Thợ Săn Bóng Tối

Lượt đọc: 3634 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
11

Battista Erriaga, sáu mươi tuổi, tự cho mình là một người cẩn trọng.

Nhưng không phải lúc nào cũng như vậy. Khi còn là thanh niên, ở Philippines, hắn ta không biết thận trọng là như thế nào. Thậm chí đã nhiều lần hắn thách thức với số phận – và cái chết – do tính khí tồi tệ của mình. Nếu xem xét kỹ thì lợi thế duy nhất hắn có được từ những hành xử du côn đó là niềm kiêu hãnh.

Không tiền bạc, không thế lực, cũng chẳng được tôn trọng.

Nhưng chính niềm kiêu hãnh là nguyên nhân của một rủi ro to lớn. Sự việc đó đã đánh dấu phần còn lại của cuộc đời hắn, nhưng có lẽ Battista không biết điều ấy.

Lúc đó hắn ta mới chỉ mười sáu tuổi và thường chải tóc bồng lên để trông có vẻ cao hơn. Hắn chuộng mái tóc đen nhánh của mình, đó là niềm kiêu hãnh của hắn. Battista gội đầu mỗi tối và vuốt dầu cọ. Hắn có một chiếc lược ngà ăn cắp từ một quầy hàng. Hắn mang nó trong túi quần sau và thi thoảng lôi nó ra để chỉnh trang mái tóc dày trên trán.

Hắn thường ưỡn ngực bước đi trên những con đường làng, trong chiếc quần jean bó sát được mẹ may từ vải dù của một cái lều trại, đôi ủng da mua có vài đồng ở chỗ ông đóng giày vì thực tế nó chỉ là bìa carton ép và nhuộm bằng xi đánh giày, và một chiếc áo sơ mi xanh lá cổ hai ve, được là phẳng phiu không tì vết.

Tất cả dân làng đều biết đến hắn với cái tên Battista bảnh bao. Hắn rất tự hào về cái biệt danh đấy, cho đến khi phát hiện ra mình vẫn bị thầm chế nhạo là “con trai của khỉ được thuần hóa,” vì cha của hắn – một kẻ nghiện rượu – sẵn sàng làm tất cả mọi việc, kể cả những trò hèn mọn và nực cười để mua vui cho khách trong quán, miễn là được uống.

Battista ghét bố. Hắn ghét cái cách ông ta thường sống, còng lưng trồng trọt rồi đi ăn xin để nuôi những thói hư tật xấu của mình. Ông ta chỉ dữ dằn với vợ, khi tối về say khướt và trút lên đầu bà tất cả những đàn áp đã gánh chịu từ những kẻ khác. Mẹ của Battista đáng lẽ có thể dễ dàng chống trả vì ông ta đứng còn chẳng nổi. Đằng này, bà lại cam chịu mọi trận đòn cốt để không đáp trả sự hạ nhục này bằng sự hạ nhục khác. Dù gì ông ta vẫn là chồng bà và đó là cách bà thể hiện tình yêu và bảo vệ ông. Vì thế Battista ghét cả mẹ.

Với cái họ Tây Ban Nha Erriaga, gia đình hắn thuộc tầng lớp thấp hèn trong làng. Chính cụ tổ của Battista đã chọn tên họ như vậy vào năm 1849 dưới thời Toàn quyền Narciso Clavería. Dân Philippines ngày xưa không dùng họ và Clavería đã ép họ phải chọn. Rất nhiều người mượn họ của những kẻ thực dân để bày tỏ thiện chí của mình mà không biết rằng việc đó làm vấy bẩn chính họ và những thế hệ tương lai: họ bị những người Tây Ban Nha – không muốn bị đánh đồng – khinh miệt và bị những người Philippines khác thù ghét vì đã phản bội chính nguồn cội của mình.

Hơn nữa, với Battista còn có cả gánh nặng của cái tên mà mẹ hắn đã chọn để nhấn mạnh đức tin tôn giáo của họ.

Chỉ có một người không có vẻ bận tâm đến việc này. Anh ta là Min và là người bạn tốt nhất của Battista Erriaga. Anh ta to béo như một gã khổng lồ. Anh ta làm kinh sợ tất cả những ai mới gặp lần đầu, nhưng thực tế lại không có khả năng làm hại ai. Không phải anh ta ngu ngốc mà là rất ngây thơ. Một dân lao động có ước mơ trở thành linh mục.

Battista và Min đã ở bên nhau khá lâu, dù tuổi tác chênh lệch khá lớn – Min ngoài ba mươi tuổi – nhưng họ không quan tâm đến việc đó. Thậm chí, Min như thể đảm nhiệm vai trò người cha trong cuộc đời của Battista. Anh ta bảo vệ hắn và cho hắn những lời khuyên quý giá. Vì thế Battista không nói gì với anh ta về điều hắn đang ấp ủ.

Sự thực là trong tuần diễn ra sự việc sẽ làm thay đổi cuộc đời hắn, gã trai trẻ Erriaga đã gia nhập một nhóm mang tên Những chiến binh của quỷ. Hắn đã nài nỉ bọn chúng hàng tháng trời. Bọn chúng toàn tầm tuổi như hắn. Đứa lớn nhất và là thủ lĩnh cũng chỉ mười chín tuổi.

Để nhập hội, Battista đã phải đương đầu với nhiều thử thách: bắn một con lợn, băng qua một đống lốp xe bị thiêu, ăn trộm ở một nhà dân. Hắn đã vượt qua tất cả một cách khôn ngoan và được thưởng một băng da đeo ở cổ tay – biểu tượng của nhóm. Nhờ vào dấu hiệu nhận biết đó, các thành viên được hưởng một loạt đặc ân, như uống miễn phí tại các quán bar, đi với gái làng chơi không mất tiền và được mọi người nhường bước khi gặp trên đường. Trên thực tế, chẳng ai cấp cho chúng những quyền đó, chẳng qua là do chúng áp bức những người khác mà có được. Battista mới nhập hội được ít ngày và hắn cảm thấy rất thoải mái. Cuối cùng hắn đã bù đắp cho tên tuổi của mình khỏi tiếng hèn nhát của ông bố. Chẳng ai dám coi thường hắn nữa, chẳng ai sẽ gọi hắn là “con trai của khỉ được thuần hóa.”

Cho đến một tối nọ, khi ở cùng đám bạn mới của mình, hắn đã gặp Min.

Nhìn thấy hắn trong nhóm, với thái độ vênh váo và cái băng da lố bịch, cậu bạn của hắn lên tiếng chế giễu. Anh ta còn gọi hắn là khỉ thuần hóa như bố của hắn.

Min không có ý xấu, Battista biết là xét cho cùng anh ta chỉ muốn để hắn hiểu rằng hắn đang phạm sai lầm. Nhưng thái độ và cách anh ta đối xử với hắn khiến hắn không còn lựa chọn nào khác. Hắn bắt đầu ghì chặt lấy anh ta và đánh, vì chắc mẩm Min sẽ không phản ứng. Nhưng người kia thậm chí còn cười lớn hơn.

Battista không bao giờ có thể giải thích chính xác chuyện gì đã xảy ra, hắn tìm thấy cái gậy ở đâu và hắn nện Min cú đầu tiên vào lúc nào. Hắn không nhớ gì về những giây phút ấy. Rồi hắn tỉnh lại như sau một giấc mơ: người đẫm mồ hôi và đầy máu, đám bạn đã mất hút để lại hắn một mình với cái xác người bạn thân nhất đang nhăn nhở còn đầu thì vỡ vụn. Battista Erriaga sống mười lăm năm tiếp theo trong tù. Mẹ hắn lâm bệnh nặng, và ở ngôi làng nơi hắn sinh ra và lớn lên hắn còn chẳng xứng đáng với bất cứ cái biệt danh giễu cợt nào nữa.

Nhưng dù vậy, cái chết của Min – gã khổng lồ với ước mơ trở thành linh mục – cũng để lại một kết quả tích cực.

Nhiều năm sau đó, Battista Erriaga nhớ lại câu chuyện khi đang trên máy bay từ Manila tới Roma.

Sau khi đọc được sự việc xảy ra tại rừng thông ở Ostia, hắn đã bắt ngay chuyến bay sớm nhất. Hắn tới đó theo diện du lịch, mặc quần áo bình thường và đội một chiếc mũ lưỡi trai để hòa vào những người đồng hương đến Italia làm giúp việc tại gia. Trong suốt chuyến bay, hắn không nói chuyện với bất cứ ai vì sợ rằng ai đó có thể nhận ra hắn. Nhưng hắn có thời gian để suy nghĩ.

Khi tới thành phố, hắn đặt phòng trong một khách sạn du lịch khiêm tốn ở trung tâm.

Giờ hắn đang ngồi trên một cái bọc đệm đã sờn, xem tin tức trên tivi để cập nhật về vụ việc mà mọi người đã đặt biệt danh quái vật Roma.

Chuyện đã xảy ra thật, hắn tự nhủ. Ý nghĩ đó dằn vặt hắn. Nhưng có lẽ vẫn còn cách để cứu vãn.

Erriaga tắt tiếng tivi và đi thẳng tới cái bàn đang để máy tính bảng. Hắn ấn nút trên màn hình và mở file ghi âm.

“… ngày xưa… Chuyện xảy ra vào ban đêm… Và tất cả nhận ra con dao của hắn được găm vào đâu… thời của hắn đã tới… những đứa con đã chết… những kẻ giả dối mang tình yêu giả dối… và hắn tàn nhẫn với họ… của đứa trẻ muối… nếu không bị ngăn chặn, hắn sẽ không dừng lại.”

Những câu nói ngắn ngủi của một thông điệp mờ ám được bỏ lại trong phòng xưng tội ở nhà thờ Thánh Apollinare, nơi xưa kia bọn tội phạm thường sử dụng để thông tin cho cảnh sát.

Erriaga quay trở lại phía màn hình tivi câm lặng. Con quái vật Roma, hắn tự nhắc lại với chính mình. Những kẻ ngu ngốc đáng thương không biết nguy hiểm nào đang thực sự rình rập họ.

Hắn lấy điều khiển tắt vô tuyến. Hắn có việc phải làm nhưng hắn phải thận trọng.

Không ai được biết Battista Erriaga đang ở Roma.

« Lùi
Tiến »