Thợ Săn Bóng Tối

Lượt đọc: 3633 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
10

SX là tên của quán.

Không có biển hiệu, chỉ có một tấm bảng đen với hai chữ vàng ở một bên cửa. Để vào bên trong quán phải bấm chuông cửa điện thoại. Marcus ấn nút và chờ đợi. Không phải bản năng đưa anh tới đây mà là một suy luận đơn giản: nếu con quái vật chọn phòng xưng tội ở nhà thờ Thánh Apollinare để truyền tin thì hắn phải biết khá rõ về thế giới ngầm. Nếu đúng như vậy, anh đã tới đúng chỗ.

Sau khoảng hai phút, một giọng nữ trả lời điện thoại. Một tiếng “Vâng?” súc tích trên nền nhạc heavy metal chói tai.

“Cosmo Barditi,” anh chỉ nói vậy.

Người phụ nữ câu giờ. “Ông có hẹn chứ?”

“Không.”

Giọng nói biến mất, như đã bị tiếng ầm ĩ nuốt chửng. Vài giây sau, khóa cửa điện tử mở.

Marcus bước vào và thấy mình ở trong một hành lang với những bức tường bằng xi măng. Ánh sáng duy nhất tới từ một bóng đèn neon đang lóe tia điện như thể không sớm thì muộn cũng cháy.

Trong cùng của hành lang có một cánh cửa màu đỏ.

Linh mục ân giải bước vào. Anh nghe thấy nhịp bass nghèn nghẹn của bài hát. Càng tiến vào trong, tiếng nhạc càng to. Trước khi anh bước tới, cánh cửa chợt mở, những âm thanh ghê rợn ùa tới đón anh như những con quỷ xổng ra từ địa ngục.

Một người phụ nữ xuất hiện, có lẽ chính là người đã nói chuyện điện thoại với anh lúc trước. Cô ta đi một đôi giày gót nhọn cao chót vót, mặc một chiếc váy da ngắn cũn cỡn và một chiếc áo chẽn màu bạc cổ rộng ngoác. Cô ta có một hình xăm sâu bướm ở ngực trái, tóc vàng ánh kim và trang điểm lòe loẹt. Trong lúc đợi anh, cô ta đứng chống nạnh cửa, miệng nhai kẹo cao su. Cô ta soi anh từ đầu đến chân, không nói lời nào rồi quay lưng bước đi, rõ ràng ám chỉ anh phải đi theo.

Marcus bước vào câu lạc bộ. SX là viết tắt của SEX, nhưng không có chữ E. Quả thực, chẳng ai có thể nhầm lẫn về loại hình hoạt động của địa điểm này. Phong cách hoàn toàn theo kiểu ác dâm và bạo dâm.

Một phòng rộng có trần thấp. Tường màu đen. Ở giữa có một cái bệ hình tròn, phía trên dựng ba cái cột để múa. Xung quanh là sofa da đỏ và bàn nhỏ đồng màu. Ánh đèn mờ ảo, và trên màn hình là những hình ảnh khiêu dâm kiểu tra tấn và hành hạ thể xác.

Trên sân khấu, một cô gái ngực trần đang miễn cưỡng nhảy nhót cùng một cái cưa máy trên giai điệu của một ca khúc nhạc heavy metal. Giọng ca nhắc lại đầy ám ảnh: “Thiên đàng là của những kẻ sát nhân nhẹ nhàng.”

Theo sau cô ả tóc vàng ánh kim, Marcus đếm được ít nhất sáu vị khách rải rác trong phòng. Tất cả là đàn ông. Họ không mang hình đầu lâu hay đinh tán và cũng chẳng có vẻ gì dữ tợn như mong đợi. Họ chỉ là những kẻ vô danh thuộc những độ tuổi khác nhau, mặc quần áo viên chức và trông có vẻ hơi nhàm chán. Ở một góc, vị khách thứ bảy đang thủ dâm trong bóng tối.

“Ê này, cất cái đó đi!” Ả tóc vàng cảnh cáo anh ta.

Người đàn ông phớt lờ. Cô ta lắc đầu phản đối nhưng chẳng làm gì. Sau khi đi qua cả căn phòng, họ bước vào một hành lang hẹp với những phòng riêng ở hai bên. Có một phòng vệ sinh nam, và đằng sau nó là một cánh cửa với dòng chữ Cấm vào.

Cô ả dừng lại và nhìn Marcus. “Ở đây không ai gọi ông ấy bằng tên thật. Vì thế Cosmo quyết định gặp anh.”

Cô ta gõ cửa và ra hiệu cho anh vào. Marcus nhìn cô ả rời đi, rồi mở cửa.

Trong phòng có tranh ảnh của những bộ phim khiêu dâm vào thập niên 70, một quầy bar, những cái kệ với đài stereo và vô số đồ trang trí lặt vặt. Căn phòng được chiếu sáng bởi một cái đèn bàn duy nhất như thể đang tạo ra một bong bóng ánh sáng xung quanh một cái bàn làm việc màu đen, rất ngăn nắp.

Cosmo Barditi ngồi sau bàn.

Marcus khép cửa để lại tiếng nhạc sau lưng, nhưng anh dừng lại trong giây lát ở ranh giới của vùng nhá nhem để quan sát gã kỹ hơn.

Anh ta đeo kính đọc sách ở đầu mũi, chẳng ăn nhập gì với cái đầu húi trọc và chiếc áo jean xắn tay. Marcus nhận ra ngay dấu chữ thập và đầu lâu xăm trên bắp tay gã. Và cả dấu thập ngoặc trên cổ.

“Ê, mày là thằng quái nào?” Cosmo hỏi.

Marcus bước lên một bước để gã nhìn rõ mặt mình.

Cosmo kinh ngạc hồi lâu, cố nhớ ra khuôn mặt ấy. “Là anh,” cuối cùng gã nói.

Tên tù nhân trong phòng tắm hơi đã nhận ra anh. Marcus vẫn còn nhớ thử thách của Clemente: tới nhà của hai ông bố bà mẹ đang đau đớn cùng quẫn vì cái chết của cô con gái với đúng một chiếc chìa khóa trong tay.

Cái ác là lẽ thường. Cái thiện là ngoại lệ.

“Tôi cứ nghĩ rằng sau khi được giải phóng anh sẽ thay đổi cách sống.”

Cosmo cười. “Tôi không rõ anh có biết không, nhưng chẳng ai có thể cho anh một chỗ làm cố định với một quá khứ như của tôi đâu.”

Marcus chỉ ra xung quanh. “Thế tại sao cứ phải là trò này?”

“Đó cũng là công việc, phải vậy không? Tất cả những cô gái của tôi đều trong sạch, không ma túy và không quan hệ với khách hàng: ở đây họ chỉ ngắm nhìn thôi.” Rồi gã nghiêm nghị. “Giờ tôi đã có một người phụ nữ yêu tôi. Và cả một cô con gái hai tuổi.” Gã muốn chứng tỏ mình xứng đáng.

“Tốt cho anh, Cosmo. Tốt cho anh,” Marcus nhả từng chữ.

“Anh tới đây để tính sổ?”

“Không, để nhờ anh giúp đỡ.”

“Tôi còn chẳng biết anh là ai và anh làm gì ở đó vào hôm ấy.”

“Không quan trọng.”

Cosmo Barditi gãi gáy. “Tôi phải làm gì?”

Marcus tiến về phía bàn làm việc. “Tôi đang tìm một người.”

“Tôi biết hắn hay tôi nên biết hắn?”

“Tôi không rõ, nhưng tôi không nghĩ vậy. Anh có thể giúp tôi tìm hắn.”

“Tại sao lại là tôi?”

Biết bao lần Marcus hỏi Clemente câu đó? Câu trả lời vẫn là vậy: số phận, hay với những ai tin vào nó, thì đó là ý trời. “Bởi vì gã mà tôi muốn tìm có thị hiếu đặc biệt liên quan đến tình dục, và tôi nghĩ là trong quá khứ hắn ta đã thử nghiệm trí tưởng tượng ở những tụ điểm như thế này.”

Marcus biết rằng trước bạo lực luôn tồn tại một giai đoạn thai nghén. Tên sát nhân vẫn chưa rõ muốn giết người hay không. Hắn nuôi dưỡng con ác quỷ trong mình với những kinh nghiệm tình dục cực đoan và ngày càng tiến gần hơn tới phần thầm kín nhất của hắn.

Barditi có vẻ quan tâm. “Nói cho tôi về hắn.”

“Hắn thích dao và súng, có thể hắn có vấn đề về bản năng tình dục: vũ khí là cách duy nhất giúp hắn thấy thỏa mãn. Hắn thích nhìn người khác làm tình: những cặp đôi trẻ, nhưng có thể hắn cũng hay lui tới những câu lạc bộ trao đổi bạn tình. Hắn thích chụp ảnh. Tôi nghĩ là hắn lưu giữ hình ảnh của tất cả những cuộc gặp gỡ trong những năm tháng đó.”

Cosmo ghi chép như một cậu học sinh cần cù. Rồi gã ngước mắt khỏi tờ giấy đang viết. “Còn gì nữa không?”

“Có, điều quan trọng nhất: hắn cảm thấy hèn mọn hơn kẻ khác và điều này làm hắn bực tức. Để chứng tỏ mình giỏi hơn họ, hắn bắt họ chịu thử thách.”

“Bằng cách nào?”

Marcus nhớ lại chuyện cậu thanh niên đã phải đâm chết cô gái mình yêu với ảo tưởng sẽ được cứu vớt.

Những kẻ giả dối mang tình yêu giả dối.

Con quái vật đã định nghĩa họ như thế trong tin nhắn ở nhà thờ Thánh Apollinare. “Đó là một trò chơi không có phần thưởng, chỉ cốt để hạ nhục họ.”

Cosmo suy nghĩ một chút. “Liệu việc này có liên quan đến chuyện xảy ra ở Ostia?”

Marcus không trả lời.

Cosmo phá lên cười. “Bạo lực ở đây chỉ là một màn trình diễn thôi, bạn của tôi. Những kẻ anh trông thấy ở đằng kia đến chỗ tôi vì tin mình là kẻ hung hăng, nhưng trong thế giới thực tế họ chẳng là cái thá gì cả, không đủ sức làm hại tới một con ruồi. Việc anh nói khá nghiêm trọng, chắc chắn đó không phải là tác phẩm của một trong số những kẻ vô dụng kia.”

“Vậy thì tôi nên tìm kiếm ở đâu?”

Cosmo rời mắt khỏi Marcus trong giây lát để cân nhắc tình hình và trên hết là liệu có nên tin tưởng anh. “Tôi không còn liên quan đến thế giới đó nữa nhưng tôi nghe được chuyện này… Có một nhóm người thường tụ tập ăn mừng mỗi khi ở Roma xảy ra một án mạng. Họ nói rằng, cứ mỗi khi có người vô tội bị sát hại, năng lượng tiêu cực lại phát tán. Họ tổ chức những bữa tiệc này để gợi lại chuyện đã xảy ra, nhưng chỉ là cái cớ để dùng ma túy và quan hệ tình dục.”

“Ai tham gia vào nhóm đó?”

“Theo tôi chúng là những kẻ có đầu óc cực kỳ bệnh hoạn. Nhưng không thiếu dân giàu có. Anh không biết có bao nhiêu kẻ tin vào những điều xằng bậy đó đâu. Nhóm đó vô danh, chỉ có thể gia nhập với những điều kiện nhất định – chúng rất coi trọng quyền riêng tư. Đêm nay sẽ có một bữa tiệc ăn mừng chuyện xảy ra ở Ostia.”

“Anh có thể giúp tôi vào đó chứ?”

“Chúng thường chọn địa điểm khác nhau để gặp gỡ. Không dễ để biết đâu.” Rõ ràng Cosmo lưỡng lự. Gã không muốn dính líu tới chuyện đó, có lẽ vì nghĩ tới sự an toàn của vợ con, những người đang đợi gã ở nhà. “Tôi phải nối lại những liên lạc cũ,” gã miễn cưỡng nói.

“Tôi đảm bảo sẽ không có vấn đề gì.”

“Tôi sẽ gọi vài cú điện thoại,” Cosmo hứa. “Với những chỗ như thế anh không thể vào nếu không được mời. Nhưng anh phải rất cẩn thận vì đó là những kẻ nguy hiểm.”

“Tôi sẽ thận trọng.”

“Thế nếu tôi không giúp được cho anh?”

“Lương tâm anh muốn chứng kiến bao nhiêu cái chết?”

“Thôi được, tôi hiểu rồi. Tôi sẽ làm hết sức có thể.”

Marcus lại gần chiếc bàn, cầm bút và giấy Cosmo vừa ghi chép ban nãy và bắt đầu viết. “Ngay khi biết cách giúp tôi tới bữa tiệc như thế nào hãy gọi vào số của một hộp thư thoại.”

Khi anh đưa lại mẩu giấy, ngoài số điện thoại Cosmo còn trông thấy một dòng chữ Đứa trẻ muối là gì?

“Nếu có thể, anh hãy nhắc đến cả điều này trong những cú điện thoại, tôi sẽ rất biết ơn.”

Cosmo gật đầu, vẻ trầm tư. Marcus đã xong việc, anh có thể đi. Nhưng, đúng lúc anh bước tới ngưỡng cửa, Barditi cất tiếng hỏi.

“Tại sao hôm đó anh lại thả tôi ra?”

Marcus trả lời mà không cần ngoái lại. “Tôi không biết”.

« Lùi
Tiến »