Thợ Săn Bóng Tối

Lượt đọc: 3631 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8

Họ dùng hộp thư thoại để liên lạc.

Mỗi khi một trong hai người cần thông báo với người kia, họ gọi vào một số điện thoại và để lại một tin nhắn. Số liên lạc được thay đổi theo định kỳ nhưng không có thời gian cố định. Họ có thể dùng nó trong vài tháng, hoặc Clemente thay đổi nó chỉ sau ít ngày. Marcus biết rằng có một lý do an toàn nhưng anh chưa bao giờ hỏi quyết định đó phụ thuộc vào điều gì. Cả câu hỏi tầm thường ấy cũng ám chỉ sự tồn tại của một thế giới mà cậu bạn anh vẫn giấu kín. Và giờ đây linh mục ân giải cảm thấy bực bội khi bị cho ra rìa. Cho dù Clemente làm thế với ý tốt hoặc để bảo vệ bí mật của họ, anh vẫn cảm thấy bị lợi dụng. Đó là lý do tại sao thời gian gần đây mối quan hệ giữa họ lại căng thẳng như vậy.

Sau đêm ở rừng thông Ostia cùng Sandra, Marcus đã gọi vào hộp thư thoại để yêu cầu hẹn gặp. Nhưng anh rất ngạc nhiên khi bạn mình lại đi trước một bước.

Cuộc hẹn được ấn định vào lúc 8 giờ ở tiểu Vương cung thánh đường của Thánh Apollinare.

Marcus băng qua quảng trường Navona, vào giờ đó nơi đây đang bắt đầu tràn ngập quầy hàng của những nghệ sĩ trưng bày tranh với những góc nhìn đẹp nhất ở Roma. Những quán bar đã bày bán ra ngoài trời, vì mùa đông nên chúng được xếp tụ quanh những cây sưởi lớn bằng ga.

Nhà thờ Thánh Apollinare tọa lạc ở quảng trường nhỏ cùng tên cách đó không xa. Nhà thờ không xa hoa mà cũng chẳng quá đẹp, nhưng kiến trúc đơn giản của nó lại rất hài hòa với những tòa nhà ở xung quanh. Nó là một phần của công trình xây dựng từng là trụ sở của Cư xá Đức-Hung. Nhưng từ vài năm nay, nó đã trở thành Đại học Công giáo của Giáo hội.

Điểm đặc biệt của tiểu Vương cung thánh đường này nằm ở hai câu chuyện, một cổ một kim. Cả hai đều có liên quan đến một sự hiện diện bí ẩn.

Câu chuyện thứ nhất nói về hình ảnh của Đức Mẹ vào thế kỷ 15. Vào năm 1494 khi quân đội của vua Charles V của Pháp hạ trại trước cửa nhà thờ, những người theo đạo đã phủ thạch cao lên bức tranh thánh để miễn cho Đức Mẹ không phải chứng kiến những hành động tàn ác của binh lính. Nhưng bức tranh đã bị lãng quên trong một thế kỷ rưỡi, cho đến khi một trận động đất năm 1647 đã làm đổ lớp thạch cao che giấu nó.

Câu chuyện thứ hai, gần đây hơn, đề cập một chuyện lạ khi Enrico De Pedis được chôn cất tại nhà thờ. De Pedis, với biệt danh Renatino, là thành viên của băng đảng Magliana khát máu – tổ chức tội phạm đã hoành hành ở Roma từ nửa sau của những năm 70, dính líu vào những phi vụ mờ ám nhất của thành phố và thường có liên quan cả đến Vatican. Dù tổ chức này đã bị tiêu trừ qua các vụ xét xử và truy sát nhưng nhiều người cho rằng chúng vẫn còn hoạt động trong bóng tối.

Marcus luôn tự hỏi tại sao kẻ tàn độc nhất trong số những thành viên của chúng lại được ân huệ mà trong quá khứ chỉ dành riêng cho những vị thánh và những ân nhân vĩ đại nhất của Giáo hội bên cạnh những giáo hoàng, hồng y và giám mục. Anh nhớ lại vụ scandal đã nổ ra khi có người tiết lộ với dư luận về sự hiện diện đáng hoài nghi đó, và giới chức trách của Giáo hội đã buộc phải trục xuất thi hài, nhưng chỉ sau những phong trào phản đối dai dẳng và tốn nhiều thời gian trước sự phản kháng kiên quyết và khó hiểu của Giáo triều Roma.

Một vài người còn cho rằng, tên tội phạm được chôn cùng với một cô gái trẻ bị mất tích nhiều năm ở cách nhà thờ Thánh Apollinare không xa và chưa bao giờ được tìm thấy. Emanuela Orlandi là con gái của một nhân viên làm trong thành Vatican và được cho là đã bị bắt cóc để tống tiền Giáo hoàng. Nhưng khi khai quật thi hài của De Pedis, người ta phát hiện ra đó chỉ là thêm một cách đánh lạc hướng để che giấu câu chuyện.

Nghĩ lại tất cả sự việc, Marcus tự hỏi tại sao Clemente lại chọn chính nơi đó để gặp nhau. Anh không thích cái cách họ tranh luận lần gần đây nhất, cũng không thích cách cậu bạn từ chối lời anh đề nghị được gặp bề trên về vụ án của bà sơ bị chặt thành từng mảnh tại vườn Vatican một năm trước.

“Chúng ta không được phép hỏi, không được phép biết. Chúng ta chỉ đơn giản phải phục tùng.”

Anh hy vọng việc Clemente gọi mình đến là một cách để xin tha thứ và rằng cậu ta đã nghĩ lại. Vì thế, Marcus rảo bước khi tới quảng trường Thánh Apollinare.

Khi anh bước vào, nhà thờ thật vắng lặng. Những bước chân anh vang lên trên nền đá cẩm thạch của gian chính giáo đường, dọc hai bên có khắc tên các vị hồng y và giám mục.

Clemente đã ngồi sẵn ở một trong số những dãy ghế đầu tiên. Trên đầu gối cậu ta là một chiếc túi da màu đen. Cậu ta quay lại nhìn anh và bình thản ra hiệu cho anh ngồi xuống cạnh mình. “Tôi đoán là anh vẫn còn giận tôi.”

“Cậu bảo tôi đến đây vì bề trên đã đồng ý hợp tác sao?”

“Không,” cậu ta trả lời sỗ sàng.

Marcus thất vọng, nhưng không để lộ ra. “Vậy là chuyện gì?”

“Đêm qua đã xảy ra một việc rất kinh khủng trong rừng thông ở Ostia. Một nam thanh niên đã chết, một cô gái có thể cũng không qua khỏi.”

“Tôi đã đọc tin trên báo,” Marcus nói dối. Sự thật là anh biết mọi chuyện qua Sandra. Nhưng anh chắc chắn không thể tiết lộ cho Clemente biết mình đang âm thầm đi theo một người phụ nữ bởi vì có thể anh có tình cảm nào đó với cô ấy. Thứ tình cảm mà chính anh cũng không hiểu được.

Clemente nhìn anh trân trân như thể cậu ta đoán được anh đang nói dối. “Anh phải xử lý vụ này.”

Lời đề nghị bất ngờ tới vào lúc anh không cảnh giác. Xét cho cùng, cảnh sát đã sẵn sàng hành động với nhân lực và vật lực tốt nhất của họ: đội SCO có tất cả phương tiện để ngăn chặn con quái vật. “Tại sao?”

Clemente không bao giờ nói rõ nguyên nhân phía sau những cuộc điều tra của họ. Cậu ta thường nhắc tới những lý do về lợi ích hoặc mối quan tâm chung chung của Giáo hội trong việc giải quyết một vụ án. Vì thế Marcus chưa bao giờ biết lý do thực sự cho nhiệm vụ của mình. Nhưng lần này bạn anh đã nhượng bộ cho anh một lời giải thích. “Có một mối đe dọa nghiêm trọng sắp ập xuống Roma. Sự việc xảy ra vào đêm hôm trước đang làm mọi người hoang mang tột độ.” Giọng của Clemente bất ngờ mang vẻ cảnh giác. “Không phải do tội ác đó mà do cái nó thể hiện: Vụ án đầy yếu tố mang tính tượng trưng.”

Marcus nghĩ lại cách thức dàn dựng hiện trường của tên sát nhân: cậu thanh niên bị ép phải giết người để cứu mạng mình, rồi cuộc hành quyết với một phát súng lạnh lùng sau gáy. Thủ phạm biết rằng, cảnh sát sẽ tới hiện trường và băn khoăn với những câu hỏi không có lời giải. Màn trình diễn chỉ để họ chiêm ngưỡng.

Rồi có cả vấn đề tình dục. Cho dù con quái vật không lạm dụng những nạn nhân, nhưng tính dục thể hiện rõ trong hành vi của hắn. Những tên tội phạm mang bản chất đó thường đáng lo ngại hơn vì chúng gây ảnh hưởng không lành mạnh tới dư luận. Ngay cả khi nhiều người phủ nhận việc này, họ vẫn bị cám dỗ bởi một sự hấp dẫn nguy hiểm được che đậy bởi sự ghê tởm. Nhưng không chỉ có vậy.

Tình dục là một phương tiện nguy hiểm.

Chẳng hạn, mỗi khi người ta công bố một số liệu thống kê về những vụ hiếp dâm, chúng lại tăng đột biến vào những ngày sau đó. Thay vì tạo ra sự căm phẫn, số liệu – đặc biệt khi ở mức cao – lại tạo ra sự ganh đua. Xem ra cả những kẻ mang bản tính hiếp dâm tiềm tàng – cho tới thời điểm đó vẫn tự kiểm soát được sự thôi thúc của bản năng – đột nhiên tự cho phép mình hành động như một thành viên của số đông vô danh và hợp nhất đó.

Tội ác sẽ bớt nghiêm trọng hơn nếu lỗi lầm được chia đều, Marcus thầm nghĩ. Vì thế phần lớn lực lượng cảnh sát trên thế giới không công bố số liệu về tội phạm tình dục nữa. Nhưng anh tin rằng còn điều gì khác. “Tại sao người ta lại đột nhiên chú ý tới vụ việc xảy ra trong rừng thông ở Ostia?”

“Anh nhìn thấy phòng xưng tội đó không?” Clemente đang chỉ về phía gian thờ thứ hai ở bên trái. “Không có vị linh mục nào vào đó. Nhưng thi thoảng người ta vẫn dùng nó để xưng tội.”

Marcus tò mò muốn biết câu đó có ý gì.

“Ngày xưa, bọn tội phạm sử dụng nó để truyền thông điệp tới cảnh sát. Có một máy thu âm trong phòng xưng tội. Nó được bật mỗi khi ai đó quỳ xuống. Chúng ta đã phát minh ra ý tưởng đó để bất cứ ai cần cũng có thể nói chuyện với cảnh sát mà không có nguy cơ bị tóm. Đôi khi những tin nhắn đó chứa thông tin quý giá, và đổi lại cảnh sát sẽ làm ngơ vài vụ việc nhất định. Điều này có thể làm anh ngạc nhiên nhưng hai bên liên lạc với nhau thông qua chúng ta. Dù người thường không được biết nhưng vai trò trung gian của chúng ta đã cứu được rất nhiều mạng sống.”

Thỏa thuận này chính là lý do tại sao xác của một tên tội phạm như De Pedis lại được chôn ở đó trước đây không lâu. Giờ thì điều này đã trở nên rõ ràng hơn, cả với Marcus: nhà thờ Thánh Apollinare là một khu vực trung lập, một địa điểm an toàn.

“Cậu nói về quá khứ, tức là giờ chuyện này không xảy ra nữa.”

“Giờ có rất nhiều cách thức và phương tiện hiệu quả hơn để liên lạc,” Clemente nói. “Vai trò trung gian của Giáo hội không còn cần thiết nữa hoặc bị xem xét dưới con mắt hoài nghi.”

Anh bắt đầu hiểu ra. “Dẫu vậy, máy ghi âm vẫn còn ở đó…”

“Chúng tôi nghĩ nên giữ lại công cụ liên lạc quý giá này vì cho rằng một ngày nào đó nó sẽ lại có ích. Và chúng tôi không lầm.” Clemente mở chiếc cặp da màu đen mà cậu ta mang theo và rút ra một đầu đọc băng cổ, rồi nhét một cuộn băng vào ngăn thích hợp. “Năm ngày trước – tức là trước khi hai thanh niên bị tấn công ở rừng thông Ostia – ai đó đã quỳ gối trong phòng xưng tội và thốt ra những lời này…”

Cậu ta ấn phím Play. Một tiếng lạo xạo bủa vây giáo đường rồi tan biến trong âm vang. Chất lượng của máy thu rất kém. Nhưng chỉ lát sau, từ dòng âm thanh u ám vô hình ấy, một giọng nói cất lên.

“… ngày xưa… chuyện xảy ra vào ban đêm… Và tất cả nhận ra con dao của hắn được găm vào đâu…”

Nó như thể một tiếng thì thầm xa xăm. Không phải giọng nam, cũng chẳng phải giọng nữ. Cứ như thể nó tới từ một thế giới khác, một không gian khác. Đó là giọng nói của một người chết đang cố giả giọng người sống vì có lẽ hắn quên mất mình đã chết. Thi thoảng nó lại biến mất trong âm thanh nền tĩnh lặng, mang theo những đoạn rời rạc của câu nói.

“… thời của hắn đã tới… những đứa con đã chết… những kẻ giả dối mang tình yêu giả dối… và hắn tàn nhẫn với họ… của đứa trẻ muối… nếu không bị ngăn chặn, hắn sẽ không dừng lại.”

Đó là điều cuối cùng giọng nói đó thổ lộ. Clemente dừng cuộn băng.

Marcus thấy rõ rằng cuộn băng đó không phải là một sự trùng hợp. “Hắn dùng ngôi thứ ba để tự nói về mình, nhưng đó chính là hắn.” Giọng nói được ghi âm trong cuốn bằng chính là của con quái vật. Những lời lẽ của hắn ít ra khá rõ ràng cũng như sự phẫn uất được thể hiện trong đó.

“… Và tất cả nhận ra con dao của hắn được găm vào đâu…”

Trong khi Clemente lặng lẽ quan sát anh, Marcus bắt đầu phân tích thông điệp.

“Ngày xưa,” Marcus nhắc lại. “Thiếu phần đầu của câu: ngày xưa cái gì? Và tại sao hắn lại dùng thời quá khứ để nói việc sẽ xảy ra trong tương lai?”

Ngoài những lời tuyên bố và đe dọa – một phần trong kho tàng của những kẻ sát nhân thích phô trương – có một vài đoạn làm anh chú ý.

“Những đứa con đã chết,” anh thầm nhắc lại. Việc lựa chọn từ con là có chủ ý. Điều này nghĩa là mục tiêu nhắm cả vào bố mẹ của hai thanh niên ở Ostia. Kẻ sát nhân đã tấn công máu mủ của họ và không chừng hắn cũng giết cả họ. Sự thù ghét của hắn âm vang như một trận động đất. Tâm chấn chính là hai thanh niên đó, nhưng từ họ nó sẽ lan truyền như một cơn địa chấn tàn ác tiếp tục làm tổn thương những người ở xung quanh họ – người thân, bạn bè, người quen – cho đến cả những ông bố, bà mẹ không có quan hệ gì với hai thanh niên nhưng trong giờ phút đó cũng bàng hoàng và đau khổ trước sự việc xảy ra ở rừng thông khi nghĩ rằng điều đó có thể xảy đến với con cái của chính họ.

“Những kẻ giả dối mang tình yêu giả dối,” Marcus nhắc lại và nhớ tới thử thách mà con quái vật đặt ra cho Giorgio Montefiori, lừa anh ta nghĩ rằng có thể lựa chọn giữa cái chết của mình và của Diana. Giorgio muốn sống và đã chấp nhận đâm cô gái – người đã tin tưởng anh ta và nghĩ rằng anh ta yêu mình.

“Chúng ta nên giao cuộn băng này cho đội điều tra,” cuối cùng Marcus quả quyết khẳng định. “Rõ ràng rằng tên sát nhân muốn mình bị ngăn chặn, nếu không hắn sẽ không thông báo việc hắn chuẩn bị làm. Và nếu phòng xưng tội trong quá khứ được dùng để liên lạc với cảnh sát, vậy thì thông điệp này là dành cho họ.”

“Không,” Clemente vội nói. “Anh phải hành động một mình.”

“Tại sao?”

“Vì chuyện đó đã được quyết định như vậy.”

Lại một lần nữa, bề trên bí ẩn đã ấn định luật lệ dựa trên một lý do khó lường và rõ là khó hiểu.

“Đứa trẻ muối là gì?”

“Là manh mối duy nhất mà anh có.”

« Lùi
Tiến »