Đêm đó khi trở về nhà, cô đã đánh thức Max bằng một nụ hôn rồi họ cùng nhau ân ái.
Quả là lạ. Việc đó giúp cô tự giải thoát, xua đuổi tâm trạng tồi tệ ẩn sâu trong lòng. Tình dục giúp cô gột sạch tâm hồn, nhưng không làm biến mất hình ảnh của vị linh mục ân giải.
Trong khi quan hệ với Max, cô đã nghĩ tới anh.
Marcus là hiện thân cho tất cả nỗi đau cô đã bỏ lại phía sau. Gặp lại anh sẽ làm những nỗi kinh hoàng xưa kia trỗi dậy, như một đầm lầy theo thời gian trả lại mọi thứ nó đã nuốt trọn. Thực vậy, những cái rương đầy ký ức lại tái hiện trong cuộc sống của cô, ngôi nhà cô đã từng sống, quần áo cô đã bỏ lại. Và một nỗi nhớ kỳ lạ. Nhưng, thật ngạc nhiên, nó không dành cho người chồng quá cố.
Marcus là người chịu trách nhiệm.
Khi thức giấc, khoảng 7 giờ sáng, Sandra nán lại trên giường để nghĩ về những điều đó. Max đã dậy. Cô chờ anh ra khỏi nhà để tới trường trước khi cả mình cũng làm vậy. Cô không muốn phải trả lời những câu hỏi của anh: cô sợ anh sẽ nhận ra điều gì đó và có thể yêu cầu lời giải thích.
Trước khi chui vào bồn tắm, cô bật radio để nghe tin tức.
Dòng nước ấm tuôn xuống gáy. Sandra nhắm mắt, để mặc nước ve vuốt. Phát thanh viên đang đọc bản tóm lược tin chính trị trong ngày.
Sandra bỏ ngoài tai. Cô cố tập trung vào việc xảy ra đêm qua. Chứng kiến hành động của vị linh mục ân giải với cô không khác nào một cú sốc. Cách anh ta thâm nhập vào đầu óc của tên sát nhân khiến cô có cảm giác như đang đứng trước một con quái vật thực sự.
Một phần trong cô thấy ngưỡng mộ, phần còn lại thì kinh hãi.
“Hãy đi tìm điều bất thường, sĩ quan Vega, đừng dừng lại ở những chi tiết.”
Anh ta đã nói vậy. “Cái ác là điều bất thường trước mắt mọi người nhưng chẳng ai nhìn ra.”
Cô đã thấy gì đêm đó? Một người đàn ông lang thang trong rừng như một cái bóng dưới ánh trăng. Và hắn cúi xuống để đào một cái hố.
“Hắn không chôn gì cả. Hắn đào thứ gì từ dưới đất lên.” Marcus đã khẳng định thế.
Đào thứ gì mới được:
Kẻ lạ mặt đã làm dấu thánh. Nhưng ngược chiều – từ phải qua trái, từ dưới lên trên.
Nghĩa là sao?
Đúng lúc đó, phát thanh viên chuyển qua phần điểm tin pháp luật. Sandra tắt vòi nước để tập trung hơn. Cô nán lại trong bồn tắm, tựa một tay vào tường ốp đá, người rỏ nước tong tỏng.
Tin chính là vụ tấn công hai thanh niên. Những giọng nói lo âu, họ khuyên những cặp đôi không nên vui vẻ ở những khu vực hẻo lánh. Cảnh sát sẽ tăng cường lực lượng và phương tiện để đảm bảo an toàn cho người dân. Để làm tên sát nhân nản chí, giới chức trách tuyên bố tiến hành những cuộc tuần tra ban đêm ở những khu vực ngoại ô, nông thôn và xa đô thị. Nhưng Sandra biết rằng tất cả chỉ là tuyên truyền: khu vực đó quá rộng và khó mà kiểm soát hết được.
Sau khi đưa tin phản ứng của cảnh sát với tình huống khẩn cấp, phát thanh viên chuyển sang thông báo về tình trạng sức khỏe của nạn nhân sống sót. Diana Delgaudio đã vượt qua ca phẫu thuật cam go. Giờ cô ta đang phải thở máy, nhưng các bác sĩ không tiết lộ bất cứ chẩn đoán nào. Trên thực tế, họ không thể nói khi nào và trên hết là liệu cô ấy có tỉnh lại hay không.
Sandra cúi xuống, tiếng radio như chảy theo những dòng nước vào ống thoát của bồn tắm. Mối bận tâm về cô gái làm cô day dứt. Nếu Diana vẫn tiếp tục tình trạng đó, cuộc sống của cô ấy sẽ ra sao? Tệ nhất là có khi cô ấy không còn khả năng cung cấp bất cứ thông tin hữu ích nào giúp cảnh sát tóm được kẻ đã khiến cô ấy ra nông nỗi này. Và Sandra kết luận rằng con quái vật đã đạt được mục đích vì hắn có thể hủy hoại một người ngay cả khi để họ còn sống.
Không phải Diana, mà chính tên giết người mới là kẻ gặp may.
Khi Sandra nghĩ lại những sự việc xảy ra vào hai đêm trước, cô thấy có quá nhiều thứ không hợp lý. Vụ tấn công hai thanh niên rồi cuộc đi dạo của kẻ lạ mặt dưới ánh trăng. Nếu con quái vật cố tình để lại thứ gì ở hiện trường vụ án thì sao? Hay là hắn chôn nó xuống đất để ai đó đến đào lên? Cô không hiểu tại sao hắn phải làm như vậy, nhưng câu hỏi đầu tiên có lý.
Dù là thứ gì đi chăng nữa, hắn không phải người chôn nó, cô tự nhủ. Có ai đã nhúng tay vào sau đó. Người đó giấu một vật để sau có thời gian lấy lại nó. Ai đó không muốn có người phát hiện ra thứ hắn đã tìm thấy.
Là ai?
Khi bám theo hắn ở rừng thông, trong giây lát cô có cảm giác thân quen. Cô không biết tại sao nhưng đó không chỉ là một cảm nhận thông thường.
Chỉ khi ấy Sandra mới thấy ớn lạnh, như đêm hôm trước lúc gặp Marcus. Nhưng không phải vì đã hơn năm phút cô đứng ướt nhẹp trong bồn tắm dưới vòi nước đã khóa. Không, cái lạnh đó đến từ bên trong cơ thể cô. Nó bắt nguồn từ một linh cảm. Một linh cảm nguy hiểm có thể mang theo những hậu quả vô cùng nghiêm trọng.
“Cái ác là điều bất thường trước mắt tất cả nhưng chẳng ai có thể nhìn thấy,” cô thầm nhắc lại.
Cô gái còn sống chính là điều bất thường.
Buổi họp chỉ đạo của đội SCO được ấn định vào lúc 11 giờ. Cô vẫn còn thời gian. Vào lúc này cô không có ý định thông báo suy luận của mình cho bất cứ ai, bởi lẽ cô không biết phải giải thích như thế nào.
Khoa pháp y nằm trong một tòa nhà nhỏ bốn tầng được xây dựng vào những năm 50. Mặt tiền vô danh, chỉ có một dãy cửa sổ cao. Dẫn vào bên trong là một chiếc cầu thang nằm sát một con dốc thoai thoải cho phép ô tô đỗ trước lối vào. Những chiếc xe tang sử dụng lối vào kín đáo hơn ở cửa hậu. Từ chỗ đó người ta có thể đi thẳng tới tầng hầm có phòng đông lạnh và phòng khám nghiệm tử thi.
Sandra chọn lối cửa chính và đi thẳng tới chiếc thang máy đã cũ. Cô chỉ ở đó có đôi lần, nhưng cô biết các bác sĩ làm việc ở tầng trên cùng.
Có mùi thuốc khử trùng và formol ở khắp hành lang. Trái ngược với những gì người ta có thể tưởng tượng, ở đây tấp nập người qua lại và không khí không khác nào một chỗ làm việc bình thường. Cho dù phải làm việc với người chết, nhưng chẳng ai có vẻ quan trọng hóa vấn đề. Trong những năm tháng làm cảnh sát, Sandra quen biết khá nhiều bác sĩ pháp y. Tất cả họ đều rất hóm hỉnh và thường giễu cợt theo chiều hướng tốt. Ngoại trừ một người.
Văn phòng của bác sĩ Astolfi nằm ở cuối cùng bên phải.
Lúc lại gần, cô thấy cửa đã mở. Cô dừng lại ở ngưỡng cửa và thấy ông ta đang ngồi ở bàn làm việc, mặc áo blouse trắng và đang chăm chú viết gì đó. Cạnh ông ta là một bao thuốc bất ly thân, trên đó là một cái bật lửa. Cô gõ cửa và chờ đợi. Astolfi để mặc vài giây trước khi rời mắt khỏi đống giấy tờ. Ông ta nhìn cô và có vẻ băn khoăn tại sao trên ngưỡng cửa lại là một sĩ quan cảnh sát. “Mời vào.”
“Chào bác sĩ. Tôi là sĩ quan Vega, ông nhớ chứ?”
“Có, tôi nhớ.” Ông ta cộc cằn như mọi khi. “Có chuyện gì vậy?”
Sandra bước vào phòng. Thoạt nhìn qua, cô đoán ông ta đã ở đây ít nhất ba mươi năm. Có những giá sách bìa ngả vàng và một cái sofa bằng da đã chứng kiến những ngày huy hoàng hơn bây giờ. Những bức tường cần được sơn lại và đống chứng chỉ, bằng cấp đã phai màu. Tất cả phảng phất một mùi nicotine mốc meo. “Ông có vài phút cho tôi chứ? Tôi cần nói chuyện với ông.”
Chưa buông bút, Astolfi ra hiệu cho cô ngồi xuống. “Miễn là ngắn gọn, tôi đang vội.”
Sandra ngồi trước bàn làm việc. “Tôi muốn nói với ông rằng tôi lấy làm tiếc khi mọi tội lỗi lại đổ lên đầu ông tối qua.”
Ông bác sĩ nhìn cô hồi lâu. “Nghĩa là sao? Cô thì liên quan gì?”
“À, đáng lẽ tôi nên nhận ra sớm hơn là Diana Delgaudio còn sống. Giá mà tôi không tránh nhìn thẳng vào mắt cô ấy…”
“Cô không nhận ra, nhưng cả những đồng nghiệp của cô ở đội khoa học hình sự can thiệp ngay sau đó cũng không phát hiện ra. Lỗi là của một mình tôi.”
“Quả thực tôi tới đây vì muốn tạo cho ông một cơ hội để chuộc tội.”
Một nét hoài nghi hiện lên trên khuôn mặt của Astolfi. “Họ đã đưa tôi ra khỏi vụ án, tôi không được phụ trách nó nữa.”
“Tôi tin là có chuyện nghiêm trọng đã xảy ra,” cô tấn công.
“Sao cô không nói chuyện đó với cấp trên của cô?”
“Vì tôi chưa chắc chắn.”
Astolfi có vẻ bực mình. “Vậy tôi nên giúp cô có được sự chắc chắn?”
“Có thể.”
“Được rồi, vậy thì là chuyện gì?”
Sandra hài lòng vì ông ta vẫn chưa tống cô ra khỏi phòng. “Khi tôi xem lại những bức ảnh chụp trong rừng thông, tôi nhận ra đã bỏ sót một chi tiết trước đó,” cô nói dối.
“Cũng có thể,” ông bác sĩ hùa theo, nhưng chỉ cốt đẩy nhanh câu chuyện.
“Chỉ sau đó tôi mới phát hiện ra trên mặt đất, gần chiếc xe của hai thanh niên, có một điểm ở đó đất bị đào xới.”
Lần này Astolfi không nói gì cả, nhưng ông ta đặt bút xuống bàn. “Giả thuyết của tôi là tên sát nhân có thể đã chôn thứ gì xuống đất.”
“Cô không thấy nó hơi liều lĩnh sao?”
Tốt rồi, cô tự nhủ: ông bác sĩ không hỏi cô tại sao cô lại chỉ kể điều đó cho ông ta. “Phải, nhưng tôi đã đi kiểm tra.”
“Thế nào?” Sandra nhìn ông ta chăm chú. “Không có gì cả.”
Astolfi không rời mắt ngay lập tức, cũng chẳng hỏi cô khi nào cô đã đi kiểm tra. “Sĩ quan Vega, tôi không có thời gian để tán gẫu.”
“Nếu đó là một người trong số chúng ta thì sao?” Sandra tuôn ra một tràng, biết rằng mình đã tới ngưỡng không thể quay lại. Đó là một lời kết tội nặng nề, nếu sai cô sẽ gây ra những hậu quả nghiêm trọng. “Một người trong số chúng ta đã ăn cắp bằng chứng từ hiện trường vụ án. Vì không thể mạo hiểm mang nó đi, anh ta đã chôn nó dưới đất để sau này trở lại lấy nó.”
Astolfi có vẻ kinh hãi. “Cô đang nói tới một kẻ tòng phạm, sĩ quan Vega. Tôi có nhầm không?”
“Không, thưa ông.” Cô cố tỏ ra tự tin hết mức có thể.
“Một sĩ quan trong đội khoa học hình sự? Một cảnh sát? Hay thậm chí cả tôi?” Ông ta nổi xung. “Cô có biết rằng lời buộc tội đó nghiêm trọng đến mức nào không?”
“Tôi xin lỗi, nhưng ông không hiểu vấn đề: cả tôi cũng có mặt tại hiện trường, vì vậy tôi cũng có thể bị liên đới như những người khác. Thậm chí, lỗ hổng trong bản báo cáo của tôi sẽ đưa tôi lên đầu danh sách những kẻ bị tình nghi.”
“Tôi khuyên cô nên bỏ qua chuyện này, và tôi nói vậy vì muốn tốt cho cô. Cô không có bằng chứng.”
“Và ông có một bản thành tích nghề nghiệp không chê vào đâu được,” Sandra trả đũa. “Tôi đã kiểm tra. Ông làm công việc này được bao lâu rồi?” Cô không để cho ông ta kịp trả lời. “Có thực là ông không biết cô gái vẫn còn sống không? Làm sao lại có thể phạm một lỗi như vậy được?”
“Cô điên rồi, sĩ quan Vega.”
“Nếu hiện trường vụ án quả thực bị thay đổi, vậy thì việc không ai chắc chắn Diana Delgaudio còn sống phải được xem xét dưới một lăng kính khác. Đó không phải là một sự cố đơn giản mà là một hành động cố ý để bảo vệ tên giết người.”
Astolfi đứng dậy, chỉ tay vào mặt cô. “Đó chỉ là những phỏng đoán. Nếu có bằng chứng cô đã chẳng ở đây để nói chuyện với tôi mà đã đi thẳng tới chỗ phó cảnh sát trưởng Moro.”
Sandra không nói lời nào. Trái lại, cô từ từ làm dấu thánh, nhưng theo chiều ngược lại – từ phải qua trái, từ dưới lên trên.
Từ nét mặt của Astolfi, cô đoán rằng chính ông ta là người đàn ông trong rừng đêm hôm trước. Và ông bác sĩ cũng hiểu rằng mình đã bị cô phát hiện.
Sandra chủ tâm đưa tay về phía thắt lưng nơi có gắn bao súng. “Chính ông đã giết hai thanh niên. Rồi ông quay lại rừng thông trong bộ dạng của bác sĩ pháp y, ông đã phát hiện ra Diana vẫn còn sống và ông đã quyết định để cho cô ấy chết. Cùng lúc đó ông phi tang bằng chứng tại hiện trường có thể khiến ông bị phát giác. Ông đã giấu chúng đi và tới đó để lấy lại khi không còn ai.”
“Không,” ông ta phản kháng, bình tĩnh nhưng quyết đoán. “Tôi được gọi tới để thực hiện công việc của mình, đó là một nhiệm vụ. Tôi không thể mưu tính trước.”
“Một dịp may bất ngờ,” Sandra trả đũa, dù cô không tin vào những sự trùng hợp. “Hoặc là đúng, không phải ông đã giết họ, nhưng ông biết ai đã làm và ông đang bao che cho hắn.”
Astolfi ngồi phịch xuống ghế. “Chúng ta chỉ đang đấu khẩu. Nhưng nếu cô đi kể câu chuyện này ra bên ngoài, cô sẽ hủy hoại tôi.”
Sandra im lặng.
“Tôi cần hút thuốc.” Không chờ cô tán đồng, ông ta cầm bao thuốc và châm một điếu.
Họ im lặng nhìn nhau như hai người lạ mặt trong một phòng chờ. Ông bác sĩ có lý, Sandra không có bất cứ bằng chứng nào cho lời kết tội của cô. Cô không thể bắt ông ta, cũng không thể ép ông ta theo cô tới đồn cảnh sát gần nhất. Nhưng, dẫu vậy ông ta chưa đuổi cô đi.
Rõ ràng Astolfi đang tìm lối thoát nhưng không chỉ vì sự nghiệp của ông ta có nguy cơ bị hủy hoại. Sandra chắc chắn rằng nếu họ điều tra một chút về ông bác sĩ, sẽ phát hiện ra điều gì đó đáng nghi. Có khi đó chính là bằng chứng mà ông ta ăn cắp khỏi hiện trường vụ án, ngay cả cô tin rằng ông ta đã tẩu tán nó. Hay là chưa nhỉ?
Astolfi dập điếu thuốc vào gạt tàn và đứng lên, nhìn trân trân vào Sandra. Ông ta đi thẳng về phía một cánh cửa đang đóng có lẽ là phòng vệ sinh riêng của ông ta. Cái nhìn của ông ta có vẻ thách thức.
Sandra không có quyền ngăn ông ta lại.
Ông ta đóng cửa sau lưng và vặn ổ khóa. Khỉ thật, cô tự nhủ rồi đứng dậy để nghe ngóng xem ông ta đang làm gì.
Ở phía bên kia là một khoảng lặng kéo dài rồi bị ngắt quãng bởi tiếng kéo nước bất thình lình.
Mình thật ngu ngốc, đáng lẽ nên đề phòng trước, cô nổi giận với chính mình. Nhưng trong khi chờ đợi Astolfi ra khỏi phòng vệ sinh, cô nghe thấy tiếng hét. Cô băn khoăn không biết liệu mình có đang tưởng tượng.
Không phải trong tòa nhà, nó đến từ bên ngoài.
Cô đi thẳng về phía cửa sổ. Cô nhận ra vài người đang chạy về phía tòa nhà. Cô mở cửa và ngó xuống.
Dưới cô bốn tầng, trên mặt đường, là thi thể của ông bác sĩ pháp y.
Trong phút chốc cô mất phương hướng, rồi cô quay ngay về phía cánh cửa phòng vệ sinh.
Cô phải làm điều gì đó.
Ngay lập tức cô lấy vai huých cánh cửa. Một, hai. Cuối cùng ổ khóa bật tung, cô lao vào phòng. Luồng gió từ ô cửa sổ mở toang nơi Astolfi gieo mình xuống thốc vào người cô. Mặc kệ nó, cô nhảy bổ xuống chỗ bồn cầu. Không ngần ngại, cô thọc tay xuống làn nước trong suốt, hy vọng thứ mà Astolfi vừa xả đi chưa kịp trôi xuống đáy. Cô ấn tay sâu nhất có thể và sờ thấy thứ gì đó, rồi cô tóm lấy nó, nhưng cô lại để tuột mất. Cuối cùng cô cũng chặn được nó lại. Cô cố kéo nó lên để lôi nó ra nhưng trước khi làm được, vật đó tuột khỏi tay cô.
“Chết tiệt,” cô nguyền rủa.
Nhưng ngay sau đó cô nhận ra những ngón tay của mình ghi nhớ trong phút chốc một hình hài: nó tròn, xù xì và có gì đó nhô ra. Cô hình dung ngay đến một bào thai. Nhưng sau đó cô nghĩ kỹ lại.
Đó là một kiểu búp bê.