Một Roma lạnh lẽo trong đêm dưới bước chân của Clemente.
Chẳng ai nghĩ rằng người đàn ông mặc áo sẫm màu đang tựa người vào bao lơn bằng đá trên sân thượng Pincio là một thầy tu. Trải dài trước mặt anh là những tòa nhà và mái vòm nơi ngự trị Vương cung thánh đường của Thánh Pietro. Một khung cảnh hùng vĩ, bất biến trong hàng thế kỷ, nơi tích tụ một cuộc sống nhỏ bé và tạm bợ.
Clemente ở yên đó chiêm ngưỡng thành phố, không để ý tới tiếng bước chân đang lại gần phía sau anh. “Thế nào, đáp án là gì?” cậu ta cất tiếng hỏi trước khi Marcus tới gần. Họ chỉ có một mình.
“Chẳng gì cả.”
Clemente gật gù, không có vẻ gì ngạc nhiên, rồi quay lại quan sát vị linh mục ân giải. Marcus có vẻ mệt mỏi, râu mọc dài vài ngày chưa cạo.
“Đến hôm nay đã tròn một năm rồi.”
Clemente im lặng trong giây lát, nheo nheo mắt. Cậu ta hiểu anh đang nói tới điều gì: đã một năm kể từ khi thi thể bị cắt rời của bà sơ được tìm thấy trong vườn Vatican. Suốt cả quãng thời gian đó, những cuộc điều tra của linh mục ân giải không đem lại kết quả gì.
Không phương hướng, không manh mối, cũng chẳng có kẻ tình nghi. Không gì cả.
“Anh có ý định đầu hàng không?” Cậu ta hỏi anh.
“Tại sao, tôi có thể ư?” Marcus đáp bằng giọng oán trách. Câu chuyện đó đã làm anh rất vất vả. Cuộc truy tìm gã đàn ông trong khuôn hình của camera an ninh – người Kavkaz, ngoài năm mươi tuổi – không có kết quả. “Không ai nhận ra hắn, không ai từng thấy hắn. Điều làm tôi bực nhất là chúng ta thấy mặt hắn.” Anh ngừng một lúc và nhìn chằm chằm vào cậu bạn. “Chúng ta phải kiểm tra lại những người không phải tu sĩ đang làm việc tại Vatican. Và nếu không phát hiện ra điều gì, chúng ta phải chuyển hướng sang những tu sĩ.”
“Chẳng ai trong số họ khớp với tấm hình, vì sao phải mất thời gian?”
“Ai dám chắc rằng tên sát nhân không có chỗ dựa bên trong? Kẻ nào đó che giấu hắn?” Marcus không chịu yên. “Đáp án nằm trong thành: đó chính là nơi tôi nên điều tra.”
“Anh biết sẽ gặp trở ngại mà. Không thể làm việc đó vì lý do bảo mật.”
Marcus biết rằng lý do bảo mật đó chỉ là một cái cớ. Đơn giản họ sợ rằng nếu anh nhúng mũi vào chuyện của họ, anh có thể khám phá ra cả việc không liên quan gì đến câu chuyện đó. “Tôi chỉ quan tâm đến việc tóm được tên sát nhân.” Anh đứng chặn trước mặt Clemente. “Cậu phải thuyết phục văn phòng Tòa Giám mục gỡ bỏ cản trở.”
Ngay lập tức Clemente xua tay từ chối lời đề xuất như thể đó là một điều ngu ngốc. “Tôi còn chẳng biết ai có quyền làm việc đó.”
Phía dưới họ, hàng đoàn du khách băng qua quảng trường Popolo trong chuyến tham quan những công trình tuyệt đẹp của thành phố vào buổi tối. Không rõ họ có biết rằng ngay ở đó từng có một cây óc chó, dưới gốc chôn thi thể hoàng đế Nerone, tên quái vật – theo kẻ thù đơm đặt – đã ra lệnh đốt cháy Roma vào năm 64 sau Công nguyên. Những người La Mã tin rằng nơi đó bị quỷ ám. Vì thế, vào khoảng năm 1000, Giáo hoàng Pasquale II đã hạ lệnh đốt cây óc chó cùng với hài cốt bị khai quật của vị hoàng đế. Rồi người ta xây dựng nhà thờ Thánh Maria del Popolo, nơi vẫn còn lưu giữ trong điện thờ chính những hình chạm nổi khắc họa cảnh Giáo hoàng chặt cây Nerone.
Đây là Roma, Marcus thầm nghĩ. Một nơi mà mọi sự thật được làm sáng tỏ lại ẩn chứa một bí mật. Và tất cả bị che đậy bởi truyền thuyết. Vì thế chẳng ai có thể thực sự biết được điều gì nằm phía sau mọi việc. Tất cả để không ảnh hưởng đến tâm trí của con người quá nhiều. Những sinh vật nhỏ bé và vô nghĩa không hề hay biết cuộc chiến đang tiếp diễn thầm lặng xung quanh họ.
“Chúng ta nên bắt đầu cân nhắc tình huống chưa bao giờ gặp phải.” Clemente nói.
Nhưng Marcus không chấp nhận đầu hàng như thế. “Dù là ai đi chăng nữa, hắn cũng biết đường đi lối lại trong thành. Sau khi đã nghiên cứu địa điểm, quy trình kiểm soát, hắn đã lách được các biện pháp an ninh.” Điều mà hắn làm với bà sơ đó quá tàn ác và thú tính. Nhưng cách hắn dàn dựng ẩn chứa một logic, một kế hoạch.
“Tôi đã hiểu một việc,” Marcus khẳng định một cách chắc chắn. “Việc lựa chọn địa điểm, chọn nạn nhân, cách thức hành động là một thông điệp.”
“Cho ai?”
Quỷ dữ ở đây, Marcus nghĩ. Con quỷ đã vào Vatican. “Có kẻ muốn cho mọi người thấy một điều gì đó kinh khủng đang trú ngụ tại Vatican. Đó là một minh chứng, cậu không hiểu sao? Là một thử nghiệm… Hắn biết trước điều sẽ xảy ra, biết rằng không dễ gì tìm được lời giải đáp nên những cuộc điều tra sẽ đến chỗ bế tắc. Và rằng những chức sắc trên cao thì bị nghi ngờ bưng bít còn hơn là làm cho ra nhẽ vì sẽ có nguy cơ phơi bày ra điều gì đó. Có khi một sự thật nào đó đã bị chôn vùi.”
“Sự kết tội của anh rất nghiêm trọng, anh biết vậy phải không?”
“Nhưng cậu không hiểu rằng đó chính là điều tên sát nhân muốn?” Marcus tiếp tục một cách ngoan cường.
“Làm sao anh chắc được?”
“Hắn sẽ còn tiếp tục ra tay. Nếu hắn không hành động chẳng qua là vì hắn chỉ cần thấy sự nghi ngờ đã mọc rễ và vụ sát hại một bà sơ tội nghiệp chỉ là điều nhỏ nhặt, vì còn có những bí mật kinh khủng hơn cần được giữ kín.”
Như mọi khi, Clemente cố đấu dịu. “Anh không có bằng chứng. Đó chỉ là một giả thuyết, kết quả những suy luận của anh.”
Nhưng Marcus không chịu đầu hàng. “Tôi xin cậu. Cậu phải để tôi nói chuyện với họ, tôi có thể thuyết phục họ.” Anh ám chỉ đến tầng lớp tăng lữ chỉ đạo và ra lệnh cho Clemente.
Từ ngày gặp nhau, khi anh còn trên giường bệnh ở Praha ba năm trước, mất trí nhớ và đầy sợ hãi, Clemente chưa bao giờ nói dối anh. Thường thì cậu ấy chờ thời điểm thích hợp để tiết lộ cho anh, mà không bao giờ nói dối.
Vì thế Marcus tin tưởng cậu ấy.
Thậm chí có thể nói rằng Clemente là cả gia đình của anh. Suốt ba năm trời đó, ngoại trừ những trường hợp ngoại lệ hiếm hoi, cậu ấy là sợi dây liên lạc duy nhất của anh với nhân loại.
“Không ai được biết về anh và về việc anh làm,” cậu ấy vẫn thường nói với anh như vậy. “Sự tồn tại của điều chúng ta đại diện và số phận của nhiệm vụ chúng ta được giao phó sẽ gặp nguy hiểm.”
Người dẫn đường của anh luôn nói rằng chức sắc phía trên chỉ biết anh tồn tại.
Duy nhất Clemente biết mặt anh.
Khi Marcus hỏi tại sao phải cần bí mật như vậy, cậu bạn đã trả lời: “Vì như vậy anh có thể bảo vệ họ khỏi chính họ. Anh không hiểu sao? Nếu tất cả những biện pháp khác thất bại, nếu những rào cản trở nên vô ích, vẫn phải còn ai đó để trông chừng. Anh chính là người bảo vệ cuối cùng của họ”.
Và Marcus luôn tự hỏi: nếu anh đại diện cho nấc thấp nhất trong thang bậc đó – con người có nhiệm vụ thầm lặng, kẻ đầy tớ tận tụy được yêu cầu phải nhúng chàm và tự vấy bẩn chính mình – còn Clemente chỉ là một kẻ trung gian, vậy thì ai ở trên đỉnh đây?
Trong ba năm đó anh đã tận tâm tận lực, cố làm kẻ trung thành trong con mắt của người – anh chắc chắn – từ trên cao đánh giá việc anh làm. Anh hy vọng rằng người đó sẽ cho phép anh tiếp cận với tri thức cao hơn, cuối cùng được gặp ai đó có thể giải thích cho anh tại sao lại tạo ra một nhiệm vụ bạc bẽo đến thế. Và tại sao chính anh lại được chọn để thực hiện nó. Vì mất trí nhớ, anh không thể biết liệu đó có phải là quyết định của mình, liệu Marcus trước chuyện xảy ra ở Praha có vai trò gì trong tất cả những việc này hay không.
Thế nhưng, chẳng gì cả.
Clemente chuyển tới anh những mệnh lệnh và nhiệm vụ có vẻ như chỉ để phục vụ cho sự khôn ngoan cẩn trọng và đôi khi không thể nào giải mã nổi của Giáo hội. Nhưng sau mỗi nhiệm vụ đều thấp thoáng bóng ai đó.
Mỗi khi anh cố tìm hiểu thêm chuyện gì, Clemente khép lại vấn đề với một câu nói bằng giọng kiên nhẫn cùng nét mặt nhân từ. Giờ cũng vậy, trên sân thượng đó, trước hào quang đang bao phủ thành phố bí ẩn, cậu ta ngăn chặn yêu sách của Marcus.
“Chúng ta không được phép hỏi, không được phép biết. Chúng ta chỉ đơn giản phải phục tùng.”