“Tôi nhớ vừa rồi anh bảo không phải cứ in bừa dấu tay lên là được đúng không?” Mã Tiểu Điền nhắc lại câu hỏi bị Trương Chiêu Huy cắt ngang mấy phút trước.

“Đúng vậy.”

“Còn cần gì nữa? Một nghi thức nào đó à?”

“Ờm...” Nét mặt Trần Bình hiện lên vẻ đắn đo lưỡng lự, anh ta nhìn Hoàng Hải. Còn Hoàng Hải cúi đầu châm một điếu thuốc lá.

“Không phải là tế máu đấy chứ?” Trương Lam đột nhiên tiếp lời.

Tất cả mọi người đều dồn ánh nhìn về phía Trần Bình, chờ đợi hồi lâu, cuối cùng anh ta cũng lên tiếng: “Cần.”

Tuy chẳng ai tỏ ra ngạc nhiên trước câu trả lời của anh ta, nhưng không có nghĩa là mọi người đều bình tĩnh, mà hoàn toàn ngược lại, trong không khí từ từ ngưng tụ một loại khí dị thường, y như khoảnh khắc yên bình trước cơn bão lớn.

Mã Tiểu Điền nhìn mọi người rồi vứt đầu lọc thuốc lá trong tay đi: “Tế máu như thế nào?” Tôi bất an liếm liếm môi, nhìn Trương Lam, vẻ mặt cô ấy cực kỳ bình tĩnh, đúng như dự đoán của tôi.

“Anh nói rõ đi! Rốt cuộc là thế nào?” Trương Chiêu Huy hoàn toàn rơi vào trạng thái kích động điên cuồng vì suy sụp.

Mọi người một lần nữa im lặng dồn ánh nhìn về phía Trần Bình.

“Ừm... vừa rồi tôi có nói, muốn trở thành người được Chúa chọn phải in dấu tay mình lên Sách Khải Huyền Hắc Ám, thực tế phải chấm tay vào máu người khác rồi để lại dấu tay mình lên một trang trong sách, máu đó phải ấm nóng, lấy thẳng từ trái tim mới được.”

“Tôi phải rời khỏi đây ngay lập tức!” Trương Chiêu Huy gần như thét lên khiến mọi người đều giật mình.

Gã béo liếc nhìn cô ta đầy khinh miệt, bực bội nói: “Trước khi tìm được thuyền không ai có thể rời khỏi đây.”

Trương Chiêu Huy nhìn tất cả mọi người bằng ánh mắt cầu cứu rồi yếu ớt ngồi phịch xuống mặt đất ẩm ướt, khóc ri rỉ.

Cậu bé có vẻ là học sinh cấp ba căng thẳng nuốt nước bọt: “Nếu Lý Hiểu Lượng lấy được cuốn sách, cô ấy đã trở thành người được Chúa chọn rồi. Có thể cô ấy đã lén bỏ đi trong đêm. Cũng có nghĩa là chúng ta không có thuyền, bị nhốt ở đây rồi.”

“Không, chắc cô ta chưa đi đâu. Tôi nghĩ Lý Hiểu Lượng vẫn còn trên đảo dù cô ta có lấy được cuốn sách rồi.” Trần Bình nhìn cậu ta, vuốt vuốt trán.

Trương Lam chau mày hỏi: “Hình như anh rất chắc chắn điều này, tại sao?”

“Muốn trở thành người được Chúa chọn không phải cứ lấy Sách Khải Huyền Hắc Ám rồi in dấu tay lên là được, phải làm việc đó vào một ngày đặc biệt - ngày Chúa chọn. Vừa rồi tôi đã nói in dấu tay cần máu người khác mà, còn phải là máu nóng lấy từ trái tim nữa. Nên tôi nghĩ Lý Hiểu Lượng vẫn ở đây.”

“Cô ta có thể mang cuốn sách đi bỏ trốn rồi mới làm những việc cần làm...”

Trần Bình ngắt lời: “Chỉ còn vài ngày nữa, trong thời gian ngắn như vậy, cô tìm được nơi nào giết người dễ dàng hơn nơi này à?”

Cả chính điện lại chìm trong sự im lìm chết chóc.

Một lúc sau, cậu bé có vẻ là học sinh cấp ba ngẩng lên nhìn Trần Bình, hỏi: “Còn mấy ngày nữa là tới ngày Chúa chọn?”

“Mùng 2 tháng 7, không tính hôm nay thì vẫn còn hai ngày nữa.”

Chân tướng

Trần Bình chết rồi, chết ngay trước mặt tôi.

Thời khắc cái chết cận kề, ban đầu hơi thở anh ta gấp gáp hơn, sau đó hơi thở và nhịp tim yếu dần, cho tới khi hoàn toàn biến mất. Khoảnh khắc cuối cùng, đồng tử anh ta đột nhiên xám xịt, như thể thực sự có thứ gì đó rời khỏi cơ thể. Cơ mặt anh ta từ từ chùng xuống, khiến anh ta nhìn không còn giống anh ta nữa. Cảnh tượng đó vừa khiến người ta cảm thấy sợ hãi vừa có chút mê mẩn - tôi chẳng thể nói rõ được là như thế nào.

Sau khi biết chân tướng sự việc ở chỗ Trần Bình, cả buổi chiều chúng tôi không còn hăng hái tìm kiếm trong nhà thờ nữa, ai cũng ngồi thừ người ra với bao tâm sự ngổn ngang trong lòng - trừ Trương Chiêu Huy, không biết cô ta đã chạy đi đâu, cũng chẳng ai để ý cô ta bỏ đi từ lúc nào.

Chắc có người sẽ cảm thấy khó hiểu, nhưng tôi muốn nói chuyện này chẳng lạ lùng gì cả. Mỗi người đều có vấn đề sinh lý cần giải quyết. Nên khi Mã Tiểu Điền nhắc, chúng tôi mới phát hiện lâu lắm rồi không nhìn thấy Trương Chiêu Huy.

Chẳng ai định tìm hiểu xem cô ta đi đâu, một lời đề nghị cũng không. Vậy có phải lạnh lùng không? Thôi được, tôi thừa nhận. Nhưng chẳng có gì lạ cả, xét cho cùng chúng tôi không phải một nhóm, hoàn toàn chẳng cần quan tâm những người khác. Kể ra chúng tôi đều có vấn đề riêng, nhưng mỗi người chỉ thực sự quan tâm chính bản thân mình. Đó có lẽ cũng là một cách tự bảo vệ. Vì chúng tôi biết những người tới hòn đảo này đều là đối thủ cạnh tranh, tất cả đều là đối thủ cạnh tranh. Bởi vậy Trương Chiêu Huy suy sụp cũng được, trốn tránh mọi người cũng được, đi tìm thuyền cũng được, không quan trọng.

Mà cô ta có chết cũng chẳng ai cảm thấy quan trọng cả.

Một ngày trước tôi còn nghĩ như vậy rất đáng sợ, nhưng giờ đã học được thái độ lạnh lùng này rồi.

Hoàng Hải nhắc tới vẻ đầy lo âu: “Liệu cô ta có tìm được thuyền rồi bỏ chạy không?” Mã Tiểu Điền chỉ cười nhạt: “Yên tâm đi, cô ta không có bản lĩnh đó đâu, Trương Chiêu Huy thậm chí còn chẳng biết đi xe đạp. Trước khi trời tối cô ta sẽ tự quay về thôi.”

Sau đó chúng tôi không nhắc tới chuyện này nữa.

Mãi tới khi trời tối đen, chúng tôi nhóm một đống lửa mới, Trương Chiêu Huy vẫn chưa xuất hiện.

“Anh nghĩ Lý Hiểu Lượng trốn thật à?” Trên đường về hang trú chân Trương Lam hỏi tôi.

“Cũng có thể. Anh không biết, nhưng anh cảm thấy cô ta chết rồi.” Thực ra tôi không hề cảm thấy gì cả, chỉ nói bừa thôi. Tôi phát hiện đột nhiên mình đã có thể chấp nhận chuyện chết chóc, tôi cũng chẳng hiểu tại sao, nhưng cảm giác sợ hãi đã biến mất rất nhiều. Chắc trải qua chuyện ngày hôm nay, tôi đã nhanh chóng làm quen được với nó, hoặc cũng có thể vì chúng tôi vẫn còn một con thuyền - đối với tôi, đó là hy vọng cuối cùng.

“Vậy á? Anh nghĩ cảm giác của anh có đúng không?”

“Ừm, anh cũng không rõ, chắc thế.”

“Em thấy Hoàng Hải có vấn đề, khi nhắc tới người được Chúa chọn ông ta cố tình che giấu điều gì đó.”

“Anh cũng thấy thế.” Tôi không ngạc nhiên khi Trương Lam để ý đến sự giấu giếm của Hoàng Hải. Khả năng quan sát của cô ấy nhạy bén hơn tôi nhiều. Sau hai năm tìm hiểu nhau, tôi biết rất rõ những tố chất mình thiếu cô ấy đều có, dù là tính cách hay năng lực. Chính vì vậy tôi rất mê đắm vợ chưa cưới của mình. Đối với tôi, cô ấy có sức hấp dẫn vô cùng đặc biệt, hoặc có thể nói cô ấy hoàn hảo hơn tôi. Tất nhiên nếu cô ấy có thể dịu dàng hơn một chút thì càng tốt. Nhưng tôi không nghĩ với điều kiện của mình lại có thể tìm được một người phụ nữ chẳng chút khiếm khuyết, kiểu phụ nữ đó tồn tại hay không vẫn còn là một câu hỏi.

“Nếu em đoán không nhầm, rất có thể Hoàng Hải đã giết người được Chúa chọn kia rồi.” Giọng điệu cô ấy thể hiện thái độ khẳng định chắc chắn.

“Sao em lại nói vậy?” Tôi cũng nhận ra câu nói của Hoàng Hải có vấn đề, nhưng tôi muốn nghe thử phán đoán, phân tích của Trương Lam.

“Anh nhớ ông ta nói gì không? Nếu cuốn sách đó ở trong tay người được Chúa chọn, tôi đã chẳng cần đến nơi khỉ ho cò gáy này rồi. Anh không nghe ra ý tứ trong câu nói đó thật à?”

Có vẻ cô ấy đã để ý từ lâu, tôi nghĩ chúng tôi nhất quán với nhau ở điểm này: “Nghe ra chứ, có vẻ Hoàng Hải tưởng rằng giết chết người được Chúa chọn sẽ có được Sách Khải Huyền Hắc Ám, ông ta chẳng ngờ cuốn sách không hề nằm trong tay người được Chúa chọn. Nhưng ...”

“Nhưng gì cơ?” Trương Lam không quay đầu lại, cô ấy đứng ở bìa rừng thông tới cái hang chúng tôi trú chân, quan sát khoảnh đất trống trải rộng rãi phía trước xem có gì khác thường không.

“Nhưng cũng có thể Hoàng Hải chỉ muốn lấy trộm cuốn sách từ tay người được Chúa chọn thôi.”

“Khả năng không lớn, thái độ của ông ta rất chắc chắn.” Trương Lam yên lặng quan sát một lúc rồi quay lại vẫy tay với tôi: “Đi thôi, không có người.”

Chúng tôi gối đầu lên ba lô, nằm xuống tấm vải chống nước, lúc duỗi thẳng chân ra, tôi chẳng kìm được khẽ rên một tiếng, thật dễ chịu! Hai chân tôi đau nhức muốn chết! Giờ mà có một đống lửa cháy bùng bùng nữa thì còn tốt hơn nhiều, tôi có thể nằm cạnh đống lửa sưởi ấm rồi mới ngủ, như vậy hôm sau thức dậy tôi sẽ không ê ẩm hết mình mẩy.

Nơi này thực sự rất ẩm ướt.

Ở thành phố tôi sống, nơi tôi coi là nhà, tôi có một cái giường lớn ấm áp, nhưng tôi chưa bao giờ ý thức được điều đó hạnh phúc biết nhường nào, cho tới khi tôi rời xa cuộc sống thành phố. Nếu mấy ngày nữa tôi có thể thuận lợi đưa vợ chưa cưới rời khỏi nơi này, tôi sẽ bỏ ra một khoản tiền lớn mua cái giường dễ chịu hơn, rất quan trọng! Dù sao chúng ta cũng sẽ dành nhiều thời gian trong đời trên một cái giường nào đó... Dẫu vậy trước mắt, đó là một ước vọng xa xỉ.

Hình như Trương Lam không cảm thấy mệt mỏi như tôi, lúc nào cô ấy cũng tràn đầy sinh lực, điều đó ít nhiều khiến tôi hơi ghen tị (Bởi vậy khi nhìn thấy sự mệt mỏi của cô ấy ngày hôm qua, tôi đã rất ngạc nhiên). Dù lúc này cô ấy bất động tựa vào lòng tôi, tôi vẫn biết cô ấy đang thức, còn đang suy nghĩ điều gì đó.

“Vẫn nghĩ về chuyện Hoàng Hải à?” Tôi hỏi.

“Không hẳn, chỉ là Hoàng Hải và Trần Bình đều đã từng gặp người được Chúa chọn, nhưng em không nghĩ họ quen biết nhau từ trước, rất có thể sau vài ngày tiếp xúc trên đảo họ mới biết về nhau. Em cho rằng Trần Bình còn biết tới sự tồn tại của người được Chúa chọn trước cả Hoàng Hải. Không lâu sau, Hoàng Hải gặp người được Chúa chọn và đã giết chết đối phương. Em chỉ thắc mắc tại sao Trần Bình không nghĩ tới việc giết chết người được Chúa chọn? Trần Bình tới đây chứng tỏ anh ta cũng khao khát có được Sách Khải Huyền Hắc Ám, nhưng anh ta chẳng làm gì cả. Lẽ nào anh ta biết trong tay người được Chúa chọn không hề có cuốn sách đó? Nếu vậy nghĩa là Trần Bình biết nhiều hơn Hoàng Hải.”

Tôi gật đầu trong bóng tối: “Có lẽ vậy, còn gì nữa không?”

“Có, rất có thể hôm nay Trần Bình mới chỉ kể một phần thôi. Điều anh ta che giấu mới là phần quan trọng nhất, chúng ta phải tìm cách nghe ngóng mới được. Cả chuyện còn hai ngày nữa, chưa biết chừng cũng là nói dối. Biết đâu thời gian tới cái gọi là ngày Chúa chọn còn lâu hơn hoặc nhanh hơn cũng chưa biết chừng. Nếu còn nhiều thời gian, thì chuyện chúng ta tàn sát lẫn nhau, chắc chắn sẽ có lợi cho hai người biết nội tình như Hoàng Hải và Trần Bình; nhưng nếu còn chưa tới hai ngày, họ có thể hành động nhân lúc chúng ta lơ là. Lén tấn công giết người không khó. Có thể Trần Bình hoặc Hoàng Hải đã có Sách Khải Huyền Hắc Ám rồi, mục đích họ ở lại đây chính là đợi ngày Chúa chọn, sau đó thừa cơ giết người.”

“Chắc vậy...” Tôi buồn ngủ thật rồi, ý thức cũng trở nên mơ hồ.

Cơn buồn ngủ rũ rượi như xoáy nước đen từ từ hút tôi vào, dưới đáy xoáy nước rất ấm áp, dễ chịu. Tôi nhớ tới cái giường lớn của mình, cả cái đệm mềm mại, tấm chăn bông xù ấm áp.

Hình như Trương Lam vẫn còn nói gì đó, nhưng cơn buồn ngủ càng lúc càng trĩu nặng, thính giác tôi bắt đầu hỗn loạn, những từ ngữ vụn vỡ bay cách quãng vào tai tôi: “Thực ra Hoàng Hải... của La Chiêm... vì anh cần em... Hôm đó anh không nhớ ra... chúng mình... anh sẽ hiểu... nhưng mà... còn có một thứ... cho em chút thời gian là... may mà anh tới rồi...”

“Anh sẽ đưa em rời khỏi đây.” Trước khi ý thức bị giấc ngủ hoàn toàn tước đoạt, tôi mơ mơ màng màng nói.

“Hy vọng thế.”

Nửa đêm gió nổi lên, trong tiếng gió ngoài cửa hang loáng thoáng một số âm thanh khác.

Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, tôi mơ mơ màng màng phân biệt xem đó là âm thanh gì. Đó là gì nhỉ? Hình như là âm thanh rất quen thuộc: có nhịp điệu, mặt đất rung rung... là tiếng bước chân ư? Âm thanh đó là tiếng bước chân gấp gáp.

Đột nhiên tôi bừng tỉnh, hoảng sợ nín thở lắng nghe thật kỹ, đúng là tiếng bước chân, hình như đã xa hơn lúc nãy, nhưng vừa rồi đúng là tiếng bước chân ở rất gần hang của chúng tôi. Nghĩa là vừa rồi ai đó đã đi qua cửa hang.

Có người phát hiện ra chỗ này rồi sao?

Không, không đâu, nếu có người phát hiện ra cái hang và muốn giết chúng tôi, không cần gây ra tiếng động lớn như vậy, chỉ cần đốt một đống lửa ở cửa hang, tôi và Trương Lam chắc chắn sẽ chết.

Sau khi phân tích qua tình hình, tôi cho rằng trước mắt chúng tôi vẫn an toàn, tiếng bước chân ngoài hang không nhằm vào chúng tôi, tôi thở phào. Nếu vậy vừa rồi bên ngoài hang đã xảy ra chuyện gì? Tôi biết giờ không phải lúc tò mò, nhưng tôi muốn xác nhận xem đã xảy ra chuyện gì, nếu có thể kịp thời phát hiện sự tình bất lợi, phán đoán sớm một phút cũng đồng nghĩa với tránh xa cái chết.

Tôi để tay trước mặt Trương Lam thăm dò, hơi thở cô ấy rất đều, dường như vẫn đang ngủ say. Tôi cần mạo hiểm ra ngoài một chuyến. Ngộ nhỡ có người phát hiện ra cửa hang, tôi có thể dụ những người đó ra xa, Trương Lam sẽ được an toàn hơn. Nghĩ vậy, cảm giác trách nhiệm lạ lùng khiến tôi can đảm hơn nhiều. Tôi khẽ khàng hết mức có thể lần mò tìm con dao rọc giấy trong ba lô, đó là vũ khí duy nhất tôi mang tới đây. Tiếc là trước đó tôi không hề hay biết những chuyện này, nếu không chắc chắn tôi đã mua ít vũ khí tử tế hơn. Tôi nắm dao rọc giấy trong tay, từ từ rút cánh tay dưới người Trương Lam ra, lặng lẽ bò về phía cửa hang.

Tôi co ro ở cửa hang, lắng nghe thật kỹ động tĩnh bên ngoài, tiếng bước chân đuổi nhau đã xa hẳn, biến mất trong gió, nhưng vẫn nên thận trọng thì hơn.

Kiên nhẫn chờ đợi mấy phút để chắc chắn ngoài hang không có tiếng động nào do con người tạo ra, tôi khẽ khàng vạch bụi cây, cong người bò ra khỏi hang.

Tôi đã ở bên ngoài hang.

Bên ngoài sáng hơn trong hang một chút, gió lớn hơn tôi tưởng nhiều, tiếng sóng biển đập vào đá ngầm nghe phát bực cũng bị tiếng gió rít lấn át. Cả khu rừng cách đó không xa đều bị cuồng phong làm cho chao đảo, trông chẳng khác nào đám người đang nghiêng ngả giằng co vùng vẫy. Cảnh tượng này khiến tôi không khỏi rùng mình.

Tôi vẫn ngồi xổm, e dè thận trọng ngồi cạnh một tảng đá, quan sát phía khu rừng.

Nếu tôi nhớ không nhầm, tiếng bước chân biến mất ở hướng đó, chắc hẳn giờ trong rừng cũng có người đang rình mò tôi.

Nhìn kỹ một hồi để chắc chắn đã an toàn, tôi khom người chạy thật nhanh về phía cái cây gần nhất.

Nơi trống trải đồng nghĩa với nguy hiểm. Càng lúc càng gần cái cây, tôi có thể tưởng tượng được bộ dạng mình khom người ngồi cạnh cái cây tiếp tục quan sát.

Đầu ngón chân bên phải của tôi va vào một hòn đá hơi nhô lên khỏi mặt đất, cơn đau dữ dội truyền từ ngón chân khiến cả cơ thể tôi mất thăng bằng. Tôi không thể an toàn tới chỗ cái cây đó như tưởng tượng mà loạng choạng lao thẳng vào trong rừng.

Chẳng đợi tôi kịp lấy lại trọng tâm, cây bụi và cỏ dại trong bóng tối hòa với tiếng gió lao về phía tôi, quật mạnh vào người, vào má tôi. Tôi hoảng hốt lùi về phía sau, nhưng gót chân lại va phải thứ gì đó - khoảnh khắc tôi mất thăng bằng, những cây bụi và cỏ dại lao về phía tôi theo quán tính giật mạnh sang phía bên kia.

Bóng tối và sự hỗn loạn trước mắt đột nhiên biến mất, tầm nhìn của tôi bỗng rộng mở.

Tôi nhếch nhác ngã ngồi xuống đất, cảm giác đau đớn còn chưa kịp truyền tới não bộ, cơn gió dữ dội mang theo hơi ẩm có vị mằn mặn, đủ các loại cành cây, ngọn cỏ bị gió bẻ gãy rú rít lướt qua mặt tôi, thổi bay chút trí tò mò còn sót lại trong tôi, chỉ để lại nỗi sợ hãi.

Tôi hoảng hốt sợ sệt ngẩng đầu lên, các loại cành cây đan xen vào nhau bị gió cuồng bạo xoắn vặn lại thành những hình thù còn đáng sợ hơn ma quỷ, phát ra những tiếng kêu ai oán đau khổ.

Tôi sợ đến ngớ người, không dám động đậy, chỉ có thể giữ nguyên tư thế vừa vụng về vừa đau đớn, nửa nằm nửa ngồi tại chỗ vẫn chưa hoàn hồn được.

Đây không phải vị trí tôi tưởng tượng, tôi chẳng biết tiếp theo mình nên làm thế nào.

Một cảm giác quen thuộc từ lòng bàn tay phải từ từ truyền tới, hình như đó là thứ có thể giúp tôi bình tĩnh lại.

Gì vậy nhỉ?

Mấy giây sau tôi hiểu ra, đó là con dao rọc giấy tôi nắm chặt trong tay. Đúng rồi, tôi còn một thứ vũ khí có thể phần nào giải tỏa nỗi sợ hãi.

Tôi định thần lại, chuyển trọng tâm cơ thể sang cánh tay trái, tay phải kiên định đẩy lưỡi dao kim loại ra khỏi tay cầm. Tiếng “cạch, cạch” khe khẽ và liên tục đó giúp tôi tỉnh táo hơn.

Để an toàn, tôi tiếp tục giữ nguyên tư thế một lúc rồi mới từ từ rụt hai chân lại, ngồi xổm dưới đất, cố gắng phân biệt mọi thứ xung quanh, tôi cẩn thận xác nhận xem trong bụi cỏ đang điên cuồng nhảy múa theo gió có nguy hiểm nào rình rập không.

Ngoài cỏ dại và cây bụi đang điên cuồng nghiêng ngả, tôi chẳng thấy gì khác.

“Đứng dậy, cái thằng ngu này! Mày muốn co ro ở đây đến bao giờ?” Tôi thầm mắng chửi mình, quay đầu lại xác nhận lần nữa rồi từ từ tựa lưng vào một cái cây, đứng dậy. Tầm nhìn rộng mở hơn.

“Rất tốt.” Tôi âm thầm khích lệ bản thân, nhớ kỹ lại hướng tiếng bước chân biến mất rồi khó nhọc nhấc cái chân đang run lẩy bẩy nãy giờ.

“Mẹ mày! Đúng là phế vật! Làm thế này sớm đã chẳng có chuyện gì rồi!” Tôi thầm nói với bản thân.

Rón ra rón rén đi một lúc trong rừng, tôi phát hiện thực ra gió cũng không lớn đến mức quá khoa trương, chẳng qua sau khi ra khỏi hang tôi vẫn chưa quen hoàn toàn mà thôi. Đáng mừng là sau khi dần thích nghi được với gió và bóng tối, sự dũng cảm trong tôi cũng tăng lên gấp bội. Ý thức được điều này, tôi rất yên tâm, hoàn toàn bình tĩnh trở lại. Đúng thế, chẳng có gì ghê gớm cả. Huống hồ trong tay tôi còn một món vũ khí tuy nhỏ bé nhưng đủ gây chết người.

Tôi lờ mờ phân biệt phương hướng rồi chầm chậm nhích về phía trước, chốc chốc quay đầu lại xác nhận vị trí bờ biển, tôi không muốn lạc đường ở nơi quỷ quái này lúc nửa đêm, rừng cây bị gió lớn càn quét trong bóng tối không khác nào địa ngục! Tôi chợt nhận ra, trước khi đi ngủ tôi còn vì nhung nhớ giường lớn mà không vừa lòng cái hang, nhưng giờ này phút này, chỗ trú chân tối tăm lạnh lẽo đó lại trở thành thiên đường.

Nghĩ vậy tôi cười méo xệch, hiểu ra tầm quan trọng của so sánh.

Đột nhiên, phía bên trái vọng lại giọng nói yếu ớt: “Bên này.”

Tôi dừng bước, người ngợm cứng đờ, lông tơ toàn thân dựng đứng lên. Một lúc lâu sau tôi mới nghiêng người, lắng nghe thật kỹ để phân biệt trong tiếng gió ồn ào.

Chẳng nghe thấy gì cả. Tôi bị ảo giác vì quá căng thẳng ư?

“Ở... đây này.” Giọng nói lại vọng tới lần nữa. Tôi nghe rõ rồi, không phải ảo giác. Tim tôi co giật mạnh, tất cả máu trong người đều dồn về não bộ, còn tay chân lạnh ngắt.

Chưa đợi tôi kịp hoàn hồn, giọng nói lại vọng tới lần nữa: “Chu Khởi Dương à? Tôi...” Nửa câu sau bị vùi lấp trong tiếng gió.

Có nên trả lời không? Tôi chần chừ. Tất cả những truyện ma liên quan tới việc gọi tên người đều xộc vào vỏ não tôi. Nếu là bình thường tôi sẽ cảm thấy rất buồn cười, nhưng giờ này phút này, những ký ức đó chẳng khác nào đồng lõa của ác mộng, tất cả đều trở thành gia vị pha chế nên sự sợ hãi, đồng thời khiến sự nhát gan của tôi càng thêm trầm trọng.

“Đừng sợ, tôi Trần Bình đây, tôi sắp chết rồi...”

Tạ ơn trời đất, gió đã yếu hơn, tôi nghe rõ rồi, đúng là giọng Trần Bình. Tôi giấu dao rọc giấy ra sau lưng, cảnh giác đi về phía tiếng nói.

Mới đi được vài mét (tôi rất bất ngờ là gần như vậy), hình như tôi đá phải thứ gì đó, cảm giác không phải rễ cây bụi, cũng chẳng phải đá, hơi có tính đàn hồi - là cơ thể người.

Trần Bình ở ngay cạnh chân tôi.

“Nhẹ thôi... khụ khụ... cậu đá vào tôi... khụ khụ... tôi sắp chết rồi.”

Gió lại nhỏ hơn chút nữa, tôi thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề xen lẫn trong giọng nói của Trần Bình. Hình như anh ta bị thương rất nặng, tiếng rên rỉ đau đớn đó không thể là giả vờ được.

Tôi vẫn giữ thận trọng và cảnh giác, từ từ ngồi xuống, trong ánh sáng cực kỳ có hạn, tôi phải mất một phút làm quen mới nhìn thấy Trần Bình.

Anh ta yếu ớt ngồi tựa lưng vào một cái cây nhỏ, hai tay buông thõng, cơ thể vốn cường tráng hình như đang run rẩy dữ dội.

Có vẻ anh ta đã bị thương, trong tiếng ho còn đi kèm âm thanh như bị sặc nước, nhưng tôi nhìn không rõ, chỗ này thực sự quá tối.

“Tay tôi... khụ khụ, trong tay tôi có đèn pin, tôi không bật được, cậu giúp... khụ khụ, cậu giúp tôi bật lên, tôi muốn, tôi muốn xem vết thương của mình.” Giọng anh ta nghe như cầu xin.

Tôi lần mò tìm thấy cái đèn pin nhỏ xinh, mất một lúc mới bật được nó. Lúc này tôi mới nhìn thấy máu me be bét ở thắt lưng Trần Bình.

“Có chuyện gì thế?” Mùi máu tanh xộc tới, tôi cố gắng kiềm chế nỗi sợ hãi trong lòng và phản ứng của sinh lý.

“Túi, túi của tôi.”

Ban đầu tôi còn tưởng anh ta muốn tìm lại túi, mãi một lúc sau mới hiểu Trần Bình muốn tôi giúp anh ta mở cái túi nhỏ ở bên thắt lưng không bị thương.

Tôi cố tình đặt đèn pin vào đống cỏ, để cỏ che bớt một phần ánh sáng, đồng thời thu lưỡi dao lại nhét vào túi áo, sau đó chật vật mở cái túi nhỏ bị dính ít máu.

“Hộp, cái hộp đó... khụ khụ.” Trần Bình dùng ánh mắt chỉ dẫn tôi tìm một cái hộp nhỏ xinh. Nó làm bằng nhựa trong, qua nắp hộp có thể thấy bên trong đựng hai bơm tiêm vừa nhỏ vừa mảnh, trên mỗi đầu kim đều lắp nắp nhựa trong giống nhau để bảo vệ.

“Anh muốn lấy cái này à?” Tôi hỏi.

“Khụ khụ... đúng... đó là moóc-phin...” Trần Bình ho liên tục, tôi đoán anh ta không chỉ bị thương ở thắt lưng, rất có thể phổi cũng có lỗ thủng, nếu không anh ta đã chẳng ho dữ dội như vậy. “Tiêm cho tôi một mũi... tôi... khụ khụ, tôi phải nói với cậu... khụ khụ...”

Tôi hiểu rồi, Trần Bình muốn cho tôi biết một số chuyện nhưng cơn đau khiến anh ta không thể cầm cự được, anh ta cần tiêm một mũi moóc-phin để giảm đau.

Tôi cẩn thận lấy một bơm tiêm ra, rút nắp nhựa bảo vệ đầu kim rồi nhìn Trần Bình. Tôi chưa từng tiêm cho người khác, không biết nên làm thế nào.

“Đẩy không khí ra, đâm vào đùi tôi đi, không cần sát trùng, e là tôi...” Lại một cơn ho dữ dội nữa ập đến.

Tôi lấy gan làm như lời anh ta nói.

Từ từ đẩy thuốc vào trong, tôi đoán nửa câu sau của anh ta là “... e là tôi không sống được bao lâu nữa.” Lúc tiêm tôi để ý chỗ vết thương ở thắt lưng anh ta có thể nhìn thấy một đoạn ruột xám trắng, cả vụn xương trong đống máu thịt bầy nhầy... Chắc xương chậu bên đó của anh ta vỡ vụn rồi.

Moóc-phin hình như rất hữu hiệu, sau khi thở hổn hển một lúc, hơi thở Trần Bình dần ổn định trở lại, anh ta thở hắt ra.

Tôi cũng thế.

“Cảm ơn cậu.”

Tôi chẳng biết nên trả lời thế nào, khách khí với anh ta ư? Tôi nghĩ anh ta không cần điều đó.

“Nếu không có cậu, chưa cần mất máu quá nhiều... khụ khụ... chưa cần mất máu quá nhiều, tôi đã chết vì đau rồi.” Anh ta dừng lại thở gấp: “Cậu giữ mũi moóc-phin còn lại đi, có thể sẽ cần dùng đến... tôi không dùng nữa rồi.” Nói đoạn anh ta hất cằm chỉ chỉ hộp nhựa trong tay tôi. Tôi gật gật đầu, cẩn thận nhét hộp nhựa đó vào túi quần rồi hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Trần Bình không trả lời câu hỏi của tôi mà chật vật nhấc cánh tay lên: “Đèn pin... đưa tôi, để tôi xem một chút...”

Anh ta cầm đèn pin chiếu lên cơ thể mình, tôi cúi đầu cố ý không nhìn những vết thương be bét máu đó. Khoảnh khắc cúi xuống tôi thấy trên cánh tay cơ bắp của anh ta có một vết cắt cực sâu.

“Mười phút à? Có thể... khụ khụ... không... nhiều nhất chỉ còn năm phút? Tôi là bác sĩ ngoại khoa, tôi biết mình còn sống được bao lâu... khụ khụ... đừng ngắt lời tôi, tôi sẽ cho cậu biết mọi chuyện.” Trần Bình yếu ớt thõng tay xuống, chầm chậm điều hòa nhịp thở, có vẻ anh ta định cố nén ho.

Tôi nhẫn nại chờ đợi.

“Lúc chiều, tôi không kể hết với mọi người... vì Sách Khải Huyền Hắc Ám chẳng hề đơn giản. Còn nữa... tế máu cũng không đơn thuần như vậy.”

“Tôi cũng đoán vậy, anh đã giấu một số chuyện.” Tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng những điều Trần Bình kể vẫn nằm ngoài dự liệu.

Trần Bình từng tiếp xúc với người được Chúa chọn, nhưng chưa hề tận mắt nhìn thấy Sách Khải Huyền Hắc Ám. Người được Chúa chọn đã kể với anh ta mọi chuyện lúc hấp hối.

Cuốn sách này bắt đầu lưu truyền từ năm 1204 (sau khi cuộc thập tự chinh lần thứ tư kết thúc), đến nay đã hơn tám trăm năm, nó từng qua tay rất nhiều người. Đúng là nó có thể khiến người sở hữu nó thay đổi vận mệnh của mình. Tất nhiên người sở hữu nó phải trở thành người được Chúa chọn. Còn cần có vật tế nữa, đủ nhiều vật tế.

Đêm Chúa chọn bảy năm mới có một lần, vào ngày chính giữa năm: đêm mùng 2 tháng 7. Nhưng cần phải thỏa mãn mấy điều kiện:

I. Từng được khải thị.

II. Trước đêm Chúa chọn, phải có một nghìn người chết vì Sách Khải Huyền Hắc Ám. Tự sát, bị giết hay tai nạn đều được, nhưng phải chết vì cuốn sách này.

III. In dấu tay người sở hữu lên Sách Khải Huyền Hắc Ám, cần dùng máu bản thân anh ta.

IV. Tất cả phải hoàn thành trước khi mặt trời lên vào ngày hôm sau đêm Chúa chọn.

V. Đêm Chúa chọn bảy năm mới có một lần.

Sau khi hội tụ đủ tất cả những điều kiện trên, vận mệnh người được Chúa chọn, tức là người thứ một nghìn lẻ một sẽ do chính bản thân người đó nắm giữ. Một nghìn linh hồn vì cuốn sách mà chết sẽ bảo vệ người được Chúa chọn, tương lai của anh ta sẽ thuận buồm xuôi gió. Trong số những người lên đảo này, không chỉ có Trần Bình và Hoàng Hải mới biết sự tình, những người khác cũng biết ít nhiều. Thông qua manh mối trong quá trình trò chuyện, Trần Bình khẳng định La Chiêm và Lý Giang (người đã chết trước khi tôi lên đảo), cả gã béo mặt mũi hung ác đều biết một phần nội dung, cụ thể biết những gì thì anh ta không rõ. Phải rồi, gã béo mỡ màng để râu quai nón đó tên là Lý Vĩ Húc.

“Ừm... Lý Giang... bị người biết nội tình giết à?” Tôi hỏi một câu uyển chuyển hết mức có thể, vì rất có thể Lý Giang bị chính Trần Bình giết.

Anh ta chật vật lắc đầu: “Cái đó tôi không biết. Hãy tin tôi, không phải tôi giết, tôi chưa từng giết ai cả. Hơn nữa...” Một trận ho dữ dội cắt lời anh ta.

Có nên vỗ lưng anh ta như với người bình thường không nhỉ? E là sẽ khiến anh ta càng thêm đau đớn... nên tôi từ bỏ ý định.

Sau cơn ho dữ dội như xé ruột xé gan, Trần Bình khó khăn thở dốc, nghỉ ngơi một lúc lâu mới nói tiếp được.

“Khi người được Chúa chọn tới tìm tôi, tôi cũng lực bất tòng tâm, anh ta bị thương quá nặng... tôi không cứu được anh ta... khụ khụ... anh ta nói với tôi người làm anh ta bị thương là Hoàng Hải, đồng thời nhắc nhở tôi, có lẽ Hoàng Hải cũng sẽ xuất hiện...”

“Các anh điều tra ra nơi này trên mạng à?”

“Không hẳn... có một số hội nhóm nhỏ về các hiện tượng thần bí cũng biết kha khá...” Nói tới đây anh ta cười ngượng nghịu: “Tôi là một trong số đó.”

Từ rất lâu về trước Trần Bình đã biết đến sự tồn tại của Sách Khải Huyền Hắc Ám, nhưng anh ta không tin. Có điều cuối cùng anh ta vẫn phải tin, vì anh ta đã nằm mơ thấy cùng một giấc mơ kỳ lạ liên tục mấy ngày liền, anh ta mơ thấy một người bị thương tới tìm mình lúc đêm khuya. Sau khi người được Chúa chọn thực sự xuất hiện, Trần Bình mới biết những giấc mơ đó chính là khải thị.

Lúc mới lên đảo, Trần Bình không hề ngạc nhiên khi thấy Hoàng Hải cũng có mặt, mà ngạc nhiên vì có nhiều người đến vậy. Thậm chí anh ta còn từng nghĩ đến chuyện trốn khỏi đây, nhưng cuốn sách quá hấp dẫn anh ta, vì anh ta đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng - một sự cố y khoa do sơ suất, anh ta không muốn ngồi tù, nên anh ta quyết định ở lại.

Đêm nay, anh ta và Hoàng Hải là hai người cuối cùng rời khỏi chính điện. Hoàng Hải nói với anh ta, ông ta đã tìm được chỗ Mã Tiểu Điền trốn, cần anh ta giúp. Trần Bình do dự một lúc rồi quyết định bắt đầu giết người. Nhưng anh ta không ngờ, đây là một cái bẫy.

Dù anh ta đã đề phòng nhưng thể lực và sự nhanh nhẹn của Hoàng Hải khiến anh ta vô cùng ngạc nhiên, hoàn toàn không giống thể lực của một người hơn năm mươi tuổi. Anh ta bị trọng thương, phải trốn đến đây ẩn nấp, sau đó thì gặp được tôi.

“Hoàng Hải từng đi lính, cậu phải cẩn thận.” Nói xong vẻ mặt Trần Bình dần dần không còn đau đớn nữa, mà lộ ra sự mơ màng, ánh mắt bắt đầu đờ đẫn.

Tôi lặng lẽ gật gật đầu, hình như anh ta sắp chết rồi. Tuy tôi vẫn còn rất nhiều băn khoăn, nhưng nhìn tình hình thực tế, Trần Bình không gắng gượng được mấy phút nữa.

Tôi định hỏi câu cuối cùng.

“Chu kỳ này đã có bao nhiêu người chết vì cuốn sách đó rồi?”

“Trước khi chúng ta tới đây, đã có chín trăm chín mươi người...” Tiếng anh ta càng lúc càng nhỏ: “Người được Chúa chọn đó... Hoàng Hải cũng nói vậy...” Giọng anh ta càng lúc càng nhỏ, cho đến khi hoàn toàn bị tiếng gió vùi lấp.

Trần Bình chết trước mắt tôi.

Thời khắc cái chết đến gần, hơi thở anh ta trở nên gấp gáp hơn, sau đó dần yếu đi, cho tới khi hoàn toàn biến mất. Khoảnh khắc cuối cùng, đồng tử anh ta đột nhiên xám xịt, như thể thực sự có thứ gì đó rời khỏi cơ thể. Trong mấy giây sau, các cơ mặt của anh ta từ từ chùng xuống, khiến anh ta nhìn không còn giống anh ta nữa. Cảnh tượng đó vừa khiến người ta cảm thấy sợ hãi vừa có chút mê mẩn. Cuối cùng, chút ánh sáng còn sót lại trong mắt anh ta hoàn toàn tan biến, đôi mắt trống rỗng và đờ đẫn.

Anh ta chết mở mắt.

Tôi đấu tranh nội tâm một lúc lâu rồi học cách trong phim khép mắt lại cho anh ta. Làm xong tôi ngẩn người, không thể nói rõ trong lòng mình đang có cảm giác gì.

Đây là lần đầu tiên tôi tận mắt nhìn thấy một người chết trước mặt mình.

Chẳng biết bao lâu sau, gió hình như hơi lạnh, cũng bắt đầu mạnh hơn. Tôi quyết định quay về kể cho Trương Lam nghe tất cả mọi chuyện rồi đưa cô ấy trốn khỏi cái chốn điên rồ này.

Tôi thở dài, lấy gan nhặt cái đèn pin nhỏ nhắn trong tay Trần Bình, chống tay lên đôi chân đau nhức rồi đứng dậy.

Vừa quay lưng lại, tôi hoảng sợ phát hiện có một người phía sau mình vài mét. Nhìn thấy tôi, người đó hơi ngẩn ra, sau đó khóe miệng khẽ nhoẻn nụ cười giả tạo.

Là Hoàng Hải. Đầu óc tôi hỗn loạn. Trên mặt, trên người ông ta hình như còn dính những vệt nước. Trời mưa à? Sương đêm? Nước biển gió mang tới?

Tôi nhìn không rõ. Ngay sau đó tôi lập tức hiểu ra, là vết máu.

Cảm giác sợ hãi tuyệt vọng ập tới từ sau lưng, khiến hai chân tôi mềm nhũn, toàn thân bủn rủn. “Nếu ngã bây giờ sẽ không bao giờ đứng dậy được nữa! Cái đồ ngu ngốc này!” Tôi mắng chửi bản thân, quay người co giò bỏ chạy.

Chẳng cần quay đầu lại tôi cũng biết Hoàng Hải đang lặng lẽ đuổi sát phía sau. Tôi chạy như điên trong rừng.

Trên đường đủ các loại cành cây khẳng khiu, cây lá rộng, cỏ dại, cây bụi tới tấp quật vào người tôi. Những cơn đau bỏng rát trên phần mặt, phần cánh tay hở ra ngoài, nhưng tôi không dám dừng lại.

Cũng không thể dừng lại.

Chỉ mới vài phút ngắn ngủi tôi đã mệt đứt hơi, trái tim điên cuồng co bóp dưới xương ức như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi không biết mình đã chạy bao xa, cũng chẳng biết Hoàng Hải còn ở phía sau không, tôi có nên dừng lại xác nhận không.

Không, tôi không thể đem mạng sống của mình ra đánh cược được. Mấy phút trước Trần Bình đã chết thảm trước mặt tôi, tôi không muốn mình cũng giống vậy.

Hình như gió lại yếu đi, tôi nghe thấy tiếng bước chân và tiếng thở nặng nề từ phía sau! Âm thanh ở rất gần, như thể ngay sát phía sau lưng tôi.

Khoảng cách càng lúc càng ngắn. Đột nhiên có thứ gì đó xẹt qua đầu óc tôi. Gì vậy nhỉ?

Tôi có thể cảm nhận ngón tay Hoàng Hải xượt qua lưng áo mình, nhưng ông ta không nắm được gì cả.

Thứ gì vừa xẹt qua tâm trí tôi vậy? Tôi biết nó rất quan trọng. Nhưng đó là gì?

Lông tơ trên sống lưng tôi gần như dựng đứng, bàn tay Hoàng Hải lại lần nữa chạm vào áo sơ mi của tôi!

Ông ta vẫn không thể nắm được cái áo sơ mi nhớp nháp vì ẩm ướt của tôi. Trong lúc hoảng loạn, ý nghĩ đó lại xẹt qua lần nữa, tôi bắt được nó rồi!

Đèn pin!

Là đèn pin! Cái đèn pin tôi luôn nắm chặt trong tay! Thế nên mục tiêu của Hoàng Hải mới vừa rõ ràng vừa bắt mắt trong bóng tối.

Tôi khẽ điều chỉnh trọng tâm trong lúc chạy điên cuồng, rồi đột ngột ném đèn pin về bên phải, tay trái nắm vào cái cây nhỏ, mượn lực đàn hồi của thân cây loạng choạng chạy về bên trái.

Bàn tay trái tôi đau rát, chắc vỏ cây cứa rách lòng bàn tay rồi. Nhưng không sao, tôi đạt được mục đích của mình rồi, tiếng bước chân phía sau nghe đã xa hơn.

“Cố đừng chạy thẳng, cố đừng chạy thẳng!” Tôi gắng chịu đựng cơn đau dữ dội như xé nát đôi chân và cả cái hông vì cú chuyển hướng đột ngột vừa rồi, chạy dích dắc xuyên qua rừng cây như một con gián đang hoảng hốt tránh né.

Tôi chẳng thể phán đoán vị trí của Hoàng Hải bằng tiếng động được nữa, tôi đã chạy quá lâu, tiếng thở hổn hển gấp gáp gần như lấn lướt. Tôi tiếp tục chạy loạn lên như phát điên, liên tục cầu nguyện bản thân đừng vì đầu óc thiếu tỉnh táo mà chạy nhầm hướng rồi lại đi đâm vào tên sát nhân đáng sợ kia.

Đúng lúc đó trước mắt tôi chợt sáng lên, gió biển mang theo mùi tanh phả vào mặt. Đó là khu đất trống rộng rãi, cách đó mấy chục mét đá ngầm nằm rải rác, phía xa là bờ biển.

Tôi cố hết sức đè nén tiếng thở, tựa sát lưng vào một cái cây lá rộng ở bìa rừng, lắng nghe thật kỹ để phân biệt các tiếng động trong rừng.

Tôi không nghe thấy tiếng bước chân. Tôi đã thoát được Hoàng Hải rồi ư?

Tôi chờ đợi từng giây từng phút, trong đầu tính toán thật nhanh bước tiếp theo mình nên làm thế nào.

Cứ như vậy một lúc, ngoài tiếng gió, tôi chẳng còn nghe thấy bất cứ tiếng động đáng ngờ nào. “Nếu Hoàng Hải phát hiện ra mình, chắc chắn đã không kiên nhẫn đợi lâu như vậy! Bình tĩnh lại đi, cái thằng ngu ngốc này, bình tĩnh!”

Tôi định thần lại cẩn thận quan sát một lúc, tôi biết mình đang ở đâu rồi. Khu đất trống trải trước mắt hình như cách cái hang chúng tôi trú chân không xa, cái hang đó nằm ngay bên dưới đống đá ngầm lớn cách tôi mấy trăm mét về bên trái.

Chắc hẳn tôi đã chạy một vòng lớn. Giờ có nên quay về không?

Đúng rồi, tôi phải quay về, Trương Lam vẫn còn ở đó. Được rồi, hành động thôi.

Tôi cố nén cơn đau khắp mình mẩy, khom người, áp sát bìa rừng, chạy thật nhanh về bên trái.

Khoảng cách mấy trăm mét thật xa xôi, tôi khom lưng như một động vật gặm nhấm lấm la lấm lét, dồn tất cả sức lực để chạy.

Còn mấy chục mét cuối cùng nữa.

“Sắp an toàn rồi.” Tôi nói với chính mình.

Nửa phút sau, tôi đến nơi.

Chầm chậm vạch lùm cây bụi ra, chui vào trong hang, tôi cẩn thận chỉnh lại bụi cây ở cửa hang, sau đó hơi quỳ quan sát bên ngoài qua khe hở giữa những bụi cây.

Một phút qua đi.

Hai phút qua đi.

Nếu Hoàng Hải phát hiện tôi chui vào cái hang này, chắc ông ta phải tới đây lâu rồi chứ?

Tôi an ủi bản thân.

An toàn chưa nhỉ?

Năm phút trôi qua, cuối cùng trái tim đang co bóp dữ dội của tôi cũng được thả lỏng, có lẽ an toàn rồi. Tôi nhắm mắt lại, chậm rãi và lặng lẽ thở phào.

Trương Lam vẫn còn ngủ à? Chắc cô ấy không thể tưởng tượng được mọi chuyện tôi vừa trải qua điên cuồng thế nào đâu. Tôi quay người lại làm quen với bóng tối trong hang một lúc mới nhìn rõ.

Trong hang trống không, Trương Lam biến mất rồi.

« Lùi
Tiến »