Thợ Săn Bóng Tối

Lượt đọc: 3630 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7

Bằng ánh sáng từ điện thoại thông minh của Sandra, họ bắt đầu tìm kiếm điểm mà kẻ lạ mặt đã đào bới.

“Đây rồi,” Marcus thông báo. Hai người cúi xuống một đống đất nhỏ vừa bị đào xới.

Vị linh mục ân giải lấy từ túi áo khoác một chiếc găng tay bằng cao su và đeo nó vào. Rồi anh bắt đầu bới đất, từ tốn và cẩn thận. Dùng điện thoại chiếu sáng chỗ đó, Sandra nóng ruột quan sát thao tác. Một lát sau, Marcus dừng lại.

“Sao anh lại không đào tiếp?” Sandra hỏi.

“Ở đây không có gì.”

“Nhưng anh vừa bảo là…”

“Tôi biết,” anh bình tĩnh ngắt lời cô. “Tôi không hiểu. Đất bị đào xới, cô cũng thấy đấy.”

Họ đứng dậy và im lặng trong chốc lát. Marcus sợ Sandra có thể tiếp tục hỏi anh làm gì ở đó. Để không làm cô nghi ngờ, anh buộc phải trì hoãn mọi phán đoán. “Cô biết những gì về vụ này?”

Cô có vẻ suy nghĩ một chút, phân vân không biết nên làm gì.

“Cô không bắt buộc phải nói cho tôi đâu. Nhưng biết đâu tôi có thể giúp cô một tay.”

“Bằng cách nào?” cô hỏi đầy nghi hoặc.

“Trao đổi thông tin.”

Sandra cân nhắc lời đề nghị. Cô đã thấy linh mục ân giải hành động hai năm trước, cô biết là anh giỏi và nhìn mọi thứ theo một cách khác so với cảnh sát. Anh không thể chụp ảnh sự trống rỗng giống như cô làm bằng chiếc Reflex, nhưng anh có thể phát hiện ra dấu hiệu vô hình mà cái ác để lại. Vì thế cô quyết định tin tưởng và bắt đầu kể về hai thanh niên và hồi kết khó tin của buổi sáng hôm đó: Diana Delgaudio sống sót với một vết thương nặng và trong cái lạnh của một đêm mùa đông.

“Tôi có thể xem ảnh được chứ?” Marcus hỏi.

Một lần nữa, Sandra khựng lại.

“Nếu cô muốn biết chuyện gì xảy ra đêm qua và tên khốn đó làm gì ở đây, cô phải cho tôi xem hình ảnh của hiện trường vụ án.”

Lát sau, Sandra từ ô tô quay lại với hai cái đèn pin và một máy tính bảng. Marcus chìa tay ra. Nhưng trước khi giao nó cho anh, cô muốn mọi thứ rõ ràng. “Tôi đang vi phạm nguyên tắc, và cả luật pháp.” Rồi cô chuyển máy tính bảng và đèn pin cho anh.

Vị linh mục ân giải quan sát những bức ảnh đầu tiên. Chúng ghi lại hình ảnh cái cây nơi tên sát nhân đứng nấp.

“Từ chỗ đó hắn đã theo dõi họ,” cô nói.

“Chỉ cho tôi chỗ đó.”

Cô đưa anh tới đó. Trên mặt đất vẫn còn nhìn thấy chỗ lá thông bị dịch chuyển. Sandra không biết chuyện gì sẽ diễn ra. Đó là một phương pháp hoàn toàn mới so với phương pháp của những profiler⦾ .

← Chuyên gia phân tích tâm lý tội phạm.

Lúc đầu Marcus nhìn xuống dưới, sau đó anh ngước lên và bắt đầu quan sát thứ ở trước mặt. “Được rồi, bắt đầu thôi.”

Thoạt tiên, anh làm dấu thánh, nhưng không ngược như kẻ lạ mặt lúc trước đã làm. Sandra để ý thấy nét mặt của Marcus thay đổi. Đó là những biến chuyển rất nhỏ. Những nếp nhăn xung quanh mắt giãn ra, hơi thở sâu hơn. Anh không chỉ đơn giản đang tập trung, có thứ gì đó đang trỗi dậy trong anh.

“Ta đã ở đây bao lâu?” Anh tự hỏi, bắt đầu hóa thân vào con quái vật. “Mười, mười lăm phút? Ta nghiên cứu chúng rất kỹ và giờ ta tận hưởng khoảnh khắc trước khi hành động.”

Tao biết mày cảm thấy gì, Marcus tự nhủ. Adrenaline tăng lên và trong lòng có cảm giác đề phòng. Háo hức trộn với lo lắng. Như lúc bé mày chơi trò trốn tìm. Cảm giác nhồn nhột sau gáy, rồi một luồng điện làm dựng lông tay.

Sandra bắt đầu hiểu chuyện gì đang diễn ra: chẳng ai có thể thâm nhập vào trí não của một tên sát nhân, nhưng vị linh mục ân giải có thể triệu hồi cái ác trong con người hắn. Cô quyết định sẽ tham gia vào màn mô phỏng và hướng về anh như thể anh chính là kẻ giết người. “Mày đã theo họ tới tận đây?” Cô hỏi. “Hay là mày biết cô gái, mày thích cô ấy và theo đuổi cô ấy.”

“Không. Tao đợi chúng. Tao không quen biết chúng. Tao không chọn nạn nhân, chỉ là mảnh đất cho việc săn bắn: tao đã kiểm tra và chuẩn bị.”

Rừng thông Ostia trở thành chỗ trú ẩn của những đôi tình nhân, đặc biệt vào mùa hè. Mùa đông thì chỉ ít người mới dám mạo hiểm tới chỗ đó. Không biết đã bao ngày con quái vật lang thang trong rừng chờ đợi một cơ hội. Cuối cùng, hắn đã được đền đáp.

“Tại sao mày lại dọn chỗ?”

Marcus nhìn xuống. “Tao mang theo một cái túi, có thể là một cái ba lô: tao không muốn nó bị dính lá thông. Với tao nó rất quan trọng vì trong đó là những mánh khóe của tao, những trò ảo thuật của tao. Vì tao là một thầy phù thủy.”p

Hắn chọn một thời điểm thích hợp và tiến thật chậm tới gần nạn nhân, anh nghĩ. Hắn coi trọng hiệu ứng bất ngờ: đó là một phần của trò ảo thuật.

Marcus rời chỗ cái cây và bắt đầu tiến tới gần trung tâm hiện trường. Sandra theo sát anh, ngạc nhiên khi việc tái tạo hiện trường đang diễn ra.

“Tao tới chỗ cái xe mà không bị phát hiện.” Marcus điểm qua những bức ảnh tiếp theo. Nạn nhân trần truồng. “Lúc đó họ đã không còn quần áo hay mày bắt họ phải cởi? Họ đã giao phối hay chỉ mới ở màn dạo đầu?”

“Tao chọn những cặp đôi vì tao không thể làm bạn với những kẻ khác. Tao không thể có quan hệ tình cảm hay tình dục. Tao có một thứ làm mọi người xa lánh. Tao hành động vì ghen tị. Phải, tao căm ghét chúng. Vì thế tao thích quan sát. Rồi tao giết chúng để trừng phạt cho hạnh phúc của chúng.”

Anh nói ra điều đó với vẻ lạnh lùng làm Sandra tê tái. Bất chợt, cô thấy sợ đôi mắt vô hồn của vị linh mục ân giải. Trong anh không có sự giận dữ, chỉ có sự vô cảm rõ mồn một. Marcus không chỉ đơn giản hóa thân vào kẻ sát nhân.

Anh đã trở thành con quái vật.

Cô cảnh sát cảm thấy mất phương hướng.

“Tao là kẻ đã trưởng thành về tính dục,” vị linh mục ân giải tiếp tục. “Tuổi của tao trong khoảng hai mươi lăm đến bốn mươi.” Thông thường, đó là khoảng thời gian bùng nổ sự giận dữ bị tích tụ do một đời sống tình dục không được thỏa mãn. “Tao không lạm dụng những nạn nhân của mình.”

Đúng là không phát hiện dấu hiệu cưỡng bức, Sandra nhớ lại.

Linh mục ân giải quan sát bức hình của chiếc xe và đứng chình ình trước mũi xe. “Tao xuất hiện từ trong hư vô và tao chĩa súng để ngăn chúng khởi động xe và chạy trốn. Tao mang theo những đồ gì?”

“Một khẩu súng, một con dao săn và một cuộn dây thừng leo núi,” Sandra liệt kê lại.

“Tao đã đưa dây thừng cho thằng đó và thuyết phục nó trói bạn gái vào ghế.”

“Mày muốn nói là đã bắt cậu ta làm thế.”.

“Không phải là sự đe dọa. Tao không bao giờ lớn tiếng, tao nói rất lịch sự: tao là một chuyên gia dụ dỗ.” Hắn không cần phải bắn cảnh cáo, dù chỉ để chứng tỏ hắn nghiêm túc. Hắn chỉ cần làm cậu thanh niên tin rằng cậu ta có một cơ hội sống sót. Rằng, nếu cậu ta nghe lời và cư xử tốt, cuối cùng sẽ được thưởng. “Dĩ nhiên thằng đó làm theo những gì tao bảo. Tao đã chứng kiến nó làm, để chắc chắn rằng nó trói cô ta đủ chặt.”

Linh mục ân giải có lý, Sandra nhận định. Con người thường phớt lờ sức mạnh thuyết phục của một khẩu súng. Ai biết được tại sao mọi người đều tin là có thể xử trí trong một tình huống như thế.

Lướt qua những tấm ảnh, Marcus tới tấm hình cô gái với con dao găm ở xương ức.

“Mày đã đâm cô gái nhưng cô ấy thật may mắn,” Sandra khẳng định, cô thấy có lỗi khi đã dùng từ đó. “Hiện tượng chảy máu trong đã được cầm lại chỉ bởi vì mày đã bỏ lại con dao ở đó. Nếu mày rút nó ra để mang đi, có lẽ cô ấy đã không thể sống sót.”

Marcus lắc đầu. “Tao không phải người giết cô gái. Chính vì thế tao đã để lại con dao. Để cho bọn mày, để bọn mày biết.”

Sandra không tin nổi.

“Tao đã đề xuất một vụ trao đổi: tính mạng của thằng đó đổi lấy tính mạng của cô ả.”

Sandra có vẻ bàng hoàng. “Sao mày có thể nói vậy?”

“Mày sẽ thấy, trên chuôi dao là dấu vân tay của thằng đó, không phải của tao.” Hắn muốn sỉ nhục tình cảm họ dành cho nhau, cô nghĩ. “Đó là bằng chứng của tình yêu.”.

“Nhưng nếu cậu ta nghe lời mày, tại sao sau đó mày vẫn giết cậu ấy? Nói tóm lại, mày đã bắt cậu ta xuống xe và bắn vào gáy cậu ta từ cự ly rất gần. Đó là một cuộc hành quyết.”

“Vì những lời tao hứa là giả dối, cũng giống như tình yêu mà các cặp đôi dành cho nhau. Nếu tao chứng minh được rằng một kẻ khác cũng có thể giết người chỉ vì ích kỷ, thì những hành động của tao sẽ chẳng có tội gì hết.”

Gió nổi lên làm lay động những rặng cây. Một tiếng rung lớn và đơn độc xuyên qua khu rừng để rồi tan vào bóng tối. Nhưng Sandra thấy cơn gió thiếu sinh khí đó có vẻ bắt nguồn từ Marcus.

Linh mục ân giải nhận ra sự thất vọng của cô và, dù đang ở đâu lúc này, anh bất chợt quay trở về hiện tại. Anh thấy hổ thẹn khi nhận ra sự sợ hãi trong mắt cô. Anh không muốn cô nhìn anh như vậy. Anh thấy cô lùi lại một bước theo bản năng, như thể cô muốn giữ một khoảng cách an toàn.

Sandra ngại ngùng né ánh mắt của anh. Nhưng cùng lúc, sau những gì đã chứng kiến, cô không thể che giấu cảm giác khó chịu của mình. Để thoát khỏi thế bế tắc, cô lấy từ tay anh chiếc máy tính bảng. “Tôi muốn cho anh xem cái này.”

Cô lật ảnh cho đến khi tìm được bức chụp cận cảnh Diana Delgaudio.

“Cô gái làm việc ở một tiệm nước hoa,” cô nói. “Lớp trang điểm trên mặt, ở chỗ không bị nước mắt làm nhòe, được tô rất cẩn thận. Cả son cũng vậy.”

Marcus quan sát hình ảnh. Anh vẫn còn đang sốc, có thể vì thế mà không hiểu ngay ý nghĩa của chi tiết đó.

Sandra giải thích rõ hơn. “Khi tôi chụp tấm hình này tôi đã thấy là lạ. Có cái gì đó sai sai, nhưng chỉ sau đó tôi mới hiểu đó là gì. Ban nãy anh khẳng định rằng chúng ta đang phải đương đầu với một tên sát nhân mắc chứng thị dâm: hắn chờ cho họ bắt đầu màn ân ái mới xuất hiện. Nhưng nếu Diana và bạn trai của cô ấy đang cuồng nhiệt bên nhau thì tại sao cô ấy vẫn còn son trên môi?”

Marcus đã hiểu. “Hắn tô son cho cô ấy sau đó.”

Sandra gật đầu. “Tôi tin rằng hắn đã chụp ảnh cô ấy. Thậm chí, tôi chắc chắn là như thế.”

Marcus chú ý lưu lại thông tin. Anh vẫn chưa biết xếp nó vào đâu trong cách thức hành động của kẻ giết người, nhưng anh tin rằng nó có một chỗ nhất định trong nghi thức. “Cái ác là điều bất thường ở trước mắt mọi người nhưng chẳng ai nhận ra nó,” anh nói như thể tự nhủ với chính mình.

“Ý anh là gì?”

Marcus chăm chú nhìn cô. “Tất cả lời giải nằm ở đây, và đây chính là chỗ cô phải tìm kiếm chúng.” Nó giống như trong bức tranh Cuộc tử đạo của Thánh Matteo ở nhà thờ Thánh Luigi dei Francesi, chỉ cần biết cách quan sát. “Tên giết người vẫn còn ở đây, cho dù chúng ta không thấy hắn. Chúng ta phải truy lùng hắn ở nơi này, chứ không phải đâu khác.”

Sandra đã hiểu: “Anh đang nói tới người đàn ông chúng ta vừa thấy khi nãy. Anh không tin hắn là con quái vật.”

“Hắn quay lại đây nhiều giờ sau đó để làm gì?” Marcus thừa nhận. “Một kẻ sát nhân xả gánh nặng bệnh hoạn và ham muốn hủy diệt bằng cái chết và sự sỉ nhục dành cho các nạn nhân. Bản năng của hắn đã thỏa mãn. Hắn là một kẻ quyến rũ, cô nhớ không? Hắn đã nhắm tới cuộc chinh phục tiếp theo.”

Sandra không tin mọi chuyện chỉ có thế, chắc chắn Marcus giấu cô lý do thực sự. Đó là một động cơ logic nhưng bằng vẻ lo lắng của Marcus, cô đoán còn có lý do khác. “Chính vì thế mà hắn làm dấu thánh, phải không?”

Quả thực dấu thánh ngược đó cũng làm Marcus ngỡ ngàng.

“Vậy thì theo anh hắn là ai?” Sandra cố nài.

“Hãy tìm điều bất thường, sĩ quan Vega, đừng dừng lại ở những chi tiết. Hắn tới đây để làm gì?”

Sandra tập trung trở lại việc họ vừa chứng kiến. “Hắn quỳ dưới đất và đào một cái hố. Nhưng trong đó không có gì…”

“Đúng vậy,” Marcus xác nhận. “Hắn không chôn gì cả. Hắn đào thứ gì đó từ dưới đất lên.”

“Đây là bài huấn luyện thứ hai của anh.” Clemente thông báo.

Cậu ấy đã tìm cho anh một căn hộ trên tầng áp mái ở phố Serpenti. Nó không lớn lắm. Nội thất chỉ có một cái đèn bàn và một cái giường xếp sát tường. Nhưng từ ô cửa sổ nhỏ, anh có thể chiêm ngưỡng toàn cảnh những mái nhà của Roma.

Marcus đưa tay lên miếng dán vẫn còn che vết thương trên thái dương. Nó đã trở thành một cử chỉ bồn chồn mà anh làm gần như vô thức. Sau khi mất trí nhớ, đôi lúc anh thấy mọi thứ chỉ như là kết quả của một giấc mơ hay của trí tưởng tượng. Vậy nên cử chỉ ấy cứ như thể là cách anh tự kiểm chứng là mình thực sự tồn tại. “Được rồi, tôi đã sẵn sàng.”

“Tôi sẽ là đầu mối duy nhất của anh. Anh không có bất cứ liên lạc nào khác: anh sẽ không biết những mệnh lệnh hay nhiệm vụ của anh từ đâu tới. Ngoài ra, anh sẽ phải hạn chế các mối quan hệ đến mức tối đa. Nhiều năm trước đây anh đã thề sống cuộc đời đơn độc. Nhưng tu viện của anh không phải ở giữa những bức tường, mà chính là thế giới xung quanh anh.”

Marcus băn khoăn không biết liệu anh có thể sống nổi trong điều kiện đó. Nhưng một phần trong anh tự nhủ sẽ không cần người khác, anh đã quen với cuộc sống một mình.

“Có một vài thể loại tội ác thu hút sự chú ý của Giáo hội,” cậu ta tiếp tục.“Chúng đặc biệt vì chứa điều bất thường. Trong nhiều thế kỷ, điều bất thường này được định nghĩa bằng nhiều cách khác nhau: tội ác tuyệt đối, tội lỗi chí tử, ác quỷ. Nhưng đó chỉ là những nỗ lực thiếu hoàn chỉnh trong việc gọi tên một điều không lý giải nổi: sự tàn ác bí ẩn trong bản chất con người. Ngay từ đầu, Giáo hội đã tìm kiếm những vụ án mang đặc điểm này, phân tích và phân loại chúng. Để làm được việc đó, cần có những vị thầy tu đặc biệt: linh mục ân giải hay thợ săn bóng tối.”

“Đó là công việc trước đây của tôi?”

“Nhiệm vụ của anh là tìm ra cái ác dưới danh nghĩa của Giáo hội. Anh được huấn luyện không khác gì một nhà tội phạm học hay một profiler của cảnh sát, nhưng hơn thế anh có khả năng phát hiện ra những chi tiết mà người khác không làm được.” Rồi cậu ta bổ sung: “Có những việc con người không muốn thú nhận mà cũng chẳng muốn nhìn thấy.”

Nhưng anh vẫn chưa hiểu hết ý nghĩa sứ mệnh của mình. “Tại sao lại là tôi?”

“Cái ác là thói thường, Marcus. Cái thiện mới là ngoại lệ.”

Cho dù Clemente không trả lời câu hỏi của anh nhưng lời nói đó làm anh bàng hoàng hơn bất cứ tuyên bố nào khác. Ý nghĩa đã rõ ràng. Anh là một công cụ. Không giống những người khác, anh nhận thức được rằng cái ác là một bất biến của sự tồn tại. Trong cuộc sống của một linh mục ân giải không có chỗ cho những thứ như tình cảm trai gái, bạn bè, gia đình. Niềm vui sẽ làm sao nhãng, và anh phải chấp nhận từ bỏ nó.

“Làm sao tôi biết được khi nào đã sẵn sàng?”

“Anh sẽ biết thôi. Nhưng để hiểu cái ác, trước tiên anh phải học cách hành động vì cái thiện.” Đoạn, Clemente đưa anh một địa chỉ, rồi trao cho anh một vật.

Một chiếc chìa khóa.

Marcus tới địa điểm mà không biết điều gì đang chờ đợi mình.

Đó là một ngôi biệt thự hai tầng trong một khu phố ở ngoại ô. Trên đường tới đó, anh nhận thấy rất đông người đang tụ tập phía bên ngoài. Ở cổng vào có treo một chiếc thánh giá bằng nhung tím: dấu hiệu không thể nhầm lẫn cho sự hiện diện của người chết.

Anh bước vào, đi giữa họ hàng và bạn bè gia quyến mà không ai để ý. Họ đang thì thầm với nhau, không có ai nhỏ lệ nhưng bầu không khí mang nặng nỗi buồn đau.

Bất hạnh ập xuống gia đình họ là sự ra đi của cô con gái. Marcus nhận ra ngay bố mẹ của cô ta: trong khi những người khác đang đứng, họ là những người duy nhất ngồi trong phòng. Trên gương mặt họ hiện lên vẻ bàng hoàng nhiều hơn là đau khổ.

Trong giây lát, linh mục ân giải chạm ánh mắt của ông bố. Một người đàn ông vạm vỡ, tầm năm mươi tuổi, kiểu người có thể bẻ cong cả một thanh sắt bằng tay không. Nhưng giờ thì có vẻ ông đã gục ngã, hình ảnh của sự bất lực.

Quan tài đang mở và những người có mặt đang tới viếng. Marcus cảm thấy bối rối giữa dòng người đó. Nhìn thấy cô gái, anh hiểu ngay rằng cái chết đã bắt đầu khi cô còn đang sống. Nghe lỏm câu chuyện của ai đó, anh biết được căn bệnh ấy do chính cô gây ra.

Ma túy đã hủy hoại quá nhanh cuộc sống của cô.

Nhưng Marcus không hiểu mình có thể làm việc thiện trong hoàn cảnh ấy bằng cách nào. Có vẻ như mọi thứ giờ đã chấm hết, không thể vãn hồi. Vậy là anh lấy từ trong túi chiếc chìa khóa mà Clemente đưa, ngắm nghía nó trong lòng bàn tay.

Nó dùng để mở cái gì đây?

Anh cần mẫn làm một việc mình có thể: thử mở tất cả những cánh cửa. Bắt đầu đi khắp ngôi nhà, cẩn trọng để không bị ai phát hiện, anh đi tìm cánh cửa đúng. Nhưng vô ích.

Khi toan bỏ cuộc, anh nhận ra một cánh cửa hậu. Nó là cánh cửa duy nhất không khóa. Anh chỉ cần dùng tay đẩy nhẹ để mở nó ra. Có một cầu thang. Vậy là anh bước vào chỗ nhập nhoạng dẫn xuống một căn phòng dưới mặt đất.

Có đồ nội thất cũ, một ban công với những dụng cụ tập luyện. Nhưng khi quay lại anh phát hiện ra một cabin bằng gỗ. Một phòng tắm hơi.

Anh tiến lại gần lỗ khóa trên cửa. Anh thử ngó vào bên trong nhưng kính quá dày và rất tốt. Vì vậy anh quyết định tra chìa khóa. Anh kinh ngạc thấy ổ khóa bắt đầu quay.

Cửa mở và ngay lập tức anh bị một mùi hôi thối tấn công. Mùi nôn, mồ hôi, phân. Theo bản năng, anh lùi lại. Nhưng rồi anh lại bước tiếp.

Trên sàn của căn phòng chật hẹp ấy có ai đó. Quần áo tơi tả, tóc bết và râu dài. Anh ta đã bị đánh đập nhiều lần và rất dã man. Điều đó được chứng minh bằng con mắt sưng vù, máu khô phủ đầy mặt và khóe miệng cũng như vô số những vết bầm dập. Ở phần da trên cánh tay, đen kịt vì bẩn, có thể thấp thoáng thấy phần nào những hình xăm: thánh giá và đầu lâu. Trên cổ anh ta có một hình khác: chữ thập ngoặc.

Xét tình trạng của người đàn ông, Marcus hiểu ngay rằng anh ta đã bị giam ở đây khá lâu.

Quay về phía anh, người đàn ông lấy tay che con mắt duy nhất còn lành lặn vì cả thứ ánh sáng yếu ớt cũng làm anh ta choáng. Ánh mắt anh ta hiện rõ nỗi lo sợ thực sự.

Mất vài giây, anh ta nhận ra Marcus là người mới xuất hiện trong cơn ác mộng đó. Có lẽ vì thế anh ta mới đủ can đảm để nói chuyện với anh.

“Không phải lỗi của tôi… Bọn thanh niên đó đã tới chỗ tôi, sẵn sàng làm mọi thứ vì món hàng… Cô ấy đã tự nguyện bán thân cho tôi, cô ấy cần tiền… Tôi chỉ làm vui lòng cô ta mà thôi, tôi không có liên quan gì…”

Sự hăng hái khi bắt đầu câu chuyện đã dần dần lụi tàn cùng với hy vọng. Người đàn ông ngồi xuống, cam chịu. Như một con chó dại bị xiềng xích, lớn tiếng sủa nhưng sau đó lại lủi thủi nằm xuống vì biết rằng đằng nào cũng không được giải phóng.

“Cô gái chết rồi.”

Nghe được thông báo, người đàn ông cúi đầu.

Marcus đứng đó chăm chăm nhìn anh ta, tự hỏi tại sao Clemente lại đưa anh vào một thử thách như vậy. Nhưng câu hỏi chính xác lại là câu khác.

Việc đúng đắn anh nên làm là gì đây?

Trước mặt anh là một người đàn ông xấu xa. Những hình xăm trên người nói rõ anh ta thuộc về đâu. Anh ta đáng bị trừng phạt nhưng không phải theo cách đó. Nếu anh thả anh ta ra, có lẽ anh ta sẽ tiếp tục làm người khác đau khổ. Vậy là cả anh cũng có lỗi. Tương tự thế, anh cũng sẽ là đồng phạm với cái ác nếu bỏ mặc anh ta ở đó.

Đâu là thiện, đâu là ác trong tình huống đó? Anh phải làm gì đây? Giải thoát cho tù nhân hay đóng cửa và bỏ đi?

Cái ác là lẽ thường. Cái thiện là ngoại lệ. Nhưng lúc đó, anh không tài nào phân biệt được.

« Lùi
Tiến »