Sau khi mắt từ từ làm quen được với bóng tối, tôi nhìn thấy một tia sáng yếu ớt chiếu qua khe hở trên đỉnh lán. Có người đang ngồi cạnh tôi. Không đủ sáng, tôi chẳng nhìn rõ đó là ai.
“Từ từ ngồi dậy, ở đây không cao lắm đâu.” Người đó đang nói với tôi, ai vậy?
Mấy phút sau, khi ý thức dần trở lại, tôi nhận ra đó là giọng Trương Lam. Tôi liền cảm thấy yên lòng.
“Anh ngủ bao lâu rồi?”
“Mấy tiếng rồi.” Trong bóng tối Trương Lam khẽ trả lời.
“Thế à...” Tôi từ từ ngồi dậy, còn chưa kịp làm gì, một chai nước đã được nhét vào tay tôi, tôi lần mò vặn nắp chai uống mấy ngụm.
“Giờ là nửa đêm à?”
“Không, trời sắp sáng rồi.”
Tôi đưa tay đỡ trán, vì đầu đau dữ dội. Cả người cũng rất đau, nhất là lòng bàn tay trái, cả đùi trái nữa, đau rát như bị lửa thiêu đốt. Tôi mơ thấy giấc mơ đó là vì những vết thương này chăng? Nhưng tôi không nhìn, cũng chẳng muốn nhìn, đằng nào có nhìn hay không cũng thế. Hơn nữa tôi chẳng muốn nhìn thấy bàn tay trái sưng vù của mình, nó sẽ khiến tôi càng thấy đau hơn.
“Đau đầu à?” Trương Lam quan tâm.
“Ừ, đau lắm.”
“Anh cố chịu đi, giờ cũng chẳng có cách nào.”
“Ừ...” Tôi hít sâu một hơi, khẽ day day huyệt thái dương.
“Hình như anh gặp ác mộng rồi.”
“Ừ.”
“Ác mộng thế nào?” Cô ấy nhìn tôi vẻ hứng thú.
“Trăng tròn, trăng rất rất tròn.”
“Trăng tròn gì cơ?”
“Anh mơ thấy một vầng trăng rất tròn, lại còn rất lớn. Đêm qua trăng tròn à? Chắc lúc ngủ anh nhìn thấy qua khe hở trên đỉnh lán cũng nên?”
Trương Lam cười nói: “Sao có thể thế được, mấy hôm nay là trăng thượng huyền [6] .”
“Vậy là mơ rồi...”
“Anh mơ thấy gì?”
“Mơ thấy...” Cơn đau đầu hình như đã dịu đi đôi chút, tôi thở phào, lại nằm xuống, chịu đựng cơn đau khắp mình mẩy, điều chỉnh tư thế một chút rồi bắt đầu dựa vào trí nhớ kể lại giấc mơ cho Trương Lam nghe.
Nội dung giấc mơ tôi vẫn còn nhớ rõ, miêu tả đến đoạn nào, trước mắt tôi đều tái diễn lại rõ mồn một. Nói thực lòng chuyện này chẳng hề thú vị chút nào, cảm giác quái đản đó vẫn chưa hoàn toàn biến mất đã bị tôi mang từ trong giấc mơ ra ngoài rồi.
Khi tôi kể đến con thú hoang trong cơ thể mình, Trương Lam khẽ cười.
“Sao thế?” Tôi có chút không vui.
“Anh... còn có mặt đó ư?”
“Trong mơ chuyện gì cũng có thể xảy ra chứ?” Nói thực giờ nhớ lại, tôi vẫn cảm thấy khi đi xuyên qua rừng cây trong mơ, hình như tôi chính là con thú hoang âm thầm và thận trọng di chuyển.
“Được thôi, sau đó thì sao?” Trương Lam hờ hững nói vậy để đối phó với tôi.
Tôi thở dài, kể tiếp.
Cô ấy không cắt ngang nữa.
Kể xong, Trương Lam lần mò một lúc, mượn ánh sáng chiếu vào qua đỉnh lán giơ một con dao phẫu thuật lên hỏi tôi: “Là con dao này à? Cầm thử cho em xem, lúc đấy anh cầm nó như thế nào?”
Tôi biết cô ấy đang trêu mình, lại thở dài tiếng nữa rồi không nói gì.
“Khi em gặp anh, anh không cầm dao.” Giọng cô ấy có vẻ cười cười.
“Tất nhiên rồi, lúc đó em còn chưa đưa cho anh!” Trong ngữ khí của tôi rõ ràng có vẻ bực bội.
“Không, ý em là khi em cứu anh từ tay Mã Tiểu Điền...”
Tôi có chút mất kiên nhẫn: “Được rồi, thôi, đừng nói nữa, anh không muốn nói tới giấc mơ này nữa.”
“Anh đấy... anh sợ ngu cả người rồi hả?” Nói rồi cô ấy loạt soạt lục tìm một lúc, tìm ra đèn pin, vặn sáng, nâng đầu tôi lên cho tôi nhìn.
Nhờ ánh sáng đèn pin, tôi đã nhìn rõ và cũng hiểu những điều Trương Lam nói có nghĩa là gì.
Ở góc tường đặt một đống đồ nhăn nhúm, giống như quần áo, nhưng dù có vo tròn tôi vẫn nhận ra, cái áo đó là của tôi, bên trên nhuốm đầy vết máu gần khô. Còn nữa, đùi trái của tôi được băng bó bằng vải rách, máu đỏ sẫm thấm cả ra ngoài.
Hóa ra đó không phải giấc mơ.
Là thật.
“Vị thiên thần thứ năm trút chén của mình xuống ngai Con Thú, vương quốc của nó liền trở nên tối tăm.”
Sách Khải Huyền
Cạm bẫy
Trời vừa sáng, khi mặt trời vẫn chưa lên, tôi và Trương Lam đứng trên khoảnh đất trống dưới gốc cây.
“May mà hắn đâm chệch.” Trương Lam cẩn thận nhìn vết thương trên đùi tôi, vứt miếng vải rách trên tay đi, chọn một cái áo trong đống áo của Lí Vĩ Húc, xé thành vải vụn rồi băng bó lại cho tôi.
Tôi cố chịu cơn đau như đục vào tim, không phát ra một tiếng kêu nào.
Băng bó xong cô ấy hài lòng nhìn ngắm: “May đó, nếu đâm thẳng vào xương đùi thì anh tiêu rồi. Bây giờ không nghiêm trọng lắm.”
“May á?” Tôi bất mãn nhìn Trương Lam.
Cô ấy cười: “Thật đấy, chỉ đâm xuyên phần thịt phía ngoài đùi anh thôi, không đâm vào động mạch chủ, không đâm vào xương, chỉ là một vết thương xuyên thấu. Anh phải công nhận là anh rất may mắn đấy, hơn nữa...” Nói rồi cô ấy lấy một con dao dài trong ba lô ở sau lưng ra, xoay ngược chuôi dao lại đưa cho tôi: “Anh cầm đi, Mã Tiểu Điền tặng anh đấy, hơn đứt con dao nhỏ trong túi anh.”
Chắc đây là dao găm quân dụng, loại dao có thể lắp ở đầu ngọn súng, dùng để chiến đấu ở cự li gần, nên nó rất dài, hai cạnh còn có hai rãnh thoát máu rộng cỡ một ngón tay. Trên hai lưỡi dao sắc bén vẫn còn dính ít máu, có lẽ là máu của tôi.
Đây chính là con dao găm tôi thấy trong mơ.
Tôi chần chừ một chút rồi cầm lấy nó, nâng nâng trong tay xem thử trọng lượng. Hình như con dao găm này có cảm xúc riêng, đó là u uất.
“Giắt sau thắt lưng ấy, chỗ đó không vướng víu, mà lúc rút ra cũng rất tiện, anh không thể lúc nào cũng cầm trong tay được.”
Tôi giắt con dao sau thắt lưng như cô ấy nói, đi qua đi lại một chút để thử. Đúng là rất hợp lý, không vướng víu, lúc rút ra cũng thuận tiện hơn rất nhiều.
“Lúc đi lại cũng không có vấn đề gì.” Trương Lam đứng bên cạnh, cẩn thận nhìn tôi xem xét, gật gật đầu. Cô ấy nói đúng, nhưng lúc đi lại vấn đề lớn nhất của tôi lại là vết thương trên đùi rất đau, so với nỗi đau này, vết thương trên tay trái hoàn toàn có thể bỏ qua.
“Cũng được, không thể đi bước lớn, cũng chẳng thể chạy.”
“Lúc quan trọng anh sẽ chạy được.” Nụ cười của cô ấy khiến tôi cảm thấy khó chịu, tôi bị thương nặng như vậy mà cô ấy có vẻ chẳng hề bận tâm.
“Cơ bản là vậy, chúng ta đi thôi.” Cô ấy nhẹ nhàng xốc cái ba lô trên lưng lên, đi tới bìa rừng rồi quay lại nhìn tôi.
Mục tiêu của cô ấy có vẻ rất rõ ràng, nhưng tôi vẫn chưa hiểu nên ngơ ngác nhìn theo: “Đi đâu?”
“Đi tìm Hoàng Hải.” Cô ấy thản nhiên nói.
“Tại, tại sao lại đi tìm ông ta?” Tôi không khỏi ngạc nhiên.
“Vì gã đó chỉ còn một mình, chúng ta có cơ hội!”
Lúc đầu khi Trương Lam nói với tôi đó không phải giấc mơ, sự ngạc nhiên của tôi khiến cô ấy kinh ngạc, không chỉ vì vấn đề mất trí nhớ của tôi gần đây càng lúc càng nghiêm trọng, mà còn bởi cô ấy không thể hiểu được tôi. Cô ấy không hiểu mấy ngày qua đầu óc tôi hỗn loạn thế nào, cũng không hiểu tình cảnh trước mắt khiến tâm trạng tôi phức tạp ra sao. Có điều cô ấy vẫn kiên nhẫn kể hết cho tôi nghe tình tình thực tế.
Điều này giúp tôi cảm thấy yên tâm hơn nhiều.
Nửa đêm khi tôi thức dậy, thực ra cô ấy ở ngay gần đó - một chỗ tối tối để có thể giải quyết vấn đề cá nhân, dù sao thì trên cây cũng không phải nơi thuận tiện lắm. Lúc quay về cô ấy phát hiện tôi biến mất, nhưng cô ấy không chạy lung tung mà đợi một lúc lâu. Trong khi chờ đợi, cô ấy cũng nhìn thấy đống lửa của Mã Tiểu Điền và Hoàng Hải, có điều cô ấy cho rằng đó là một cái bẫy nên không liều lĩnh chạy tới mà đi vòng vòng gần cái tổ.
Chẳng lâu sau cô ấy nhìn thấy tôi sắp bị Mã Tiểu Điền giết, cô ấy liền giết Mã Tiểu Điền khi đó đang mải tập trung hưởng thụ khoái cảm giết chóc. Nhưng tôi đã hoàn toàn mất hết đoạn ký ức cô ấy giúp tôi kéo lê vết thương, chật vật trèo lên cây. Có lẽ đoạn ký ức Mã Tiểu Điền suýt giết chết tôi quá dữ dội, hoặc vì kiệt sức, hay nguyên nhân nào đó khác, sau khi trở về tổ, tôi nằm vật ra sàn, ngủ say như chết, đến thay quần áo và xử lý vết thương cũng do cô ấy làm.
Cuối cùng cô ngồi trông tôi cho đến tận khi tôi tỉnh lại.
Sự việc là như vậy.
“Anh thực sự không nhớ mình đã tự trèo lên cây à?”
Tôi nói: “Một chút ấn tượng cũng chẳng có.”
Trương Lam nói: “Em tưởng anh sẽ có ấn tượng rất sâu sắc kia.”
“Tại sao?”
Cô ấy khẽ khàng vạch một bụi cây: “Lên được nửa chừng suýt nữa anh rơi xuống, sắc mặt anh rất khó coi, trắng bệch, có thể do mất máu. Sau khi lên cây anh ăn rất nhiều, uống rất nhiều nước nữa, em còn lo anh ăn nhiều quá.”
Hóa ra là vậy, chẳng trách đến giờ tôi cũng không hề có cảm giác đói khát. “Anh ăn bao nhiêu đồ?”
“Một phần ba chỗ đồ ăn của chúng ta. Nhưng không sao đâu, đằng nào cũng sắp rời khỏi đây rồi.”
Tôi thở dài: “Chỉ mong thế...”
“Ừ, chỉ mong thế...” Trương Lam bước chậm lại, ngẩng lên nhìn bầu trời qua kẽ lá. “Hôm nay thời tiết chắc hẳn sẽ rất xấu, em có dự cảm không tốt...”
Tôi ngước nhìn bầu trời. Tuy mặt trời vẫn chưa lên cao, nhưng nắng sớm đã chiếu sáng cả bầu trời, trong vắt không một gợn mây.
“Thời tiết sẽ xấu đi à?” Tôi hơi nghi ngờ.
“Có lẽ còn tệ hơn thế, nếu lúc ở trên cây anh để ý hướng gió ngoài biển, anh sẽ biết ngay.”
“... Thế à...” Tôi chần chừ. “Ý em là sẽ có bão à?”
“Không rõ, nhưng mấy ngày nữa chắc sẽ có.” Cô ấy gật đầu.
Dù không nhìn thấy gương mặt cô ấy lúc này, tôi vẫn biết chắc nó đang rất nặng nề.
“Chúng ta đi chậm một chút đi.” Tôi cảm thấy chân mình lúc này càng đau dữ dội hơn.
Trương Lam quay lại nhìn tôi, không nói gì, rồi quay đi tìm kiếm trong bãi cỏ. Một lát sau, cô ấy cầm một bó cỏ quay lại.
“Gì vậy?” Tôi hỏi.
“Cây xấu hổ, còn cả một số loại lá thuốc khác nữa, có thể cầm máu.” Nói rồi cô ấy vặt bớt lá và rễ đi, vò nát chúng trong lòng bàn tay, nhanh nhẹn cởi mảnh vải băng bó trên đùi tôi ra, đắp đống lá thuốc màu lục nát bét lên đùi tôi.
Sau cơn đau ngắn ngủi, cảm giác man mát dễ chịu truyền tới, tiếp đó là cảm giác tê tê.
“Anh không biết cây xấu hổ có thể cầm máu đấy, em... sao em biết các loại lá thuốc này?” Quả thật tôi vô cùng vô cùng ngạc nhiên.
“Đọc trong sách báo với tạp chí.” Hình như cô ấy không định giải thích thêm, chỉ cúi đầu cẩn thận đắp lá thuốc cho tôi, băng bó lại, sau đó bận rộn tìm sương sớm để rửa sạch vụn lá thuốc trên tay. Cô ấy quay lại nói: “Anh tự đi được đúng không, chúng ta có thể đi chậm một chút.”
Tôi biết nếu cô ấy tỏ ý không muốn trả lời thì đừng hòng hỏi được gì nên cũng không gặng hỏi tiếp nữa.
“Chúng ta tới nhà thờ à?”
“Đúng vậy.”
“Anh nhớ Hoàng Hải và Mã Tiểu Điền đã đặt một cái bẫy ở đó...”
Trương Lam quay lại nhìn tôi với một nụ cười kỳ lạ, nhướng nhướng mày hỏi: “Cái bẫy? Đào hố? Mai phục? Trong thời gian ngắn như vậy ư? Chỉ hai người bọn họ á?” Khẩu khí cô ấy có vẻ khinh thường.
“Ờ... hình như thế...”
“Yên tâm đi, họ không có bản lĩnh đó đâu, hơn nữa...” Cô ấy dừng lại giây lát, quay đầu nhìn, vừa ngẫm nghĩ gì đó vừa nói: “Anh đừng đánh giá thấp sức mạnh của chúng ta.”
Tôi không có lòng tin vào sức mạnh của mình, nhưng lại cực kỳ tin tưởng người phụ nữ trước mặt - vợ chưa cưới của tôi. Hơn nữa còn có mấy sự thật khiến tôi càng thêm yên lòng: Một là cô ấy cứu tôi từ tay Mã Tiểu Điền, hai là cô ấy đưa con dao dài cho tôi. Nếu một người định giết bạn, tuyệt đối sẽ không đưa vũ khí có lợi cho bạn. Vì vậy tôi quyết định kể cô ấy nghe một số chuyện Trần Bình nói trước lúc lâm chung.
“Trần Bình đã nói một số chuyện trước khi chết.”
“Hả? Trước khi chết anh ta đã nói gì?” Trương Lam lấy một chai nước trong ba lô ra, uống một ngụm rồi dừng bước, quay đầu lại.
“Về cuốn sách đó, anh ta nói đêm nay chính là đêm Chúa chọn, nhưng không phải dùng máu tim người sống, mà cần một nghìn linh hồn làm vật tế.”
Cô ấy không hề tỏ vẻ ngạc nhiên, nửa cười nửa không nhìn tôi: “Một nghìn linh hồn?”
“Đúng vậy, anh ta nói thế.”
“Thế là thế nào? Anh ta còn nói gì nữa?”
“Trần Bình nói đêm Chúa chọn bảy năm mới có một lần, mỗi lần phải có một nghìn người chết vì cuốn sách này, vậy thì người thứ một nghìn lẻ một mới trở thành người được Chúa chọn. Hơn nữa tất cả đều phải hoàn thành trước khi mặt trời ngày mùng 3 tháng 7 mọc, nếu không sẽ không thể thực hiện được.”
“Nếu hôm đó trời âm u thì sao?” Cô ấy nhìn tôi cười.
“Ơ... anh không biết... đó là một ví dụ chăng? Ý là trước khi trời sáng.”
“Em nói đùa thôi, nhưng anh ta có nói là còn thiếu bao nhiêu người không?”
“À, anh ta nói trước khi bọn em lên đảo, đã có chín trăm chín mươi người, còn thiếu mười người.”
Trương Lam xõa tóc ra, chỉnh trang cho gọn gàng rồi buộc lại sau gáy: “Tính như vậy thì không phải vẫn còn thiếu một người sao?”
“Đúng vậy, kể cả có chết hết vẫn còn thiếu một người trở thành người được Chúa chọn.”
“Ừ, đúng vậy, thiếu một người. Có điều...” Buộc tóc xong cô ấy lắc lắc đầu xem đã chặt chưa.
Tôi tiếp lời cô ấy: “Có điều, sau khi anh tới, tất cả đã thay đổi, vì khi anh lên đảo, ở đây có mười một người.”
“Vậy là có thể thực hiện được đúng không? Anh nghi ngờ em gọi anh tới vì mục đích khác à?” Sau khi chắc chắn tóc đã được buộc chặt, cô ấy nghiêng đầu nhìn tôi.
“Ừm... lúc nghĩ ngợi linh tinh anh từng có suy nghĩ này.”
“Anh đấy... nếu em nói đây chỉ là trùng hợp, anh có tin không?”
“Sau đó anh cảm thấy đây chỉ là trùng hợp...”
“Còn một khả năng nữa.”
Tôi ngẩn ra: “Khả năng gì?”
“Trần Bình đang nói dối, hoặc người cho anh ta biết chuyện này nói dối anh ta.”
“Hả? Ý em là...”
“Anh ta có nói với anh, ai cho anh ta biết số lượng người này không?”
“Ừm, không...”
“Nên nguồn thông tin này còn chưa xác định được, rốt cuộc số người hiện tại là vừa đủ, chưa đủ hay quá nhiều, không ai rõ. Có điều, nghe nói mỗi khi có một người chết vì Sách Khải Huyền Hắc Ám, trên cuốn sách sẽ hiện ra tên người đó. Nếu vậy, nghĩa là chỉ người nắm giữ cuốn sách mới biết đã có bao nhiêu người chết. Những điều em biết đáng tin cậy hơn những chuyện anh nghe được từ chỗ Trần Bình nhiều.”
Tôi suy nghĩ kỹ lại, cô ấy nói đúng. Nhưng tôi không cho rằng Trần Bình lừa tôi, người sắp chết chẳng có lý do gì để nói dối cả.
“Trần Bình không lừa anh chứ...”
“Về lý mà nói thì không có khả năng đó, khả năng lớn hơn cả là người khác đã cố tình khiến anh ta hiểu lầm.”
“Đúng rồi, Trần Bình nói Hoàng Hải đã giết một người được Chúa chọn, trước khi chết người được Chúa chọn đó tìm Trần Bình cầu cứu, còn kể cho anh ta biết tất cả những chuyện này, đồng thời chỉ đích danh một người tên là Hoàng Hải đã giết mình, rồi nhắc nhở Trần Bình có thể Hoàng Hải sẽ xuất hiện ở đây.”
“Ừ...” Trương Lam gật đầu. “Những chuyện này em không hứng thú lắm, vì thông tin chắc chắn thì rất ít, nhưng em luôn không hiểu.”
“Sao thế?”
Cô ấy nghiêm nghị nhìn tôi: “Rốt cuộc ai đã tung tin nói rằng cuốn sách đó ở đây? Lẽ nào tất cả các đêm Chúa chọn đều xảy ra trên hòn đảo này? Không thể nào đúng không? Nếu không phải, trước đây làm thế nào để có thể trở thành người được Chúa chọn? Chả nhẽ sau cuộc thập tự chinh lại chạy đến Trung Quốc...”
“Vậy ý em là...”
“Ý em là, rất có thể ở đây không phải nơi giấu Sách Khải Huyền Hắc Ám, mà một người trong số bọn em đã cố tình phát tán tin tức ra ngoài, muốn tập trung mọi người ở đây để giết chết, còn bản thân mình trở thành người được Chúa chọn.”
“Không cần địa điểm đặc biệt à?”
“Tất nhiên là không, chẳng thấy ai nhắc tới địa điểm đặc biệt gì hết, đúng không? Anh mơ ngủ à?”
Tôi suy nghĩ, hình như chưa từng nghe ai nhắc đến vấn đề này.
“Đúng không? Nên em cho rằng đêm Chúa chọn là bắt buộc, vì tư liệu em tra cứu được thống nhất với truyền thuyết. Về địa điểm, em nghĩ là ở đâu cũng được, chỉ cần giết đủ người trước khi trời sáng. Còn cuốn sách ở trong tay một người nào đó, rất có thể phần lớn thông tin chúng ta biết đều do người đó tung ra, giờ chắc hắn đang từng bước thực hiện kế hoạch của mình rồi, giết chết tất cả chúng ta. Mà chưa biết chừng hắn đã đạt được mục đích, số người đã đủ từ lâu, hoặc cũng có thể còn lâu mới đủ, hắn cần tiếp tục giết nhiều người hơn nữa; hoặc ly kỳ hơn, ví dụ năm nay hoàn toàn không phải năm có đêm Chúa chọn... Tóm lại, không có cuốn sách đó, chẳng ai biết được tình hình thế nào, chỉ suy đoán thôi.” Nói xong cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi. Điều này làm tôi nhớ lại cảnh tượng trong giấc mơ: Người phụ nữ nở nụ cười hung ác khiến người ta sợ hãi đứng trước mặt tôi, sau lưng cô ấy là vầng trăng tròn.
“A...” Tôi nhanh chóng tỉnh ra: “Nếu người nắm giữ cuốn sách đó chết vì tai nạn thì sao?”
Trương Lam cười: “Khả năng không lớn lắm, vì chỉ có hắn biết rõ nhất tất cả những chuyện này, hắn đã chuẩn bị trước rồi mới đến đây. Hơn nữa lùi một vạn bước, kể cả hắn có tấn công người khác thất bại và bị giết, vậy thì cuốn sách chắc chắn vẫn nằm trong tay người còn sống. Nhưng khả năng này rất nhỏ, em nghĩ thế.”
“Bây giờ có bốn người còn sống...”
“Không, năm người.”
“Năm người? Em, anh, Dương Phàm, Hoàng Hải, còn ai nữa?”
“Anh quên rồi sao? Lý Hiểu Lượng chỉ mất tích thôi.”
“Ý em là cô ta vẫn còn sống?”
“Đúng vậy, rất có thể tất cả đều là cái bẫy của cô ta, dụ chúng ta tới đây, từng bước thực hiện kế hoạch của mình. Anh nhớ không? Đêm cô ta mất tích, La Chiêm đã chết.”
“Đúng vậy... Anh nhớ rồi, hôm qua lúc Hoàng Hải và Mã Tiểu Điền nói chuyện với nhau, không thấy nhắc gì tới Lý Hiểu Lượng.”
“Hơn nữa cũng không nhất thiết phải nhìn thấy xác chết mới có thể khiến người khác nghĩ rằng người đó đã chết, tạo ra đủ hiện tượng giả là được, chúng ta đều sẽ liên tưởng mà. Bản thân liên tưởng tuy tốt nhưng cũng sẽ ngụy tạo nên một số sự kiện chưa từng xảy ra. Ngụy tạo một số chi tiết nhỏ là có thể lợi dụng liên tưởng của người khác để dựng nên hiện tượng giả rồi mà, không khó. Chẳng hạn đồ đạc rơi vãi, quần áo bị sóng đánh lên bờ, thậm chí còn có thể nhuốm ít máu lên quần áo.” Nói rồi Trương Lam nhún vai. “Có quá nhiều cách.”
“Nhưng Lý Hiểu Lượng không để lại thứ gì làm manh mối giả cả.”
“Cô ta không cần để lại manh mối giả, trên hòn đảo này, mất tích đã đủ khiến người khác liên tưởng rồi. Anh đừng quên, lúc đó Lý Giang đã chết, hơn nữa những người này đều biết rất rõ vì sao mình và người khác lại ở đây.”
“Có lý.” Tôi gật gật đầu, dừng lại.
“Sao thế? Lại đau à?” Cô ấy quay lại nhìn tôi.
“Không, vết thương đỡ nhiều rồi, nhưng anh muốn lấy cái đó.” Nói rồi tôi chỉ về phía mặt đất cách đó không xa, ở đó có một chạc cây rơi dưới đất, trông rất thẳng, độ lớn và hình dáng cực kỳ giống một cây nạng.
“À, để em.” Trương Lam cảnh giác nhìn quanh rồi qua đó nhặt chạc cây lên, đưa tôi: “Đưa dao găm cho em.”
Tôi rút dao găm sau lưng ra, đưa cô ấy, cô ấy cẩn thận gọt bớt những cành nhỏ mọc chĩa ra, có vẻ định làm một cây nạng hợp với tôi.
“Lúc đầu em tưởng Lý Hiểu Lượng không đơn độc, có người hợp tác với cô ta.” Cô ấy vừa dùng lực chặt các cành cây thừa vừa tiếp tục nói.
“Hả, vậy sao?”
“Trước mắt xem ra không phải. Nói thực, lúc đầu em đoán là Lý Vĩ Húc hoặc Trương Chiêu Huy. Nhưng hôm qua bọn anh đã phát hiện ra xác Trương Chiêu Huy, Lý Vĩ Húc cũng chết rồi.”
“Vậy cái nỏ đó... Lý Hiểu Lượng bắn à?”
“Em vẫn cảm thấy là do Hoàng Hải, anh nhìn xem.” Nói rồi cô ấy giơ dao găm lên. “Cái này chắc là trong quân đội.”
Tôi gật đầu, kể với cô ấy trước khi chết Trần Bình nói Hoàng Hải từng đi lính.
“Ừ, thế thì đúng rồi.” Cô ấy gật đầu, ngắm nghía cây nạng đã được đẽo gọt.
“Được chưa?” Tôi định cầm cây nạng.
“Còn chút nữa.” Trương Lam nhanh chóng lục trong ba lô, lôi ra cái áo phông thùng thình của Lý Vĩ Húc, bọc quanh chỗ chạc ba của cái nạng, buộc thật chặt rồi mới đưa tôi. “Được rồi, thử xem, em cảm thấy độ dài vừa đủ.”
Tôi chống thử, rất hợp. Độ đàn hồi của chạc cây làm giảm bớt xung lực mỗi lần chống xuống mặt đất, cái áo rách bọc quanh chỗ cong của cành cây cũng rất dễ chịu khi chống dưới nách.
“Đi, sắp đến rồi, cất dao găm của anh đi.” Cô ấy đưa dao cho tôi rồi phủi phủi tay, nhẹ nhàng đứng dậy.
“Sắp đến rồi.” Tôi chỉ mái nhọn nhà thờ phía đằng xa.
Trương Lam có chút hồi hộp, cô ấy hít sâu một hơi, hoạt động các khớp xương và nói: “Từ giờ trở đi chúng ta phải cẩn thận hơn, rất có thể có người đang mai phục ở đâu đó chờ cơ hội. Anh hiểu nghĩa là gì không?”
“Anh hiểu, đừng như Lý Vĩ Húc, bị bắn lén mà chết.”
“Rất tốt.” Cô ấy quay lại nhìn tôi, mỉm cười.
Chắc đống lửa đã tắt từ mấy tiếng trước rồi nhưng lúc này vẫn đang bốc khói; nước rỏ xuống tí tách không ngừng từ mái nhà dột lỗ chỗ, khiến mặt đất xung quanh đống lửa đều ẩm ướt; cỏ dại vẫn cần mẫn mọc lên từ những khe nứt ở chân tường... Trong góc có một thứ trông rất nhăn nhúm, nhìn kỹ một lúc mới nhận ra là balô của Mã Tiểu Điền. Bẹp dúm thế kia, chắc Hoàng Hải đã lấy đồ đạc trong đó đi rồi.
“Bỏ chạy rồi.” Tôi tới bên đống tro, nhìn quanh chính điện trống trải, rồi quay người lại nhìn Trương Lam.
“Ừ...” Cô ấy gật đầu như đang nghĩ ngợi điều gì.
“Chúng ta làm thế nào đây? Đi tìm à?”
Cô ấy nhìn tôi: “Đi đâu tìm?”
“Ừm... đi quanh xem...”
“Không, không đi đâu hết, đợi ở đây xem sao.” Nói rồi Trương Lam chậm rãi tới bên đống tro còn chưa tàn hẳn, tìm một cành cây từ từ khều đống tro xem có thể làm cho nó cháy lên không. “Đợi thời tiết xấu đi, rất có thể cả Hoàng Hải, Dương Phàm và Lý Hiểu Lượng đều sẽ tới đây.”
“Tại sao?”
“Anh còn nơi nào tốt hơn để đi à?”
Tôi suy nghĩ: “Có lẽ thế... nhưng sao em biết thời tiết sẽ xấu đi?”
Cô ấy cười: “Chắc chắn. Đêm nay chắc sẽ có một vở kịch hay.”
Tôi không hề cảm thấy chuyện này có gì đáng trông đợi, mà còn rùng mình sợ hãi.
Nhưng tôi chẳng ngờ hiện thực còn quái dị hơn tôi tưởng nhiều.
Nhân vật phụ
Mười mấy phút trước Trương Lam vứt thêm cành cây và gỗ vụn ướt vào đống tro tàn còn bốc khói, sau khi khói nồng cay mắt tan hết, một đống lửa ra hồn cuối cùng cũng xuất hiện, mang theo hơi ấm yếu ớt làm bốc hơi nước trên mặt đất.
“Thật phiền phức, cuối cùng cũng cháy.” Cô ấy thở phào, dùng chân dọn một khoảnh nhỏ bên cạnh đống lửa, trải vải chống nước mang từ “tổ” theo xuống đất, ngồi co ro ôm cái túi nhỏ của mình và nói với tôi: “Nếu anh buồn ngủ thì có thể ngủ một lúc, ít nhất ở đây cũng khô ráo hơn cái lán đó.”
“Bây giờ vẫn ổn.” Tôi cũng dọn một chỗ dưới chân mình, chống nạng nén cơn đau, ngồi trên tảng đá đã được hong khô bên cạnh, cởi đôi giày ướt sũng ra đặt cạnh đống lửa, sau đó duỗi thẳng chân trái cho dễ chịu một chút, tiện thể kiểm tra vết thương, hình như vết thương không nặng thêm, tôi thở phào.
Trương Lam có vẻ hơi mệt, cô ấy chống cằm lên đầu gối nhìn đống lửa đăm đăm, ngẩn người ngồi đó. Chúng tôi đều không nói gì, cứ im lặng như thế.
Chẳng biết bao lâu sau, hình như có tiếng mưa rơi lác đác bên ngoài nhà thờ.
Tôi ngẩng lên nhìn bầu trời qua chỗ dột trên mái nhà, bầu trời vốn bị nắng sớm nhuộm thành màu cam đã bị mây đen che kín từ lúc nào.
Mưa rồi.
Mấy phút sau mưa càng lúc càng lớn, mưa ào ào lẫn trong tiếng sấm ầm ì. Nghe tiếng là có thể cảm nhận được sức mạnh và tốc độ của trận mưa này. Nhìn nước mưa chảy xuống qua lỗ thủng mái nhà chẳng giống bị dột chút nào, mà như có người kéo vòi nước chữa cháy đổ nước vào đây vậy.
“Sao em biết thời tiết sẽ xấu đi?” Tôi không nhìn lên trời nữa mà nhìn sang Trương Lam ngồi bên kia đống lửa.
“Trăng tán.”
“Gì cơ?”
“Trăng tán.” Cô ấy hơi sốt ruột lặp lại lần nữa rồi ngẩng lên nhìn tôi. “Xung quanh mặt trăng có một quầng sáng lớn gọi là trăng tán, trăng tán thì mưa.”
“Sao em biết?”
“Đọc sách.” Ánh mắt cô ấy quay lại ngọn lửa đang nhảy nhót, có vẻ cô ấy không muốn tiếp tục chủ đề này.
“Được thôi, dù sao thì em biết nhiều kiến thức thật đấy, tính trong số những người anh quen.”
“Thực ra anh cũng từng đọc những cuốn sách đó rồi mà, do anh đọc qua loa thôi...” Cô ấy đột nhiên im lặng nghi hoặc nhìn tôi.
“Sao thế?”
“Suỵt!” Trương Lam sững sờ nhìn ra ngoài cửa.
Tôi cũng quay lại nhìn ra phía cửa chính điện, trong tầm nhìn chỉ có mưa lớn mờ mịt. “Chẳng có gì cả? Em nhớ ra cái gì à?”
Vẻ mặt Trương Lam rất căng thẳng: “Đến rồi.”
Tôi cũng trở nên căng thẳng, lại quay đầu dán mắt ra ngoài cửa nhìn thật kỹ, đồng thời rút dao ra.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, rất lâu sau, cuối cùng tôi cũng nhìn thấy.
Một bóng người mờ mờ chầm chậm từ trong màn mưa đang tới gần, trông bóng người đó giống như...
“Hình như là nữ?” Tôi quay phắt lại nhìn Trương Lam, cô ấy không trả lời tôi mà chỉ nhìn ra ngoài, vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị.
Bóng người trong mưa càng lúc càng gần. Tôi cảm thấy có điều bất thường, cơn mưa nặng hạt thế, sao người đó lại đi chầm chậm vậy?
Là Lý Hiểu Lượng ư?
Khi bóng người sắp đến cửa, tôi đã nhìn rõ hơn, đúng là một người phụ nữ. Cái bóng càng lúc càng rõ, tôi nhìn thấy mái tóc dài của cô ta, bộ quần áo ướt sũng nước mưa và cả hình dáng cô ta nữa - đó là một gương mặt khiến tôi vô cùng hoảng sợ.
Trương Chiêu Huy.
Trương Chiêu Huy cũng nhìn thấy chúng tôi.
Đầu tiên cô ta nhìn tôi như không dám tin vào mắt mình, sau đó để ý thấy con dao găm trong tay tôi, cô ta sững người rồi quay đầu bỏ chạy.
Không đợi tôi kịp phản ứng, Trương Lam đã nhảy phắt dậy đuổi theo, đồng thời ném lại cho tôi một câu “Anh nói cô ta chết rồi mà?” rồi biến mất ngoài cửa.
Khi tôi sực tỉnh, vội vội vàng vàng đi giày chạy ra cửa thì đã không còn nhìn thấy gì nữa, chỉ có cơn mưa xối xả. Tôi sững sờ đứng ở cửa nhà thờ, chẳng biết nên làm gì.
Đây là ảo giác ư? Nhưng đúng là Trương Chiêu Huy đã chết rồi mà, chính mắt tôi nhìn thấy xác cô ta treo ở đó! Ba lô của cô ta còn bị tôi lấy đi, đồ đạc trong ba lô tự tay tôi sắp xếp, đống mỹ phẩm, đồ ăn vặt kia... Nhưng, người vừa xuất hiện là ai? Tại sao lại như vậy? Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra trên hòn đảo này? Lẽ nào đây là một cơn ác mộng? Tôi vẫn chưa tỉnh lại ư?
Không, không thể nào!
Chuyện quái quỷ gì xảy ra ở đây vậy?
Đột nhiên, một cảm xúc phẫn nộ dâng lên trong lòng tôi không thể kiềm chế được, tôi tức giận gào lên với cơn mưa lớn ngoài cửa như phát điên!
“Đồ khốn kiếp! Đồ khốn kiếp!”
Tôi chịu đủ rồi! Mấy ngày nay chẳng khác nào sống trong ác mộng, vô duyên vô cớ đến đây, bị cuốn vào một cuộc giết chóc như sh*t, rồi lại chìm vào một cơn ác mộng khó thoát ra nổi, những cảnh tượng khiến người ta phát điên, đến cả vợ chưa cưới cũng đối xử với tôi bằng thái độ nghi ngờ, nhưng không một ai có thể nói rõ cho tôi biết rốt cuộc chuyện này là thế nào, vì một cuốn sách chết tiệt thì có ma mới tin! Chỉ vì cuốn sách đó mà bây giờ một người phụ nữ đã chết bỗng sống lại, xuất hiện trước mắt tôi, chuyện quái quỷ gì vậy hả? Đây là mơ sao? Mẹ nó chứ! Tôi phải đích thân chứng thực tất cả những chuyện này đều không phải ác mộng khỉ gió gì hết! Cho dù thế nào tôi cũng phải đi chứng thực, tôi không muốn tiếp tục bị những chuyện hỗn loạn này quấy nhiễu nữa! Tôi căm thù sự hỗn loạn này!
Tôi nóng nảy chống nạng tập tà tập tễnh lao ra khỏi nhà thờ, đi về phía cái tổ.
Cơn mưa lớn điên cuồng xối xả trút nước lên từng viên gạch, từng bức tường đổ nát trong làng chài, khiến tôi ướt sũng từ đầu tới chân, đồng thời cũng đánh thức mặt tính cách luôn bị tôi đè nén dưới sâu đáy lòng mình, tôi biết rất rõ đó là gì - con thú hoang luôn quanh quất trong giấc mơ của tôi.
Tôi vứt nạng đi, đứng trong mưa, ngẩng đầu dang rộng hai cánh tay điên cuồng gào thét lên bầu trời, liều mạng dùng tiếng thét để phát tiết mọi sự phẫn nộ bị đè nén suốt bao năm qua, phát tiết mọi nỗi oán hận tôi luôn chịu đựng, phát tiết tất cả những gì có thể phát tiết!
Sau khi gầm thét như thú hoang, tôi chống tay lên đầu gối thở hồng hộc. Nhìn nước mưa xuôi theo mái tóc và hai bên má nhỏ xuống mặt đất, tôi lĩnh ngộ được một từ: thức tỉnh.
“Đồ ngu, nhất định phải rơi vào đường cùng mới hiểu ra à?” Tiếng nói trong lòng đang cười nhạo tôi. Đúng vậy, nhưng không muộn.
Trời mưa, rừng cây rất trơn, mỗi bước chân gần như đều trượt sang bên cạnh. Nhưng cành lá rậm rạp cũng chắn đi không ít nước mưa, nên cơn mưa có vẻ nhỏ hơn nhiều, tầm nhìn cũng tốt hơn. Tôi tập tễnh đi về phía cái tổ, tôi phải xác nhận xem mình đã thực sự lấy được ba lô bên cạnh cái xác treo trên cây của Trương Chiêu Huy chưa, hay đó chỉ là một giấc mơ khác. Những điên cuồng, hỗn loạn mấy ngày qua đã xâm chiếm gần như toàn bộ cuộc sống của tôi, tôi cần sắp xếp lại suy nghĩ, tôi cần một khởi đầu bình tĩnh.
Đùi trái lại bắt đầu đau nhức dữ dội, chắc hẳn nước mưa đã xối trôi lá thuốc. Tôi dừng bước, tựa vào một cái cây, cẩn thận tháo vải băng bó vết thương ra, cẩn thận xem vết thương xuyên thấu đáng chết đó. Da thịt ở đùi lộn hẳn ra bên ngoài, không có chút sắc máu nào, xám ngoét, còn thấy máu từ từ rỉ ra từ vết thương... Mẹ nó, chuyện này thật tồi tệ. Tôi cắn răng lật “băng gạc” sang mặt kia rồi băng bó lại, xé nửa cái ống quần bên dưới băng ra ngoài cùng, đồng thời dùng nhiều sức hơn thắt chặt nó lại... Với tình hình trước mắt, chỉ có thể làm được như vậy.
Xong xuôi, tôi ngẩng đầu lên, tựa thân cây thở dốc, đang định đi tiếp thì từ sâu trong rừng cây vọng lại tiếng động.
Tiếng người đang chạy.
Là ảo giác hay sự thật? Tôi nín thở im lặng lắng nghe. Một lúc sau, tôi chắc chắn có người đang chạy. Tiếng động càng lúc càng gần tôi. Là Trương Chiêu Huy hay Trương Lam đang đuổi theo cô ta?
Ai vậy?
Tôi lau nước mưa trên mặt, lặng lẽ tựa sát thân cây, lại rút dao găm ra nắm trong tay.
Tôi sẽ không bỏ chạy nữa, dù có là chuyện gì.
Đột nhiên, một bóng người nhảy ra từ rừng cây rậm rạp cành lá, chui vào bụi cây trước mắt tôi rồi biến mất.
Tuy rất nhanh, chỉ vài giây ngắn ngủi, nhưng tôi vẫn thấy rõ, là Dương Phàm, có điều nhìn động tác, hình như cậu ta bị thương.
Tôi im lặng giữ nguyên tư thế đợi người thứ hai.
Quả nhiên, một bóng người khác đuổi sát phía sau chạy ra rồi cũng biến mất tương tự.
Là Hoàng Hải.
Rất tốt! Đây chính là điều tôi trông đợi, ngọn lửa phục thù đang bừng bừng thiêu đốt trong lòng tôi.
Tôi vòng tránh lùm cây họ xuyên qua, im lặng đuổi theo, không chút do dự.
Cành cây, những phiến lá lớn, dây leo, cỏ dại mọc cao lần lượt bị gạt sang hai bên, tôi dễ dàng đi xuyên qua rừng cây, cố giữ khoảng cách nhất định với Hoàng Hải ở không xa phía trước. Mỗi khi tiếng động phía trước gần lại, tôi cố tình giảm tốc độ, đợi kéo giãn khoảng cách rồi mới đuổi theo tiếp, tất cả đều dựa vào thính lực. Ngoài cách đó ra tôi không có cách nào khác hay hơn. Tôi sống đến từng này tuổi, trước giây phút này, chẳng hề có bất cứ kinh nghiệm theo dõi nào, đành dựa vào bản năng học cách săn mồi thôi.
Đúng thế, săn mồi.
Từ này xuất hiện trong đầu khiến tôi hưng phấn lạ thường, khoái cảm đó thậm chí còn giúp tôi quên mất cơn đau trên đùi.
Quyết định sự sống chết của người khác, cảm giác thật tuyệt vời, vô cùng tuyệt vời!
Tôi còn đang chìm đắm trong niềm vui của kẻ truy đuổi thì đột nhiên, tiếng chạy gần tôi nhất biến mất.
Hả? Lẽ nào... Tôi không kịp nghĩ ngợi nhiều, vội vàng thắng gấp, ngồi yên tại chỗ im lặng lắng nghe.
Tiếng Dương Phàm càng lúc càng xa, từ từ chìm nghỉm trong tiếng mưa đập vào cây cối. Xung quanh tôi, ngoài tiếng đó ra, không còn bất cứ tiếng động nào khác.
Tôi bất giác nắm chặt con dao găm trong tay.
Một phút trôi qua.
Hai phút trôi qua.
Trong không khí ngưng đọng sự chẳng tốt lành.
Bên trái!
Tôi quay phắt người lại, nhìn thấy cặp mắt ẩn nấp sau những phiến lá lớn.
Đó là cặp mắt vằn đầy tia máu, từng xuất hiện trong cơn ác mộng của tôi.
Mấy giây sau, một gương mặt âm u từ từ hiện ra trong bóng tối, vẫn mang theo nụ cười giả tạo.
“Thật không thể ngờ! Cậu dám theo dõi tôi, đã vậy...” Hoàng Hải từ từ bước ra, tôi nhìn thấy tay ông ta nhẹ nhàng nâng một con dao găm dài giống hệt con dao tôi đang cầm.
“Ông còn không ngờ nhiều thứ lắm.” Tôi giễu lại.
Gương mặt Hoàng Hải lộ vẻ giễu cợt, nhưng khi nhìn thấy con dao trong tay tôi, ông ta nghiêng đầu như thể không dám tin vào mắt mình, khẽ cau mày: “Có vẻ cậu giết Mã Tiểu Điền rồi? Thật khó tin.”
Tôi lạnh lùng nhìn ông ta, không hề đáp lời.
“Lẽ nào cậu định nhân lúc tôi lơ đễnh rồi giết tôi? Thật sao, Chu Khởi Dương?”
Trong đầu tôi nhanh chóng tính toán: “Ông muốn biết thằng cháu ngoan của ông chết như thế nào không? Tôi có thể cho ông biết.”
Đầu tiên Hoàng Hải lộ vẻ ngạc nhiên, sau đó ngửa mặt cười lớn: “Ha ha ha ha ha ha! Thật không ngờ cậu lại lợi hại vậy! Tôi nhìn nhầm cậu rồi! Tôi nhìn nhầm cậu rồi! Cái thằng kém cỏi đó chết trong tay cậu cũng chẳng có gì lạ. Chu Khởi Dương, cậu giỏi lắm!”
Ông ta liên tục lặp lại tên mày để gây áp lực cho mày đấy. Tiếng nói trong đầu đang nhắc nhở tôi, tôi gật đầu, nhìn chằm chằm vào mắt Hoàng Hải: “Ông cũng sẽ có kết thúc như vậy.”
Hoàng Hải ngừng cười, “hừ” một tiếng: “Khó nói lắm, có vẻ như cậu giành chiến thắng không đủ hoàn hảo.” Nói rồi ông ta dùng mũi dao chỉ chỉ vào mảnh vải băng bó trên đùi tôi.
“Đủ để giết ông. Tôi biết thủ đoạn của ông, tôi cũng biết ông giết Trần Bình. Hơn nữa vũ khí của Trần Bình còn ở trong tay tôi. Mã Tiểu Điền bị chính thứ đó giết chết đấy.”
“Hả? Thú vị đấy, vậy... cậu giết chết Mã Tiểu Điền như thế nào?”
Câu hỏi này là thăm dò ư? Hay ông ta thực sự muốn biết? Ông ta không phải kiểu người bộc lộ cảm xúc ra ngoài, vậy chắc hẳn ông ta cũng không thực sự bận tâm đến chuyện sống chết của Mã Tiểu Điền. Giờ này phút này, ánh mắt ông ta lộ sát khí, nghĩa là ông ta luôn tìm cơ hội ra đòn. Nhưng ông ta vẫn chưa động thủ chứng tỏ ông ta đang kiêng dè điều gì, chứ chẳng trắng trợn không biết kiêng nể ai như lúc đầu.
“Tôi đổi ý rồi, không cần nói ông biết, vì ông sắp cảm nhận được cháu trai ông chết như thế nào rồi.”
“Cậu chắc mình làm được chứ?”
“Đúng.”
“Chu Khởi Dương, bỏ cuộc đi, cậu không thể đánh lại tôi được đâu.”
“Ông thử xem...” Tôi còn chưa nói hết câu, Hoàng Hải đột ngột lao tới, động tác nhanh nhẹn, uyển chuyển, hoàn toàn không giống một người ngoài năm mươi tuổi. Nhưng tôi vẫn phát hiện ra quỷ kế của ông ta, khi xông tới ông ta nghiêng người, đồng thời nhanh chóng chuyển dao găm từ tay phải sang tay trái.
Lão cáo già!
Tôi vội nhảy sang bên cạnh, vung vũ khí về bên phải đề phòng ông ta chém được vào người mình do động tác của tôi không đủ nhanh.
Hai lưỡi dao khẽ va vào nhau, cánh tay tôi cảm nhận được độ rung từ chuôi dao.
Quả nhiên! Quan trọng hơn là, tôi tránh được rồi!
Hoàng Hải chém hụt xong, không hề vội vàng phát động đòn tấn công thứ hai, mà nhanh chóng nhảy lùi ra giữ khoảng cách, lấy lại vẻ mặt khinh miệt, trấn tĩnh trước khi tấn công tôi.
“Thân thủ tốt, giết cậu xem ra có chút phiền toái.” Ông ta toét miệng cười, gãi gãi đầu.
Tôi không nói gì, dùng ánh mắt bày tỏ thái độ thù hận.
“Chu Khởi Dương, chúng ta hợp tác đi? Đúng lúc tôi mới mất một trợ thủ, cậu rất phù hợp, chúng ta liên thủ nhất định có thể giết chết những người khác, thế nào? Chúng ta chia nhau cuốn sách đó nhé?”
“Cất cái trò lừa đảo đó đi.” Tôi lạnh lùng nhìn ông ta. “Trước khi trời sáng, giết tất cả chúng tôi ông mới có thể trở thành người được Chúa chọn, những lời dối trá hợp tác liên thủ không ai tin đâu. Hơn nữa...” Tôi cố ý dừng lại một chút. “Hơn nữa nếu thời cơ tới chắc chắn ông cũng sẽ giết thằng cháu trai bị ông lừa bịp thôi.”
“Hề hề... không sai... vậy thì...” Vẻ mặt ông ta hình như đang do dự. “Thôi được, thế này đi, đằng nào giờ tôi cũng không giết được cậu, cậu đi đi, đợi những người khác đều tiêu tùng, là lúc tôi và cậu quyết đấu.” Nói rồi ông ta dùng con dao găm trong tay vạch một đường cong trên không trung.
Tôi đứng im nhìn ông ta, không động đậy.
“Sợ tôi truy sát cậu à? Thôi được, vậy tôi đi trước, thế nào?” Nói rồi ông ta từ từ lùi lại mấy bước, chầm chậm nghiêng người, nhưng mắt vẫn nhìn tôi chằm chằm.
Thế là thế nào? Lẽ nào...
Hoàng Hải từ từ lùi lại hết bước này đến bước khác, rồi hoàn toàn quay lưng về phía tôi, đi sâu vào rừng cây.
Ông ta thực sự từ bỏ cơ hội? Hay tôi làm ông ta cảm thấy đau đầu? Hoặc ông ta đang giở trò quỷ quái nào đó?
Tôi không đoán được.
Hoàng Hải quay đầu lại cười cười, nhanh chóng vòng qua phía sau một bụi cọ rồi biến mất.
Mấy phút sau, xung quanh trở nên yên tĩnh, ngoài tiếng mưa rơi trên lá cây, không còn bất cứ tiếng động nào khác.
Thế thôi sao? Tôi không thể tin được.
Dỏng tai lên nghe ngóng thật kỹ, tôi chắc chắn không còn bất cứ tiếng động nào nữa do con người tạo ra. Tôi thả lỏng cơ bắp căng cứng, vết thương trên đùi lại đau rồi.
Tôi thở phào, phân biệt cảnh vật xung quanh rồi chần chừ đi tiếp về phía cái tổ.
Nhưng sự tình không đơn giản như vậy.
Chưa đi được vài bước, tôi phát hiện không xa phía bên cạnh có tiếng động.
Tôi biết rồi, con cáo già nham hiểm đó không hề bỏ cuộc, mà định vòng lại đánh lén tôi. Khoảnh khắc nhận ra điều đó, cơ bắp toàn thân tôi lại căng lên, ánh mắt nhanh chóng nhìn khắp lượt từng chỗ tối trong rừng cây, hòng tìm thấy cặp mắt tham lam đó.
Không thấy gì cả.
Ông ta ở chỗ tối, tôi quá bất cẩn!
Giờ nên làm thế nào?
Đồ ngốc, chẳng còn lựa chọn khác đâu, chạy! Chạy ngay!
Tôi không bỏ phí một giây nào, co chân bỏ chạy.
Sau lưng vọng lại tiếng truy đuổi, tôi biết mình không đoán sai, đúng là con cáo già đó định đánh lén tôi. Ông ta còn cố tình kéo giãn khoảng cách với tôi, đề phòng tôi đột ngột dừng bước khiến ông ta xuất hiện trong tầm mắt tôi.
Quá bất cẩn! Đúng là quá bất cẩn! Tôi đã đánh giá thấp kinh nghiệm săn mồi của ông ta.
Cảm giác đau đớn ở đùi liên tục dội lên, càng lúc càng dữ dội. Vết thương rất đau, nhưng tôi chẳng còn tâm trí mà bận tâm nữa, tôi chạy như điên trong rừng, tôi phải thoát khỏi kẻ truy sát dày dạn kinh nghiệm. Nhưng dù tăng tốc hay cố tình giảm tốc, kẻ truy đuổi vẫn giữ khoảng cách nhất định với tôi, không gần không xa, không nhanh không chậm. Thực sự khiến người ta phát điên!
Tôi nên làm thế nào? Tôi phải thoát khỏi ông ta bằng cách nào?
Đúng lúc này tầm nhìn đột nhiên rộng mở, tôi phát hiện mình đang ở một khoảnh đất trống.
Nơi này rất quen thuộc.
Đây là đâu?
Cái tổ! Đây là khoảnh đất trống bên dưới cái tổ! Tôi đến rồi!
Nhưng tôi vẫn chưa thể thoát khỏi Hoàng Hải!
Giờ phải làm thế nào?
Chạy thêm mấy bước nữa theo quán tính, tôi liếc thấy cành cây vắt ngang mà Trương Lam dạy tôi trèo lên.
Có cách rồi!
Tôi vừa giắt dao găm ra sau thắt lưng, vừa chạy tới phía dưới chạc cây.
Chỉ cần tung người nhảy lên, bám vào chạc cây là được, chỉ một động tác đơn giản là tôi có thể biến mất khỏi tầm mắt của Hoàng Hải. Khi ông ta lao tới đây, tôi đã biến mất, đúng vậy, rất đơn giản.
Sắp đến rồi, phía trước chính là chạc cây đó! Tôi nén cơn đau ở đùi, nhảy lên, hai tay bám chặt lấy nó!
Vài giây, chỉ vài giây thôi! Thậm chí tôi có thể tưởng tượng được mình ngồi trên chạc cây cao, ẩn mình sau cành lá nhìn lão cáo già giảo hoạt đó đi vòng vòng dưới gốc cây mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tôi chẳng kịp điều chỉnh hơi thở, thầm nhẩm trong lòng: “Đu người lên, hóp bụng, duỗi thẳng hai chân, di chuyển trọng tâm, rất đơn giản, chỉ cần một động tác đơn giản.”
Nhưng tồi tệ là tôi không thể đu người lên được.
Không kịp rồi!
Trong lúc vội vàng tôi buộc phải đạp lên thân cây, cuối cùng cũng nhảy lên được chạc cây, tôi trèo lên một chạc cây cao hơn, tựa sát thân cây nín thở, im lặng nhìn khoảnh đất trống bên dưới.
Ở khoảnh đất trống chẳng có ai, còn tiếng truy đuổi đã biến mất từ lúc nào.
Hoàng Hải không hề xuất hiện ở vị trí tôi vừa chạy qua.
Ông ta đâu rồi?
Lúc sau, một bóng người rón rén thò nửa người ra từ phía khác của khoảnh đất trống, nhưng ông ta không hề di chuyển về phía trước mà ngồi im tại chỗ như pho tượng.
Chắc chắn ông ta đang lắng nghe thật kỹ xem có bất cứ tiếng động khả nghi nào không, ông ta mất mục tiêu rồi.
Ông ta đang tìm tôi.
Tôi đứng trên chạc cây không dám động đậy, lòng thầm cầu mong kẻ săn mồi dày dạn kinh nghiệm này sẽ sơ suất bất cẩn.
Hoàng Hải từ từ chui ra khỏi bụi cây, giờ tôi có thể nhìn rõ ông ta rồi, ông ta đứng giữa khoảnh đất trống quan sát xung quanh với vẻ băn khoăn, cánh mũi cử động ngửi ngửi xung quanh như một con thú hoang. Thậm chí còn cúi người tỉ mỉ quan sát dấu vết trên mặt đất, nhưng thảm cỏ ướt nhẹp đã che lấp tất cả, tôi đoán ông ta không nhìn ra được gì.
Một phút sau ông ta lại đứng thẳng người dậy, nhìn quanh một lượt, miệng lẩm bẩm gì đó, rồi quay người từ từ đi về phía bụi cây.
Tiếng tim đập đinh tai nhức óc của tôi bắt đầu bình ổn hơn.
Đột nhiên, ông ta quay lại, nhìn chằm chằm cái cây dưới chân tôi, lộ ra nụ cười đắc ý.
Đáng chết! Lúc trèo lên cây tôi đã đạp vào thân cây, chắc ông ta nhìn thấy vết xước trên vỏ cây rồi.
Ông ta tìm thấy tôi rồi.
Hoàng Hải không nhìn lên trên cũng chẳng tới dưới gốc cây mà nói bằng giọng giễu cợt: “Cậu bé, động tác chưa dứt khoát rồi.”
Tôi căng thẳng bám vào thân cây cho vững, tay kia rút dao găm ở thắt lưng ra.
“Chu Khởi Dương, cậu tưởng cậu lấy được con dao của Mã Tiểu Điền là có thể giết tôi à? Cậu ngây thơ hay ấu trĩ vậy?” Nói rồi ông ta nheo mắt ngẩng đầu lên, lần theo thân cây tìm được vị trí của tôi. “Trước khi cậu chết để tôi cho cậu biết, tôi từng đi lính, lính dã chiến. Ba cái trò vặt vãnh của cậu không thoát khỏi mắt tôi đâu. Tuy cậu trẻ hơn nhưng nếu định mượn ưu thế này để cạnh tranh thể lực với tôi, e rằng cậu sẽ thất vọng đấy. Tôi bảo đảm với cậu, tôi từng tuổi này rồi, nhưng vẫn có thể dễ dàng chạy một nghìn mét rồi xâu chỉ qua lỗ kim mà không tốn chút sức lực nào đấy, cậu làm được không? Đó là còn chưa nói đến sức bền. Xuống đi, tôi đảm bảo sẽ giết cậu thật nhanh, thế nào?”
Những điều ông ta nói vừa gây áp lực cho tôi cũng vừa là thực tế, tên khốn kiếp!
Tôi cắn răng đáp trả: “Ông lên đây thử xem, tôi sẽ chặt đứt từng ngón tay của ông.”
Ông ta cười, lắc đầu: “Cậu biết tôi sẽ không lên, trừ phi cậu định trèo lên trên tôi mới lên. Cậu xuống đi, cậu sẽ không thấy đau đớn gì đâu, chỉ nháy mắt thôi, tôi chắc chắn nó rất nhanh. Cậu biết mà, cậu không gắng gượng được bao lâu trên cây đâu.”
Tôi chẳng nói gì, ông ta nói không sai.
“Đừng do dự nữa, dù cậu có định gắng gượng, tôi chỉ cần tìm mấy hòn đá là có thể làm cậu rơi xuống rồi.”
“Ông sẽ không đạt được mục đích đâu.”
Hoàng Hải bật cười trắng trợn: “Cậu thật thú vị, nhưng cậu vẫn chưa hiểu, trò chơi này chắc chắn tôi là người thắng cuộc. Thật đấy, chắc chắn tôi sẽ thắng.”
“Vẫn chưa kết thúc.”
“Có phải là kết thúc hay không chẳng quan trọng, cậu phải hiểu kết thúc của cậu đến rồi. Tại sao cậu không chấp nhận? Trên đời này chẳng phải ai cũng có thể thành công, đa số mọi người chỉ sống với vai trò làm nền cho những người thành công, vai phụ cho những kẻ thắng cuộc. Tôi biết cậu sẽ cảm thấy rất buồn, không cam tâm, nhưng sự thật là như vậy.”
“Hồi đi lính ông học võ mồm à?” Tình hình hiện tại rất bất lợi cho tôi, bộ não của tôi đang hoạt động hết công suất để nghĩ cách.
“Cậu thật là...” Hoàng Hải lắc đầu, giả bộ thở dài: “Chúng ta đừng đấu khẩu như trẻ con nữa, để tôi cho cậu biết nhé. Cậu Chu, cậu không ngu, chắc chắn cậu cũng để ý thấy, trên đời này có rất nhiều kẻ tầm thường, vừa không có tài năng thiên phú hơn người, cũng chẳng có khả năng chống lại vận mệnh, cứ sống một cuộc đời bình thường vô vị, thậm chí khi cơ hội dâng đến trước mắt cũng chỉ biết nhìn nó nghi ngờ. Họ tầm thường, cam chịu sa đọa, không có ý thức cầu tiến, thỏa mãn với cái ăn cái mặc, với những trò giải trí, thậm chí còn bị các quảng cáo bủa vây lừa cho không biết đâu mà lần, họ cố gắng kiếm đồng lương ít ỏi, mua một đống thứ mình không cần, rồi lại mượn những thứ lòe loẹt đó để chứng minh bản thân... Nhưng cậu có thấy ánh mắt họ không, trống rỗng, cô đơn, cam chịu. Khi cơ hội xuất hiện, họ tranh luận không dứt vì nghi ngờ quẩn quanh mà chẳng chịu nỗ lực nắm lấy. Họ giống như nhân vật được thiết kế sẵn trong game, không có chút giá trị bản thân. Cậu có thể chẳng tốn chút sức lực nào quy họ thành một loại người, hoặc dứt khoát quy họ thành bối cảnh, đạo cụ, vì mục đích tồn tại của họ là làm nền, ý nghĩa sống của họ là làm nền, đó chính là giá trị của họ. Cậu nghĩ thử xem, cậu sẽ thấy tôi nói không sai đâu, cậu cũng biết rất rõ tôi nói không sai mà. Cậu thấy rồi đấy. La Chiêm là người như vậy, Trần Bình là người như vậy, Mã Tiểu Điền...” Ông ta dừng lại một chút, hờ hững nghịch nghịch con dao găm trong tay. “... cũng là người như vậy.”
“Tất nhiên ông thì không, ông là một tên khốn nạn máu lạnh.”
“Đừng giãy giụa vô ích, tôi biết cậu định chọc giận tôi, nhưng tôi không ngu ngốc đến mức trèo lên cây đâu... Tôi chẳng rõ vì sao cậu biết Mã Tiểu Điền là cháu tôi, nhưng nó là cháu tôi không có nghĩa nó không phải loại tầm thường. Chắc cậu không biết đâu nhỉ? Tôi coi thường nó từ tận đáy lòng... Không sai, cậu nói đúng, tôi máu lạnh. Nhưng tôi tuyệt đối chẳng phải và cũng tuyệt đối chẳng thể trở thành loại người giống như nó. Tôi sẽ không đi tìm gái khắp nơi như nó, tôi sẽ không dương dương tự đắc vì đánh bạc thắng chút tiền cỏn con như nó, tôi sẽ không điên cuồng bôn ba khắp nơi vì những thứ mình không cần như nó. Tôi sẽ không làm thế! Cậu phải biết, Chu Khởi Dương, tôi đã sống đủ lâu rồi, tôi biết rõ cái gì thực sự có giá trị.” Nói đến đây Hoàng Hải khẽ thở dài: “Khi còn rất nhỏ, tôi phản tỉnh, phân tích, lên kế hoạch cuộc đời mình. Nhưng rồi tôi phát hiện rất nhiều việc vượt ngoài tầm kiểm soát, chính từ lúc đó, tôi biết thế nào gọi là lực bất tòng tâm. Tôi chẳng muốn đóng vai phụ, nhưng đúng là tôi lực bất tòng tâm thật... Có điều, sau khi biết đến sự tồn tại của cuốn sách, tôi hiểu ra nó chính là thứ tôi cần. Cậu biết thế nào là có ý nghĩa nhất, có giá trị nhất đời người không?” Ông ta ngừng đùa nghịch con dao găm trong tay, ngẩng lên nhìn tôi lần nữa. “Nắm giữ vận mệnh của mình mới là ý nghĩa nhất. Ngoài ra, tất cả đều không quan trọng. Nên tôi phải hoàn thành tâm nguyện này, tôi phải giết tất cả những kẻ ngáng đường tôi, kể cả cậu, kể cả tất cả những người ở đây, giống như lúc đầu tôi giết người được Chúa chọn vậy... À, đúng rồi, từ những gì cậu biết, rất có thể trước khi chết Trần Bình đã cho cậu biết một số chuyện, nhưng chắc cậu ta chưa kể với cậu toàn bộ sự thật đâu. Chắc chắn cậu không biết trước khi lên đảo, Trần Bình và tôi đã cùng giết người được Chúa chọn.”
Câu nói này của ông ta khiến tôi ngạc nhiên.
“Thôi bỏ đi, giữa tôi và Trần Bình có quá nhiều chuyện, không cần thiết phải cho cậu biết, đằng nào cậu cũng sắp chết rồi, nếu sau khi chết có linh hồn, cậu đi hỏi anh ta đi.” Nói rồi ông ta đưa mắt nhìn quanh tìm kiếm thứ gì đó.
Ban đầu tôi không hiểu ông ta định làm gì, nhưng ngay sau đó tôi đã biết, Hoàng Hải nhặt một hòn đá to bằng nắm tay lên thử độ nặng.
“Cho cậu một phút, cậu cân nhắc cẩn thận, lao đầu xuống đất hay tự trèo xuống để tôi nhanh chóng tiễn cậu lên đường.”
Tuy tôi không tin ông ta có thể ném trúng tôi ngã xuống bằng hòn đá đó, nhưng tôi vẫn hy vọng có một lựa chọn khác: “Hoàng Hải, ông lùi lại vài bước, tôi xuống ngay đây, chúng ta đánh một trận đường đường chính chính, nếu ông thắng tôi...”
“Không.” Ông ta sốt ruột ngắt lời tôi, giắt dao ra sau lưng, tung tung hòn đá trong tay ngắm đúng vị trí của tôi: “Tôi phải giết cậu bằng cách ít tốn sức nhất, Chu Khởi Dương. Có lẽ cậu không phải bối cảnh hay phông nền, nhưng nhiều nhất cậu cũng chỉ là nhân vật phụ thôi.” Còn chưa dứt lời, ông ta vung tay lên, hòn đá lao vút về phía đầu tôi.
Đồng thời, một bóng người lao về phía Hoàng Hải từ bụi cây bên cạnh.
Ai vậy? Trương Lam? Tôi còn chưa kịp nhìn rõ đó là ai, hòn đá Hoàng Hải ném đã đập trúng ngực tôi.
Sau cảm giác kinh ngạc là cơn đau dữ dội, choáng váng... Tôi bất giác buông tay đang nắm chặt con dao, ôm ngực, tay kia vẫn bám thân cây để giữ thăng bằng.
Trong lúc mơ màng, tiếng đánh đấm vọng lên dưới gốc cây.
Ai vậy? Trương Lam đến cứu tôi ư?
Tôi cố nén đau, trước mắt tối sầm vì ngạt thở, tôi ngồi xuống lần mò tìm chạc cây dưới chân, bám chặt.
Sau khi chật vật di chuyển trọng tâm xuống dưới, tôi từ từ thả lỏng cánh tay để cơ thể thõng xuống.
Thành công rồi, tôi treo người trên cành cây mình vừa giẫm lúc nãy. Giờ là bước tiếp theo! Chỉ cần dùng chân với tới chạc cây gần mặt đất nhất là được!
Toàn thân tôi mềm nhũn, cảm giác suy nhược nặng nề bao trùm, mồ hôi lạnh lẫn với nước mưa nhỏ xuống tong tỏng.
Cuối cùng không chịu đựng thêm được nữa, hai tay tôi yếu ớt buông chạc cây ra.
Tôi rơi xuống đất.
Khoảnh khắc đó, cơ thể tôi gần như không cảm nhận được sự tồn tại của trọng lực, mà nổi trôi trong nước.
Rơi xuống chưa? Sao lâu vậy?
Cơn đau dữ dội khi lưng va xuống mặt đất cắt ngang nghi ngờ của tôi, tầm nhìn vốn tối đen lại xuất hiện rất nhiều điểm sáng lấp lánh.
“Có thể cậu không phải bối cảnh hay phông nền, nhưng nhiều nhất cậu cũng chỉ là nhân vật phụ thôi.”
“Tôi biết thế nào gọi là lực bất tòng tâm, tôi không muốn đóng vai phụ, nhưng đúng là tôi lực bất tòng tâm.”
“Họ giống như nhân vật được thiết kế sẵn trong game, không có chút giá trị bản thân nào.”
“Họ mua một đống thứ mình không cần, mượn những thứ hoa hòe hoa sói đó để chứng minh bản thân.”
“Trên đời này đa số mọi người sống với vai trò làm nền.”
“Kết thúc của cậu đã đến rồi, sao cậu không chấp nhận?”
“Cậu vẫn chưa hiểu, chắc chắn tôi là người thắng cuộc trong trò chơi này. Thật đấy, tôi chắc chắn là người thắng cuộc.”
“Chắc chắn tôi là người thắng cuộc trong trò chơi này.”
“Chắc chắn là người thắng cuộc.”
Những lời này rất quen, ai nói vậy?
Là Hoàng Hải.
Hoàng Hải là ai?
Tại sao ông ta phải nói những lời này?
Đã xảy ra chuyện gì?
Đúng rồi, đã xảy ra một số chuyện!
Không khí tươi mới xộc vào phổi tôi, phế bào tham lam nuốt chửng dưỡng khí, đồng thời từ từ tăng tốc để truyền dưỡng khí đến các bộ phận trong cơ thể thông qua huyết quản.
Từng tấc da, từng cơ bắp, từng mảnh xương trên khắp cơ thể đồng thời truyền cơn đau dữ dội như bị cắt lìa, bị xé vụn, bị bẻ gãy tới não bộ.
Tôi đột nhiên tỉnh táo.
Sau khi cố hết sức khắc chế cơn choáng váng, tôi vùng vẫy ngồi dậy, cố gắng tìm kiếm trong bóng tối.
Trước mắt chỉ có một vài điểm sáng rải rác.
Những điểm sáng rải rác đó lớn dần, từ từ gộp lại thành những đốm sáng, sau đó lại lớn lên lần nữa, gộp lại thành những vùng sáng lớn hơn.
Bộ não càng lúc càng tỉnh táo, tôi cố gắng phân biệt thật kỹ xem những vùng sáng lớn trước mắt mình là gì.
Dần dần tầm nhìn càng rõ ràng, càng hoàn chỉnh, những vùng sáng lớn từ từ gộp lại thành những hình ảnh vụn vỡ.
“Muốn giết tao à? Không dễ thế đâu!” Bên tai tôi vọng lại tiếng nói nghiến răng nghiến lợi, hình như tiếng nói hơi loáng thoáng.
Tôi cố gắng phân biệt xem tiếng nói phát ra từ đâu.
Thêm lúc nữa, mọi hình ảnh vụn vỡ cuối cùng cũng ghép lại thành một tầm nhìn hoàn chỉnh.
Tôi nhìn rõ rồi. Cách đó không xa, Hoàng Hải đang đè ai đó lên một thân cây, con dao găm trong tay từ từ tới gần cổ họng đối phương.
Dương Phàm! Cậu ta đang nắm chặt cổ tay Hoàng Hải, cố hết sức đẩy nó ra, nhưng cậu ta không mạnh bằng Hoàng Hải.
“Còn thiếu chút nữa!” Hoàng Hải cười hung tợn đẩy mạnh con dao, lưỡi dao bén ngót gần như sắp chạm vào da cổ Dương Phàm.
Tôi nghiêng nghiêng ngả ngả đứng dậy tìm con dao găm của mình. Nó rơi đâu rồi nhỉ?
Tôi không tìm thấy!
Lúc này một thứ màu xám to bằng nắm tay lọt vào tầm mắt tôi.
Đó là... hòn đá? Đúng rồi, Hoàng Hải đã dùng nó ném tôi!
Tôi nhặt hòn đá lên, nắm chặt trong tay, loạng choạng ra sau lưng Hoàng Hải.
Vẫn còn hai mét.
Vẫn còn một mét.
Hoàng Hải nghe thấy tiếng động sau lưng, nghiêng đầu lại nhìn.
Tiêu rồi! Không kịp nữa rồi! Tôi dùng tất cả sức lực của mình ném hòn đá vào đầu ông ta!
Hoàng Hải vội nghiêng đầu, hòn đá đập mạnh vào cổ ông ta.
Chệch rồi!
Dương Phàm gào lên bằng tất cả sức lực của mình, liều mạng đẩy cổ tay Hoàng Hải ra, đồng thời đẩy mạnh lưỡi dao về phía ngực Hoàng Hải.
Tôi lắc lắc đầu, cố gắng làm bản thân tỉnh táo hơn, sau đó lại cố gắng ném hòn đá khác về phía Hoàng Hải. Ông ta chật vật vặn người hòng giằng khỏi sự đeo bám của Dương Phàm nhưng không thành công, có điều lại tránh được hòn đá thứ hai tôi ném.
“Đồ khốn nạn! Tôi phải giết ông! Tôi phải giết ông!” Dương Phàm đột nhiên thét lên.
Dương Phàm tựa người vào thân cây, dùng tất cả sức lực từ từ đẩy mũi dao về phía ngực Hoàng Hải.
Tôi ngẩn người đứng yên, nhìn mũi dao sắc bén biến mất trong áo sơ mi của Hoàng Hải, ngay sau đó cả thân dao chầm chậm và kiên định đâm vào ngực Hoàng Hải.
Tiếng lưỡi dao cọ qua rìa xương ức vang lên, Hoàng Hải bàng hoàng cúi đầu nhìn lưỡi dao, rồi lại ngẩng lên nhìn tôi, cuối cùng nhìn Dương Phàm bằng ánh mắt khó có thể tin nổi.
Dương Phàm không nói một lời, lầm lũi nắm chặt bàn tay đang cầm con dao găm của Hoàng Hải tiếp tục dùng lực đẩy cả thân dao về phía trước.
Dường như một thời gian rất dài đã trôi qua, bằng cả mấy thế kỷ, tiếng kim loại cọ qua xương ức chói tai biến mất, tôi nhìn thấy thân dao lặng lẽ, chầm chậm lún sâu vào cơ thể Hoàng Hải. Dao càng đâm sâu, tôi càng nhìn thấy rõ nó dễ dàng rạch đôi cơ tim, xuyên qua tâm thất... xuyên qua khe hở phía dưới xương bả vai, xé toác da ở lưng... cuối cùng xuyên thủng cơ thể Hoàng Hải, ghim chặt ông ta lên thân cây như một tiêu bản côn trùng.
Hoàng Hải và Dương Phàm đều thả tay ra, phần lưỡi dao hoàn toàn cắm vào người Hoàng Hải, chỉ chừa lại chuôi dao bên ngoài.
“Sao có thể...” Hoàng Hải nhìn chuôi dao trước ngực với vẻ khó tin vào mắt mình, ông ta yếu ớt rút nó ra, con dao vẫn nằm im bất động.
“Đáng chết...” Nói xong hai tiếng này, cơ thể ông ta dần thả lỏng. Một lúc sau, đầu ông ta rũ xuống mềm oặt, không động đậy nữa, máu tươi chảy ra từ khóe miệng nhỏ tong tỏng lên quần áo, lên chuôi dao và mặt đất ẩm ướt.
Tôi sững sờ nhìn cái xác bị đóng đinh trên cây, đờ đẫn há hốc miệng. Dương Phàm loạng choạng lùi lại một bước, va vào người tôi.
Cậu ta hoảng sợ nhìn tôi rồi cứ lặp đi lặp lại một câu:
“Không phải cháu giết.”
“Không phải cháu giết.”
“Không phải cháu giết.”
Bí mật
Phải mất hơn nửa tiếng cố gắng hết sức, ngọn lửa mới bắt đầu vùng vẫy nhảy nhót trong làn khói mù mịt và từ từ lớn dần. Tôi không thể tìm được nhiều thứ khô ráo hơn nữa, tất cả những thứ có thể cháy được trong chính điện, dù là gỗ hay cỏ dại tôi đều đã thu thập và vứt vào đống lửa rồi. Còn đống gỗ mục nát ở sân sau chỉ có thể vắt ra nước, không cháy được, chẳng mong gì chúng mang lại lửa cho chúng tôi. Nhưng nếu tôi định dập lửa, những thứ như xốp ẩm đó lại rất hữu dụng.
Tôi và Dương Phàm run lẩy bẩy ngồi ngược chiều gió tạt, vừa tránh khói nồng vừa cố gắng gần đống lửa hết mức có thể, chúng tôi co tròn người lại ôm chặt đầu gối, ngăn hơi ấm cơ thể bay mất. Nhưng gần như chẳng có tác dụng gì, hai chúng tôi ướt sũng từ đầu đến chân, hệt hai con chó vừa được vớt từ dưới sông lên, nhìn chằm chằm ngọn lửa với ánh mắt cầu xin, mong nó lớn thêm để ban hơi ấm cho chúng tôi.
Toàn thân run cầm cập, cảm giác váng vất khiến tôi có dự cảm chẳng lành. Tôi sờ lên trán, hơi nóng, chắc sốt rồi. Tồi tệ hơn là người tôi gần như chẳng có chỗ nào không đau, thậm chí càng lúc càng đau hơn... Mỗi giây tôi đều như đang phải chịu cực hình. Chưa biết chừng tôi sẽ chết ở đây thật. Dương Phàm trông cũng rất tệ, thậm chí còn tệ hơn tôi, cơ thể vốn đã gầy gò lúc này cuộn tròn như một cục giấy nhăn nhúm, xám xịt, yếu ớt.
Hai chúng tôi như đang vùng vẫy bên lằn ranh của một trạng thái nào đó.
Khi ngọn lửa lớn hơn, hơi nước trong quần áo trở thành những làn khói bốc lên. Cuối cùng Dương Phàm cũng lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
“Chúng ta giết Hoàng Hải rồi.”
Chúng ta? Tôi không hiểu sao cậu ta phải nói vậy, theo tôi thấy cậu ta đã giết Hoàng Hải chứ không phải chúng tôi.
Dừng lại giây lát cậu ta bổ sung thêm một câu: “Nếu không có chú, hôm nay cháu chết chắc rồi.”
“Không có gì, cháu không xuất hiện thì chú cũng tiêu rồi.”
“Không, ý cháu là lúc ông ta đuổi theo cháu, cháu nghe thấy phía sau có hai người, cháu tưởng là Mã Tiểu Điền...”
“Mã Tiểu Điền chết rồi.” Tôi không nghĩ ngợi gì, ngắt lời cậu ta luôn.
“Ờ...” Dương Phàm không hề tỏ ra ngạc nhiên, chỉ đáp một tiếng đơn giản. Tôi nhìn cậu ta, hình như tâm trí cậu ta không ở đây mà đang nghĩ cái khác.
“Trương Chiêu Huy... chưa chết, hoặc là... sống lại rồi.”
“Ờ...” Dương Phàm vẫn ậm ừ chiếu lệ, không chút ngạc nhiên, điều này lại khiến tôi rất ngạc nhiên.
“Cháu... không cảm thấy ngạc nhiên à?”
“Không, không hề.”
“Tại sao?”
“Cháu cảm thấy mình đang nằm mơ chứ không phải là thật.” Xem ra không chỉ mình tôi có cảm giác này.
Dương Phàm ngẩng lên, tôi thấy vẻ sợ hãi vẫn chưa hoàn hồn trong mắt cậu ta: “La Chiêm cũng sống lại rồi, cháu nhìn thấy ông ta.”
Một cảm giác ớn lạnh dâng lên, tôi nhìn Dương Phàm, vô cùng hoảng sợ, ấp a ấp úng: “Cháu, cháu nói gì?”
“Cháu nhìn thấy La Chiêm, ở trong rừng, ông ta đứng cách cháu không xa, ông ta nhìn cháu, vẫn là dáng vẻ lúc chết, cái đó ở thắt lưng vẫn còn... ờm... một cái lỗ to tướng be bét máu.”
Tôi há hốc, đờ đẫn nhìn Dương Phàm một lúc lâu, sau khi chắc chắn vẻ mặt cậu ta không phải vẻ mặt đang nói dối tôi mới hỏi: “Cháu gặp ở đâu? Lúc nào?”
“Lúc trời vừa sáng, trong rừng. Ông ta... ông ta đứng cách cháu khoảng mười mét...”
“Rồi sao?”
“Cháu bỏ chạy.”
“Cháu chắc mình không nhìn nhầm chứ? Cháu có nhìn kỹ xem có phải ông ta hay không không?”
Dương Phàm nhìn tôi chằm chằm: “Không nhầm đâu, tuy đó là gương mặt người chết, nhưng cháu không nhìn nhầm, không cần xác nhận đâu, đó chính là... xác chết của La Chiêm.”
Tôi chẳng nói được câu nào, chỉ cảm thấy tóc mình như dựng đứng lên, toàn thân lạnh lẽo thấu xương.
“Cháu nói thử xem, sao người chết có thể sống lại được? Đây chỉ là một giấc mơ thôi, không phải thật...” Tôi chợt nghĩ tới một vấn đề, nếu người chết thực sự sống lại, sao bộ dạng Trương Chiêu Huy không giống lúc chết treo?
Dương Phàm đang nhìn tôi chằm chằm, nhưng rõ ràng cậu ta không để ý vẻ mặt ngờ vực của tôi, mà đã sợ đến ngây người: “Chú biết không, thậm chí có lúc cháu còn cảm thấy mình không phải là mình.”
“Cháu chắc chắn... đó không phải ảo giác chứ?”
“Hả? Ảo giác á? Sao ảo giác lại y như thật thế?” Nói rồi Dương Phàm thò tay vào ngọn lửa, giơ một cây gỗ đang cháy lên trước mắt, nhìn chằm chằm vài giây rồi vứt cây gỗ đi như bừng tỉnh, xòe lòng bàn tay ra đờ đẫn. Tôi há hốc miệng nhìn cậu ta làm tất cả những việc đó, hoàn toàn không có ý định ngăn cản.
“Á! Đau quá! Lẽ nào đây không phải giấc mơ?” Cậu ta quay sang nhìn tôi, mắt ầng ậng nước.
Cậu ta suy sụp rồi.
“Chú...” Tôi vốn định nói gì đó an ủi cậu ta, nhưng lại chẳng nói được gì, bản thân tôi cũng đang ở bên bờ vực của suy sụp. Mấy ngày trước, tôi vẫn còn là một nhân viên quèn vùi đầu vào làm việc ở văn phòng, nhưng sau một cuộc điện thoại, thế giới của tôi hoàn toàn đảo lộn. Những việc tôi trải qua sau đó còn đáng sợ hơn ác mộng, còn ly kỳ hơn tiểu thuyết kinh dị, còn quái dị hơn phim kinh dị. Tôi bị buộc phải làm quá nhiều chuyện mà chính bản thân tôi còn không dám nghĩ đến, nhưng tôi chẳng có lựa chọn nào khác, buộc phải làm vậy thôi.
Tôi không kịp lựa chọn.
“Cháu hy vọng mình đang nằm mơ, như vậy cháu có thể thoát ra. Mấy hôm nay tất cả loạn hết lên, rất nhiều việc còn chẳng có ký ức liền mạch. Cháu biết sở dĩ con người có thể chắc chắn giây trước mình vẫn là mình nhờ ký ức liền mạch, nhưng ký ức của cháu hỗn loạn rồi. Ban đêm tỉnh dậy vì quá lạnh, cháu nghĩ một lúc lâu vẫn chẳng thể nhớ ra mình đang ở đâu, cảm giác xa lạ xung quanh sắp khiến cháu phát điên rồi! Thậm chí cháu còn nghi ngờ lúc cháu ngủ có người lén đưa cháu đến đây, chứ không phải cháu tự đến. Cháu tựa vào thân cây, cảm giác xung quanh toàn ma quỷ và dã thú, chúng đang nhìn cháu chằm chằm trong bóng tối, ánh mắt ác độc, có thể bắt cháu đi bất cứ lúc nào...” Nói đến đây Dương Phàm đã khóc không thành tiếng, cậu ta run rẩy như thể bị vứt lên một ngọn núi tuyết mà trên người chẳng một mảnh vải che thân.
Tôi nhìn cậu ta vùi mặt vào đầu gối khóc nức nở mà lực bất tòng tâm.
Khóc một lúc, cậu ta mới ngẩng lên, vừa thút thít vừa kể đứt quãng cho tôi nghe vì sao mình lại đến đây.
“Cháu đến hòn đảo này muốn tìm thấy cuốn sách trong truyền thuyết, nếu nó có thật, cháu hy vọng tìm được nó để sửa chữa một lỗi lầm.”
“Lỗi lầm gì?” Có lẽ nói chuyện khác sẽ giúp cậu ta dễ chịu hơn, tôi nghĩ vậy.
“Cháu từng giết người.”
“Cháu nói gì cơ?” Nhìn cậu nhóc thư sinh yếu ớt trước mặt, tôi tự nghi ngờ thính giác mình có vấn đề.
“Một năm trước, cháu đã giết bạn gái mình.”
Tôi im lặng nhìn cậu ta.
“Cô ấy là bạn học cấp hai của cháu. Lúc đầu bọn cháu rất tốt đẹp, nhưng bốn ngày trước khi thi đại học cô ấy tới tìm cháu, nói muốn chia tay, cháu không hiểu lý do là gì nên cứ hỏi đi hỏi lại cô ấy bị làm sao. Cô ấy không nói, chỉ lạnh lùng bảo bọn cháu không hợp nhau rồi bỏ đi. Mấy ngày sau cháu thi đại học, tất cả các bài thi đều trở nên rối loạn, bài thi đặt trước mặt nhưng trong đầu cháu chỉ toàn vẻ mặt lạnh lùng của cô ấy, ánh mắt cô ấy lúc nói chia tay cháu, trên bài thi viết gì cháu hoàn toàn không rõ... Bình thường thành tích của cháu rất tốt, nhưng lúc thi đại học, cháu gần như nộp giấy trắng...” Dương Phàm ngừng khóc, thọc tay vào mái tóc rối bù, ngẩn người nhìn đống lửa một lúc rồi mới tiếp tục. “Chẳng cần đợi cháu cũng biết trước kết quả thi... Bố mẹ và họ hàng đều an ủi cháu, nói cháu bị áp lực quá lớn. Nhưng chú biết không, các bạn học đều cười chê cháu, đáng hận nhất là những người bình thường thành tích không bằng cháu đều đắc ý nhắn tin nói với cháu rằng họ đỗ đại học nào... Muốn tránh cũng không được, cứ mở điện thoại ra là thấy, cháu hận họ, nhưng cháu còn hận bạn gái mình hơn, nếu không phải do cô ấy, nếu không phải cô ấy nói chia tay cháu trước kỳ thi đại học, cháu đã không thi tệ như thế. Thậm chí cháu còn nghi ngờ có kẻ nào đó bình thường thành tích không bằng cháu đã cố tình quyến rũ cô ấy, xúi giục cô ấy nói với cháu những điều đó trước kỳ thi đại học...”
“Chú cảm thấy cháu nghĩ nhiều rồi...”
“Không! Cháu không nghĩ nhiều! Có mấy lần cháu gọi điện hỏi cô ấy đang ở với ai, cô ấy cứ ấp a ấp úng không chịu nói, cháu cảm thấy đó chắc chắn là người cháu quen, nên cô ấy mới không dám nói, cháu cảm thấy suy đoán của mình chắc chắn không sai! Nhưng mà... nhưng mà cháu thực sự chưa từng nghĩ đến chuyện giết cô ấy, thậm chí còn chưa từng nghĩ sẽ làm hại cô ấy. Cháu chỉ muốn biết kẻ đứng sau xúi giục cô ấy là ai, muốn giết thì cháu sẽ giết kẻ đó.”
“Nhưng mà... vừa rồi cháu nói...” Tôi thầm thở dài, trong chuyện này cậu ta đã cố chấp tới mức đánh mất lí trí rồi.
“Sau đó cháu kiếm cớ lấy lại đồ của mình, hẹn cô ấy ra ngoài vườn hoa nhỏ nơi bọn cháu hẹn hò lần đầu tiên. Sau khi gặp cô ấy, cháu liên tục truy hỏi ai xúi giục cô ấy, nhưng cô ấy nói cô ấy không hề có bạn trai, chỉ cảm thấy đôi bên không hợp nhau... Sau đó bọn cháu cãi vã, cháu nghĩ lúc đó cháu quá tức giận, cháu nắm cổ áo cô ấy, gào vào mặt cô ấy, hỏi cô ấy rốt cuộc là ai, nhưng mà... khi cháu thả tay ra, cô ấy đã tắt thở...” Dương Phàm nhìn tôi bằng ánh mắt khẩn thiết: “Cháu thực sự không muốn giết cô ấy, thậm chí cháu còn hô hấp nhân tạo cho cô ấy, cháu muốn cứu sống cô ấy! Nhưng cô ấy chết rồi...”
“Một năm qua cháu luôn chạy trốn à?”
“Không.”
“Vậy...”
“Lúc đó tuy rất sợ hãi nhưng cháu vẫn khá bình tĩnh, cháu cố tình lấy hết tài sản trên người cô ấy, lục tung hết lên, ngụy tạo hiện trường thành một vụ cướp của giết người.”
Tôi hít sâu một hơi, cậu bé này phức tạp vượt xa suy nghĩ của tôi rồi.
“Hôm sau xác cô ấy bị phát hiện, cảnh sát còn tìm cháu. Nhưng tình trạng của cháu vốn rất tệ, bố mẹ cháu luôn ở bên cháu lúc cháu bị hỏi chuyện. Tuy sợ gần chết nhưng cháu vẫn mượn cớ thi trượt đại học, tâm trạng xuống dốc nên chẳng trả lời gì, cảnh sát cũng không nghi ngờ vì sao cháu lại mất hết hồn vía như thế.”
“Nếu vậy cháu không việc gì rồi mà?”
“Ban đầu cháu cũng tưởng không sao, còn lén đốt tất cả những thứ cháu lấy của cô ấy. Nhưng một năm qua cháu chẳng có tâm trạng ôn thi gì hết, gần như đêm nào cháu cũng mơ thấy cô ấy, cô ấy cười giễu cháu thi trượt, có người đứng phía sau cùng cô ấy giễu cợt cháu, nhưng cháu không nhìn rõ, không nhận ra đó là ai cả... Một năm nay cảnh sát cũng bắt đầu nghi ngờ cháu. Cảnh sát hỏi bạn bè cháu về tình hình của cháu, còn nghe ngóng xem tối hôm đó cháu đã ở đâu... Nên cháu cảm thấy không ổn rồi...”
“Sau đó cháu trốn khỏi nhà à?”
“Không, đó không phải nguyên nhân chính, mà vì cháu biết đến sự tồn tại của Sách Khải Huyền Hắc Ám.”
“Cháu cũng nằm mơ thấy à?”
“Vâng, cháu nằm mơ thấy.”
“Mơ thấy gì?”
“Nhiều ngày liền cháu mơ thấy một người đưa cháu cuốn sách, nhưng lần nào cuốn sách cũng rơi xuống đất, cháu không sao nhận được. Sau đó dựa vào trí nhớ, cháu điều tra được cuốn sách tên là Sách Khải Huyền Hắc Ám. Cháu nói với bố mẹ năm nay không thi đại học, sang năm mới thi, rồi lừa bố mẹ là cháu tới Bắc Kinh tìm bạn học cho khuây khỏa... Thế rồi cháu tới đây. Nhưng cháu không ngờ mọi chuyện sẽ như thế này. Lại càng không ngờ cháu đã giết người thêm lần nữa...” Nói rồi Dương Phàm nhìn chằm chằm lòng bàn tay bị bỏng, chìm vào suy tư.
Tôi nhìn cậu ta, hỏi thăm dò: “Cháu định làm bạn gái sống lại à? Bằng cuốn sách đó?”
Dương Phàm nghiêm túc suy nghĩ: “Cháu cũng không rõ lắm, cháu chẳng có nhiều thời gian thu thập tư liệu, chỉ nghĩ tìm thấy nó trước đã rồi tính sau.”
“Vậy nghĩa là cháu tin cuốn sách đó tồn tại? Nếu nó không tồn tại, nếu đây chỉ là một trò đùa ác ý thì sao?”
“Chú nhìn thấy người chết sống lại đúng không? Cháu cũng thấy. Dù lúc đầu cháu không tin lắm thì bây giờ cháu cũng tin rồi...”
“Nhưng...” Tôi lại ngắt lời cậu ta lần nữa, định nói tiếp với cậu ta thì đột nhiên ý thức được một vấn đề nghiêm trọng. Tuy tất cả mọi người đến hòn đảo này đều bị cuốn vào cuộc giết chóc điên cuồng, nhưng đến giờ chưa ai từng thực sự nhìn thấy Sách Khải Huyền Hắc Ám cả. Lùi một vạn bước, kể cả truyền thuyết đó có thật, người cuối cùng may mắn sống sót, không có sách thì cũng chẳng thể trở thành người được Chúa chọn, chỉ là một tội phạm giết người điên cuồng mà thôi. Nếu vậy phải làm thế nào? Còn nữa, và cũng là vấn đề quan trọng nhất, tôi biết có một chuyện chúng tôi đã sai: không nên giết chết Mã Tiểu Điền hoặc Hoàng Hải. Ngay từ đầu họ đã giết người trắng trợn không chút kiêng nể, vậy chắc chắn họ đang nắm giữ điều gì đó, có lẽ cũng chính là mấu chốt vấn đề. Rất có thể họ đã có được Sách Khải Huyền Hắc Ám. Căn cứ vào những điều Trần Bình kể và sự gấp rút của hai tên sát nhân điên cuồng, đêm Chúa chọn rất có thể chính là đêm nay. Nếu vậy cũng có nghĩa là Sách Khải Huyền Hắc Ám chắc chắn đang ở một nơi nào đó trên đảo, Hoàng Hải và Mã Tiểu Điền đã tìm ra nó, hoặc cũng có thể lúc đầu chính họ đã giấu nó ở đây, sau đó tung tin ra ngoài thu hút mọi người, và rồi bắt đầu giết người để đạt được nguyện vọng. Giả sử Hoàng Hải trở thành người sống sót cuối cùng, chắc chắn ông ta cũng biết mình sẽ không đủ thời gian ra khỏi hòn đảo này để lấy cuốn sách, hơn nữa Trần Bình đã nói đêm Chúa chọn bảy năm mới có một lần, nếu lỡ mất đêm nay, đêm Chúa chọn tiếp theo phải đợi bảy năm nữa. Nên chắc chắn ông ta đã mang theo cuốn sách hoặc nó đang ở trên hòn đảo này thật.
Nhưng ở đâu nhỉ? Đây chính là vấn đề. Ba lô của Hoàng Hải và Mã Tiểu Điền ở đâu? Tuy khả năng mang theo người không cao, nhưng vẫn phải tìm ba lô của họ... Khoan đã, không đúng, Mã Tiểu Điền bị loại trừ rồi. Hoàng Hải từng tỏ ra coi thường Mã Tiểu Điền. Nếu vậy Hoàng Hải không thể giao cuốn sách cho Mã Tiểu Điền được, chắc sẽ giữ lại... Có thể Hoàng Hải không mang cuốn sách theo người, nhưng vẫn phải tìm ba lô của Hoàng Hải, nếu không cũng chẳng biết nên bắt đầu từ đâu.
Vấn đề mới lại xuất hiện. Tôi không nhìn thấy Hoàng Hải đeo ba lô, ông ta giấu ba lô ở đâu?
“Sao thế?” Dương Phàm thấy tôi đang ngẩn người.
“À... không có gì, chỉ thất thần thôi.” Tôi trả lời bừa cho xong.
“Ừ...” Cậu ta gật đầu, lại nhìn đống lửa như mất hết hồn vía.
“Sao cháu biết Sách Khải Huyền Hắc Ám ở đây?” Đây là lần thứ hai tôi hỏi người khác về nguồn gốc thông tin, lần đầu là hỏi Trương Lam.
“Chú biết ma pháp đen không?” Dương Phàm giơ bàn tay bị bỏng ra chỗ nước mưa nhỏ xuống, để nước mưa rơi lên vết thương cho đỡ đau.
“Ma pháp màu đen à?”
“Không, thực ra là ma pháp tà ác. Trên mạng có rất nhiều tổ chức quy mô nhỏ như vậy. Cháu biết chú sẽ cảm thấy chuyện này nghe rất nực cười, nhưng khi nhận ra cảnh sát đang để ý mình, cháu đã tìm kiếm các tài liệu liên quan để đọc... Cháu không điên, nhưng cháu luôn cho rằng có cách làm cô ấy sống lại... hoặc giúp cháu thoát tội, thế là cháu bắt đầu để ý những thứ này. Ban đầu cháu biết về Sách Khải Huyền Hắc Ám từ những người nghiên cứu ma pháp đen.”
Tôi thầm thở dài. Khi con người cảm thấy bất lực vì phải đối mặt với hiện thực, họ bắt đầu say mê tôn giáo hoặc những thứ vượt ngoài phạm vi khả năng con người. Chẳng hạn nếu quan hệ vợ chồng không tốt, một bên rất có thể sẽ say mê tôn giáo, mượn tôn giáo để tìm sự an ủi. Hoặc người từng làm những việc trái lương tâm sẽ cho rằng bái Phật, thắp hương, ăn chay là có thể rửa sạch tội ác mình phạm phải. Thực tế, đó chỉ là tâm lý tự an ủi rất điển hình mà thôi, nói thẳng ra là để áp lực tâm lý không quá lớn, giúp bản thân dễ chịu. Tín ngưỡng ở hình thức này không phải tín ngưỡng, mà là sự tự tha thứ cho chính mình. Tôi thấy bản thân việc tự tha thứ cho mình mới là một cái tội, hòng trốn tránh tội lỗi về mặt tâm lý. Nghĩ vậy tôi không khỏi thở dài.
“Ban đầu cháu cũng không tin, nhưng có lần cháu tìm bừa lại thấy không ít tư liệu về truyền thuyết của cuốn sách, nhưng thông tin rất rời rạc, không có giá trị gì, ngoại trừ... ui da... đau quá!” Cậu ta rụt tay lại, chăm chú nhìn vết thương, ánh mắt đầy vẻ băn khoăn khó hiểu, như thể không biết vì sao tay mình lại bị bỏng vậy.
“Sao thế?” Tôi cởi miếng vải rách bươm băng bó trên đùi, đưa cậu ta. Tôi đã cố gắng hết sức giúp cậu ta rồi, giờ trên người tôi chỉ có mảnh vải làm băng gạc đó là còn khô.
“Đó là một đoạn rất ngắn, nói về chuyện xảy ra vào đêm Chúa chọn chín mươi tám năm trước, rất giống một đoạn trong tiểu thuyết, nhưng phía sau lại có một dãy số và cách tính toán. Áp dụng cách tính toán kia có thể biết được lần tiếp theo Sách Khải Huyền Hắc Ám sẽ xuất hiện ở đâu. Lúc đầu cháu cũng không nghĩ nhiều đâu, nhưng mấy ngày sau cháu bắt đầu mơ giấc mơ nãy cháu kể với chú đấy, thế là cháu dùng cách tính kia tìm được địa điểm cuốn sách lần lượt xuất hiện mười bốn lần trước đó. Vì tò mò, cháu mới kiểm chứng và phát hiện đều trùng khớp. Tuy trên mạng nói nghe rất ảo diệu, nhưng địa điểm đúng là địa điểm cháu tính ra.”
“Có bao nhiêu lần địa điểm thực tế của đêm Chúa chọn trùng khớp với địa điểm cháu tính ra?”
“Lần nào cũng trùng.”
Tôi ngẩn ra, nghi hoặc: “Cháu còn nhớ là ở những đâu không?”
“Không nhớ hết, chỉ nhớ mấy lần gần nhất, vì đều là kinh vĩ độ, sau đó cháu tra địa danh, có một điểm gần Nam Cực ở New Zealand; một thị trấn nhỏ ở bang Illinois, Mỹ; một khu rừng ở xứ Wales, Anh; bảy năm trước, cũng chính là lần trước, ở gần Mặc Giang, Vân Nam...”
“Lần này là ở đây à?”
“Đúng vậy, kinh vĩ độ tính ra theo cách đó thì là ở đây.”
“Có quy luật gì không?”
“Không.”
Tôi cố tình hỏi đông hỏi tây mấy câu, lại hỏi một lượt mấy địa điểm trước mà cậu ta vừa nhắc tới, Dương Phàm trả lời chẳng cần suy nghĩ. Từ đó tôi phán đoán cậu ta không nói dối.
“Đợi một chút, nếu vậy, trong tư liệu cháu tìm được có nói Sách Khải Huyền Hắc Ám xuất hiện như thế nào không? Vừa rồi cháu nhắc đến từ xuất hiện.”
“Không biết, tư liệu cháu tìm được không nói sách xuất hiện như thế nào, chỉ nói chắc chắn sẽ xuất hiện. À nhưng mà những điều Trần Bình kể với chú, cháu không hề tìm được, về cuộc thập tự chinh lần thứ tư ấy.”
Có những thứ hiện ra trên gương mặt Dương Phàm khiến tôi cảm thấy bất an, có vẻ cậu ta đã gửi gắm toàn bộ hy vọng vào cuốn sách đó, dù vậy, tôi vẫn hoài nghi sự tồn tại của Sách Khải Huyền Hắc Ám.
Không phải tôi bẩm sinh đa nghi mà là cho đến giờ, tôi vẫn chưa thấy có truyền thuyết nào được thực hiện hoặc bị người ta tìm thấy. Giống như một số cuốn sách tự xưng là vén màn bí mật của một di tích cổ đại nào đó vậy. Các tác phẩm đều tuyên bố có một thứ thần bí ảnh hưởng tới một chủng tộc hoặc nền văn minh. Nhưng tại sao những nền văn minh lại biến mất? Tại sao các dấu vết còn lại đều vụn vỡ và mang tính ẩn dụ? Tại sao không có điều gì rõ ràng mạch lạc? Các nền văn minh tiên tiến đó và cả quy luật của vũ trụ dường như đều không có tác dụng gì trong việc ngăn chặn sự diệt vong của nền văn minh; chủng tộc thần bí và văn hóa được miêu tả trong sách vẫn không thể ngăn chặn sự tự hủy diệt của chính nó hoặc là đã hoàn toàn thất truyền, chỉ để lại một số công trình kiến trúc tối tăm ở một nơi nào đó, chờ ngày được giải thích. Không phải vậy sao? Hình như là vậy. Nếu đã thế, lẽ nào không nên hoài nghi những thứ được miêu tả trong sách có thật hay không sao? Tất cả mọi điều những người tới đây nói với tôi có gì khác mấy cuốn sách vén màn bí mật đâu? Tính chất đều giống nhau cả mà? Một số truyền thuyết, một số cách tính toán kỳ lạ, một số lịch sử hoặc tương lai thần bí, chỉ thiếu duy nhất một sự xuất hiện thần kỳ. Không có, một lần cũng không. Nên tôi có lý do để không tin, tôi có lý do để hoài nghi, tôi có lý do để cho rằng họ đều điên hết rồi, kể cả vợ chưa cưới của tôi, kể cả cậu bé cố chấp trước mặt tôi - một tội phạm giết người trẻ tuổi.
Sau khi “thức tỉnh” trong mưa mấy tiếng trước, tôi đã tỉnh táo hơn, cũng nhìn rõ được vấn đề. Bây giờ việc tôi cần đối mặt không phải nắm giữ vận mệnh của mình mà là rời khỏi đây bằng cách nào. Hoàng Hải và Mã Tiểu Điền đã chết, trước mắt không cần lo lắng về vấn đề an toàn nữa. Còn Sách Khải Huyền Hắc Ám, giờ tôi thấy nó quá xa vời với mình, tôi muốn rời khỏi đây. Nhưng trước khi ra đi, nếu có thể, tôi muốn làm rõ vấn đề Trương Chiêu Huy chết đi sống lại. Tôi đoán đó không phải hiện tượng siêu nhiên thần bí gì, mà có nguyên nhân khác, nguyên nhân hiện tại tôi không biết. Có thể là một âm mưu. Còn chuyện Dương Phàm nói nhìn thấy La Chiêm sống lại... Tôi nghĩ đó là ảo giác, vì Dương Phàm điên rồi.
“Vậy nếu không lấy được cuốn sách đó thì sao?” Tôi rất muốn biết bây giờ cậu ta còn chút lý trí nào không.
Dương Phàm nhìn tôi vẻ trách cứ: “Cháu biết chú không tin tất cả những chuyện này, phải không?”
Tôi chần chừ một lúc rồi gật đầu.
“Vậy chú đến đây làm gì?”
“Cháu biết chú không tự nguyện đến đây mà, chú bị ép.”
“Đó là cái cớ thôi đúng không?”
“Sao cháu lại nói vậy?”
“Còn cần cháu nói thẳng ra sao? Chẳng nhẽ không phải?”
“Không phải thật.”
“Chú nói dối!” Ánh mắt Dương Phàm trở nên bất thường. “Có phải chú... cũng giết người không? Chú cũng muốn...”
“Không, chú cảm thấy cháu cần bình tĩnh lại.” Tôi bực bội ngắt lời cậu ta, tôi không muốn tiếp tục nghe những lời điên dại đó nữa.
“Chắc chắn chú có mục đích!” Cậu ta nói chắc như đinh đóng cột. “Cháu biết lúc đầu chú không hề tin những điều này, từ ánh mắt của chú, cháu nhận ra điều đó, hơn nữa lúc đầu chú sợ tất cả mọi người ở đây. Nhưng chính chú từng nói chú nhìn thấy Trương Chiêu Huy sống lại, cháu cho rằng từ lúc đó chú bắt đầu tin rồi, chú tin Sách Khải Huyền Hắc Ám có t hật, thậm chí chú còn cho rằng chú chính là người được Chúa chọn. Vậy nên giờ chú mới bình tĩnh, không hề cảm thấy bất an hay hoảng loạn, tất cả bắt đầu đi theo suy nghĩ của chú, chú cũng quyết ý muốn trở thành người sống sót cuối cùng. Chú có thể phủ nhận, nhưng có một điểm quan trọng chứng minh cháu không nói sai.”
Tôi bỗng cảm thấy cậu bé điên cuồng trước mặt rất đáng ghét. “Nói thử xem, chứng minh bằng cách nào.”
“Mã Tiểu Điền do chú giết đúng không?”
“Không phải... Thôi được, phải thì đã sao? Hắn định giết chú trước.” Tôi không muốn giải thích cho cậu ta nghe những chuyện xảy ra trong đêm, bèn dứt khoát thừa nhận luôn.
“Lúc Hoàng Hải chết, trong tay ngoài con dao găm còn vũ khí nào khác không?”
“Không, thì sao?” Tôi càng lúc càng cảm thấy bực bội với thái độ chất vấn của cậu ta.
Dương Phàm cười nhạt, nhìn tôi: “Thứ có thể bắn tên đó, cung hoặc nỏ ấy, chú giấu đi đâu rồi?”
“Nỏ? Không thấy.” Nếu không nhờ Dương Phàm nhắc, tôi đã quên mất chuyện này rồi. Cái nỏ đó đâu rồi? Hoàng Hải và Mã Tiểu Điền đều không cầm, đó không phải là Sách Khải Huyền Hắc Ám mà là vũ khí, họ nên mang theo người mới phải, nhưng tôi không thấy.
“Chú định giết cháu đúng không?” Ánh mắt Dương Phàm lộ vẻ thù địch.
“Chú không nghĩ vậy.”
“Chú còn nói là không à? Nếu thực sự không phải thì giao nỏ ra đây!”
Tôi đang định kể hết mọi chuyện đêm qua thì một bóng người đột nhiên xuất hiện ở cửa chính điện, Dương Phàm cũng để ý thấy.
Trương Lam ư?
Chúng tôi cùng quay lại nhìn. Đứng ngoài cửa là Trương Chiêu Huy đầu bù tóc rối. Dương Phàm và tôi đều không khỏi hít sâu một hơi lạnh vì giật mình.
“Cứu tôi.” Trương Chiêu Huy thều thào, run rẩy nói rồi ngã lăn ra đất.
Gì vậy?
Dương Phàm tạm quên đi xích mích giữa hai chúng tôi, nhìn tôi mà vẫn chưa hết hoảng hốt: “Cô ta nói gì thế?”