Mưa vẫn cần mẫn, kiên định rơi, chẳng hề có dấu hiệu chuyển nắng, như thể nó sẽ rơi mãi cho đến ngày tận thế.
Nếu như có ngày tận thế thật.
Chúng tôi chạy tới bên Trương Chiêu Huy, phát hiện cô ta không ngất, chỉ yếu ớt ngã vật ra đất, hình như thần trí không được tỉnh táo, cô ta đang sốt cao, toàn thân nóng như lửa, chúng tôi vội khiêng cô ta tới bên đống lửa. Tôi để ý thấy sau lưng cô ta có một cái ba lô màu nâu đất, nếu tôi nhớ không nhầm, hình như là ba lô của Lý Hiểu Lượng. Tôi mất mấy giây mới hiểu được chuyện gì đang xảy ra.
Tôi và Dương Phàm lập bà lập bập đặt Trương Chiêu Huy tới gần đống lửa, cô ta phát ra tiếng rên rỉ như sắp chết từ sâu trong cổ họng. Nghe như có thứ gì đó đang xâm chiếm cơ thể cô ta, dùng giọng nói của cô ta để phát ra vậy.
Dương Phàm chẳng nén được rùng mình.
Nhưng người phụ nữ này không phải người chết, mà là người sống, dù gương mặt từng rất xinh đẹp của cô ta giờ có màu vàng lục đáng sợ.
Người chết sẽ cầu cứu vì sợ hãi sao? Người chết sẽ bị ốm sao?
Dương Phàm mất rất nhiều công sức mới bón được cho Trương Chiêu Huy một ngụm nước, nhưng ngay sau đó cô ta lại phun ra. Tôi thử bắt mạch cho cô ta. Rất yếu, mạch đập lại cực nhanh.
Mười mấy phút sau, cô ta từ từ tỉnh táo lại. Sau khi nhận ra hai chúng tôi, cô ta lặp lại câu nói đó: “Cứu tôi.”
Dương Phàm ngẩng lên nhìn tôi vẻ nghi hoặc.
“Sao thế?” Tôi hỏi.
“Ở trong rừng...” Giọng Trương Chiêu Huy nhỏ tới mức gần như không nghe rõ.
Dương Phàm ngẩn ra một lúc rồi vội hỏi: “Ở trong rừng làm sao?”
“Người chết...”
“Người chết gì cơ?”
“... Sống lại rồi, đông lắm...”
Tôi không kìm được khẽ liếc nhìn ra cửa, bên ngoài trống trải, ngoài cơn mưa lớn chẳng thấy gì hết.
“Cô nhìn thấy người chết à?” Dương Phàm căng thẳng nuốt nước bọt.
Trương Chiêu Huy yếu ớt gật đầu.
Tôi ra hiệu bảo Dương Phàm giúp tôi dìu cô ta dậy, cho cô ta ngồi tựa vào người tôi rồi hỏi: “Cái xác treo trên cây là Lý Hiểu Lượng phải không?”
Trương Chiêu Huy vẫn yếu ớt gật đầu, nước mắt chảy xuống từ gương mặt không chút sức sống.
“Thế là sao?” Dương Phàm ngạc nhiên liếc nhìn tôi, sau đó nhìn Trương Chiêu Huy chằm chằm, cuống quýt hỏi.
“Nước...” Trương Chiêu Huy hình như đang cố gắng chiến đấu với cơn choáng váng, cơ thể cô ta không còn nóng rẫy mà chuyển sang lạnh ngắt.
Gắng gượng uống mấy ngụm nước, cô ta đã dễ chịu hơn, liền kể bí mật đã bị tôi đoán được chân tướng. Có điều sự việc phức tạp hơn tôi nghĩ nhiều.
Hoàng Hải, Mã Tiểu Điền, Trương Chiêu Huy, ba người họ vốn quen biết nhau từ trước, vì đều là thành viên của Hội Chúa Chọn.
Hội Chúa Chọn là một tổ chức bí mật nghiên cứu hiện tượng siêu nhiên. Hội Chúa Chọn định kỳ tổ chức hoạt động gặp gỡ thành viên, trọng tâm hoạt động chỉ có một: Sách Khải Huyền Hắc Ám ở đâu. Trương Chiêu Huy mới tham gia chưa được bao lâu, cô ta không biết nhiều nội tình của Hội Chúa Chọn.
Cách đây không lâu, Mã Tiểu Điền đang theo đuổi Trương Chiêu Huy, hắn nói với cô ta: Hắn và Hoàng Hải biết Sách Khải Huyền Hắc Ám đang ở đâu, còn nói rất sẵn lòng đưa cô ta đi cùng. Thế là ba người họ lên đường tới đây.
Trong lúc tìm thuyền họ tình cờ phát hiện những người khác - Trần Bình, La Chiêm, Lý Hiểu Lượng, Dương Phàm, Trương Lam, Lý Vĩ Húc, Lý Giang cũng có kế hoạch giống mình, cả ba đều vô cùng ngạc nhiên và căng thẳng. Nhưng điều khiến Trương Chiêu Huy bất ngờ nhất là Trần Bình cũng có mặt. Cô ta vốn quen Trần Bình từ rất lâu về trước, họ từng làm việc cùng một bệnh viện, Trương Chiêu Huy làm y tá, Trần Bình là bác sĩ. Nhưng hai người đều ngầm hiểu với nhau không nên để lộ ra chuyện này. Hơn nữa khi đó Hoàng Hải cũng không cho mọi người biết mình quen Trần Bình.
Lên đảo không lâu, dưới sự chỉ dẫn của Hoàng Hải, ba người hiểu rõ nhất nội tình nhanh chóng tìm ra Sách Khải Huyền Hắc Ám. Nhưng khi biết được phải giết người, Trương Chiêu Huy chùn bước, muốn rời khỏi đảo. Cô ta không biết phải giết bao nhiêu người, Hoàng Hải và Mã Tiểu Điền lúc nào cũng úp úp mở mở, chỉ nói với cô ta “Còn vài người thôi.” Hoàng Hải khuyên cô ta: “Chúng tôi sẽ giúp cô trở thành người được Chúa chọn lần này, điều kiện là đêm Chúa chọn tiếp theo cô cũng phải giúp chúng tôi trở thành người được Chúa chọn.” Cám dỗ này quá lớn, Trương Chiêu Huy bắt đầu do dự không quyết (Tôi chẳng tin chuyện Hoàng Hải hứa hẹn. Không phải tôi hoài nghi lời kể của Trương Chiêu Huy, mà là chuyện Hoàng Hải thực sự định để Trương Chiêu Huy trở thành người được Chúa chọn. Chắc chắn Hoàng Hải đang lừa Trương Chiêu Huy, rất có thể cuối cùng sẽ lại giết cô ta, nếu Hoàng Hải thực hiện được hết tất cả kế hoạch của mình. Người phụ nữ này thật ngốc nghếch). Nhưng chính cái đêm Trương Chiêu Huy chần chừ không quyết đó, Lý Giang bị giết. Cái chết của Lý Giang một lần nữa là cú sốc đối với Trương Chiêu Huy, bởi vì Trương Chiêu Huy chắc chắn không phải do Mã Tiểu Điền và Hoàng Hải giết. Chuyện này thực sự khiến Trương Chiêu Huy chấn động. Hoàng Hải nói rõ với cô ta: “Đừng do dự nữa, những người tới đây đều bất chấp thủ đoạn để đạt được mục đích.” Thế là Trương Chiêu Huy hạ quyết tâm chính thức tham gia nhóm của họ, bắt đầu giết người, đồng thời còn tiết lộ việc mình quen Trần Bình. Chẳng ngờ Hoàng Hải cũng nói mình từng gặp Trần Bình và cho họ hay Trần Bình biết rất nhiều về Sách Khải Huyền Hắc Ám. Nhưng ông ta không nói tiếng nào về mối quan hệ giữa mình và Trần Bình (Điểm này tôi tự suy đoán, bởi Trương Chiêu Huy cũng không thể nói rõ Hoàng Hải và Trần Bình quen biết nhau như thế nào).
Dưới sự chỉ dẫn của Hoàng Hải, họ lập một kế hoạch phức tạp và cặn kẽ.
Đầu tiên giết Lý Hiểu Lượng, tạo hiện tượng giả là cô ta mất tích. Đồng thời ngay đêm đó lái thuyền rời bến, giấu trong bãi đá ngầm và rút hết nhiên liệu. Sau đó lợi dụng mâu thuẫn mọi người đều biết giữa Lý Hiểu Lượng và La Chiêm, đẩy vấn đề lên đầu La Chiêm (ba người cùng chỉ trích hoặc chất vấn). Khi mọi người dồn hết sự chú ý lên La Chiêm, đến đêm Trương Chiêu Huy sẽ ra mặt giả vờ liên thủ với Trần Bình, để Hoàng Hải và Mã Tiểu Điền nhân cơ hội giết chết Trần Bình. Vấn đề nên giết ai thứ hai, họ từng tranh cãi một trận, cuối cùng vẫn quyết định giết Trần Bình, vì anh ta biết quá nhiều về cuốn sách, vượt quá sức tưởng tượng của họ. Nếu thành công, họ sẽ bắt đầu loại trừ từng người trên đảo. Nhưng họ chẳng ngờ Lý Vĩ Húc cũng biết không ít, về điểm này đến giờ Trương Chiêu Huy vẫn không rõ. Trong đêm Trương Lam giết Mã Tiểu Điền, Hoàng Hải không quay về hầm tránh bom đã sập một phần mà họ hẹn nhau làm nơi tập hợp, nên Trương Chiêu Huy chưa được cập nhật thông tin. Sau khi lên kế hoạch, ngay đêm đó ba người họ tiến hành bước đầu tiên của kế hoạch: dìm chết Lý Hiểu Lượng. Nhưng hôm sau, khi trời sáng, họ phát hiện kế hoạch hoàn toàn bị đảo lộn. La Chiêm, người vốn là điểm mâu thuẫn, chẳng biết đã bị ai giết. Họ cảm thấy bất an và sợ hãi, không ngờ lại có người ra tay nhanh như vậy. Hoàng Hải cho rằng, người giết chết Lý Giang và La Chiêm là cùng một người, rất có thể chính là Trần Bình, vì vậy Hoàng Hải buộc phải thay đổi kế hoạch. Đầu tiên ông ta bảo Trương Chiêu Huy giả bộ suy sụp rồi bỏ chạy, sau đó cho xác Lý Hiểu Lượng mặc quần áo Trương Chiêu Huy, ngụy trang thành Trương Chiêu Huy tự sát treo cổ trên cây, còn Trương Chiêu Huy mang Sách Khải Huyền Hắc Ám trốn đi, như vậy cô ta sẽ được an toàn (làm vậy chủ yếu vì Trương Chiêu Huy nhát gan), cũng khiến mọi người tưởng Lý Hiểu Lượng đang mất tích là hung thủ thực sự. Sau khi Hoàng Hải và Mã Tiểu Điền giết hết tất cả mọi người, sẽ tập hợp ở chính điện nhà thờ vào buổi sáng ngày Chúa chọn (bây giờ).
Đây chính là nguyên nhân Trương Chiêu Huy xuất hiện trước mặt tôi và Trương Lam lần đầu tiên.
Nhưng khi Trương Chiêu Huy đến theo lịch hẹn, phát hiện người trong nhà thờ không phải Hoàng Hải và Mã Tiểu Điền (lúc đó tôi và Trương Lam đang ở trong nhà thờ), cô ta biết mọi chuyện đã thất bại (nhưng cô ta không ngờ sự tình lại hỗn loạn đến thế, hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát, kế hoạch phức tạp họ lập ra chẳng có chút ý nghĩa gì), cô ta đành tới chỗ giấu thuyền định bỏ trốn. Nhưng do thuyền thiếu linh kiện không thể lái được (bị tôi, Lý Vĩ Húc và Dương Phàm tháo mất), cô ta buộc phải quay lại chỗ ẩn nấp bí mật mà Hoàng Hải và Mã Tiểu Điền tìm thấy, đó là một công trình quân sự bỏ hoang, một cái hầm tránh bom đã sập hơn nửa, định trốn qua đêm Chúa chọn rồi tính tiếp. Nhưng mưa càng lúc càng lớn buộc cô ta phải rời khỏi đó, hầm tránh bom đã bị ngập quá nửa. Không còn nơi nào để đi, Trương Chiêu Huy lang thang trong rừng.
Cô ta nhìn thấy Lý Hiểu Lượng đã chết. Lý Hiểu Lượng vẫn nguyên hình dạng lúc chết, đứng dưới gốc cây nhìn Trương Chiêu Huy chằm chằm, trên người còn mặc quần áo của Trương Chiêu Huy.
Lúc đầu Trương Chiêu Huy tưởng có người đặt cái xác ở đó để hù dọa người khác, mãi tới khi Lý Hiểu Lượng ngập ngừng đi về phía Trương Chiêu Huy. Trương Chiêu Huy sợ đến mức gần như phát điên (Lúc dìm chết Lý Hiểu Lượng, cô ta cũng tham gia, hôm sau còn tận mắt nhìn Hoàng Hải và Mã Tiểu Điền treo xác Lý Hiểu Lượng lên cây), quá hoảng sợ, cô ta bỏ chạy.
Nhưng ác mộng chưa kết thúc ở đó.
Cô ta vừa la hét vừa bỏ chạy trong rừng thì lại nhìn thấy Trần Bình - cũng giữ nguyên dáng vẻ lúc chết - đứng trong rừng cây.
Trương Chiêu Huy suy sụp đành chạy đến đây tìm sự giúp đỡ. Lúc nhìn thấy chúng tôi, dây thần kinh căng như dây đàn của cô ta cuối cùng cũng được chùng xuống, nên yếu ớt ngã vật ra đất.
Tôi sững sờ nhìn người phụ nữ thần trí không còn tỉnh táo trước mặt, sau khi thành khẩn kể hết mọi chuyện, cô ta cứ thì thào “Đây nhất định là một cơn ác mộng, xin các anh hãy giúp tôi tỉnh lại”, giọng van nài cầu khẩn. Tôi hoàn toàn không biết nên hình dung tâm trạng mình lúc này như thế nào, những điều cô ta kể hoàn toàn vượt quá sức tưởng tượng của tôi.
Dương Phàm đột nhiên hỏi: “Cô nói Sách Khải Huyền Hắc Ám ở trong tay cô à? Ở đâu?”
“Ở... ở trong ba lô của tôi... lấy đi... cầu xin các anh cho tôi tỉnh lại, tôi không muốn... tôi không muốn tiếp tục giấc mơ này nữa...”
Dương Phàm không đợi cô ta nói hết câu đã cuống cuồng giật cái ba lô nhỏ Trương Chiêu Huy đeo sau lưng.
Chỉ trong giây lát, cậu ta đã lục ra được thứ gì đó bọc kín trong túi ni lông.
Dương Phàm cảnh giác ngẩng lên nhìn tôi rồi xé rách túi ni lông, một cuốn sách bìa da màu đen dày cộp lộ ra.
“Những người khác trong số kẻ chết thì không được sống lại trước khi hết một nghìn năm ấy.”
Sách Khải Huyền
Chạy trốn
Cuốn sách đó rất dày, trên bìa da màu đen không có chữ nào, chỉ có hoa văn dát vàng quanh rìa bìa sách.
Đây là Sách Khải Huyền Hắc Ám ư?
Dương Phàm cầm cuốn sách, vui mừng ra mặt. Cậu ta nhìn chằm chằm cái bìa da màu đen, cẩn thận vuốt ve: “Cuối cùng cũng lấy được rồi, bất ngờ quá, bất ngờ quá! Không thể tưởng tượng được, đúng là không thể tưởng tượng được!”
Nhìn vẻ mặt cậu ta, tôi biết giờ chỉ cần tôi khẽ cử động cũng sẽ bị coi là muốn tranh cướp, tôi đành giữ nguyên tư thế ban đầu, im lặng nhìn cậu ta.
“Lấy đi... các anh... lấy đi... chỉ cần giúp tôi tỉnh dậy... khỏi giấc mơ quái đản này là được...” Trương Chiêu Huy tựa vào người tôi khẽ thì thầm với một nụ cười giải thoát.
“Nếu đây không phải là mơ thì sao?” Dương Phàm đứng dậy nhìn chúng tôi với nụ cười đắc ý.
“Dương Phàm, cô ta đã vậy rồi, còn đang sốt...”
“Đủ rồi!” Cậu ta bực bội ngắt lời tôi: “Đừng nói với cháu những chuyện này nữa, từ lúc chú nói đến đây vì bị ép, cháu đã biết chú là loại người như thế nào rồi. Ai tin cơ chứ? Tất cả những người đến đây đều vì cuốn sách này, đều để nắm giữ vận mệnh của mình, chú không lừa được cháu đâu!”
“Chú không lừa cháu, đó là sự thật...”
“Đủ rồi, cháu không muốn nghe nữa.” Cậu ta lùi ra xa, giở cuốn sách đó ra.
“Không có gì hết thật, Trần Bình nói đúng, cuốn sách này trống không...” Cậu ta càng lật giở, cuốn sách da dê dày cộp càng tạo ra những tiếng loạt soạt. “Hả? Nhưng không đúng? Sạch sẽ quá. Dấu tay của những người được Chúa chọn trước kia đâu?” Cậu ta ngẩng lên ngờ vực nhìn Trương Chiêu Huy.
Trương Chiêu Huy yếu ớt lắc đầu, cơ thể cô ta suy nhược nghiêm trọng hơn tôi tưởng, tôi nghĩ không phải hôm nay cô ta mới sốt, rất có thể đã sốt mấy ngày rồi.
“Trần Bình nói phải để lại dấu tay máu lên cuốn sách trong đêm nay, ừm... dùng máu tim người khác để lại dấu tay của mình, nhưng sao ở đây không có một dấu tay nào?”
Tôi ngẩn người, hóa ra đến giờ Dương Phàm không hề biết chuyện cần một nghìn linh hồn cúng tế. Lý Vĩ Húc không cho cậu ta biết hay Lý Vĩ Húc cũng không biết? Rất có thể Lý Vĩ Húc không cho cậu ta biết, nhưng chuyện này cũng chẳng thể kiểm chứng được nữa.
“Cháu định làm thế thật à?” Tôi nhìn chằm chằm vào mắt Dương Phàm.
Dương Phàm gấp sách lại, ngẩng lên suy nghĩ: “Gần như vậy...”
“Ý cháu là...”
“Người phụ nữ này sắp chết rồi, đúng không?”
“Cháu điên rồi à?” Tuy tôi đã lường trước, nhưng nghe cậu ta nói ra trắng trợn như vậy, tôi vẫn rất bất ngờ.
“Cháu không điên, cháu biết mình đang làm gì. Chú Chu, chú không định bảo vệ cô ta thật đấy chứ? Chú đừng quên, người phụ nữ này đã từng muốn cùng Mã Tiểu Điền và Hoàng Hải giết tất cả chúng ta! Nếu họ thành công, đêm nay một người trong số chúng ta sẽ bị tế máu. Vậy mà giờ chú lại muốn bảo vệ cô ta à?”
“Vừa rồi cô ta đã nói không phải lấy máu từ tim, mà cần...”
“Chu Khởi Dương, chú đừng bịa chuyện nữa, cũng đừng đóng kịch nữa, từ chuyện chú giấu cái nỏ, cháu đã biết chú nghĩ thế nào rồi, nhưng chắc chắn cháu sẽ là người được Chúa chọn đêm nay, cuốn sách đang ở trong tay cháu, chú đừng hòng có được nó.” Cậu ta để sách ra sau lưng, nhìn tôi vẻ hơi thù địch.
“Nghe này, chú không hề giấu vũ khí gì hết. Thứ hai, Dương Phàm.” Tôi đặt Trương Chiêu Huy đã bắt đầu hôn mê sang một bên, đứng dậy. “Chú cho cháu biết, không đơn giản chỉ là dùng máu tim đâu, cần rất nhiều người trở thành vật tế. Nhưng cháu thực sự tin cuốn sách này thần kỳ thế sao? Có thể làm người chết sống lại ư? Chú không hiểu sao mọi người đều nhìn thấy người chết sống lại, nhưng chú muốn nhắc nhở cháu một điều, dù Sách Khải Huyền Hắc Ám có thể hồi sinh người đã chết, giúp cháu sửa chữa sai lầm từng phạm phải, nhưng cháu thực sự cần kiểu hồi sinh mà người đó vẫn là xác chết sao? Cháu hy vọng người chết diễu hành khắp đường phố như trong phim ư? Hơn nữa, cháu quên rồi à, Lý Vĩ Húc từng nói cuốn sách này rất có thể chỉ là một lời nguyền.”
Dương Phàm cười: “Tất nhiên cháu nhớ, Lý Vĩ Húc từng nói vậy. Nhưng cháu không tin. Mà nếu cháu nhớ không nhầm, chú ấy từng nói hình như những người chết vì cuốn sách này sẽ sống lại, chứ không hề nói những người này sẽ tấn công người sống. Dù tấn công người sống, cháu cũng không cho rằng họ có gan tấn công người nắm giữ Sách Khải Huyền Hắc Ám đâu.” Nói rồi cậu ta từ từ lùi lại phía sau: “Chú Chu, cháu không giống chú, cháu đã phạm sai lầm, cháu từng giết người, cháu chẳng có gì để mất cả. Nếu đây là một lời nguyền, cùng lắm cháu tự sát là được chứ gì, đằng nào cảnh sát cũng bắt đầu nghi ngờ cháu rồi. Giờ cháu không có lựa chọn nào khác tốt hơn, cháu chẳng còn gì nữa, tương lai, sự nghiệp học hành, thậm chí tự do. Nếu chú cũng muốn có được thứ này...” Cậu ta quay lại nhìn cửa sau chính điện, giơ giơ cuốn sách trong tay về phía tôi: “Vậy thì đêm nay chúng ta gặp nhau ở đây. Chú có vật tế, cháu có sách. Xem ai trong chúng ta có thể trở thành người được Chúa chọn. Chú cũng biết mà, một linh kiện trên thuyền còn nằm ở chỗ cháu, chú không đi được đâu.”
Nói xong cậu ta quay người chạy về phía cửa sau rồi mất hút trong cơn mưa.
Tôi cảm thấy sợ hãi, những điều Dương Phàm nói và làm, cả vẻ mặt điên cuồng của cậu ta, đều khiến tôi sợ hãi.
Tôi không biết giờ mình nên làm thế nào. Phải đợi tới đêm nay rồi kết thúc mọi chuyện như cậu ta nói thật sao?
Không, nhất định vẫn còn lựa chọn khác.
Bỏ trốn.
Đúng thế, trong tay Dương Phàm có một linh kiện của chiếc thuyền, nhưng không chỉ có một chiếc thuyền, còn chiếc thuyền tam bản tôi lái đến đây nữa, Trương Lam đã giấu trong bãi đá ngầm gần cái hang.
Lúc này tôi nghĩ tới Trương Lam, cô ấy đi đâu rồi. Trương Chiêu Huy không hề nhắc đến cô ấy.
Tôi quay sang dìu Trương Chiêu Huy dậy, cố hết sức nhẹ nhàng lay cô ta: “Tỉnh lại đi, tỉnh táo lại đi. Trương Lam, Trương Lam đâu?”
“Cái gì?” Cô ta sốt rất cao, ánh mắt mơ màng, hỗn loạn.
“Sáng nay lúc cô tới nhà thờ, cô bỏ chạy, Trương Lam đuổi theo cô, cô có nhìn thấy cô ấy không?”
“Đây là mơ à...” Cô ta nói sảng gì đó.
“Không, đây không phải giấc mơ, cho tôi biết Trương Lam đang ở đâu.”
“... Không biết... đêm qua Hoàng Hải và Mã Tiểu Điền đều không quay về...”
“Tôi không hỏi đêm qua, là hôm nay! Sáng nay, Trương Lam đuổi theo cô, cô nhớ không?”
“Không nhớ... hôm nay là chủ nhật phải không, đừng gọi tôi...”
Tôi biết có tiếp tục nữa cũng vô ích, tôi không gặng hỏi nữa, bắt đầu thu dọn đồ đạc xung quanh.
“Cô còn đi được không?” Tôi nhanh chóng dọn dẹp tất cả đồ đạc xung quanh.
“Tôi... tôi có thể bay, đây là mơ, tôi có thể bay...”
Tôi không trả lời cô ta nữa, cố nén cơn đau khắp mình mẩy thu dọn đồ thật nhanh rồi đeo ba lô lên lưng, thắt chặt quai, cúi xuống dìu Trương Chiêu Huy: “Tôi đưa cô đi.”
“... Chúng ta đi đâu... đi Sydney à? Đi xem ca kịch đi...” Cô ta đang nói sảng.
“Đúng vậy, đi xem ca kịch, nhưng phải đi thuyền trước.”
“Thuyền? Thuyền... nhanh hơn máy bay đúng không?”
“Đúng, nhanh hơn nhiều!” Nói rồi tôi dùng lực đứng thẳng người dậy để cô gái yếu ớt này tựa lên vai mình, từng bước đi ra ngoài cửa.
Vừa ra khỏi cửa, nước mưa lập tức trút xuống người chúng tôi, là trút xuống, mưa to khủng khiếp. Mặt đất vô cùng lầy lội, khắp nơi toàn trũng nước lẫn với vụn cành cây, lá cây. Dưới trũng nước không phải bùn nhão thì là cỏ trơn trượt, giẫm vào mà bất cẩn sẽ ngã ngay.
Trương Chiêu Huy rùng mình một cái, tỉnh táo lại đôi phần.
“... Đi đâu...” Giọng cô ta cũng mềm nhũn, hai chân mềm oặt đứng cũng không vững, phải dồn tất cả trọng lượng lên người tôi.
“Ra chỗ thuyền.” Tôi cắn răng dùng lực đỡ người cô ta.
“Anh... đang cứu tôi à?”
“Đúng vậy.”
“Tại sao?” Hình như cô ta đã lấy lại được chút sức lực, bắt đầu thử tự giữ thăng bằng, nhưng hai chân cứ run rẩy trượt sang bên cạnh.
“Tôi cũng không biết.”
Nói thật, tôi cũng chẳng biết lý do là gì, chỉ cảm thấy nên làm vậy. Có lẽ vì đồng cảm với kẻ yếu, có lẽ vì tôi hiểu rõ cảm giác không thể phản kháng lại đau đớn đến nhường nào.
“Chúng tôi... từng muốn giết anh...” Giọng cô ta hơi nức nở.
Tôi nghiêng đầu nhìn, nước mưa chảy xuống gương mặt cô ta, không thể biết được cô ta có đang khóc hay không.
“Đừng lên tiếng, đi thôi.” Tôi cố hết sức đỡ cô ta vượt qua ngôi làng bỏ hoang, đi về phía rừng.
Chẳng biết mất bao lâu, cứ thế bước thấp bước cao ra khỏi khu rừng rậm rạp, tới vùng đất trống trải quen thuộc, tôi sức cùng lực kiệt.
Trên đường đi Trương Chiêu Huy hoàn toàn hôn mê, tôi đành nửa cõng nửa dìu, gần như kéo lê cô ta đi hết quãng đường còn lại. Mấy lần cả tôi và cô ta suýt ngã nhào xuống đất. May có cây cối và dây leo rủ thấp trong rừng để tựa, bám nên chuyện xui xẻo đó mới không xảy ra.
Tôi chật vật đặt cô ta cạnh một tảng đá lớn, dìu cô ta ngồi xuống xong tôi nói: “Đợi tôi đi kéo thuyền.” Cũng chẳng bận tâm cô ta có nghe thấy mình nói hay không, tôi loạng choạng đi về phía biển.
Tôi nhớ Trương Lam từng nói thuyền được giấu sau hai tảng đá ngầm lớn.
Tôi đứng trong nước biển sâu đến đầu gối, phóng tầm mắt, ở đây toàn đá ngầm xám đen, bị nước mưa và sóng biển gột rửa bóng loáng, tựa như những mảnh thủy tinh màu tối khổng lồ. Sóng biển màu xám nhạt từ đằng xa cuộn lên, đầu ngọn sóng bị gió thổi thành hơi nước bắn tứ phía, thậm chí còn bắn cả lên bờ, hoặc cũng có thể là nước mưa, tôi không phân biệt rõ được nữa.
Cảnh tượng này thật giống trong mơ.
Tôi chật vật lội nước biển sâu đến đầu gối, vòng ra sau từng tảng đá ngầm để tìm chiếc thuyền, nhưng lần nào cũng chỉ thất vọng.
Rốt cuộc thuyền được giấu ở đâu?
Ngờ vực trong tôi càng lúc càng nặng nề, tôi bắt đầu rà soát từng tảng đá ngầm có thể tìm được quanh đó như điên như dại, kể cả những tảng đá ngầm nằm chỗ nước sâu đến ngực, nhưng vẫn chẳng tìm thấy gì.
Dù quần áo đã ướt sũng, tôi vẫn cảm nhận được lưng mình toát mồ hôi.
Không có thuyền? Lẽ nào ở đây thực sự không có chiếc thuyền nào hết? Lẽ nào Trương Lam đã bỏ đi một mình? Tôi không nên nghi ngờ cô ấy, nhưng giờ phút này, mọi ý nghĩ ích kỷ xâm chiếm đầu óc tôi.
Tôi lắc đầu thật mạnh, đè nén suy nghĩ khiến tôi không rét mà run đó xuống, quay lại bờ biển.
Khi hai chân đã hoàn toàn mất đi lực đẩy của nước biển, chúng mềm nhũn ra khiến tôi gần như ngã khuỵu xuống đất. Tôi chống tay lên hai đầu gối run rẩy, nhìn mặt biển xám xịt, mênh mông trước mắt. Hôm qua Trương Lam nói thuyền giấu ở đây? Cô ấy có nói thật không?
Có lẽ do đói khát hoặc vì cạn kiệt sức lực, cảm giác choáng váng, yếu ớt từ từ lan khắp cơ thể tôi. Tôi cảm thấy chân mình đang run, tầm nhìn cũng trở nên mờ mịt.
Phía sau vọng lại giọng nói quen thuộc: “Thuyền đâu rồi?”
Tôi quay lại nhìn, giọng nói đó xuất phát từ một bóng người gần phía rừng cây.
Đó là... Trương Lam? Tôi nhắm chặt mắt lại, lắc lắc đầu cố giúp thị lực của mình trở lại trạng thái bình thường.
Đó là Trương Lam. Nhưng dáng vẻ cô ấy khiến tôi sinh ra cảm giác không chân thực.
Cô ấy hoàn toàn khác biệt với cảnh vật xung quanh, hoặc có thể nói cô ấy không tới từ hiện thực, mà ở một nơi nào đó khác. Quần áo cô ấy tuy hơi ẩm ướt nhưng vẫn gọn gàng sạch sẽ, như thể chỉ bị mắc mưa trong thành phố. Trông cô ấy rất tươi tỉnh rạng rỡ, như thể chưa từng đi xuyên qua khu rừng rậm rạp, chưa từng tới hoang đảo này, chưa từng trải qua cuộc sống ngoài thiên nhiên ăn sương nằm gió mấy ngày qua.
Thế là thế nào?
Tôi ngờ vực đứng thẳng người dậy, cảnh tượng trước mắt càng lúc càng tối tăm, cảm giác mệt mỏi lạ lùng hoàn toàn đánh gục tôi.
Hơi thở của tôi ngày càng nặng nề, đôi chân ngày càng nặng trịch, hai vai như bị thứ gì đó nặng mấy tấn đè lên, tôi gần như không thể đứng thẳng lên được nữa.
Tôi sẽ ngã cắm đầu xuống đất mất.
Đó là ý nghĩ cuối cùng của tôi trước khi mất đi ý thức.
“Đỡ hơn chưa?” Một giọng nói xa xăm kéo tôi ra khỏi bóng tối.
Tôi từ từ mở mắt, thấy Trương Lam ở trước mặt mình.
“Anh hôn mê mấy ngày rồi đấy.” Cô ấy nói.
Trước mắt dần trở nên rõ ràng, tôi thấy sau lưng cô ấy là một màu trắng sạch sẽ.
Đây là đâu? Thiên đường ư?
“Đây là... đâu?” Tôi cảm thấy khát khô cả cổ.
“Bệnh viện.”
“Bệnh viện? Đã xảy ra chuyện gì?”
“Anh ngất xỉu.”
“Ngất xỉu?”
“Đúng vậy, đang đi tự dưng anh ngất xỉu.”
“Ngất xỉu... anh... mơ một giấc mơ đáng sợ... thuyền của anh mất rồi...”
“Thuyền?” Cô ấy ngẩn ra, sau đó nhìn chằm chằm vào mắt tôi và hỏi: “Thuyền đâu rồi?” Căn phòng đột nhiên rung chuyển dữ dội như đang xảy ra động đất mạnh. Tiếp đó, sóng lớn rợp trời tràn vào cửa sổ, nhấn chìm cả căn phòng trong nháy mắt, những bọt sóng trắng lềnh bềnh, va đập vào nhau, tràn về phía tôi...
“Chu Khởi Dương! Tỉnh lại đi! Chu Khởi Dương!” Một cơn rung lắc dữ dội đánh thức tôi dậy.
Tôi từ từ mở mắt ra, nhìn thấy Trương Lam. Cô ấy đang nắm hai vai tôi, lay người tôi thật mạnh. Nước mưa lạnh ngắt không ngừng đập vào mặt tôi.
“Dừng, dừng tay...” Tôi vùng vẫy muốn ngăn cô ấy lại.
“Cuối cùng anh cũng tỉnh rồi... anh sao thế... anh...”
Tôi không nghe rõ cô ấy đang nói gì, chỉ nhìn thấy miệng cô ấy cử động. Nhưng dáng vẻ Trương Lam không giống như tôi thấy trước khi ngất.
Tóc tai cô ấy rối bù, quần áo cũng rách tơi tả, hai ống tay áo nhìn chẳng khác gì đống vải vụn. Qua kẽ hở của những mảnh vải vụn, tôi thấy cánh tay cô ấy có không ít vết cào xước.
Những gì tôi thấy trước đó là sao vậy? Ảo giác hay hoa mắt?
Trương Lam cúi xuống hỏi từng từ: “Thuyền đâu rồi?”
“Thuyền?” Tôi nghi hoặc nhìn cô ấy, sau đó mới nhớ ra chuyện chiếc thuyền: “Không biết, vừa rồi anh tìm mãi mà chẳng thấy.”
“Không thể nào, em giấu thuyền ở đây mà!” Nói rồi cô ấy đứng dậy vứt tôi lại, đi qua đi lại dọc bờ biển tìm kiếm như phát điên, chốc chốc dùng tay chắn mưa trước trán, thay đổi góc độ nhìn thật kỹ về phía biển.
Lúc này tôi đã hoàn toàn tỉnh táo, cố gắng gượng bò dậy: “Anh đã tìm một vòng rồi, không có thật.”
Khoảng cách quá xa, cô ấy không nghe thấy. Giọng tôi chìm nghỉm trong tiếng sóng biển và tiếng mưa rơi. Một lúc sau, cô ấy ủ rũ quay lại cạnh tôi: “Mất thuyền rồi...”
“Hay bị gió thổi đi?”
“Không thể nào, em buộc rất chặt, còn dùng dây thừng quấn một vòng quanh tảng đá, mà thuyền kẹt giữa hai tảng đá, sóng biển có đánh ngang cũng không đẩy nó đi được.”
“Nhưng mà...”
“Không có nhưng nhị gì hết!”
Tôi bất lực nhìn cô ấy: “Giờ làm thế nào?”
Trương Lam đờ đẫn nhìn mặt đất một lúc, giơ tay lau nước mưa trên mặt rồi hỏi tôi: “Anh đến đây làm gì?”
Tôi thở dài, kể đứt quãng một lượt tất cả mọi chuyện đã xảy ra sau khi cô ấy đuổi theo Trương Chiêu Huy.
Lần này cô ấy không ngắt lời tôi mà kiên nhẫn đợi tôi nói xong mới bắt đầu hỏi. “Nói vậy Hoàng Hải chết rồi à?”
“Đúng.” Tôi gật đầu.
“Vậy anh nhìn thấy cuốn sách đó rồi?”
“Đúng.”
“Sách Khải Huyền Hắc Ám trông thế nào?”
Tôi miêu tả đại khái, nghe xong, cô ấy gật gật đầu như đang suy nghĩ điều gì, rồi càng nghĩ cô ấy càng ngẩn người ra.
“Nội dung bên trong anh không đọc được chữ nào à?”
“Không.”
“Dương Phàm cũng không nói gì à? Hoặc đếm gì đó?”
“Không, cậu ta chỉ hỏi tại sao trong sách không có gì hết.”
“Vấn đề chính là ở đây, kỳ lạ...” Cô ấy nhăn tít mày lại, hình như đang suy nghĩ điều gì.
“Sao thế?”
“Nếu em nhớ không nhầm, trong Sách Khải Huyền Hắc Ám lẽ ra phải có rất nhiều trang đã bị dùng rồi, những trang sách đó viết kín tên những người từng chết vì cuốn sách này... nên... có chút bất thường.”
“Ý em... cuốn sách đó là giả?”
“Em không biết, chưa ai từng nhìn thấy cuốn sách thật... Em phải xem qua mới biết được.”
“Vẫn trong tay Dương Phàm.” Nói đến đây tôi lại nhớ tới vẻ mặt Dương Phàm lúc rời khỏi nhà thờ, vẻ mặt tà ác và ngông cuồng, giống hệt Hoàng Hải và Mã Tiểu Điền.
“Ừ... Anh nói anh tới đây cùng Trương Chiêu Huy, cô ta đâu?”
Tôi nhìn quanh, không thấy đâu hết. Đá ở đây trông đều giống nhau nên tôi cũng không nhớ rõ mình đặt cô ta ở gần tảng đá nào: “Cô ta bị sốt cao, lúc anh đi tìm thuyền đã đặt cô ta ở gần một tảng đá nào đó...”
“Anh đứng dậy được rồi đúng không?” Nói đoạn Trương Lam đưa tay cho tôi.
Chúng tôi tìm khắp bãi biển, thậm chí còn kiểm tra cả cái hang chúng tôi từng trú chân cũng không tìm được Trương Chiêu Huy.
“Anh chắc chắn anh tới đây cùng cô ta chứ?” Trương Lam ngừng tìm kiếm, quay lại ngờ vực nhìn tôi.
Lúc này mồ hôi túa ra trên trán tôi nhanh chóng bị nước mưa xối đi, nhưng cảm giác bất an thì vẫn còn đó.
“Ở ngay đây...” Tôi chỉ bừa một tảng đá.
Cô ấy không nhìn theo hướng tay tôi chỉ mà nhìn tôi: “Trương Chiêu Huy thực sự sốt cao đến mức ngất xỉu à?”
“Thật mà, anh chắc chắn!” Tôi biết cô ấy đang nghi ngờ điều gì nên bỗng có chút hoảng loạn. “Anh đặt cô ta ở đó rồi đi tìm thuyền cho tới khi nhìn thấy em đến...”
“Anh nói là anh nhìn thấy em tới? Anh nhìn thấy à?”
Tôi ngẩn ra: “Không phải em đứng đó hỏi anh thuyền đâu rồi à? Lúc anh vừa từ dưới biển lên ấy.”
“Chu Khởi Dương, lúc em quay lại nhà thờ, ở đó không còn ai nữa, em chẳng biết đã xảy ra chuyện gì nên không dám ở lại. Em gần như đã tìm một vòng khắp đảo mà vẫn không thấy anh. Sau đó em muốn xác nhận thuyền có an toàn không nên đến kiểm tra, bất ngờ phát hiện anh nằm ở đây. Lúc đó anh đã rơi vào trạng thái hôn mê rồi, em gọi cả nửa ngày anh mới tỉnh... Anh vẫn ổn chứ?” Cô ấy cố tình nói thật chậm, vẻ mặt đầy quan tâm, đó là sự quan tâm đối với một người không bình thường.
“Lúc em nhìn thấy anh, anh đã ngất xỉu trên bãi biển rồi á?” Ký ức của tôi hoàn toàn hỗn loạn, những mảnh vụn hỗn loạn xẹt qua đầu tôi. Tôi phát hiện mình hoàn toàn không thể xác định những mảnh vụn ký ức nào đã thực sự xảy ra, những mảnh vụn ký ức nào chỉ là cảnh tượng trong mơ, chúng hoàn toàn lẫn vào nhau.
Lẽ nào tinh thần tôi có vấn đề, hay tôi mất trí nhớ?
Rốt cuộc là sao? Đây là giấc mơ thật sao?
Hoặc tôi điên rồi?
“Đi thôi, đừng dầm mưa ở đây nữa, vào rừng vẫn hơn là ở đây.” Trương Lam run rẩy ôm hai vai, nhìn tôi.
Tôi mơ màng gật đầu, theo cô ấy đi về phía nhà thờ.
Trước khi vào rừng, tôi quay lại nhìn bờ biển, không thuyền, không người, không gì cả, chỉ có nước biển lạnh lẽo và những bãi đá ngầm lớn màu xám đen. Lẽ nào Trương Chiêu Huy giả vờ sốt cao hôn mê, sau đó nhân lúc tôi không chú ý tự mình lái thuyền bỏ đi? Hay tôi hoàn toàn không đưa cô ta tới đây mà chỉ chạy một mình? Nhưng thuyền đâu rồi? Trương Lam đang nói dối hay vì lý do nào khác? Rốt cuộc ký ức của tôi có vấn đề gì vậy?
Tôi buộc phải thừa nhận, tất cả những chuyện xảy ra mấy ngày qua đều rất kỳ lạ, như thể một giấc mơ. Một cơn ác mộng không thể tỉnh lại.
Tôi thất thểu theo sau Trương Lam như mất hết hồn vía, ra sức tìm kiếm từng mảnh vỡ trong ký ức, cố gắng ghép chúng lại với nhau. Nhưng dù tôi cố gắng thế nào, luôn có những thứ chẳng thể chắc chắn liên tục được thêm vào, khiến ký ức tôi ghép ra giống chiếc áo đầy mảnh vá, nhìn là biết có những mảnh vá không cùng loại vải, thậm chí đến màu sắc cũng chẳng khớp. Tôi vừa sợ hãi hoảng loạn vừa sốt ruột bất an, ký ức của tôi giờ giống như một giấc ngủ bị ảnh hưởng vì phải tiếp nhận quá nhiều quấy nhiễu từ thế giới bên ngoài, trong mơ tràn ngập những cảnh tượng kỳ lạ, những cú ngắt quãng lộn xộn, không một quy luật, chỉ có hoang mang và hỗn loạn.
Chúng tôi một trước một sau đi trong im lặng, đôi bên không ai nói câu nào. Có lẽ Trương Lam không muốn làm tôi kích động, nhưng tôi cảm nhận được cô ấy đang nghi ngờ Trương Chiêu Huy đã lái thuyền bỏ đi nhân lúc tôi ngất xỉu. Nếu như vậy thật, muốn rời khỏi đây, e rằng tôi phải đối mặt với Dương Phàm, trong tay cậu ta có linh kiện nào đó của chiếc thuyền còn lại.
Thật tồi tệ!
Đúng lúc này, một vật thể trông như bóng người lọt vào tầm mắt tôi, tôi hờ hững quay đầu lại nhìn, trông thấy La Chiêm.
“Ông ta” đứng cách tôi chưa đến mười mét về bên phải.
Đó là La Chiêm đã chết, điều này hoàn toàn chẳng cần xác nhận lại! Làn da xám ngoét không chút sức sống, cái lỗ to đùng đầy máu ở thắt lưng ông ta đều chứng tỏ đây tuyệt đối không phải người sống!
Hơn nữa “ông ta” không đeo kính, kính của ông ta đã bị “quên” trên bức tường đất nơi ông ta chết - tôi đã nhìn thấy nó đầu tiên.
Tôi dừng bước, kinh hãi trợn trừng mắt, trong đầu liên tục lặp đi lặp lại một câu: Có lẽ đây đúng là một giấc mơ!
Chạng vạng
Sau khi quay lại nhà thờ, tôi và Trương Lam phát hiện đống lửa bắt đầu yếu dần. Nhưng chúng tôi không thể tìm được bất cứ chất đốt nào nữa, đành bó tay hết cách ngồi cạnh đống lửa sắp tắt, nhìn nó càng lúc càng nhỏ dần.
Chắc là Trương Lam đã mệt lử, cô ấy ngồi sát đống lửa, co người lại ngủ ngay gần như trong tích tắc. Còn tôi vẫn đang run lên cầm cập, mãi không dám nhắm mắt lại, sợ hãi bất an nhìn chằm chằm ra ngoài cửa, chỉ sợ La Chiêm sống lại sẽ loạng choạng bước vào.
Nhưng chỉ có tôi nhìn thấy “ông ta”, Trương Lam không nhìn thấy.
Sau khi nhìn rõ đó là La Chiêm chết đi sống lại, tôi hoảng sợ đứng yên tại chỗ không dám động đậy, cứ như bị đóng đinh xuống đất.
“Anh làm sao thế?” Trương Lam dừng bước ngơ ngác nhìn tôi, hoàn toàn chẳng hiểu đã xảy ra chuyện gì.
“Bên trái, nhìn thấy không?”
Cô ấy liếc mắt về hướng tôi nói, hỏi: “Gì cơ?”
“La Chiêm... ở bên đó, em không thấy à?” Vừa nói tôi vừa kinh hoàng phát hiện La Chiêm đang nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt “ông ta” đã bắt đầu hoại tử giác mạc, không thể phân biệt rõ lòng trắng và đồng tử, nhưng tôi vẫn biết “ông ta” đang nhìn mình. Tay chân tôi trở nên lạnh ngắt trong nháy mắt.
“La Chiêm?” Trương Lam trợn mắt. “Ông ta chết rồi mà?”
“Em không nhìn thấy thật à?” Giọng tôi run rẩy.
Cô ấy không trả lời mà bước tới trước mặt tôi, sờ trán tôi, giơ một ngón tay ra trước mắt tôi, từ từ di chuyển sang hai bên: “Nhìn ngón tay em này.”
ran mm
Tôi làm theo.
“Trông anh... vẫn ổn, anh bị làm sao vậy?”
“Em không thấy thật sao?” Tôi căng thẳng liếc thêm cái nữa, thật trăm phần trăm, đó đúng là xác La Chiêm. Chỉ có điều bây giờ nó còn sống, đang nhìn theo nhất cử nhất động của chúng tôi.
Trương Lam quay mặt tôi lại, nói từng câu từng chữ với tôi: “Nhìn em này, em là thật, hòn đảo này là thật, rừng cây là thật, ngoài ra tất cả mọi thứ anh nhìn thấy đều không phải là thật. La Chiêm chết rồi, anh nhớ đấy, La Chiêm đã chết ba ngày trước rồi! Nhớ chưa?”
Tôi lau mồ hôi lạnh và nước mưa rớt trên trán, ấp úng nhắc lại lời cô ấy: “Đúng, đúng thế, La Chiêm, La Chiêm chết rồi... Thứ anh nhìn thấy không phải là, là thật, anh nhớ rồi.”
“Đúng, đúng là như vậy.” Nói xong cô ấy kéo tay tôi tiếp tục đi về phía trước. Tôi cố hết sức kiềm chế sự run rẩy, cứng đờ bước về phía trước, cố gắng không nhìn sang bên phải.
Nhưng đuôi mắt nói với tôi: La Chiêm đã sống lại đang chuyển động cơ thể theo bước đi của tôi, “ông ta” luôn nhìn tôi chằm chằm.
Mãi cho đến khi chúng tôi biến mất khỏi tầm mắt của đối phương.
Giờ nhớ lại đôi mắt đục ngầu đó, tôi vẫn cảm thấy sự ớn lạnh dữ dội bao trùm mình, nỗi sợ hãi cắm sâu vào khe hở giữa những đốt xương trên người tôi. Tôi co rúm hai vai, ôm lấy cánh tay mình, mắt nhìn chằm chằm ra ngoài cửa. Mãi đến khi sắc trời tối dần, mưa nhỏ đi, mắt tôi đã cay xè, tôi vẫn không dám nhìn đi chỗ khác.
Tôi cảm thấy sợ hãi, dù đó là ảo giác.
Đúng lúc này hình như có thứ gì phát ra tiếng động, ở một góc ngay trong chính điện.
Tôi cố gắng tìm kiếm từng góc tối trong sợ hãi, dây thần kinh vốn đã vô cùng yếu ớt căng thẳng đến mức sắp đứt gãy.
Cuối cùng, ở cửa căn phòng nhỏ nơi từng để xác Lý Giang, tôi nhìn thấy Dương Phàm ngồi tựa khung cửa.
Trong bóng tối tôi nhìn không rõ vẻ mặt cậu ta, hình như cậu ta vẫn luôn ở đó, chỉ có điều tôi không phát hiện ra.
“Sao chú lại quay lại?” Giọng nói non nớt của cậu ta vọng tới, nghe lạnh như băng.
“Chú...” Nhất thời tôi không biết nên nói gì.
“Trương Chiêu Huy đâu?”
“Không biết, chú ngất xỉu trên bãi biển, lúc tỉnh lại cô ta đã biến mất rồi.”
“Chú bịa chuyện không hay tí nào.”
“Chú nói thật.” Tôi bắt đầu dần trở lại bình thường.
“Chú giết cô ta rồi phải không?”
“Chú không giết cô ta.”
Dương Phàm cười: “Thôi được, chú là người lương thiện... Chú Chu, giờ trời vẫn chưa tối, đừng vội, vẫn chưa đến đêm Chúa chọn. Đợi trời tối chúng ta đọ sức đi.” Giọng nói của cậu ta tuy có vẻ mong mỏi sốt ruột, nhưng lại hết sức điềm tĩnh.
“Dương Phàm, cháu không biết Sách Khải Huyền Hắc Ám là như thế nào đâu.”
“Hả? Vậy chú nói thử xem? Tôi cảm thấy tôi biết không ít.”
“Rất nhiều chuyện Trần Bình kể chiều hôm đó là nói dối, trước khi chết anh ta mới nói thật, nhưng chú không kể cho cháu và Lý Vĩ Húc...”
“Thôi đi!” Cậu ta ngắt lời tôi. “Chú lại đang bịa chuyện nữa rồi.”
“Thật đấy, cháu có thể không tin lời chú, nhưng trước khi trời tối, trước khi cháu ra tay, hãy nghe chú nói hết đã.”
Dương Phàm im lặng một lúc như thể đang nghiêm túc cân nhắc: “Ừm... được thôi, chú nói đi.”
“Thực ra, cái đêm Trần Bình chết, anh ta nói với chú rất nhiều chuyện, nhưng hôm sau chú không kể cho cháu và Lý Vĩ Húc vì chú chẳng biết hai người là bạn hay thù...”
“Tôi đã bảo mà. Chú không phải người lương thiện như mình tưởng đâu, từ chuyện chú giấu giếm thông tin là đã thấy rồi.” Ngữ khí cậu ta đột nhiên trở nên trưởng thành, chín chắn. Nếu không phải giọng nói vẫn thế, tôi còn tưởng rằng cậu ta không phải Dương Phàm.
“Không như cháu nghĩ đâu, lúc đó chú chỉ không muốn nói quá nhiều, nhất là trước khi làm rõ động cơ của hai người.” Tôi chẳng hề tức giận, dù sao cậu ta cũng chỉ là trẻ con, một đứa trẻ đã trở nên điên cuồng.
“Thôi được, vậy chú nói đi, cuốn sách này rốt cuộc là thế nào?”
“Đêm Chúa chọn cứ bảy năm một lần, vào đêm của ngày chính giữa năm, tức là đêm mùng 2 tháng 7 đến trước khi mặt trời ngày mùng 3 tháng 7 mọc. Trong bảy năm đó, phải có một nghìn người chết vì cuốn sách này, sau đó khi đêm Chúa chọn tới, người nắm giữ cuốn sách này in dấu tay dính máu lên một trang nào đó trong cuốn sách, vậy mới có thể trở thành người được Chúa chọn.”
“Hả?” Có thể thấy cậu ta rất có hứng thú với chuyện này: “Nếu không đủ một nghìn người thì sao?”
“Vậy thì đêm Chúa chọn đó coi như bỏ đi, chờ đến đêm Chúa chọn kế tiếp.”
“Hóa ra là vậy, nhưng làm sao để biết được đã có bao nhiêu người chết?”
“Chú không biết, nghe nói trong cuốn sách có ghi chép.”
“Không có, tôi xem rồi, cuốn sách này hoàn toàn trống trơn, chẳng có gì cả.”
“Vậy thì chú không biết.” Tôi cảm thấy Dương Phàm không hề tin lời tôi nói, thực tế tôi cũng chẳng mong chờ cậu ta tin mình.
“Chú kể nghe thì cũng khá hợp lý đấy, nhưng có một lỗ hổng chứng minh chú đang bịa chuyện.” Quả nhiên cậu ta không hề tin lời tôi.
“Nếu bịa chuyện thì cũng không phải chú bịa, chú chỉ kể cháu biết những gì mình nghe được thôi.”
“Ừm... được thôi, không phải chú bịa. Nhưng cứ để tôi vạch trần nhé. Nếu thực sự cần hiến tế một nghìn người, mà lại không có cách tính toán rõ ràng, vậy chỉ có thể đếm vào đêm chúa chọn rồi? Chúng ta tính thử nhé, Trần Bình nói thập tự chinh lần thứ tư đúng không? Vậy nghĩa là từ năm 1203 sau Công nguyên đến nay, tức là năm 2008, tính ra đã... ừm... đã 805 năm rồi đúng không? Nếu chia cho 7... trừ đi lần này, đã có 114 lần đêm Chúa chọn xảy ra... đúng không? Chú Chu, tôi không tính sai chứ?”
“Rốt cuộc cháu muốn nói gì?”
“114 lần Chúa chọn chưa chắc lần nào cũng thành công, chắc chắn có lần không hiến tế đủ một nghìn người. Theo cách nói của chú, mỗi chu kỳ có bao nhiêu người bị hiến tế ta không biết được. Giả sử, vào đêm Chúa chọn, người nắm giữ cuốn sách không biết đã đủ số người chết hay chưa, liệu người này có ôm tâm lý cầu may mà vẫn thử không? Tôi nghĩ chắc chắn là có. Chúng ta lại nói đến vấn đề cuốn sách trống không. Cuốn sách này trống không, nên giả định trước nhé, giả định là sau khi người được Chúa chọn thành công in dấu tay lên, dấu tay tự động biến mất, vậy khi chưa đạt được điều kiện mà vẫn in dấu tay lên thì sao? Cũng biến mất à? Tôi nghĩ là không. Nhưng đến giờ, cuốn sách này vẫn trống trơn, chẳng hề có bất cứ dấu vết nào của người thất bại để lại.”
“Có thể người thất bại không in được dấu tay mình lên thì sao?” Tôi chẳng còn tâm tư nào mà kiểm tra xem cậu ta tính toán có chính xác hay không, tôi chỉ lo lắng không bao lâu nữa đống lửa sẽ tắt. Giờ chỉ còn ba, bốn que củi cuối cùng vẫn cháy, những que củi khác đã hóa thành tro từ lâu.
Sau đó tôi sẽ phải đối diện với bóng tối.
“Không đâu, tôi thử rồi, cuốn sách này đã in mấy cái dấu tay của tôi, nhưng hình như chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Phí công tôi chạy đến chỗ cái xác của Hoàng Hải.”
“Cháu... thực sự đã dùng máu tim của Hoàng Hải...”
“Hề hề, đúng vậy, giờ nghĩ lại vẫn thấy hơi kinh tởm. Nhưng đúng là không có tác dụng gì. Nên tôi vẫn phải kiên nhẫn đợi đến khi trời tối, dùng máu tim ấm nóng của một ai đó làm mực đóng dấu mới được, giống như Trần Bình nói.”
“Cho nên cháu quay lại đây.”
“Ừ, tôi quay lại đợi chú, vì tôi biết chú sẽ quay lại. Bên ngoài mưa thế, mà mưa không hề nhỏ, trên hòn đảo này chẳng còn nơi nào khác có thể tránh mưa ngoài nơi này. Chú không có nơi nào để đi, phải quay lại đây thôi. Nhưng tôi rất bất ngờ là Trương Chiêu Huy không quay lại đấy. Có vẻ cô ta không tự chết giữa đường thì cũng là bị chú... hề hề...” Tiếng cười của Dương Phàm đầy tà ác.
“Chú không giết cô ta.”
“Thôi được, chú không giết cô ta, cô ta mất tích. Nếu vậy coi như vận mệnh an bài cho chúng ta đọ sức một lần.”
“Chú đã bảo rồi, làm vậy cũng vô dụng thôi, muốn trở thành người được Chúa chọn cần hiến tế một nghìn người.”
“Thôi đi.” Cậu ta sốt ruột xua xua tay trong bóng tối. Chính điện càng lúc càng tối, tôi sắp không nhìn rõ chỗ cậu ta ngồi nữa rồi. “Chú đừng đem mấy lời nói dối mà đến chính bản thân chú cũng không tin ra lừa tôi nữa.”
“Tùy cháu...” Tôi thở dài. “Cháu có thể không tin, nhưng chú vẫn muốn cho cháu biết mọi chuyện. Trước khi chúng ta lên đảo, Trần Bình đã biết còn thiếu mấy người rồi. Chính xác là mười người. Hoàng Hải cũng biết điều này. Trước mắt số người vừa đủ. Nên sau khi chú tới đây, bọn Hoàng Hải bắt đầu giết người trắng trợn, còn lập kế hoạch mà Trương Chiêu Huy đã kể nữa, tuy họ không thành công...”
“Thôi, tôi thực sự không muốn nghe nữa, chú có nói đi nói lại thì cũng chỉ dùng toàn lời của những kẻ đã chết để chứng minh thôi...”
Lúc này tôi chợt nhớ ra cậu ta cũng có thể nhìn thấy xác chết sống lại, cậu ta đã nhìn thấy La Chiêm, thế là tôi hỏi: “Cháu thực sự nhìn thấy La Chiêm sống lại à?”
Dương Phàm im lặng một lúc mới lên tiếng, trong giọng nói không còn khẩu khí ngang tàng, ngông cuồng nữa: “Tôi đã nhìn thấy... tôi biết chú nghĩ tôi điên, nhưng chú đừng quên, Trương Chiêu Huy cũng thấy!” Cậu ta vẫn có vẻ thù địch đầy bệnh hoạn.
“Nói thật, chú không biết cháu có điên không, vì chú cũng trông thấy.”
Giữa chúng tôi chợt xuất hiện một khoảng im lặng dài, khiến cả chính điện càng có vẻ âm u hơn, không chỉ vì ánh sáng càng lúc càng tối.
“Chú...” Giọng cậu ta hơi run rẩy. “Chú nhìn thấy hình dáng ông ta thế nào?”
“Chính là hình dáng lúc ông ta chết...”
“Mắt... đục ngầu à? Cặp mắt đó đến giờ nhắm mắt lại tôi vẫn hình dung ra...”
“Đúng vậy...” Nói tới đây tôi nhìn sang Trương Lam vẫn đang say ngủ, cảm thấy hơi kỳ lạ. Tại sao cô ấy không nhìn thấy? Tuy Trương Chiêu Huy cũng không nhìn thấy La Chiêm, nhưng cô ấy nhìn thấy xác Trần Bình và Lý Hiểu Lượng, ý tôi là xác sống. Lẽ nào ba chúng tôi đều có vấn đề về tinh thần, xuất hiện ảo giác, chỉ Trương Lam là bình thường?
Không đúng, chắc chắn có nguyên nhân khác!
“Tôi nghĩ người có thể nhìn thấy người chết sống lại mới có tư cách trở thành người được Chúa chọn.” Dương Phàm cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Tôi nhìn góc tối nơi cậu ta đang ngồi, không nói gì.
“Tuy tôi không rõ chuyện này như thế nào, nhưng tôi cho rằng đây là một khải thị. Đáng tiếc chú Lý mập chết rồi, nếu không chắc chú ấy sẽ cho chúng ta biết nhiều hơn. Chuyện người chết sống lại tuy rất đáng sợ, nhưng càng khiến tôi tin vào những truyền thuyết về cuốn sách hơn.”
“Ý cháu là...?”
“Chú Chu, có thể chúng ta tới đây không phải vì ngẫu nhiên, mà do số phận an bài. Giờ chú đối mặt với tôi cũng chẳng phải ngẫu nhiên, mà là số mệnh. Chú tin không?”
“Chú không biết, nhưng chú không muốn chết.” Tôi tỏ rõ thái độ.
“Chỉ thế thôi à?”
“Đúng vậy.” Tôi gật đầu. “Chỉ thế thôi.”
“Rất tốt, vậy thì, để tôi nghĩ xem khi nào bắt đầu.”
Chính điện bốn bề thốc gió, hắt mưa này rơi vào im lìm chết chóc, chỉ có đống lửa như giãy giụa trước lúc chết là thỉnh thoảng phát ra những tiếng nổ lép bép yếu ớt, cả tiếng mưa bên ngoài nữa.
Không biết bắt đầu từ lúc nào mưa lớn dần trở thành mưa nhỏ rả rích.
Chúng tôi đều đang chờ đợi.
Dương Phàm đợi thời cơ, còn tôi đợi cậu ta.
Chẳng biết bao lâu đã trôi qua, tôi nghe thấy tiếng động trong cái góc tôi không nhìn thấy đó, chắc Dương Phàm đứng dậy rồi.
“Chú Chu, chú biết sau lần đầu tiên giết người sẽ có phản ứng gì không?”
Tôi suy nghĩ rồi nói: “Không biết.”
“Nôn ói.”
“Nôn ói?”
“Đúng vậy, giết người xong phản ứng đầu tiên là nôn ói.”
“Tại sao?”
“Vì xác chết của đồng loại nghĩa là có nguy hiểm. Nên khi con người nhìn thấy xác chết của đồng loại sẽ nảy sinh cảm giác căm ghét, buồn nôn, do sự tổng hợp của hoảng sợ và cảm giác nguy hiểm gây ra. Sau đó con người sẽ lựa chọn bỏ chạy để tránh nguy hiểm tiềm tàng. Nhưng nếu người tạo ra cái xác đó là chính bản thân mình, phản ứng tâm lý của người bình thường là căm ghét hành vi của mình, tiếp đó chuyển sang căm ghét bản thân...”
“Nên sẽ nôn ói?”
“Đúng vậy.”
“Cháu muốn nói gì?”
“La Chiêm do chú giết phải không?”
“Cái gì?”
“Tôi vẫn nhớ sáng hôm đó chú đã nôn thốc nôn tháo, chú nói chú nhìn thấy xác La Chiêm. Tôi nghĩ không phải do chú yếu đuối đâu, mà là chú đang căm ghét chính mình.” Cậu ta đã bước tới nơi tôi có thể nhìn thấy rõ cậu ta, rồi đứng lại.
“La Chiêm không phải do chú giết.” Tôi cũng từ từ đứng dậy, mò ra sau lưng, con dao găm dài của Mã Tiểu Điền đã được tôi tìm thấy sau khi giết chết Hoàng Hải, tôi luôn mang nó theo người.
Dương Phàm cười cười, vẻ mặt không hề giống một đứa trẻ chưa tròn hai mươi mà giống một sát thủ lão luyện hơn: “Được thôi, nếu chú có thể giết được tôi, vậy thì trước khi tôi chết, hãy cho tôi biết tất cả chân tướng sự việc!”
“Chú sẽ không giết cháu, vẫn còn lựa chọn thứ ba.”
“Cái gì?” Cậu ta tháo ba lô của mình xuống, rút con dao găm dài của Hoàng Hải và con dao găm nhỏ cậu ta mang tới đây ngay từ đầu ra, sau đó vứt ba lô sang một bên, hai tay cầm hai món vũ khí.
Tôi bất an liếm liếm môi, nói với cậu ta: “Chú sẽ chế ngự cháu, nhưng không giết cháu.”
“Ha ha! Thú vị thật! Được thôi, Sách Khải Huyền Hắc Ám ở trong ba lô.” Nói rồi cậu ta chỉ chỉ cái ba lô vứt dưới đất. “Chú thắng thì chú lấy, tôi dám chơi dám chịu. Nếu chú thua thì cũng đừng trách tôi không khách khí.”
Tôi không đáp lời cậu ta mà liếc nhìn Trương Lam vẫn đang say ngủ cạnh đống lửa. Sao cô ấy ngủ say thế nhỉ? Cô ấy chưa bao giờ như vậy. Chẳng biết tại sao, tôi bỗng có suy nghĩ không thể quay lưng về phía đống lửa, phải đề phòng Trương Lam.
Tôi bước ra xa đống lửa một chút, lúc này ngoài nhìn chằm chằm tôi, Dương Phàm không hề động đậy, cứ như thể cậu ta chỉ là một cái bóng trong bóng tối.
“Là cháu ép chú.” Tôi rút con dao găm sau lưng ra.
Cậu ta thận trọng bước tới gần tôi: “Chú là đồ dối trá.”
Đúng lúc này, đống lửa yếu ớt sau lưng tôi chợt nhảy nhót vài cái rồi tắt ngúm, trước mắt tối om.
Tôi nghe thấy tiếng gió do động tác của Dương Phàm tạo ra.
Không còn lựa chọn nào khác, tôi lùi lại phía sau.
“Chú Chu, chú không nhìn thấy gì nữa rồi phải không?” Trong bóng tối, giọng nói của Dương Phàm đầy thách thức. Tôi phải làm thế nào đây?
Ra chỗ đống lửa ư? Lửa đã tắt nhưng cũng không đến nỗi không còn tia sáng nào ngay lập tức, đến gần đống lửa chắc có thể nhìn thấy động tác tấn công của cậu ta.
Không được, Trương Lam vẫn còn ở đó, không thể qua đó được.
Vậy cứ đánh nhau thế này cho đến khi mắt tôi quen dần với bóng tối ư? Không, đợi đến lúc đó chắc tôi đã bị Dương Phàm giết chết rồi!
Có lẽ vẫn còn lựa chọn khác.
Ngoài cửa.
Lúc này bên ngoài chắc sẽ sáng hơn chính điện tối tăm.
Tôi không kịp dùng tai nghe ngóng xem Dương Phàm đã bắt đầu đợt tấn công tiếp theo chưa, mà nghiêng đầu nhìn rõ phương hướng rồi quay người chạy về phía cửa nhỏ thông ra sân.
Tôi đoán không sai, bên ngoài tầm nhìn tốt hơn nhiều, ít nhất cũng không tới nỗi chẳng nhìn thấy bóng người. Tôi lao ra khỏi cửa, chạy tới chỗ đống đổ nát ở chính giữa sân mới dừng lại, quay người chuẩn bị ứng phó với đòn tấn công của Dương Phàm. Nhưng điều khiến tôi giật mình là Dương Phàm cách tôi chưa đầy một mét.
Cậu ta lặng lẽ theo sát tôi, thậm chí tôi còn chẳng hề phát giác ra điều đó! Trong bóng tối lưỡi dao chém về phía tôi, tôi nghiêng người né tránh rồi nhảy ra rất xa.
“Động tác khá nhanh nhẹn, nhưng chú Chu à, hơi thở của chú đang trở nên nặng nề, nó sẽ khiến chú khó giữ được thăng bằng đấy, thậm chí còn làm tay chân chú run rẩy nữa cơ... Tiếp theo, khi hoóc-môn tuyến thượng thận đột ngột gia tăng trong máu mất đi, chú sẽ càng cảm thấy mệt mỏi rã rời.” Lần này Dương Phàm không đuổi theo tôi mà bình tĩnh đứng yên tại chỗ nhìn hai lưỡi dao trong tay. Cậu ta nói đúng, tôi đang thở dốc.
“Dương Phàm, cháu...” Tôi cảm thấy hơi hoảng sợ, cậu bé trước mắt như hoàn toàn biến thành người khác, vẻ bẽn lẽn thẹn thùng trước kia đã biến mất.
“Chú biết không? Trong quá trình chiến đấu, bình tĩnh rất quan trọng, nếu tay run thì sẽ khiến độ chuẩn xác và thăng bằng của cơ thể bị lệch, rất có thể dẫn đến mất mạng đấy.”
“Cháu... rốt cuộc là ai?”
“Tôi từng là học sinh, những điều này tôi đọc được trong sách... Thôi được, tôi thừa nhận, chuyện tôi kể với chú chiều nay đều là sự thật, chỉ trừ một điều.”
“Điều gì?”
“Tôi giết bạn gái không phải từ năm ngoái mà là hai năm trước. Cảnh sát đã nghi ngờ tôi từ lâu, nên tôi phải bỏ trốn. Tính ra tôi đã phiêu bạt tròn một năm rồi... Tôi là tội phạm đang bị truy nã.” Cậu ta ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm tăm tối rồi thở dài: “Tôi không muốn tiếp tục sống như thế này nữa, nên bất kể Sách Khải Huyền Hắc Ám có thật hay không, tôi đều muốn thử. Đối với chú, dùng cuốn sách đó thay đổi vận mệnh của mình là để sống tốt hơn, còn tôi thì khác, có nó tôi mới sống tiếp như một con người được.” Nói xong cậu ta tháo cặp kính gọng đen bản rộng của mình xuống, lạnh lùng vứt sang một bên.
“Cháu có thể ra đầu thú...”
“Nực cười!” Cậu ta nhìn chằm chằm vào mắt tôi, ngắt lời: “Chú vẫn chưa hiểu à? Tôi sắp không còn nơi nào để đi nữa rồi, tôi đã mất tất cả, nên tôi phải thay đổi vận mệnh của mình, lấy lại những thứ đó, bây giờ bắt đầu.”
Nói rồi cậu ta lao tới.
Khi Dương Phàm lao về phía tôi, tôi chợt nhận ra tuy cậu ta không có vẻ mặt hung ác, sự trắng trợn ngông cuồng, càng không giả dối khuyên tôi bỏ cuộc, nhưng cậu ta đáng sợ hơn Hoàng Hải và Mã Tiểu Điền nhiều. Cái đáng sợ của cậu ta chính là sự lạnh lùng, bình tĩnh. Trong mắt cậu ta, tôi không phải đồ chơi, không phải con cừu non chờ bị làm thịt, không phải vật tế bị đùa giỡn, cũng không phải con chuột đang chạy trốn, mà là chướng ngại, chướng ngại ngăn cậu ta quay lại cuộc sống bình thường. Nên cậu ta sẽ bất chấp tất cả để loại trừ chướng ngại là tôi. Cậu ta đã bước tới đường cùng rồi.
Trong tình thế này, tôi nghĩ mình không có cửa thắng.
Sau khi liên tiếp tránh được mấy cú chém, tôi tựa vào bức tường ẩm ướt lạnh lẽo nhưng chắc chắn.
Không còn đường lùi nữa.
Con dao găm dài của Dương Phàm đâm mạnh vào đầu tôi.
Tôi chỉ biết đỡ.
Nghe thấy tiếng kim loại va vào nhau, tôi biết mình đã chặn được đòn tấn công chết người, nhưng con dao găm nhỏ trong tay trái cậu ta lại đâm vào eo tôi.
Làm thế nào bây giờ?
“Nắm lấy cổ tay cậu ta!” Giọng nói sâu trong tôi mách bảo.
Tôi nắm lấy.
Chúng tôi ở vào thế giằng co.
Mặt Dương Phàm ở ngay trước mặt tôi, tôi có thể nhìn thấy cặp mắt lạnh lùng, đôi môi mím chặt của cậu ta, thậm chí còn nhìn thấy góc cạnh trên cái má đang siết chặt của cậu ta.
Mưa vẫn rơi rả rích, mưa chảy từ trên trán xuống mắt chúng tôi, nhưng tôi và cậu ta đều không chớp mắt.
Cậu bé yếu ớt trước mắt tôi khỏe kinh người, vẫn còn vô vàn sức mạnh đang không ngừng truyền ra từ cơ thể cậu ta.
Bao lâu rồi? Tôi không biết, nhưng tôi sắp không kiên trì được nữa rồi.
Đột nhiên, vẻ mặt Dương Phàm bỗng thay đổi, cậu ta liếc mắt sang bên cạnh rồi đột ngột từ bỏ cuộc áp chế sắp giành được chiến thắng, nhanh chóng nhảy sang bên cạnh, sững sờ nhìn sang trái, toàn thân căng thẳng cực điểm, vượt xa sức mạnh cậu ta sử dụng khi đối mặt với tôi.
Đã xảy ra chuyện gì vậy? Bên đó có gì?
Tôi quay đầu lại nhìn.
Có một người đứng ngay bên ngoài bức tường phía bên trái Dương Phàm, bên phải tôi.
Tôi không nhìn thấy rõ là ai, chỉ lờ mờ trông thấy bóng người đó đứng im bất động.
Tôi liếc nhìn Dương Phàm, cơ thể cậu ta đang căng cứng. Tôi phát hiện hai tay cậu ta không ngừng run rẩy.
“Không, không thể nào, đây là mơ phải không?” Giọng nói run rẩy của cậu ta chứng tỏ tôi không nhìn nhầm. Tôi quay lại cố gắng nhìn kỹ xem người đứng ngoài bức tường là ai, gương mặt đó... mấy giây sau tôi mới nhìn rõ, là Hoàng Hải.
Là Hoàng Hải bị Dương Phàm giết chết hôm nay!
Lẽ nào... lông tơ của tôi lập tức dựng hết lên, cảm giác ớn lạnh thấu xương bắt đầu từ từ bò lên sống lưng.
“Rõ ràng tôi đã giết ông ta, chính mắt chú cũng nhìn thấy, đúng không?” Dương Phàm quay lại trân trân nhìn tôi, giọng nghe như đang khóc.
Tôi biết đứa trẻ trơ trọi đó quay lại rồi.
Dù sao cậu ta vẫn còn là một đứa trẻ.
Tôi định thần, lấy hết can đảm nhìn về phía Hoàng Hải lần nữa, ông ta vẫn đứng đó, bất động. Ông ta cũng sống lại rồi ư? Hay đây vẫn là ảo giác?
“Sao, sao lại có người giết không chết được? Ha ha! Đúng không, ha ha ha ha!” Dương Phàm đang cười: “Giấc mơ này thú vị quá! Chú tên Chu Khởi Dương đúng không? Tôi cảm thấy rất có thể nguyên mẫu của chú là thầy giáo của tôi.”
Tôi quay đầu lại, tuy Dương Phàm đang nhìn tôi cười hì hì, nhưng nước mắt lại không ngừng chảy ra.
Cậu ta đã hoàn toàn sụp đổ rồi.
“Thầy ơi, thầy nói làm thế này em có tỉnh lại được không?” Nói rồi cậu ta giơ con dao găm dài lên chỉ thẳng vào lồng ngực mình.
Tôi lau nước mưa trong mắt đi rồi ấp úng: “Chắc, chắc là không được đâu. Chỉ, chỉ có rơi từ trên cao xuống, mới, mới tỉnh lại... mơ đều thế...”
Cảnh tượng quái dị trước mắt cũng sắp khiến tôi phát điên rồi, một người chết sống lại đứng cách tôi không xa, còn cậu bé trước mắt thì cứ giơ dao găm chỉ thẳng vào ngực mình. Tuy mặt cậu ta tươi cười nhưng những giọt nước mắt lại liên tục rơi xuống, giọng nói cũng nghẹn ngào: “Làm vậy sẽ tỉnh dậy chứ? Em muốn tỉnh dậy quá, em thử nhé?”
“Đừng, đừng thử, không tỉnh lại đâu...”
Cậu ta nhìn Hoàng Hải đứng bên ngoài bức tường, vứt con dao găm ngắn đi, dùng cả hai tay nắm chuôi con dao găm dài, giơ cao lên rồi chỉ thẳng vào ngực mình: “Nhưng, thầy ơi, em sợ... bao giờ mới thoát khỏi cơn ác mộng này đây... thầy ơi...”
“Đừng, nhìn chú này, Dương Phàm, nhìn chú này!”
“Em không nên giết người, em sai rồi, nhưng lúc đó em thực sự quá tức giận, em không hề muốn giết cô ấy. Em chỉ nhất thời lỡ tay, em chỉ muốn hỏi kẻ đó rốt cuộc là ai, ai đã xúi giục cô ấy quấy rầy em ôn tập... Nhưng em thực sự không muốn giết cô ấy, em vẫn thích cô ấy... Thầy ơi, thật đấy!” Dương Phàm đã khóc không thành tiếng.
“Chú tin, chú tin cháu không muốn giết cô ấy.”
“Nhưng cô ấy chết cũng không tha cho em, thầy biết không? Đêm nào cô ấy cũng tới tìm em, cười giễu em, hù dọa em, còn bảo em đấy không phải giấc mơ, nói em sẽ không bao giờ thoát được... Có lúc cô ấy còn cố tình nhe răng với em... đó không phải răng con người! Rất nhiều xúc tua! Xúc tua có giác mút, móc nhọn và máu thò ra từ miệng cô ấy, quấn chặt lấy tay chân em, kéo vào miệng cô ấy! Thật đấy! Đó không phải răng con người... Em, em không thể cử động... dù có tỉnh lại em cũng không cử động được! Em biết đó là cô ấy... gần như mỗi đêm... nhưng rõ ràng em đã giết cô ấy rồi...”
Tôi hoảng hốt khi thấy cậu ta từ từ thọc dao găm vào ngực mình.
“Đừng ngăn cản, cứ để cậu ta chết. “ Giọng nói trong đầu tôi lên tiếng.
“Thầy ơi, chỉ cần em tỉnh lại là không sao đúng không? Em còn phải ôn thi nữa...” Nói rồi cậu ta đâm mạnh con dao vào người mình.
Chẳng kịp suy nghĩ, tôi lao lên nắm chặt cổ tay cậu ta. Giằng co mấy giây, Dương Phàm buông hai tay ra, đổ vật xuống chân tôi.
Tôi cúi xuống dìu cậu ta dậy, nghe thấy cậu ta không ngừng lẩm bẩm: “Sao vẫn chưa tỉnh? Giấc mơ này bao giờ mới kết thúc... Tôi lấy được rồi... Tôi nắm giữ được vận mệnh của mình... Tại sao giết không chết... tại sao... giết không chết...”
Tôi ngẩng lên nhìn ra ngoài bức tường, lần này tôi nhìn rõ rồi.
Trước ngực Hoàng Hải có một cái lỗ lớn máu me nhoe nhoét, thứ gì đó đang không ngừng chảy ra. Tôi chẳng nhìn rõ được là nước mưa hay máu.
Tín hiệu
Trương Lam buộc chặt nút dây thừng rồi kéo mạnh một cái, quay lại nói với tôi: “Buộc chặt rồi.”
Tôi đờ đẫn nhìn cô ấy rồi lại nhìn Dương Phàm. Dương Phàm bị trói chặt dưới chân cô ấy, nhưng vẫn đang vừa cười vừa khóc lẩm bẩm: “Tại sao lại không chết? Tại sao giết không chết? Họ... rốt cuộc ai bảo em làm vậy? Tại sao...”
“Anh sao thế?” Cô ấy nhìn tôi, vẻ mặt lạ lùng.
“Không sao... em thực sự không nhìn thấy Hoàng Hải à?”
Cô ấy ngẩn ra rồi nói: “Anh đừng dọa em, từ nãy đến giờ anh toàn nói vậy, Hoàng Hải ở đâu?”
Tôi lặng lẽ chỉ cho cô ấy thấy.
Hoàng Hải, nói chính xác hơn là xác Hoàng Hải vẫn đang đứng bên ngoài bức tường thấp, gương mặt không chút biểu cảm, đờ đẫn nhìn cái sân lầy lội, như thể đang trầm tư, nếu không có vết thương đáng sợ vẫn chảy máu ào ào trước ngực.
Trương Lam cẩn thận nhìn về phía đó, quay lại nhìn tôi đầy ngờ vực rồi bước tới bên cạnh bức tường thấp nhìn ra bên ngoài.
Cô ấy gần như mặt đối mặt với Hoàng Hải. Tôi kinh hoàng nhìn cảnh tượng khủng khiếp trước mặt.
“Chẳng có gì hết?” Cô ấy quay lại dùng ánh mắt kỳ quái bày tỏ sự nghi ngờ.
“Nhưng mà...”
“Được rồi.” Cô ấy nói như dỗ dành trẻ con: “Không sao rồi, đợi mọi chuyện kết thúc về ngủ một giấc là được.”
Tôi không giải thích gì thêm, lặng lẽ gật đầu.
“Đúng rồi, cuốn sách đâu?” Vẻ mặt Trương Lam có vẻ nôn nóng.
“Ở trong ba lô của cậu ta, ba lô ở trong chính điện...” Còn chưa đợi tôi nói hết câu, Trương Lam đã chạy vào trong, một lát sau cô ấy ôm cuốn sách dày cộp bước ra. “Cuối cùng... cuối cùng cũng lấy được rồi!”
Tôi không nén nổi tò mò, cũng tiến lại gần.
“Vào trong xem, nếu không mưa ướt mất... Còn cậu ta thì sao?” Trương Lam cất sách đi, chỉ Dương Phàm đang bị trói.
Cậu bé đáng thương nằm nghiêng dưới đất như một con cá bị vớt lên bờ, tay chân đều bị quai ba lô của Trương Lam trói chặt, đó là việc đầu tiên cô ấy làm sau khi ra đây. Dù tôi đã giải thích đi giải thích lại cậu bé suy sụp lắm rồi nhưng vẫn vô ích.
“Anh không biết.” Tôi thở dài.
“Chúng ta khiêng cậu ta vào trước đi, ở đây lại dầm mưa.”
Tôi quay lại nhìn, cái xác của Hoàng Hải vẫn đờ đẫn đứng ngoài bức tường, không hề động đậy.
Năm phút sau, chúng tôi kéo Dương Phàm quay lại chính điện. Ở đây, ngoài có thể tránh mưa ra, chẳng còn cái gì đáng lưu luyến nữa, nó lạnh lẽo, tối tăm, ẩm ướt.
“Nếu nhóm lửa được thì tốt biết mấy.” Trương Lam ôm vai ngồi co ro cạnh đống tro tàn, ở đó vẫn còn lác đác vài đốm lửa chưa tắt hẳn. Những đốm lửa còn không lớn bằng đầu thuốc lá, mỗi lần ánh đèn pin quét qua, đốm lửa liền trở nên tăm tối, chỉ nhìn thấy ít khói.
“Ừ.” Tôi nhìn chằm chằm đốm lửa trong đống tro tàn, thất thần.
“Dương Phàm bị sao vậy?” Cô ấy ôm lấy cơ thể, cọ sát hai cánh tay, sau đó mở ba lô Dương Phàm ra, lấy cuốn sách bìa da màu đen, đặt lên đầu gối rồi mở ra, dẩu dẩu môi về phía Dương Phàm vẫn đang lẩm bẩm gì đó.
Tôi kể hết đầu đuôi những chuyện vừa trải qua cho cô ấy nghe, trừ phần đối thoại, sau đó tôi hỏi: “Em thực sự không nghe thấy gì à? Vừa rồi tiếng động lớn lắm. Anh nhớ bình thường em không ngủ say thế.”
“Hả?” Cô ấy nhướng nhướng mày: “Ý anh là gì? Anh đang nói là vào giờ khắc then chốt em không giúp anh đấy à?”
“Không phải, chỉ là...”
“Mấy hôm nay em mệt lử, lúc đầu chỉ định nhắm mắt một lúc, chẳng ngờ lại ngủ mất, chỉ thế thôi.” Vẻ mặt cô ấy tỏ thái độ lạnh lùng, chứng tỏ cô ấy không hứng thú giải thích gì hết.
“Ờ...” Theo thói quen mọi khi, tôi không tiếp tục chủ đề có thể gây tranh cãi.
“Cuốn sách này... thật kỳ lạ...”
“Sao thế?” Lần này tôi không tới gần nữa mà đợi cô ấy nói với tôi.
“Anh nhìn này.” Trương Lam đưa đèn pin cho tôi, sau đó ngồi cạnh tôi, mở cuốn sách, chỉ cho tôi xem: “Trang sách đúng là giấy da dê, nhưng thế này thì sạch sẽ quá!”
“Có gì lạ đâu? Cuốn sách này rất quý, tất nhiên sẽ được bảo vệ cẩn thận rồi...”
“Không đúng, nếu Sách Khải Huyền Hắc Ám này thực sự xuất hiện lần đầu tiên vào giai đoạn thập tự chinh lần thứ tư, vậy ít nhất cũng hơn tám trăm năm rồi, niên đại nó ra đời chắc còn lâu hơn nữa, đúng không? Anh biết niên đại lâu đời nghĩa là gì không? Em nói rồi, đây là giấy da dê! Ẩm ướt, ôxy hóa, lật giở nhiều lần đều có thể dẫn đến rách, hỏng, mốc, nhưng trên cuốn sách này không hề có dấu vết gì cả, chỉ tự dưng sờn rách ở góc trang sách. Em cảm thấy chỗ này như kiểu cố ý vậy.”
“Ý em cuốn sách này là giả?”
“Em không biết, nhưng đúng là rất kỳ lạ. Em đã xem kỹ rồi, các trang giấy da dê này đều mới, còn chưa từng được viết chữ lên.”
“Sao em biết?”
“Trên bề mặt không có vết cạo.”
“Tại sao phải có vết cạo?”
“Trong quá khứ da dê là một loại giấy viết rất quý, nên sau khi dùng xong sẽ được làm mới - cạo đi nét chữ cũ rồi sửa lại cho bằng phẳng để dùng tiếp, nhưng cuốn sách này đến một vết cạo cũng chẳng có. Không đúng chút nào.” Nói rồi cô ấy nhanh tay lật mở từng trang.
“Nếu là giả, những người này chết uổng phí rồi... Nhưng tại sao Hoàng Hải và Trần Bình lại chắc chắn chuyện này như vậy?”
“Có thể vẫn chưa tìm thấy thật? Hoặc cuốn sách này vốn như thế?” Trương Lam gập sách vào, lật qua lật lại nhìn bìa ngoài cuốn sách: “Bề ngoài... giống hệt hình ảnh em thấy trên mạng.”
“Trên mạng có hình cuốn sách mở ra không?”
“Không.”
“Vậy không ai biết cuốn sách này là thật hay giả?”
“Sao em biết được?”
“Chết bao nhiêu người, xảy ra bao nhiêu chuyện, vậy mà đến giờ em vẫn không biết là thật hay giả à?”
“Ý anh là sao? Ban đầu anh có thể lựa chọn rời khỏi đây, nhưng anh không đi còn gì?”
“Em...” Tôi không nói hết câu, lúc này cô ấy đang thẹn quá hóa giận, tôi có nói gì cũng vô dụng. Mà giờ nói những lời này cũng muộn rồi, mọi chuyện đã xảy ra.
Chúng tôi chẳng nói gì hồi lâu, chỉ có tiếng lẩm bẩm không rõ của Dương Phàm và tiếng mưa rả rích bên ngoài.
“Hóa ra là vậy...” Trương Lam phá vỡ sự im lặng khó xử trước bằng cách tự nói một mình, cô ấy rất giỏi chuyện này.
“Sao thế?”
“Em biết tại sao Dương Phàm lại suy sụp rồi.”
“Tại sao?”
“Cậu ta từng nói cậu ta gặp rất nhiều ác mộng, đều liên quan đến cô gái bị cậu ta giết. Em cảm thấy thực ra là vì cậu ta đang tự trách cứ bản thân mình, dù sao Dương Phàm vẫn còn là trẻ con. Nhưng do áp lực quá lớn, nên cậu ta mới mơ đi mơ lại thấy cô bé đó, lúc này tự nhiên cậu ta sẽ cho rằng đó là oan hồn. Áp lực này luôn tích tụ trong lòng cậu ta nhưng không rõ rệt, bởi nó chỉ giới hạn ở một người nhất định. Từ lúc cậu ta đến đây, dù là tự nguyện hay bị ép buộc, sau khi cuốn vào cuộc giết chóc, rồi lại giết chết Hoàng Hải, vấn đề tâm lý liền bộc phát ra ngoài. Tiếp đó hai người sinh ra ảo giác tập thể, ảo giác mà áp lực này tạo ra xuất hiện đi xuất hiện lại, gợi lên những thứ cậu ta vốn sợ hãi - oan hồn của cô bé kia không thể giết chết. Quan trọng hơn, mục đích của Dương Phàm là giết anh, nếu thực sự giết được anh nhưng lại xuất hiện ảo giác anh sống lại, cậu ta phải làm thế nào? Điều này một lần nữa làm dấy lên cảm giác cậu ta vốn sợ nhất trong tiềm thức, khiến cậu ta nhìn thấy Hoàng Hải sống lại.”
“Nhưng anh cũng nhìn thấy...”
“Không!” Trương Lam bực bội ngắt lời tôi: “Em nói rồi, đó là ảo giác tập thể của hai người, lúc đầu anh không nhìn thấy, đúng không? Sau đó anh bị Dương Phàm và người không chịu nổi áp lực như Trương Chiêu Huy ám thị, anh mới nhìn thấy.”
“Nhưng...”
“Không nhưng nhị gì cả, anh nghĩ xem, ban đầu anh chẳng nhìn thấy gì, mãi tới khi họ nói với anh ‘tôi nhìn thấy người chết sống lại’ anh mới nhìn thấy, hơn nữa thứ anh nhìn thấy lại là cảnh tượng Dương Phàm lúc đó đang ở cùng anh nói tới, ý em là La Chiêm.”
“Nhưng Dương Phàm không hề nói cậu ta nhìn thấy Hoàng Hải, tự anh nhìn thấy.”
“Bởi vì anh đã bị ám thị rồi. Chưa biết chừng thứ Dương Phàm nhìn thấy không giống anh, cậu ta nhìn thấy cô bạn gái đã bị cậu ta giết chết hoặc thứ nào khác, không tin anh có thể hỏi cậu ta.”
Tôi quay sang nhìn Dương Phàm, cậu ta đang co ro nằm run bần bật dưới đất, chẳng nói một tiếng nào. Tôi cân nhắc một chút rồi quyết định thử, tôi ngồi xuống trước mặt cậu ta, nhìn thằng bé hoảng sợ này: “Dương Phàm?”
Cậu ta không đáp, tiếp tục co rúm người lại.
Trương Lam lắc đầu, cầm đèn pin bước tới, cô ấy cúi xuống sờ đầu Dương Phàm, Dương Phàm giật nảy người.
“Dương Phàm, vẫn ổn chứ?”
“Tôi, tôi, thả tôi ra.”
“Không được.” Trương Lam lắc đầu: “Cậu quá nguy hiểm, vừa rồi cậu muốn giết Chu Khởi Dương, cậu nhớ không?”
“Thả tôi ra!”
“Nghe tôi nói...” Cô ấy xoay mặt Dương Phàm lại, nhìn vào mắt cậu ta: “Cậu nhìn thấy ai đứng ngoài bức tường?”
Dương Phàm hoảng sợ trợn mắt, nói bằng giọng như khóc: “Không, không, tôi chẳng nhìn thấy ai cả! Thả tôi ra, tôi sẽ không làm hại cô đâu, thật đấy, thả tôi ra!”
Có vẻ cậu ta rất sợ Trương Lam? Tôi quyết định tự hỏi: “Để anh hỏi cho.”
Không ngờ Dương Phàm hình như còn sợ tôi hơn, cậu ta vừa uốn éo người để nhích về phía sau, vừa khóc vừa nói bằng giọng gần như van xin: “Đừng qua đây, đừng qua đây!”
“Thôi, bỏ đi, lúc nãy cậu ta muốn giết anh, giờ mà có đỡ hơn cũng chưa hoàn toàn bình thường được đâu.” Trương Lam thở dài rồi đứng dậy.
Tôi không cam tâm, lại nhích lên một bước và hỏi: “Dương Phàm, đừng sợ, chú sẽ không giết cháu đâu, nói cho chú biết ai đứng ngoài bức tường?”
Cậu ta ngẩn người nhìn tôi một lúc, sau đó yếu ớt gục đầu xuống, miệng lẩm bẩm tự nói một mình: “Tiêu rồi... tiêu thật rồi... họ đến rồi...” Nói xong cậu ta yếu ớt thở hổn hển, mỗi lần thở ra đều nặng nề hơn hít vào, như thể đã kiệt sức.
“Ai đến?” Tôi có dự cảm chẳng lành.
“Đến rồi, đến rồi... đến đi, như vậy tôi có thể tỉnh lại...”
Nhìn cậu ta như sắp ngất đi, tôi nắm lấy vai cậu ta khẽ hỏi: “Ai sắp đến?”
Cậu ta lẩm bẩm mấy câu, tôi mới miễn cưỡng nghe được hai tiếng: “Bên ngoài.”
Tôi đứng dậy, sợ nhũn người, quay đầu nhìn ra ngoài chính điện, bên ngoài sáng hơn trong này nhiều, có thể thấy rõ mấy bóng người đứng trên mảnh đất trống ngoài cửa.
“Sao thế?” Trương Lam nhìn tôi, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, rồi lại nhìn ra ngoài cửa theo ánh mắt tôi.
Tuy tôi không nhìn thấy rõ mấy cái bóng ngoài cửa là ai, nhưng từ việc cô ấy không nhìn thấy gì, tôi biết đó chắc chắn là xác chết sống lại.
Tôi trở nên hỗn loạn. Thế là thế nào? Ảo giác ư? Hay là... đợi đã! Tôi ý thức được một vấn đề quan trọng!
Vừa rồi lúc Trương Lam phân tích, tôi luôn cảm thấy có chỗ nào đó không bình thường, nhưng chẳng biết vấn đề nằm ở đâu, giờ tôi chợt nhớ ra, cô ấy nói ‘Cậu ta từng nói cậu ta gặp rất nhiều ác mộng, đều về cô gái bị cậu ta giết...’ Cuộc đối thoại giữa hai chúng tôi, tôi kể hết sức ngắn gọn, hơn nữa tôi nhớ khi Dương Phàm nói những lời này, Trương Lam vẫn chưa tỉnh, đang ngủ trong nhà thờ, đó là theo lời cô ấy. Nếu vậy, về lý cô ấy không thể nghe thấy những điều Dương Phàm nói, trừ phi... trừ phi cô ấy đã tỉnh dậy từ lâu, ở gần cửa sau chính điện (Giọng Dương Phàm không lớn, ít nhất cô ấy cũng phải đứng đó mới nghe được). Tức là vài phút sau khi Dương Phàm ngã xuống cô ấy mới chạy ra nói mình vừa tỉnh. Cô ấy đang nói dối.
Tại sao Trương Lam phải làm vậy?
Cảm giác bất an trong lòng tôi lớn dần, bắt đầu lan rộng. Tôi quay sang hỏi cô ấy: “Em không nhìn thấy gì thật sao?”
“Anh nghĩ em nói dối à?” Cô ấy lại bày ra điệu bộ chẳng thèm tranh luận.
“Không phải, anh chỉ muốn xác nhận.” Tôi liếc mắt ra ngoài cửa, mấy bóng người càng lúc càng gần nhà thờ.
“Chu Khởi Dương, em cảm thấy anh...”
“Em có mang điện thoại theo không?” Tôi ngắt lời cô ấy.
“Gì cơ?”
“Anh muốn gọi điện cầu cứu chủ thuyền, chúng ta đưa Dương Phàm rời khỏi đây.”
Cô ấy ngạc nhiên nhìn tôi: “Anh điên à? Ở đây chết nhiều người vậy, thằng bé kia thì tinh thần không bình thường, ai sẽ tin lời chúng ta nói, chắc chắn họ sẽ cho rằng chúng ta...”
“Điện thoại của em đâu?” Tôi tỏ rõ thái độ bằng giọng nói kiên định.
“... Ở hết trong ba lô, bị anh làm mất rồi.”
Tôi suy nghĩ một lát rồi quay lại tìm ba lô Dương Phàm, đổ hết mọi thứ bên trong ra. Mấy bóng người di chuyển chậm chạp ngoài cửa càng lúc càng tới gần.
Tôi dùng răng cắn đèn pin, bắt đầu lục tìm trong đống đồ đạc lộn xộn. Mục tiêu đầu tiên của tôi không phải điện thoại, mà là linh kiện cậu ta tháo khỏi thuyền. Nhưng không tìm thấy.
Tôi nghiêng đầu nhìn, lúc này e rằng không thể bảo Dương Phàm trả lời được nữa, cậu ta lại đang vừa run lẩy bẩy vừa lẩm bẩm gì đó.
“Anh đang tìm điện thoại của cậu ta à? Cậu ta bỏ trốn một năm rồi, sao mà có điện thoại được?” Tuy tôi đang lục tìm đồ đạc nhưng vẫn để ý câu nói của cô ấy. Chuyện này Dương Phàm nói với tôi không lâu sau khi chúng tôi bắt đầu đánh nhau, nghĩa là lúc đó Trương Lam đã tỉnh dậy và nghe hết mọi chuyện.
“Đúng thế, rất có thể, nhưng cậu ta có điện thoại, vì anh tìm thấy rồi. Đi thôi, ra bến thuyền gọi điện thoại cầu cứu.” Tôi đứng thẳng dậy nhìn Trương Lam, nắm chặt trong tay chiếc điện thoại nắp gập màu xám bạc vừa tìm thấy.
“Nhưng mà...”
“Không nhưng nhị gì hết.” Tôi kéo tay cô ấy: “Cứ để Dương Phàm ở đây, chúng ta ra bến thuyền.”
“Chu Khởi Dương...”
“Im miệng!”
Trương Lam giật mình, chắc hẳn cô ấy chưa từng thấy bộ dạng tôi hiện giờ.
Tôi liếc mắt ra ngoài cửa trước và cửa sau, không thể ra ngoài được nữa rồi. Mấy bóng người cứng đờ đó gần như chắn hết cửa trước, còn Hoàng Hải đã đứng ngoài cửa sau.
Đây là ảo giác của tôi thật ư?
Tôi kéo Trương Lam đang sửng sốt há hốc miệng chạy về phía cửa sổ.
Lần này cô ấy không hỏi tại sao nữa mà ngoan ngoãn theo tôi trèo ra ngoài cửa sổ.
Đi qua cửa chính chính điện, tôi nhìn về phía đó, nhận ra Lý Hiểu Lượng, La Chiêm, Trần Bình, Mã Tiểu Điền.
Họ đều sống lại rồi. Nếu dáng vẻ đó cũng được tính là “sống lại”.
Mưa bên ngoài tạnh hẳn, mây đen đã tan bớt, thậm chí còn để lộ mấy mảnh trời sao. Thật khiến người ta yên tâm.
Trên đường đi Trương Lam không nói gì nhiều, chỉ ôm cuốn sách da dê theo sát sau lưng tôi.
Tuy im lặng nhưng đầu óc tôi liên tục vận động, luôn suy nghĩ tất cả những chuyện xảy ra mấy ngày qua, tôi thực sự không hiểu rốt cuộc là thế nào.
Trên hòn đảo này đã xảy ra chuyện gì?
Nửa tiếng đồng hồ sau, bến thuyền xuất hiện trong tầm mắt, tôi sững người, trông nó rất quen. Trong mơ tôi từng nhìn thấy cảnh tượng này, phía xa có một bến thuyền, xa hơn nữa là một vùng xám xịt mênh mông, ngoài một đường chân trời mờ mờ, không nhìn thấy bầu trời, chỉ có mây đen vô tận... Đúng vậy, chính là giấc mơ đó, trong mơ tôi chạy mãi mà không tới được chỗ Trương Lam, còn cô ấy bị gió xé tan thành những mảnh vụn trước mắt tôi...
“Cuối cùng cũng đến, mệt chết đi được, anh chạy nhanh thật đấy!” Trương Lam thở hổn hển cắt ngang hồi ức của tôi.
Tôi không nói gì, bước thật nhanh đến cuối bến thuyền, mở nắp điện thoại ra, bấm nút khởi động. Mấy giây sau, màn hình lóe sáng.
Rất tốt, điện thoại vẫn dùng được, nó đang khởi động. Tôi bất giác thở phào.
Trương Lam không đi theo tôi mà đứng ở nơi tiếp giáp giữa bến thuyền và đất liền, ngẩn người nhìn nước biển đen sì. Cô ấy không cam tâm rời khỏi đây ư?
Tôi không biết.
Điện thoại phát một đoạn nhạc rồi giao diện chính mở ra. Tôi cuống quýt nhìn màn hình, không có tín hiệu, một vạch cũng không. Tôi giơ điện thoại lên trời, thay đổi góc thử tìm một vị trí có thể bắt được tín hiệu.
Mấy phút trôi qua, chẳng có gì cả.
Tôi quay lại nhìn Trương Lam, hình như cô ấy không hề bận tâm đến nhất cử nhất động của tôi, chỉ mải nhìn đông ngó tây.
Cô ấy nên như vậy ư?
“Lúc đó sao em gọi được cho anh? Sao giờ lại không có tín hiệu?”
“Hả? Gì cơ?” Cô ấy giả bộ không hiểu. Tôi lặp lại lần nữa.
“Em đã nói với anh rồi mà, ở đây là như thế, tín hiệu lúc có lúc không, em cũng chẳng biết tại sao.”
“Không có quy luật nào à?”
“Không. Lúc đầu em chỉ chạy ra đây gọi điện thoại với suy nghĩ thử xem có được không, bất ngờ là có một vạch tín hiệu, nên em gọi cho anh.” Tuy đứng cách cô ấy một đoạn, nhưng tôi vẫn bắt được thái độ lấp lửng của cô ấy. Hơn nữa, cô ấy còn tỏ ra chẳng hề bận tâm đến chuyện này.
Cô ấy quá hững hờ.
Cô ấy nên như vậy sao?
Tôi thầm lặp lại lần nữa câu hỏi tôi từng tự hỏi mình lúc trước.
“Em thử đại một lần là có tín hiệu à?”
“Không, từ lúc làm mất ba lô, em liên tục chạy ra bến thuyền gọi điện cho anh, thử mấy lần liền, mãi đến khi gọi được mới thôi. Ở đây vậy đấy, chưa biết chừng lúc nào đó sẽ có tín hiệu.” Nói rồi cô ấy lại hờ hững đưa mắt nhìn chỗ khác.
Cô ấy đang nói dối ư?
“Vậy chúng ta chờ ở đây xem, biết đâu lát nữa có tín hiệu.”
“Nhưng mà...”
“Anh muốn đợi.”
“Được thôi.” Cô ấy hờn dỗi nhìn tôi rồi ngồi lên một tảng đá bên bờ biển.
Tôi không cam tâm, lại giơ điện thoại lên xem, vẫn không có tín hiệu, may mà pin vẫn còn non nửa. Tôi mệt mỏi ngồi xuống, đờ đẫn nhìn ra xa.
Mây lại bắt đầu tụ họp, chắn mất mấy mảnh trời sao rời rạc lúc nãy, khiến trời và biển nối liền thành một mảng xám đem hoàn chỉnh, như tấm màn khổng lồ vô biên vô tận, che kín tất cả. Ngoài nước biển màu đen dưới bến thuyền, chẳng nhìn thấy gì cả.
Đột nhiên có thứ gì đó nổi lên giữa làn nước biển màu đen, cách chỗ tôi đứng không xa.
Đó là gì vậy?
Tôi nhìn rõ rồi, đó là một gương mặt trắng bệch.
Hình như tôi biết gương mặt này. Ai vậy?
Ngay sau đó, rất nhiều gương mặt trắng bệch như thế lần lượt nổi lên giữa làn nước tối đen. Chúng chen chúc nhau, thậm chí có những gương mặt còn bị chen chúc đến mức méo mó biến dạng. Hình như tôi từng nhìn thấy tất cả những gương mặt này, nhưng không thể nhớ ra được là ai.
Tôi cúi xuống, bò trên bến thuyền phân biệt thật kỹ gương mặt gần tôi nhất.
“Anh ta” có vẻ là đàn ông, khoảng ba mươi tuổi, mấy lọn tóc rối bời trơ trọi dập dềnh theo sóng nước. Sống mũi khá thẳng, đôi môi mỏng mím chặt như một đứa trẻ bướng bỉnh... mắt nhắm... gương mặt này... hình như rất quen? Đó... là... là mặt tôi!
Là mặt tôi!
Tôi hoảng sợ nhìn gương mặt đó từ từ nổi lên mặt nước, càng lúc càng gần tôi, tôi không thể động đậy, thậm chí còn chẳng thể rời mắt đi, chỉ biết trơ mắt nhìn “anh ta” càng lúc càng rõ ràng!
Khi sắp nổi lên khỏi mặt nước, mắt anh ta bất ngờ mở bừng ra! Tôi không nhìn thấy con ngươi, chỉ có hốc mắt đen sì.
Anh ta từ từ há miệng, bên trong trào ra nước đen đục ngầu bắn về phía tôi.
“Á!” Tôi hét lớn rồi chợt bừng tỉnh, ngã ngồi ra phía sau.
“Sao thế?” Trương Lam đứng dậy nhìn tôi, không hiểu chuyện gì xảy ra.
“Dưới nước...” Tôi còn chưa hoàn hồn, quay đầu lại liếc nhìn mặt nước đen ngòm dưới bến thuyền, chẳng có gì cả.
“Anh... lại xuất hiện ảo giác à? Vẫn nhìn thấy người chết à?” Cô ấy bước tới.
“Không...” Tôi đứng dậy lùi lại vài bước, cách xa bến thuyền một chút.
“Có phải mấy hôm nay anh mệt lử rồi không?”
“Chắc thế... em sao vậy? “ Tôi thấy cô ấy nhìn sau lưng tôi vẻ kinh hoàng.
Tôi quay đầu lại, nhìn thấy cảnh tượng khiến tôi cả đời khó quên, một số bóng người từ từ bước ra từ trong nước biển đen sì, động tác chậm chạp và cứng ngắc, rất giống La Chiêm, Hoàng Hải, Mã Tiểu Điền, Trần Bình sau khi sống lại.
“Thế, thế này là thế nào?” Trương Lam hoảng sợ nhìn tôi. Tôi biết cô ấy cũng nhìn thấy.
“Anh nghĩ, có thể là, vì cuốn sách trong tay em chăng...”
“Sách Khải Huyền Hắc Ám là thật...” Cô ấy cúi đầu mê mẩn nhìn chằm chằm cuốn sách trong tay.
“Mau đi thôi.”
“Đợi thêm chút nữa...”
“Không, mau đi thôi!” Tôi không cho cô ấy nói tiếp, giật cuốn sách trong tay cô ấy rồi kéo cô ấy bỏ chạy.
Trương Lam nói gì đó sau lưng tôi, nhưng tôi không nghe thấy tiếng nào, bên tai toàn tiếng gió.
Chúng tôi gần như lao vào rừng cây, khoảnh khắc ngay trước đó, tôi nhìn thấy có một người đứng rất gần bên cạnh mình, là Trương Chiêu Huy.
Có điều, tuy mặt cô ta quay về phía tôi nhưng cơ thể lại vặn ra đằng sau một trăm tám mươi độ.
Tôi biết, cô ta cũng chết rồi.